"Đúng vậy."
Thác Bạt Quế Anh dường như nghĩ tới điều gì, bèn lên tiếng: “Nếu Linh Nguyệt sư cô đã ra ngoài rồi… thì từ hôm nay trở đi, hãy phụng nàng làm Thái Thượng trưởng lão.”
"Ngươi hãy đi chọn vài đệ tử trung thực, bổn phận, khéo tay rồi phái sang làm thị nữ."
"Thân là Thái Thượng trưởng lão của Huyền Nữ cung ta, bên cạnh nàng không thể thiếu người hầu hạ, rõ chưa?"
Bây giờ Lệnh Hồ Linh Nguyệt đã được cứu ra, mà trên dưới Huyền Nữ cung lại chẳng làm gì được Lý Thanh Trạch. Vậy nên Thác Bạt Quế Anh cũng chẳng cần phải khăng khăng cố chấp đối đầu với nhà Lý Thanh Trạch làm gì.
Cho nên, Thác Bạt Quế Anh quyết định phụng Lệnh Hồ Linh Nguyệt làm Thái Thượng trưởng lão thứ hai của Huyền Nữ cung, chỉ sau mình. Hành động này là để thể hiện thái độ và lòng thành của bà ta.
Còn việc phái người làm thị nữ cũng không phải để giám sát gì cả. Dù sao thì Thác Bạt Quế Anh không dám, cũng không cần thiết phải làm vậy. Bà ta thật tâm muốn nhân cơ hội này để hòa giải với Lệnh Hồ Linh Nguyệt.
Thác Bạt Tiên Nhi nghe vậy cũng hiểu ý của tổ cô, bèn đứng dậy rời đi lần nữa.
Sáng sớm hôm sau, khi mặt trời vừa mọc, các môn phái thuộc hạ của Huyền Nữ cung đã nhận được chỉ lệnh.
Lúc này, trong Ngọc Nữ môn.
“Cái gì? Trong danh sách đệ tử được thăng lên Huyền Nữ cung lại có cả ta sao?”
Vân Yên Nhiên không thể tin nổi nhìn môn chủ Ngọc Nữ môn, trong lòng mừng như điên.
Phải biết rằng, mấy năm gần đây, nàng vẫn luôn mong ngóng được thăng lên làm đệ tử Huyền Nữ cung. Chỉ tiếc là mãi mà không có cơ hội!
Không ngờ hôm nay, cuối cùng nàng cũng đã thực hiện được nguyện vọng này!
“Không tệ, Yên Nhiên, sau khi đến Huyền Nữ cung, con phải cố gắng cho tốt. Tuyệt đối đừng làm mất danh tiếng của Ngọc Nữ môn ta, biết chưa?”
Môn chủ Ngọc Nữ môn dặn dò, đồng thời ánh mắt cũng lộ vẻ lo lắng.
Bởi vì gần đây, tin tức Huyền Nữ cung bị người đánh bại đã lan truyền khắp Côn Luân giới. Thế mà người của Huyền Nữ cung lại không có bất kỳ phản ứng nào, dường như đã ngầm thừa nhận.
Vì vậy, môn chủ Ngọc Nữ môn có chút không tình nguyện với việc điều phái lần này. Nhưng dù sao cũng là môn phái thuộc hạ, bà không thể nào từ chối mệnh lệnh do Huyền Nữ cung ban xuống. Bởi vậy, môn chủ Ngọc Nữ môn chỉ có thể dặn đi dặn lại, bảo Vân Yên Nhiên phải tự mình cẩn thận.
Còn Vân Yên Nhiên lúc này đã sớm mừng đến choáng váng đầu óc, chỉ luôn miệng đồng ý chứ chẳng nghĩ ngợi gì khác.
Tiếp đó, Vân Yên Nhiên cùng vài đệ tử Ngọc Nữ môn khác được tuyển chọn đã đến Huyền Nữ cung. Cùng lúc đó, các đệ tử ưu tú được lựa chọn từ những môn phái thuộc hạ khác cũng được đưa tới.
Lúc này, Vân Yên Nhiên vừa hay gặp được Diệp Nhã Hàm, người đã bái sư thành công.
“Hử? Là nàng ta ư? Không ngờ nàng ta cũng đã trở thành đệ tử của Huyền Nữ cung rồi?”
Vân Yên Nhiên hơi kinh ngạc, nhưng cũng không nghĩ nhiều. Dù sao thực lực của Diệp Nhã Hàm quá yếu, cho dù có gia nhập Huyền Nữ cung cũng sẽ không cạnh tranh gì với nàng.
Đúng lúc này, Thác Bạt Tiên Nhi đến đón nhóm người Vân Yên Nhiên.
"Bái kiến Thánh nữ."
Nhóm người Vân Yên Nhiên vội vàng cúi người hành lễ.
“Ừm, tư chất và thực lực của nhóm đệ tử này đều rất khá.”
Thác Bạt Tiên Nhi thầm gật đầu, rồi bảo mọi người đứng dậy.
Tiếp đó, Thác Bạt Tiên Nhi dẫn nhóm Vân Yên Nhiên đến nơi ở của đệ tử ở hậu sơn Huyền Nữ cung, tạm thời sắp xếp cho họ.
Sau một hồi trò chuyện, Thác Bạt Tiên Nhi đã hiểu sơ qua về nhóm người Vân Yên Nhiên. Thế là Thác Bạt Tiên Nhi trầm ngâm một lát, rồi đưa tay chỉ về phía mấy người Vân Yên Nhiên.
"Ngươi, ngươi, còn có hai vị sư muội này."
“Từ hôm nay trở đi, các ngươi sẽ phụ trách hầu hạ Linh Nguyệt trưởng lão.”
“Nhớ kỹ, không được lười biếng gian dối, phải tận tâm tận lực, rõ chưa?”
Thác Bạt Tiên Nhi nói với vẻ mặt hơi nghiêm túc, nhóm người Vân Yên Nhiên vội vàng vâng dạ.
Tiếp đó, Thác Bạt Tiên Nhi dẫn nhóm Vân Yên Nhiên đi về phía nơi ở của Lệnh Hồ Linh Nguyệt.
Vân Yên Nhiên vừa đi theo, vừa thầm đoán trong lòng: “Linh Nguyệt trưởng lão? Người này là ai, sao trước đây chưa từng nghe nói qua nhỉ?”
Trong lúc Vân Yên Nhiên đang suy nghĩ, Thác Bạt Tiên Nhi đã dẫn họ đến bên ngoài đại điện của Lệnh Hồ Linh Nguyệt.
Khi Vân Yên Nhiên ngẩng đầu, vô thức muốn xem thử rốt cuộc Linh Nguyệt trưởng lão là ai, thì đột nhiên, đồng tử của nàng co rụt lại, tim đập thình thịch.
“Cái gì? Lý Thanh Trạch, sao hắn lại ở đây?”
Vân Yên Nhiên choáng váng, ngơ ngác đứng tại chỗ.
Đúng lúc này, Thác Bạt Tiên Nhi lại bước lên, cung kính hành lễ.
“Linh Nguyệt cô cô, Lý công tử, đây là các thị nữ mà tổ cô bảo ta chọn cho ngài, ngài xem có được không ạ?”
Vân Yên Nhiên hoàn hồn, vội vàng cúi đầu nén lại sự kinh hãi trong lòng. Nhưng lòng nàng vẫn không thể nào bình tĩnh lại được.
“Cảm ơn lòng tốt của sư tôn, vậy ta sẽ giữ các nàng lại.”
Lệnh Hồ Linh Nguyệt không nghĩ nhiều, bèn nói thẳng.
Lúc này, Lý Thanh Trạch cũng chú ý tới bóng dáng của Vân Yên Nhiên. Có điều, hắn không để tâm đến chuyện này mà chỉ nói với Lệnh Hồ Linh Nguyệt:
“Mẫu thân, không có việc gì thì con đi trước đây.”
Nói rồi, hắn liền quay người rời đi.
Nhìn bóng lưng của Lý Thanh Trạch, trong lòng Vân Yên Nhiên ngổn ngang trăm mối, không biết phải hỏi ai để có câu trả lời.
Lúc này, Thác Bạt Tiên Nhi bắt đầu phân công cho nhóm Vân Yên Nhiên quét dọn, ai vào việc nấy.
Mãi đến chạng vạng, sau một ngày bận rộn, Vân Yên Nhiên mới có cơ hội hỏi thăm chuyện liên quan đến Lý Thanh Trạch.
Sau khi biết được toàn bộ sự việc mấy ngày nay, nàng hoàn toàn chết lặng.
“Thì ra, Lý Thanh Trạch không những không phải là phế vật… mà còn là một cường giả cái thế có thể một mình áp đảo cả Huyền Nữ cung?”
“Một thiên chi kiêu tử như vậy mà ta lại coi hắn là một tên công tử bột ư?”
Vân Yên Nhiên cười khổ, sắc mặt vô cùng phức tạp. Đôi mắt vốn tinh anh của nàng giờ đây tràn ngập sự ảo não và hối hận.
Trong đầu Vân Yên Nhiên hồi tưởng lại lần đầu gặp Lý Thanh Trạch ở Ma Đô. Nghĩ đến thái độ khinh thường của mình đối với hắn, nàng cảm thấy vô cùng xấu hổ.
Trái lại, muội muội Vân Linh lại vô cùng sùng bái Lý Thanh Trạch. Chỉ tiếc là chính mình đã không tin vào mắt nhìn của muội muội, ngược lại còn hết lời chế giễu Lý Thanh Trạch.
Giờ xem ra, hành động của mình đúng là nực cười như một tên hề!
Sắc mặt Vân Yên Nhiên trắng bệch, vẻ mặt đầy đau khổ. Cả người nàng ngây ngốc đứng đó, như kẻ mất hồn.
Lúc này, sự khinh bỉ đối với thế tục giới vốn có trong lòng Vân Yên Nhiên đã biến mất không còn tăm hơi. Thái độ cao ngạo tự phụ kia cũng không còn lại chút nào.
Cùng lúc đó, ở một nơi khác.
Khi tin tức lan truyền và lên men, tất cả các đại tông môn ở Côn Luân giới đều đã biết chuyện Huyền Nữ cung gặp nạn.
“Cái gì? Huyền Nữ cung bị người đánh bại ư?”
“Nếu là thật thì là do thế lực của mấy nhà nào liên thủ làm vậy?”
“Khoan đã, ngươi đùa ta đấy à? Ngươi nói có người một mình trấn áp cả Huyền Nữ cung sao?”
“Không thể nào, tuyệt đối không thể nào!”
Có kẻ kinh hãi, có người không tin, cũng có kẻ nhanh chóng tiến hành điều tra. Trong số đó, có cả 7 đại phái đỉnh tiêm đã từng hủy diệt Thiên Cơ môn.