Trên đường trở về nhà trọ Phong Diệp.
Vẫn là con hẻm nhỏ lúc trước.
Diệp Thần đang chắp tay sau lưng, ung dung bước về phía trước thì đột nhiên nhíu mày.
Hắn cảm giác được hình như có người ở gần đây, hơn nữa, dường như còn đang chờ mình.
Ha ha, thú vị!
“Ra đây đi, đừng lén lén lút lút nữa!”
Diệp Thần dừng bước, hai tay chắp sau lưng, thần sắc ngạo nghễ.
Hắn vừa dứt lời, một đám người áo đen bịt mặt lập tức xuất hiện từ xung quanh con hẻm, thoáng chốc đã vây chặt lấy Diệp Thần.
Liếc qua cũng phải có đến mười mấy người, ai nấy ánh mắt sắc lẹm, đều là dân luyện võ.
“Nói đi, ai bảo các ngươi tới?”
Diệp Thần ngoáy tai, đánh giá bọn họ vài lần.
Trong đám này, kẻ có tu vi cao nhất cũng chỉ là Nội Kình trung kỳ, còn lại đều là Nội Kình nhập môn, thậm chí có vài tên chỉ là võ giả Ngoại Kình.
Với một đám người thế này thì chưa đủ sức làm hắn bị thương.
“Bớt nói nhảm, lên, phế hai cái chân của nó cho ta!”
Tên cầm đầu áo đen biến sắc, lạnh lùng hạ lệnh.
Bọn họ đều là người của Ám Môn.
Nhận tiền làm việc, thay người trừ họa.
Dân chuyên nghiệp không nói nhiều!
Chỉ có điều, kết cục của bọn họ lại rất thảm.
Nhìn đám người áo đen xông lên, Diệp Thần nhếch mép cười, thân hình nhanh như chớp, thoáng cái đã né được đòn tấn công của đối phương.
Sau đó cứ một quyền một tên, chẳng mấy chốc, cả đám người áo đen đã bị hắn đánh ngã lăn ra đất.
“Là Lý Thanh Trạch bảo các ngươi tới?”
Diệp Thần giẫm một chân lên mặt tên cầm đầu, khinh khỉnh hỏi.
Nhìn cách ra tay của đám người này lúc nãy, dường như chúng chỉ muốn phế chân của hắn.
Mà hắn vừa về Giang Thành chưa được bao lâu, người có thù hận với hắn chỉ có Lý Thanh Trạch và đám người Hứa Văn.
Nhưng nếu là đám người Hứa Văn ra tay thì chúng đã muốn lấy mạng hắn rồi, vậy nên đáp án chỉ còn lại một, đám người này do Lý Thanh Trạch phái tới.
“Ngươi đang nói cái gì, ta không hiểu!”
Tên cầm đầu cũng khá cứng miệng, chối bay chối biến!
“Về nói với Lý Thanh Trạch, mấy trò vặt vãnh này tuy không làm ta bị thương được, nhưng ta rất ghét, bảo hắn chuẩn bị sẵn sàng để đón nhận sự trả thù của ta đi!”
Diệp Thần một cước đá văng tên cầm đầu ra.
Tên đó cắn răng.
Chỉ có thể lủi thủi dẫn người rời đi.
“Lý gia ở Giang Thành đường đường là thế, mà cũng chỉ có chút thực lực này thôi sao?”
Diệp Thần cười lạnh khinh thường, ánh mắt đầy vẻ khinh miệt.
Nhưng đúng lúc này, xung quanh lại đột nhiên xuất hiện một đám người áo đen bịt mặt khác.
Diệp Thần nhíu mày.
Thực lực của đám người này rõ ràng mạnh hơn đám lúc nãy, kẻ yếu nhất cũng là võ giả Nội Kình.
Tên cầm đầu thậm chí còn là một cường giả Nội Kình hậu kỳ.
“Các ngươi lại là ai?”
Diệp Thần lạnh lùng hỏi.
Một đám người thế này mới khiến hắn cảm thấy có chút thử thách.
Nhưng đám người này rõ ràng không có ý định trả lời, bọn họ đều là người của Tần gia, hay nói đúng hơn là thuộc hạ của Tần Khả Khanh.
Tên cầm đầu liếc Diệp Thần một cái, giọng nói lạnh như băng: “Lên, phế hắn!”
Vừa dứt lời, đám võ giả Nội Kình này lập tức lao vào vây công Diệp Thần.
Có điều, Diệp Thần dù gì cũng có thực lực Nội Kình hậu kỳ, lại thêm nhiều năm rèn luyện trên chiến trường ngoại vực nên thực lực vô cùng mạnh mẽ.
Sau vài chiêu giao thủ, hắn vẫn không hề rơi vào thế yếu.
Cùng lúc đó.
Trong một căn phòng ở con hẻm cách đó không xa cũng có mấy người áo đen.
Thấy Diệp Thần lại đang giao chiến, một người áo đen nhíu mày, không khỏi lên tiếng: “Đại ca, chúng ta nên làm gì bây giờ?”
Bọn họ cũng không ngờ tên Diệp Thần này thế mà lại đắc tội nhiều người như vậy.
Bọn họ còn chưa ra tay thì trước đó đã có hai tốp người đến tìm Diệp Thần gây sự.
Mà đám người áo đen này lại là thuộc hạ của Nam Cung gia.
Đêm nay bọn họ nhận được lệnh phải phế một người tên là Diệp Thần.
“Cứ chờ xem đã!”
Nhìn là biết, mục đích của mọi người đều giống nhau.
Tên cầm đầu của Nam Cung gia cũng không vội, nếu ra mặt lúc này ngược lại còn có thể gây ra hiểu lầm.
Trong hẻm nhỏ, sau một hồi giao đấu, đám võ giả của Tần gia dần rơi vào thế yếu.
Thế là, tên cầm đầu sau khi giao đấu vài chiêu với Diệp Thần liền lập tức hạ lệnh: “Tên này hơi mạnh, rút trước đã!”
Mặc dù đám người này không đánh thắng được Diệp Thần, nhưng hắn cũng không giữ được bọn họ.
Bởi vậy, chỉ vài hơi thở sau, đám người áo đen này đã biến mất.
Diệp Thần chau mày, rõ ràng là thực lực của đám người áo đen này đã nằm ngoài dự đoán của hắn.
Trong lúc giao thủ vừa rồi, tuy không bị thương nhưng chân khí của hắn đã hao tổn nghiêm trọng, hơi thở có chút bất ổn.
Cũng may vấn đề không lớn, chỉ cần điều tức một lúc là có thể hồi phục.
Chỉ là đúng lúc này.
Điều khiến Diệp Thần tức giận là trong con hẻm lại xuất hiện thêm mấy người áo đen nữa.
Đám người áo đen này tuy không đông bằng hai nhóm trước nhưng thực lực lại mạnh hơn hẳn.
Có hai tên Nội Kình hậu kỳ, còn lại cũng đều là Nội Kình trung kỳ.
“Các ngươi cũng đến gây sự với ta à?”
Diệp Thần lạnh giọng hỏi.
“Chúc mừng ngươi, đoán đúng rồi, nhưng không có thưởng đâu.”
Người đàn ông trung niên cầm đầu cười lạnh, bổ một chưởng về phía Diệp Thần!
Mạnh thật!
Diệp Thần vội vận chân khí, miễn cưỡng đỡ lấy chiêu này!
Chưởng lực va chạm, người đàn ông trung niên lùi lại mấy bước, còn Diệp Thần chỉ lùi một bước.
Dù vậy, Diệp Thần vẫn cảm thấy rất khó chịu, hắn lạnh lùng nhìn đám người này, trong lòng gầm lên giận dữ: “Các ngươi là do ai phái tới?”
Hứa gia không có thực lực này.
Vậy thì chỉ có thể là Lý Thanh Trạch!
Vậy mà hết lần này đến lần khác sỉ nhục hắn, dù Diệp Thần khinh thường mấy trò này, nhưng bây giờ, cảm giác trong lòng hắn phần nhiều là xấu hổ và phẫn nộ!
Lý Thanh Trạch đây là đang sỉ nhục hắn