Có điều 90 điểm cũng coi như là đạt yêu cầu.
Lý Thanh Trạch cũng lười tìm hiểu sâu hơn.
Đúng rồi!
Lý Thanh Trạch lại nghĩ tới một chuyện.
“Hệ thống, ta cảm thấy Lâm Thanh Ảnh có vấn đề nha. Trong cốt truyện ban đầu, nàng không xuất hiện sớm như vậy, kỳ lạ hơn là nàng còn nói muốn giết nhân vật chính nữa chứ?”
“Nếu như... ta nói là nếu như thôi nhé, nàng mà giết chết nhân vật chính thật thì chuyện này không liên quan đến ta đâu nhỉ?”
“Túc chủ yên tâm, đối với những biến cố nằm ngoài kịch bản, ý chí của thế giới này sẽ tự động sửa chữa. Túc chủ chỉ cần hoàn thành nhiệm vụ đóng vai của mình là được.”
“Được rồi!”
Lý Thanh Trạch gật đầu.
Trên đời không có hai chiếc lá nào hoàn toàn giống nhau, thế giới này cũng vậy.
Dù có lặp lại một lần nữa thì cũng không thể nào giống hệt kiếp trước được.
Thời điểm nữ chính xuất hiện có thay đổi cũng là chuyện bình thường.
Hắn chỉ cần hoàn thành nhiệm vụ của mình là được.
Ngay sau đó.
Hắn vừa hưởng thụ Tiểu Ảnh và Tiểu Linh xoa bóp, vừa bắt đầu rà soát lại nhiệm vụ phải đóng vai vào ngày mai:
[Nói là ngày mai cũng không đúng, phải là đêm nay mới phải.]
[Diệp Thần sẽ gặp được nữ tổng giám đốc xinh đẹp của tập đoàn Ức Tuyết, cũng là mỹ nữ thứ hai của cả tập đoàn, Liễu Băng Nhi!]
[Sẽ diễn ra một màn anh hùng cứu mỹ nhân!]
[Mà Diệp Thần và Liễu Băng Nhi vốn là bạn học cấp 3, nên sau khi Diệp Thần đưa Liễu Băng Nhi về nhà, nàng sẽ mời hắn lên nhà ngồi chơi một lát.]
[Đương nhiên, tình tiết này không liên quan gì đến ta.]
[Tối nay, sau khi cứu được Liễu Băng Nhi, Diệp Thần sẽ đưa cho nàng một đơn thuốc Trú Nhan Đan làm đẹp, rồi thông qua Liễu Băng Nhi để đưa đến tập đoàn Ức Tuyết.]
[Dù sao thì tập đoàn Ức Tuyết bây giờ đang phải chịu áp lực cạnh tranh rất lớn, hôm nay Bạch Ức Tuyết lại vừa thu mua một công thức làm đẹp thất bại, nên đang sốt ruột như kiến bò trên chảo nóng!]
[Ngày mai, sau khi nhận được đơn thuốc Trú Nhan Đan này, nàng sẽ lập tức mừng như nhặt được của báu!]
[Còn ta!]
[Lúc này cũng sẽ mang một đơn thuốc mua được với giá cao đến tận cửa cho Bạch Ức Tuyết!]
[Kết quả dĩ nhiên là bị vả mặt chan chát!]
[...]
...
Ở một nơi khác.
Trong một con hẻm nhỏ tối đen như mực.
Một cô gái xinh đẹp mặc chiếc váy ôm mông màu xanh nhạt đang đi trên đường đêm, trở về phòng trọ của mình.
Nhưng đi được một đoạn, nàng bỗng nhiên dừng bước.
“Mình sẽ được anh hùng cứu mỹ nhân ư?”
Cô gái xinh đẹp mặc chiếc váy ôm mông màu xanh nhạt này chính là Liễu Băng Nhi.
Giống như Bạch Ức Tuyết và Lâm Thanh Ảnh, hôm qua trong đầu nàng cũng xuất hiện một giọng nói xa lạ.
Dĩ nhiên, ban đầu nàng chỉ cho là mình nghe nhầm, cứ ngỡ do dạo này tăng ca quá mệt mỏi nên mới xuất hiện ảo giác.
Thế nhưng, sáng hôm nay, sau khi Lý Thanh Trạch mang hoa hồng đến trước cửa tòa nhà Khuynh Thành Quốc Tế, ngay cổng tập đoàn Ức Tuyết, nàng liền phát hiện ra sự việc dường như không đơn giản như mình nghĩ.
Bây giờ, Lý Thanh Trạch thế mà lại nhắc tới mình.
Ngay cả nhân vật nhỏ như mình cũng có đất diễn ư?
Liễu Băng Nhi còn đang nghi hoặc thì ở khúc quanh con hẻm cách đó không xa bỗng xuất hiện mấy kẻ trông như du côn lưu manh.
Mấy người này đã uống chút rượu, giờ đang trong bộ dạng say khướt.
Một tên trong đó quay đầu lại, nhìn thấy Liễu Băng Nhi trong chiếc váy ôm mông màu xanh nhạt thì mắt lập tức sáng lên, vội hô lớn: “Đại ca, nhìn kìa, có mỹ nữ!”
Gã đầu trọc nghe thấy tiếng của tên đàn em liền nhìn theo. Mắt gã lập tức sáng rực: “Mẹ kiếp, đúng thật này, không ngờ ông trời lại đối xử tốt với mình như vậy, lại còn có diễm phúc thế này!”
“Hì hì, đại ca, mỹ nhân thế này không có nhiều đâu, anh lên trước đi!”
“Mẹ mày khách sáo cái gì, đại ca mày bạc đãi chúng mày bao giờ chưa? Anh em cùng lên, đừng có nói nhiều!”
Gã đầu trọc lại vỗ một phát vào đầu tên đàn em, ra vẻ hào sảng.
Liễu Băng Nhi cảm thấy ghê tởm, bọn người này coi nàng là cái gì chứ?
Nàng muốn chạy! Với bộ dạng say xỉn của bọn chúng thì chắc chắn không đuổi kịp nàng. Chỉ cần ra khỏi con hẻm nhỏ này là nàng sẽ an toàn.
Thế nhưng, ngay lúc nàng định xoay người thì lại phát hiện đôi chân mình nặng như đeo chì, không tài nào nhấc lên nổi!
Liễu Băng Nhi trợn tròn mắt. Toàn thân nàng cứng đờ, không thể cử động. Gương mặt xinh đẹp thoáng chốc trở nên trắng bệch.
Bộ dạng này của nàng rơi vào mắt gã đầu trọc và đồng bọn, bọn chúng cứ tưởng Liễu Băng Nhi sợ đến ngây người nên không khỏi cười nói: “Người đẹp, đừng sợ, mấy anh đây là người đàng hoàng, vừa rồi chỉ đùa với em chút thôi!”
Nói xong, bọn chúng định quay người rời đi.
Thời buổi này, dù có ngông cuồng đến mấy thì bọn chúng cũng không dám làm chuyện phạm pháp trắng trợn.
Vừa rồi cũng chỉ là thấy Liễu Băng Nhi quá xinh đẹp nên muốn trêu ghẹo nàng một chút mà thôi.
Chỉ là, không đợi bọn chúng cất bước, một giọng nói đầy chính khí lẫm liệt bỗng vang lên giữa trời đêm: “Giữa ban ngày ban mặt, há có thể dung túng cho lũ đạo chích các ngươi làm xằng làm bậy!”
Một bóng đen đột nhiên lao ra. Trong lúc gã đầu trọc và đồng bọn còn chưa kịp phản ứng, hắn đã thuần thục đánh cho bọn chúng nằm rạp trên đất.
“Đại ca đừng đánh nữa, đừng đánh nữa, chúng tôi là người tốt!”
“Người tốt? Nếu các ngươi là người tốt thì mặt trời đã mọc ở đằng Tây rồi!”
Diệp Thần hoàn toàn không nương tay.
Mà đúng lúc này, Liễu Băng Nhi cuối cùng cũng phát hiện ra mình đã có thể cử động được...