Virtus's Reader

Đập vào mắt hắn là ma khí và sát khí đậm đặc đang không ngừng dâng lên cao,

giống như sương mù màu máu đen, liên tục bốc ra từ khe vực thẳm khổng lồ và

dữ tợn.

Cẩn thận quan sát hơn nữa.

Sâu dưới lòng đất.

Ở vị trí trung tâm.

Có một búp hoa sen màu hồng rất lớn. Toàn thân đóa sen này mang sắc đỏ như

máu, đường kính đạt đến mười thước, toạ ở vị trí chính giữa.

Đồng thời.

Thân rễ của búp sen lan ra bốn phía, rễ màu xanh rất thô to, bên trong là dòng

năng lượng giống đang chảy, có vẻ là máu.

Thân rễ tựa như mạch máu rải rác chung quanh, đã hợp với Thiên Địa Uế Thổ

Ma Đạo đại trận thành một thể, đồng thời hấp thụ năng lượng được chuyển hoá

từ Thiên Địa Uế Thổ Ma Đạo đại trận.

Trong búp sen màu đỏ.

Có một bóng dáng thoắt ẩn thoắt hiện.

Bóng hình ấy chính là Tiếu Vô Cực.

Tề Minh thu tầm mắt, ngẩng đầu nhìn về phía trận đồ Thiên Địa Uế Thổ Ma

Đạo đại trận, cực kỳ to lớn hoành tráng, bao phủ toàn bộ chiến trường.

“Phá!”

Bùm!

Tề Minh vung tay phải lên, vận hành pháp lực. Ngay lập tức, Phá Giới kiếm tựa

như một con rồng xanh bay lượn, chứa đựng pháp lực của Tề Minh, tích tụ sức

mạnh Thiên Địa Đại Đạo.

Rắc rắc!

Ngay sau đó.

Phá Giới kiếm lập tức đánh trúng vị trí chính giữa Thiên Địa Uế Thổ Ma Đạo

đại trận, kiếm khí và sức mạnh khủng bố bùng nổ trong tích tắc, oanh kích bên

trên trận đồ.

Thế rồi.

Thiên Địa Uế Thổ Ma Đạo đại trận lấy vị trí chính giữa làm trung tâm, lần lượt

xuất hiện các vết nứt, trong một thời gian cực ngắn ngủi.

Lan ra toàn bộ trận đồ.

Ầm ầm!

Kèm theo một tiếng vang thật lớn.

Thiên Địa Uế Thổ Ma Đạo đại trận bị phá huỷ tiêu diệt chỉ bởi một kiếm của Tề

Minh, trận đồ cuồn cuộn và khổng lồ bị vỡ thành muôn vàn mảnh vụn, nhanh

chóng tiêu tan.

Ánh sáng rơi ngợp trời.

Soạt!

Phá Giới kiếm hóa thành một luồng kiếm quang màu xanh bay trở về, lơ lửng

bên người Tề Minh.

“Trận… Trận đồ…”

“Thiên Địa Uế Thổ Ma Đạo đại trận bị huỷ diệt rồi.”

“Chì dùng một kiếm, Tề thân truyền chỉ dùng một kiếm mà thôi, thế mà đã phá

huỷ được Thiên Địa Uế Thổ Ma Đạo đại trận.”

“Thật sự quá mạnh.”

“Shhh…”

Mọi người lại kinh ngạc hô lên.

Dưới lòng đất.

Thiên Địa Uế Thổ Ma Đạo đại trận bị Tề Minh tiêu diệt, búp hoa sen khổng lồ

màu đỏ máu kia lập tức xuất hiện động tĩnh cực lớn, thân rễ màu xanh nhanh

chóng khô héo.

Rắc! Rắc!

Thậm chí.

Trên búp sen đã khô héo, xuất hiện những vết nứt.

Một lượng năng lực cực lớn tan biến.

Buộc Tiếu Vô Cực bừng tỉnh.

“Vô liêm sỉ!!!!”

Ầm!

Ngay sau đó, một bóng dáng màu đỏ vọt khỏi búp sen, phát ra những tiếng gào

thét căm phẫn tột độ, uy thế mạnh mẽ làm tứ phương chấn động.

“Là ai? Rốt cuộc là kẻ nào?”

Phẫn nộ.

Phẫn nộ cực độ.

Giữa không trung.

Bóng hình màu đỏ kia đầu bù tóc rối, trông cực kỳ nhếch nhác. Đầu hắn đầy tóc

đỏ, trên dưới xung quanh bốc lên huyết sát dày đặc, giống như một màn sương

đỏ như máu.

Hắn chính là Tiếu Vô Cực, tông chủ Xích Huyết Ma tông.

Nên biết rằng.

Thiên Địa Uế Thổ Ma Đạo đại trận vốn đã sắp xếp mọi thứ xong xuôi, chính là

vì ngày hôm nay. Hắn đã ủ mưu tính kế rất lâu, lại còn chuẩn bị không ít tài

nguyên, thậm chí hắn còn không tiếc chôn vùi cả Xích Huyết Ma tông.

Chỉ vì có thể đột phá cảnh giới Độ Kiếp.

Song.

Vào thời khắc mấu chốt cuối cùng.

Lại bị phát hiện.

Thậm chí.

Thiên Địa Uế Thổ Ma Đạo đại trận cũng bị Tề Minh phá huỷ. Toàn bộ mưu kế

và sự chuẩn bị của Tiếu Vô Cực bị bại lộ sạch, tất cả đều uổng phí.

Hắn thất bại triệt để.

“Đúng là Tiếu Vô Cực.”

“Quả đúng là hắn.”

“Quả nhiên, y như lời Tề thân truyền, Tiếu Vô Cực trốn dưới lòng đất ở chiến

trường, hơn nữa còn lên kế hoạch dùng mọi sinh linh trên chiến trường làm vật

tế, nhằm giúp hắn đột phá Độ Kiếp cảnh.”

“Tiếc rằng, Tề thân truyền đã nhìn thấu hết thảy. Tiếu Vô Cực đã thất bại, hắn

không thể thành công.”

Đám Vi Hoa Đông bàn tán xôn xao.

“Tiếu Vô Cực.”

Ba pháp bản bản mệnh bay lượn xung quanh Tề Minh, ánh mắt hắn như điện,

vẻ mặt như bình thường, nhìn Tiếu Vô Cực ở đằng trước, thản nhiên nói: “Giờ

chết của ngươi đã điểm.”

“Ra là ngươi!! Chỉ là một con kiến Hóa Thần cảnh!!”

Tiếu Vô Cực hoàn hồn sau cơn thịnh nộ tột độ. Hắn dõi mắt về phía Tề Minh,

tóc tai bù xù, trông như lệ quỷ, đôi tròng mắt màu đỏ tươi, từ đầu đến chân là vô

số đường vân màu máu, đan xen với nhau, tạo thành hoa văn quỷ dị, thật là dữ

tợn.

“Ngươi là kẻ phá hỏng Thiên Địa Uế Thổ Ma Đạo đại trận của bổn tông, ngươi

là kẻ huỷ diệt con đường của bổn tông chủ?”

Tiếu Vô Cực gào lên giận dữ: “Bổn tông chủ muốn giết ngươi!!!”

Đùng!

Tiếng nói vừa dứt.

Tiếu Vô Cực vung tay lên định tung một chưởng kết liễu Tề Minh, pháp lực

ngất trời xông ra, đỏ ngầu một mảnh, biến thành Xích Huyết đại thủ ấn khổng lồ

che bầu trời, nện về phía Tề Minh.

Keng!

Tiếng kiếm vang lên.

Ba bảo vật bản mệnh bay múa quanh người Tề Minh, sau khi đệ Tề Minh tế

luyện nhiều lần, chúng đã trở thành pháp bảo cực phẩm Hoá Thần kỳ.

Hơn nữa.

Pháp lực mà Tề Minh phóng ra còn chứa đựng Thiên Địa Đại Đạo Chân Ý.

Ầm!

Một tiếng lổ cực lớn.

Hỗn Độn Thanh Liên Kiếm Thai bay ra, hoá thành một đóa Thanh Lên kiếm

đạo, đánh tan Xích Huyết đại thủ án của Tiếu Vô Cực rồi nổ tung, tạo thành ánh

sáng màu đỏ máu rợp trời.

“Giết!!!”

Tiếu Vô Cực liên tục rít lên hắn đã điên tiết đến cực hạn.

Bởi vì con đường của hắn đã bị Tề Minh huỷ diệt hoàn toàn, kẻ ngáng chân

chẳng khác nào kẻ thù giết cha giết mẹ. Nỗi căm hận này không đội trời chung

này, vậy nên, Tiếu Vô Cực đã căm thù Tề Minh đến tột cùng, dù dốc hết sức lực

cũng phải giết chết Tề Minh.

Nhưng.

Thực lực của Tề Minh quá đỗi mạnh mẽ, tuy tu vi và cảnh giới của hắn chỉ là

Hoá Thần sơ kỳ nhưng lực chiến đấu đã vượt xa cảnh giới Hóa Thần, đạt tới

một cấp độ cực kỳ kinh khủng.

Song.

Thực lực của Tiếu Vô Cực cũng vô cùng hùng mạnh, suy cho cùng thì tu vi của

hắn đã đạt tới cực hạn Hợp Đạo cảnh, hơn nữa còn có sức mạnh được bổ sung

từ ba thế giới động thiên lớn và pháp bảo bổn mạng với thần thông pháp thuật

nữa.

Vả lại.

Tiếu Vô Cực suýt nữa đã đột phá thành công lên cảnh giới Độ Kiếp. Nếu không

phải vì Tề Minh phá huỷ Thiên Địa Uế Thổ Ma Đạo đại trận thì Tiếu Vô Cực sẽ

có cơ hội thành công rất lớn.

Chương 295: Đền tội (2)

Thế nên.

Năng lực chiến đấu của Tiếu Vô Cực gần như chạm tới ngưỡng Độ Kiếp.

Bùm! Bùm! Bùm!

Trên bầu trời nơi chiến trường.

Tề Minh và Tiếu Vô Cực giao chiến không ngừng, đôi bên thi triển đủ loại thần

thông pháp thuật, đánh đến mức khó tách nhau ra. Mỗi khi pháp thuật và thần

thông đối chọi với nhau là lại sinh ra những vụ nổ dữ dội, tạo thành dư âm cuồn

cuộn khuếch tán tứ phương.

Ầm!

Tề Minh phun ra Tam Muội Chân Hỏa, tay trái phất lên, Thần Kiếm Ngự Lôi

Chân quyết chém qua, sấm sét và lửa cùng tuôn trào, tạo thành một cảnh tượng

khủng khiếp, trùm về phía Tiếu Vô Cực.

Ầm ầm!!

Những tiếng nổ vang lên không ngớt.

“Huyết Ma đại pháp, Không Ma đại pháp, Xà Ma đại pháp.”

Đùng! Đùng! Đùng!

Chỉ thấy.

Tiếu Vô Cực thi triển đủ loại thần thông pháp thuật. Thực lực của hắn rất mạnh,

lại nắm vững huyền pháp thần thông của ba tên Thái thượng trưởng lão Xích

Huyết Ma tông, cũng chính là huyền pháp thần thông của Bạch Phát ma đầu, ma

đầu Huyết Ma, Ma Không trưởng lão

Rõ ràng.

Pháp môn và thủ đoạn của ba tên Thái thượng trưởng lão Xích Huyết Ma tông

đều do Tiếu Vô Cực truyền thụ cho họ. Vậy nên Tiếu Vô Cực biết hết pháp

thuật và thần thông của họ.

Hơn nữa.

Tiếu Vô Cực còn nắm rõ hơn, uy lực càng khủng khiếp hơn.

Với lại.

Tiếu Vô Cực có thể kết hợp thần thông và pháp thuật của họ chung với nhau,

bộc phát một sức mạnh lớn hơn nữa, ngăn chặn được Tam Muội Chân Hỏa và

Thần Kiếm Ngự Lôi Chân quyết của Tề Minh.

“Nhất Khí Hoá Tam Thanh.”

Đùng!

Pháp lực cuồn cuộn trong cơ thể Tề Minh tuôn ra, từ bầu trời trên đỉnh đầu hắn,

một luồng khí màu xanh tuôn ra. Luồng khí xanh này lại hoá thành ba, lần lượt

là ba pháp thân Ngọc Thanh, Thượng Thanh, Thái Thanh.

Hơn nữa.

Mỗi một pháp thân đều có sức mạnh ngang ngửa Tề Minh.

“Hoá Thân thuật.”

Tiếu Vô Cực liếc mắt nhìn: “Chút tài mọn mà thôi.”

“Vô Cực Ma Đạo.”

Bùm!

Tiếu Vô Cực thét lên một tràng dài, bộc thủ đoạn và thần thông mạnh nhất của

hắn. thân thể hắn đón gió mà căng ra, lập tức biến ra một pho tượng pháp tướng

Ma Đạo ba đầu sáu tay, vô cùng hung tợn, hình thể khổng lồ, cao đến chục

nghìn mét.

“Tam Muội Chân Hỏa!”

Bùm! Bùm! Bùm!

Tề Minh, Ngọc Thanh pháp thân, Thượng Thanh pháp thân, Thái Thanh pháp

thân chia ra đứng ở bốn phía khác nhau xung quanh Tiếu Vô Cực, vận hành

“Tam Muội Chân Hỏa thần thông thuật”.

Trong phút chốc.

Miệng Tề Minh và ba pháp thân phun ra Tam Muội Chân Hỏa, ngọn lửa đỏ

ngầu một khoảng, mãnh liệt cuồn cuộn, biến thành biển lửa ngút trời, bao phủ

bốn phương.

Vào giờ khắc này.

Vô Cực Ma Đạo pháp tướng mà Tiếu Vô Cực hóa thân ra bị Tam Muội Chân

Hỏa nuốt chửng, ngọn lửa thần thông đáng sợ thiêu đốt hết thảy, hàng yêu trừ

ma.

“A!!!!”

Tiếu Vô Cực phát ra tiếng vô cùng thống thiết.

“Không! Không! Không!!!”

Hắn thi triển đủ kiểu thủ đoạn, ném ra hết ma bảo này đến pháp bảo khác, lại

mở ba thế giới động thiên lớn để gia tăng sức mạnh.

Song.

Đều vô dụng.

Hắn không tài nào dập tắt Tam Muội Chân Hỏa xung quanh.

“A!!!”

Cuối cùng.

Giữa cái nhìn chằm chặp của mọi người, Tiếu Vô Cực bị thiêu sống ra tro,

không còn lấy một chút xương cốt, đến cả pháp bảo bản mệnh cũng bị thiêu

hủy, chỉ còn nhẫn trữ vật được Tề Minh cố tình giữ lại.

“Thu.”

Tề Minh hấp vào một hơi.

Bùm!

Thế là.

Biển lửa Tam Muội Chân Hỏa bốc ngút trời chợt hóa thành một luồng lửa, bị Tề

Minh hút trọn vào bụng, biến mất toàn bộ.

Soạt! Soạt! Soạt!

Sau đó.

Ba pháp thân tu hành biến thành ba luồng ánh sáng, lại tụ thành một thể, dung

hợp vào một luồng ánh sáng xanh, chui qua đỉnh đầu Tề Minh, trở về cơ thể

hắn.

“Tông chủ Xích Huyết Ma tông Tiếu Vô Cực đã phải đền tội.”

Tề Minh đứng giữa không trung phía trên chiến trường, chắp tay sau lưng, đôi

mắt bình tĩnh, vẻ mặt lạnh lùng, ánh nhìn phóng ra bốn phương: “Dư nghiệt

Xích Huyết Ma tông còn không bó tay chịu trói, chờ đợi phán quyết. Nếu không

nghe theo, chắc chắn sẽ khiến đám dư nghiệt bọn ngươi thân tử đạo tiêu, hồn

phi phách tán.”

“Tông… Tông chủ chết rồi…”

“Chết… Chết rồi…”

“Xích Huyết Ma tông tiêu rồi, đi đời thật rồi…”

“A không!!!!”

“Bọn ta xin chịu đầu hàng, chịu đầu hàng, bằng lòng hối cải để làm con người

mới!”

“Tha mạng! Tha mạng!”

Vậy nên.

Tất cả tàn dư yêu nghiệt của Xích Huyết Ma tông đồng loạt quỳ rạp trên đất, cúi

đầu, không dám phản kháng, dù chúng có muốn chạy trốn cũng sẽ bị tiêu diệt

bằng sạch.

Nhóm người Vi Hoa Đông nhìn thấy Tiêu Vô Cực đã hoàn toàn đền tội, không

chỉ hài cốt không còn, hơn nữa còn hồn phi phách tán, tuy rằng chấn động bởi

thực lực mạnh mẽ như vậy của Tề Minh, nhưng trong lòng cũng hơi hơi thở dài

nhẹ nhõm một hơi, toàn bộ tinh thần đều trở nên thoải mái.

Trên thực tế.

Thực lực của ba vị Phong chủ thật ra rất mạnh, chẳng qua là sự nổi bật bị Tề

Minh che giấu mất rồi.

Trận đại chiến tông môn này Thiên Khải tông giành được thắng lợi, từ lúc bắt

đầu đến giờ từ Tông chủ đến đệ tử của Xích Huyết Ma tông về cơ bản đều đã

chết gần hết.

Cho dù còn có người còn sống cũng toàn bộ quỳ xuống đầu hàng.

Xích Huyết Ma tông bị diệt.

“Tề thân truyền thiên phú yêu nghiệt, chiến lực có một không hai, giết chết Tiêu

Vô Cực, pháp lực hơn người!”

“Ha ha ha…”

“Trận chiến tông môn này cuối cùng đã kết thúc rồi.”

“Thật tốt quá.”

Xung quanh.

Trên mặt của đệ tử và các trưởng lão của Thiên Khải tông hiện ra nụ cười, hoan

hô nhảy nhót, tâm tình nhẹ nhàng, lại có không ít đệ tử và trưởng lão đang hô

lên tên của Tề Minh, cực kỳ sùng kính.

“Tề thân truyền.”

Nhóm người Vi Hoa Đông bước đến.

“Ba vị Phong chủ.”

Tề Minh nói: “Các người phái người dọn dẹp chiến trường một chút đi.”

“Được.”

Vi Hoa Đông gật đầu.

“Yên tâm, loại chuyện này chúng ta sẽ xử lý tốt.”

Vương Nhàn Vân nói.

“Tề thân truyền, vậy ngươi chuẩn bị quay về tông sao?”

Tống Tiên Tư hỏi.

“Không.”

Tề Minh lắc đầu, ánh mắt của hắn nhìn về phía nơi tụ tập đông đảo đệ tử và các

trưởng lão của Thiên Khải tông.

“Trước khi trở về, ta còn có một chuyện rất quan trọng muốn đi làm.”

Tề Minh nói.

“Chuyện này chính là diệt gian tế Ma Tông ẩn nấp ở Thiên Khải tông.”

“Đây…”

Ba vị Phong chủ sửng sốt.

Vù!

Tiếng nói vừa dứt.

Tề Minh đã bước ra từng bước, phóng lên, hoàn toàn chính là di chuyển trong

nháy mắt, chỉ trong một cái nháy mắt mà thôi thì đã đứng ở trước mặt Ngu

Tuyết Lan.

“Tề… Tề thân truyền…”

Chương 296: Chứng cứ hả? Lời ta nói chính là chứng cứ

Ngu Tuyết Lan cũng sửng sốt, nàng bỗng chốc không phản ứng lại được, không

nghĩ tới Tề Minh sẽ đột nhiên xuất hiện ở trước mặt nàng, cho nên có vẻ có chút

kinh ngạc.

“Sư… sư thúc…”

Nguyên Phượng cũng ở bên cạnh cách đó không xa, sau khi nàng nhìn thấy Tề

Minh lại đây, vốn là muốn lên tiếng gọi Tề Minh, nhưng lúc nhìn thấy vẻ mặt

của hắn thì nàng lập tức ngừng lại, không dám đi lên phía trước nữa.

Mặc kệ là nói như thế nào.

Lúc trước Nguyên Phượng cũng đã ở chung rất lâu với Tề Minh, cho nên cũng

xem như tương đối hiểu biết đối với Tề Minh, lúc nhìn thấy vẻ mặt không chút

thay đổi của Tề Minh lúc này thì Nguyên Phượng biết, trong lòng Tề Minh lúc

này rất khó chịu, nàng vẫn là không cần đi tìm xui xẻo.

“Bái kiến Tề thân truyền.”

Xung quanh.

Đệ tử và các trưởng lão của Thiên Khải tông đều chắp tay hành lễ với Tề Minh,

giọng điệu rất là cung kính, không chỉ bởi vì thân phận và địa vị của Tề Minh,

càng là bởi vì thực lực mạnh mẽ của Tề Minh.

“Huyết Liên Yêu Nữ.”

Tề Minh không để ý đến các đệ tử và trưởng lão xung quanh, ánh mắt vẫn luôn

dừng ở trên người Ngu Tuyết Lan, giọng điệu hờ hững lạnh lùng nói: “Trước

sau mấy trăm nay không gặp, ngươi vẫn che giấu tốt lắm đấy.”

“Hở?!”

Trong lòng Ngu Tuyết Lan vô cùng hoảng sợ, nàng vô cùng kinh hãi, trong lòng

không ngừng suy nghĩ, không ngừng tự hỏi, không ngừng nhớ lại, lại hoàn toàn

không phát hiện chính mình rốt cuộc là lộ ra sơ hở gì, tại sao Tề Minh lập tức đã

nói thẳng ra thân phận của mình?

Trong lòng Ngu Tuyết Lan hoảng sợ đến cực điểm.

Nàng thật sự có chút không phản ứng lại được, nhưng cũng may tuy rằng trong

lòng nàng như sóng lớn mãnh liệt, nhưng ở mặt ngoài lại bình tĩnh như thường.

“Tề… Tề thân truyền.”

Giọng điệu Ngu Tuyết Lan nghi ngờ nói: “Ta… ta không biết ngươi đang nói

cái gì? Huyết Liên Yêu Nữ? Ai là Huyết Liên Yêu Nữ? Tề thân truyền, ta cũng

không biết Huyết Liên Yêu Nữ rốt cuộc là cái gì.”

“Này…”

“Huyết Liên Yêu Nữ?”

“Chuyện gì xảy ra?”

“Tại sao Tề thân truyền lại đột nhiên nhìn Ngu Tuyết Lan mà gọi Huyết Liên

Yêu Nữ?”

“Có ý gì chứ?”

“Tề thân truyền là đang nói Ngu Tuyết Lan chính là Huyết Liên Yêu Nữ có phải

không?”

“Chuyện này không thể nào.”

“Nếu ta nhớ không lầm thì không phải mấy trăm năm trước Huyết Liên Yêu Nữ

đã chết rồi sao? Mà còn là chết trong tay Phượng Hi tiên tử, trực tiếp bị Thuần

Bạch Phượng Viêm thiêu thành tro tàn.”

“Đúng vậy, đúng vậy.”

“Tề thân truyền hẳn là nhìn lầm rồi nhỉ.”

Các đệ tử và trưởng lão của Thiên Khải tông đều thảo luận sôi nổi, quan sát

Ngu Tuyết Lan mấy lần, bọn họ quả thật không quá tin Ngu Tuyết Lan chính là

Huyết Liên Yêu Nữ đã chết mấy trăm năm trước.

Hơn nữa.

Nhìn từ trên xuống dưới Ngu Tuyết Lan hoàn toàn không nhìn ra một chút xíu

dấu vết Ma Đạo nào, hoàn toàn chính là một người trong Chính Đạo, còn là

trưởng lão nội môn trong Thanh Vân Phong.

Hiển nhiên.

Ngu Tuyết Lan giống với Nguyên Phượng, cũng không thể thông qua Thi đấu

chân truyền để tiến vào Thiên Khải tiên sơn tu hành, bởi vì tư chất và biểu hiện

của các nàng không được các Thái thượng trưởng lão nhìn trúng.

Cho nên.

Sau khi Ngu Tuyết Lan và Nguyên Phượng đột phá tu vi đến cảnh giới Xuất

Khiếu, đã bị hủy bỏ thân phận đệ tử chân truyền, trở thành trưởng lão nội môn

của Thanh Vân Phong.

“Tề thân truyền.”

Tống Tiên Tư bay đến, nàng đứng ở bên cạnh Tề Minh, phảng phất một mùi

hương cơ thể như có như không: “Xuất thân của Ngu Tuyết Lan trong sạch, tuy

rằng nàng không phải trưởng lão nội môn của Nhập Tiên Phong ta, nhưng mấy

trăm năm qua, cũng không nghe nói trên người Ngu Tuyết Lan có chuyện gì

không tốt.”

“Chính xác.”

Vi Hoa Đông cũng lại đây, hắn cũng gật gật đầu.

“Chẳng qua…”

Vương Nhàn Vân do dự trong chốc lát: “Nếu Tề thân truyền nghi ngờ Ngu

Tuyết Lan, đương nhiên là có đạo lý của Tề thân truyền, cho nên điều tra Ngu

Tuyết Lan một chút cũng không có quan hệ gì.”

“Đúng vậy, đúng vậy.”

Vi Hoa Đông và Tống Tiên Tư phản ứng lại, đều gật gật đầu.

“Điều tra à?”

Giọng điệu Tề Minh lạnh lùng, mà lại ngang ngược nói: “Không cần, ta nói

nàng là gian tế Ma Tông, nàng đương nhiên chính là gian tế Ma Tông, làm sao

còn cần điều tra gì nữa.”

Vù!

Tiếng nói vừa dứt.

Tề Minh giơ tay, pháp lực nồng đậm tụ lại giữa lòng bàn tay, có Ngũ Lôi ngưng

tụ ra, sấm sét lập lòe, hồ quang toát ra, từng trận ánh sáng rung động đùng

đoàng, ẩn chứa sức mạnh mang tính hủy diệt.

“Chết đi!”

Ầm!

Một chưởng của Tề Minh giết đến đỉnh đầu Ngu Tuyết Lan.

“!!!”

Đôi mắt xinh đẹp của Ngu Tuyết Lan trừng lớn, cảm nhận được nguy cơ tử

vong rơi xuống, đối mặt với một chưởng Ngũ Lôi của Tề Minh, cả người nàng

từ trên xuống dưới giống như là bị đông lại.

Khủng bố.

Rất khủng bố.

Không sức phản kháng.

Hoàn toàn là không sức phản kháng.

Nghĩ lại trước đây.

Cũng chính là vào mấy trăm năm trước.

Tề Minh chỉ là một đệ tử tạp dịch nho nhỏ của Thanh Vân Phong, mới vừa

xuyên đến Huyền Giới không lâu, thực lực rất yếu, chẳng qua là tu vi Luyện

Khí kỳ, ở trước mặt Ngu Tuyết Lan chỉ giống như con kiến.

Ngu Tuyết Lan lúc trước có thể dễ dàng bóp chết Tề Minh bất cứ lúc nào.

Nhưng mà.

Ngu Tuyết Lan lại bởi vì đủ loại nguyên do đều chưa thể giết chết Tề Minh,

ngược lại là để cho Tề Minh còn sống tốt đẹp không hao tổn gì.

Mà hiện giờ.

Vào hôm nay của mấy trăm năm sau.

Tất cả mọi thứ đều thay đổi rồi.

Tề Minh đã không phải là đệ tử tạp dịch nho nhỏ của Thanh Vân Phong, hắn

hiện giờ là đệ tử chân truyền của tiên sơn Thiên Khải tông, đệ tử thân truyền

của Thiên Khải lão tổ tông Thiên Cơ lão tổ.

Có thể nói.

Thân phận phi thường, địa vị cao quý.

Ở Thiên Khải tông.

Dựa theo địa vị mà nói.

Tề Minh chỉ ở dưới Thái thượng trưởng lão.

Hơn nữa.

Thực lực của Tề Minh lại sâu không lường được, tuy rằng chỉ là tu vi Hóa Thần

sơ kỳ, lại có thể dễ dàng chém chết lão quái vật cảnh giới Hợp Đạo.

Đến ngay cả Tiêu Vô Cực có thực lực có thể so với nửa bước Độ Kiếp cũng bị

Tề Minh giết chết.

Cho nên nói.

Tề Minh hiện giờ có thể tùy tiện làm khó Ngu Tuyết Lan, tiện tay ra một đòn,

thì có thể hoàn toàn chấm dứt tính mạng của Ngu Tuyết Lan, làm cho Ngu

Tuyết Lan chết hoàn toàn.

“Không thể.”

Vù!

Chương 297: Chứng cứ hả? Lời ta nói chính là chứng cứ (2)

Vẻ mặt Vi Hoa Đông kinh hãi, hắn vung tay phải lên, nhanh chóng lấy ra một

cái pháp bảo, đúng là một cái đỉnh lớn màu đen, chắn phía trước.

Ầm!

Răng rắc! Răng rắc!

Một tiếng nổ.

Cái đỉnh lớn màu đen này dưới một chưởng của Tề Minh trực tiếp nổ tung thành

mảnh nhỏ đầy trời, sấm chớp lập lòe, uy năng của nổ mạnh bùng nổ.

Pháp bảo đỉnh đen của Vi Hoa Đông lấy ra bị Tề Minh dùng một chưởng nổ nát,

nhưng là chặn phần lớn uy năng một chưởng này của Tề Minh, sinh ra nổ mạnh

cực kỳ dữ dội.

Ánh sáng nổ nứt ra, giống như pháo hoa, có chút rực rỡ.

“A!!!”

Phụt!

Ngu Tuyết Lan kêu thảm thiết, cả người đã bị dư âm của vụ nổ đập bay ra

ngoài, miệng phun máu tươi, sau khi đụng ngã vài gốc cây lớn, cuối cùng đập

vào trên một gò núi rồi dừng lại.

Xung quanh.

Các vị đệ tử và trưởng lão Thiên Khải tông nhanh chóng tránh được, trên gương

mặt hiện ra vẻ hoảng sợ, ánh mắt đều nhìn về phía Tề Minh, tràn đầy vẻ sợ hãi.

“Tề thân truyền.”

Vi Hoa Đông lập tức trầm giọng nói: “Tuy rằng ngươi là đệ tử chân truyền của

Thiên Khải tiên sơn, còn là đệ tử thân truyền của Thiên Khải lão tổ tông Thiên

Cơ lão tổ, thân phận và địa vị đều cực cao, nhưng mà không thể trong tình

huống không có chứng lại trực tiếp xóa bỏ một vị trưởng lão nội môn trước mặt

mọi người.”

“Chuyện này không phù hợp phép tắc.”

“Tề thân truyền.”

Tống Tiên Tư phục hồi lại tinh thần, cũng ngăn cản Tề Minh, hơn nữa khuyên

bảo nói: “Mặc kệ là như thế nào, Ngu Tuyết Lan cũng là trưởng lão nội môn của

Thanh Vân Phong, ngươi muốn trực tiếp xóa bỏ Ngu Tuyết Lan như vậy, quả

thật là không có đạo lý.”

“Xung quanh có nhiều đệ tử và trưởng lão Thiên Khải tông như vậy nhìn thấy,

ngươi không thể làm như thế.”

“Đúng vậy.”

Vương Nhàn Vân nói: “Tề thân truyền, nếu Ngu Tuyết Lan thật sự chính là gian

tế Ma Tông, chúng ta chỉ cần điều tra nàng cẩn thận, đương nhiên có thể rõ ràng

chân tướng, tra ra manh mối.”

“Đến lúc đó.”

“Muốn giết muốn lột da, đương nhiên chờ Tề thân truyền xử lý, hoàn toàn

không cần phải gấp gáp nhất thời, hiện giờ muốn phải giết Ngu Tuyết Lan

ngay.”

“Hơn nữa.”

“Đương nhiên là chúng ta tin tưởng phán đoán của Tề thân truyền, chỉ cần điều

tra rõ ràng, chứng cứ chính xác, ngươi cũng có thể danh chính ngôn thuận giết

Ngu Tuyết Lan, đối với thanh danh của Tề thân truyền ngươi cũng có chỗ tốt, sẽ

không làm bẩn danh vọng của ngươi ở Thiên Khải tông.”

“Chứng cứ à?”

Vẻ mặt Tề Minh bình tĩnh, lại liếc mắt một cái nhìn Ngu Tuyết Lan bị ảnh

hưởng của vụ nổ làm trọng thương, nhìn thẳng vào mọi người ở đây, lấy giọng

điệu chân thật đáng tin trầm giọng nói: “Lời nói của ta chính là chứng cứ.”

Hiển nhiên.

Tề Minh vô cũng rõ ràng, ở trong sự thôi diễn của hắn, Ngu Tuyết Lan cũng

không có lộ ra sơ hở gì, cũng không có để lại chứng cứ chính xác gì.

Cho nên là.

Nếu để cho Thiên Khải tông điều tra, căn bản là điều tra không ra chuyện Ngu

Tuyết Lan là gian tế Ma Tông, bởi vì ngụy trang của Ngu Tuyết Lan thật sự là

quá tốt rồi.

Nói cách khác.

Ngu Tuyết Lan cũng sẽ không ẩn nấp ở Thiên Khải tông lâu như vậy mà không

bị phát hiện.

Chính là bởi vì Ngu Tuyết Lan không để lại sơ hở và thiếu sót gì.

Cho nên.

Căn bản là không thể điều tra được chứng cứ chính xác Ngu Tuyết Lan là gian

tế Ma Tông.

Một khi đã như vậy.

Tề Minh đương nhiên sẽ không để cho Thiên Khải tông điều tra, như vậy chẳng

qua là lãng phí thời gian mà thôi, Tề Minh trực tiếp quyết đoán ra tay, dùng

dáng vẻ mạnh mẽ giết chết Ngu Tuyết Lan.

Nhưng mà.

Tông quy của Thiên Khải tông lại để ở nơi nào.

Ở trong tình huống không có chứng cứ.

Tề Minh không thể tùy tiện giết chết một vị trưởng lão nội môn.

Nếu thật sự muốn làm như vậy.

Sẽ phá hủy phép tắc tông môn, sẽ làm tất cả đệ tử và trưởng lão trong Thiên

Khải tông nảy sinh khúc mắc trong lòng, đối với Thiên Khải tông mà nói cũng

không phải là chuyện tốt gì.

“Tề thân truyền, chúng ta sẽ không cho phép ngươi làm như vậy.”

“Nếu ngươi khăng khăng muốn làm như vậy, chúng ta đây cũng chỉ có thể đắc

tội rồi.”

“Tề thân truyền! Xin ngươi suy nghĩ cho kỹ rồi hãy làm!”

Vi Hoa Đông, Tống Tiên Tư, Vương Nhàn Vân.

Bọn họ ngăn ở trước mặt Tề Minh, không cho Tề Minh tiếp tục đi tới, hơn nữa

ra hiệu cho vài vị trưởng lão chân truyền bên cạnh, để cho bọn họ lập tức đưa

Ngu Tuyết Lan rời khỏi.

“Nực cười.”

Tề Minh lắc đầu.

Quả thật.

Ở trong góc nhìn của Tề Minh.

Hành vi của bọn Vi Hoa Đông là một chuyện cực kỳ nực cười, vậy mà lại vì

một gian tế Ma Tông, mà còn là một gian tế Ma Tông tạo ra thiệt hại thật lớn

cho Thiên Khải tông, mà muốn đối đầu với hắn.

Thật sự là rất nực cười.

Còn có một chút đáng buồn.

Đương nhiên.

Bọn Vi Hoa Đông cũng không biết Ngu Tuyết Lan thật sự chính là gian tế Ma

Tông, sở dĩ bọn họ ra sức bảo vệ Ngu Tuyết Lan, cũng không phải do Ngu

Tuyết Lan có quan hệ gần gũi gì với bọn họ, bọn họ đây là đang giữ gìn uy

nghiêm của tông quy.

Nếu như nói.

Nếu thật sự để cho Tề Minh chỉ dùng một câu nói mà định là gian tế Ma Tông ở

trước mắt bao người mà còn trong tình huống không có chứng cứ gì, còn muốn

trực tiếp đánh chết, đây là khiêu khích đối với tông quy, nếu thật sự làm như

vậy, vậy uy nghiêm của tông quy sẽ bị tổn hại.

Cho nên.

Xung đột của hai bên nổi lên như vậy.

“Ba vị Phong chủ.”

Tề Minh nói: “Các ngươi nghĩ chỉ bằng ba người các ngươi là có thể ngăn cản

được ta sao? Không có khả năng, trừ phi là Thái thượng trưởng lão tự mình đến

đây, còn có thể ngăn ta lại.”

“Chỉ bằng ba người các ngươi.”

Tề Minh lắc lắc đầu: “Vẫn là tránh ra đi.”

“Tề thân truyền.”

Vẻ mặt bọn Vi Hoa Đông có chút lo lắng, quát: “Ngươi cần gì phải khăng khăng

như thế chứ?”

“Vốn đối với ta mà nói, có thời gian đến quản chuyện nát này còn không bằng

trở về phủ Thiên Cơ bế quan tu luyện, nâng cao tu vi và thực lực.”

Tề Minh nhún vai: “Ta thật sự là lười đến quản.”

“Chẳng qua là.”

“Lần này Vạn Ma Quật đã chạm tới điểm mấu chốt của ta.”

“Ở trong tình huống ta không biết, liên hợp với gian tế Ma Tông, bày ra thế cục

lần này, làm cho sư tỷ Lữ Thanh Nhan của ta chết ngay tại chỗ, nếu không phải

ta nắm giữ thuật thần thông Khởi Tử Hồi Sinh thì bây giờ sư tỷ của ta đã thật sự

chết rồi.”

“Hơn nữa.”

Chương 298: Vạch trần

“Cho dù sư tỷ được ta làm sống lại, cũng mất đi trí nhớ trước kia, có thể khôi

phục hay không cũng vẫn chưa biết được, vì tránh cho sau này lại xảy ra chuyện

như thế này, đối với loại nguy hiểm ẩn nấp bên cạnh này, ta nhất định phải quét

sạch toàn bộ.”

“Chúng ta sẽ điều tra cẩn thận.”

Vi Hoa Đông nói: “Nhất định sẽ cho Tề thân truyền ngươi một lời giải thích vừa

lòng, hơn nữa, lần này trở về, từ trên xuống dưới Thiên Khải tông chúng ta cũng

sẽ tẩy trừ lại lần nữa.”

“Không cần.”

Tề Minh xua tay: “Ta tự mình ra tay.”

“Hoắc Trường Thanh.”

Tề Minh trầm giọng nói: “Ngăn bọn họ lại.”

“Vâng.”

“Tuân lệnh, chủ nhân.”

Bọn Hoắc Trường Thanh, Tử Thần đáp lại.

Soạt! Soạt! Soạt!

Bọn Hoắc Trường Thanh không chút do dự nhắm về phía ba người Vi Hoa

Đông, vẻ mặt nhóm người Vi Hoa Đông kinh hãi, trong phút chốc cũng đã ra

tay đánh nhau.

“Thật… thật mạnh!”

“Hợp Đạo hậu kỳ, toàn bộ linh sủng của Tề Minh đều là Hợp Đạo hậu kỳ!”

“Ôi trời…”

Nhóm người Vi Hoa Đông chấn động không thôi.

Soạt!

Tề Minh bước ra từng bước, thi triển Độn Địa Kim Quang, chỉ trong nháy mắt

cũng đã đuổi theo ba vị trưởng lão chân truyền mang theo Ngu Tuyết Lan rời

khỏi, ngăn cản đường đi của bọn họ.

“Các ngươi lui ra một bên.”

Tề Minh nhìn kỹ ba vị trưởng lão chân truyền.

“Này…”

“Chúng ta…”

“Vâng, tuân lệnh.”

Trong lòng ba vị trưởng lão chân truyền không yên và căng thẳng, vốn muốn

nói nhiều thêm vài câu, nhưng sau khi nhìn thấy ánh mắt cực kỳ lạnh lùng kia

của Tề Minh thì lập tức tuân theo suy nghĩ mà ngậm chặt miệng.

Rồi sau đó.

Bọn họ lùi lại một bên.

“Cũng không biết Ngu Tuyết Lan làm sao lại đắc tội Tề thân truyền, thế nhưng

Tề thân truyền lại không để ý tông quy và khuyên bảo như thế, nhất định phải

giết chết Ngu Tuyết Lan.”

“Cũng không phải là vậy mà, loại chuyện này thật sự là xảy ra lần đầu tiên.”

“Chẳng lẽ Ngu Tuyết Lan thật sự là gian tế Ma Tông sao? Nói cách khác, Tề

thân truyền thật sự không cần phải làm như vậy mà, với địa vị và tu vi của Tề

thân truyền, giết Ngu Tuyết Lan trước mặt bao người thật sự là không có chỗ tốt

nào đáng nói.”

“Chẳng lẽ còn có chuyện bí ẩn gì sao?”

Xung quanh.

Trong lòng các đệ tử và trưởng lão Thiên Khải tông đều có các loại suy đoán.

Hiển nhiên.

Tề Minh sẽ không lo ngại tông quy của Thiên Khải tông, tông quy của Thiên

Khải tông cũng không hạn chế hắn được, nếu dưới thuật Huyền pháp thần

thông, thân phận của Ngu Tuyết Lan đã không còn chỗ nào che giấu, Tề Minh

sẽ không để cho nàng có cơ hội sống sót.

Hôm nay.

Ngu Tuyết Lan nhất định phải chết!

Ai tới cũng không cứu được nàng.

“Tề… Tề thân truyền…”

Vết thương của Ngu Tuyết Lan không nhẹ, vẻ mặt nàng tái nhợt, sắc đẹp tuyệt

mỹ, trong tình huống bị thương nặng lại có vẻ đau khổ động lòng người, thấy

mà thương xót: “Ta… ta không biết đã đắc tội ngươi khi nào, cũng… cũng

không biết tại sao ngươi nhất định cho ta là gian tế Ma Tông, nhưng ta có thể

thề, ta tuyệt đối không phải là gian tế Ma Tông, nếu thật sự có chỗ nào từng đắc

tội ngươi, ta… ta sẵn lòng nhận tội với ngươi.”

“Ta biết, ta cũng vô cùng rõ ràng, với tu vi và thực lực của Tề thân truyền, mọi

người ở đây không có khả năng ngăn được ngươi, ngươi muốn giết ta thì hôm

nay ta không thể không chết.”

“Nhưng… Nhưng ta không cam lòng…, ta không cam lòng cứ như vậy chết đi,

ta còn chưa báo thù cho phụ thân ta, còn chưa báo thù cho hơn vạn mạng người

của toàn bộ phủ Ngu vương hầu, ta thật sự không cam lòng!”

“Ta thật không ngờ là.”

“Ta không chết trong tay người của Ma Tông, hôm nay lại phải chết ở trong tay

Tề thân truyền ngươi, chuyện như vậy truyền ra ngoài, quả nhiên là rất nực

cười, rất nực cười…”

“Ha ha ha…”

Ngu Tuyết Lan ngửa mặt lên trời cười to, rồi lại không cẩn thận đụng đến vết

thương, miệng phun máu tươi, sắc mặt càng trở nên tái nhợt, nhìn qua vô cùng

đáng thương.

“Haizzzzz….”

“Những gì Ngu Tuyết Lan đã làm, còn có giọng điệu và biểu hiện bây giờ của

nàng, thật sự là không giống một gian tế Ma Tông.”

“Ta đột nhiên cảm thấy được Ngu Tuyết Lan nói không chừng thật sự có vấn đề,

tuy rằng ta cũng không có chứng cứ, nhưng nếu gian tế Ma Tông có thể ẩn nấp

trong Thiên Khải tông chúng ta lâu như vậy, tất nhiên không thể để cho chúng

ta dễ dàng nhìn ra sơ hở.”

“Loại chuyện này không phải là chuyện chúng ta có thể quyết định.”

“Chỉ là ta thấy Tề thân truyền sớm đã quyết tâm trong lòng, không giết Ngu

Tuyết Lan thì không được, Ngu Tuyết Lan hôm nay dữ nhiều lành ít, mặc kệ

nàng rốt cuộc có phải thật sự là gian tế Ma Tông hay không, nàng hôm nay cũng

hẳn là phải chết không thể nghi ngờ.”

Xung quanh.

Các đệ tử và trưởng lão Thiên Khải tông lại thảo luận sôi nổi.

“Ngươi không cần không cam lòng.”

Tề Minh không thay đổi gì, lời nói và vẻ mặt của Ngu Tuyết Lan đều không thể

ảnh hưởng đến Tề Minh một chút nào: “Bởi vì trận án mạng hơn vạn mạng

người của toàn bộ phủ Ngu vương hầu chính là do các ngươi làm ra, ngươi chết,

thù của bọn họ cũng sẽ báo được một phần lớn.”

“Ngươi cũng không cần diễn ở trước mặt ta, hoàn toàn vô dụng.”

“Đạo Xuất Nguyên Dương!”

Vù!

Tề Minh thi triển ra thuật huyền pháp thần thông cực kỳ bá đạo này.

Đối với Huyết Liên Yêu Nữ.

Tề Minh lúc ban đầu, thiếu chút nữa đã chết trong tay Bạch Cốt đạo nhân do

Huyết Liên Yêu Nữ đóng giả, hơn nữa còn bị Huyết Liên Yêu Nữ đóng vai Đại

trưởng lão tạp dịch Mục Thanh lừa gạt qua.

Đương nhiên.

Tất cả đều bị Tề Minh hóa nguy thành an.

Hiện giờ.

Toàn bộ ân oán ngày xưa chấm dứt ở hôm nay đi.

Kết thúc một đoạn nhân quả.

Vù! Vù!

Môn thuật huyền pháp thần thông Đạo Xuất Nguyên Dương này đã thi triển ra.

Ở giữa lòng bàn tay của Tề Minh, lấy pháp lực nguyên thần biến đổi ra một lốc

xoáy màu đen không lớn không nhỏ, truyền ra một loại sức mạnh cắn nuốt làm

kẻ khác rung động.

“Chết.”

Tề Minh đập một chưởng xuống, lốc xoáy màu đen ở giữa lòng bàn tay hướng

về phía đỉnh đầu của Ngu Tuyết Lan, Ngu Tuyết Lan trừng lớn đôi mắt xinh

đẹp, từ trên xuống dưới thân thể đều đang run rẩy.

Vào loại thời điểm này.

Sự khủng hoảng của cái chết đã bao phủ nàng.

Chết chắc rồi!

Chết chắc rồi!

Chết chắc rồi!

Hoảng sợ.

Vô cùng hoảng sợ.

Không!

Không không!!

Ta không muốn chết! Không muốn chết!!

Chương 299: Vô Sinh Lão Mẫu

Ngu Tuyết Lan muốn chống lại, dị tượng thể chất xuất hiện, công pháp vận

chuyển, pháp lực mãnh liệt, ở mi tâm của nàng hiện ra một ấn ký Thiên Địa

Hồng Liên.

“Dừng tay!!!”

Vù!

Lúc này.

Ở xa xa truyền đến một âm thanh quát lớn, có một bóng dáng màu trắng nhanh

chóng lao đến, quanh thân có ngọn lửa màu trắng vờn quanh, chân đạp lên một

đóa sen trắng.

Đúng là một trong chín vị trưởng lão chân truyền của Thanh Vân Phong

Phượng Hi tiên tử.

Nàng đúng lúc đuổi tới.

“Phượng Hi tiên tử!”

“Vậy mà nàng lại đến đây.”

“Ngu Tuyết Lan chính là đệ tử chân truyền của Phượng Hi tiên tử, hiện giờ Tề

Minh muốn giết Ngu Tuyết Lan, hẳn là nàng nhận được tin tức nên chạy đến.”

“Tới cũng nhanh quá ha.”

“Nói như vậy Phượng Hi tiên tử thật sự là rất xem trọng Ngu Tuyết Lan.”

Nhóm người Vi Hoa Đông, và các đệ tử và trưởng lão Thiên Khải tông nhìn lại,

đã thấy được Phượng Hi tiên tử phá không bay đến.

“Sư tôn.”

Vẻ mặt Ngu Tuyết Lan mừng rỡ, nhanh chóng ngẩng đầu lên, pháp lực mãnh

liệt và ấn ký nơi mi tâm biến mất, nhìn về phía Phượng Hi tiên tử, lớn tiếng hô:

“Ta… ta ở chỗ này.”

“Tề Minh.”

Soạt!

Phượng Hi tiên tử nhanh chóng lao đến, mày liễu nhíu chặt, quát: “Mau dừng

tay.”

Ầm ầm!

Cùng lúc.

Tay ngọc của Phượng Hi tiên tử vung lên, chính là một đường Thuần Bạch

Phượng Viêm phá không bay đến, ở giữa không trung hiển hóa ra một Thuần

Bạch Hoả Phượng, xông về phía Tề Minh.

Uy lực của một chiêu này rất mạnh, không gian gần như đều bị đốt lên.

Rống!

Một tiếng rồng ngâm.

Hắc Viêm lao ra, biến thành hình rồng khổng lồ, trực tiếp phun ra một ngụm

long tức, giống như cột lửa biển lửa, đập nát Thuần Bạch Hỏa Phượng.

“Ta nói rồi.”

Ánh mắt Tề Minh bình tĩnh nhìn chằm chằm vào Ngu Tuyết Lan, giọng điệu

lạnh lùng, nói: “Ta muốn giết ngươi, ai cũng không ngăn được, đừng nói là sư

tôn Phượng Hi tiên tử của ngươi đến đây, cho dù là Tông chủ có đến, ta cũng

phải giết.”

“An tâm lên đường đi.”

Tề Minh nói: “Nhanh thôi, sư tôn của ngươi cũng sẽ qua đó với ngươi.”

“Tề… Tề Minh…, ngươi…”

Ngu Tuyết Lan trừng lớn đôi mắt đẹp, nàng nhìn vào hai mắt sâu thẳm mà còn

tối đen kia của Tề Minh, làm cho nàng không khỏi run rẩy toàn thân, thậm chí

bắt đầu trở nên sợ hãi.

Thì ra!

Thì ra cái gì Tề Minh cũng biết rồi.

Hắn vậy mà cái gì cũng biết hết.

Toàn thân Ngu Tuyết Lan lạnh run.

Cảm giác được một loại sợ hãi tột cùng và vô lực thật sâu.

“Diệt!”

Vù!

Một chưởng này của Tề Minh thật sự dừng ở trên đỉnh đầu của Ngu Tuyết Lan,

lực cắn nuốt khủng bố, trực tiếp dẫn ra nguyên dương trên toàn thân Ngu Tuyết

Lan.

Chỉ thấy.

Thân hình Ngu Tuyết Lan nhanh chóng kho héo bằng tốc độ mắt thường có thể

thấy được.

“Khi… Khi nào thì…”

Vẻ mặt Ngu Tuyết Lan cứng đờ, vẻ mặt khiếp sợ trước khi chết đều cứng lại ở

trên gương mặt giống như thây khô, hai mắt trừng lớn, cũng đã không còn tròng

mắt, chỉ còn hai lỗ thủng tối đen.

Vù!

Tề Minh há miệng hút một cái, nguyên dương toàn thân của Ngu Tuyết Lan đã

bị cắn nuốt sạch sẽ.

“Tề Minh!!!”

Ngay sau đó.

Ở phía sau Tề Minh.

Truyền đến tiếng quát lớn vô cùng phẫn nộ của Phượng Hi tiên tử.

Mọi người ở đây có chút yên tĩnh, không ai dám nói thêm cái gì, thủ đoạn

ngang ngược của Tề Minh, dưới tình huống không có chứng cứ, nói giết chết

Ngu Tuyết Lan thì giết chết Ngu Tuyết Lan.

Ba vị Phong chủ không ngăn được.

Tông quy của Thiên Khải tông không ngăn được.

Thậm chí.

Vào thời điểm cuối cùng.

Sư phụ của Ngu Tuyết Lan là Phượng Hi tiên tử đến giúp đỡ, muốn cứu Ngu

Tuyết Lan, nhưng Tề Minh vẫn ngăn trước mặt Phượng Hi tiên tử, để cho Hắc

Viêm ngăn cản Phượng Hi tiên tử, Tề Minh tự tay giết chết Ngu Tuyết Lan.

Nguyên thần tán loạn, linh hồn đều diệt, sức sống cắt đứt.

Thi thể cũng trở thành một cái thây khô.

Rơi xuống trên mặt đất.

Ngang ngược.

Thật sự là ngang ngược.

Thậm chí là không nói đạo lý.

Nói giết liền giết.

Làm cho người ta cảm thấy sợ hãi.

“Chuyện này…”

Vi Hoa Đông thở dài một hơi thật sâu, bất đắc dĩ lắc lắc đầu, tránh né đòn tấn

công của Tiểu Âm, sau đó nhanh chóng rút về phía sau, kéo ra khoảng cách,

không ra tay thêm nữa.

Tiểu Âm đương nhiên hiểu rõ là tình huống thế nào.

Cho nên.

Nàng cũng không ra tay.

Rồi sau đó.

Tống Tiên Tư và Vương Nhàn Vân cũng liên tục dừng tay.

Tự nhiên như vậy.

Tử Thần, Hoắc Trường Thanh, Tiểu Bức cũng không ra tay nữa, hai bên đều

tách ra một khoảng cách.

Chiến đấu chấm dứt.

“Haizz…”

Vương Nhàn Vân lắc lắc đầu: “Tề thân truyền, cần gì làm đến mức này?”

“Không nên làm đến nông nỗi này.”

Tống Tiên Tư cũng nói.

Rống!

Hắc Viêm rít gào, hắn hiện ra Long Khu Pháp Tướng, thân thể đã to lớn đạt tới

vạn thước, thật ra hắn còn có thể trở nên càng thêm to lớn, nhưng Hắc Viêm

cũng không làm như vậy, bởi vì không cần thiết.

Vù! Vù!

Phượng Hi tiên tử không tiếp tục đi về phía trước, mà là ngừng lại, ánh mắt

nàng sắc bén, vẻ mặt có chút kiêng dè nhìn thoáng qua Vô Giác Hắc Long Hắc

Viêm.

“Tề Minh.”

Phượng Hi tiên tử hít sâu một hơi, nàng để cho bản thân bình tĩnh lại, trong đôi

mắt xinh đẹp lộ ra lửa giận, giống như đã sắp áp chế không được.

Dù sao.

Tề Minh lại giết đệ tử chân truyền Ngu Tuyết Lan của nàng trước mặt nàng.

“Ngươi nhất định phải cho ta một lời giải thích.”

Phượng Hi tiên tử trầm giọng quát lớn nói: “Tuy rằng ngươi là đệ tử chân

truyền của Thiên Khải tiên sơn, hơn nữa còn là đệ tử thân truyền của lão tổ tông

Thiên Khải tông Thiên Cơ lão tổ, nhưng ngươi cũng không thể hơn nữa cũng

không có tư cách vô duyên vô cớ giết đệ tử chân truyền Ngu Tuyết Lan của ta,

ngươi phải cho ta một cái công đạo, cũng nhất định phải bù đắp sai lầm này.”

“Dựa theo quy định của tông môn.”

“Người giết hại đồng môn, mặc kệ là thân phận gì, nhẹ thì xóa bỏ toàn bộ tu vi,

trục xuất khỏi Thiên Khải tông, nặng thì trực tiếp giết chết tại chỗ. Hiện giờ bao

nhiêu người nhìn thấy, chứng cứ vô cùng xác thực, nhân chứng vật chứng đều

đủ cả.”

“Tề Minh!”

“Ngươi còn có lời gì muốn nói?”

“Ngươi muốn để ta nói cái gì?”

Tề Minh rất bình tĩnh, hắn không có chút bối rối nào, nhìn Phượng Hi tiên tử:

“Phượng Hi tiên tử, hoặc có lẽ, hẳn ta nên gọi ngươi là Vô Sinh Lão Mẫu, người

đứng đầu Sinh Ma Đạo một trong mười ba Ma Đạo Thất Tình Lục Dục của Vạn

Ma Quật nhỉ?”

“!!!”

Trong lòng Phượng Hi tiên tử vô cùng kinh hãi, tâm tình giờ khắc này của nàng

gần như giống như đúc với Ngu Tuyết Lan lúc trước, hoàn toàn đã bị lời của Tề

Minh làm cho lờ mờ.

Thậm chí.

Chương 300: Vô Sinh Lão Mẫu (2)

Phượng Hi tiên tử hoàn toàn không biết bản thân làm sao lại bại lộ.

Bình tĩnh!

Bình tĩnh!

Phải bình tĩnh!

“Ha…”

Phượng Hi tiên tử không ngừng tự ám chỉ chính mình ở trong lòng, giờ này

khắc này, tuy rằng trong lòng Phượng Hi tiên tử đã nổi lên sóng gió động trời,

nhưng ở trên biểu hiện, Phượng Hi tiên tử không thay đổi sắc mặt, không có sơ

hở gì.

“Tề thân truyền.”

Phượng Hi tiên tử nhíu chặt đôi mày liễu, trên mặt nàng có đeo lụa mỏng, che

lại khuôn mặt tuyệt đẹp, trong đôi mắt xinh đẹp là lửa giận mãnh liệt, hận không

thể thiêu cháy Tề Minh: “Ngươi nói ta là Vô Sinh Lão Mẫu người đứng đầu

Sinh Ma Đạo một trong mười ba Ma Đạo Thất Tình Lục Dục của Vạn Ma Quật

à? Ngươi thật sự là quá nực cười rồi.”

“Cho nên nói, đây là nguyên nhân tại sao ngươi muốn giết chết đệ tử chân

truyền Ngu Tuyết Lan của ta sao? Ta không thể chấp nhận lời giải thích này của

ngươi.”

“Hơn nữa.”

“Lời ngươi nói theo ta thì hoàn toàn chính là nói hươu nói vượn, không có một

chút logic hay đạo lý gì đáng nói, hoàn toàn chỉ dựa vào lời nói một bên của

ngươi.”

“Thật sự là rất nực cười.”

“Ngươi nói sai rồi.”

Tề Minh lắc lắc đầu, giọng điệu thản nhiên nói: “Phượng Hi tiên tử, thật ra

ngươi còn nghĩ sai một chuyện rất quan trọng, nguyên nhân ta muốn giết Ngu

Tuyết Lan là bởi vì các ngươi vì muốn đối phó ta mà chạm đến điểm mấu chốt

của ta.”

“Còn nữa.”

“Ngu Tuyết Lan vốn chính là gian tế Ma Tông, nàng là Huyết Liên Yêu Nữ giả

chết dưới tay ngươi vào mấy trăm năm trước, mà ngươi chính là Vô Sinh Lão

Mẫu.”

“Ngoài ra.”

“Lúc trước ngươi lấy Thuần Bạch Phượng Viêm lừa gạt tai mắt mọi người,

chẳng qua chỉ là hủy diệt thân thể của Huyết Liên Yêu Nữ, nhưng linh hồn của

Huyết Liên Yêu Nữ lại được bảo vệ đầy đủ tiếp.”

“Hơn nữa.”

“Ngươi còn lấy thiên tài địa bảo Thiên Địa Hồng Liên lục phẩm đúc lại thân thể

cho Huyết Liên Yêu Nữ, tẩy hết hoàn toàn ma khí và sát khí trên người Huyết

Liên Yêu Nữ, thay đổi một thân phận hoàn toàn mới.”

“Cũng chính là con gái Ngu Tuyết Lan của Ngu vương hầu.”

“Xuất thân trong sạch, thiên tư xuất sắc, lại có thù sâu như biển trên người, có

thù hận rất lớn đối với Ma Tông, đây là một thân thế cực kỳ hoàn mỹ.”

“Chỉ tiếc.”

“Huyết Liên Yêu Nữ vẫn kém một chút như vậy, tư chất và tâm tính của nàng

không đủ, không bằng ngươi, cho nên trong mấy lần Chân truyền đại bỉ không

thể giống như ngươi lúc trước, nàng không thể lọt vào mắt của Thái thượng

trưởng lão Thiên Khải tông, không thể đi vào Thiên Khải tiên sơn tu hành.”

“Đáng tiếc, đáng tiếc mà.”

“Không thể không nói, Tề thân truyền, câu chuyện ngươi bịa ra nghe qua quả

thật còn rất phức tạp, nhưng những gì ngươi nói chẳng qua là một câu chuyện

không có chứng cứ của một mình ngươi mà thôi.”

Phượng Hi tiên tử lắc lắc đầu, giọng điệu khinh thường nói: “Những lời ngươi

nói hoàn toàn không có độ tin tưởng gì, sẽ không ai tin tưởng ngươi.”

“Ngươi hoàn toàn không có chứng cứ gì chính xác.”

“Chứng cứ à?”

Tề Minh lại lắc lắc đầu: “Ta cần thứ như chứng cứ này à?”

“Tề thân truyền!”

“Ngươi…”

“Chẳng lẽ…”

Mấy người Vi Hoa Đông cùng với tất cả đệ tử và trưởng lão Thiên Khải Tông ở

đây đều bị lời nói của Tề Minh làm cho hoảng sợ, không khỏi nhớ lại lời của Tề

Minh trước khi giết chết Ngu Tuyết Lan.

Trên thực tế.

Mấy người Vi Hoa Đông cũng rất khiếp sợ.

Bởi vì.

Tề Minh vậy mà lại nói Phượng Hi tiên tử là Vô Sinh Lão Mẫu người đứng đầu

Sinh Ma Đạo một trong mười ba Ma Đạo Thất Tình Lục Dục của Vạn Ma Quật,

loại chuyện này rất làm cho bọn họ chấn động.

Hơn nữa.

Mấy người Vi Hoa Đông thật sự không thể tin được.

Phải biết rằng.

Phượng Hi tiên tử cũng không phải là Ngu Tuyết Lan, thân phận và địa vị của

Ngu Tuyết Lan ở Thiên Khải tông cũng không tính là rất cao, trước kia là đệ tử

chân truyền của Thanh Vân Phong, hiện giờ là trưởng lão nội môn của Thanh

Vân Phong.

Nhưng mà.

Thân phận và địa vị của Phượng Hi tiên tử lại vô cùng không đơn giản.

Đầu tiên.

Phượng Hi tiên tử là một trong chín vị trưởng lão chân truyền của Thanh Vân

Phong, lúc trước khi Phượng Hi tiên tử trở thành trưởng lão chân truyền của

Thanh Vân Phong, nàng còn là đệ tử chân truyền của một mạch Thanh Vân ở

Thiên Khải tiên sơn.

Thậm chí.

Thái thượng trưởng lão Vô Trần chân nhân của Thanh Vân nhất mạch còn nhận

Phượng Hi tiên tử làm con gái nuôi.

Đủ loại thân phận.

Phượng Hi tiên tử cũng chỉ thấp hơn một chút so với Tề Minh mà thôi.

Cho nên nói.

Mấy người Vi Hoa Đông thật sự không thể tin được Phượng Hi tiên tử chính là

gian tế Ma Tông, mà còn là Vô Sinh Lão Mẫu đứng đầu Sinh Ma Đạo có lai

lịch đáng sợ như vậy.

Dù sao.

Lúc trước Phượng Hi tiên tử chính là đã từng tiến vào Thiên Khải tiên sơn tu

hành.

“Phượng Hi tiên tử.”

Tề Minh nhìn thẳng vào đối phương, ánh mắt cực kỳ sắc bén, giống như là một

thanh kiếm sắc bén đánh đâu thắng đó, đâm thẳng vào trong lòng Phượng Hi

tiên tử, làm cho tâm Phượng Hi tiên tử nảy sinh sợ hãi.

Hắn thật sự muốn giết ta!

Hắn thật sự muốn giết ta!

Hắn cũng không có nói láo.

Lại càng không phải là uy hiếp.

Hắn thật sự không quan tâm đến tông quy của Thiên Khải tông, không để ý gì

đến quấy nhiễu, không để ý đến tất cả câu hỏi, hắn chính là muốn trực tiếp giết

chết ta!

Giờ khắc này.

Phượng Hi tiên tử nhìn ra Tề Minh thật sự muốn làm như vậy.

Không nhịn được.

Tâm trạng Phượng Hi tiên tử sợ run, nàng cảm giác được một tia sợ hãi, hoàn

toàn không ngờ tới, Tề Minh thật sự dám làm như thế, không để ý tới, chỉ muốn

giết chết nàng.

“Ta muốn giết người, không cần chứng cứ, bởi vì ta cho rằng ngươi là gian tế

Ma Tông, vậy ngươi chính là gian tế Ma Tông, nói ngươi là Vô Sinh Lão Mẫu,

vậy ngươi chính là Vô Sinh Lão Mẫu.”

Tề Minh trầm giọng nói: “Lời nói của ta chính là chứng cứ tuyệt đối chính xác.”

“Cho nên…”

“Chết!”

Ầm ầm!

Tề Minh ra tay, giơ tay phải lên, một chưởng rơi xuống, Ngũ Lôi hội tụ giữa

lòng bàn tay, biến thành sấm chớp khủng bố, Ngũ Lôi ầm vang đánh tới.

Không hề do dự.

Cũng không có chút chần chờ nào.

“Thuần Bạch Phượng Viêm.”

Vù!

Con ngươi Phượng Hi tiên tử co rút lại, nàng cảm nhận được nguy hiểm chí

mạng, pháp thuật thần thông vận chuyển, cả người từ trên xuống dưới xông ra

Phượng Viêm màu trắng đầy trời.

“Cửu Phượng Triêu Tôn.”

Ầm ầm!

Chương 301: Tịnh Thế Bạch Liên

Phượng Hi tiên tử thét dài một tiếng, biến đổi ra chín phượng hoàng màu trắng,

bay lượn phía chân trời, phát ra từng trận tiếng hót khàn khàn, nhắm phía trước

tiến đến.

Tiếng nổ mạnh vang lên.

Chín phượng hoàng màu trắng đều nổ tung lên, khó khăn chặn lại Ngũ Lôi oanh

đỉnh của Tề Minh, nhưng uy lực còn lại của Ngũ Lôi oanh đỉnh dừng ở trên

người Phượng Hi tiên tử.

Phượng Hi tiên tử lập tức lấy ra một tấm chắn màu trắng, chặn lại luồng uy lực

còn lại này.

“Tề Minh!”

“Mau dừng tay!”

“Phượng Hi tiên tử chính là con gái nuôi của Thái thượng trưởng lão Vô Trần

chân nhân đó!”

“Hơn nữa nàng cũng đi ra từ Thiên Khải tiên sơn, Ngu Tuyết Lan có khả năng

là gian tế Ma Tông, nàng làm sao có thể là gian tế Ma Tông chứ? Mà còn là Vô

Sinh Lão Mẫu nữa? Này tuyệt đối không thể nào!”

“Tề thân truyền, ngươi nhất định là nghĩ sai rồi!!!”

Mấy người Vi Hoa Đông lớn tiếng hô lên.

Bọn họ muốn ra tay ngăn cản, lại bị bọn Hoắc Trường Thanh chặn đường đi,

nhìn về phía Tề Minh và Phượng Hi tiên tử, sắc mặt mọi người cũng thay đổi.

Tình huống như vậy quả nhiên là vượt ngoài dự đoán của mọi người.

“Tề Minh.”

“Tề thân truyền!”

“Không thể liều lĩnh như thế!”

“…”

Ngay sau khi Tề Minh và Phượng Hi tiên tử đánh nhau không bao lâu.

Miêu Hoành Kiếm, Phùng Tử Mục, còn có Phong chủ của mười hai phong khác

của Thiên Khải tông, cùng với các trưởng lão chân truyền của các phong liên

tục tiến đến, xuất hiện ở xung quanh.

Chiến đấu của Tề Minh và Phượng Hi tiên tử tạm thời dừng tay.

“Tề Minh.”

Phùng Tử Mục lại trực tiếp bay đến bên cạnh Tề Minh, sắc mặt hắn nghiêm

trọng, liếc mắt nhìn thây khô Ngu Tuyết Lan trên mặt đất một cái: “Ngươi

không nên lỗ mãng như vậy.”

“Tề thân truyền, chúng ta đã biết chuyện này, tuy rằng ngươi là đệ tử thân

truyền của Thiên Cơ lão tổ, nhưng lại không phân tốt xấu giết chết Ngu Tuyết

Lan, mặc kệ nguyên nhân cụ thể của sự việc là như thế nào, hiện tại mời ngươi

lập tức trở về Thiên Khải tiên sơn.”

“Tề thân truyền, vẫn mời ngươi về Thiên Khải tiên sơn trước.”

“Chuyện nơi này giao cho chúng ta đến xử lý đi.”

“Trước khi mọi chuyện được điều tra rõ ràng, còn hy vọng Tề thân truyền ngươi

không cần làm ra chuyện gì quá mức khác người.”

Xung quanh.

Vẻ mặt của Phong chủ mười hai phong Thiên Khải tông nghiêm trọng, ánh mắt

đều dừng ở trên người Tề Minh.

Những việc đã làm của Tề Minh, đã có hơi làm mọi người tức giận, ở trong mắt

của rất nhiều đệ tử và các trưởng lão của Thiên Khải tông, Tề Minh ỷ vào thực

lực mạnh mẽ của mình, hoàn toàn coi nhẹ tông quy của Thiên Khải tông, không

hề coi toàn bộ Thiên Khải tông ra gì.

Hơn nữa.

Tề Minh hoàn toàn dựa theo cách nhìn và phán đoán của mình, hắn nói cái gì thì

là cái đó, cũng không cho người khác bất kì cơ hội bày tỏ nào, hơn nữa ra tay

không lưu tình chút nào.

Đủ loại nguyên nhân.

Sau khi các tông chủ mười hai phong của Thiên Khải tông biết được tiền căn

hậu quả của sự việc, cảm quan đối với Tề Minh đã giảm sút, trong lòng có hơi

tức giận.

Tuy nhiên.

Phong chủ của mười hai phong lại không tiện nói gì.

Đầu tiên.

Thực lực của Phong chủ mười hai phong không so được với Tề Minh, về thân

phận và địa vị, Phong chủ của mười hai phong cũng kém hơn Tề Minh một

chút, thực lực và địa vị đều không bằng Tề Minh, bọn họ tự nhiên không nói

được lời hung ác gì.

“Tề thân truyền.”

Miêu Hoành Kiếm hít sâu một hơi, hắn cũng nói: “Hay là ngươi vẫn là trở về

Thiên Khải tiên sơn trước đi.”

“Miêu Phong chủ.”

Tề Minh nói: “Không cần nói nhiều nữa, ngươi lui xuống trước đi.”

“Chuyện này…”

Miêu Hoành Kiếm nhíu mày.

“Sư tôn.”

Tề Minh hành lễ với Phùng Tử Mục.

“Tề Minh.”

Vẻ mặt của Phùng Tử Mục có hơi phức tạp, hiện tại hắn cũng không biết nên

thế nào mới tốt, cho dù nói gì, Tề Minh cũng là đệ tử của Phùng Tử Mục, cho

nên Phùng Tử Mục tự nhiên là lựa chọn tin tưởng Tề Minh, tin tưởng đệ tử của

mình.

Tuy nhiên.

Ngu Tuyết Lan đã chết rồi, còn là bị Tề Minh tự tay giết chết, nếu như sau này

điều tra ra Ngu Tuyết Lan có vấn đề thì cũng thôi đi, nếu như không điều tra ra

được, chắc chắn cũng là một chuyện phiền phức.

Đến lúc đó.

Tông chủ và các Thái thượng trưởng lão vì giữ gìn uy nghiêm của tông quy,

chắc chắn sẽ trách phạt Tề Minh, cho dù không đến nỗi huỷ bỏ tu vi trục xuất

khỏi tông môn, nhưng trách phạt cũng sẽ không nhỏ.

Quan trọng nhất là.

Tề Minh vậy mà lại nói Phượng Hi tiên tử là gian tế Ma tông, hơn nữa còn là

Vô Sinh Lão Mẫu tiếng tăm lừng lẫy, thật sự là quá khiến người ta khó mà tin

phục.

Cho dù Phùng Tử Mục muốn tin tưởng Tề Minh cũng không biết nên tin tưởng

thế nào mới tốt.

“Tề thân truyền.”

Ánh mắt của Phượng Hi tiên tử lạnh nhạt, “Chuyện này ta nhất định sẽ nói cho

nghĩa phụ ta – Vô Trần chân nhân biết, đến lúc đó, ta nhất định sẽ mời Tông

chủ và các vị Thái thượng trưởng lão nói chuyện đường đường chính chính.”

“Nói thật.”

Phượng Hi tiên tử nói tiếp: “Ở trong mắt ta, Tề thân truyền càng giống người

trong Ma Đạo hơn ta, phong cách làm việc của ngươi quả thực là quá mức

cường hành.”

“Khi điều tra Ngu Tuyết Lan đệ tử của ta, ta cũng hi vọng tông môn nên điều tra

Tề thân truyền một chút, bằng không mông của mình không sạch sẽ còn muốn

oan uổng bôi nhọ người khác.”

“Phượng Hi trưởng lão.”

Phùng Tử Mục nhíu mày, trầm giọng nói: “Lời này của ngươi là không có đạo

lí, mặc dù Tề Minh làm việc quả thực có hơi nhanh chóng quyết đoán, nhưng

nếu như hắn đã dám ra tay giết chết Ngu Tuyết Lan, hơn nữa còn là ở trước mắt

bao người, không do dự chút nào giết chết Ngu Tuyết Lan, đã đủ để nói rõ Tề

Minh làm việc quang minh lỗi lạc.”

“Còn nữa.”

“Tề Minh không chỉ là đệ tử chân truyền của Thiên Khải tiên sơn, càng là đệ tử

thân truyền của lão tổ tông Thiên Khải tông Thiên Cơ lão tổ, hiện tại càng là đại

sư huynh của Thiên Cơ nhất mạch vừa mới hưng khởi.”

“Ngươi lại muốn nói Tề Minh là gian tế Ma tông?”

Phùng Tử Mục hừ lạnh một tiếng, “Ngươi cũng không sợ nói xong bị chê cười.”

“Rốt cuộc có phải hay không.”

Phượng Hi tiên tử nhìn thẳng vào Phùng Tử Mục, lạnh giọng nói: “Điều tra

xong rồi sẽ biết thôi, đệ tử thân truyền của ta Ngu Tuyết Lan không thể là gian

tế Ma tông.”

“Phượng Hi tiên tử.”

Miêu Hoành Kiếm cũng nói: “Mặc dù Tề thân truyền làm việc có hơi bốc đồng,

nhưng sao hắn có thể là gian tế Ma tông chứ? Có lẽ là ngươi nghĩ nhiều rồi.”

“Đúng vậy.”

Vi Hoa Đông gật đầu.

Chương 302: Tịnh Thế Bạch Liên (2)

“Phượng Hi tiên tử, ngươi quả thật là đã nghĩ nhiều rồi.”

Vương Nhàn Vân nói.

“Cho dù ta là gian tế, Tề thân truyền cũng không thể là gian tế Ma tông đâu.”

Tống Tiên Tư lắc đầu, “Thiên phú và thực lực của Tề thân truyền, khi đột phá

cảnh giới đã tạo thành dị tượng thiên địa to lớn như thế, cảnh tượng giống như

Tiên nhân phi thăng, lấy thiên phú và tư chất bậc này của Tề thân truyền, hắn có

cần phải đến Thiên Khải tông chúng ta làm gian tế sao?”

“Quả thực là đạo lí này.”

“Ta cũng không cho rằng Tề thân truyền sẽ là gian tế Ma tông.”

“...”

Mặc dù Phong chủ của mười hai phong có hơi không thích phong cách làm việc

cường hành của Tề Minh, nhưng trong lòng bọn họ vô cùng rõ ràng, cũng vô

cùng hiểu rõ.

“Ha ha ha…”

Tề minh cười lớn, ánh mắt nhìn các vi Phong chủ, “Các ngươi còn coi như là có

thể cứu được.”

“Ách…”

“Tề thân truyền, ngươi nói lời này…”

“Dường như không hay lắm nhỉ.”

“...”

Vẻ mặt của cười hai Phong chủ chợt cứng đờ, bọn họ vừa rồi còn nói rất nhiều

lời tốt cho Tề Minh, kết quả vừa nói ra đã bị Tề Minh nói một câu như vậy,

khiến bọn họ có hơi không nói nên lời.

“Phượng Hi tiên tử.”

Ánh mắt Tề Minh lạnh lùng, lãnh ý trong mắt đã không che giấu chút nào, “Có

lẽ là ngươi không có cơ hội nói cho nghĩa phụ Vô Trần chân nhân của ngươi

đâu.”

“Ngươi muốn làm gì?”

Đôi mắt xinh đẹp của Phượng Hi tiên tử co lại, sợ hãi quát lên.

“Giết ngươi!”

Ầm!

Tề Minh giơ tay, Phá Giới kiếm đã bay đến trong tay hắn, tay phải nắm chặt

chuôi kiếm, không do dự chút nào đã chém một kiếm đến, “Thần Kiếm Ngự Lôi

Chân quyết.”

Răng rắc!

Sấm sét lập loè, chín đạo lôi quang rơi xuống.

Tề Minh đã chém ra một đạo kiếm quang giống như sấm sét giao long, phảng

phất như đã xé rách không gian, ẩn chứa uy lực đáng sợ, chém về phía Phượng

Hi tiên tử.

“Tề thân truyền!”

“Ngươi thật sự không thể làm như vậy mà!”

“...”

Xung quanh.

Mười hai vị Phong chủ.

Còn có Thái thượng trưởng lão của các Phong cũng đều đang quát lên.

Tuy nhiên.

Tề Minh căn bản chính là không quan tâm.

“Tịnh Thế Bạch Liên, Phượng Vũ Cửu Thiên.”

Vù! Vù!

Phượng Hi tiên tử rất hoảng sợ, hiểu biết của nàng với Tề Minh lại lần nữa được

đổi mới, mười hai vị Phong chủ tề tụ, toàn bộ trưởng lão chân truyền của các

Phong đều ở đây.

Tuy nhiên.

Tề Minh vẫn dám ra tay với nàng, muốn đưa nàng vào chỗ chết.

Quá hung hãn.

Cũng quá không kiêng nể gì cả.

Thời khắc nguy cơ.

Phượng Hi tiên tử chỉ có thể toàn lực ra tay, nàng đã điều động lực lượng thể

chất của mình, chính là Tịnh Thế Bạch Liên, hoành không mà ra, có một đoá

Bạch Liên cửu phẩm trôi nổi ở trên không trung.

Sau đó.

Tịnh Thế Bạch Liên đã tuôn ra Tịnh Thế Chi Viêm cuồn cuộn, trắng toát không

tì vết, có hơi sáng chói, hoá thành ào ào hoả diễm, vọt động bốn phương, lọc

sạch hết thảy ô uế của thế gian.

Hơn nữa.

Tịnh Thế Chi Viêm xông lên tận trời, lại biến hoá thành từng con Phượng

Hoàng, bay lượn chân trời, xông về phía Tề Minh, cản lấy Thần Kiếm Ngự Lôi

Chân quyết của Tề Minh.

Phịch phịch phịch!!!

Dưới từng đạo lôi quang, từng con Phượng Hoàng mà Tịnh Thế Chi Viêm biến

hoá thành kia đều đã nổ tung hết.

“A!!!”

Phượng Hi tiên tử kêu thảm một tiếng, Phượng Vũ Cửu Thiên của nàng bị Tề

Minh đánh tan, hơn nữa dư uy của Thần Kiếm Ngự Lôi Chân quyết đánh vào

trên người nàng, đánh nàng bay ra ngoài.

Phụt!

Khoé miệng của Phượng Hi tiên tử chảy máu.

Giao thủ ngắn ngủi.

Phượng Hi tiên tử đã rơi vào thế hạ phong.

Rất rõ ràng.

Phượng Hi tiên tử không phải là đối thủ của Tề Minh, mặc dù tu vi của nàng đã

đạt đến Hợp Đạo hậu kỳ, nhưng kẻ địch nàng đối mặt là Tề Minh, bị thua cũng

là chuyện rất bình thường.

“Bát Quái Âm Dương thần thông thuật, Kỳ Môn Độn Giáp thần thông thuật,

Ngũ Hành Luân Chuyển thần thông thuật.”

Vù! Vù!

Tay phải Tề Minh chợt vung, đã kích phát sức mạnh của Phù lục thần thông,

bỗng dưng đã biến hoá thành ba tấm trận đồ, xông về phía không trung, bao

trùm Phượng Hi tiên tử.

“Động thiên! Mở!!”

Phượng Hi tiên tử thét dài một tiếng, hiện tại nàng đã mở ra ba đại động thiên,

mỗi một động thiên đều đã đạt đến trình độ động thiên thế giới.

Ảo ảnh của động thiên xuất hiện ở phía sau Phượng Hi tiên tử.

Giống như ba tầng thế giới.

Rất hùng vĩ.

Hơn nữa.

Đại pháp chân truyền của Thiên Khải tông mà Phượng Hi tiên tử tu luyện, lại

thêm cả thần thông bí thuật, thực lực cực kì manh mẽ, hoàn toàn không yếu hơn

Tiêu Vô Cực.

“Đây… Đây…”

“Thực lực của Phượng Hi tiên tử vậy mà lại mạnh mẽ như vậy, nàng không chỉ

tu vi đã đạt đến Hợp Đạo hậu kỳ, thậm chí còn đã mở ra ba đại động thiên thế

giới.”

“Quả thật là không ngờ đến.”

“Vô dụng thôi, nàng không phải là đối thủ của Tề thân truyền, tu vi và cảnh giới

của Tiêu Vô Cực hoàn toàn không yếu hơn Phượng Hi tiên tử, thậm chí còn

mạnh hơn, nhưng cuối cùng vẫn là bị Tề Minh mạnh mẽ thiêu chết đấy thôi.”

Mười hai vị Phong chủ bị thực lực của Phượng Hi tiên tử làm cho kinh ngạc,

không ngờ rằng tu vi của Phượng Hi tiên tử lại cao như vậy, hoàn toàn không

yếu hơn những Phong chủ bọn họ.

Nhưng mà.

Đám người Vi Hoa Đông đã từng tận mắt nhìn thấy thực lực của Tề Minh mạnh

mẽ cỡ nào, cho nên không hề coi trọng Phượng Hi tiên tử.

“Tề Minh.”

Phượng Hi tiên tử trầm giọng quát lên: “Đây là ngươi ép ta.”

“Sách Thiên Cơ.”

Ánh mắt Tề Minh bình tĩnh, tay trái chợt vung, sách Thiên Cơ đã xuất hiện, từ

từ rơi vào trong tay hắn, lại tay phải chụp một cái ở hư không, bút Thiên Cơ

cũng đã xuất hiện.

“Bảy đại động thiên, mở.”

Vù! Vù!

Sách Thiên Cơ bay ra, trang sách tung bay, toàn bộ bảy vị Động Thiên Chi Linh

xuất hiện, Tề Minh tay cầm bút Thiên Cơ, vung môt cái ở không trung, ngòi bút

rạch thủng không gian.

Ảo ảnh của bảy đại động thiên đã xuất hiện ở xung quanh Tề Minh.

“Đây… Đây là...”

“Bảy đại động thiên! Bảy đại động thiên thế giới!”

“Tu vi Hoá Thần sơ kỳ của Tề Minh sao có thể nắm giữ bảy đại đông thiên thế

giới?”

“Ta ngược lại từng nghe nói qua, khi xưa Thiên Cơ lão tổ đã mở ra chín đại

động thiên thế giới, kết hợp với phủ Thiên Cơ, Tề Minh là đệ tử thân truyền của

Thiên Cơ lão tổ, nhất định là đã kế thừa chín đại động thiên thế giới của Thiên

Cơ lão tổ.”

“...”

Mọi người ngạc nhiên nói.

“Không được.”

Chương 303: Vô Trần chân nhân

“Tuyệt đối không thể lại để Tề thân truyền tiếp tục đánh với Phượng Hi tiên tử

nữa.”

“Nhất định phải ngăn cản bọn họ.”

“Mặc kệ ai xảy ra chuyện đều là tổn thất của Thiên Khải tông chúng ta.”

“Toàn bộ chúng ta ra tay đi.”

“Được.”

Mười hai vị Phong chủ liếc nhìn nhau môt cái, lập tức đã đưa ra quyết định.

“Tề thân truyền!”

“Phượng Hi tiên tử.”

“Vẫn xin hai vị nhanh chóng dừng tay.”

Vù! Vù! Vù!!!

Lời nói chưa dứt.

Toàn bộ mười hai phong chủ đã bạo phát sức mạnh và uy thế của mình, hơn nữa

đã triển khai ra hết động thiên này đến động thiên khác, tất cả Phong chủ có mặt

đều là Hợp Đạo hậu kỳ, hơn nữa toàn bộ đều đã mở ra ba động thiên thế giới trở

lên.

Thực lực của mỗi một vị đều cực mạnh.

“Vẫn xin hai vị dừng tay.”

Hơn nữa.

Các trưởng lão chân truyền đã đạt đến cảnh giới Hợp Đạo của các Phong cũng

đã bắt đầu tham gia hết.

“Các vị Phong chủ, không phải là ta không muốn dừng tay, mà là nếu như ta

dừng tay rồi, chỉ sợ lập tức sẽ phải chết ở trong tay của Tề Minh, người các

ngươi phải ngăn cản không phải ta, mà là Tề Minh.”

Phượng Hi tiên tử sắc mặt âm trầm quát lên.

“Không gian thông đạo.”

Vù!

Ánh mắt Tề Minh bình tĩnh, phớt lờ mười hai vị Phong chủ cùng với các vị

trưởng lão chân truyền, Kim Thân Vô Cấu đã bắt đầu vận chuyển, uy áp và

trường vực pháp lực của bọn họ không thể ảnh hướng đến Tề Minh chút nào.

Ngược lại là Phượng Hi tiên tử đã bị áp chế.

“Môn chủ Bát môn, Cung chủ Cửu cung, Quái chủ Bát Quái…”

Tề Minh tâm niệm chợt động, nhờ vào sức mạnh của sách Thiên Cơ và bảy đại

động thiên, liên hệ với phủ Thiên Cơ, và mở ra không gian thông đạo vững

chắc, muốn triệu hồi toàn bộ các bộ hạ Hợp Đạo trong bảy đại động thiên đến.

“Môn chủ Bát môn tham kiến chủ nhân.”

“Cung chủ Cửu cung tham kiến chủ nhân.”

“Quái chủ Bát Quái cung kính nghe theo lệnh của chủ nhân, đến tương trợ...”

“...”

Trong nháy mắt.

Đã có lần lượt các vị bộ hạ Hợp Đạo hậu kỳ, thông qua không gian thông đạo từ

trong phủ Thiên Cơ đến đây, giống như là từng đạo lưu quang từ bên trong

không gian thông đạo bay ra.

Toàn bộ xuất hiện ở trước mặt Tề Minh.

Bọn họ ngay ngắn đồng đều cúi người hành lễ với Tề Minh, giọng điệu vô cùng

cung kính, tổng cộng có sáu mươi vị bộ hạ Hợp Đạo hậu kỳ.

Trong đó Kỳ Môn động thiên tám vị, Độn Giáp động thiên chín vị, Bát Quái

động thiên tám vị, Âm Dương động thiên chín vị, Phong Hậu động thiên tám vị,

Thái Cực động thiên tám vị, Lưỡng Nghi động thiên chín vị.

Toàn bộ đều đã có mặt.

“Rất tốt.”

Tề Minh gật đầu, truyền đạt mệnh lệnh, “Toàn bộ các ngươi đều ra tay hết, ngăn

cản tất cả mọi người có mặt.”

“Vâng.”

“Tuân mệnh!”

“...”

Sáu mươi bộ hạ Hợp Đạo hậu kỳ đồng thanh đáp lại.

“Đây…”

“Cảnh giới Hợp Đạo, toàn bộ đều là cảnh giới Hợp Đạo…”

“Tề Minh vậy mà lại có nhiều bộ hạ cảnh giới Hợp Đạo như vậy, khi nào thì

Thiên Cơ nhất mạch lớn mạnh đến loại trình độ này rồi? Hay là nói đây là nội

tình mà Thiên Cơ lão tổ đã để lại?”

Không kìm được.

Mười hai vị Phong chủ lại lần nữa bị tình huống như vậy làm cho sợ hãi, các

trưởng lão chân truyền của các Phong cũng lực bất tòng tâm, đối mặt với sáu

mươi vị bộ hạ Hợp Đạo hậu kỳ của Tề Minh, bọn họ hiển nhiên không thể ngăn

cản được Tề Minh.

“Tề thân truyền, ngươi…”

Mười hai vị Phong chủ hít sâu một hơi, trong lòng vô cùng bất lực và vô lực.

Bọn họ thật sự không thể ngăn cản được.

Lúc này.

Ở trên bầu trời của chiến trường.

Sáu mươi vị bộ hạ Hợp Đạo hậu kỳ của Tề Minh và mười hai vị Phong chủ

cùng với trưởng lão chân truyền của các Phong đối thế, khí thế vô hình của hai

bên đã hình thành đối đầu, nhưng lại không khai chiến thực sự.

“Tề Minh!!!”

Đôi mắt xinh đẹp của Phượng Hi tiên tử co rút, nàng cũng không ngờ rằng Tề

Minh sẽ làm đến mức như vậy, “Ngươi điên rồi, ngươi quả thực chính là điên

rồi, ngươi chính là một kẻ điên!!!”

“Phượng Hi tiên tử.”

Ánh mắt của Tề Minh bình tĩnh, vẻ mặt lại có hơi lạnh lẽo, thản nhiên nói: “Nếu

như các ngươi không ra tay với ta, không ra tay với đám người sư tỷ, ta cũng sẽ

không lãng phí những thời gian và tâm tư này đến để ý đến các ngươi.”

“Nhưng mà.”

“Nếu như các ngươi đã làm rồi, thì phải trả ra đại giá vì những việc đã làm của

mình.”

“Mà nếu như ta đã định ra tay rồi, vậy chính là hoàn toàn chém tận giết tuyệt, sẽ

không cho các ngươi bất kì cơ hội nào.”

“Chết!”

Vù!

Tay phải Tề Minh cầm bút Thiên Cơ, lại lần nữa điều động sức mạnh của bảy

đại động thiên, lấy sức mạnh của bảy đại động thiên làm mực, lại lần nữa viết ra

một chữ “chết” ở trong hư không.

Ngay lập tức.

Chữ “chết” diễn hoá, giống như vật sống, rót vào linh tính, hoá thành ánh sáng

bảy màu sắc, như Mãng như Giao như Long, ẩn chứa uy năng của huỷ diệt và tử

vong, đánh về phía Phượng Hi tiên tử.

“Giết!”

Ầm! Ầm!

Phương Hi Tiên Tử thét dài một tiếng, nàng đã điều động toàn bộ sức lực, sức

mạnh của ba đại động thiên thế giới gia trì, lại thêm cả thực lực của bản thân

nàng.

Ngoài ra.

Vù!

Tay ngọc của Phượng Hi tiên tử chợt vung, pháp bảo bản mệnh của nàng đã

xuất hiện, chính là một toà bảo tháp lung linh, có chín tầng, điêu khắc các loại

Phượng Hoàng, còn có hoa văn hình hoa sen.

Tên là: Phượng Liên bảo tháp.

“Phượng Liên bảo tháp, đi.”

Ầm!

Phượng Hi tiên tử gọi ra pháp bảo bản mệnh, pháp lực cuồn cuộn rót vào trong

đó, Phượng Liên bảo tháp lớn lên theo gió, quanh thân xuất hiện từng đoá Bạch

Liên to lớn, còn có Phượng Hoàng sống động như thật.

Đùng đùng đùng!!!

Tuy nhiên.

Tề Minh lấy lưu quang bảy màu sắc mà chữ “chết” diễn hoá ra ẩn chứa uy năng

cực kì mạnh mẽ, như Mãng như Giao như Long, phá huỷ tất cả, từng đoá Bạch

Liên to lớn nổ tung, Phượng Hoàng sống động như thật vỡ nát, căn bản không

thể ngăn cản.

Ầm ầm!

Cùng với một tiếng vang lớn.

Phượng Liên bảo tháp đã bị đánh bay ra ngoài, cuốn ngược trở lại, đụng vào

trên người Phượng Hi tiên tử, đánh vỡ màn sáng phòng ngự của Phượng Hi tiên

tử.

“A!!!”

Phụt!

Phượng Hi tiên tử kêu thảm, miệng phun máu tươi, thân thể uyển chuyển bay

ngược ra.

“Tam Muội Chân Hoả.”

Vù!

Tề Minh miệng phun hoả diễm, lan ra một mảnh biển lửa màu đỏ thắm, Chân

Hoả mạnh mẽ, bao trùm trời đất bốn phía, cực kì nóng rực, phảng phất như

không gian đều đã sắp bị thiêu đốt, ẩn chứa sức mạnh như huỷ thiên diệt địa.

“Đây là... lửa gì? Sao lại…”

Chương 304: Vô Trần chân nhân (2)

Phượng Hi tiên tử nhanh chóng ổn định lại thân hình, nàng nhìn Tam Muội

Chân Hoả xung quanh, đã bao trùm bốn phía, khó mà tránh đi, càng là rõ ràng

cảm nhận đươc uy năng của Tam Muội Chân Hoả, phảng phất như thân thể và

nguyên thần đều đã sắp bị đốt cháy.

“Thuần Bạch Phượng Viêm, Tịnh Thế Chi Viêm.”

Vù! Vù!

Phượng Hi tiên tử lấy lửa tấn công lửa, vận chuyển pháp lực thần thông, hai tay

nặn ra ấn quyết tương ứng, lập tức đã phóng thích ra Thuần Bạch Phượng Viêm

và Tịnh Thế Chi Viêm.

Hai loại hoả diễm hoà vào nhau.

Nhưng lại cũng chỉ là miễn cưỡng cản được Tam Muội Chân Hoả của Tề Minh.

Càng đáng sợ hơn là.

Phượng Hi tiên tử phát hiện Tam Muội Chân Hoả của Tề Minh vậy mà lại có

thể thôn tính thiêu đốt Thuần Bạch Phượng Viêm của nàng, chuyện như vậy quả

thực là quá khoa trương.

Ngọn lửa vậy mà có thể thiêu đốt ngọn lửa?

Quả thực giống như là một loại chuyện viển vông.

“Sao có thể được?”

Trong đôi mắt xinh đẹp của Phượng Hi tiên tử tràn đầy vẻ chấn động.

Đồng thời.

Ở trong lòng nàng.

Cũng đã xuất hiện sợ hãi.

Vào giờ phút này.

Cuối cùng Phượng Hi tiên tử cũng đã cảm nhận được sự đáng sợ của Tề Minh,

rõ ràng chỉ là Hoá Thần sơ kỳ, nhưng lại đã nắm vững nhiều loại pháp thuật

thần thông như vậy, thực lực vậy mà lại mạnh mẽ đến loại trình độ này.

Quả thực là quá mạnh mẽ.

“Nhất Khí Hoá Tam Thanh.”

Tề Minh tâm niệm chợt động, tiêu phí một lượng pháp lực nguyên thần lớn, thi

triển ra pháp thuật thần thông của Tam Thanh đạo kinh, pháp lực nguyên thần

đã ngưng thành một cỗ thanh khí, thoát ra từ chỗ đỉnh đầu hắn, và đã phân hoá

ra ba đạo thanh khí khác nhau ở không trung, tiếp theo lại diễn hoá ra ba đạo

pháp thân là Ngọc Thanh, Thượng Thanh, Thái Thanh.

“Tam Muội Chân Hoả.”

Vù! Vù!

Chỉ thấy.

Ba đạo pháp thân thoát ra khỏi không trung, đứng ở ba hướng khác nhau, và

liên hợp lại với Tề Minh, ở bốn vị trí Đông Nam Tây Bắc, khoá chặt lấy

Phượng Hi tiên tử ở bên trong.

“!!!”

Đôi mắt xinh đẹp của Phượng Hi tiên tử co rút.

Ngay lập tức.

Tam Muội Chân Hoả che trời rợp đất bao trùm đến, hoàn toàn khoá chặt tất cả

phương hướng của Phượng Hi tiên tử, khiến nàng căn bản không thể nào trốn ra

được.

Hơn nữa.

Tề Minh duỗi tay mở ra, pháp lực tuôn ra, điều động sức mạnh của không gian,

lai lần nữa thi triển ra một môn pháp thuật thần thông.

“Cầm Cố Thiên Địa.”

Vù!

Bên trong lòng bàn tay của Tề Minh đã lan tràn ra dao động kì dị, nhanh chóng

khuếch tán ra, giam cầm lấy không gian xung quanh Phượng Hi tiên tử, hoàn

toàn khoá chặt.

Cứ như vậy.

Phượng Hi tiên tử không thể thi triển ra pháp thuật thần thông về không gian gì

đó để trốn đi được nữa.

“Không… Không gian bị giam cầm rồi…”

Phượng Hi tiên tử quả thực đã thử thi triển pháp thuật thần thông Di Hình Hoán

Ảnh, muốn không gian thuấn di, trốn khỏi không gian Tam Muội Chân Hoả

khoá chặt, nhưng lại phát hiện không gian bị giam cầm, toàn bộ pháp thuật thần

thông về không gian gì đó của nàng đều mất đi hiệu lực.

“Không!!!”

Trong đôi mắt xinh đẹp của Phượng Hi tiên tử tràn đầy sợ hãi, phản chiếu Tam

Muội Chân Hoả ùn ùn kéo đến, nguy cơ tử vong bao trùm lấy nàng, khiến toàn

thân nàng đều đang run rẩy.

Xung quanh.

Thuần Bạch Phượng Viêm và Tịnh Thế Chi Viêm đều đã bị Tam Muội Chân

Hoả thiêu đốt nuốt chửng hết.

“Lẽ... Lẽ nào hôm nay ta thật sự phải ngã xuống ở đây sao?”

Phượng Hi tiên tử gào thét trong lòng, “Không! Không! Ta không thể chết ở

đây, tuyệt đối không thể chết ở đây, bản tọa tuyệt đối không thể chết đi như

vậy!!!”

Vù!

Chỉ thấy.

Phượng Hi tiên tử ngẩng đầu lên, chỗ sâu trong con ngươi nàng, toàn bộ hai

mắt, vậy mà đã hoàn toàn hoá thành màu đen kịt, giống như hai hố đen.

Ở trong cơ thể nàng.

Có một cỗ sức mạnh khiến người hoảng sợ đang dần dần tuôn ra.

Hiển nhiên.

Nàng đang điều động sức mạnh của Vô Sinh Lão Mẫu ẩn giấu trong cơ thể.

“Tề Minh.”

Keng!

Đột nhiên.

Ngay ở nơi xa.

Xa xa truyền đến một tiếng chuông vang, vang dội trời đất, tiếng chuông kêu

phảng phất như đã xuyên thẳng vào tâm linh của tất cả mọi người, khiến toàn

thân mọi người giật mình.

“Đó là...”

“Chuông Vô Trần!”

“Pháp bảo bản mệnh của Vô Trần chân nhân.”

“Thái thượng trưởng lão đến cứu giúp nghĩa nữ của hắn đấy.”

Xung quanh.

Các vị Phong chủ và các trưởng lão nhao nhao nói.

“Vô Trần chân nhân.”

Tề Minh đã ngẩng đầu lên liếc nhìn một cái, chuông Vô Trần đã đè đổ không

gian mà đến, uy lực chứa đựng quả thực là đã quá mức đáng sợ, cực kì mạnh

mẽ, thiên địa bốn phía đều ở phạm vi trấn áp của chuông Vô Trần.

Trong nhất thời.

Tề Minh cảm thấy thân thể của mình giống như cõng núi lớn bốn phía.

Quả thực là quá nặng.

“Kim Thân Vô Cấu.”

Vù!

Toàn thân Tề Minh chợt chấn động, vận chuyển pháp thuật thần thông, trên

người đã xuất hiện một tia kim quang nhàn nhạt, vạn pháp bất xâm, áp lực mà

chuông Vô Trần đã mang đến cho Tề Minh tiêu tán vô hình.

“Động Thiên Chi Linh.”

Tề Minh tâm niệm chợt động, sách Thiên Cơ nhanh chóng trôi nổi ở trên không

trung, đang không ngừng lật trang sách, có bảy đạo bóng dáng lại đã xuất hiện

lần nữa, quát lên: “Khởi trận.”

“Vâng.”

“Tuân mệnh.”

“...”

Bảy Động Thiên Chi Linh đồng thanh đáp lại.

Ngay sau đó.

Sáu mươi bộ hạ Hợp Đạo hậu kỳ của Tề Minh đã liên hợp lại với bảy Động

Thiên Chi Linh, toàn bộ đã bắt đầu hành động, ở trong thời gian cực kì ngắn, đã

bố trí ra tất cả trận pháp.

“Thông Kỳ Môn.”

“Độn Giáp Cửu Cung trận.”

“Động thiên Bát Quái trận.”

“Thiên Địa Âm Dương trận.”

“Phong Hậu Cửu Môn trận.”

“Tiên Thiên Thái Cực trận.”

“Lưỡng Nghi Tứ Phương trận.”

Chỉ thấy.

Bảy trận liên hợp lại với nhau.

Phải biết rằng.

Bảy đại động thiên này, lần lượt đều là chi nhánh của Thiên Cơ nhất mạch cực

hạn diễn hoá, cực kì hoàn mỹ không tì vết, mỗi một đạo trận pháp đều giống

như thôn Kỳ Môn, tự thành không gian một phía, ở trong không gian trận pháp,

thậm chí có thể ngắn ngủi vây lấy tồn tại Độ Kiếp cảnh.

“Lên!”

“Cản hắn lại.”

“...”

Ầm! Ầm! Ầm!!!

Trên bầu trời.

Bảy đại trận pháp đã hình thành, hoành tráng hùng vĩ, sáu mươi vị bộ hạ Hợp

Đạo hậu kỳ liên hợp, lại thêm cả bảy Động Thiên Chi Linh, cùng với sức mạnh

của bảy đại động thiên.

Giờ khắc này.

Bảy đại trận pháp giống như bảy toà trận đồ mênh mông, ánh sáng sáng chói,

chồng chéo lên nhau, càng giống như là một toà bảo tháp bảy tầng, toả sáng rực

rỡ.

Chứa đựng sức mạnh cực mạnh.

“Đây…”

“Tề Minh vậy mà lại dám ra tay với Thái thượng trưởng lão.”

“Hắn…”

“Tê...”

Xung quanh

Chương 305: Chân tướng

Tất cả mọi người có mặt, mười hai vị Phong chủ, trưởng lão chân truyền của

các Phong, đệ tử và trưởng lão của Thiên Khải tông, bọn họ đã hoàn toàn bị

chuyện xảy ra trước mắt làm cho kinh ngạc đến phát ngốc.

Rung động.

Quả thực là rung động.

“Tề Minh.”

Ánh mắt của Vô Trần chân nhân lạnh lẽo, có tức giận cực lớn, “Ngươi thật to

gan, cả gan dám ra tay với bản Thái thượng trưởng lão, cho dù ngươi là đệ tử

thân truyền của Thiên Cơ lão tổ, hôm nay cũng không tránh được một phen tội

đâu.”

Ầm ầm!

Lời nói chưa dứt.

Vô Trần chân nhân cách không đánh xuống một chưởng, có thế thiên địa đi

theo, hoá thành một cỗ sức mạnh vô hình, dung nhập vào bên trong chuông Vô

Trần.

Thế là.

Uy năng của chuông Vô Trần trở nên càng thêm mạnh mẽ.

Tuy nhiên.

Bảy đại trận đồ rơi xuống, biến thành không gian trận pháp mênh mông, giống

như một toà bảo tháp bảy tầng, ở trước mắt bao người, vậy mà đã dần dần cản

lại chuông Vô Trần.

Răng rắc! Răng rắc!

Có điều.

Không qua bao lâu.

Chỉ là chống đỡ được mấy giây.

Bảy đại trận đồ đã xuất hiện từng đạo vết nứt.

Phải biết rằng.

Vô Trần chân nhân là tồn tại cảnh giới Độ Kiếp đấy, hắn là Thái thượng trưởng

lão của Thiên Khải tông, thực lực tự nhiên là vô cùng mạnh mẽ, đã vượt qua

cảnh giới Hợp Đạo một cảnh giới lớn.

Cho nên.

Cho dù sáu mươi vị Hợp Đạo hậu kỳ liên thủ, lại thêm cả sức mạnh của bảy đại

động thiên, thì bảy đại trận pháp đã hợp thành cũng không thể ngăn cản được

Vô Trần chân nhân.

Có điều.

Ngay cả ngăn cản không được Vô Trần chân nhân, nhưng chỉ cần có thể ngăn

cản được trong chốc lát, đối với Tề Minh mà nói cũng đã đủ rồi.

Bởi vì Tề Minh chỉ cần thời gian chốc lát này đến vạch trần ngụy trang của

Phượng Hi tiên tử, khiến nàng hoàn toàn bại lộ.

“Nghĩa phụ!!!”

Phượng Hi tiên tử trong lòng mừng rỡ, nàng lập tức áp chế lấy sức mạnh của Vô

Sinh Lão Mẫu sắp khôi phục trong cơ thể, hai mắt cũng đã nhanh chóng khôi

phục lại bình thường.

Suýt nữa.

Vừa rồi chỉ thiếu chút nữa.

Nàng đã phải khôi phục sức mạnh Vô Sinh Lão Mẫu trong cơ thể.

Hiện tại.

Vô Trần chân nhân đã đến.

Phượng Hi tiên tử đã hoàn toàn thở phào nhẹ nhõm.

“Nghĩa phụ!”

Phượng Hi tiên tử lại hét lên: “Tề Minh điên rồi, hắn đã điên rồi, không chỉ

cưỡng chế giết đệ tử Ngu Tuyết Lan của nữ nhi, hơn nữa còn vu khống nữ nhi là

gian tế Ma tông, không phân biệt trắng đen gì cả, cứ muốn giết chết ta.”

“Tề Minh quả thực là đã điên rồi!”

Ầm ầm!

Một tiếng vang lớn.

“A!!!”

Phượng Hi tiên tử kêu thảm.

Chỉ thấy.

Tam Muội Chân Hoả mãnh liệt.

Ba đạo pháp thân đã triển hiện ra sức mạnh cực kì mạnh mẽ.

Quanh người trên dưới Phượng Hi tiên tử đã bị Tam Muội Chân Hoả bao trùm

lấy, Thuần Bạch Phượng Viêm và Tịnh Thế Chi Viêm cũng sớm đã bị Tam

Muội Chân Hoả thiêu đốt nuốt chửng hoàn toàn, Phượng Hi tiên tử vận chuyển

pháp lực, chỉ có thể chống đỡ được một lớp màn sáng, cực kì gian nan ngăn cản

lấy Tam Muội Chân Hoả của Tề Minh.

“Ngươi có thể chống đỡ được bao lâu?”

Ánh mắt Tề Minh lạnh lẽo nhìn xuống Phượng Hi tiên tử bị Tam Muội Chân

Hoả bao vây lấy, giọng điệu thản nhiên nói: “Vô Sinh Lão Mẫu, hôm nay chính

là ngày chết của ngươi!”

Ầm! Ầm! Ầm!

Giọng nói vừa dứt.

Tề Minh và ba đạo pháp thân đã thi triển ra từng môn pháp thuật thần thông,

pháp thuật thần thông mà Tề Minh đã nắm vững vô cùng nhiều, hơn nữa uy lực

của mỗi một loại đều cực kì mạnh mẽ.

Cho nên.

Phương Hi Tiên Tử căn bản không ngăn cản được nhiều pháp thuật thần thông

như vậy.

“Tề thân truyền! Mau dừng tay lại đi!”

“Ngươi không thể sai lại càng sai nữa!”

“Tề thân truyền!”

Xung quanh.

Mười hai vị Phong chủ lớn tiếng hét lên, bọn họ muốn đến cứu nguy Phượng Hi

tiên tử.

“Toàn bộ đều dừng lại cho ta.”

Ánh mắt Tề Minh lạnh lẽo, vẻ mặt cũng cực kì lạnh lẽo, “Các vị Phong chủ, nếu

như các ngươi lại tiếp tục tiến lên phía trước một bước, thì đừng trách ta không

hạ thủ lưu tình.”

“Tề... Tề thân truyền…”

“Ngươi…”

Sắc mặt của các vị Phong chủ thay đổi lớn, nhưng lại cũng không dám lại tiếp

tục tiến lên phía trước nữa, mà là dừng lại.

Bọn họ quả thực là không dám.

“Tề Minh!”

Ầm ầm!

Có tiếng nổ cực lớn vang lên.

Vô Trần chân nhân quả thực là đã hoàn toàn tức giận, chân thân của hắn hiển

hoá, đứng ở trong hư không, từ trên cao nhìn xuống, quan sát tất cả mọi người

có mặt.

“Phá.”

Chỉ thấy.

Tay phải của Vô Trần chân nhân ép xuống, sức mạnh khổng lồ vọt vào trong

chuông Vô Trần, chuông Vô Trần lớn lên theo gió, giống như chứa đựng trời

đất, hoàn toàn chấn vỡ bảy đại trận pháp.

Nổ tung thành ánh sáng ngập trời.

Ầm ầm ầm!!!

“A!!!”

“Phụt!!!”

“...”

Tiếng kêu thảm vang lên.

Toàn bộ sáu mươi vị bộ hạ Hợp Đạo hậu kỳ của Tề Minh đều bị trọng thương,

miệng phun máu tươi, bảy toà trận đồ giống như bảo tháp bảy tầng cũng đã

hoàn toàn vỡ nát.

Bảy vị Động Thiên Chi Linh cũng đã bị trọng thương, hoá thành bảy đạo lưu

quang, trốn về trong sách Thiên Cơ.

Ngay cùng lúc đó.

“A!!!”

Phượng Hi tiên tử lại lần nữa kêu thảm, tất cả phòng ngự xung quanh nàng đều

đã bị pháp thuật thần thông của Tề Minh đánh tan, căn bản không thể ngăn cản

được, Tam Muội Chân Hoả thiêu huỷ đến, bao trùm lấy Phượng Hi tiên tử.

Vù! Vù! Vù!!!

Mà ngay vào lúc này.

Ầm!

Trong nháy mắt.

Tam Muội Chân Hoả lấy tư thái dễ như trở bàn tay, hoàn toàn đã phá huỷ ngụy

trang của Phượng Hi tiên tử, có chùm ánh sáng màu đen cực kì đáng sợ từ trong

cơ thể của Phượng Hi tiên tử xông ra.

Vù!

Vầng sáng màu đen kịt, ẩn chứa khí cơ mang tính huỷ diệt, từ trong cơ thể

Phượng Hi tiên tử xông ra, giống như là một chùm ánh sáng vô cùng to lớn.

Giờ khắc này.

Uy năng và khí thế của Sinh Ma Đạo – một trong mười ba Ma Đạo Thất Tình

Lục Dục của Vạn Ma Quật đã hoàn toàn phóng thích ra, ở trong khoảnh khắc

này đều đã khôi phục hết.

Dưới loại lực lượng khổng lồ này.

Tam Muội Chân Hoả của Tề Minh cũng đã bị bức bách đến một bên, vậy mà đã

bị uy năng của Sinh Ma Đạo áp chế lấy, Tề Minh cũng đã cảm nhận được sự

mạnh mẽ của Vô Sinh Lão Mẫu.

Vù! Vù! Vù!!!

Chỉ thấy.

Trong chùm sáng màu đen.

Chương 306: Chân tướng (2)

Có một phụ nhân mặc cung trang hắc y pháp bào, khuôn mặt nàng tinh xảo,

tuyệt mỹ kinh diễm, mà ở bên cạnh nàng, Tinh Thế Bạch Liên vốn dĩ trắng tinh

đã hoàn toàn biến hoá.

Xung quanh.

Đủ loại dị tượng xuất hiện.

Vô cùng quỷ dị.

Uy lực của Ma Đạo đều hiển hoá ra hết.

“Vô... Vô Sinh Lão Mẫu…”

“Chuyện… chuyện này…”

“Vây mà lại là sự thật, vậy mà lại là sự thật…”

“Tê...”

“Hoá ra Phượng Hi tiên tử thật sự là Vô Sinh Lão Mẫu.”

“Trời ạ!”

“Quá rung động, điều này cũng quá rung động rồi.”

“Phượng Hi tiên tử là đệ tử chân truyền của Thiên Khải tiên sơn, càng là nghĩa

nữ Thái thượng trưởng lão Vô Trần chân nhân nhận lấy đấy, nàng vậy mà lại là

Vô Sinh Lão Mẫu!!!”

“Ta đơ luôn rồi, ta thật sự đã đơ rồi…”

“Quả thực giống như chuyện hoang đường.”

Kinh hãi.

Tất cả đều kinh hãi.

Tất cả mọi người có mặt.

Mười hai vi Phong chủ, trưởng lão chân truyền của các Phong, cùng với tất cả

đệ tử và trưởng lão của Thiên Khải tông có mặt, bọn họ đã hoàn toàn nhìn đến

ngây người, đã bị biến hoá xảy ra bất ngờ trên trường làm cho kinh hãi.

“Chuyện này…”

Bước chân của Vô Trần chân nhân chợt dừng, tay phải giơ lên cũng đã dừng lại,

hắn cũng bị tình huống trước mắt làm cho kinh ngạc, nghĩa nữ hắn nhận lấy vậy

mà lại thật sự là Vô Sinh Lão Mẫu?

Giờ khắc này.

Tức giận trong lòng Vô Trần chân nhân cũng không khỏi đã lắng lại.

“Vô Sinh Lão Mẫu.”

Ánh mắt của Tề Minh bình tĩnh, hắn sớm đã biết hết tất cả, “Hiện tại ngươi còn

lời gì để nói không? Thân phận thật sự của ngươi đã bị bại lộ, giải thích nhiều đi

chăng nữa cũng đã vô dụng.”

Uy lực của Tam Muội Chân Hoả cực mạnh, thiêu huỷ tất cả, loại bỏ hết tất cả

hư ảo.

Hiển nhiên.

Tề Minh sớm đã tính toán xong rồi, hắn chính là muốn lấy Tam Muội Chân Hoả

thiêu huỷ đi ngụy trang của Vô Sinh Lão Mẫu, khiến thân phận của Vô Sinh

Lão Mẫu hoàn toàn bại lộ, không thể còn ngụy biện được nữa.

Cứ như vậy.

Tề Minh giết chết Ngu Tuyết Lan và Vô Sinh Lão Mẫu cũng đã danh chính

ngôn thuận.

Phải biết rằng.

Nếu như không thể chứng thực thân phận gian tế Ma tông của Ngu Tuyết Lan

và Phượng Hi tiên tử, cho dù Tề Minh giết hết Ngu Tuyết Lan và Phượng Hi

tiên tử, cũng sẽ phải nhận trừng phạt của Thiên Khải tông.

Đến lúc đó.

Tề Thiên rất có thể sẽ đi đến mặt đối lập với Thiên Khải tông.

Đương nhiên.

Nếu như Thiên Cơ lão tổ chủ động hiện thân đảm bảo cho Tề Minh, tin rằng

toàn bộ Thiên Khải tông cũng sẽ không nói gì nhiều, nhưng đừng quên, ngoại

trừ Thiên Cơ lão tổ ra, Thiên Khải tông vẫn còn hai vị lão tổ tông khác.

Cho nên.

Ở Thiên Khải tông.

Không phải là nơi độc quyền của Thiên Cơ lão tổ.

Đến lúc đó.

Cho dù là vì uy nghiêm của tông môn, hay là phép tắc của tông quy, dưới tình

huống không thể chứng minh thân phận gian tế Ma tông của Ngu Tuyết Lan và

Phượng Hi tiên tử, Tề Minh chắc chắn sẽ bị trách phạt.

Hiện tại.

Thân phận của Phượng Hi tiên tử đã hoàn toàn bại lộ.

Tề Minh cũng không cần lại lo lắng phiền phức phía sau nữa.

“Ha ha ha…”

Phượng Hi tiên tử.

Chính xác mà nói nên là Vô Sinh Lão Mẫu mới đúng, nàng đang ngửa mặt lên

trời cười lớn, không còn ngụy trang nữa, ánh mắt nàng lạnh lẽo, nhìn chằm

chằm Tề Minh, quát lên: “Bản tọa tiến vào Thiên Khải tông đã trên nghìn năm,

những thứ ta muốn có và những chuyện ta muốn làm đều đã làm xong rồi.”

“Ngược lại là không ngờ rằng.”

“Cuối cùng bản tọa vậy mà lại sẽ bị một người hậu bối như ngươi tính kế.”

“Vô Sinh Lão Mẫu.”

Tề Minh sớm đã lấy Hồi Thiên Phản Nhật lại thêm cả Thiên Cơ Thần Thông, đã

tính toán được hết thảy trước đó, hắn thản nhiên nói: “Ta đã biết kế hoạch của

Ma Vạn Ma Chi Chủ Quật rồi.”

“Toàn bộ Huyền Giới.”

“Bởi vì một trận đại kiếp cuối cùng ở thượng cổ, bốn toà Thần Sơn Đông, Nam,

Tây, Bắc sụp đổ, toàn bộ Huyền Giới đối mặt với huỷ diệt, Chí Tôn các tộc lấy

thân mình chống đỡ thế giới, ngăn cản trận tai nạn không gì bì được này.”

“Hiện tại chỉ có Trung Ương Thần Sơn còn tồn tại.”

“Mà Thiên Khải tông thành lập ở trên địa điểm cũ của Nam Vực Thần Sơn, Ma

Vạn Ma Chi Chủ Quật các ngươi muốn tìm đươc nguồn gốc của Nam Vưc Thần

Sơn ở Thiên Khải tông, mưu toan lấy Nam Vực Thần Sơn Chi Nguyên tu thành

Vô Thượng Đao Thiên Ma Đại Pháp độc nhất vô nhị.

“Thế là.”

“Hắn đã tiêu phí tâm huyết cực lớn, hết lần này đến lần khác mưu toan thâm

nhập tiến vào Thiên Khải tông, muốn tìm được Nam Vực Thần Sơn Chi

Nguyên, càng là đã sử dụng Vô Sinh Chuyển Thế Đại Pháp chuyển thế ngươi

trở thành con gái của Phượng Cửu.”

“Trên thực tế.”

Tề Minh tiếp tục nói: “Phượng Cửu chính là bị ngươi tự tay giết chết, mà

Phượng Cửu lại là đệ tử chân truyền mà Thái thượng trưỡng lão Vô Trần chân

nhân yêu thương nhất.”

“Cho nên.”

“Vô Sinh Lão Mẫu ngươi đã nhờ vào thân phận này, lại thêm cả thiên phú cực

cao, từng bước bước lên ở Thiên Khải tông, tiếp xúc đến từng bí mật, cuối cùng

càng là được Vô Trần chân nhân thu làm nghĩa nữ.”

“Bởi vì ngươi tu luyện là Sinh Ma Đạo, tu vi đã đến Chi Hoá cảnh, cho nên,

ngươi phù hợp với Vô Sinh Chuyển Thế Đại Pháp nhất, ngay cả kính Thiên

Khải cũng không thể hoàn toàn nhìn thấu ngươi.”

“Đương nhiên.”

“Quan trọng nhất vẫn là bởi vì ngươi có Vô Trần chân nhân đảm bảo cho ngươi,

cho nên ngươi mưới có thể tiến vào Thiên Khải tiên sơn tu hành, nhưng mà, sau

đó kính Thiên Khải vẫn là phát hiện ngươi có một vài vấn đề, nhưng lại không

thể hoàn toàn xác định, cho nên đã tìm một lí do và cái cớ, khiến ngươi rời khỏi

Thiên Khải tiên sơn, điều xuống Thanh Vân Phong, trở thành trưởng lão chân

truyền của Thanh Vân Phong.”

“Đáng tiếc.”

Tề Minh lắc đầu, “Cho đến hiện tại ngươi cũng không làm rõ Nam Vực Thần

Sơn Chi Nguyên ở nơi nào, mà ngươi lần này ngươi chết đi, Ma Vạn Ma Chi

Chủ Quật muốn luyện thành Vô Thượng Đạo Thiên Ma Đại Trận độc nhất vô

nhị lại càng khó hơn rồi.”

Chân tướng đã bị Tề Minh vạch trần.

Chân tướng sáng tỏ.

“Vô Sinh Lão Mẫu.”

Ánh mắt của Vô Trần chân nhân cực kì âm u lạnh lẽo, có tức giận và sát cơ cực

lớn, trầm giọng quát lên: “Hoá ra Phượng Cửu đã chết ở trong tay ngươi.”

“Ha ha.”

Vô Sinh Lão Mẫu nhẹ nhàng cười một tiếng, “Nghĩa phụ, sao có thể chứ?

Ngươi đừng bị Tề Minh lừa, ta không phải là Vô Sinh Lão Mẫu, ta là Phượng

Hi, nữ nhi của Phượng Cửu, ta là nghĩa nữ của ngươi đấy.”

“Đủ rồi.”

Vô Trần chân nhân giận dữ quát: “Ngươi im miệng cho ta.”

“Khốn nạn!”

Chương 307: Vây giết

Vô Trần chân nhân tức giận trong lòng, “Ngươi vậy mà lại đã lừa bản trưởng

lão một nghìn năm, một nghìn năm rồi, bản trưởng lão vậy mà không phát hiện

ngươi có bất kì bất thường nào.”

“Thật khốn nạn!”

“Những năm này, Thiên Khải tông hết lần này đến lần khác bị Vạn Ma Quật

tính kế, dẫn đến tổn thất số lượng lớn đệ tử và trưởng lão, hoá ra hết thảy này

đều là ngươi cản trở từ bên trong.”

“Hôm nay!”

Vô Trần chân nhân tay cầm chuông Vô Trần, hắn tóc bạc mặt hồng hào, thanh y

trường sam, chỗ ấn đường có một đạo ấn kí thụ văn màu xanh, “Bản trưởng lão

phải tự mình thanh lý môn hộ!”

“Ha ha ha…”

Vô Sinh Lão Mẫu lớn tiếng cười điên cuồng, Tịnh Thế Bạch Liên bên cạnh

nàng đã hoá thành Ma Đạo Hắc Liên, Thuần Bạch Phượng Diêm đã chuyển hoá

thành Vô Sinh Ma Viêm.

Có thể nói.

Các loại sức mạnh của Vô Sinh Lão Mẫu đều đã xảy ra thay đổi rất lớn.

Ngay cả tính chất cũng đã thay đổi.

Trên thực tế.

Vô Sinh Chuyển Thế Đại Pháp là một môn tiểu thần thông thuật vô cùng huyền

diệu huyền bí, ở trong Vạn Ma Quật, thuộc về một trong những Ma điển chí

cao, chủ Ma Đạo của mười ba Ma Đạo cũng đều không thể dễ dàng thăm dò.

Duy chỉ có Ma Vạn Ma Chi Chủ Quật mới có thể tuỳ ý tu luyện.

Hơn nữa.

Ma Vạn Ma Chi Chủ Quật đã tu luyện Vô Sinh Chuyển Thế Đại Pháp đến cấp

độ áo nghĩa cao nhất, ngưng luyện ra phù lục thần thông.

Môn thần thông thuật này có thể khiến nguời ta chuyển thế trùng tu.

Giống như sống lại một đời.

Tuy nhiên.

Đây là chuyện không thể nào.

Cũng hoặc là nói.

Vô Sinh Chuyển Thế Đại Pháp không thể thật sự khiến người ta sống lại một

đời.

Cho dù sau khi đã thành công chuyển thế trùng tu, nhưng tuổi thọ của bản thân

cũng sẽ không thay đổi, hơn nữa sau khi chuyển thế trùng tu, còn sẽ mất đi sức

mạnh trước đó.

Chẳng hạn như là Vô Sinh Lão Mẫu.

Nàng đã thành công lấy Vô Sinh Chuyển Thế Đại Pháp chuyển thế thành con

gái của Phượng Cửu, có được một thân phận hoàn toàn mới, nhưng tuổi thọ của

nàng không thay đổi, còn mất đi tất cả sức mạnh.

Đương nhiên.

Sức mạnh của Vô Sinh Lão Mẫu chỉ là tạm thời phong cấm mà thôi, sau này

vẫn có thể dần dần giải bỏ cấm chế, tìm lại toàn bộ sức mạnh lúc trước.

Hiện tại.

Vô Sinh Lão Mẫu hiển nhiên là đã tìm lại được toàn bộ sức mạnh của bản thân

nàng.

Giờ khắc này.

Nàng là Vô Sinh Lão Mẫu, không còn là Phượng Hi tiên tử nữa.

Trên thực tế.

Tác dụng của Vô Sinh Chuyển Thế Đại Pháp chính là có thể thông qua không

ngừng chuyển thế để tăng cao tư chất và khí vận của bản thân, còn có thể

chuyển biến thành những thân phận khác, có thể hoàn toàn thay đổi hình dạng,

gần như không thể bị nhìn thấu.

Tuy nhiên.

Khuyết điểm của Vô Sinh Chuyển Thế Đại Pháp quả thực là quá nhiều.

Cho nên.

Vô Sinh Chuyển Thế Đại Pháp chỉ có thể là tiểu thần thông thuật.

Bên trong Thiên Cương ba mươi sáu thuật.

Tên là: Thai Hoá Dịch Hình.

Đây là một loại thuật biến hoá thuần tuý, có thể thay đổi hình thái và diện mạo

của bản thân, hoặc là nam, hoặc là nữ, hoặc là già, hoặc là trẻ, hoặc là chim

thần, hoặc là dị thú...

Tu luyện đến cảnh giới cao thâm nhất.

Có thể tuỳ ý biến hoá thiên địa vạn vật.

Có thể nói là có hết sự kì diệu của chu thiên biến hoá.

Vô Sinh Chuyển Thế Đại Pháp so sánh với Thai Hoá Dịch Hình.

Đó chính là một trời một vực.

Không thể so sánh được.

Chênh lệch giữa tiểu thần thông thuật với đại thần thông thuật rất rõ ràng thấy

được.

Đương nhiên.

Thai Hoá Dịch Hình không thể tăng cao tư chất và khí vận, nhưng đối với thứ

có thể luyện thành đại thần thông thuật mà nói, tư chất và khí vận đã cực kì

đáng sợ, cản bản không cần tăng cao tư chất và khí vận của bản thân nữa.

Tề Minh lại khác.

Tư chất của hắn không phải là đỉnh cấp thế gian, nhưng cũng đã vô cùng cao,

thể chất là Đấu Chiến thánh thể, mà hắn luyện thành Thiên Cương ba mươi sáu

thuật dựa vào treo máy tu luyện.

Ầm! Ầm! Ầm!!!

Thực lực của Vô Sinh Lão Mẫu bạo phát toàn bộ, tu vi của nàng hiển nhiên

cũng là một vị đại năng giả cảnh giới Độ Kiếp, dù sao nàng cũng là chủ của

Sinh Ma Đạo đấy.

Thiên địa chấn động, linh khí bốn phương giống như sôi trào lên.

Trong nháy mắt.

Ở xung quanh Vô Sinh Lão Mẫu.

Lập tức hiện ra vô số đoá Ma Liên đen như mực.

Hơn nữa.

Ánh sáng đen tràn ngập.

“Vô Trần chân nhân.”

Vô Sinh Lão Mẫu lớn tiếng quát lên: “Rất lâu trước đó ta đã muốn quyết phân

thắng bại một trận với ngươi, hôm nay, hãy giải quyết xong tâm nguyện của bản

toạ, đến chiến đấu đi.”

“Vô Sinh Ma Điển.”

Vô Sinh Lão Mẫu hét dài một tiếng, tay lớn chợt vung, Ma diễm ngút trời, bao

trùm bốn phương, tiếp đến những Ma diễm này diễn hoá ra hình tượng của sinh

linh thiên địa.

Có hổ, có lang, có rắn, có người, có yêu thú...

Ùn ún kéo đến.

“Chuông Vô Trần.”

Ánh mắt của Vô Trần chân nhân lạnh lẽo, sát ý cực kì ngưng trọng, tay hắn

nâng chuông Vô Trần, uy thế ngút trời, sương mù tràn ngập xung quanh, pháp

lực mãnh liệt, thụ văn thanh sắc nơi ấn đường có ánh sáng chuyển động, giống

như con mắt thứ ba, “Vô Sinh Lão Mẫu, ngươi đã lừa bản trưởng lão nhiều năm

như vậy, hôm nay chính là ngày chết của ngươi.”

Keng!!!

Một tiếng chuông kêu.

Chỉ thấy.

Chuông Vô Trần bay ra, tiếng chuông vang dội bốn phương, có từng đoàn vằn

chuông thanh sắc khuếch tán ra xung quanh, thực lực của Vô Trần chân nhân tự

nhiên là cực kì mạnh, nhưng con đường hắn đi là Luyện Khí nhất đạo.

Hắn lấy luyện khí nhập đạo, tu hành thành Tiên.

Cho nên.

Hầu hết thực lực của hắn đều ở phía trên chuông Vô Trần trong tay hắn.

Phịch phịch phịch!!!

Sóng chuông khuếch tán.

Tất cả sinh linh thiên địa mà Ma diễm diễn hoá đều bị tiêu diệt, toàn bộ đều bị

sóng chuông của chuông Vô Trần đánh tan, tiếp đến sức mạnh mạnh mẽ trấn áp

ở trên người Vô Sinh Lão Mẫu.

Rầm!

Vô Sinh Lão Mẫu bị đánh bay ra ngoài, nhưng nàng rất nhanh đã ổn định thân

hình, há miệng phun ra, pháp bảo bản mệnh trong cơ thể đã hiển hoá ra.

“Hay cho một chuông Vô Trần.”

Vô Sinh Lão Mẫu vẻ mặt kiêng nể, nhìn chằm chằm chuông Vô Trần trôi nổi

trên không trung, uy thế tản phát ra cực kì mạnh mẽ, trấn áp thiên địa bốn

phương, nàng trầm giọng nói: “Vô Trần chân nhân, ngươi không hổ là đi con

đường luyện khí, lấy luyện khí nhập đạo, tu vi của cả người ngươi đều ở trên

chuông Vô Trần này nhỉ.”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!