Virtus's Reader
Phần Mềm Treo Máy: Ta Bất Tri Bất Giác Liền Vô Địch

Chương 712: CHƯƠNG 712: HỖN ĐỘN ĐẠI ĐẠO CHÂN KINH: PHẦN ĐẠO QUẢ

“Đã tập hợp đủ mười hai vạn chín nghìn sáu trăm Mảnh vỡ Đại Đạo Đạo Quả.

Ta đã thông quan phó bản đặc thù: Đạo Quả Chi Mê mười hai vạn chín nghìn

sáu trăm lần, trải qua việc luân hồi chuyển thế mười hai vạn chín nghìn sáu trăm

lần.”

“Bây giờ.”

“Cuối cùng cũng đạt được thứ mong muốn.”

“Lại nói.”

Tề Minh hơi trầm ngâm: “Lần luân hồi chuyển thế thành Vô Thượng Thiên Tôn

này có thể nói đây là Thiên Tôn sống lâu nhất trong mười hai vạn chín nghìn

sáu trăm vị Pháp Tắc Thiên Tôn.”

“Hắn sống khoảng ba nghìn kỷ nguyên.”

“Quan trọng nhất là.”

“Vô Thượng Thiên Tôn là người có tu vi cao nhất trong số các Pháp Tắc Thiên

Tôn. Hơn thế, thực lực của hắn cũng là mạnh nhất, đã đạt đến cực hạn của Pháp

Tắc Thiên Tôn cửu trọng thiên, Đạo Quả của hắn đã trải qua cửu chuyển, đạt

đến trình độ viên mãn hoàn toàn.”

“Không chỉ như vậy.”

“Vô Thượng Thiên Tôn còn mơ hồ cảm ngộ được cảnh giới của Quy Tắc Thiên

Tôn, vô cùng mạnh. Trước đây Vô Thượng Thiên Tôn xúc phạm một vị Chí

Tôn Vĩnh Hằng của Phật Giới tại Đệ Nhị Thượng Giới nên hắn bị Chí Tôn Vĩnh

Hằng này dùng sức mạnh vô thượng trực tiếp xóa sổ, chết đi một cách hoàn

toàn. Nếu không thì khả năng đột phá đến Quy Tắc Thiên Tôn của Vô Thượng

Thiên Tôn là rất lớn.”

Soạt!

Suy nghĩ của Tề Minh chuyển động, hắn mở kho vật phẩm ra, đập vào mắt là

mười hai vạn chín nghìn sáu trăm Mảnh vỡ Đại Đạo Đạo Quả, cùng với một

trăm hai mươi chín triệu năm trăm chín mươi chín nghìn chín trăm chín mươi

chín viên đạo nguyên hạ phẩm.”

“Ha ha ha…”

Tề Minh cười phá lên, tâm trạng của hắn rất vui vẻ: “Trải qua một trăm vạn

năm, không biết đã thông quan phó bản đặc thù: Đạo Quả Chi Mê bao nhiêu

lần, ta đã tập hợp đủ mảnh vỡ Đại Đạo Đạo Quả, còn thu được nhiều đạo

nguyên hạ phẩm như vậy.”

“Ting!”

“Treo máy lĩnh hội Hỗn Độn Sắc Thiên Địa Đại Đạo Phù Văn một trăm vạn

năm trong trạng thái tốc độ tăng nhanh gấp một nghìn tỷ lần, lại treo máy thôi

diễn Hỗn Độn Đại Đạo Chân Kinh một trăm vạn năm trong trạng thái tốc độ

tăng nhanh gấp một nghìn tỷ lần.”

“Chúc mừng ký chủ, ngươi đã hoàn toàn lĩnh hội chân ý cốt lõi của Hỗn Độn

Sắc Thiên Địa Đại Đạo Phù Văn, thôi diễn sáng tạo ra công pháp tu luyện Hỗn

Độn Đại Đạo Chân Kinh: phần Đạo Quả.”

Tiếp sau.

Lại có thông báo xuất hiện.

“Đây là...”

Tề Minh vừa ngạc nhiên vừa vui mừng: “Đã lĩnh hội triệt để Hỗn Độn Sắc

Thiên Địa Đại Đạo Phù Văn, hơn nữa còn sáng tạo ra Hỗn Độn Đại Đạo Chân

Kinh: phần Đạo Quả.”

“Cứ như thế thì ta sẽ có càng nhiều tự tin có thể đi vào tầng Tôn Cảnh, nếu là

trước đó, ta chỉ có khoảng 60% thành công, thì hiện tại ít nhất ta cũng có 80% –

90%.”

Vù! Vù!

Chỉ thấy.

Tề Minh ngồi khoanh chân, các loại lĩnh hội xuất hiện trong đầu. Tại nơi sâu

thẳm trong cơ thể Tề Minh, Hỗn Độn Sắc Thiên Địa Đại Đạo Phù Văn hiện ra.

Trong khoảnh khắc này.

Hỗn Độn Sắc Thiên Địa Đại Đạo Phù Văn hóa thành vô số tia sáng chứa đựng

chân ý của đại đạo không ngừng lưu chuyển đều bị Tề Minh cảm ngộ triệt để.

Vì thế.

Tề Minh mượn sự cảm ngộ với Hỗn Độn Sắc Thiên Địa Đại Đạo Phù Văn, lĩnh

hội Thiên Địa Đại Đạo có mặt khắp muôn nơi và sự cảm ngộ về Thiên Địa Đại

Đạo của hắn đã đột phá đến cực hạn của Tri Vi viên mãn.

Cùng lúc đó.

Tu vi của Tề Minh cũng đạt đến cực hạn của cảnh giới Tiên Vương Thượng

Giới hậu kỳ.

Đã đạt đến cực hạn.

Không thể tiếp tục tăng lên.

Nếu muốn tiếp tục đột phá, Tề Minh bắt buộc phải vào được tầng Tôn Cảnh.

Ngay sau đó.

Tề Minh cũng biết về lai lịch chính xác của Hỗn Độn Sắc Thiên Địa Đại Đạo

Phù Văn.

Hóa ra.

Trong thời kỳ hỗn độn xa xôi tại Đệ Cửu Thượng Giới, tính theo thời gian hiện

tại thì không rõ cách bây giờ bao nhiêu kỷ nguyên, khó có thể ước tính.

Tại thời điểm đó.

Đệ Cửu Thượng Giới là khu vực tràn ngập trong hỗn độn vô tận, hỗn độn uẩn

dưỡng ra mỗi một Hỗn Độn Ma Thần. Thực lực của bọn họ mạnh vô cùng,

người yếu nhất cũng là Pháp Tắc Thiên Tôn.

Thế nên.

Hỗn Độn Ma Thần mạnh mẽ đã đạt đến trình độ Chí Tôn Vĩnh Hằng.

Trong đó.

Có ba nghìn Ma Thần Chí Tôn, và người đứng đầu là Hỗn Độn Chí Tôn, người

này đã đạt đến cực hạn của Chí Tôn Vĩnh Hằng cửu trọng thiên.

Thế là.

Hỗn Độn Chí Tôn định bước thêm một bước, đánh vỡ Thiên Đạo Thượng Giới,

lĩnh hội Thiên Địa Đại Đạo, diễn biến ra Hỗn Độn Đại Đạo, sắp bước vào Vùng

đất tận cùng.

Đáng tiếc.

Hỗn Độn Chí Tôn này đã thất bại. Trong thời khắc cuối cùng, thời điểm Hỗn

Độn Chí Tôn sắp thành công thì hai nghìn chín trăm chín mươi chín Ma Thần

Chí Tôn khác đã bao vây và tấn công Hỗn Độn Chí Tôn.

Trận chiến ấy gần như đã làm Đệ Cửu Thượng Giới tan vỡ, hỗn độn cũng bị phá

vỡ. Cũng chính trận chiến đó, bên trong hỗn độn của Đệ Cửu Thượng Giới, đã

lần lượt mở ra từng thế giới.

Sau cùng.

Hỗn Độn Chí Tôn của Đệ Cửu Thượng Giới chết đi, hai nghìn chín trăm chín

mươi chín Ma Thần Chí Tôn cũng bị giết và bị thương vô số, gần như tất cả đều

chết.

Thế là.

Thời kỳ hỗn độn của Đệ Cửu Thượng Giới đã kết thúc, nơi này đã bước vào

một kỷ nguyên mới.

Thực tế.

Nguyên nhân chính Hỗn Độn Chí Tôn bị hai nghìn chín trăm chín mươi chín

Ma Thần Chí Tôn vây công là do bị Thiên Đạo của Đệ Cửu Thượng Giới tính

toán.

Rất rõ ràng.

Thiên Đạo của Đệ Cửu Thượng Giới không cho phép Hỗn Độn Chí Tôn thành

công.

Hỗn Độn Sắc Thiên Địa Đại Đạo Phù Văn do vị Hỗn Độn Chí Tôn này sáng tạo

ra. Sau khi Hỗn Độn Chí Tôn chết đi, Hỗn Độn Đạo Quả của hắn vỡ nát, hóa

thành mười hai vạn chín nghìn sáu trăm luồng ánh sáng, bay ra muôn phương,

thậm chí có mảnh còn xuyên qua kết giới của thế giới, có mảnh bị lãng quên

trong biển hư không vũ trụ.

Trong mười hai vạn chín nghìn sáu trăm luồng ánh sáng này.

Một số thì biến thành chí bảo, một số thì diễn biến thành một thế giới bên trong

biển hư không vũ trụ, còn có một số thì biến thành thần thông ngọc giản, có một

số thậm chí còn lột xác có được linh trí...

Trong đó.

Hỗn Độn Sắc Thiên Địa Đại Đạo Phù Văn mà Tề Minh giành được là một trong

mười hai vạn chín nghìn sáu trăm luồng ánh sáng đó, bên trong chứa đựng Đạo

Quả huyền bí của Hỗn Độn Chí Tôn.

“Hỗn Độn Chí Tôn, Đệ Cửu Thượng Giới.”

Chương 713: Hỗn Độn Đại Đạo Chân Kinh: Phần Đạo Quả (2)

Tề Minh cân nhắc, rầm rì nói: “Không ngờ lai lịch của Hỗn Độn Sắc Thiên Địa

Đại Đạo Phù Văn lại xa xôi như vậy, thần bí như vậy. Nó thế mà lại có quan hệ

với Chí Tôn Vĩnh Hằng.”

Chớp mắt.

Nửa tháng sau.

Tề Minh điều chỉnh tốt trạng thái của bản thân, đã đạt đến đỉnh cao nhất, cũng

đã hoàn toàn nắm giữ Hỗn Độn Đại Đạo Chân Kinh: phần Đạo Quả, nhưng hắn

vẫn chưa lĩnh hội chân ý bên trong.

Nói cách khác.

Tề Minh đã có đủ điều kiện để đột phá đến tầng Tôn Cảnh.

Soạt!

Hắn mở kho vật phẩm ra.

“Nạp một trăm hai mươi chín triệu năm trăm chín mươi chín nghìn chín trăm

chín mươi chín viên đạo nguyên hạ phẩm.”

Tề Minh nói: “Mở ra không gian treo máy.”

“Ting!”

“Nạp thành công.”

“Thành công mở ra không gian treo máy.”

“Vì ngươi đã nạp một trăm hai mươi chín triệu năm trăm chín mươi chín nghìn

chín trăm chín mươi chín viên đạo nguyên hạ phẩm nên không gian treo máy

mở ra tốc độ dòng chảy thời gian là gấp một trăm hai mươi chín triệu năm trăm

chín mươi chín nghìn chín trăm chín mươi chín lần thế giới thực.”

Thông báo hiện lên.

Vù!

Ngay sau đó.

Trước mắt Tề Minh, thời không vặn vẹo, một cánh cổng đen đặc hình vòng

xoáy xuất hiện. Tề Minh hít sâu, bình tĩnh lại rồi tiến vào không gian treo máy.

Trong không gian treo máy.

Mọi thứ xung quanh đều là hư vô, hắn hoàn toàn không thể cảm nhận được sự

trôi đi của thời gian.

“Nạp một tỷ tiên tinh cực phẩm, treo máy tu luyện Hỗn Độn Đại Đạo Chân

Kinh: phần Đạo Quả.”

Tề Minh nói.

“Ting!”

“Treo máy tu luyện Hỗn Độn Đại Đạo Chân Kinh: phần Đạo Quả trong trạng

thái tốc độ tăng nhanh gấp một nghìn tỷ lần…”

Thông báo nhảy lên.

Tề Minh bước vào trạng thái treo máy tu luyện, từng phút từng giây tu luyện

Hỗn Độn Đại Đạo Chân Kinh: phần Đạo Quả, cảm ngộ huyền ảo bên trong.

Soạt!

Tề Minh mở kho vật phẩm ra.

“Mảnh vỡ Đại Đạo Đạo Quả.”

Vù! Vù!

Ý nghĩ vận chuyển trong đầu Tề Minh, toàn bộ mảnh vỡ Đại Đạo Đạo Quả lần

lượt xuất hiện giống như những vì sao sáng lấp lánh, lơ lửng quanh Tề Minh.

Tròn mười hai vạn chín nghìn sáu trăm mảnh.

Mảnh vỡ Đại Đạo Đạo Quả.

Nó giống như một vòng sáng chói lọi, ẩn chứa Đạo Quả Chi Mê bí ẩn và khó

lường.

Bước tiếp theo.

Tề Minh phải lần lượt lĩnh hội từng mảnh vỡ Đại Đạo Đạo Quả, hiểu được sự

huyền diệu và bí ẩn bên trong. Như vậy hắn mới có thể dung hợp toàn bộ mười

hai vạn chín nghìn sáu trăm mảnh vỡ Đại Đạo Đạo Quả với nhau.

Nói cách khác.

Cưỡng chế dung hợp thì sẽ thất bại.

Nếu thất bại.

Tề Minh phải tiếp tục thông quan phó bản đặc thù: Đạo Quả Chi Mê.

“Nạp một trăm triệu tiên tinh cực phẩm, treo máy lĩnh hội mảnh vỡ Đại Đạo

Đạo Quả.”

Tề Minh nói.

“Ting!”

“Treo máy lĩnh hội mảnh vỡ Đại Đạo Đạo Quả trong trạng thái tốc độ tăng

nhanh gấp một nghìn tỷ lần…”

Thông báo xuất hiện.

Vù!

Chỉ thấy.

Một mảnh vỡ Đại Đạo Đạo Quả rơi xuống, lóe lên từng luồng ánh sáng, từ giữa

lông mày Tề Minh nhập vào cơ thể hắn. Tề Minh bắt đầu lĩnh hội sự huyền bí

bên trong.

Mảnh vỡ Đại Đạo Đạo Quả đầu tiên mà Tề Minh lĩnh hội có liên quan đến

Trùng Dương Thiên Tôn, hắn hiểu được sự huyền ảo bên trong, lĩnh hội thêm

một chút về Đạo Quả Chi Mê.

Không lâu sau.

Tề Minh đã lĩnh hội mảnh vỡ Đại Đạo Đạo Quả đầu tiên.

Tiếp theo.

Là mảnh thứ hai, mảnh thứ ba, mảnh thứ tư...

...

Mảnh thứ một nghìn…

...

Mảnh thứ ba nghìn…

...

Mảnh thứ một vạn…

...

Theo thời gian, Tề Minh đã tiêu hao số lượng lớn tiên tinh cực phẩm, không

ngừng lĩnh hội từng Mảnh vỡ Đại Đạo Đạo Quả, dung hợp chúng lại với nhau.

Không lâu sau đó.

Trong cơ thể Tề Minh.

Xuất hiện vòng tròn ánh sáng rộng lớn.

Vòng tròn ánh sáng này hỗn loạn, nhưng lại tràn ngập ánh sáng Hồng Mông

màu tím, lấp lánh Đại Đạo Phù Văn Chân Ý do Thiên Địa Đại Đạo diễn biến

thành.

Đẹp đẽ và lóa mắt vô cùng.

Đồng thời.

Tề Minh cũng đang vận chuyển công pháp Hỗn Độn Đại Đạo Chân Kinh: phần

Đạo Quả, trong vô thức, Tề Minh đã rơi vào một loại trạng thái vô cùng huyền

diệu.

Trong trạng thái này.

Tề Minh bắt đầu chính thức mượn dùng các loại tài nguyên và năng lượng vô

cùng quý giá để từng bước tu luyện ra Đạo Quả của bản thân.

Thấm thoát.

Tề Minh đã ở trong không gian treo máy một trăm triệu ngày, đã lĩnh hội được

toàn bộ mười hai vạn chín nghìn sáu trăm mảnh vỡ Đại Đạo Đạo Quả, tại nơi

sâu thẳm trong cơ thể, tất cả Mảnh vỡ Đại Đạo Đạo Quả đang chậm rãi dung

hợp.

Lúc này.

Đại Đạo Đạo Quả đã dung hợp thành công.

Nên hiểu rằng.

Thời gian một trăm triệu ngày.

Tương đương với thời gian ba mươi vạn năm.

“Đại Đạo Đạo Quả.”

Vù! Vù!

Tâm niệm vừa động, nhờ vào Đại Đạo Đạo Quả, Tề Minh đã thực sự hiểu được

Đạo Quả Chi Mê, Hỗn Độn Đại Đạo Chân Kinh: phần Đạo Quả bắt đầu vận

chuyển.

Đạo Quả.

Tên đúng với nghĩa.

Theo nghĩa đen, đó là quả của sự giác ngộ của người tu đạo, có câu nói: hao hết

công đức, phẩm chất thiền định, không mất thiện căn, tam thừa đạo quả, tất cả

đều mất.

Những câu này dịch ra có nghĩa là.

Nếu không thể ngưng tụ Đạo Quả thành công thì người tu đạo sẽ mất đi công

đức đã tu luyện, cũng đánh mất đạo hạnh phải thiền định nhiều năm mới đạt

được, những thiện pháp để thoát khỏi phiền não, quả niết bàn trải qua tam thừa

chứng được từ đạo của cõi Phật, tất cả những thứ này đều mất đi.

Vì thế.

Việc ngưng tụ Đạo Quả có nguy hiểm rất lớn, nếu không thể thành công thì sẽ

có nguy cơ tiêu tan đạo hạnh, thậm chí còn có nguy hiểm đến tính mạng.

Giống như.

Tại một lần lần luân hồi chuyển thế trước đây mà Tề Minh được thể nghiệm

trong phó bản đặc thù: Đạo Quả Chi Mê, một luồng ý thức của hắn đã luân hồi

thành Lưu Ly Thiên Tôn. Và Lưu Ly Thiên Tôn là người đã thất bại trong lần

bát chuyển của Đạo Quả, khiến Đạo Quả vỡ vụn, chiết đi, hóa thành tro bụi.

Ngoài ra.

Muốn ngưng kết được Đạo Quả thì phải hiểu được Đạo Quả Chi Mê, có đủ đạo

hạnh, thoát khỏi cảm xúc và dục vọng của bản thân, không còn bị tình cảm và

dục vọng chi phối, mà phải điều khiển cảm xúc của bản thân, đạt được tự do.

Lấy một câu chuyện xưa làm ví dụ.

Ngày xửa ngày xưa, có một người.

Hắn nghèo đói chán chường, nợ người ta rất nhiều nhưng không có cách nào trả

được nên đã bỏ trốn.

Hắn chạy đến một nơi thoáng đãng, lại bất ngờ tìm thấy chiếc hộp ở đằng kia,

bên trong chứa đầy báu vật, trên đống báu vật có đặt chiếc gương, che đi bảo

vật.

Chương 714: Đột phá! Pháp Tắc Thiên Tôn nhất trọng thiên! Hồng Mông Đạo Quả!

Người nghèo nhìn thấy chiếc rương báu này thì trong lòng vô cùng vui vẻ, lập

tức mở ra nhìn xem, bỗng nhiên thấy trong kính có người, hắn giật mình và sợ

hãi đứng dậy, vội vã chắp tay nói: “Ta tưởng là một chiếc thùng rỗng, không có

gì trong đó. Nhưng ta không biết ngươi ở trong hòm, ngươi đừng tức giận.”

Rõ ràng.

Thế gian có muôn hình vạn trạng, vạn vật sinh linh, vui buồn yêu ghét, mọi loại

cảm xúc, các sinh mệnh có trí tuệ trong chư thiên vạn giới đều bị cảm xúc của

chính mình tác động, đưa ra quyết định sai lầm.

Lấy người nghèo trong câu chuyện trên làm ví dụ, hắn bỏ trốn để thoát khỏi nợ

nần, sau đó trong họa gặp phúc mà nhặt được báu vật vô giá, đây vốn là chuyện

tốt, nhưng hắn thậm chí còn không nhận ra bản thân trong gương.

Điều này là bởi việc đột ngột nhận được nhiều bảo vật làm tâm trí hắn choáng

ngợp, khiến hắn đánh mất bản thân, mất đi bản tính, thế là rốt cuộc bảo vật sắp

đến tay cũng không lấy được.

Quá vui hay quá buồn thì đều dễ bị mê muội.

Trên đời có những người như vậy, bọn họ thường bối rối trước một số việc, và

trong cuộc sống bình thường, bọn họ kiêu ngạo bám víu vào cái tôi của bản

thân. Như thế là bọn họ đã đánh mất chính mình, cũng mất đi tiền tài.

Sau khi ngưng tụ Đạo Quả thì bản thân có thể kiểm soát cảm xúc của chính

mình, thay vì bị cảm xúc của chính mình điều khiển, đạt đến loại cảnh giới

không dính mắc vào vật chất, không thương hại bản thân.

Đó mới là loại cảnh giới thái thượng vong tình thực sự.

Vong tình chứ không phải vô tình.

Đó là việc bản thân hoàn toàn kiểm soát được cảm xúc của chính mình.

Mặt khác.

Khi Đạo Quả được ngưng tụ, các loại đạo hạnh, đủ loại thần thông, toàn bộ

pháp lực, tất cả những thứ đã từng tu luyện trước đây đều được ngưng tụ thành

Đạo Quả, thăng hoa đến cực điểm.

Hơn nữa.

Pháp lực trong cơ thể sẽ lột xác thành: Đạo Lực.

Chẳng hạn như việc lượng kiếp của trời đất.

Trong trời đất, Thiên Đạo dịch chuyển, nhân quả nghiệp lực và công đức thiện

ác uẩn dưỡng kiếp khí của trời đất. Và mỗi một lần lượng kiếp nổ ra là một lần

Thiên Địa Kiếp Khí tràn ngập trong trời đất. Khi kiếp khí vượt qua giới hạn

nhất định sẽ dẫn đến việc sinh linh trong trời đất bị Thiên Địa Kiếp Khí ảnh

hưởng, từ đó khiến cảm xúc của bản thân trở nên hỗn loạn, dễ dàng tức giận, dễ

đưa ra những quyết định sai lầm. Dưới sự ảnh hưởng của lượng kiếp khiến bản

thân hóa thành tro bụi, hoàn toàn tan thành mây khói.

“Căn nguyên vạn giới, cội nguồn vạn vật, khởi đầu tất thảy, nguồn gốc đại đạo,

là: Hồng Mông!”

Ầm!

Miệng Tề Minh lẩm bẩm, bên ngoài cơ thể, ánh sáng Hồng Mông màu tím nở

rộ, lóa mắt vô cùng. Lực lượng của Thiên Địa Đại Đạo bao quanh toàn thân, sức

mạnh vô cùng vô tận, từng đóa Hỗn Độn Thanh Liên tung cánh, diễn biến quá

khứ, hiện tại và tương lai. Bên trong Hồng Mông, xuất hiện thời không, sinh tử,

và luân hồi.

Tề Minh ngồi bên trên Hồng Mông, hắn phải trấn áp mọi thứ.

Tức khắc.

Bốn phương tám hướng.

Có vô số luồng ánh sáng lao về hướng Tề Minh, tập trung trong cơ thể Tề Minh,

ngưng tụ thành Hồng Mông Đạo Quả. Các loại thể ngộ tuôn trào trong đầu, hắn

cảm ngộ được đủ loại huyền bí của hàng vạn thế giới trong trời đất.

Trong thời điểm này.

Tề Minh thể ngộ khởi nguyên của mọi thứ, khởi đầu của tất cả, huyền diệu của

tất thảy, nguồn gốc của vạn vật, ánh sáng Hồng Mông nở rộ trên cơ thể Tề

Minh.

Tất cả của mọi thứ.

Tất thảy đều dung nhập vào Hồng Mông Đạo Quả.

Rõ ràng.

Tề Minh đã thực sự ngưng tụ được Hồng Mông Đạo Quả của bản thân. Hắn hấp

thu lực lượng của Đại Đạo Tiên Vương Chi Tâm, tiếp nhận Đại Đạo Đạo Quả,

dung hợp chân ý của Hỗn Độn Đại Đạo Chân Kinh: phần Đạo Quả.

Đồng thời.

Hồng Mông Đạo Quả cũng kết với Hồng Mông Chân Ý do Tề Minh sáng tạo.

Bấy giờ.

Sự cảm ngộ của Tề Minh với Thiên Địa Đại Đạo đã đột phá Tri Vi viên mãn,

đạt đến tầng cảnh giới cao hơn, tên của cảnh giới này là: Đạo Tâm Nhất

Chuyển.

Vì thế có thể thấy.

Đạo Tâm có thể là Đạo Quả, nhưng Đạo Quả chưa chắc có thể trở thành Đạo

Tâm.

Lúc này.

Hồng Mông Đạo Quả đã được ngưng tụ ra, dù vẫn còn rất hư ảo, nhưng nó đã là

sự tồn tại chân thực tồn tại trong cơ thể Tề Minh. Vẻ về ngoài của nó là vòng

sáng hình tròn lập lòe ánh sáng Hồng Mông màu tím.

Trước mắt.

Hồng Mông Đạo Quả mới chỉ là Đạo Quả Nhất Chuyển.

Như vậy.

Ầm! Ầm! Ầm!

Tu vi của Tề Minh bắt đầu đột phá, khí thế tăng lên nhanh chóng. Hắn dễ dàng

đột phá cực hạn của Tiên Vương Thượng Giới, vượt qua cực hạn của tầng Tiên

Cảnh, bước vào cảnh giới cao hơn.

Cảnh giới đó là: Tầng Tôn Cảnh.

Tên là: Pháp Tắc Thiên Tôn.

Không những thế.

Vù! Vù!

Trong cơ thể Tề Minh, lấy Hồng Mông Đạo Quả làm nguồn, dần dần sinh ra

Hồng Mông Đạo Lực lấp loáng ánh sáng Hồng Mông màu tím, chuyển động

chậm rãi, lưu chuyển toàn thân, tổng cộng có mười hai vạn chín nghìn sáu trăm

điểm quan trọng.

Đồng thời.

Thân thể, linh hồn, chân linh, và ý thức của Tề Minh, dưới sự ảnh hưởng của

Hồng Mông Đạo Quả đang dần trải qua sự biến đổi một cách triệt để mà trước

nay chưa từng có.

Thời gian trôi qua.

Khi Tề Minh tiếp tục trải qua trong không gian treo máy thêm hai mươi lăm

triệu chín trăm chín mươi chín nghìn chín trăm chín mươi chín ngày, cuối cùng

hắn đã hoàn thành tất cả sự thay đổi cùng với tăng trưởng.

Tất nhiên.

Tề Minh cũng đã củng cố tu vi và lực lượng sau khi đột phá.

Vì thế.

Tề Minh đã đột phá đến Pháp Tắc Thiên Tôn nhất trọng thiên.

Hắn đã thành công.

“Ting!”

“Đã dùng hết một trăm hai mươi lăm triệu chín trăm chín mươi chín nghìn chín

trăm chín mươi chín viên đạo nguyên hạ phẩm, ngươi đã ở trong không gian

treo máy một trăm hai mươi lăm triệu chín trăm chín mươi chín nghìn chín trăm

chín mươi chín ngày!”

“Không gian treo máy đóng cửa!”

Thông báo hiện ra.

Vù!

Tề Minh cảm nhận được sự biến hóa của không gian, không gian xung quanh

truyền đến một luồng năng lượng không thể kháng cự, hắn bất giác bị dịch

chuyển ra khỏi không gian treo máy.

Hắn về đến thế giới thực.

Nên biết rằng.

Bây giờ Tề Minh đã là Pháp Tắc Thiên Tôn nhất trọng thiên rồi, hắn đã ngưng

tụ ra Hồng Mông Đạo Quả, nhưng vẫn không thể chống lại luồng năng lượng

cưỡng chế đó, vì thế nên đã bị đưa ra khỏi không gian treo máy.

Từ đó có thể thấy được.

Sức mạnh vô cùng lớn của phần mềm treo máy.

Lai lịch khó hiểu.

“Đây…”

Tâm tư của Tề Minh chuyển động, hắn bấm tay tính toán, cân nhắc nói: “Ở

trong không gian treo máy lâu như vậy mà mới trôi qua một ngày trong thế giới

thực.”

Chương 715: Thiên Thánh Kiếm Tôn, dung hợp hai cảnh, mạch khoáng đạo nguyên, Hỗn Độn Ma Thần

“Đúng là khả năng đáng kinh ngạc.”

Tề Minh khen ngợi.

Vù! Vù!

Cùng lúc đó.

Không lâu sau khi Tề Minh rời khỏi không gian treo máy, bởi vì hắn đã ngưng

tụ ra Hồng Mông Đạo Quả, trở thành Pháp Tắc Thiên Tôn, bước chân vào tầng

Tôn Cảnh.

Vì thế nên.

Thiên Đạo Thượng Giới lập tức cảm ứng được hắn.

Tiếp đó.

Dị tượng của trời đất được sinh ra.

Chỉ thấy.

Phía trên khoảng không vô tận của Thiên Khải Cảnh, ánh sáng Hồng Mông màu

tím nồng đậm chậm rãi tuôn trào, chói mắt vô cùng, giống như mây tía đang kéo

đến từ cách đây ba mươi nghìn dặm về phía đông.

Thiên địa dị tượng này vừa xuất hiện đã bao trùm toàn bộ Đông Thắng Thần

Châu, lấy vị trí của Tề Minh tại Đông Thắng Thần Châu làm tâm, không ngừng

lan ra chung quanh.

Không lâu sau.

Nó đã che phủ toàn bộ Thiên Khải Cảnh.

“Đó... Đó là...”

“Chuyện gì đã xảy ra?”

“Trời ạ!”

“Khí thế như vậy! Dị tượng như vậy! Uy lực như vậy!”

“Pháp Tắc Thiên Tôn! Đây là sự ra đời của Pháp Tắc Thiên Tôn!”

“Suỵt…”

“Hướng đó...”

“Là Thiên Đế bệ hạ! Chuyện này chắc chắn là do Thiên Đế bệ hạ đã thành công

chứng được Đạo Quả, bước vào cảnh giới Pháp Tắc Thiên Tôn, vì thế mới kích

phát ra dị tượng của trời đất như thế!”

“Thượng Đế bệ hạ!”

“...”

Không tránh khỏi.

Những người đứng đầu các châu, phần lớn tiên quan, các vị Tiên Vương

Thượng Giới, Đại La Kim Tiên và tất cả chúng sinh, tất cả bọn họ đều nhìn lên

bầu trời, khom người hành lễ về hướng vị trí của Tề Minh.

Bọn họ đang khom lưng hành lễ! Đang kính sợ!

Song.

Dị tượng của trời đất chỉ mới bắt đầu, trong ánh sáng Hồng Mông màu tím, tổng

cộng có mười hai vạn chín nghìn sáu trăm đóa Hỗn Độn Thanh Liên ba mươi

sáu phẩm được sinh ra.

Đồng thời.

Bên trong mỗi một đóa Hỗn Độn Thanh Liên ba mươi sáu phẩm dường như đều

uẩn dưỡng một Hỗn Độn Ma Thần.

Cùng lúc.

Ngay trung tâm của thiên địa dị tượng có một hình dáng cao lớn sừng sững,

pháp tướng Thiên Tôn xuất hiện, che lấp ánh sáng của Thiên Địa Đại Đạo, đó

đúng là hình dáng của Tề Minh.

Tề Minh tọa trấn Hồng Mông, trấn áp mọi thứ.

“Căn nguyên vạn giới, cội nguồn vạn vật, khởi đầu tất thảy, nguồn gốc đại đạo,

là: Hồng Mông!”

Sau đó.

Giọng nói của Tề Minh biến thành đạo âm vang vọng trời đất, truyền vào tai

của tất cả chúng sinh, đi thẳng vào nơi sâu thẳm linh hồn bọn họ, ai cũng nghe

thấy câu nói này.

Dễ thấy được.

Những lời này là Chứng Đạo Chân Ngôn của Tề Minh.

“Đó... Đó...”

“Thiên Đế bệ hạ...”

“Hồng Mông! Hồng Mông! Hồng Mông!”

“...”

Lúc này.

Phần lớn sinh linh bên trong Thiên Khải Cảnh, vì bọn họ nghe thấy chứng đạo

chân ngôn của Tề Minh mà thể ngộ được đạo của trời đất, người có thiên phú

hết sức cao, thậm chí còn rơi vào trạng thái ngộ đạo.

Không thể kiềm chế được.

Bên trong Thiên Khải Cảnh.

Có không ít sinh linh đột phá ngay tại trận.

“Sư... Sư đệ...”

Khánh Phi Vân sớm đã ra khỏi cung điện nơi hắn đang ở, cảm nhận được khí

tức khổng lồ, hắn ngẩng đầu lên, ngước nhìn Tề Minh đang lơ lửng trong không

trung.

Sự rung động bao phủ toàn bộ đôi mắt Khánh Phi Vân, trong ánh mắt hắn tràn

đầy khiếp sợ cùng với sự kính sợ với Tề Minh, sự hâm mộ lại ngập tràn trong

lòng.

“Phù...”

Khánh Phi Vân hít sâu: “Nếu ta nhớ không nhầm, từ kỷ nguyên lượng kiếp lần

trước đến bây giờ mới trôi qua hơn một trăm vạn năm.”

“Không ngờ được rằng.”

“Tề Minh sư đệ! Không! Nên gọi là Thiên Khải Tiên Đế bệ hạ, tu vi của hắn lần

lượt đột phá, không chỉ từ cảnh giới Tiên Vương Thượng Giới sơ kỳ đến cảnh

giới Tiên Vương Thượng Giới hậu kỳ.”

“Đến nay.”

“Hắn lại chứng được Đạo Quả, phá bỏ cực hạn của tầng Tiên Cảnh, bước vào

tầng Tôn Cảnh, trở thành Pháp Tắc Thiên Tôn, tốc độ đột phá như vậy quả thực

quá nhanh, quả thực không thể tin được!”

“Chúc mừng chủ nhân, chứng được Đạo Quả, Hồng Mông Đại Đạo, Vĩnh Hằng

Thiên Tôn!”

“Chúc mừng chủ nhân, chứng được Đạo Quả, Hồng Mông Đại Đạo, Vĩnh Hằng

Thiên Tôn!”

“...”

Ngay sau đó.

Nhóm người Thế Gian Tự Tại Phật Tổ đều xuất hiện, khom lưng hành lễ, ngữ

khí cung kính nhao nhao hét lên.

Chỉ thấy.

Tề Minh nhắm mắt lại.

Hắn đang thể ngộ Đạo Lực của bản thân, cảm ngộ vạn vật trong trời đất, cảm

giác và suy nghĩ của hắn đã đột phá giới hạn Thiên Khải Cảnh, tràn ra xung

quanh.

Trong vô thức.

Tề Minh biết rất nhiều thông tin về Đệ Nhất Thượng Giới.

Đồng thời.

Trong sự cảm nhận của Tề Minh.

Bên ngoài Thiên Khải Cảnh.

Đó là hỗn độn mơ hồ.

Trong hỗn độn.

Đó là ba nghìn cảnh, cùng với hỗn độn hung vật sinh ra từ trong hỗn độn, ở nơi

tận cùng trong Đệ Nhất Thượng Giới lại tồn tại Hỗn Độn Ma Thần, tồn tại có

thể sánh ngang với Pháp Tắc Thiên Tôn, thậm chí là Quy Tắc Thiên Tôn.

Bây giờ Tề Minh đã thoát ra khỏi Thiên Khải Cảnh, đi vào trong hỗn độn, đang

du ngoạn trong hỗn độn.

Vả lại.

Việc hấp thụ tiên khí của thượng giới để tu luyện ở tầng Tôn Cảnh đã không còn

tác dụng, phải dẫn hỗn độn chi khí vào trong cơ thể, hoặc là hấp thu đạo nguyên

sinh ra trong hỗn độn.

Vào lúc này.

Tề Minh mới hiểu được.

Tầng Tiên Cảnh bên dưới tầng Tôn Cảnh, ở bên trong Thượng giới, chỉ mới là

giai đoạn khởi đầu, về cơ bản tồn tại ở tầng Tiên Cảnh chỉ có thể hoạt động

trong một phạm vi nhỏ.

Sau khi bước vào tầng Tôn Cảnh, đó mới thực sự là tự do, có thể ngao du

Thượng giới, ngao du hỗn độn.

Nên hiểu rằng.

Trước khi Tề Minh bước vào tầng Tôn Cảnh, về cơ bản hắn chỉ có thể ở trong

Thiên Khải Cảnh, muốn rời khỏi Thiên Khải Cảnh để ngao du Thượng giới

cũng không đơn giản, lúc đó hắn không có cách này ở lâu trong hỗn độn.

Ngay sau đó.

Màn hình thay đổi.

Thiên địa dị tượng của Tề Minh khi đột phá đến Pháp Tắc Thiên Tôn nhất trọng

thiên, thậm chí đã vượt qua khỏi phạm vi của Thiên Khải Cảnh, men theo con

đường thời không giữa Thiên Khải Cảnh và Thiên Thánh Cảnh, dần dần ảnh

hưởng đến Thiên Thánh Cảnh.

Ở bên trong Thiên Thánh Cảnh.

Ánh sáng Hồng Mông màu tím giống như ánh sáng lúc trời chiều lan ra nhanh

chóng, từng bước truyền ra, sau đó ảnh hưởng đến hơn một nửa Thiên Thánh

Cảnh, thu hút sự chú ý của vô số sinh linh trong Thiên Thánh Cảnh.

“Đó là...”

“Dị tượng khủng khiếp quá.”

“Không! Sai rồi!”

“Đây không phải là dị tượng bên trong Thiên Thánh Cảnh!”

“Thiên Khải Cảnh! Đây là dị tượng từ Thiên Khải Cảnh truyền đến!”

“Trời ạ!”

“Đó là sự khủng khiếp như thế nào? Kinh thiên động địa ra sao? Có thể vượt

qua giới hạn của Thiên Khải Cảnh và ảnh hưởng đến Thiên Thánh Cảnh của

chúng ta! Thật là đáng sợ!”

“Suỵt…”

Bên trong Thiên Thánh Cảnh.

Vô số sinh linh bị chấn động.

Chương 716: Thiên Thánh Kiếm Tôn, dung hợp hai cảnh, mạch khoáng đạo nguyên, Hỗn Độn Ma Thần (2)

“Là hắn!”

Thiên Thánh Tôn Giả bước lên một bước, cảm nhận một luồng khí tức bao hàm

trong thiên địa dị tượng, là khí tức hắn cực kỳ quen: “Thiên Khải Tiên Đế! Là

Thiên Khải Tiên Đế!”

“Shh….”

“Vậy mà!”

“Thiên Khải Tiên Đế đã chứng được Đạo Quả, trở thành Pháp Tắc Thiên Tôn!”

“Mới bao lâu?”

“Quá chấn động!”

“Với lại, dị tượng của trời đất như vậy mà lại ảnh hưởng đến Thiên Thánh Cảnh

chúng ta!”

“Đó... Đó...”

Soạt! Soạt! Soạt!

Một Tiên Vương Thượng Giới của Thiên Thánh Cảnh ngẩng đầu nhìn thiên địa

dị tượng, ngạc nhiên vô cùng, phát ra những âm thanh cảm thán, biểu cảm tràn

ngập vẻ không thể tin được.

Tiếp đó.

Chứng đạo chân ngôn của Tề Minh cũng truyền đến Thiên Thánh Cảnh.

“Đây…”

Thiên Thánh Tôn Giả ngỡ ngàng, há miệng thở dốc, biểu cảm kính nể: “Đó là

chứng đạo chân ngôn của Thiên Khải Tiên Đế sao? Căn nguyên vạn giới, cội

nguồn vạn vật, khởi đầu tất thảy, nguồn gốc đại đạo, là: Hồng Mông!”

“Ực ực!”

“Không hổ là Thiên Khải Tiên Đế!”

“...”

Các Tiên Vương Thượng Giới của Thiên Thánh Cảnh liên tiếp cảm thán.

Vù! Vù!

Từng bước.

Dị tượng phát tán đến cực hạn trong ngày hôm đó, sau khi ảnh hưởng đến Thiên

Khải Cảnh và Thiên Thánh Cảnh thì mới từ từ biến mất, các loại dị tượng và sự

uy nghiêm đang từ từ biến mất.

Bỗng nhiên.

Đúng vào lúc này.

Đã xảy ra dị biến.

“Căn nguyên vạn giới? Cội nguồn vạn vật? Khởi đầu tất thảy? Nguồn gốc đại

đạo? Ha ha ha… Buồn cười, hay cho cái tên Hồng Mông! Hay cho cái thứ gọi

là nguồn gốc đại đạo!”

“Đúng là lớn giọng!”

Ầm!

Ngay trong lúc bất thình lình.

Có một giọng nói vượt qua bao trở ngại, truyền đến từ hỗn độn bên ngoài Thiên

Khải Cảnh và Thiên Thánh Cảnh, một luồng ánh sáng màu vàng đi vào bên

trong Thiên Thánh Cảnh.

Đùng đùng!

Ngay sau đó.

Đó là một thanh kiếm thông thiên màu vàng, bên ngoài thân kiếm, vô số kiếm

khí và kiếm quang màu vàng bao quanh tảm ra vô số ánh sáng chói lọi.

Chỉ thấy.

Kiếm khí và kiếm quang màu vàng không đếm xuể đang không ngừng biến đổi,

cảnh tượng của vạn vận trong trời đất xuất hiện, kiếm khí hóa thành rồng, thành

hổ, thành núi, thành sông, thành quy tắc, thành pháp tắc, thành thiên đạo, thành

vạn vật trong đất trời.

Dị tượng kiếm đạo như thế đã đạt đến một loại cực hạn, đây là uy năng của

cảnh giới Pháp Tắc Thiên Tôn.

Cứ thế.

Hồng Mông dị tượng của Tề Minh chống chọi với Kiếm đạo dị tượng xuất hiện

bất ngờ này.

Ầm rầm rầm!

Không kiềm chế được.

Thiên Khải Cảnh và Thiên Thánh Cảnh, cả hai nơi này đều rung chuyển, thời

không đang lung lay, thế giới đang chấn động, lại thêm sự đáp xuống của khí

hỗn độn.

“Chúng ta bái kiến Thiên Thánh Kiếm Tôn!”

“Chúng ta cung nghênh Thiên Thánh Kiếm Tôn trở về!”

“...”

Ngay sau đó.

Trong Liên minh Thiên Thánh.

Với sự dẫn đầu của Thiên Thánh Tôn Giả, toàn bộ Tiên Vương Thượng Giới

xung quanh, tất cả Đại La Kim Tiên, và phần lớn Tiên Nhân, hết thảy bọn họ

đều khom người hành lễ với bóng hình màu vàng đột nhiên xuất hiện, giọng

điệu vô cùng cung kính.

Rõ ràng.

Bóng dáng trước mắt vượt qua hỗn độn, đi vào Thiên Thánh Cảnh là Thiên

Thánh Kiếm Tôn đã chứng được Đạo Quả của Thiên Thánh Cảnh.

“Đệ tử bái kiến sư tôn.”

Thiên Thánh Tôn Giả khom lưng hành lễ, giọng điệu vô cùng cung kính: “Sư

tôn, ngươi đã về rồi.”

“Ừ.”

Ánh mắt Thiên Thánh Kiếm Tôn liếc qua Thiên Thánh Tôn Giả, hắn điềm nhiên

nói: “Nhiều năm như vậy, tu vi của ngươi vẫn không có chút tiến bộ nào, trong

kỷ nguyên lượng kiếp lần trước, ngươi cũng không thể nhờ vào kỷ nguyên

lượng kiếp để cô đọng Chứng đạo đạo quả, quả thực khiến bổn tọa rất thất

vọng.”

“Đệ tử ngu đốt, mong sư tôn trừng phạt.”

Thiên Thánh Tôn Giả nói có phần sợ sệt.

“Thôi vậy.”

Thiên Thánh Kiếm Tôn vung ống tay áo, nói: “Thiên Thánh Cảnh đột nhiên có

liên hệ với một cảnh khác là Thiên Khải Cảnh, thậm chí còn tạo thành con

đường thời không, còn có dấu hiệu dung hợp.”

“Nếu bổn tọa nhớ không nhầm, sau khi hai cảnh dung hợp sẽ có mạch khoáng

đạo nguyên được sinh ra, khi mỗi một mạch khoáng đạo nguyên được sinh ra

thì sẽ đi kèm với Hỗn Độn Ma Thần.”

“Lần này bổn tọa trở về là muốn nắm giữ Thiên Khải Cảnh và Thiên Thánh

Cảnh.”

“Nhưng trái lại lại không ngờ rằng.”

“Bổn tọa vừa mới trở về, vậy mà trong Thiên Khải Cảnh lại sinh ra một Pháp

Tắc Thiên Tôn, hơn nữa chứng đạo chân ngôn còn ngông cuồng như vậy, chỉ

mới trở thành Pháp Tắc Thiên Tôn nhất trọng đã hòng dò xét Đại đạo!”

“Đúng là không biết trời cao đất rộng, không biết tự lượng sức mình.”

“Hồng Mông?”

“Đúng là buồn cười, ta trước giờ chưa từng nghe nói.”

Vù! Vù! Vù!

Lúc này.

Tất cả dị tượng Hồng Mông của Tề Minh đã lắng xuống, và dị tượng Kiếm Đạo

của Thiên Thánh Kiếm Tôn cũng đã biến mất, dường như Thiên Khải Cảnh và

Thiên Thánh Cảnh đã khôi phục bình thường.

Nhưng thực tế.

Tề Minh đã nhận thấy một Pháp Tắc Thiên Tôn xuất hiện bên trong Thiên

Thánh Cảnh.

Hơn nữa.

Tề Minh nghe thấy tất cả những lời châm biếm bản thân mà Thiên Thánh Kiếm

Tôn nói ra.

“Sư tôn.”

Thiên Thánh Tôn Giả nhanh chóng giới thiệu tình hình của Tề Minh với Thiên

Thánh Kiếm Tôn: “Thực lực của Thiên Khải Tiên Đế rất mạnh, thời điểm còn ở

cảnh giới Tiên Vương đã dùng thực lực của bản thân trấn áp cả Liên minh Thiên

Thánh.”

“Bây giờ.”

“Hắn lại trở thành Pháp Tắc Thiên Tôn, tất nhiên là thực lực đã tăng lên rất

nhiều.”

“Không cần lo lắng.”

Thiên Thánh Kiếm Tôn khoác tay: “Dù thủ đoạn của hắn có mạnh đến đâu đi

chăng nữa, cũng chỉ mới đột phá đến Pháp Tắc Thiên Tôn nhất trọng thiên, Đạo

Quả chỉ nhất chuyển, mà bổn tọa đã là Đạo Quả nhị chuyển, sắp đạt đến Đạo

Quả tam chuyển, chuyện giết hắn còn không đơn giản sao.”

“Đến lúc đó.”

“Bổn tọa tọa trấn Thiên Thánh Cảnh, đẩy nhanh tốc độ dung hợp của Thiên

Thánh Cảnh và Thiên Khải Cảnh, cho đến khi mạch khoáng đạo nguyên được

sinh ra, đến lúc đó, còn có thể giết một Hỗn Độn Ma Thần.”

“Thực lực của sư tôn thông thiên, có sư tôn tự mình ra tay thì mọi chuyện tất

nhiên dễ như trở bàn tay, việc giết Thiên Khải Tiên Đế đương nhiên là nước

chảy thành sông, dễ như chơi.”

Thiên Thánh Tôn Giả lập tức lên tiếng ca ngợi.

“Ha ha ha…”

Thiên Thánh Kiếm Tôn cười phá lên.

Soạt!

Hắn bước ra một bước, cơ thể hóa thành một luồng kiếm quang màu vàng, trong

phút chốc đã rời khỏi Thiên Thánh Cảnh, đi vào Thiên Khải Cảnh, khóa chặt

khí tức của Tề Minh.

“Ồ.”

Tâm tư của Tề Minh kẽ động, hắn cũng đã cảm ứng được mà chắp hai tay sau

lưng nhìn về phía trước. Hắn thấy rõ một bóng dáng màu vàng đang lao qua bầu

trời.

Chỉ chớp mắt.

Thiên Thánh Kiếm Tôn đã đi đến trước mặt Tề Minh.

“Thì ra là có khách đến.”

Chương 717: Đạo bảo bản mệnh

Tề Minh thản nhiên nói: “Có điều, vị khách này không đến làm khách.”

“Ngươi là Thiên Khải Tiên Đế?”

Ánh mắt của Thiên Thánh Kiếm Tôn hờ hững, từ trên cao nhìn xuống quan sát

Tề Minh, sau khi xác định cảnh giới cửa Tề Minh là Pháp Tắc Thiên Tôn nhất

trọng thiên, hắn mới hoàn toàn yên tâm.

“Đúng là bản đế.”

Tề Minh đáp một câu.

“Rất tốt.”

Thiên Thánh Kiếm Tôn nói: “Bổn tọa nghĩ ngươi tu hành không dễ dàng, cho

ngươi một cơ hội sống sót, nhanh chóng rời khỏi Thiên Khải Cảnh, từ hôm nay

trở đi, Thiên Khải Cảnh và Thiên Thánh Cảnh đều là đạo trường của bổn tọa.”

“Nếu không.”

“Dưới thiên kiếm của bổn tọa, dễ dàng chặt đứt Đạo Quả của ngươi.”

Tề Minh và Thiên Thánh Kiếm Tôn đối thế với nhau, khí thế Tề Minh lộ ra sâu

không lường được giống như vũ trụ, càng thâm thúy như sao trời, liên tục

không ngừng, tuôn trào mãnh liệt.

Đồng thời.

Khí thể của Thiên Thánh Kiếm Tôn giống như một thanh kiếm khai thiên đã

hoàn toàn ra khỏi vỏ, đạt tới một loại cực hạn của Kiếm đạo, một cành cây một

ngọn cỏ cũng có thể chém được nhật nguyệt tinh thần, một vệt kiếm quang có

thể hóa thành vô thượng kiếm khí.

Có thể nói.

Khí thế của Thiên Thánh Kiếm Tôn sắc bén đến cực điểm.

Ngang ngược và cứng rắn vô cùng.

Ầm! Ầm! Ầm!

Khí thể vô hình đối đầu mà lại tạo ra những tiếng gầm rú, khiến thời không

xung quanh xuất hiện sự chấn động, hiện ra như những gợn sóng trên mặt nước.

“Đây..”

“Quá mạnh!”

“Đối phương có thể đối thế trực diện với Thiên Đế bệ hạ!”

“Thân phận của đối phương là gì? Lai lịch thế nào?”

Xung quanh.

Các tiên nhân đang có mặt ở đây đều không khỏi kinh ngạc thốt lên.

“Ha ha ha…”

Sau khi nghe thấy câu nói của Thiên Thánh Kiếm Tôn thì Tề Minh ngửa mặt

cười to, ánh mắt lạnh đi: “Dựa vào ngươi mà cũng muốn chém nát Đạo Quả của

bản đế, quá buồn cười.”

“Thiên Khải Tiên Đế, hơn một trăm vạn năm trước ngươi mới vượt qua kỷ

nguyên lượng kiếp, đạt được Chứng đạo đạo quả, bỏ ra thời gian một trăm vạn

năm mới hấp thu được Chứng đạo đạo quả, bây giờ mới bước vào tầng Tôn

Cảnh, cô đọng được Đạo Quả của bản thân, trở thành Pháp Tắc Thiên Tôn.”

Thiên Thánh Kiếm Tôn điềm nhiên nói: “Còn bổn tọa, hơn mười kỷ nguyên

trước đã chứng được Đạo Quả của bản thân, trở thành Pháp Tắc Thiên Tôn.”

“Trong những năm tháng của hơn mười kỷ nguyên đó, bổn tọa du ngoạn khắp

Đệ Nhất Thượng Giới, chiến đấu trong hỗn độn, lĩnh hội Thiên Đạo Thượng

Giới. Hiện tại, ta đã là Đạo Quả nhị chuyển, sắp bước vào tam chuyển, đã đạt

đến cực hạn của Pháp Tắc Thiên Tôn nhị trọng thiên.”

“Còn ngươi, chẳng qua mới chỉ là một Pháp Tắc Thiên Tôn nhất trọng thiên vừa

đột phá.”

“Bổn tọa chém đạo quả của ngươi chẳng khác nào dễ như trở bàn tay.”

Keng!

Vừa dứt lời.

Kèm với tiếng kiếm vang, Thiên Thánh Kiếm Tôn há mồm phun ra, có một

luồng kiếm quang lao ra từ trong miệng hắn, hóa thành một thanh trường kiếm

màu vàng kim.

Hiển nhiên.

Đây là đạo bảo bản mệnh mà Thiên Thánh Kiếm Tôn tế luyện.

“Tề Minh.”

Thiên Thánh Kiếm Tôn lại gọi tên thật của Tề Minh: “Bây giờ không còn nhiều

thời gian cho ngươi đâu, nhanh chóng chọn đi, rời khỏi đây ngay lập tức để giữ

mạng sống, hay là ở lại tìm đường chết.”

“Chọn đi.”

Hiện trường im lặng.

Chỉ có âm thanh của Thiên Thánh Kiếm Tôn vang vọng chung quanh, truyền

vào tai của tất cả sinh linh đang có mặt, khiến cho rất nhiều tiên quan của Thiên

Khải Đế Triều tức giận.

“Quả thực quá kiêu ngạo.”

“Sao ngươi dám vô lễ với Thiên Đế bệ hạ như vậy!”

“Tìm chết!”

Xung quanh.

Trong thiên đình của Thiên Khải Đế Triều lập tức lần lượt có Tiên Vương

Thượng Giới lao ra, cộng thêm Kim giáp thần nhân, nguyên soái trấn trời, các

vị thiên binh thiên tướng hợp thành đội quân thiên đình.

“Cửu Khúc Hoàng Hà Thông Thiên đại trận!”

Ầm!

Gần như không có chút do dự nào.

Dưới sự hợp tác chỉ huy của Thế Gian Tự Tại Phật Tổ và Phương Nho, đội quân

thiên đình nhanh chóng tạo thành một đại trận rộng lớn, bao trùm lên Thiên

Thánh Kiếm Tôn.

“Đó là...”

“Cửu Khúc Hoàng Hà Thông Thiên đại trận!”

“Hay!”

“...”

Các tiên nhân hô lên.

Sắc mặt của Thiên Thánh Kiếm Tôn lại bình thản giọng điệu có chút kinh ngạc:

“Trận này không tệ chút nào, chứa đựng đạo vận của trời đất, uy lực quả thực

rất mạnh.”

“Đáng tiếc.”

“Chỉ dựa vào trận pháp này thì không thể tổn thương đến bổn tọa.”

Chỉ thấy.

Cửu Khúc Hoàng Hà Thông Thiên đại trận biến đổi, khí màu đen vàng cuồn

cuộn lao ra, biến thành chín chân long màu vàng đen sống động như thật, nhe

nanh múa vuốt, đồng thời phát ra những tiếng gầm vang trời.

Vả lại.

Đại trận đã hình thành, trận được bố trí giữa trời đất.

Cùng lúc đó.

Bên trong đại trận lại có âm phong lạnh người ào ào thổi, màn sương màu đen

che phủ không nhận ra nhật nguyệt. Lay động, mờ mịt. Hơi thở thảm khốc xông

thẳng lên thiên, khói mù âm u xuyên qua mặt đất. Tiêu hồn diệt phách, dù cho

ngươi có tu vi nghìn năm thì trong khoảnh khắc cũng hóa thành ảo tưởng, hao

thần tổn khí, dù thoát khỏi cũng sẽ chết.

Có thể nói.

Không cần biết là kẻ nào vào trận.

Đều cố gắng gọt ba đóa hoa trên đỉnh đầu, chém ngũ khí trong ngực, phá hủy

nền móng tiên thần, trong chốc lát sẽ từ tiên thần cao cao tại thượng rơi xuống

thành người bình thường.

“Giết!”

Thế Gian Tự Tại Phật Tổ và Phương Nho đồng thanh hét lớn, Cửu Khúc Hoàng

Hà Thông Thiên đại trận vận động đến cực hạn, toàn bộ sức mạnh tập trung lại

với nhau, ngưng thành một chân long chín vuốt màu vàng đen, đánh về phía

Thiên Thánh Kiếm Tôn.

“Thiên Thánh Kiếm Đạo thức thứ nhất!”

Keng!

Thiên Thánh Kiếm Tôn đã là Pháp Tắc Thiên Tôn nhị trọng thiên, Đạo Quả nhị

chuyển, từ lâu đã đã tu luyện thần thông đạo pháp của bản thân, bàn tay phải

cầm chuôi kiếm, chém ra một nhát.

Quả nhiên.

Khi một kiếm này được chém ra, kiếm khí màu vàng không thể hình dung được

từ trên trời giáng xuống như muốn xé nát trời đất, cắt đứt tất cả các vì sao trong

vũ trụ, thời không dường như bị chặt đứt.

Một nhát kiếm này.

Mạnh vô cùng.

Bịch!

Chân long chín vuốt màu vàng đen bị nhát kiếm này chém chết, Cửu Khúc

Hoàng Hà Thông Thiên đại trận mà nhóm người Thế Gian Tự Tại Phật Tổ và

Phương Nho tạo thành cũng không thể cản được một kiếm của Thiên Thánh

Kiếm Tôn.

Đùng đùng!

Tiếng nổ lớn vang lên.

Có thể thấy, chân long chín vuốt màu vàng đen đã bị đánh tan, Cửu Khúc

Hoàng Hà Thông Thiên đại trận cũng vỡ nát.

“A!”

Phụt! Phụt! Phụt

Nhiều tiếng la hét khác nhau vang lên.

Chương 718: Đạo bảo bản mệnh (2)

Nhóm thiên binh thiên tướng của đội quân thiên đình đều nôn ra máu, tất cả

đồng loạt bay ngược ra sau, ai nấy đều bị thương, vết thương của hai người Thế

Gian Tự Tại Phật Tổ và Phương Nho cũng không nhẹ.

“Đây… Đây…”

“Một kiếm! Chỉ một kiếm!”

“Một nhát kiếm của đối phương mà Cửu Khúc Hoàng Hà Thông Thiên đại trận

cũng không thể cản được!”

“Shh…”

“Quá mạnh, đúng là quá mạnh.”

“Đây là sự mạnh mẽ của Pháp Tắc Thiên Tôn sao? Đúng là chèn ép triệt để!”

“Bây giờ Thiên Đế bệ hạ đã chứng được Đạo Quả, cũng bước vào tầng Tôn

Cảnh, trở thành Pháp Tắc Thiên Tôn.”

“Thiên Đế bệ hạ là Pháp Tắc Thiên Tôn nhất trọng thiên, mà đối phương thực

sự đã là Pháp Tắc Thiên Tôn nhị trọng thiên! Tu vi cao hơn bệ hạ một trọng

thiên!”

“Trận chiến này, Thiên Đế bệ hạ có thể chiến thắng sao?”

“...”

Các tiên quan của Thiên Khải Đế Triều dồn dập lên tiếng, trên gương mắt tràn

đầy vẻ hoảng sợ, trong lòng càng thêm chấn động, có cảm xúc sợ hãi bùng lên.

Dễ thấy.

Thiên Thánh Kiếm Tôn ra tay, chỉ chém ra một đường kiếm đã đánh tan Cửu

Khúc Hoàng Hà Thông Thiên đại trận, thể hiện thực lực vô cùng lớn mạnh, quả

thực đã khiến không ít tiên quan chấn động.

Dẫu sao.

Trong kỷ nguyên lượng kiếp, nhiều lần trong cuộc đại chiến, nhóm người

Khánh Phi Vân nhiều lần sử dụng Cửu Khúc Hoàng Hà Thông Thiên đại trận để

xoay chuyển tình thế, tạo nên tiếng tăm lừng lẫy, rất nhiều Tiên Vương Thượng

Giới đều hiểu và nắm rõ sự mạnh mẽ của Cửu Khúc Hoàng Hà Thông Thiên đại

trận một cách rõ ràng.

Nhưng lúc này.

Cửu Khúc Hoàng Hà Thông Thiên đại trận mạnh như thế lại bị một đường kiếm

của Thiên Thánh Kiếm Tôn đánh bại, thực lực như thế, thủ đoạn như vậy, quả

thực kinh người và ngoài dự đoán của bọn họ.

“Tề Minh.”

Thiên Thánh Kiếm Tôn nở nụ cười khinh thường, thản nhiên nói: “Đây là thủ

đoạn của ngươi sao? Nếu đúng là như thế, vậy thì đúng là sự thất vọng lớn với

bổn tọa.”

“Yên tâm.”

Tề Minh đáp trả: “Sao bản đế có thể để ngươi thất vọng được đây?”

Ầm!

Dứt lời.

Tề Minh ra tay. Hắn vung cánh tay phải lên, ba chiếc tiên bảo bản mệnh lao ra

khỏi cơ thể Tề Minh, đó là Hỗn Độn Đại Đạo Kiếm Liên, Hỗn Độn Phá Giới

Kiếm, và Hỗn Độn Bất Chu Sơn.

Tuy nhiên.

Tề Minh vừa mới đột phá đến cảnh giới Pháp Tắc Thiên Tôn, vẫn chưa kịp

luyện tiên bảo bản mệnh của chính mình, vì thế bên ba chiếc tiên bảo bản mệnh

vẫn còn ở trình độ Tiên Vương Thượng Giới khí cực phẩm.

Đương nhiên.

Thời điểm Tề Minh đột phá thì ba chiếc tiên bảo bản mệnh cũng hấp thu Đạo

Lực và lực lượng của Hồng Mông Đạo Quả, mặc dù tuy không hoàn toàn biến

thành đạo bảo bản mệnh, nhưng uy lực đã tăng lên khá nhiều.

Hơn thế nữa.

Tề Minh là người tu Đại Đạo, ba chiếc tiên bảo bản mệnh hấp thụ sức mạnh của

Thiên Địa Đại Đạo, dù hiện tại chưa biến hóa xong nhưng cũng không yếu hơn

đạo bảo bản mệnh của Thiên Thánh Kiếm Tôn.

“Đúng là vừa mới đột phá.”

Thiên Thánh Kiếm Tôn nhìn thấy tiên bảo bản mệnh mà Tề Minh gọi ra có chút

bất ngờ, sau đó càng cười khinh bỉ, lộ ra vẻ châm chọc: “Buồn cười, buồn cười,

tiên bảo bản mệnh của ngươi còn chưa hoàn toàn biến đổi và tế luyện, vẫn là

Tiên Vương Thượng Giới khí cực phẩm.”

“Đúng là quá buồn cười.”’

“Quả nhiên là bổn tọa đã đánh giá ngươi quá cao.”

Ầm! Ầm! Ầm!

Giọng nói vừa dứt.

Thiên Thánh Kiếm Tôn giơ hai cánh tay lên, từng luồng ánh sáng lao ra từ trên

cơ thể hắn, từng tia sáng ngưng tụ thành từng thanh trường kiếm bên người.

Mỗi một thanh trường kiếm đều khác nhau, mỗi chiếc đều có đặc điểm riêng

của mình.

Với lại.

Tổng cộng có chín thanh kiếm, mỗi một thanh trường kiếm đều được Thiên

Thánh Kiếm Tôn tế luyện đến trình độ Thiên Đạo chi bảo hậu thiên thượng

phẩm, chứa đựng uy lực vô cùng mạnh mẽ.

Rõ ràng.

Dù vẻ ngoài dáng vẻ bên ngoài của Thiên Thánh Kiếm Tôn kiêu căng vô cùng,

hết sức tự tin vào thực lực của chính mình, lời ra lời vào đều triệt để không xem

Tề Minh ra gì, hoàn toàn coi thường Tề Minh.

Nhưng thực ra.

Tại thời điểm thực sự ra tay.

Trước tiên, Thiên Thánh Kiếm Tôn gọi đạo bảo bản mệnh của mình ra, sau đó

trực tiếp triệu hồi tất Thiên Đạo chi bảo trên người ra.

Dù là sư tử vồ thỏ thì hắn cũng dùng tất cả sức mạnh của mình.

“Thanh kiếm này là đạo bảo bản mệnh của bổn tọa, tên là: Thiên Thánh Kiếm

Đạo, nó đã được tế luyện suốt mười hai kỷ nguyên, hiện tại đã đạt đến cực hạn

của hậu thiên thiên đạo chi bảo.”

Thiên Thánh Kiếm Tôn gằn giọng phát ra từng chữ: “Cộng thêm sự trợ giúp của

chính thanh kiếm khác, trong trường hợp bộc phát toàn bộ sức mạnh, nó có thể

sánh ngang với tiên thiên thiên đạo chi bảo.”

“Sao ngươi có thể cản được?”

Keng!

Đây là tiếng kiếm minh vang vọng khắp Thiên Khải Cảnh và Thiên Thánh

Cảnh, Thiên Thánh Tôn Giả và phần lớn Tiên Vương Thượng Giới của Thiên

Thánh Cảnh đều chạy đến Thiên Khải Cảnh.

Ánh mắt của bọn họ tập trung vào Thiên Thánh Kiếm Tôn.

“Thiên Thánh Kiếm Đạo thức thứ hai!”

Ánh mắt của Thiên Thánh Kiếm Tôn âm u phủ đầy sát ý, hắn chậm rãi nâng

Thiên Thánh Kiếm Đạo trong tay lên, một nhát kiếm khác rơi xuống, nhằm vào

Tề Minh: “Hủy Diệt Kiếm Liên!”

Keng! Keng! Keng!

Những tiếng kiếm vang khác nhau không ngừng vang lên.

Vô số kiếm khí tuôn ra, triệt để hóa thành màu vàng rực rỡ, lóa mắt vô cùng, tập

trung lại với nhau, tạo thành từng đóa Hủy Diệt Kiếm Liên hai mươi tư phẩm.

Sau cùng.

Đường kiếm mà Thiên Thánh Kiếm Tôn chém ra đã biến đổi hoàn toàn thành

một bông Hủy Diệt Kiếm Liên khổng lồ, ẩn chứa sức mạnh hủy diệt vô tận, ẩm

chứa lực lượng cực hạn của Kiếm Đạo.

“Đi đi.”

Tề Minh vung cánh tay phải, Đạo Lực trong cơ thể tuôn trào cuồn cuộn, tràn

vào bên trong Hỗn Độn Đại Đạo Kiếm Liên, kích phát hết uy năng của Hỗn

Độn Đại Đạo Kiếm Liên, kiếm liên lao qua bầu trời, chận rãi xoay tròn, vô số

hỗn độn kiếm khí nở rộ.

Quan sát cẩn thận.

Hỗn Độn Đại Đạo Kiếm Liên tổng cộng có ba mươi sáu phẩm, nhiều hơn Hủy

Diệt Kiếm Liên của Thiên Thánh Kiếm Tôn mười hai phẩm.

Bịch bịch bịch!

Kiếm khí hỗn độn va chạm với kiếm khí hủy diệt, sinh ra vô số vụ nổ, mỗi một

lần nổ đều sẽ phá vỡ không gian, khiến các vết nứt không gian xuất hiện.

Rắc! Rắc!

Vô số vết nứt không gian giống như mạng nhện lan ra xung quanh, sinh ra sức

tàn phá, dư âm còn sót lại của luồng năng lượng đáng sợ tràn ra xung quanh.

Tiếp đó.

Nó đã gây nên cảnh tượng trời long đất lở mang tính hủy diệt.

Trong phạm vi hàng ngàn dặm.

Đều bị ảnh hưởng bởi lần đối đầu sơ bộ của Tề Minh và Thiên Thánh Kiếm

Tôn.

“Shh…”

“Đúng là đáng sợ...”

Chương 719: Đại Đạo Chi Thể!

“Không hổ danh là Pháp Tắc Thiên Tôn, chỉ mới bước đầu va chạm đã tạo ra

động tĩnh cuồn cuộn như vậy, thế này nếu chiến đấu bằng toàn bộ sức mạnh, chỉ

e toàn bộ Thiên Khải Cảnh sẽ bị ảnh hưởng!”

“Đúng thế! Đúng thế!

“E rằng nó không phải là ảnh hưởng bình thường…”

Xung quanh chiến trường.

Các tiên nhân liên tục thán phục và kính sợ cường giả.

“Diệt!”

Thiên Thánh Kiếm Tôn quát nhẹ.

Chỉ thấy.

Sức mạnh của Hủy Diệt Kiếm Liên dâng lên, áp chế Hỗn Độn Kiếm Liên ba

mươi sáu phẩm của Tề Minh, kiếm khí không ngừng vỡ nát, Hủy Diệt Kiếm

Liên chiếm ưu thế.

“Không đơn giản như vậy đâu.”

Vù!

Suy nghĩ khẽ động, Tề Minh vận chuyển công pháp, điều động uy năng của

Thiên Địa Đại Đạo, sau đó một ngón tay hiện ra, hắn phát huy thủ đoạn của

mình: “Đại Đạo Chỉ!”

Bịch!

Lại một lần nữa.

Trên bầu trời.

Ánh sáng Hồng Mông màu tím lấp lánh, một ngón tay nhìn rất sống động ngưng

tụ ra bên trong hư không chứa đựng sức mạnh của Thiên Địa Đại Đạo.

Đánh về phía Thiên Thánh Kiếm Tôn.

“Thiên Thánh Đại Thủ Ấn!”

Ầm!

Thiên Thánh Kiếm Tôn khịt mũi, nhấc cánh tay trái lên rồi đánh ra một chưởng,

ánh sáng màu vàng nhanh chóng tụ lại, hóa thành một chiếc đại thủ ấn màu

vàng khổng lồ ẩn chứa sức mạnh của Đạo Quả Chân Phù.

Ầm ầm ầm!

Đại Đạo Chỉ của Tề Minh và Thiên Thánh Đại Thủ Ấn của Thiên Thánh Kiếm

Tôn chạm trán với nhau, lực lượng của hai bên va chạm, năng lượng liên tục

bùng nổ tạo ra từng cơn sóng và dao động vô cùng đáng sợ.

Từng bước.

Toàn bộ Đông Thắng Thần Châu đều bị dư âm của trận chiến ảnh hưởng, phạm

vi chịu ảnh hưởng bởi năng lượng do trận đấu sinh ra vẫn đang mở rộng nhanh

chóng.

Có lẽ không lâu sau đó.

Toàn bộ Thiên Khải Cảnh đều sẽ bị trận chiến của Tề Minh và Thiên Thánh

Kiếm Tôn tác động đến.

Nên hiểu rằng.

Trước đây khi Tề Minh còn chưa đạt đến cảnh giới Tiên Vương Thượng Giới đã

xé toạc cả Nguyên Thủy Châu, mà hiện tại Tề Minh đã trở thành Pháp Tắc

Thiên Tôn, đến lúc đó, hắn có thể hủy diệt toàn bộ Thiên Khải Cảnh.

Bịch!

Tiếng nổ lớn vang lên.

Đại Đạo Chỉ và Thiên Thánh Đại Thủ Ấn đồng thời tan vỡ.

Ầm ầm!

Lại có tiếng nổ vang lên.

Hủy Diệt Kiếm Liên vỡ tan tỏa ra hào quang ngập trời, còn Hỗn Độn Đại Đạo

Kiếm Liên của Tề Minh cũng đị đánh bay, thậm chí còn có chút hư hỏng.

Phụt!

Khóe miệng Tề Minh chảy máu, nhưng đó chỉ là vết thương nhỏ.

Đó là bởi Hỗn Độn Đại Đạo Kiếm Liên là tiên bảo bản mệnh của Tề Minh, may

mà Tề Minh có ba chiếc tiên bảo bản mệnh, và Hỗn Độn Đại Đạo Kiếm Liên

chỉ bị tổn hại nhỏ nên sự phản phệ của Tề Minh không nghiêm trọng lắm, chỉ là

khóe miệng trào ra một chút máu.

“Đại Đạo Chi Thủ!”

Ầm!

Đạo Lực trong cơ thể Tề Minh vận chuyển, trong chớp mắt, chấn thương do bị

phản phệ gây ra gần như đã khôi phục, sau đó hắn lại đánh ra một chưởng, lực

lượng vô hình của Thiên Địa Đại Đạo nhanh chóng hội tụ.

Vù! Vù!

Ánh sáng Hồng Mông màu tím ngưng tụ, cũng trong hư không, một bàn tay

khổng lồ lại được tụ tập thành, có thể thấy rõ vân tay và lông tơ trên bàn tay,

giống như một bàn tay thực sự.

“Giết!”

Một chưởng này của Tề Minh lao về phía Thiên Thánh Kiếm Tôn.

“Đến rất hay.”

Thiên Thánh Kiếm Tôn ngẩng đầu, ánh mắt sáng rực, trong lúc vô thức, ý chí

chiến đấu của hắn đã bùng lên, tay phải cầm Thiên Thánh Kiếm Đạo, chín thanh

kiếm khác vờn quanh thân thể hắn.

“Thiên Thánh Kiếm Đạo thức thứ ba! Thiên kiếm hợp nhất!”

Keng!

Thiên Thánh Kiếm Tôn hét lớn, cơ thể hắn hóa thành một thanh kiếm, chín

thanh kiếm xoay xung quanh cơ thể tụ lại, hòa làm một với Thiên Thánh Kiếm

Đạo trong tay hắn.

Soạt!

Toàn bộ cơ thể Thiên Thánh Kiếm Tôn đã hóa thành một luồng kiếm quang

màu vàng, xẹt qua bầu trời với tốc độ cực nhanh, bất cứ nơi nào kiếm quang

lướt qua, mọi thứ đều bị xé nát.

Lúc này.

Luồng kiếm quang màu vàng này của Thiên Thánh Kiếm Tôn trực tiếp chém

Đại Đạo Chi Thủ của Tề Minh thành hai nửa, hơn thế, sức mạnh còn sót lại

đang hướng thẳng lên trời.

Bấy giờ.

Cả bầu trời cũng bị chém ra làm đôi.

Như thể vô số vết sẹo của bầu trời vô cùng khủng khiếp xuất hiện, nó chém vỡ

sự bảo vệ của Thiên Khải Cảnh, hỗn độn khí thông qua vết sẹo của bầu trời này

tiến vào Thiên Khải Cảnh.

Bịch!

Trong thời khắc nguy hiểm.

Soạt! Soạt! Soạt!

Tề Minh lấy toàn bộ những chiếc Thiên Đạo chi bảo của mình như Lục Đạo

Luân Hồi, Tạo Hóa Thiên Kính, Mệnh Hà Xà Hoàn ra, kích phát sức mạnh của

những Thiên Đạo chi bảo này, chắn trước cơ thể hắn.

Bịch bịch bịch!

Song.

Dù những Thiên Đạo chi bảo này không hề yếu nhưng vẫn không cản được

đường kiếm này của Thiên Thánh Kiếm Tôn, tất cả bị chém bay ra ngoài, vẫn là

Hỗn Độn Bất Chu Sơn của Tề Minh bảo vệ hắn.

Nhưng.

Tề Minh vẫn bị sức mạnh của luồng kiếm khí đó đánh bay.

Vì thế có thể thấy được.

Uy lực trong đường kiếm này của Thiên Thánh Kiếm Tôn đáng sợ đến thế nào,

nếu Tề Minh chưa đột phá đến Pháp Tắc Thiên Tôn nhất trọng thiên thì gần như

không thể cản được đường kiếm này, không chết cũng sẽ bị thương nặng.

Vù!

Bên trên bầu trời.

Kiếm quang màu vàng vỡ tan, Thiên Thánh Kiếm Tôn khôi phục hình dáng,

chín thanh kiếm bay lượn xung quanh hắn, hắn nắm thanh Thiên Thánh Kiếm

Đạo trong tay, từ trên cao nhìn xuống, đánh giá Tề Minh.

“Không tệ, không tệ.”

Trên gương mặt Thiên Thánh Kiếm Tôn xuất hiện biểu cảm ngạc nhiên, hắn

nói: “Không ngờ ngươi có thể cản được kiếm thứ ba của bổn tọa, nếu là Pháp

Tắc Thiên Tôn nhất trọng thiên bình thường, dù không chết thì cũng đã bị

thương nặng, hoàn toàn không có cách nào ngăn cản được.”

“Xem ra, trái lại là bổn tọa đã coi nhẹ thực lực của ngươi.”

“Ngươi quả thực xứng đáng để bổn tọa sử dụng toàn bộ sức mạnh.”

Vào lúc này.

Thiên Thánh Kiếm Tôn bắt đầu vận chuyển pháp môn cơ bản mình tu luyện,

điều động Kiếm đạo đạo quả hắn chứng được, lực lượng Thiên Đạo Thượng

Giới vô hình bao phủ.

Không kìm nén được.

Khí thế của Thiên Thánh Kiếm Tôn đang dần dần tăng lên.

Quá đáng sợ.

“Phù...”

Tề Minh hít sâu, ánh mắt hắn liếc nhìn những chiếc Thiên Đạo chi bảo bị đánh

bay, lại nhìn thoáng qua Hỗn Độn Bất Chu Sơn trong tay, bên trên đã có dấu vết

do kiếm chém ra.

“Bản thân ta đã đánh giá thấp thực lực của Pháp Tắc Thiên Tôn.”

Tề Minh trầm giọng nói: “Ta vốn tưởng rằng, với thực lực của bản thân, dù

không đột phá Pháp Tắc Thiên Tôn thì ta cũng đủ sức chống lại Pháp Tắc Thiên

Tôn nhất trọng thiên, bây giờ xem ra, hoàn toàn không phải như vậy.”

Chương 720: Đại Đạo Chi Thể! (2)

“Thực lực của Pháp Tắc Thiên Tôn mạnh hơn dự đoán của ta rất nhiều, trước

khi ta đột phá đến Pháp Tắc Thiên Tôn quả thực có thể đối đầu với Pháp Tắc

Thiên Tôn nhất trọng thiên, nhưng chắc chắn không thể thắng được Pháp Tắc

Thiên Tôn nhị trọng thiên.”

“Thiên Thánh Kiếm Tôn chỉ mới là Pháp Tắc Thiên Tôn nhị trọng thiên mà đã

mạnh như thế.”

Tất nhiên.

Điều này cũng do Tề Minh vừa mới đột phá đến Pháp Tắc Thiên Tôn nhất trọng

thiên, vẫn chưa hoàn toàn thích ứng và nắm giữ tu vi cùng với sức mạnh sau khi

đột phá.

Ngoài ra.

Tề Minh vẫn chưa kịp tế luyện tiên bảo bản mệnh thành đạo bảo bản mệnh.

Cộng thêm.

Tề Minh vẫn chưa thực sự lĩnh hội được thủ đoạn của cảnh giới Pháp Tắc Thiên

Tôn.

Đúng là vì những nguyên nhân như thế, lúc này mới khiến Tề Minh có phần bị

động.

“Những hậu thiên thiên đạo chi bảo như Lục Đạo Luân Hồi, mặc dù cấp bậc

không thấp, nhưng cũng không phải là Thiên Đạo chi bảo do ta tế luyện ra, nó

đã không còn quá nhiều tác dụng với ta.”

Tề Minh cau mày.

Dễ nhận ra.

Sau khi đạt đến cảnh giới Pháp Tắc Thiên Tôn, về cơ bản đều tự mình tế luyện

đạo đạo bảo, chỉ có đạo bảo do bản thân tế luyện ra mới có thể giúp ích cho bản

thân nhất.

Rất nhiều chiếc Thiên Đạo chi bảo mà Tề Minh thu hoạch trước kia, với cảnh

giới tu vi hiện tại đã không còn có quá nhiều tác dụng, không thể giúp Tề Minh

được nhiều.

Bởi vì.

Dù là Lục Đạo Luân Hồi, hay là Tạo Hóa Thiên Cảnh, hoặc là Vận Mệnh Xà

Hoàn, không chiếc nào là Thiên Đạo chi bảo do Tề Minh tự mình luyện chế ra.

Vì thế.

Những Thiên Đạo chi bảo này không thể phù hợp với Tề Minh một cách tuyệt

đối, tự nhiên cũng không thể phát ra thực lực thực sự.

“Bỏ qua đi.”

Tề Minh cân nhắc: “Hiện tại ta không có nhiều đạo bảo để sử dụng, trước mắt,

chỉ có thể tạm thời chấp nhận như vậy. Đợi đến khi trận chiến này kết thúc, ta

phải nhanh chóng tế luyện tiên bảo bản mệnh, rồi luyện chế ra Thiên Đạo chi

bảo phù hợp với bản thân, không thể để bản thân bị động như trong trận chiến

hôm nay.”

Nói như bình thường.

Sau khi người tu đạo đạt đến cảnh giới Pháp Tắc Thiên Tôn thì có thể bắt đầu

luyện chế Thiên Đạo chi bảo, nhưng về cơ bản thì mọi người đều luyện chế tiên

bảo bản mệnh của chính mình trước, luyện tiên bảo bản mệnh của chính mình

thành đạo bảo bản mệnh, tiếp đó mới luyện chế Thiên Đạo chi bảo.

Nói chung Thiên Đạo chi bảo chỉ có tác dụng phụ trợ, hỗ trợ đạo bảo bản mệnh

tuôn ra uy lực mạnh mẽ hơn, hoặc là có công dụng khác.

Ngoài ra.

Căn cứ vào sự khác nhau trong tu vi cảnh giới.

Đạo bảo bản mệnh của Pháp Tắc Thiên Tôn được gọi là: Pháp tắc đạo bảo, từ

thấp đến cao lại được phân ra thành các chuyển, từ nhất chuyển đến cửu

chuyển, thấp nhất là nhất chuyển, cao nhất là cửu chuyển.

Thiên Thánh Kiếm Tôn tế luyện đạo bảo bản mệnh Thiên Thánh Kiếm Đạo của

mình đến trình độ pháp tắc đạo bảo tứ chuyển, cảnh giới của bản thân hắn là

Pháp Tắc Thiên Tôn nhị trọng thiên, nhưng đạo bảo bản mệnh đã tứ chuyển đã

được coi như không tệ rồi.

Vù! Vù! Vù!

Chỉ thấy.

Kiếm đạo đạo quả của Thiên Thánh Kiếm Tôn từ từ hiện ra, vẻ bề ngoài của nó

lúc hiển hóa là một vòng sáng hình kiếm màu vàng, xuất hiện trên ngực Thiên

Thánh Kiếm Tôn.

Từng luồng ánh sáng màu vàng kim lan ra, bao phủ toàn bộ cơ thể của Thiên

Thánh Kiếm Tôn.

Đồng thời.

Lực lượng của Thiên Đạo Thượng Giới tràn ngập, dung nhập vào trong cơ thể

Thiên Thánh Kiếm Tôn, hắn đã bắt đầu thực sự nắm giữ lực lượng của Thiên

Đạo Thượng Giới, khí thế đạt tới trình độ khủng bố vô cùng khủng khiếp.

“Thiên Thánh Kiếm Đạo thức thứ tư! Kiếm đạo của trời!”

Keng!

Hai mắt Thiên Thánh Kiếm Tôn mở to, ánh mắt hắn hóa thành kiếm quang,

giống như tia chớp màu vàng, càng giống như hai luồng kiếm khí màu vàng,

xuyên qua bầu trời, lao đến tấn công Tề Minh.

Bịch!

Hỗn Độn Phá Giới Kiếm từ trên người Tề Minh bay ra, cắt đứt hai luồng kiếm

khí màu vàng này.

Trong lúc này.

Khí thế của Thiên Thánh Kiếm Tôn đã đạt tới mức độ vô cùng mạnh, đã tăng

lên rất nhiều so với lúc trước, toàn thân được bao phủ bởi màu vàng rực rỡ

giống như đang mặc một bộ giáp màu vàng hoàn chỉnh.

Soạt! Soạt! Soạt!

Chín thanh kiếm xoay quanh cơ thể như chín con rồng rất sống động của hắn

đang chuyển động, xoay tròn xung quanh cơ thể hắn, Thiên Thánh Kiếm Tôn

vung tay phải lên.

Chín thanh kiếm xoay quanh cơ thể như chín con rồng rất sống động, đã từ bên

người hắn bay ra, nhanh chóng phá vỡ hư không, kiếm quang xé toạc thời

không cắt đứt sinh tử luân hồi, tấn công Tề Minh.

“Đại Đạo Chi Thể.”

Ầm!

Tề Minh hít sâu, hắn cũng kêu gọi Hồng Mông Đạo Quả trong cơ thể, ánh sáng

Hồng Mông màu tím từ trong cơ thể hắn lao ra, tiếp dẫn hỗn độn chi khí, bao

phủ toàn thân Tề Minh.

Cứ thế.

Tề Minh cũng giống như đang khoác trên người một bộ chiến giáp toàn thân

bằng ánh sáng Hồng Mông màu tím, cường độ khí tức của hắn liên tục tăng lên,

càng ngày càng mạnh.

Sau khi Tề Minh bước vào cảnh giới Pháp Tắc Thiên Tôn, ngưng tụ được Hồng

Mông Đạo Quả, thì thân thể, linh hồn, chân linh và ý thức đã triệt để thay đổi và

thăng hoa.

Khi tu vi của hắn vẫn ở cảnh giới Tiên Vương Thượng Giới, Tề Minh là ngụy

Đại Đạo Chi Thể. Lúc này, hắn đã lột xác biến thành Đại Đạo Chi Thể chân

chính, đây là sự biến đổi về chất.

Cho nên.

Sau khi thả sức mạnh của Đại Đạo Chi Thể ra, Tề Minh đã cảm nhận được một

loại sức mạnh đại đạo không gì sánh kịp ngập tràn trong cơ thể, vô cùng dồi

dào.

“Ha ha ha…”

Tề Minh ngửa mặt cười to. Khí thế của hắn quá mạnh, khiến thời không xung

quanh đổ sập, thậm chí nó không thể tiếp nhận được luồng sức mạnh này của Tề

Minh.

Hơn nữa.

Tiếng cười to của Tề Minh giống như từng cơn sóng, càn quét bốn phía, gây ra

các loại cảnh tượng mang tính hủy diệt, thật quá kinh người.

“Giết!”

Keng! Keng! Keng!

Ánh mắt Thiên Thánh Kiếm Tôn lạnh lùng, kiếm quang giống như dải ngân hà

vô tận, ánh sáng màu vàng lập lòe, đẹp đẽ lóa mắt và cuồn cuộn khó có thê hình

dung được, không ngừng không nghỉ, lại giống hệt con rồng khổng lồ được tạo

thành bởi ngân hà lao đến tấn công Tề Minh.

“Đến đánh!”

Ầm!

Chương 721: Ngươi thua rồi!

Tề Minh hét lớn, vung hai cánh tay lên, ba chiếc tiên bảo bản mệnh đồng thời

lao ra. Chúng tập trung với nhau, quang vụ hỗn độn bao phủ bên ngoài, lại thêm

ánh sáng Hồng Mông màu tím nồng đậm che phủ.

“ Hỗn Độn Cự Phủ.”

Vù!

Ba chiếc tiên bảo bản mệnh kết hợp với nhau đã biến thành một thanh Hỗn Độn

Cự Phủ khổng lồ. Tề Minh nắm Hỗn Độn Cự Phủ trong tay, đạo lực dồi dào dày

đặc đọng lại, cộng thêm uy năng của Đại Đạo Chi Thể.

“Giết!”

Bịch!

Tề Minh bổ một nhát búa ra, bầu trời của cản Thiên Khải Cảnh như bị bổ ra, đó

là cảnh tượng nguy nga như khai thiên lập địa, bổ về hướng Thiên Thánh Kiếm

Tôn.

Bịch bịch bịch!

Trong phút chốc.

Nhiều tiếng nổ lớn vang lên.

Chỉ thấy.

Uy năng của nhát búa này quá mạnh, thực sự không có cách nào để hình dung,

gần như có thể bổ cả Thiên Khải Cảnh ra thành đôi, tưởng chừng là vô địch.

Vì thế.

Toàn bộ kiếm quang của Thiên Thánh Kiếm Tôn đều tan vỡ, tất cả đều sụp đổ

dưới đòn đánh này, hóa thành những đốm sáng màu vàng khắp bầu trời, tiêu tán

ra chung quanh, không thể phản kháng.

Phụt!

“A!”

Thiên Thánh Kiếm Tôn hét lên thảm thiết, khóe miệng trào máu, cả cơ thể hắn

bị chiêu này của Tề Minh hất bay ra ngoài, thời không cũng bị hắn va chạm đến

vỡ vụn.

“Đó... Đó...”

“Sao có thể như vậy được?”

“...”

Bên ngoài chiến trường.

Các Tiên Vương Thượng Giới của Thiên Thánh Cảnh chứng kiến cảnh tượng

như thế đều vô cùng kinh ngạc, bọn họ đều không ngờ được rằng Thiên Thánh

Kiếm Tôn lại bị Tề Minh đánh bị thương.

Nên hiểu rằng.

Từ lúc bắt đầu.

Đúng là Tề Minh đã rơi vào tình thế không thuận lợi một chút, đó là do Tề

Minh mới đột phá không lâu, vẫn chưa hoàn toàn thuần thục nắm giữ tu vi và

thực lực đột ngột dâng lên.

Hiện tại.

Trong quá trình giao chiến với Thiên Thánh Kiếm Tôn, Tề Minh từ từ từng

bước thuần thục nắm giữ lực lượng của bản thân, đồng thời cũng phát ra uy

năng của Đại Đạo Chi Thể, lại phối hợp với sức mạnh của Hồng Mông Đạo

Quả, theo đó, sức mạnh của bản thân cũng tăng vọt lên rất nhiều.

Theo đó.

Tề Minh đã áp chế được Thiên Thánh Kiếm Tôn.

Phải biết.

Ngay từ lúc đầu, Thiên Thánh Kiếm Tôn đã vô cùng tự tin, hắn tin tưởng vào

thực lực của bản thân, từ tận đáy lòng mình, hắn cho rằng bản thân có thể hoàn

toàn chèn ép Tề Minh, cho rằng Tề Minh mới là Pháp Tắc Thiên Tôn nhất trọng

thiên nên vốn không thể là đối thủ của mình.

Nhưng lúc này.

Thiên Thánh Kiếm Tôn bị Tề Minh phản công, vả lại còn bị Tề Minh đánh bị

thương khiến miệng hắn nôn ra máu, tiếp đó bị Tề Minh đẩy vào hoàn cảnh bất

lợi.

“Sư... Sư tôn…”

Chứng kiến hình ảnh này, Thiên Thánh Tôn Giả không khỏi nuốt nuốt nước

miếng, trong lòng càng thêm sợ hãi, nhưng hắn hít sâu một hơi, dần dần bình

tĩnh lại, trầm ngâm nói: “Không có vấn đề gì, không có vấn đề gì, ban nãy là do

sư tôn nhất thời sơ suất nên mới để Tề Minh có cơ hội.”

“Nói thế nào đi chăng nữa.”

“Sư tôn cũng là Pháp Tắc Thiên Tôn nhị trọng thiên, sắp đạo quả tam chuyển, tu

vi của hắn không phải là thứ Tề Minh có thể so sánh được, Tề Minh không thể

là đối thủ của sư tôn, chắc chắn Tề Minh sẽ thua.”

Ngữ điệu của Thiên Thánh Tôn Giả như đinh đóng cột.

“Đúng thế, đúng thế.”

“Thiên Thánh Kiếm Tôn đại nhân sẽ không thua!”

“Ban nãy chỉ là Tề Minh may mắn tìm được sơ hở thôi, nên bây giờ Thiên

Thánh Kiếm Tôn mới bị thương, nếu không thì Tề Minh tuyệt nhiên không thể

gây ra một chút tổn thương nào cho Thiên Thánh Kiếm Tôn.”

“Đúng vậy, đúng vậy…”

Sau khi trải qua chấn động, các Tiên Vương Thượng Giới của Thiên Thánh

Cảnh cũng dẫn bình tĩnh lại, lại nghiêm túc phân tích tình thế, cảm thấy bản

thân hơn làm quá vấn đề.

Chẳng qua ban nãy Thiên Thánh Kiếm Tôn đại nhân hơi bất cẩn một chút mới

để Tề Minh có cơ hội, nhưng về cơ bản, chắc chắn Thiên Thánh Kiếm Tôn đại

nhân có thể thắng Tề Minh.

“Thiên Đế bệ hạ chiếm ưu thế.”

“Thiên Thánh Kiếm Tôn bị Thiên Đế bệ hạ đánh bị thương.”

“Tốt quá.”

“Thiên Đế bệ hạ thoát khỏi tình thế không thuận lợi rồi!”

“Tốt tốt tốt.”

“...”

Đồng thời.

Các Tiên Vương Thượng Giới của Thiên Khải Cảnh, phần lớn tiên quan của

Thiên Khải Đế Triều, bọn họ cũng nhìn thấy hình ảnh Tề Minh đánh Thiên

Thánh Tôn Giả bị thương, lập tức cao hứng phấn chấn.

“Đây… Cái… Cái gì?”

Ngữ khí của Thiên Thánh Kiếm Tôn vô cùng hoảng hốt, trong lần va chạm lúc

nãy, hắn thực sự cảm nhận được sức mạnh vô cùng ẩn chứa bên trong nhát búa

đó của Tề Minh.

Sau khi bị đánh bay, hắn cố gắng ổn định cơ thể, vận chuyển công pháp, đạo lực

trào dâng, nhanh chóng khôi phục vế thương trên người.

Nhưng nét mặt của hắn có phần hơi hoảng loạn, lại có thêm một chút không thể

tin được, ánh mắt luôn chăm chú quan sát Tề Minh không thể bình tĩnh.

“Lúc nãy…”

Thiên Thánh Kiếm Tôn hít sâu, trước tiên hắn khiến bản thân bình tĩnh lại,

nhưng vẫn không thể là cảm giác kinh ngạc trong lòng nguôi ngoai.

Bởi vì.

Trong lần va chạm vừa nãy.

Thiên Thánh Kiếm Tôn cảm nhận được uy năng của Thiên Địa Đại Đạo từ trên

người Tề Minh.

Thế nên.

Vào lúc này, rốt cuộc Thiên Thánh Kiếm Tôn mới phản ứng lại, Tề Minh khác

với hắn, Tề Minh tu đại đạo, lĩnh hội Thiên Địa Đại Đạo chứ không phải Thiên

Đạo Thượng Giới.

“Ngươi… Ngươi… Lĩnh hội Thiên Địa Đại Đạo?”

Thiên Thánh Kiếm Tôn trầm giọng nói.

Đương nhiên.

Đây là phán đoán của Thiên Thánh Kiếm Tôn, hắn vẫn chưa hoàn toàn xác

định.

Rõ ràng.

Dù sao Thiên Thánh Kiếm Tôn cũng là tồn tại của tầng Tôn Cảnh, đương nhiên

hắn có thể tiếp xúc với những bí mật lớn hơn, hắn biết bên trên tu thiên đạo còn

tồn tại tu đại đạo.

Cùng lúc đó.

Trong thời điểm chiến đấu gay cấn nhất, Thiên Thánh Kiếm Tôn cũng có thể

cảm nhận được khí tức Đại Đạo ẩn chứa trong cơ thể Tề Minh.

Tràn ngập cảm giác áp bách khủng bố không gì sánh được, khiến Thiên Thánh

Kiếm Tôn cũng có chút không thở nổi.

“Ít nói tào lao.”

Giọng điệu của Tề Minh lạnh nhạt: “Đến đánh nào!”

“Đại đạo thần thông thuật! Dữ Đạo Hợp Chân!”

Ầm! Ầm! Ầm!

Tề Minh thét dài, thần thông bùng lên như thể hắn đã dung nhập với trời đất,

hợp nhất với Thiên Địa Đại Đạo, làm chủ lực lượng Thiên Địa Đại Đạo, từng

luồng sương mù Hồng Mông màu tím dày đặc lan ra.

Mạnh!

Vô cùng mạnh!

Khí thế của Tề Minh mạnh quá mức, tạo ra cảm giác áp bức vô song khiến hô

hấp của Thiên Thánh Kiếm Tôn trở nên đồn dập.

“Giết!”

Soạt!

Chương 722: Ngươi thua rồi! (2)

Tề Minh lao về phía Thiên Thánh Kiếm Tôn, dẫn dầu tấn công, đánh ra từng

lưỡi búa Hồng Mông, lao đến đánh về phía Thiên Thánh Kiếm Tôn.

“Thiên Thánh Kiếm Đạo!”

Keng! Keng! Keng!

Vô số tiếng kiếm vang lên.

Thiên Thánh Kiếm Tôn cắn răng, chỉ có thể kiên trì đến cùng chém ra vô số

kiếm khí màu vàng tập trung lại với nhau, biến thành chín con kiếm long chín

vuốt màu vàng nhe nanh múa vuốt lao về phía trước.

Ầm ầm ầm!

Song.

Lưỡi búa Hồng Mông của Tề Minh đàn áp mọi thứ, phá vỡ tất cả. Từng luồng

kiếm khí bị đánh tan, nó liên tục nổ tung, toàn bộ chín con kiếm long chín vuốt

màu vàng đều bị bổ nát.

Soạt! Soạt! Soạt!

Cuộc chiến kịch liệt hơn đã nổ ra.

Chẳng qua.

Vào lúc này.

Lại biến thành Tề Minh hoàn toàn trấn áp Thiên Thánh Kiếm Tôn. Từng lưỡi

búa Hồng Mông mà Tề Minh đánh ra đều ẩn chứa lực lượng khai thiên lập địa,

nó mạnh đến nỗi đủ để đánh nát cả Thiên Khải Cảnh.

Ầm ầm ầm!

Trong khoảnh khắc này.

Không chỉ là Thiên Khải Cảnh, mà bao gồm cả Thiên Thánh Cảnh, vô số vết

nứt đang mở rộng.

Dư âm mạnh mẽ của trận chiến giữa Tề Minh và Thiên Thánh Kiếm Tôn khiến

các loại cảnh tượng hủy diệt trời đất xuất hiện.

“A!”

Phụt!

Thiên Thánh Kiếm Tôn hét lên thảm thiết, hắn lại nôn ra máu, cơ thể bay ngược

ra sau. Ngực hắn bị chém một nhát, vết thương rỉ máu, sâu đến mức có thể thấy

xương cốt bên trong.

Máu của Thiên Tôn rơi giữa đất trời, diễn biến ra các loại cảnh tượng dị tượng.

Một giọt máu của Thiên Tôn có thể hóa thành một hồ nước rộng lớn, cũng có

thể cải tạo sinh linh trong thượng giới.

Thời gian trôi đi.

Sau khi Tề Minh thể hiện sức mạnh thực sự của bản thân, Thiên Thánh Kiếm

Tôn đã không còn là đối thủ của Tề Minh nữa. Trên chiến trường, hắn đã hoàn

toàn bị Tề Minh dồn ép.

Hơn nữa.

Vết thương của Thiên Thánh Kiếm Tôn cũng càng ngày càng nghiêm trọng.

“Tại sao lại như vậy?”

“Đó... Đó...”

“Không thể nào! Chuyện này là không thể!”

“Thiên Thánh Kiếm Tôn đại nhân mà lại không phải là đối thủ của Tề Minh!”

“...”

Các Tiên Vương Thượng Giới của Thiên Thánh Cảnh không thể tin được, dùng

giọng điệu kinh hoàng hét toáng lên.

“Sư tôn…”

Thiên Thánh Tôn Giả há miệng thở dốc, hoàn toàn chấn động, hắn cảm thấy cả

người không có chút sức nào, vô cùng sợ hãi và kính sợ thực lực của Tề Minh:

“Vậy mà... Vậy mà...”

“Sư tôn là Pháp Tắc Thiên Tôn nhị trọng thiên, trong khi tu vi của Tề Minh chỉ

vừa mới đột phá đến Pháp Tắc Thiên Tôn. Hắn chỉ là Pháp Tắc Thiên Tôn nhất

trọng thiên, đến cả tiên bảo bản mệnh cũng chưa tế luyện hoàn toàn.”

“Sư tôn… Vậy mà sư tôn không thể thắng được Tề Minh…”

“Tại sao lại như thế?”

“A!”

Đùng đùng!

Một tiếng thét thê lương khác lại vang lên.

Thiên Thánh Kiếm Tôn nôn ra máu, cơ thể hắn gần như bị Tề Minh chém thành

hai nửa rơi từ trên trời xuống, đập vào mặt đất Đông Thắng Thần Châu.

Lực lượng kinh khủng bốc lên.

Luồng sức mạnh này.

Chấn động toàn bộ Đông Thắng Thần Châu, suýt chút nữa bị thân hình của

Thiên Thánh Kiếm Tôn đập nát.

Gào! Gào!

Vẫn may.

Bên phía Đông Thắng Thần Châu có Khí vận cửu trảo tổ long và Khí vận cửu

sắc thải phụng bảo hộ, hai con thú của khí vận hiển linh bảo vệ Đông Thắng

Thần Châu. Vì thế thảm kịch của Nguyên Thủy Châu không xảy ra với Đông

Thắng Thần Châu.

“Thắng rồi! Thắng rồi!”

“Thiên Đế bệ hạ thắng rồi!”

“Ha ha ha…”

“Ta biết mà, ta đã sớm biết…”

“Thiên Đế bệ hạ chắc chắn sẽ thắng.”

“Tốt quá rồi!”

Các Tiên Vương Thượng Giới của Thiên Khải Cảnh, cùng với phần đông tiên

quan đều vui mừng phấn khích, tất cả đều không nhịn được mà reo hò.

“Thiên Thánh Kiếm Tôn.”

Ánh sáng Hồng Mông màu tím bao phủ bên ngoài cơ thể Tề Minh như là chiến

giáp, tay phải Tề Minh nắm chặt thanh Hỗn Độn Cự Phủ, khí thế này còn mạnh

mẽ và nguy nga hơn cả Hỗn Độn Ma Thần.

Hắn đứng giữa bầu trời, từ trên cao nhìn xuống, quan sát cái hố to lớn phía

dưới, khói bụi đã tan hết, Thiên Thánh Kiếm Tôn bị thương nặng đang nằm

dưới đáy hố.

“Ngươi thua rồi!”

Tề Minh lạnh lùng lên tiếng.

“Khụ khụ...”

Bên dưới hố sâu.

Thiên Thánh Kiếm Tôn nằm dưới đáy liên tục ho ra vài ngụm máu, từ phần

hông, cơ thể hắn gần như bị Tề Minh dùng Hỗn Độn Cự Phủ chặt đứt.

Vù! Vù!

Từng luồng đạo lực bao phủ, ánh sáng màu vàng chói mắt che phủ miệng vết

thương ở phần eo, nhưng vẫn có rất nhiều màu chảy ra, máu của Thiên Tôn gần

như đã thay đổi tính chất đất đai ung quanh hố sâu.

Chính xác.

Vết thương của Thiên Thánh Kiếm Tôn rất nặng.

Đó không chỉ là vết thương trên cơ thể, quan trọng nhất là đạo lực trong người

hắn tiêu hao quá nhiều, kiếm đạo đạo quả đã bị hao tổn trong trện chiến ban

nãy.

Thân thể, linh hồn, chân linh, ý thức cùng với Kiếm đạo đạo quả của bản thân,

tất cả đều bị thương rất nặng, vì thế hắn mới có dáng vẻ như lúc này.

Hắn nằm trong hố sâu.

Không thể đứng dậy được.

Thê thảm vô cùng.

“Tề Minh!”

Thiên Thánh Kiếm Tôn ngẩng đầu, cố gắng nhấc cơ thể lên, ánh mắt của hắn

tập trung vào Tề Minh, nói: “Ngươi là người tu đại đạo? Lĩnh hội Thiên Địa Đại

Đạo? Lĩnh ngộ Thiên Địa Đại Đạo có mặt khắp nơi trong vũ trụ hư vô?”

“Ngươi muốn nói gì?”

Tề Minh nhìn Thiên Thánh Kiếm Tôn đang bị thương nặng, cau mày nói: “Lúc

này bản đế chỉ cần đánh ra một nhát búa là đã có thể đánh nát đạo quả của

ngươi, hủy diệt thần hình của ngươi, khiến ngươi biến mất hoàn toàn.”

“Ha ha ha…”

Thiên Thánh Kiếm Tôn đột nhiên bật cười, bởi vì cười quá mạnh và kịch liệt

nên gây ảnh hưởng đến vết thương trên người, hắn lại ho khan, tiếp tục nôn ra

máu.

“Không ngờ, thật sự không ngờ.”

Một lát sau, Thiên Thánh Kiếm Tôn mới ổn định lại, tiếp tục nói: “Vậy mà ta có

thể gặp được tồn tại tu đại đạo chân chính ngay tại nơi này.”

“Vì thế nên.”

“Thua trong tay ngươi, cũng đúng thôi.”

“...”

Tề Minh hơi im lặng.

“Tề Minh.”

Thiên Thánh Kiếm Tôn lại ngẩng đầu lên, hắn nhìn Tề Minh, trầm giọng nói:

“Ta nguyện trung thành với ngươi, trở thành thuộc hạ của ngươi, từ nay về sau,

ta sẽ tuân theo mệnh lệnh của ngươi!”

“Ồ.”

Ánh mắt Tề Minh lóe lên, trái lại hắn hơi có hứng thú, hắn có phần không ngờ

rằng Thiên Thánh Kiếm Tôn sau khi bị đánh bại sẽ thần phục: “Làm sao bản đế

có thể tưởng ngươi?”

Vù! Vù!

Lúc này.

Thiên Thánh Kiếm Tôn cắn răng, vận chuyển pháp môn căn bản của bản thân,

trực tiếp tách ra một thanh kiếm nhỏ màu vàng kim từ Kiếm đạo đạo quả trên

ngực. Nó bay thẳng về phía Tề Minh

Chương 723: Thần phục! Nguyên Giới!

“Khụ khụ...”

Thiên Thánh Kiếm Tôn lại ho ra máu. Sau khi thực hiện xong những hành động

này, hắn càng trở nên yếu ớt hơn, sắp không chống đỡ được nữa rồi, khi nói

chuyện giọng nói cũng yếu ớt hẳn đi: “Đây là một sợi Kiếm đạo đạo quả chi

nguyên của ta!”

“Nắm sợi Kiếm đạo đạo quả chi nguyên của ta trong tay, tức là ngươi đang kiểm

soát tính mạng của ta. Bất cứ lúc nào ngươi cũng có thể bóp nát sợi Kiếm đạo

đạo quả chi nguyên đó.”

“Đến lúc đó.”

“Kiếm đạo đạo quả của ta sẽ vỡ nát trong phút chốc. Trong sự phản phệ của đạo

quả, ta cũng sẽ biến thành một đống tro bụi trong trời đất, biến mất hoàn toàn.”

“Bây giờ ngươi có thể tin ta không?”

Thiên Thánh Kiếm Tôn hỏi.

“Được.”

Tay trái nắm lấy nó, Tề Minh vận chuyển công pháp, đạo lực tuôn trào bọc

thanh kiếm nhỏ màu vàng đó lại, trong khoảnh khắc đã luyện hóa thành thục.

Tiếp đó.

Có tin tức tương ứng tràn vào đầu óc Tề Minh

Như thế.

Sự sống chết của Thiên Thánh Kiếm Tôn đã do Tề Minh kiểm soát.

Rõ ràng.

Những gì Thiên Thánh Kiếm Tôn nói đều là sự thật.

“Thú vị.”

Vù!

Tay trái Tề Minh nắm chặt, thanh kiếm nhỏ màu vàng biến mất trong tay hắn.

Hắn đã thu nó vào trong cơ thể, trấn áp trong Hồng Môn Đạo Quả.

Như vậy.

Chỉ cần Tề Minh muốn.

Bất cứ lúc nào hắn cũng có thể bót nát sợi Kiếm đạo đạo quả chi nguyên này

của Thiên Thánh Kiếm Tôn. Đến lúc đó, chắc chắn Thiên Thánh Kiếm Tôn sẽ

chết, trong phút chốc hóa thành tro bụi.

Tiếp sau.

Hỗn Độn Cự Phủ trong tay Tề Minh hóa thành ba luồng ánh sáng, chui vào

trong cơ thể Tề Minh, bản thân Tề Minh cũng thu lại lực lượng của mình.

Ánh sáng Hồng Mông màu tím đều tan đi.

Trong trời đất.

Loại cảm giác ngột ngạt đó cũng biến mất.

“Đi!”

Vù!

Vung tay phải, Tề Minh tiếp dẫn hỗn độn chi khí đến với mình, lại thông qua

công pháp của mình luyện hóa chúng biến thành năng lượng tinh thuần ẩn chứa

đạo vận, sau đó đổ dồn về hướng Thiên Thánh Kiếm Tôn.

“Cảm ơn chủ nhân!”

Trên gương mặt của Thiên Thánh Kiếm Tôn lộ ra vẻ vui mừng, hắn vận chuyển

pháp môn căn bản của bản thân, ánh sáng màu vàng lóe ra, kiếm quang bao

quanh thân hình như những con rồng đang uốn lượn.

Hắn nhanh chóng luyện hoa năng lượng Tề Minh tiếp dẫn đến.

Không lâu sau.

Thiên Thánh Kiếm Tôn hoàn thành việc luyện hóa chúng, ổn định vết thương

của bản thân, ít nhất thì vết thương đã khôi phục khá nhiều, miệng vết thương

khủng bố bên hông cũng đã khép lại.

Tất nhiên.

Vết thương về mặt linh hồn, chân linh, ý thức cùng với Kiếm đạo đạo quả còn

cần bản thân Thiên Thánh Kiếm Tôn bế quan tu luyện để khôi phục, những

thương tích đó không phải là những thứ có thể phục hồi như cũ trong thời gian

ngắn.

“Thiên Thánh Kiếm Tôn.”

Tề Minh gật đầu, điềm nhiên nói: “Căn cứ theo những gì ngươi vừa nói thì

ngươi biết về tu đại đạo. Hình như ngươi rất ngạc nhiên khi biết bản đế đang

trong trình độ tu đại đạo?”

“Hơn nữa.”

“Trái lại bản đế cũng không ngờ được rằng ngươi sẽ nguyện trung thành với ta.”

“Hay là bản thân ngươi sợ chết, càng sống lâu thì càng không muốn chết? Vì

thế, ngươi sợ bản đế sẽ giết ngươi ngay lập tức, vì giữ mạng nên ngươi chỉ có

thể thần phục?”

“Chuyện này…”

Thiên Thánh Kiếm Tôn lại quỳ gối hành lễ với Tề Minh: “Chủ nhân, tên thật

của thuộc hạ là Lý Thiên Thánh, trước mặt chủ nhân ngươi, ta nào dám tự xưng

là Thiên Thánh Kiếm Tôn?”

“Còn về chuyện tu đại đạo.”

Lý Thiên Thánh hít sâu, ánh mắt nghiêm túc, biểu cảm vô cùng tran nghiêm:

“Đúng là thuộc hạ có biết.”

“Trong toàn vũ trụ hư vô.”

“Tổng cộng có cửu đại thượng giới, hạ giới vô số.”

“Các loại sinh linh và chủng tộc nhiều không đếm xuể.”

“Các tầng tu luyện.”

“Từ thấp đến cao được chia thành: người tu hành, tu pháp tắc, tu quy tắc, tu

thiên đạo, cùng với tu đại đạo chỉ tồn tại trong truyền thuyết của cửu đại thượng

giới.”

“Tóm lại.”

“Chỉ có tầng tu thiên đạo mới có cơ hội bước vào tầng Tôn Cảnh, trong tình

huống không ngừng tu luyện, cao nhất có thể trở thành Chí Tôn Vĩnh Hằng cửu

trọng thiên.”

“Tuy nhiên.”

“Bên trên cửu đại thượng giới còn có thế giới vượt trội hơn hẳn, thế giới này có

căn nguyên vạn giới, cội nguồn vạn vật, khởi đầu tất thảy, nguồn gốc đại đạo.”

“Theo truyền thuyết.”

“Vô số kỷ nguyên đã trôi qua, không ít Chí Tôn Vĩnh Hằng được sinh ra, một số

người đã chết, vẫn có những người sống đến hiện tại, bọn họ gọi thế giới đó là

Nguyên Giới.”

“Vạn vật trong thế giới, tất cả mọi thứ đều chảy ra từ Nguyên Giới.”

“Và chỉ có tồn tại tu đại đạo mới có cơ hội vượt qua cảnh giới Chí Tôn Vĩnh

Hằng này, bước vào cảnh giới không thể nhận định, không thể dự liệu, không

thể biết trước mà đi vào Nguyên Giới.”

“Đây…”

Tề Minh lắng nghe hết những điều Lý Thiên Thánh nói, trong lòng có chút chấn

động khi biết được bí mật của cửu đại thượng giới: “Không ngờ rằng bên trên

cửu đại thượng giới còn tồn tại Nguyên Giới.”

“Cội nguồn của tất cả, gốc rễ của vạn vật sao?”

“Và chỉ có người tu đại đạo mới có thể do thám Nguyên Giới?”

Tề Minh thì thầm.

“Đúng thế, thưa chủ nhân.”

Lý Thiên Thánh gật đầu, hắn nói: “Thuộc hạ đã đọc rất nhiều rất nhiều tài liệu

cổ xưa và tài liệu thiên đạo, trên đó cũng có những ghi chép tương tự.”

“Trong vô số năm tháng.”

“Thực ra cũng xuất hiện không ít sự tồn tại tu đại đạo, nhưng dù là ai thì bọn họ

đều bước vào Chí Tôn Vĩnh Hằng. Tuy nhiên, rất nhiều người đều chết trên con

đường theo đuổi đại đạo.”

“Thực ra, chỉ có chín người thực sự có thể do thám Nguyên Giới.”

“Chín tồn tại tu đại đạo này, mỗi người đều là người mạnh nhất có khả năng ảnh

hưởng đến toàn bộ vũ trụ mênh mông như biển. Bọn họ là những người đứng

đầu cửu đại thượng giới.”

“Người đứng đầu Đệ Nhất Thượng Giới là Tiên giới chi chủ, người đứng đầu

Đệ Nhị Thượng Giới là Phật giới chi chủ, người đứng đầu Đệ Tam Thượng Giới

là Ma giới chi chủ, người đứng đầu Đệ Tứ Thượng Giới là Yêu giới chi chủ,...”

“Mỗi một tồn tại, tu vi và cảnh giới của bọn họ đều đã đạt đến một loại cảnh

giới mà chúng ta không thể suy đoán được, có thể bọn họ đã vượt qua Chí Tôn

Vĩnh Hằng cửu trọng thiên, đi đến một loại cảnh giới mới.”

“Tất nhiên.”

“Những thứ này đều là suy đoán của thuộc hạ.”

“Là suy đoán của ngươi cũng được, hay là sự thật cũng được.”

Tề Minh nói: “Chín người đứng đầu Đại thượng giới mà ngươi nói đến và

chúng ta tạm thời về cơ bản chẳng có chút liên quan nào, cho nên ngươi cũng

không cần suy nghĩ quá nhiều.”

Chương 724: Phần mềm treo máy lại thăng cấp

“Chủ nhân nói đúng.”

Lý Thiên Thánh nói: “Chính bởi vì thuộc hạ biết chủ nhân là người tu đại đạo,

hơn nữa vừa mới trưởng thành, vừa mới bước vào tầng Tôn Cảnh.”

“Thế cho nên.”

“Theo quan điểm của thuộc hạ, với trình độ tu luyện của chủ nhân, dưới sự che

chở của Thiên Địa Đại Đạo, trong tương lai chắc chắn sẽ trở thành Chí Tôn

Vĩnh Hằng, vấn đề chỉ là thời gian mà thôi.”

“Vì thế thuộc hạ mong muốn được đi theo chủ nhân.”

“Ừ.”

Coi như là Tề Minh đã hiểu rõ đầu đuôi mọi chuyện.

Mặt khác.

Câu chuyện Tề Minh và Lý Thiên Thánh nói với nhau, dù là các Tiên Vương

Thượng Giới của Thiên Khải Cảnh hay là nhóm của Thiên Thánh Cảnh đều

không thể nghe thấy.

Nhưng.

Mặc dù không nghe thấy gì, nhưng bọn họ có thể thấy được toàn bộ động tác

của Thiên Thánh Kiếm Tôn.

Trước hết.

Bọn họ đều thấy rõ Tề Minh giúp đỡ Thiên Thánh Kiếm Tôn, sau khi Thiên

Thánh Kiếm Tôn khôi phục vết thương trên cơ thể thì lập tức quỳ gối trước mặt

Tề Minh, cung kính hành lễ.

Từ đó có thể suy đoán rằng.

Tề Minh buộc Thiên Thánh Kiếm Tôn đầu hàng. Thiên Thánh Kiếm Tôn tuân

theo và trở thành thuộc hạ của Tề Minh, cảnh tượng như thế khiến tất cả sinh

linh đang có mặt chấn động.

“Đó... Đó...”

“Quá rung động, đúng là quá rung động…”

“Thiên Thánh Kiếm Tôn đại nhân mà lại thần phục Tề Minh, trở thành thuộc hạ

của Tề Minh!”

“Không phải là ảo giác của ta, đúng không?”

“Ta không tin, ta không tin…”

“...”

Đám tiên vương của Thiên Thánh Cảnh liên tiếp nói.

“Sư tôn…”

Thiên Thánh Tôn Giả há miệng thở dốc, sau đó lại trở nên im lặng: “Sao mọi

chuyện lại biến thành như thế?”

“Nhưng dù sao, nếu sư tôn nguyện trung thành với hắn, vậy sẽ không còn nỗi lo

về tính mạng nữa. Và Thiên Thánh Cảnh cũng sẽ không gặp nạn, đây cũng được

xem như là trong cái rủi có cái may.”

“Chao ôi…”

Thiên Thánh Tôn Giả thở dài một hơi.

“Thiên Đế bệ hạ thực sự quá mạnh.”

“Không chỉ đánh thắng Thiên Thánh Kiếm Tôn mà còn hàng phục đối phương,

khiến đối phương tự nguyện trở thành thuộc hạ.”

“Chuyện như thế thực sự đã đánh vỡ nhận thức của ta!”

“Thiên Thánh Kiếm Tôn là Pháp Tắc Thiên Tôn, Thiên Đế bệ hạ có thể khiến

Pháp Tắc Thiên Tôn thần phục mình!”

“Thiên Đế bệ hạ đúng là bất khả chiến bại, không có chuyện gì mà Thiên Đế bệ

hạ không làm được.”

Đồng thời.

Các tiên vương của Thiên Khải Cảnh cùng với các tiên quan, bọn họ đều đang

vô cùng vui sướng mà sôi nổi thảo luận, trong lòng họ càng kính sợ Tề Minh.

“Ngươi đã nguyện trung thành với bản đế, vậy thì bắt đầu từ hôm nay, toàn bộ

Liên minh Thiên Thánh sẽ nhập vào Thiên Khải Đế Triều, toàn bộ Thiên Khải

Cảnh và Thiên Thánh Cảnh cũng sẽ được đưa vào bản đồ của Thiên Khải Đế

Triều.”

Tề Minh nói.

“Vâng.”

Lý Thiên Thánh gật đầu: “Thuộc hạ tuân lệnh.”

“Chủ nhân.”

Lý Thiên Thánh lại nói: “Còn có một vấn đề, trước mắt Thiên Khải Cảnh và

Thiên Thánh Cảnh đang trong trạng thái dung hợp. Trong Đệ Nhất Thượng

Giới, chuyện này không hề nhỏ. Bởi vì sau khi dung hợp thành công chắc chắn

mạch khoáng đạo nguyên sẽ được sinh ra cùng với sự xuất hiện của Hỗn Độn

Ma Thần.”

“Ồ.”

Tề Minh cau mày: “Lại còn có chuyện này nữa.”

“Đúng thế.”

Lý Thiên Thánh gật đầu.

“Được, ngươi đến đây nói cho bản đế nghe về tình hình của Đệ Nhất Thượng

Giới này.”

Tề Minh căn dặn.

“Thuộc hạ tuân lệnh.”

Lý Thiên Thánh hành lễ, sau đó nói: “Trong Đệ Nhất Thượng Giới tổng cộng có

ba nghìn cảnh, nhưng thực tế, ba nghìn cảnh không ngừng dịch chuyển.”

“Ngoài ra.”

“Trong toàn bộ Đệ Nhất Thượng Giới, tổng cộng có năm thế lực lớn đứng đầu

hình thành thế chân vạc, chia Đệ Nhất Thượng Giới thành năm khu vực lớn.”

“Nói tỉ mỉ xem.”

Tề Minh nói.

“Vâng.”

Lý Thiên Thánh gật đầu: “Trước tiên, trong năm thế lực, đứng đầu là Tiên Đình

Vĩnh Hằng do người đứng đầu Đệ Nhất Thượng Giới sáng lập, xúc tu của thế

lực này gần như dính dáng với toàn bộ Đệ Nhất Thượng Giới, thậm chí bọn họ

cũng có hành tung tại tám thượng giới khác.”

“Hơn thế nữa.”

“Đại bản doanh của Tiên Đình Vĩnh Hằng nằm tại Tiên Giới Cảnh, đây một

trong ba nghìn cảnh của Đệ Nhất Thượng Giới. Trong ba nghìn giới, Tiên Giới

Cảnh là cảnh có diện tích đứng đầu, mênh mông vô cùng, Thiên Khải Cảnh và

Thiên Thánh Cảnh không thể đánh đồng. Cho dù Thiên Khải Cảnh và Thiên

Thánh Cảnh hợp nhất thì vẫn không bằng phần nổi của tảng băng Tiên Giới

Cảnh.”

“Ừ.”

Tề Minh gật nhẹ đầu.

“Còn bốn thế lực khác thì sao?”

“Đứng thứ hai là Ma Thần Điện do Hỗn độn ma thần chi chủ mạnh nhất Đệ

Nhất Thượng Giới thành lập. Tồn tại bên trong Ma Thần Điện đều là Hỗn Độn

Ma Thần. Đại bản doanh của Ma Thần Điện không nằm trong ba nghìn cảnh mà

là một toà Vĩnh Hằng Ma Thần Điện nằm sâu trong hỗn độn của Đệ Nhất

Thượng Giới.”

“Xếp thứ ba là Vĩnh Sinh Đế Triều, người đứng đầu Vĩnh Hằng Đế Triều cũng

là tồn tại đạt đến cực hạn của Chí Tôn Vĩnh Hằng cửu trọng thiên, đóng quân tại

Vĩnh Sinh Cảnh.”

“Xếp thứ tư là Tiên Đạo Thiên Đình, người đứng đầu Tiên Đạo Thiên Đình

đương nhiên cũng là tồn tại mạnh mẽ ở cảnh giới Chí Tôn Vĩnh Hằng cửu trọng

thiên, đại bản doanh nằm ở Tiên Đạo Cảnh.”

“Cuối cùng là Liên minh Thiên Tôn do rất nhiều Thiên Tôn rải rác tạo thành,

mặc dù là thế lực yếu nhất trong năm thế lực, nhưng cũng có Chí Tôn Vĩnh

Hằng tọa trấn, địa bàn nằm tại Thiên Tôn Cảnh.”

Lý Thiên Thánh kể lại mọi thứ mình biết cho Tề Minh.

“Tình hình giữa năm thế lực lớn ra sao?”

Tề Minh hỏi.

“Thuộc hạ không rõ lắm.”

Lý Thiên Thánh trả lời: “Nhưng có lẽ cũng không quá tốt, dù sao thì năm thế

lực lớn tồn tại trong nhiều kỷ nguyên như vậy, chắc chắn giữa bọn họ có rất

nhiều xích mích.”

“Ngoài ra.”

“Sau khi thuộc hạ trở thành Pháp Tắc Thiên Tôn đã gia nhập Liên minh Thiên

Tôn, bây giờ đang là một thành viên của Liên minh Thiên Tôn.”

“Ừ.”

Tề Minh khẽ gật đầu.

Thời gian trôi đi.

Lý Thiên Thánh lần lượt trả lời không ít vấn đề của Tề Minh, hắn cũng giải

thích cho Tề Minh không ít chuyện về Đệ Nhất Thượng Giới cùng với những gì

hắn đã nghe được, đã thấy được.

Thời gian sau đó.

Tề Minh đang cẩn trọng cân nhắc những việc mình sẽ làm.

Trước tiên.

Thiên Khải Cảnh vốn là Cửu Châu Cảnh, lại là đạo trường của Lục Đạo Thiên

Tôn, cộng thêm sự rình mò của Cửu Huyền Thiên Tôn, mặc dù bọn họ đều bị sư

tôn Nguyên Thủy Thiên Tôn đuổi đi, nhưng không thể không đề phòng việc bọn

họ kéo nhau trở lại.

Vì thế.

Điều quan trọng nhất hiện nay vẫn là nâng cao thực lực.

Đương nhiên.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!