Bỗng dưng tự nhiên một tia chớp đánh tới pháp khí mà Tề Minh vừa mới luyện
chế ra, lôi quang lấp lóe, hồ điện quang nổ tung, bùm bùm rung động.
Rầm!
Sau đó, lại có một tia chớp đánh xuống.
Đây là Khí kiếp.
Lại còn là hai tia chớp nữa.
Chứng tỏ đây là pháp bảo Trúc Cơ kỳ.
Hơn nữa đã vượt qua rồi.
“Đã xong.”
Tề Minh duỗi tay ra, món pháp khí này rơi vào trong tay, qua loa sơ lược mà
nhìn, cũng chỉ thấy đây là một vật thể có hình ống tròn, toàn thân đen nhánh, có
hoa văn đường vân bao quanh, ống tròn to bằng cánh tay của một đứa trẻ con.
“Ừng ực!”
Nguyên Phượng nuốt nuốt nước miếng một cái, nhận thức của nàng về Tề Minh
lại thêm một cấp bậc mới.
Giỏi thật, lại còn trực tiếp tay không Luyện Khí.
Hơn nữa, cả trước cả sau cũng chưa đến mười mấy phút, đã dùng một khối Mẫu
Tinh thiết luyện chế ra pháp bảo Trúc Cơ kỳ cực phẩm có thể dẫn tới Khí kiếp.
Chuyện này cũng quá kinh khủng rồi.
“Cầm lấy đi.”
Tề Minh tiện tay ném pháp khí này cho Nguyên Phượng, lại giải thích cho
Nguyên Phượng: “Pháp khí này tên là Bạo Vũ Lê Hoa Đồng, là pháp khí dùng
một lần duy nhất.”
“Có nghĩa là chỉ có thể dùng một lần, sử dụng xong thì hỏng.”
“Sau khi hoàn toàn kích phát, có thể bắn ra mười hai vạn chín nghìn sáu trăm
cây châm nhỏ như cọng tóc, tấn công toàn diện và giết chết kẻ thù, uy lực cụ
thể, đến lúc đó ngươi tự mình thử một chút thì sẽ biết.”
“Đa tạ sư thúc.”
Nguyên Phượng vô cùng kích động, hết sức mừng rỡ, nói: “Sư thúc thật tốt, sư
thúc, ta nghe nói ở trên Huyết Hầu sơn có một loại linh tửu, gọi là Huyết Hầu
Tửu, là Huyết Hầu Yêu tộc dùng các loại Linh quả làm ra, mùi vị thơm ngon,
hương vị trái cây nồng đậm, đến lúc đó đệ tử nhất định sẽ mang về cho sư thúc
thưởng thức.”
“Quả thật ta đã lâu chưa uống rượu rồi.” Tề Minh nói.
“Sư thúc, vậy ta xuống núi trước đây.” Nguyên Phượng nói.
“Đi đi.” Tề Minh phất phất tay.
Sau đó, Nguyên Phượng xuống núi.
Trên Lạc Vân phong chỉ còn lại một mình Tề Minh.
“Sư tỷ à sư tỷ.”
Tề Minh nhìn về phía Thanh Vân phong: “Cũng không biết hiện tại thương thế
của ngươi như thế nào, đã bế quan một năm rồi còn không xuất quan, hi vọng
ngươi không sao.”
Trên thực tế, sở dĩ Tề Minh sẽ tương đối chiếu cố Nguyên Phượng và Tiêu
Phàm, đương nhiên không chỉ bởi vì nhàm chán, cũng không phải do Linh thiện
mà Nguyên Phượng làm rất ngon miệng, dù quả thật rất mỹ vị, nhưng chủ yếu
vẫn là do sư tỷ Lữ Thanh Nhan, Tiêu Phàm và Nguyên Phượng dù sao cũng là
đồ đệ của Lữ Thanh Nhan.
Lữ Thanh Nhan bởi vì cứu Tề Minh nên mới bị trọng thương, bế quan cho tới
bây giờ, Tề Minh thân là sư thúc của Tiêu Phàm và Nguyên Phượng, tất nhiên
phải chiếu cố bọn họ một chút.
Chỉ có điều, thực ra Tiêu Phàm luôn có chủ kiến của mình, hơn nữa lại độc lai
độc vãng, nên rất ít khi đến Lạc Vân phong, chỉ có Nguyên Phượng lẻ loi một
mình ở Thanh Vân phong, hơn nữa lại chỉ quen thuộc với mỗi Tề Minh, cho nên
nàng mới thường xuyên đến tìm Tề Minh.
Về phần mấy đệ tử khác của Lữ Thanh Nhan, Tề Minh cũng chỉ biết tên của
bọn họ thôi, còn chưa từng gặp mặt lấy một lần, trên cơ bản đều đã Kết Đan hết
rồi, cũng không cần Tề Minh chiếu cố.
Còn có chính là, sư tôn của Tề Minh, Phùng Tử Mục, cũng chính là Phùng lão.
Hắn tổng cộng thu chín đệ tử chân truyền, hai mươi tám đệ tử ký danh, trong
chín đệ tử chân truyền, Tề Minh là sư đệ nhỏ nhất, tám người khác Tề Minh
chưa từng gặp mặt, chỉ là dựa theo lời sư tỷ nói mà hiểu biết được một số
chuyện.
Về phần hai mươi tám đệ tử ký danh, còn sống chỉ còn lại có tám người.
Lữ Thanh Nhan chính là một trong số đó.
Về phần tám người khác, cũng không ở Thiên Khải tông, mà đang tọa trấn ở
bên ngoài.
Hai mươi đệ tử ký danh khác đều đã chết.
Nguyên nhân cái chết không giống nhau, có người sau khi tìm được hung thủ,
thì hung thủ đã bị Phùng lão tự tay nghiền xương thành tro, cũng có đến giờ vẫn
chưa tìm thấy hung thủ.
Buổi tối.
“Ting!”
“Ngài đã treo máy ở trong phó bản trò Thục Sơn Trấn Yêu Tháp một ngày,
thông quan phó bản một lần, thu hoạch được: một Hàn Tinh Nữ, một vạn viên
linh thạch trung phẩm.”
“Đây là có linh sủng rồi sao?”
Tề Minh ánh mắt nhẹ nhàng sáng lên, có chút vui mừng: “Mất một năm để
thông quan Thục Sơn Trấn Yêu Tháp đã hơn mấy trăm lần rồi, cuối cùng cũng
có một con linh sủng.”
Nhu cầu của Tề Minh đối với linh sủng cũng không phải rất lớn, trước mắt mà
nói, có Hoắc Trường Thanh ở đây, như vậy là đủ rồi, đủ để ứng phó nhiệm vụ
mua sắm linh dược và bán ra Trúc Cơ đan cực phẩm.
Đương nhiên, có thể có được linh sủng mới cũng không có gì là không tốt.
Đạo cụ: Hàn Tinh Nữ.
Giới thiệu: Là yêu ma bị giam giữ trong Thục Sơn Trấn Yêu Tháp, trong truyền
thuyết, Hàn Tinh Nữ là yêu ma biến hóa từ băng tuyết chi tinh mà thành, trời
sinh làm chủ hàn băng chi đạo, có thể đóng băng tất cả mọi thứ mà nàng nhìn
thấy, nhờ đó nâng cao yêu lực của mình.
Còn có truyền thuyết, nàng thuở nhỏ sinh ra và lớn lên ở trong núi tuyết, sau khi
trưởng thành nhất định phải đến nhân gian, đóng băng nam tử nhân loại mà
nàng yêu thương mang về trong núi, hấp thụ tinh khí của hắn trong khi luyện
đan, nếu không hình thể sẽ tiêu tán, trở thành một bông tuyết bay xuống nhân
gian, trăm năm sau mới có thể một lần nữa tụ thành hình. Nội đan của nàng là
kết tinh của băng tuyết, kẻ có được nó có thể tự do ra vào ngọn lửa, làm chủ khả
năng chống lửa, sẽ không gặp phải tai họa cả người bị đốt cháy.
Hàn Tinh Nữ là linh sủng Tinh Anh, có tiềm lực trưởng thành tương đối cao,
sau khi tăng trưởng đến cơ thể hoàn chỉnh, có thể đạt tới cảnh giới Nguyên Anh
hậu kỳ.
“Linh sủng Tinh Anh.”
Giọng Tề Minh có chút vui vẻ mừng rỡ nói: “Linh sủng này quả thật rất tuyệt,
thuộc tính trưởng thành cao hơn so với Hoắc Trường Thanh, nếu tăng trưởng
đến cực hạn, có thể đạt tới Nguyên Anh hậu kỳ.”
“Mở ra ô linh sủng thứ ba.” Tề Minh nói.
“Ting!”
“Nạp một vạn viên linh thạch trung phẩm, ô linh sủng thứ ba mở ra thành
công.”
Sau đó, Tề Minh lấy máu nhận chủ, trói buộc Hàn Tinh Nữ thành linh sủng của
mình, có thể hoàn toàn làm chủ sinh tử của Hàn Tinh Nữ, Hàn Tinh Nữ hiện
thân đi ra ngoài.
“Chủ nhân.”
CHƯƠNG 107: LINH SỦNG HÀN TINH NỮ, TỀ MINH LỰA CHỌN MÔN PHÁP KẾT ĐAN, HUYẾT HẦU YÊU VƯƠNG
Hàn Tinh Nữ vừa mới xuất hiện, vẫn chỉ là hình thể ấu sinh, dáng người thấp
bé, chỉ tới đầu gối Tề Minh, cả người là Băng Lam sắc, mặc một bộ váy dài,
khuôn mặt nhỏ nhắn tròn trịa nhìn rất tinh xảo đáng yêu, cực kỳ ngoan ngoãn
hành lễ với Tề Minh.
“Ừm.”
Tề Minh khẽ gật đầu: “Rất tốt, ngươi bây giờ vẫn chỉ là hình thể ấu sinh, nhưng
mà lại có thực lực Luyện Khí tầng sáu, vượt xa cả Biên Bức đại yêu, ngươi treo
máy ở ô linh sủng thứ ba để trưởng thành đi.”
“Vâng.” Hàn Tinh Nữ gật đầu.
Xoát!
Bạch quang chợt lóe, Hàn Tinh Nữ biến mất.
Đồng thời, Tề Minh trong lòng vừa động, trực tiếp nạp một trăm vạn viên linh
thạch hạ phẩm.
“Ting!”
“Nạp tiền thành công.”
“Linh sủng: Hàn Tinh Nữ đang trưởng thành dưới trạng thái treo máy có biên
độ tăng trưởng gấp một vạn lần, bởi vì linh thạch dồi dào, xác suất cao sẽ lĩnh
hội được pháp thuật cường đại.”
Nhắc nhở xuất hiện.
Ngày hôm sau.
Giữa trưa.
Lữ Thanh Nhan sáng hôm nay xuất quan, bên này Tề Minh không nhận được
tin tức, nhưng giữa trưa, Lữ Thanh Nhan lại đến cửa bái phỏng.
“Sư tỷ.”
Tề Minh đi ra nghênh đón, trên mặt lộ ra vui mừng, vài lần đánh giá Lữ Thanh
Nhan, nói: “Ngươi xuất quan rồi?”
“Ừm.”
Lữ Thanh Nhan mỉm cười, nói: “Bế quan một năm, đã hoàn toàn khôi phục lại,
mới xuất quan sáng hôm nay, hơn nữa ta phá rồi lại lập, tu vi càng tiến bộ thêm
một bước, đoán chừng lại không lâu nữa, sẽ có cơ hội đột phá đến Xuất Khiếu
cảnh.”
“Chúc mừng sư tỷ.”
Tề Minh thật lòng thật ý chúc mừng.
“Một năm nay ngươi thế nào?”
Lữ Thanh Nhan đánh giá Tề Minh, nhưng không thể nhìn ra được gì, chẳng qua
là cảm thấy một năm không gặp, khí chất sư đệ trở nên càng tự nhiên hiền hoà
hơn, rất khó phán đoán, thậm chí có chút quay trở lại nguyên bản trạng thái.
“Cũng được.”
Tề Minh cười cười: “Đã Trúc Cơ hậu kỳ.”
“Nhanh như vậy!”
Lữ Thanh Nhan rất khiếp sợ, “Chỉ dùng có một năm, ngươi đã đạt tới Trúc Cơ
hậu kỳ, tốt, tốt lắm, thật không hổ là sư đệ thiên tài của Lữ Thanh Nhan ta.”
“Sư tôn biết chuyện này chưa?”
“Ta còn chưa kịp nói cho sư tôn.”
Tề Minh nói: “Nếu sư tỷ gặp được sư tôn, có thể nói một chút cho sư tôn.”
“Yên tâm.”
Lữ Thanh Nhan nhẹ gật đầu, “Nếu ngươi đã đạt đến Trúc Cơ hậu kỳ, là lúc nên
học môn pháp Kết Đan, bằng không, tu vi sẽ vô pháp tiếp tục tăng lên.”
Sau đó, Tề Minh hàn huyên thêm vài câu với Lữ Thanh Nhan.
Nửa giờ sau, Lữ Thanh Nhan rời đi.
Có lẽ là chuẩn bị nói cho Phùng Tử Mục chuyện Tề Minh đột phá đến Trúc Cơ
hậu kỳ.
Quả nhiên, buổi chiều, Phùng Tử Mục tới Lạc Vân phong, hơn nữa Phong chủ
Miêu Hoành Kiếm cũng tới, Lữ Thanh Nhan đi theo phía sau hai người bọn họ,
ở đằng sau chậm hơn nửa bước chân.
“Tề Minh.”
Phùng Tử Mục trực tiếp mở miệng hỏi: “Ngươi thật sự đã đột phá đến Trúc Cơ
hậu kỳ sao?”
“Vâng, sư tôn.”
Tề Minh gật đầu: “Là hôm trước mới đột phá.”
“Tốt lắm.”
Phùng Tử Mục nói: “Bây giờ ngươi toàn lực vận chuyển công pháp đi.”
“Vâng.”
Tề Minh trong lòng vừa động, dùng toàn lực vận chuyển Hỗn Độn Thanh Liên
Kiếm Kinh, mười hai vật phẩm Hỗn Độn Thanh Liên nhanh chóng hiện hóa,
ánh sáng màu xanh nở rộ rực rỡ.
Uỳnh! Uỳnh!
Uy thế Trúc Cơ hậu kỳ được phóng thích.
“Ha ha ha…”
Phùng Tử Mục cười to, vẻ mặt cực kỳ hưng phấn, khuôn mặt kích động hoàn
toàn không giấu được: “Quá tốt rồi, quá tốt rồi, không hổ là đệ tử của Phùng Tử
Mục ta.”
“Một năm!”
“Chỉ dùng một năm!”
“Mà đã tới Trúc Cơ hậu kỳ.”
“Hơn nữa tu luyện còn là Hỗn Độn Thanh Liên Kiếm Kinh.”
“Tề Minh.”
Phùng Tử Mục nói: “Trong các đệ tử mà vi sư từng thu nhận, ngươi chính là
người có thiên phú tốt nhất, còn khoảng chín năm, đến chân truyền đại bỉ lúc
đó, ngươi nhất định không được bỏ lỡ, với thiên phú của ngươi, nhất định có thể
tỏa sáng rực rỡ, thậm chí có thể được lựa chọn tiến vào Thiên Khải Tiên Sơn để
tu hành.”
“Vâng.”
Tề Minh gật đầu.
“Rất tốt!”
Miêu Hoành Kiếm nhẹ gật đầu: “Tề Minh, ngươi quả là không khiến chúng ta
thất vọng.”
“Đa tạ sư tôn, đa tạ phong chủ khích lệ.”
Tề Minh chắp tay hành lễ nói.
“Nếu ngươi đã đạt đến Trúc Cơ hậu kỳ, Hỗn Độn Thanh Liên Kiếm Kinh cũng
vô pháp tiếp tục tu hành, đã đạt đến cực hạn rồi, cần môn pháp Kết Đan mới
hoàn toàn.”
Phùng Tử Mục nói: “Ngươi lập tức chuẩn bị một chút, cùng vi sư và phong chủ
đến Thanh Vân phong, tới Chân Truyền điện để tuyển chọn môn pháp Kết
Đan.”
“Tuân mệnh.” Tề Minh gật đầu đáp ứng.
Trên thực tế, Tề Minh đã tu luyện Kim Đan Đại Đạo Chân Kinh, nhưng vì che
giấu tai mắt người khác, quả thực cần phải đến Thanh Vân phong lựa chọn môn
pháp Kết Đan mới được.
“Đệ tử không có gì cần chuẩn bị, hiện tại có thể xuất phát.” Tề Minh lại nói.
“Vậy thì đi thôi.”
Phùng Tử Mục cùng Miêu Hoành Kiếm liếc nhau một cái.
Xoát! Xoát!!
Mấy người Tề Minh cả người hóa thành tia sáng biến mất, rời khỏi Lạc Vân
phong, một năm qua, đây cũng là lần đầu tiên Tề Minh rời Lạc Vân phong.
Mấy phút đồng hồ sau.
Mấy người Tề Minh đã tới Thanh Vân phong, dưới sự chỉ huy của Miêu Hoành
Kiếm và Phùng Tử Mục cùng tiến nhập Chân Truyền điện của Thanh Vân
phong, ở trong đó lựa chọn môn pháp Kết Đan.
Ngay trong lúc Tề Minh lựa chọn môn pháp Kết Đan, ở một nơi khác, trên
Huyết Hầu sơn, cũng đang xảy ra chuyện lớn.
Đại khái giữa trưa, Nguyên Phượng tiếp nhận nhiệm vụ của tông môn, đến
Huyết Hầu sơn thu thập mười cân huyết hầu tâm huyết, yêu cầu săn giết một
lượng lớn huyết hầu Yêu thú.
Ngoại trừ Nguyên Phượng ra còn có chín đệ tử nội môn khác.
Tu vi cao nhất là Trúc Cơ hậu kỳ, thấp nhất cũng chỉ có Nguyên Phượng, chỉ
mới Luyện Khí bảy tầng, còn lại đệ tử nội môn yếu nhất cũng đã là Trúc Cơ sơ
kỳ rồi.
Hiện giờ, đã đến Huyết Hầu sơn.
“Nguyên Phượng, tu vi của ngươi quá thấp, nếu như không phải nhiệm vụ tông
môn yêu cầu, chúng ta căn bản cũng không muốn mang ngươi đi cùng, chuyện
này chắc ngươi hiểu.”
“Đến lúc đó đừng gây trở ngại cho chúng ta.”
“Phải có ý tứ, biết trước biết sau.”
“Biết chưa?”
Chung quanh, mấy vị sư huynh sư tỷ trầm giọng quát hỏi.
“Vâng.”
Nguyên Phượng cúi đầu, tuy vậy trong lòng vừa khó chịu vừa không cam tâm,
nhưng tình thế nguy hiểm, Nguyên Phượng cũng không dám nói thêm gì, chỉ có
thể yên lặng cúi đầu.
Sau mười mấy phút, mấy người Nguyên Phượng gặp phải một bầy huyết hầu
nhỏ, bộc phát chiến đấu, hai bên chiến đấu kịch liệt, Nguyên Phượng đang đánh
nhau với một con huyết hầu, đã hao hết sức chín trâu hai hổ mới có thể chém
chết con huyết hầu này.