Nếu như Tô Khinh Âm có thể chiến thắng Tề Minh, như vậy sẽ có thể phá tan
ác mộng của nàng, có lợi rất lớn đối với sự đề cao tâm cảnh của nàng, là một
cánh cửa nàng nhất định phải vượt qua.
“Nếu như đây đã là phân phó của tông chủ, đệ tử tự nhiên nghe theo.”
Tề Minh gật đầu đồng ý, “Chỉ là tu vi của đệ tử đã Kết Đan, mà sư muội chỉ là
vừa mới đột phá đến Trúc Cơ sơ kỳ không lâu, ta sợ sẽ tổn thương đến sư
muội.”
“Như vậy là được rồi.”
Soạt!
Dương Lệ tiện tay vung một cái, chính là một đạo lưu quang hoá thành ấn kí rơi
xuống, nhanh đến nỗi Tề Minh căn bản không thể tránh, ấn kí dung nhập vào
trong cơ thể Tề Minh, phong cấm lại tu vi của Tề Minh.
Như vậy.
Tề Minh chỉ có thể sử dụng tu vi Trúc Cơ sơ kỳ thôi.
Lần này.
Tề Minh đã có thêm nhận thức cực kì sâu sắc với thực lực và tu vi của Dương
Lệ.
Tiện tay đã có thể phong ấn tu vi của mình, quả thực là rất đáng sợ, khó mà ước
đoán.
“Bắt đầu đi.”
Dương Lệ nói.
“Vâng.”
Tô Thanh Âm hít sâu một hơi, nàng mặc một bộ áo trắng váy dài, khuôn mặt
xinh xắn dễ thương, khí chất cũng là tuyệt mỹ, ở Thiên Khải tiên sơn một năm,
quả thực đã có thay đổi rất lớn, giống như Tiên nữ hạ phàm.
“Đa tạ ơn cứu mạng khi xưa của sư huynh.”
Tô Khinh Âm hành lễ với Tề Minh, nói: “Sư muội vẫn luôn ghi nhớ trong lòng,
lại không có cơ hội báo đáp, hôm nay sư phụ để ta thỉnh giáo sư huynh, sư muội
thấp thỏm trong lòng, vẫn xin sư huynh vui lòng dạy bảo.”
“Mời.”
Tề Minh không nói gì nhiều, chỉ là giơ tay tỏ ý một chút.
“Sư huynh, vậy sư muội đắc tội rồi.”
Soạt!
Lời nói vừa dứt.
Tô Khinh Âm đã dẫn đầu phát động tiến công, chủ động xuất kích, tay ngọc
chợt vung, chỉ trong nháy mắt mà thôi, linh lực cuồn cuộn tuôn ra, trực tiếp cố
hoá, xung quanh đã biến thành một mảnh rừng cây.
“Thụ giới! Đến!”
Tô Khinh Âm khẽ quát nói.
Vù! Vù! Vù!!!
Chỉ thấy.
Thụ giới đã bao vây xung quanh, Tề Minh cũng đã bị vây ở bên trong, vô số
cành cây, dây leo, rễ cây, giống như từng đạo sắc bén, từ bốn phương tám
hướng đánh về phía Tề Minh.
Tuy nhiên.
Bóng dáng của Tề Minh loé lên, nhảy sang hai bên trái phải, xuất hiện vô số đạo
tàn ảnh, tất cả công kích đều đã bị Tề Minh tránh đi, không làm tổn thương đến
Tề Minh chút nào.
“Sao có thể?”
Tô Khinh Âm trợn to đôi mắt xinh đẹp.
Hiển nhiên.
Dương Lệ đã phong ấn lại tu vi của Tề Minh, nhưng lại không thể phong ấn
được cảm ngộ đối với Thiên Địa Đại Đạo của Tề Minh, dưới cảm nhận của Tề
Minh, tất cả thủ đoạn công kích của Tô Khinh Âm đều không chỗ lánh thân,
toàn bộ đều đã được dự đoán trước rồi.
Cho nên nói.
Ngay từ đầu đây đã là một trận chiến đấu không cân sức.
Ngay sau đó.
Tề Minh bạo phát hết tốc độ, khoá chặt lấy vị trí của Tô Khinh Âm, giống như
thu ngắn khoảng cách, biến mất ngay tại chỗ, trong nháy mắt tiếp theo đã đến
bên cạnh Tô Khinh Âm.
Hơn nữa.
Thanh Liên kiếm đạo trôi nổi ở phía trên không đỉnh đầu của Tô Khinh Âm.
Có thể nói.
Tề Minh chỉ cần nhẹ nhàng buông ra, Thanh Liên Kiếm Đạo rơi xuống, Tô
Khinh Âm sẽ bị vô số đạo kiếm khí xé nát hoàn toàn, trực tiếp không còn hài
cốt.
Nhưng hiển nhiên.
Tề Minh không thể làm như vậy.
Bởi vì Tô Khinh Âm là đệ tử chân truyền của tông chủ.
“Ngươi thua rồi.”
Giọng nói của Tề Minh đã truyền vào trong tai Tô Khinh Âm.
“Ta… Ta thua rồi…”
Khuôn mặt xinh đẹp của Tô Khinh Âm trắng bệch, toàn thân cứng đờ, nàng có
thể cảm nhận được Thanh Liên Kiếm Đạo trên đỉnh đầu, cùng với khí cơ đáng
sợ đã tiêu tán ra khiến da đầu nàng tê dại, thậm chí toàn thân lạnh ngắt, da dẻ
vốn đã trắng như tuyết trở nên càng thêm trắng bệch.
Ting! Ting!
Linh lực xung quanh tán loạn, Thụ giới biến mất không thấy.
Soạt!
Tề Minh cũng đã thu lại Thanh Liên kiếm đạo.
“Khinh Âm, ngươi lui xuống đi.”
Dương Lệ nói.
“... Vâng.”
Tô Khinh Âm cúi đầu, liếc nhìn Tề Minh một cái, ánh mắt trong đôi mắt trở nên
càng thêm phức tạp, vốn dĩ nàng cho rằng có thể thông qua trận chiến này
chứng minh bản thân.
Kết quả...
Nàng lại đã hoàn toàn thất bại.
Từ lúc bắt đầu đến kết thúc.
Trước sau không qua mấy phút mà thôi.
Pháp thuật thần thông Trúc Cơ Thụ giới mà nàng tự hào mãnh liệt hoàn toàn
không thể tổn thương đến Tề Minh chút nào, tất cả công kích đều bị Tề Minh dễ
dàng né tránh.
Hai bên hoàn toàn không cùng một cấp độ.
“Tề Minh.”
Ánh mắt Dương Lệ nhìn kĩ, “Không hổ là thiên tài siêu cấp vạn năm đều khó
gặp được một người, ở trong tay ngươi, ngay cả một chiêu của ngươi Khinh Âm
cũng không vượt qua được đã trực tiếp thất bại rồi.”
“Sư muội chỉ là đã thiếu một vài kinh nghiệm chiến đấu thôi.”
Tề Minh nói.
Soạt!
Tay phải Dương Lệ chợt vung, phong ấn trên người Tề Minh đã biến mất, Kim
Đan và linh lực trong cơ thể đã khôi phục bình thường, tu vi Kết Đan sơ kỳ lại
trở về.
Trong lòng Tề Minh thở phào một hơi.
“Hiện tại đã hiểu rõ rồi chứ.”
Ánh mắt Dương Lệ hơi lộ ra nghiêm khắc nhìn Tô Khinh Âm, “Mặc dù thiên
phú của ngươi rất mạnh, nhưng núi cao còn có núi cao hơn, người giỏi còn có
người giỏi hơn, ngươi còn cần phải càng thêm nỗ lực tu luyện hơn.”
“Vâng, sư tôn.”
Tô Khinh Âm cúi đầu trả lời, nhưng trong lòng lại đã lẩm bẩm một câu, ta vẫn
luôn đều biết đạo lí núi này cao còn có núi cao hơn, người giỏi còn có người
giỏi hơn đấy, hơn nữa, ta cũng không cảm thấy thiên phú của ta cao cỡ nào đâu.
Chỉ là...
Thật sự là mất mặt quá đi!
Vốn dĩ còn nghĩ có thể biểu hiện một chút ở trước mặt sư tôn và sư huynh, kết
quả thực lực của sư huynh mạnh như vậy, rõ ràng đều đã là tu vi cùng một cấp
bậc, nhưng lại vẫn là căn bản không đánh lại được, thậm chí ngay cả sư huynh
đến gần ta thế nào ta cũng chưa rõ ràng.
Ta thật sự quá ngốc.
“Tề Minh.”
Dương Lệ đứng dậy, nói: “Ngươi đi theo ta.”
“Vâng.”
Tề Minh nhanh chóng đi theo.
Dương Lệ đi đến trước bức tường phía sau, tay phải chợt vung, bức tường tự
động nứt ra, xuất hiện một cánh cửa, Tề Minh theo Dương Lệ đi vào trong
phòng.
Đây là một mật thất.
Không có vật gì.
Sau đó.
Cửa lớn mật thất đã đóng lại.
“Nhắm mắt lại.”
Dương Lệ nói.
“Vâng.”
Tề Minh gật đầu, nhắm mắt lại.
Xoạt!
“Truyền tống.”
CHƯƠNG 121: THIÊN CƯƠNG BA MƯƠI SÁU THUẬT
Tay phải Dương Lệ chợt vung, một cỗ linh lực cuồn cuộn rơi xuống, rót vào
trong truyền tống trận dưới chân, truyền tống trận đã được kích hoạt, sức mạnh
của không gian bao trùm lấy Tề Minh và Dương Lệ.
Soạt!
Ánh sáng trắng chợt loé.
Tề Minh và Dương Lệ đều đã biến mất khỏi bên trong mật thất.
Hơn nữa.
Tề Minh cũng có loại cảm giác mất trọng lượng trời đất quay cuồng.
“Có thể mở mắt ra rồi.”
Dương Lệ nói.
Tề Minh mở hai mắt ra.
Xung quanh một mảnh môi trường tối tăm đã xuất hiện trước tầm mắt của hắn.
“Nơi này là...”
Tề Minh sửng sốt.
Ở xung quanh.
Không có bất kì ánh sáng nào, hơn nữa không tồn tại một chút linh khí nào.
Môi trường giống như chân không của vũ trụ.
Chỉ có ở vị trí phía trước, có một cái gương to lớn hình bầu dục cao ba mét đang
đứng thẳng, mép gương là màu bạc thuần cổ xưa, có hoa văn huyền diệu vô
song.
Cái gương này hơi toả ra một chút ánh sáng, khiến cho Tề Minh có thể nhìn
thấy một vài tình hình bên cạnh.
“Nơi này là động thiên Kính Thiên Khải.”
Dương Lệ đứng ở bên cạnh Tề Minh, giải đáp thắc mắc của Tề Minh, “Đây là
động thiên do một trong những bảo vật trấn tông của Thiên Khải tông Kính
Thiên Khải mở ra.”
“Tất cả đều do Kính Thiên Khải chi phối.”
“Động thiên Kính Thiên Khải.”
Tề Minh trầm ngâm.
“Ừm.”
Dương Lệ khẽ gật đầu, “Vào lúc Thịnh hội Thiên Khải, ngươi đã nắm rõ một
phần năng lực của hoá thân Kính Thiên Khải, cho nên có lẽ biết sức mạnh của
Kính Thiên Khải.”
“Hiện tại.”
“Ngươi đi đứng ở phía trước Kính Thiên Khải.”
“Vâng.”
Tề Minh gật đầu, không có bất kì bồn chồn nào, ngược lại rất bình tĩnh, bởi vì
hắn biết thân thế của mình trong sạch, hoàn toàn không cần lo lắng sẽ bị Kính
Thiên Khải nhìn ra cái gì.
Về phần chuyện xuyên không trọng sinh này.
Đoán chừng lấy năng lực của Kính Thiên Khải vẫn không thể nhìn thấu được.
Nếu thật sự là có thể nhìn thấu được, Tề Minh cũng không còn cách nào.
Khi Tề Minh suy nghĩ đã đi về phía Kính Thiên Khải, đứng ở phía trước Kính
Thiên Khải, có từng luồng ánh sáng nhạt toả ra.
Ở bên trong Kính Thiên Khải.
Chiếu rọi ra bóng dáng của Tề Minh.
Không có bất kì thay đổi nào.
Cũng không có bất kì dị tượng nào.
“Ồ.”
Dương Lệ nhướn mày, “Được rồi.”
“Vâng.”
Tề Minh lại đi trở lại.
“Ngươi có thể trở về rồi.”
Xoạt!
Tay phải Dương Lệ chợt vung, trước mắt Tề Minh chợt sáng, chính là một mảnh
ánh sáng trắng chói mắt, hắn không nhìn thấy được gì cả, nhưng loại cảm giác
mất trọng lượng của truyền tống lại xuất hiện lần nữa.
Động thiên Kính Thiên Khải.
Chỉ còn lại một mình Dương Lệ.
“Kính Thiên Khải.”
Dương Lệ dò hỏi: “Là tình huống gì?”
“Ngũ hành linh căn, Thiên Kiếm đạo thể, căn cốt và ngộ tính đều là tam đẳng,
chỉ có phúc nguyên thâm hậu, đã đạt đến tứ thái, ngoài ra, ở trên người người
này còn có một vài nơi ta không thể nhìn thấu.”
Trong Kính Thiên Khải đã xuất hiện một bóng dáng mờ ảo, đây là kính linh của
Kính Thiên Khải, đang trả lời câu hỏi của Dương Lệ: “Nhưng có thể tin tưởng.”
“Ta đã biết rồi.”
Dương Lệ gật đầu.
Soạt!
Bóng dáng chợt loé.
Dương Lệ cũng đã rời khỏi động thiên Kính Thiên Khải, trở về điện Tông Chủ.
Loại cảm giác mất trọng lượng đó của Tề Minh đã biến mất, hai chân đạp ở trên
đất thực, ánh sáng trắng trước mắt đã tiêu tán, quang cảnh xung quanh cũng đã
trở về trong mật thất khá quen thuộc.
“Ta đã trở về rồi.”
Tề Minh nhỏ giọng lẩm bẩm.
Xoạt!
Ngay phía trước.
Có một phiến vầng sáng màu trắng bỗng nhiên xuất hiện, sau khi vầng sáng
màu trắng tan đi, bóng dáng của tông chủ Dương Lệ xuất hiện ở trước mắt Tề
Minh.
“Tông chủ.”
Tề Minh hành lễ.
“Ừm.”
Dương Lệ nhẹ nhàng gật đầu, tay phải chợt vung, mở cửa lớn của mật thất ra, đi
ra phía bên ngoài, nói: “Đi thôi.”
“Vâng.”
Tề Minh đi theo.
Thật ra.
Tề Minh nghĩ lại cẩn thận, bắt đầu từ hôm qua, lại đến hôm nay Phong chủ
Miêu Hoành Kiếm đến Lạc Vân Phong đón mình đến Thiên Khải tiên sơn gặp
mặt tông chủ Dương Lệ.
Cùng với sau khi gặp được tông chủ.
Một loạt chuyện đã xảy ra.
Rất hiền hoà.
Không khiến Tề Minh có cảm giác khó chịu quá lớn.
Mặc dù nói.
Phong chủ Miêu Hoành Kiếm và tông chủ Dương Lệ, bởi vì tu vi của Tề Minh
tăng lên quá nhanh, trong lòng có chỗ nghi hoặc, nhưng lại hoàn toàn không
biểu hiện ra trong giọng nói và hành động, càng là cũng không trực tiếp nói ra.
Điều này đã cho Tề Minh một loại cảm giác thoải mái.
Ít nhất.
Sẽ không khiến cho Tề Minh phản cảm.
Có thể nói.
Nếu như không phải trước đó Tề Minh đã mơ hồ đoán được một chút, có lẽ đã
thật sự chỉ sẽ cho rằng Miêu Hoành Kiếm chỉ là muốn dẫn mình đến gặp tông
chủ.
Trong đại điện.
Dương Lệ đã ngồi lại trên chủ vị, Tô Khinh Âm ngoan ngoãn đứng ở bên tay
phải Dương Lệ, chỉ có điều dư quang nơi khoé mắt luôn luôn sẽ thỉnh thoảng
nhìn trộm Tề Minh.
Miêu Hoành Kiếm đứng ở một bên, sau khi đưa mắt nhìn nhau với Dương Lệ
một cái đã mơ hồ thở phào nhẹ nhõm.
“Tề Minh.”
Dương Lệ nói.
“Có đệ tử.”
Tề Minh đi về phía trước một bước.
“Cầm lấy.”
Dương Lệ tiện tay ném một cái, chính là một miếng ngọc giản giống như lưu
quang bay ra, Tề Minh duỗi tay đón lấy, ngọc giản màu vàng đen bị hắn nắm ở
trong tay.
“Đây là phần thưởng của ngươi.”
Dương Lệ nói thẳng: “Nếu như đã là so đấu, ngươi đã thắng Khinh Âm, tự
nhiên phải có phần thưởng, đây là một môn pháp thuật luyện thể Kết Đan kỳ,
tên là Hắc Kim Chân Thân, có thể tăng cường năng lực bảo toàn tính mạng của
ngươi.”
“Đa tạ tông chủ.”
Tề Minh cảm ơn nhận lấy.
“Hoành Kiếm.”
Dương Lệ khoát tay, “Ngươi dẫn Tề Minh trở về đi.”
“Vâng.”
Miêu Hoành Kiếm gật đầu đáp lại.
“Tề Minh.”
Dương Lệ lại nói một câu, “Khoảng thời gian tiếp theo, ngươi phải chuẩn bị
chân truyền đại bỉ mấy năm sau thật tốt đấy, đến lúc đó không được để bản tông
chủ thất vọng, bản tông chủ rất xem trọng ngươi đấy, biết chưa?”
“Đệ tử ghi nhớ.”
Tề Minh nói.
“Ừm.”
Dương Lệ lúc này mới hài lòng gật đầu.
Sau đó.
Tề Minh đã đi theo Miêu Hoành Kiếm rời khỏi điện Tông Chủ, nhanh chóng
xuống núi, trở về trên Pháp Thuyền, Miêu Hoành Kiếm điều khiển Pháp
Thuyền trở về Thanh Lạc Phong.
Ở trên Pháp Thuyền.
“Tề Minh.”
Miêu Hoành Kiếm tức giận trừng mắt nhìn Tề Minh một cái, trách cứ nói:
“Ngươi đấy, Tô Khinh Âm kia vừa mới nhập môn một năm, lại là đệ tử chân
truyền của tông chủ, thiên phú cực cao, cho dù là nể mặt tông chủ, ngươi cũng
nên nhường nàng một chiêu, sao có thể một chiêu đã đánh bại nàng chứ?”