Sau khi cười điên cuồng và kích động qua đi.
Thạch Triệu Nguyên đã bình tĩnh lai.
Hắn nhìn chăm chú và quan sát Ly Long Hoá Sinh đại trận.
“Ba ngày!”
Thạch Triệu Nguyên nói: “Vẫn còn ba ngày, Ly Long nguyên tinh sẽ có thể
hoàn toàn hoàn thành rồi.”
Thế là.
Tay phải Thạch Triệu Nguyên chợt vung, đóng lại cánh cửa màu đen phía sau,
ngồi xếp bằng, nhắm hai mắt lại, cứ như vậy im lặng giữ ở nơi này.
“Hoá ra là như vậy.”
Tề Minh hơi suy diễn một chút, trên cơ bản đã hiểu rõ rồi.
Mạch của toàn bộ câu chuyện này đã được Tề Minh làm rõ.
Hiển nhiên.
Ở ba trăm năm trước.
Đệ tử chân truyền của Thiên Khải tông – Niếp Phong Vân đã nhận lấy nhiệm vụ
của tông môn, đi đến thành Thiên Nguyên bình phục Ma Giáo nhiễu loạn, đã
dùng thực lực tuyệt đối trấn áp Bái Nguyệt Ma Giáo.
Hơn nữa.
Thạch Triệu Nguyên suýt nữa đã bị Niếp Phong Vân giết chết, nguyên thần trốn
đi, đoạt xác trùng tu, tu vi mấy trăm năm bị huỷ trong chốc lát.
Bí mật tu luyện ba trăm năm.
Phát triển Bái Nguyệt Ma giáo trong âm thầm.
Cuối cùng.
Trước đó không lâu đã tu thành Nguyên Anh.
Cho nên.
Hắn đã gấp không thể đợi được phát khởi tấn công thành Thiên Nguyên, lấy
thực lực tuyệt đối đánh tan đại trận hộ thành của thành Thiên Nguyên, dễ dàng
như trở bàn tay chiếm được thành Thiên Nguyên.
Mà sở dĩ Thạch Triệu Nguyên gấp không thể chờ được muốn chiếm lấy thành
Thiên Nguyên chính là bởi vì Ly Long Hoá Sinh đại trận mà hắn đã bố trí ở ba
trăm năm trước này.
Khi xưa.
Thạch Triệu Nguyên đã ngoài ý muốn có được một viên Ly Long Châu, dù chỉ
là một phế phẩm, cũng coi như là phúc duyên sâu dày, hắn lại lần nữa nhặt được
đồ tốt ở trên hội đấu giá, mua được Ly Long Hoá Sinh đại trận.
Thế là.
Thạch Triệu Nguyên đã mê hoặc thành chủ thành Thiên Nguyên khi xưa, hao
phí tâm huyết rất lớn, bố trí xuống Ly Long Hoá Sinh đại trận ở dưới phủ thành
chủ.
Đại trận này.
Đã kết nối với tám linh mạch dưới đất của thành Thiên Nguyên, hơn nữa, còn sẽ
lặng lẽ không tiếng động nuốt chửng khí vận bản thân của những bách tính
trong thành Thiên Nguyên.
Khi xưa sở dĩ Thiên Khải tông phái Niếp Phong Vân đến đây, chính là bởi vì đã
nhận ra được sự thay đổi của khí vận bên phía thành Thiên Nguyên, cho nên đã
đặc biệt chú ý đến một chút.
Chỉ đáng tiếc.
Sau khi Niếp Phong Vân đến, Thạch Triệu Nguyên đã trực tiếp giết chết thành
chủ thành Thiên Nguyên khi xưa, còn giết hết toàn bộ những người biết chuyện
liên quan để diệt khẩu.
Còn nữa.
Thạch Triệu Nguyên đã đặc biệt điều chỉnh tốc độ hấp thu khí vận của Ly Long
Hoá Sinh đại trận.
Vốn dĩ.
Ly Long Hoá Sinh đại trận chỉ cần mười năm đã có thể nuôi dưỡng Ly Long
Châu thành Ly Long nguyên tinh, sau khi Thạch Triệu Nguyên điều chỉnh thì
phải cần tới ba trăm năm.
Như vậy.
Niếp Phong Vân đã tiêu diệt Bái Nguyêt Ma Giáo, nhưng lại không thể tra ra
nguyên nhân khí vận biến đổi thực sự, lại thêm cả sự thay đổi khí vận dường
như đã biến mất, vì vậy Niếp Phong Vân đã trở về tông môn.
Tuy nhiên.
Thạch Triệu Nguyên lại trăm phương nghìn kế, nguyên thần lẩn trốn, cách ba
trăm năm ngóc đầu trở lại.
Không hổ là đại ma đầu Nguyên Anh.
“Thạch Triệu Nguyên này tính ra cũng là một nhân tài.”
Tề Minh nói.
Chuyển mắt.
Đã là ba ngày sau.
Bên phía Nguyên Phượng.
“Đã là ngày thứ ba rồi.”
Nguyên Phượng hít sâu một hơi, sắc mặt có hơi tiều tuỵ, đám người Lôi Khải
Hải cũng không khác mấy, ba ngày này, bọn họ đã chuẩn bị toàn bộ tinh thần.
May mà.
Bởi vì có huyễn trận bảo vệ, bọn họ không hề bị bại lộ.
“Trưởng lão.”
Một đệ tử trong đó nói: “Dựa theo phân phó của ngươi, ta ra ngoài thăm dò mấy
vòng, Bái Nguyệt giáo chúng ở sơn mạch Thiên Nguyên đã càng ngày càng
nhiều, sợ là chúng ta không ẩn núp nổi bao lâu.”
“Ừm.”
Lôi Khải Hải gật đầu, hỏi Nguyên Phượng: “Chú thuật này của ngươi đã hoàn
thành thế nào rồi?”
“Sắp rồi.”
Nguyên Phượng trả lời: “Vẫn còn bốn ngày.”
“Được.”
Lôi Khải Hải hít sâu một hơi.
Hiển nhiên.
Lôi Khải Hải đã đánh cược ở trên người Nguyên Phượng rồi, cũng là đánh cược
ở trên người Tề Minh, bởi vì nếu như hắn từ bỏ, trước không nói liệu có thể trốn
đi được không, cho dù trốn đi được, nhiệm vụ trăm năm của hắn cũng sẽ bị
hỏng, hắn sẽ không lấy được thứ gì cả.
Hắn chỉ có liều một phen thôi.
Trên thực tế.
Mặc dù Thạch Triệu Nguyên đã phát triển Bái Nguyệt Ma Giáo trong âm thầm,
nhưng sau khi hắn đã trải qua bài học của ba trăm năm trước, căn bản không
dám phát triển Bái Nguyệt Ma giáo quá mức lớn mạnh.
Cho nên nói.
Ngoại trừ Thạch Triệu Nguyên ra, Bái Nguyệt Ma Giáo chỉ là một đám ô hợp.
Giáo chúng mấy nghìn người.
Ngoại trừ Thạch Triệu Nguyên ra, chỉ có một vị Kết Đan, còn là Giả Đan tam
phẩm.
Cho nên.
Chỉ cần Thạch Triệu Nguyên chết, Lôi Khải Hải liền có lòng tin mang theo
Nguyên Phượng và hai đệ tử khác đánh về thành Thiên Nguyên, tiêu diệt toàn
bộ Bái Nguyệt Ma Giáo.
Không gian dưới mặt đất phủ thành chủ.
Rống!
Đột nhiên.
Trên đạo đài đã truyền ra một tiếng rồng ngâm giống thật mà là giá, Ly Long
không sừng phảng phất như đã sống lại, muốn xông vọt lên trời, nhưng lai đã bị
một cỗ sức mạnh vô hình áp chế.
“Ha ha ha…”
Thạch Triêu Nguyên ngẩng đầu lên, cười to không ngớt, hắn nhảy lên môt cái,
cả người đã giống như một đao ánh sáng màu đen nhào qua, xông về phía Ly
Long trên đạo đài, “Ta thành công rồi!!!”
Cũng như Thạch Triệu Nguyên đã nói, Ly Long nguyên tinh quả thực là đã
hoàn toàn nuôi dưỡng thành công sau ba ngày rồi, trong khoảnh khắc thành
công kia, hắn đã không chút do dự nào nhào lên, khoanh chân lơ lửng trên
không mà lên, ngồi ngay ngắn ở trên đạo đài.
Rống! Rống!
Phía dưới.
Trăng khuyết màu đen giống như Ly Long kia phảng phất như đã sống lại, đang
không ngừng vùng vẫy, tiêu tán ra từng luồng long khí Ly Long tinh khiết thuần
tuý vô cùng, lại bị Thạch Triệu Nguyên hấp thu lấy.
“Năng lượng của Ly Long nguyên tinh quả thực là rất lớn.”
Hưng phấn và kích động trên mặt Thạch Triu Nguyên không còn che giấu nổi
nữa, tâm trạng lúc này của hắn vô cùng vui sướng, mưu đồ ba trăm năm, cuối
cùng đã đến lúc thu hoạch thành quả rồi.
“Nếu như không có ta chen ngang một tay vào.”
CHƯƠNG 133: LY LONG NGUYÊN TINH, SÁU NGÀY ĐÃ QUA
Tề Minh quan sát sự thay đổi của Thạch Triệu Nguyên, nhỏ giọng lẩm bẩm nói:
“Nói không chừng Thạch Triệu Nguyên này có thể đi rất xa, có cơ hội trở thành
một đại ma đầu thật sự.”
“Chỉ có điều…”
Bên trong đầu Tề Minh đã nhớ đến tình cảnh bi thảm của những bách tính thành
Thiên Nguyên, cùng với cảnh tượng đôi mẹ con bị loạn đao chém chết kia, ánh
mắt của Tề Minh đã dần dần trở nên lạnh xuống.
Dù sao.
Tề Minh không phải thánh nhân.
Hơn nữa.
Cho dù là thánh nhân thật sự, cũng có tính cách khác biệt.
Nếu như nói.
Tề Minh không hề gặp phải chuyện như vậy, tỷ lệ cao hắn sẽ không đi quan
tâm, cũng không có nhiều tinh lực như vây đi quan tâm.
Nhưng hiện tại dưới cơ duyên xảo hợp, Tề Minh đã nhìn thấy cũng đã gặp phải,
nếu như coi như không nhìn thấy gì cả cũng không trông thấy gì hết mà không
đếm xỉa đi qua.
Tề Minh không vượt qua được rào cản trong lòng kia.
Có thể sinh ra tâm ma.
Cho nên.
Bái Nguyệt Ma Giáo nhất định phải diệt.
Màn đêm buông xuống.
Nguyên Phượng dựa theo quy củ sáng trưa tối ba vái, khi đêm đến, lại lần nữa
vái xuống về phía hình nộm viết xuống cái tên Thạch Triệu Nguyên.
Trong vô hình.
Một cỗ sức mạnh trù yểm lan ra.
Tác dụng ở trên người Thạch Triệu Nguyên.
“Hửm?!”
Thạch Triệu Nguyên đang hấp thu Ly Long nguyên tinh, nhưng tâm thần lại có
hơi hoảng hốt, bản thân hắn cũng không biết là chuyện gì, nguyên thần có hơi
lay động, pháp lực trong cơ thể đã xuất hiện dao động.
Không kiềm được.
Long khí vọt vào trong cơ thể đã xuất hiện dao động kịch liệt.
“Không tốt.”
Thạch Triệu Nguyên sợ hãi, nhanh chóng đã tập trung tinh thần, vận chuyển
công pháp, trấn áp long khí có hơi bạo loạn trong cơ thể, chậm rãi hoá giải bình
thường.
“Vừa rồi là thế nào vậy?”
Thạch Triệu Nguyên nhíu mày, hắn cảm thấy có hơi không đúng lắm.
Phải biết rằng.
Hắn là đại tu sĩ Nguyên Anh đấy.
Sao có thể sẽ xuất hiên loại chuyện tâm thần hoảng hốt này chứ?
Hơn nữa.
Dưới tình huống hắn vẫn đang tập trung cao độ luyện hoá Ly Long nguyên tinh,
thì càng không nên xuất hiện tâm thần hoảng hốt, loại tình huống này xảy ra kì
lạ khó hiểu, không có dấu vết nào có thể lần theo.
“Lẽ nào là vì đã hấp thu Ly Long nguyên tinh sao?”
Thạch Triệu Nguyên trầm tư.
Phải biết rằng.
Sự mạnh mẽ và quỷ dị của Đinh Đầu Thất Tiễn quả thực là thần bí khó lường,
Triệu Công Minh Đại La Kim Tiên cũng đã đụng trúng đạo của Đinh Đầu Thất
Tiễn, ba hồn bảy phách suýt nữa đã bị vái đến tiêu tán.
Nếu như không phải là Văn Trọng thái sư đã nhắc nhở Triệu Công Minh, Triệu
Công Minh thân là Đại La Kim Tiên cũng đã không thể phát hiện nổi mình đã
bị Đinh Đầu Thất Tiễn trù yểm.
Đương nhiên.
Đinh Đầu Thất Tiễn của Tề Minh luyện chế không thể đánh đồng với Đinh Đầu
Thất Tiễn sách thật sự, hai bên hoàn toàn chính là chênh lệch giữa đom đóm và
trăng sáng.
Nhưng mà.
Thạch Triệu Nguyên chỉ là một đại ma đầu Nguyên Anh, tự nhiên không thể so
sánh với Triệu Công Minh Đại La Kim Tiên, cũng đều là chệnh lệch giữa đom
đóm và trăng sáng.
Cho nên nói.
Thạch Triệu Nguyên không thể phát hiện mình bị loại chú thuật thần bí khó
lường này trù yểm được.
Sau khi trầm tư qua đi.
Thạch Triệu Nguyện chỉ có thể quy kết nguyên nhân đến phía trên Ly Long
nguyên tinh, hắn suy đoán là công hiệu của Ly Long nguyên tinh quá mức mạnh
mẽ, mới sẽ xuất hiện loại phản phệ này ở quá trình luyện hoá.
“Thật thảm thương, sắp chết nhưng lại không thể biết được.”
Tề Minh lắc đầu.
Ngày thứ tư.
Nguyên Phượng lại vái ba vái lần nữa.
Thế là.
Số lần Thạch Triệu Nguyên xuất hiện tâm thần hoảng hốt đã trở nên nhiều hơn,
tốc độ luyện hoá Ly Long nguyên tinh cũng đã trở nên chậm hơn rất nhiều,
thậm chí suýt nữa đã khiến long khí mất kiểm soát.
“Tình hình lại nghiêm trọng rồi.”
Thạch Triệu Nguyên nhíu mày, vẻ mặt ngưng trọng, cúi đầu nhìn Ly Long
nguyên tinh phía dưới, hít sâu một hơi, “Tăng nhanh tốc độ, nhanh hết sức hấp
thu hết Ly Long nguyên tinh.”
Sơn mạch Thiên Nguyên.
Bái Nguyệt giáo chúng đã hợp thành tiểu đội tuần tra khắp nơi, tìm kiếm đám
người Nguyên Phượng ở khắp nơi, nhưng lại không tìm được quá nhiều manh
mối, nhưng cùng với bọn họ dần dần thâm nhập, đã đang đến gần nơi đám
người Nguyên Phượng ẩn thân.
“Trưởng lão.”
Đệ tử kia nói: “Đã có Bái Nguyệt giáo chúng xuất hiện ở xung quanh rồi.”
“Ừm.”
Lôi Khải Hải gật đầu, hắn nhìn về phía Nguyên Phượng, phân phó hai đệ tử
khác nói: “Chuẩn bị tinh thần, liệu chúng ta có thể thắng hay không chính là
mấy ngày này đấy.”
“Nhìn chằm chằm những Bái Nguyệt giáo chúng kia, chỉ cần bọn chúng có dấu
hiệu là đã phát hiện, lập tức ra tay.”
“Vâng.”
“Biết rồi ạ.”
Hai đệ tử kia trịnh trọng gật đầu.
Ngày thứ năm.
Sau khi Nguyên Phượng lại vái ba vái lần nữa qua đi.
Buổi tối.
Phụt!!
Lần này.
Tình hình của Thạch Triệu Nguyên cực kì nghiêm trọng, hắn không thể trấn áp
được long khí bạo động trong cơ thể, dẫn đến đã bị phản phệ, miệng phun máu
tươi, sắc mặt trắng bệch.
Nhưng mà.
Sau khi hắn khôi phục lại kiểm tra bản thân, lại không thể phát hiện được gì cả,
căn bản không gặp phải bất kì thương hại gì, nguyên thần cũng rất bình thường.
“Đây rốt cuộc là chuyện gì vậy?”
Dần dần.
Thạch Triệu Nguyên trở nên càng ngày càng nóng nảy, lại không có một chút
manh mối nào cả.
Ngày thứ sáu.
Sáng trưa tối ba lần.
Nguyên Phượng lại đã vái xong lần nữa.
Mà lần này.
Thạch Triệu Nguyên đã nghiêm trọng đến mức lao vào trong ao hồ phía dưới, y
phục toàn thân đều đã bị ướt đẫm, đầu tóc bù xù, sắc mặt trắng bệch, cực kì
không bình thường.
“Sao lại như vậy? Sao lại như vậy chứ?!”
Thạch Triệu Nguyên mờ mịt luống cuống, hắn nhìn xung quanh, linh thức thần
niệm quét ngang xung quanh, nhưng lại không phát hiện được gì hết, hắn tự
mình nhìn vào bên trong, nhưng lại cũng không nhìn thấy thương thế gì cả.
Loại cảm giác này.
Thạch Triệu Nguyên gần như điên cuồng.
Trên thực tế.
Trải qua sáu ngày mỗi ngày ba vái của Nguyên Phượng, ba hồn bảy phách của
Thạch Triệu Nguyên đã ở bờ vực tiêu tán đi rồi, chỉ là bản thân hắn không thể
phát hiện mà thôi.
“Không! Không!”
Thạch Triệu Nguyên đứng lên, hắn đã xông ra ao hồ, nhìn Ly Long nguyên tinh
ở trên đạo đài, thời gian sáu ngày, hắn đã hấp thu hết hơn nửa, đã khiến bản thân
xảy ra thay đổi.
Tuy nhiên.
Dưới sự trù yểm của Đinh Đầu Thất Tiễn, cho dù hắn đã hấp thu Ly Long
nguyên tinh, khiến bản thân xảy ra thay đổi, nhưng lại cũng chẳng thấm vào
đâu, thậm chí còn không thể nắm chắc.