Mười vị trí đầu tiên đươc phô bày toàn bộ.
Hạng tư, Vi Văn Bảo, đệ tử chân truyền của Kim Linh Phong.
Hạng năm, Lâm Tiên Nhi, đệ tử chân truyền của Nhập Tiên Phong.
Hạng sáu, Mã Thế Luân, đệ tử chân truyền của Tàng Kiếm Phong.
Hạng bảy, Chiêm Mộng Vân, đệ tử chân truyền của Ngọc Hoa Phong.
Hạng tám, Điền Phong, đệ tử chân truyền của Cửu Cực Phong.
Hạng chín, Quách Tự Hân, đệ tử chân truyền của Thông Thiên Phong.
Hạng mười, Trình Chỉ Huyên, đệ tử chân truyền của Luyện Thần Phong.
…
Bá Đao Phong và Võ Chiếu Phong trong vòng khôi lỗi sàng lọc thứ nhất không
có đệ tử chân truyền tiến vào mười hạng đầu.
Thời gian dần trôi qua.
Một tiếng sau.
Khôi lỗi sàng lọc đã kết thúc.
Trong đó.
Có hai trăm mười tám đệ tử chân truyền vẫn chưa thể thông quan vòng đầu tiên
của khôi lỗi sàng lọc.
Đa số những đệ tử chân truyền này đều có tu vi là Kết Đan hậu kỳ, chưa thể đạt
đến Nguyên Anh. Khi ở cửa thứ ba, họ không thể đánh bại ba con khôi lỗi
Nguyên Anh hậu kỳ, đành phải chấm dứt bằng sự thất bại.
Một nghìn lẻ mười hai đệ tử chân truyền đã thông quan sàng lọc.
“Sư đệ, thế… thế… thế mà ngươi đã thông qua rồi?”
Phạm Trọng rất khiếp sợ, mà khi hắn ngẩng đầu lên nhìn thấy tên Tề Minh đứng
ở hạng nhất trên bảng xếp hạng, hắn lại càng kinh hãi hơn, có thể nói là bị sốc
nặng: “Hạng… hạng nhất! Ngươi là người đầu tiên thông qua khôi lỗi sàng
lọc!”
“Chà…”
Phạm Trọng không nhịn được xuýt xoa tiếng tiếng.
“Tu vi của Tề sư đệ là Kết Đan hậu kỳ, không những thông qua sàng lọc mà còn
lấy được hạng nhất, chuyện này… chuyện này quả thực là… là… kỳ tích
đấy…”
Trong nhất thời, Võ Trường Xuân không biết nên hình dung thế nào nữa, chỉ có
thể dùng hai từ “kỳ tích” để nói khái quát, có thể thấy lúc này hắn ngạc nhiên
đến mức nào.
Thật ra trong lòng Tề Minh cũng không biết nên nói thế nào, cái gì gọi là kỳ
tích chứ? Ta lấy được hạng nhất của khôi lỗi sàng lọc thì có thể bị xưng là kỳ
tích rồi?
Đây cũng khoa trương quá đấy chứ.
Ôi!
Có điều.
Hắn cũng không dự tính vướng mắc quá nhiều trên chuyện nhỏ như vậy.
“Chúc mừng Tề sư đệ.”
Ánh mắt Đường Bân Thuận phức tạp, hắn vốn tưởng rằng tu vi Tề Minh quá
thấp, chỉ là Kết Đan hậu kỳ, chắc sẽ giống như Phạm Trọng, không thể thông
qua khôi lỗi sàng lọc.
Chưa từng nghĩ.
Tề Minh biểu hiện cực kỳ xuất sắc trong khôi lỗi sàng lọc, càng vượt mức dự
liệu của tất cả mọi người có mặt ở đó, không chỉ thông qua sàng lọc, còn trực
tiếp giành được hạng nhất.
Nói ra.
Đường Bân Thuận biểu hiện rất bình thường, hắn chỉ xếp hạng thứ năm mươi
tám trên bảng danh sách, còn cách top mười khá xa, càng đừng nói là so sánh
với Tề Minh.
Khoảng cách rất lớn.
Thanh Vân Phù Không điện.
“Nhìn lầm rồi, vi sư đúng là nhìn lầm mà.”
Phùng Tử Mục lần nữa xúc động nói: “Vốn tưởng rằng Đường Bân Thuận sẽ
bộc lộ tài năng trên chân truyền đại bỉ lần này, còn Tề Minh có thể ngay cả lượt
sàng lọc đầu tiên cũng không thể thông qua.”
“Sự thật lại khiến vi sư kinh ngạc.”
“Tề Minh biểu hiện thật sự ngoài dự đoán quá rồi.”
“Quả thật.”
Xích Tiêu gật đầu, tự nhận là thế nói: “Tuy thời gian Tề Minh trở thành đệ tử
chân truyền rất ngắn, nhưng thiên phú của hắn quả là khiến người khác kinh
ngạc, lần này biểu hiện càng không còn gì để nói.”
“Ha ha ha…”
Miêu Hoành Kiếm trực tiếp bật cười nói: “Không hổ danh là đệ tử chân truyền
mà bổn Phong chủ ưng ý, quả nhiên không tầm thường, thiên tài siêu cấp có thể
luyện thành Hỗn Độn Thanh Liên Kiếm Kinh, tất nhiên không thể dùng lẽ
thường để đoán chừng, có Tề Minh ở đây, danh tiếng của Thanh Vân Phong bọn
ta chắc chắn sẽ vang xa trên chân truyền đại bỉ lần này, đến lúc đó, tài nguyên
của tông môn thế nào cũng nghiêng về phía Thanh Vân Phong bọn ta.”
“Chuyện tốt, đây là chuyện tốt đấy!”
“Đúng lắm đúng lắm.”
“Phong chủ nói có lý.”
“…”
Đám trưởng lão Ngọc Kim, Vương lão cũng liên tục gật đầu.
Lúc này.
Trên quảng trường của cung điện chân truyền đại bỉ Thiên Khải tông.
“Toàn bộ đệ tử chân truyền không thông qua khôi lỗi sàng lọc tiến sang đây.”
Thanh Long chân nhân nói.
“Vâng.”
“Tuân lệnh.”
“…”
Hai trăm mười tám đệ tử chân truyền đứng lại với nhau dưới sự dặn dò của
Thanh Long chân nhân.
“Vậy ta đi trước đây.”
Phạm Trọng vẫy tay với đám người Tề Minh, có hơi nuối tiếc: “Ta cũng không
ngờ mình lại ngay cả lượt khôi lỗi sàng lọc đầu tiên cũng không thông qua
được, thật sự đáng tiếc quá đi.”
“Về thôi.”
Đường Bân Thuận nói: “Đối với ngươi, đây có lẽ cũng là một chuyện tốt.”
“Đúng vậy.”
Trương Phẩm Lương gật đầu.
“Dễ nhận thấy chân truyền đại bỉ lần này không như mọi khi, lượt khôi lỗi sàng
lọc đầu tiên rõ ràng là muốn loại trừ đệ tử chân truyền không đủ thực lực, tu vi
không đủ.”
Triệu Phỉ Phỉ trầm giọng nói.
“Truyền tống.”
Xoạt! Xoạt!
Trên người Thanh Long vụt ra một chùm sáng xanh rực rỡ, bao trùm lại toàn bộ
hai trăm mười tám đệ tử chân truyền ở trong kia, rồi truyền tống bọn họ rời đi.
Soạt! Soạt!!
Giây phút tiếp theo.
Những đệ tử chân truyền này lập tức bị truyền tống tới bên trong mười hai toạ
Phù Không điện xung quanh.
Phạm Trọng đi đến Thanh Vân Phù Không điện.
“Sư tôn.”
Phạm Trọng lấy lại tinh thần thì nhìn thấy Phùng Tử Mục, lập tức hành lễ:
“Thực lực đệ tử không đủ, chưa thể thông qua khôi lỗi sàng lọc, làm mất mặt
của ngươi rồi.”
Phùng Tử Mục gật đầu, nói: “Ngươi phải ghi nhớ bài học lần này, sau này phải
chừa hấp tấp bớt nóng nảy, tu luyện thật tốt, chân truyền đại bỉ lần sau lại tiếp
tục cố gắng.”
“Vâng.”
Phạm Trọng thận trọng gật đầu.
Xung quanh.
Những đệ tử chân truyền bị đào thải người nào người nấy cũng tạ tội với sư tôn
bọn họ, nhưng trên cơ bản đều sẽ không thật sự trách tội, chỉ là khích lệ một
phen bằng ngôn ngữ.
Sau khi hai trăm mười tám đệ tử chân truyền bị đào thải được truyền tống đi, thì
chân truyền đại bỉ chính thức cũng lập tức sắp bắt đầu rồi, các đệ tử chân truyền
cũng đều đang yên lặng chờ đợi.
Ngoài ra.
Bảy mươi bốn đệ tử chân truyền Thanh Vân Phong, đã đào thải mất mười ba
người, còn lại sáu mươi mốt người, tu vi mỗi người đều đã đạt tới cảnh giới
Nguyên Anh.
Trên thực tế.
Tu vi của tất cả đệ tử chân truyền thông qua khôi lỗi sàng lọc đều đã đạt được
Nguyên Anh sơ kỳ trở lên, chỉ có một mình Tề Minh là ngoại lệ thôi.
Đôi mắt xinh đẹp của Kim Lâm đang liên tục quan sát Tề Minh với ánh mắt
quái lạ, nói: “Tề sư đệ, không ngờ ngươi giấu kỹ như vậy, đúng là ngoài dự
đoán quá đấy.”
CHƯƠNG 160: ĐỘNG THIÊN THƯỢNG CỔ, CẦU ĐẠO MÔN (2)
“Nói thật, sau khi bọn ta nhìn thấy xếp hạng trên danh sách thì đã kinh ngạc rồi,
một hồi lâu cũng không thể hồi phục tâm trạng, Tề sư đệ biểu hiện xuất sắc,
khiến mấy sư huynh và sư tỷ bọn ta phải nhìn bằng con mắt khác.”
“Như vậy, Thanh Vân Phong chúng ta cũng xem như được thơm lây.”
Các đệ tử chân truyền của Thanh Vân Phong cũng đều nói tới tấp.
“Chư vị đồng môn khách khí rồi.”
Tề Minh chắp tay, nói: “Ta chỉ là gặp may mà thôi.”
“Trên đời đâu có nhiều chuyện may mắn như thế.”
Ánh mắt La Kỳ Sơn thoáng nhìn Tề Minh, ngoài Tề Minh ra, hắn là người xếp
hạng cao nhất trong số các đệ tử chân truyền Thanh Vân Phong, xếp hạng thứ
hai mươi tám trên bảng danh sách, là đại đệ tử của trưởng lão chân truyền
Thanh Vân Phong Kim Thiềm chân nhân, tất nhiên tu vi đã đạt tới Nguyên Anh
hậu kỳ: “Có thể lấy được hạng nhất, ắt có chỗ hơn người, Tề sư đệ, quá mức
khiêm tốn bèn là tự kiêu đấy.”
“Sư huynh dạy bảo đúng.”
Tề Minh mỉm cười.
“Im lặng!”
Ầm!
Thanh Long quát một tiếng, rồng gầm vang lên, long uy thoang thoảng chấn
động cả hiện trường, mắt rồng lướt qua tất cả đệ tử chân truyền có mặt ở đó:
“Kế tiếp, sẽ tuyên bố nội dung và quy tắc thật sự của chân truyền đại bỉ lần
này.”
“Các ngươi hãy nghe kỹ đây.”
Cả hiện trường yên tĩnh.
Không chỉ các đệ tử chân truyền trên quảng trường.
Kể cả đông đảo trưởng lão và Phong chủ trên mười hai toạ Phù Không điện
xung quanh, bọn họ đều chăm chú nhìn về phía này, đang nghe kỹ lời nói tiếp
theo của Thanh Long chân nhân.
Nói thật.
Tất cả mọi người có mặt.
Không người nào không tò mò về việc rốt cuộc chân truyền đại bỉ lần này là
tình hình như thế nào.
Có thể nói trước đó từng biểu hiện và quy tắc nhử mọi người đủ nhiều rồi.
“Ba mươi tám năm trước.”
Thanh Long chân nhân trầm giọng nói: “Xảy ra một trận dị biến ở nơi giao giới
vùng biên giới Nam Vực và Đông Vực, Xương Hà dài đến ngàn dặm khô cạn
hết trong một đêm.”
“Với lại.”
“Ngay cả yêu thú Yêu tộc ở lại Xương Hà cũng biến mất.”
“Vì vậy.”
“Bổn tọa và Vô Yếm lão tổ đến Xương Hà tra xét chân tướng sự việc, tốn hết ba
năm, phát hiện được một chỗ hổng Động Thiên Thượng Cổ dưới đáy sông.”
“Toàn bộ Xương Hà, kể cả yêu thú Yêu tộc ở lại Xương Hà đều cuốn vào trong
Động Thiên Thượng Cổ này, cho nên mới xuất hiện cảnh tượng lúc bấy giờ.”
“Khi bọn ta thử đi vào Động Thiên Thượng Cổ này, lại phát hiện sự ngăn chặn
rất mạnh, tu sĩ tu vi vượt qua Nguyên Anh không thể vào trong.”
“Bọn ta không thể cưỡng chế đột nhập đi vào.”
“Tuy nhiên.”
“Bổn tọa và Vô Yếm lão tổ dùng niệm thần nguyên thần thăm dò vào kia, phát
hiện phía trong Động Thiên Thượng Cổ này dồi dào linh khí, rải đầy linh dược,
còn có thể sẽ có truyền thừa thượng cổ, nhưng tương tự, nguy hiểm khắp nơi,
không cẩn thận thì sẽ mất mạng trong Động Thiên Thượng Cổ này.”
Không cầm được.
Cả hiện trường hơi xôn xao.
“Động Thiên Thượng Cổ! Chân truyền đại bỉ lần này lại có liên quan tới Động
Thiên Thượng Cổ!”
“Đây đúng là không ngờ tới mà.”
“Nếu ta không nhớ lầm, lần trước Động Thiên Thượng Cổ xuất hiện, còn là ba
ngàn năm trước nhỉ, khi ấy xuất hiện ở Bắc Vực, bên Nam Vực chúng ta căn
bản không thể nhúng tay vào.”
“Đúng thế, đúng thế.”
“Từng nghe ba ngàn năm trước Động Thiên Thượng Cổ xuất hiện ở Bắc Vực
tên là Thuỷ Nguyệt động thiên, có truyền thừa thượng cổ, thậm chí xuất hiện
Chân Tiên Khí.”
“Không biết lần này lại là tình hình thế nào.”
“Quan trọng nhất là e rằng tin tức Động Thiên Thượng Cổ xuất hiện không thể
che giấu được bao lâu, những tôn phái thế gia khác thì cũng thôi đi, Xuân Thu
môn, Vạn Phật tự, Vạn Ma Quật chắc chắn sẽ xen ngang một tay.”
“Khó trách nói chân truyền đại bỉ lần này nguy hiểm.”
“Chẳng lẽ ngươi quên mất lời nói vừa rồi của Thanh Long trưởng lão sao?
Động Thiên Thượng Cổ xuất hiện ở nơi giao giới của Nam Vực và Đông Vực,
ngươi cảm thấy bên Đông Vực sẽ không có phản ứng ư?”
“Nói cũng phải.”
“Lần này cảm thấy e là đủ loại đầu trâu mặt ngựa đều sẽ xuất hiện.”
“…”
Các trưởng lão của mười hai Phong đang tới tấp thảo luận.
Vô cùng náo nhiệt.
“Động Thiên Thượng Cổ.”
Tề Minh cân nhắc: “Kim Đan Đại Đạo Chân Kinh của ta đã có xu hướng Viên
Mãn, Kim Đan Đại Đạo gần như sắp đi đến tận cùng, muốn tiếp tục nâng cao,
cần phải đan thành anh, bước vào Nguyên Anh.”
“Nhưng Tiên Thiên Vô Cấu Kim Đan Đại Đạo muốn đan vỡ thành anh, sẽ hết
sức khó khăn, hầu như khó mà thực hiện, dùng pháp môn Thành Anh của Thiên
Khải tông, căn bản không hề chấn động Tiên Thiên Vô Cấu Kim Đan Đại Đạo
được.”
“Lần này Động Thiên Thượng Cổ xuất hiện, nếu trong đó thật sự có truyền thừa
thượng cổ, nói không chừng sẽ có pháp môn Thành Anh không tầm thường, đến
lúc đó có thể tìm thử xem.”
“Nếu thật sự không được.”
“Thì chỉ đành đặt niềm hy vọng vào phó bản.”
Thật ra.
Cứ như đạo cơ của Trúc Cơ cảnh có sự phân biệt nhân đạo đạo cơ, địa đạo đạo
cơ, thiên đạo đạo cơ, Kết Đan cảnh có phân chia Giả Đan, Chân Đan, Kim Đan.
Cũng như vậy.
Ở Nguyên Anh cảnh.
Dựa theo cao thấp của đạo cơ tạo thành và nội đan được ngưng tự bởi bản thân
tu hành giả, với pháp môn Thành Anh đang tu luyện, Nguyên Anh được tu
luyện ra cũng sẽ khác nhau.
Từ thấp đến cao.
Chia làm Giả Anh, Nguyên Anh, Đạo Anh.
Ba tầng lớp.
Khi đó Thạch Triệu Nguyên mà Nguyên Phượng dùng Đinh Đầu Thất Tiễn rủa
chết, chỉ được xem là Giả Anh, vì Thạch Triệu Nguyên đoạt xá trùng tu, tư chất
vốn đã hạ thấp, trong ba trăm năm lại tu thành Nguyên Anh cảnh, tất nhiên căn
cơ không vững, chỉ tu thành Giả Anh.
Đương nhiên.
Nếu Thạch Triệu Nguyên thật sự thành công, hoàn toàn hấp thụ Ly Long
nguyên tinh, thoái biến bản thân, thậm chí hắn có thể đúc lại cơ sở, tu thành
Nguyên Anh.
Đáng tiếc.
Thạch Triệu Nguyên đã chết, cho nên mọi thứ mà hắn mưu đồ cũng đều mất đi.
“Sau khi bổn tọa và Vô Yếm lão tổ truyền việc này về tông môn, vốn dự định
giữ kín bí mật sự việc Động Thiên Thượng Cổ, rồi để Thiên Khải tông bọn ta từ
từ tiêu hoá.”
Thanh Long chân nhân nói tiếp: “Chỉ tiếc Cầu Đạo môn của Đông Vực cũng
đang bí mật dò xét sự kiện Xương Hà, bọn họ cũng phát hiện được chỗ hổng
của Động Thiên Thượng Cổ.”
“Việc Động Thiên Thượng Cổ vô cùng trọng đại, vốn phải đánh một trận,
nhưng vẫn chưa có xảy ra, vì nếu bọn ta chiến đấu, động tĩnh gây ra quá lớn, sẽ
dẫn đến nhiều phía để ý tới.”