Hiển nhiên.
Không chỉ đệ tử chân truyền của mười hai phong Thiên Khải tông có loại pháp
thuật thần thông Chân truyền lệnh trên người có thể truyền hình ảnh, cả Xuân
Thu môn và Tứ Hải Long Cung cũng có thủ đoạn như vậy.
Bọn họ cũng có thể xem chừng hướng đi và tình hình chiến đấu của nhóm hậu
bối chân truyền.
“Chân Long?”
Tề Minh nhìn năm tên Long Duệ hậu bối tạo thành trận pháp chân long, vẻ mặt
có chút khinh thường, thậm chí chẳng thèm chú ý tới: “Cái này của các ngươi
cũng có thể xưng là Chân Long? Buồn cười! Thật sự buồn cười!”
“Theo ta thấy.”
“Cũng chỉ là lớn hơn cá chạch một chút mà thôi.”
Tề Minh tùy ý vứt Ngao Trường Khánh đã bị bóp chết trong tay đi, cười lạnh
nói.
“Ngạo mạn!”
“Nhận lấy cái chết đi!”
Ầm!
Âm thanh của năm tên Long Duệ hậu bối từ cơ thể Thanh Long đầu dài đến ba
trăm mét truyền ra, lực lượng của năm người bọn họ hợp nhất, đánh về phía Tề
Minh.
Long trảo rất lớn lộ ra, chộp về phía Tề Minh.
“Đến đây đi.”
Tề Minh không có chút sợ hãi, ánh mắt nhìn thẳng, chiến ý ngẩng cao, lớn tiếng
quát: “Hay là dùng các ngươi để thử xem uy lực thật sự của thuật thần thông
huyền pháp.”
“Đại Tiểu Như Ý.”
Xoạt! Xoạt!
Tề Minh vận chuyển pháp lực, trong cơ thể phóng xuất ra pháp lực Tiên Thiên
Vô Cấu Kim Đan Đại Đạo mênh mông, đại đạo chân ý không ngừng lưu
chuyển, thi triển thần thông Đại Tiểu Như Ý.
Chỉ thấy.
Thân hình Tề Minh lớn lên theo gió.
Chỉ trong chớp mắt mà thôi.
Đã biến thành một pho tượng người khổng lồ cao năm trăm mét.
Hơn nữa.
Ngay cả quần áo trên người hắn cũng đang biến lớn.
Giống như một người khổng lồ.
“Cái gì?”
“Đây là pháp thuật gì?”
“Này…. này…”
“Pháp tướng sao?”
“Không! Không đúng!”
“...........”
Nhất thời.
Tất cả mọi người mở to hai mắt nhìn, nhìn thân hình cao khoảng năm trăm mét
của Tề Minh, lâm vào rung động, vô cùng kinh ngạc, liên tục kinh hô.
Ầm!
Một tiếng nổ.
Tề Minh một quyền đẩy lui Thanh Long dài ba trăm mét.
“Người…. ngươi…”
Năm tên Long Duệ hậu bối hoảng sợ tới cực điểm.
Nhưng mà.
Đây chỉ là bắt đầu mà thôi.
“Hàng Long Phục Hổ.”
Toàn thân Tề Minh chấn động, lại thêm vào một môn thuật thần thông huyền
pháp.
Hàng Long Phục Hổ trong Thiên Cương Ba Mươi Sáu Thuật.
Có thể đánh bại đại hình yêu thú lớn hơn nữa, thủ đoạn của yêu cầm, cự lực
thần thông nâng lên, đại biểu cho lực cao nhất, tu luyện đến viên mãn là có thể
nâng lên!
Giờ phút này.
Sức chiến đấu của Tề Minh tăng vọt, uy thế khủng bố áp bách tất cả mọi người
ở đây không thở nổi, quang huy lóng lánh, uy thế trấn áp toàn trường.
“Chuyện…. này…”
Năm tên Long Duệ hậu bối ở phía sau rốt cuộc cảm nhận được cảm giác hít thở
không thông, bóng ma tử vong bao phủ trên người bọn họ, làm cho toàn thân
bọn họ đều run lên.
“Giết!”
Tề Minh xông về phía trước, đưa tay bắt được cổ của Thanh Long, phóng thích
uy áp của Hàng Long Phục Hổ, trực tiếp giam cầm tất cả thủ đoạn pháp thuật
thần thông của năm tên Long Duệ hậu bối, toàn bộ không dùng được.
Chỉ có thể lấy thân thể Thanh Long vật lộn cùng Tề Minh.
Nhưng mà.
Bọn họ sao có thể đánh thẳng được cự lực Hàng Long Phục Hổ của Tề Minh,
vài lần vật lộn cứ thế bị Tề Minh xé thành vài đoạn.
Ầm Ầm!
“Aaaaaa!”
Tiếng kêu thảm thiết liên tục.
Thân thể Thanh Long nổ mạnh, biến thành quang huy đầy trời.
Phốc! Phốc! Phốc!
Năm tên Long Duệ hậu bối phát ra tiếng kêu thê lương thảm thiết, miệng phun
máu tươi, toàn thân trên dưới, gân cốt đứt thành từng khúc, thất khiếu chảy
máu.
“Cái gì?”
“Mấy người Ngao Vô Lệnh vậy mà lại bị đánh thành bộ dáng như vậy.”
“Tên này..”
“Người này rốt cuộc là ai? Từ khi nào Thiên Khải Tông có một đệ tử chân
truyền như vậy? Bọn người Ngao Vô Lệnh liên thủ tạo thành Tứ Hải Chân
Long trận cũng không thể đạt được thắng lợi mà còn bị nghiền ép.”
Tứ Hải Long Cung bên kia.
Các Long Vương trưởng lão thấy tình hình chiến đấu như vậy, trên mặt hiện ra
thần sắc khiếp sợ, bọn họ thật không ngờ, Ngao Vô Lệnh bọn họ sẽ thất bại,
thậm chí còn thua thảm như vậy.
“Hắn chính là đệ tử chân truyền của Thanh Vân phong Thiên Khải tông! Tề
Minh!”
“Là cái tên luyện thành Hỗn Độn Thanh Liên Kiếm Kinh kia sao?”
“Vừa rồi lúc chiến đấu hình như Tề Minh không sử dụng Hỗn Độn Thanh Liên
Kiếm Kinh!”
“Thật sự đáng sợ.”
“Các ngươi còn xem nhẹ điểm quan trọng, vừa rồi khi chiến đấu, tu vi pháp lực
của Tề Minh thể hiện ra là ở mức Kết Đan hậu kỳ, nói cách khác, Tề Minh lấy
tu vi Kết Đan hậu kỳ giết ngược lại Nguyên Anh trung kỳ của Long Duệ hậu
bối, hơn nữa còn lấy một địch năm, sức chiến đấu như thế quả thật rất khủng
bố!”
Các trưởng lão Xuân Thu môn hít sâu một hơi, nhìn hình chiếu tình hình chiến
đấu, trong mắt có kinh hãi, tâm tình rung động thật lâu không thể thể bình phục
trở lại.
“Ha ha ha…”
Phùng Tử Mục liên tục cười to, tâm tình của hắn cực kỳ vui sướng: “Không hổ
là đệ tử của Phùng Tử Mục ta, cái gì mà Long Duệ hậu bối, cũng chỉ là mấy con
cá chạch mà thôi.”
“Làm rất tốt.”
“Tề Minh! Tề Minh!”
“.........”
Bên trong Thiên Khải tông.
Các trưởng lão đang xem cuộc chiến ở trong mười hai điện Phù Không cũng hò
hét trợ uy cho Tề Minh, tuy rằng Tề Minh không nghe được nhưng các vị
trưởng Thiên Khải tông tỏ vẻ giờ phút này tâm tình rất hưng phấn.
Hơn nữa.
Ngay cả trước đó các phong chủ và trưởng lão có chút ý kiến với Tề Minh lúc
này cũng bỏ xuống khúc mắc.
Hiển nhiên.
Thực lực và thiên phúc của Tề Minh đã thuyết phục bọn họ.
“Thanh Liên Kiếm Đạo.”
Xoạt!
Tề Minh vung tay phải lên, giữa lòng bàn tay mọc lên một đóa Kiếm Liên màu
xanh, sen mở mười hai cánh, mỗi một cánh hoa đều đại biểu cho một loại kiếm
đạo.
Từng sợi kiếm tơ như tóc, dần dần lan tràn hướng về bốn phía.
Trong chốc lát.
Bao phủ năm tên Long Duệ hậu bối Ngao Vô Lệnh ở bên trong.
“Ngươi…. ngươi…..”
Bọn người Ngao Vô Lệnh trừng lớn hai mắt, căm tức nhìn về phía Tề Minh,
mạnh mẽ điều động lực lượng trong cơ thể, phát ra tiếng rồng ngâm gầm thét,
liều chết một trận, đánh về phía Tề Minh.
“Giết!”
Tiếng kêu tận trời.
Nhưng mà.
Chỉ là giãy dụa trước khi chết.
Thanh Liên Kiếm Đạo của Tề Minh chém chết long uy, xé nát yêu lực, vô số tia
kiếm giống như mưa phùn mênh mông, liên miên không dứt, biến năm tên Long
Duệ hậu bối Ngao Vô Lệnh thành năm cỗ thi thể.
“Đi mau!”
CHƯƠNG 174: BĂNG DI CHI TỨC
Vẻ mặt Dương Huy Chi kinh hãi, thời điểm năm tên Long Duệ hậu bối Ngao
Vô Lệnh thua hắn cũng đã nhận ra có gì đó không thích hợp, thực lực của Tề
Minh thật sự rất không bình thường, quá mức nghịch thiên.
Cho nên.
Hắn không chần chờ gì nữa.
Sau khi toàn lực một kích đẩy lui Trần Phong Linh, thi triển Ngũ Hành Độn
Thuật, thân hóa thành một đạo độn quanh cực nhanh thoát khỏi nơi này, sau đó
bốn đệ tử chân truyền khác của Xuân Thu môn cũng theo sát.
“Ngũ Hành Độn Thuật.”
Tề Minh khẽ cười lạnh, “Dám thi triển loại Ngũ Hành Độn Thuật này trước mặt
ta.”
“Buồn cười.”
Xoạt!
Tiếng nói vừa dứt.
“Ngũ Hành Đại Độn.”
Đầu tiên, Tề Minh loại bỏ huyền pháp thần thông thuật Đại Tiểu Như Ý và
Hàng Long Phục Hổ. Hình thể của hắn trong nháy mắt khôi phục lại bình
thường, rồi sau đó hắn vung tay lên, thi triển ra Ngũ Hành Đại Độn.
Một trong Thiên Cương Ba Mươi Sáu Thuật, Ngũ Hành Đại Độn.
Loại huyền pháp thần thông thuật này không chỉ đơn giản là độn thuật, mà nó
còn ghi lại ngũ hành tiên pháp, bao hàm các loại Ngũ Hành Độn Thuật khác
nhau, thống ngự lực lượng của ngũ hành.
Có thể nói.
Ở trước mặt Ngũ Hành Đại Độn.
Tất cả pháp thuật và độn thuật có liên quan đến ngũ hành.
Tất cả đều bị trấn áp.
Chỉ thấy.
Sau khi Tề Minh thi triển Ngũ Hành Đại Độn, giữa thiên địa, lực lượng ngũ
hành đều được Tề Minh nắm giữ. Ngũ hành chi lực hội tụ vào trong tay hắn.
“Định!”
Tề Minh quát lớn một tiếng.
Ngay sau đó.
“Aaaaa!!”
Tiếng kêu thảm thiết vang lên.
Độn thuật của năm người Dương Huy Chi đều mất đi hiệu lực. Ngũ hành chi
lực do bọn họ tụ tập bị phá vỡ, không còn nằm trong tầm kiểm soát của bọn họ
nữa. Đương nhiên Ngũ Hành Độn Thuật cũng mất đi tác dụng.
Bọn họ rơi từ trên trời rơi xuống.
“Ngươi…… Ngươi……”
Đám người Dương Huy Chi lộ ra vẻ hoảng sợ, “Vừa rồi là chuyện gì xảy ra? Vì
sao độn thuật của chúng ta lại đột nhiên mất đi hiệu lực? Vừa rồi ngươi… ngươi
đã sử dụng thủ đoạn gì?”
Xoát!
Tề Minh ngự không mà đến.
“Nếu các ngươi đã ra tay với chúng ta trước thì các ngươi chính là kẻ thù.”
Tề Minh quan sát bọn họ, “Nếu là kẻ thù thì nhất định phải giết chết tất cả, tuyệt
không lưu lại hậu hoạn. Các ngươi muốn dùng Ngũ Hành Độn Thuật để đào tẩu
trước mặt ta? Si tâm vọng tưởng.”
“Phiên Giang Đảo Hải.”
Xoạt!
Tề Minh vung tay lên, lần thứ hai thi triển một loại huyền pháp thần thông thuật
khác trong Thiên Cương Ba Mươi Sáu Thuật.
Mà huyền pháp thần thông thuật này giống như tên gọi.
Có thể kiểm soát sông nước hồ biển, nhấc lên sức mạnh to lớn của những cơn
sóng cuồn cuộn ngút trời.
Uy lực rất lớn.
“Khởi!”
Ầm ầm ầm!!!
Mặt đất rung chuyển.
Cách đó không xa.
Là sông Ứng Long, Tề Minh điều khiển nước sông ngập trời của sông Ứng
Long. Trong khoảnh khắc, hắn nhấc lên vô tận sóng lớn che phủ cả trời.
Ào ào…
Nước sông cuồn cuộn giống như màn trời, hoàn toàn phong tỏa mọi hướng đi
của đám người Dương Huy Chi.
“Không!!!”
“Đây… Đây là kiểu sức mạnh to lớn gì?!”
“Tha mạng! Tha mạng!!!”
“…”
Sợ hãi!
Vô biên sợ hãi!
Giờ khắc này.
Bức tường sóng mà đám người Dương Huy Chi phải đối mặt lớn đến mức, có
thể so với sóng thần cuồn cuộn ngút trời đủ để bao phủ cả thành thị, ẩn chứa uy
lực của thiên nhiên.
Khó có thể chống lại.
Dưới tình huống như thế.
Hai chân bọn họ nhũn ra, dường như mất đi dũng khí để chiến đấu.
“Quá mạnh, quá mạnh…”
Trịnh Phi Quyên ngây ra như phỗng. Nàng nhìn chằm chằm vào cảnh tượng
trước mặt, vô cùng kinh ngạc, “Thao túng sông nước, nhấc lên vô biên sóng lớn.
Thực lực của sư đệ quả thực là sâu không lường được, các loại thủ đoạn đều
xuất hiện.”
“Tề Minh!”
Trần Phong Linh hít sâu một hơi, trong mắt hiện lên vẻ kính sợ vô cùng, “Quả
nhiên chính là người có tên cây có bóng. Thực lực của Tề Minh quả nhiên giống
như thanh danh của hắn ở Thiên Khải Tông.”
“Mạnh đến mức không đo lường được.”
“Vốn dĩ ta còn muốn chiến đấu một trận với Tề Minh, để xem ai mạnh hơn,
Hỗn Độn Thanh Liên Kiếm Kinh có phải mạnh giống như lời đồn hay không.”
“Hiện tại……”
Trần Phong Linh thở ra một ngụm trọc khí, cười khổ, “Ta đã hoàn toàn không
có cái ý tưởng kia. Ta căn bản không phải là đối thủ của Tề Minh, trừ phi ta đột
phá đến Xuất Khiếu cảnh mới có thể chiếu đấu với hắn một trận.”
“A!!!”
Tiếng kêu thê lương thảm thiết vang lên.
Tề Minh thao túng cơn sóng cuồn cuộn ngút trời thổi quét đến, không có bất kỳ
sự do dự nào, càng không có thủ hạ lưu tình. Hắn ra tay chính là sát chiêu tuyệt
đi đường sống.
Chỉ thấy.
Hai tên đệ tử chân truyền Nguyên Anh sơ kỳ của Xuân Thu Môn kia thi triển
các loại thủ đoạn khác nhau. Nhưng dưới ảnh hưởng của cơn sóng lớn đến đáng
sợ, tất cả pháp thuật đều tan biến, không thể làm được.
Rồi sau đó.
Sóng gió cuồn cuộn quấn hai người bọn họ vào. Lực lượng xé toạc tác động
mạnh mẽ vào bọn họ, cưỡng ép xé nát bọn họ.
“Không! Khôngggggg!!!”
Ầm ầm ầm!!!
Tiếng nổ mạnh vang lên liên tiếp không ngừng.
Hai tên đệ tử chân truyền Nguyên Anh trung kỳ chống đỡ hồi lâu, phối hợp với
Dương Huy Chi để đối kháng lại sóng gió cuồn cuộn. Các loại thủ đoạn và pháp
thuật đều thi triển ra.
“Hai sư đệ, mau giúp ta một tay.”
Lúc này.
Dương Huy Chi rít gào, Đạo Anh của hắn hiện hóa mà ra. Quanh thân hắn xuất
hiện hàn khí đóng băng thiên địa, tựa như mùa đông rét lạnh đã đến.
“Được!”
Hai tên đệ tử chân truyền Nguyên Anh trung kỳ đồng thanh đáp lại.
“Ta tuyệt đối không thể thua!!!”
Dương Huy Chi ngửa mặt lên trời rống giận, phát ra tiếng rít gào chấn động tứ
phương. Hắn giận dữ hét: “Ta Dương Huy Chi chính là đại sư huynh của Đông
Môn Tiểu Tuyết Điện ở Xuân Thu Môn!”
“Ta tuyệt đối sẽ không thua!!”
Tiếng nói vừa dứt.
Từng đạo ấn quyết xuất hiện.
Trong nháy mắt.
Trên đỉnh đầu của Dương Huy Chi, một toà pháp trận vô cùng lớn được hình
thành. Đường kính của pháp trận đạt tới trăm mét, bao phủ chung quanh.
“Ồ.”
Tề Minh nhìn Dương Huy Chi, cảm nhận rõ ràng hàn ý từ bốn phía làm hắn
cũng cảm thấy được sự rét lạnh, nhưng hắn lại có chút hứng thú, “Ngươi còn có
thể thi triển ra thủ đoạn gì nữa?”
“Thiên Địa Chí Đông Cửu Tuyệt Chân Kinh.”
Xoạt!
Đầu tiên.
Dương Huy Chi vận chuyển công pháp mà hắn tu luyện đến cực hạn. Pháp lực
trong cơ thể cuồn cuộn trào ra, diễn hoá ra vô tận phù văn pháp chú, hợp thành
một tòa pháp trận lớn.