“Là sư tôn bảo ta tới thăm ngươi.” Tô Khinh Âm nói.
“Ồ.” Tề Minh nói: “Đã làm phiền tông chủ phải quan tâm rồi.”
“Aiz…”
Tô Khinh Âm thở dài, “Thực ra ta cảm thấy ngươi không nên bái Thiên Cơ lão
tổ làm sư tôn, sau vị Thái thượng trưởng lão, ngươi thích chọn ai cũng tốt hơn
so với chọn Thiên Cơ lão tổ.”
“Bởi vì Thiên Cơ lão tổ đã tự phong ở bên trong cấm địa, căn bản không quản
được ngươi.”
“Ngươi nhìn tình huống hiện tại một chút xem.”
“Mặc dù ngươi trở thành đệ tử chân truyền của Thiên Cơ lão tổ, nhìn xuống thì
cảm thấy giống như rất là lợi hại, rất đáng kiêu ngạo, thân phận và địa vị so với
chúng ta cũng cao hơn.”
“Nhưng trên thực tế lại chẳng được như vậy.”
“Thiên Cơ nhất mạch chỉ còn lẻ loi có một mình ngươi như thế, hai vị lão tổ
tông khác còn tốt hơn được một chút, ít nhất cũng không lụi tàn giống như
Thiên Cơ nhất mạch.”
“Còn có.”
“Nếu như ngươi bái bất kì vị Thái thượng trưởng lão nào làm sư, gặp phải tình
huống như thế này, ít ra còn có các sư huynh đệ cùng mạch giúp đỡ ngươi.
“Trong tình huống như bây giờ, các sư huynh sư tỷ từng cùng ngươi ra khỏi
Thanh Vân Phong cũng không dám thay ngươi biện giải.”
“Giờ thì hay rồi, ngươi chỉ có thể tự mình đối mặt.”
“Không có việc gì.”
Tề Minh cười cười, “Dù sao ta cũng không có ý định ra ngoài, hơn nữa miệng ở
trên người bọn họ, bọn họ muốn kêu to gọi nhỏ thế nào thì làm thế ấy, lẽ nào ta
còn có thể quản được miệng họ sao?”
“Nói thì nói vậy, nhưng mà…”
Tô Khinh Âm nhếch miệng.
“Được rồi.”
Tề Minh khoát tay áo, “Tô sư muội, mấy khi mới gặp nhau, đừng mãi nói mấy
chuyện không vui thế này, gần đây ngươi tu hành thế nào rồi?”
“Cũng tạm được.”
Tô Khinh Âm nhún vai, “Ta lấy được truyền thừa ở trong Ứng Long động thiên,
giống như đã thức tỉnh túc tuệ từ kiếp trước, hiện tại đã tu luyện lên Nguyên
Anh hậu kì.”
“Nhanh quá.”
Tề Minh hơi kinh ngạc, “Chúc mừng sư muội.”
“Như thế cũng không đọ lại được với ngươi.”
Tô Khinh Âm nói: “Mặc dù ta là Nguyên Anh hậu kì, nhưng nếu như muốn
khiêu chiến với ngươi, chỉ sợ ngay cả một chiêu của ngươi cũng không chống
đỡ được, ngươi đúng là quái vật mà.”
“Ta nghe sư tôn nói ngươi một mình đối phó với hơn mười vị chân truyền hậu
bối của tất cả các thế lực lớn, hơn nữa mỗi người đều đã là Xuất Khiếu sơ kì,
mà ngươi mới chỉ là Kết Đan hậu kì.”
“Thực lực như vậy.”
“Thật sự là quá mạnh, quá mạnh.”
“Lúc ấy, sau khi nghe xong ta đều sợ ngây người.”
“Không phải bọn họ không đủ mạnh, mà chỉ là bởi vì bọn họ gặp ta.” Tề Minh
nói ra.
“Tề sư huynh, ngươi nói chuyện thật hài hước.” Tô Khinh Âm cười nói.
“Ta đang nói sự thật.”
“Được rồi được rồi…” Tô Khinh Âm nói.
“Tô sư muội.”
Tề Minh nói: “Ngươi nghĩ xem nhưng đệ tử chân truyền trong Thiên Khải Tông
sao cứ nhìn ta chằm chằm không buông chứ? Ta cũng không nhớ rõ mình có
từng đắc tội với bọn họ không.”
“Cái này, ta cũng không rõ ràng lắm.”
Tô Khinh Âm nghĩ nghĩ, “Tề sư huynh, mặc dù ngươi chưa từng đắc tội với bọn
họ, nhưng ngươi là Thiên Cơ lão tổ đệ tử chân truyền, cái danh này rất lớn.”
“Nếu như bọn họ có thể thắng ngươi, cho dù có thắng cũng không vẻ vang gì,
nhưng đối với bọn họ mà nói, cũng là một chuyện rất đáng giá để mang đi khoe
khoang.”
“Chắc chắn luôn có vài người thích thể hiện.”
“Còn có nữa,” Tô Khinh Âm trầm ngâm một hồi, thận trọng nói: “Ta… Đây
cũng là ta nghe nói thôi, nói đúng phải là, có nhiều vị Thái thượng trưởng lão
muốn thăm dò Thiên Cơ nhất mạch, cho nên mới để những đệ tử chân truyền
này đến dẫn đầu.”
“Ồ.”
Tề Minh mắt sáng lên, trầm ngâm.
Còn có chuyện như vậy sao, Thái thượng trưởng lão muốn thăm dò?
Trò chuyện thêm vài câu thì Tô Khinh Âm rời đi.
Thiên Cơ nhất mạch mặc dù tàn lụi, chỉ còn dư lại một mình Tề Minh, nhưng kì
thật còn có một lão quái vật nữa, chính là Thượng Quan Văn Cát.
Phải biết rằng.
Lão quái vật này là người cùng một thời với Thiên Cơ lão tổ.
Nhưng mà.
Tề Minh không thể ra lệnh được cho hắn.
Thượng Quan Văn Cát cũng vui vẻ xem Tề Minh chịu chê cười, thậm chí mỗi
ngày không có việc gì sẽ chạy tới giễu cợt Tề Minh, rõ ràng muốn làm một tên
quần chúng ngồi hóng chuyện.
Có điều, Tề Minh biết rằng, bởi vì những ràng buộc và hạn chế, Thượng Quan
Văn Cát không thể nào rời khỏi Thiên Cơ Phủ quá phạm vi trăm mét, nếu có
người tự tiện xông vào Thiên Cơ Phủ, hắn nhất định cũng sẽ ra tay trục xuất.
Cho nên, Tề Minh mới dám thoải mái nhàn nhã mỗi ngày chết dí trong Thiên
Cơ Phủ.
Có Thượng Quan Văn Cát trông coi, Thiên Cơ Phủ chính là chỗ an toàn nhất.
Nếu ai dám đi vào, Thượng Quan Văn Cát chắc chắn sẽ dạy bọn họ biết thế nào
là lễ độ.
“Vậy thì Thái thượng trưởng lão muốn dò xét cái gì đây?”
Trong lòng Tề Minh thầm phỏng đoán, “Là muốn thăm dò Thượng Quan Văn
Cát sao? Chỉ sợ cũng chỉ có Thượng Quan Văn Cát đáng giá cho các Thái
thượng trưởng lão thăm dò thôi, bọn họ không dám đi dò xét sư tôn Thiên Cơ
lão tổ đâu.”
Mà ngày hôm nay.
Buổi chiều.
Có hai đệ tử chân truyền đến bên ngoài Thiên Cơ phủ.
Bọn họ vẫn như mọi ngày.
Tiên lễ hậu binh.
Đầu tiên, bọn họ lễ phép đến chào hỏi Tề Minh, muốn so tài với Tề Minh,
nhưng Tề Minh một lần nữa lấy lý do bế quan tu luyện, từ chối bọn họ.
Lần này.
Hai đệ tử chân truyền lại không hề rời đi, mà định xông vào Thiên Cơ phủ, sau
khi liếc nhau một cái, khi không được Tề Minh cho phép, trực tiếp đi vào Thiên
Cơ phủ.
“Thượng Quan Văn Cát.”
Tề Minh cười, hắn đang chờ bọn họ làm như này, “Đến lượt ngươi ra tay.”
“Mấy tên phế vật này.”
Sắc mặt của Thương Quan Văn Cát trở nên đen sì.
Xoạt!
Sau một khác.
Hắn đã xuất hiện trước mặt hai đệ tử chân truyền này của Thiên Khải tông.
“Là ai?!”
Hai đệ tử chân truyền của Thiên Khải tông đều giật mình.
“Hai tên phế vật các ngươi.”
Oanh!
Tay phải của Thượng Quan Văn Cát vung lên, một sức mạnh kinh khủng, mạnh
mẽ thoát ra, trực tiếp đánh hai đệ tử chân truyền của Thiên Khải Tông bay ra
khỏi Thiên Cơ phủ.
“Aaaa!!!”
Tiếng thét hoảng sợ chói tai vang lên
“Cút!!!”
Thượng Quan Văn Cát tức giận hét lớn.
“Nhanh… Chạy mau…”
Trên mặt hai đệ tử chân truyền của Thiên Khải tông lộ vẻ hoảng sợ và sợ hãi,
không chút chần chờ, cơ thể hóa thành hai tia sáng, chạy mất trong chớp mắt.
“Cảm ơn.”
Tề Minh đi tới, hành lễ với Thượng Quan Văn Cát.
CHƯƠNG 214: NHẬP MÔN TAM THANH ĐẠO KINH
“Hừ!”
Tâm tình của Thượng Quan Văn Cát vốn không tốt.
Hắn cũng không muốn đáp lại Tề Minh.
Hiển nhiên.
Chỉ cần có người tự tiện xông vào Thiên Cơ phủ, Thượng Quan Văn Cát có thể
phát huy ra thực lực của hắn, căn cứ vào tu vi của kẻ xông vào là mạnh hay yếu,
hắn có thể phát huy ra thực lực khác biệt.
Vô cùng nhân tính hóa và tự động hóa.
Sau khi trải qua chuyện này, các đệ tử chân truyền của Thiên Khải tông thu liễm
hơn rất nhiều, bọn họ cũng không nghĩ tới, một nhánh Thiên Cơ gần như suy
tàn, vẫn còn cất giấu át chủ bài và đường lui.
Quả thực rất kinh ngạc.
Trong Thiên Cơ phủ có cường giả bảo vệ.
Cứ như vậy.
Nếu bọn họ muốn tiếp tục khiêu khích, cũng nên cân nhắc một chút.
Rất nhanh.
Tin tức liên quan đến Thiên Cơ phủ này đã truyền đến tai các vị Thái thượng
trưởng lão.
“Chắc là Thượng Quan Văn Cát.”
“Đây chính là sự tồn tại với thủ đoạn độc ác, lúc ấy còn được gọi là Ma Thần,
gây họa cho hơn nửa Nam Vực, hơn nữa còn khiến chuyện tu hành Nam Vực
thần đạo hoàn toàn suy tàn, nếu không phải Thiên Cơ lão tổ ra tay, hao hết tâm
huyết, lại bỏ ra cái giá cực lớn, bố trí thiên la địa võng khắp nơi, chỉ sợ không
có ai có thể giải quyết hắn.
“Quả nhiên hắn vẫn còn sống.”
“Đã qua vạn năm, hắn vẫn luôn giả dạng là một lão già bình thường trông coi
Thiên Cơ phủ.”
Các Thái thượng trưởng lão của Thiên Cơ tông cùng đàm luận chuyện này.
Thời gian tiếp theo.
Chuyện liên quan đến Tề Minh cũng từ từ giảm đi, hắn chưa từng bước chân ra
khỏi Thiên Cơ phủ, vẫn luôn bế quan tu hành ở trong Thiên Cơ phủ, hơn nữa, từ
sau lần Thượng Quan Văn Cát ra tay, cũng không còn đệ tử chân truyền của
Thiên khải tông đến khiêu chiến nữa.
Cho nên.
Chuyện liên quan đến Tề Minh cũng chậm rãi giảm bớt.
Đương nhiên.
Đây cũng là điều Tề Minh muốn nhìn thấy.
Hoặc là nói.
Những Thái thượng trưởng lão này đã thăm dò được chuyện bọn họ muốn biết.
Cho nên đã thu tay.
Nhưng mà.
Một tháng qua.
Tề Minh đã nhận không ít sự khiêu khích và nhục, tuy hắn không nói gì, nhưng
đã ghi nhớ toàn bộ trong lòng, chỉ cần thời cơ đến, đương nhiên Tề Minh sẽ đòi
lại từng chuyện một.
Dù sao.
Tề Minh vốn là một người có thù tất báo, có ân tất trả.
Bị đánh đương nhiên phải đánh trả.
Bị mắng đương nhiên muốn cãi lại.
Không thể nhẫn nhịn.
Cho dù nhẫn nhịn.
Cũng chỉ là nhẫn nhịn nhất thời.
Bởi vì cái gọi là.
Thời gian trôi nhanh, ngày tháng như thoi đưa.
Xuân đi thu tới.
Trong bất tri bất giác.
Cũng đã tới một năm sau.
Ngày hôm nay.
Tiết trời cũng đẹp đấy.
Giữa trưa.
Thiên Cơ phủ.
“Ting!”
“Linh sủng: Hắc Viêm Giao Long treo máy trưởng thành với tốc độ tăng mười
vạn lần trong một năm, đã tu luyện Càn Khôn Chí Tôn Hóa Long Chân Kinh
thành công, đã tu luyện Ứng Long cửu biến thành công, tu vi đạt tới cảnh giới
Nguyên Anh hậu kỳ.”
Nhắc nhở xuất hiện.
“Tốt.”
Tề Minh nở nụ cười, “Thời gian một năm, cuối cùng Hắc Viêm cũng đã bắt đầu
trưởng thành rồ, đã đạt đến Nguyên Anh hậu kỳ, không bao lâu nữa có thể tới
Xuất Khiếu Kỳ rồi.”
“Ting!”
“Dịch Kinh Chân Kinh treo máy với tốc độ mười vạn lần tăng tốc trong một
năm, đã ngưng tụ ra Dịch Kinh đạo cơ và Dịch Kinh Kim Đan, đạt tới cảnh giới
cực hạn.”
“Tốt.”
Trên mặt Tề Minh lại hiện lên nụ cười.
Oanh! Oanh!
Ngay lập tức.
Tề Minh tiến vào trạng thái huyền diệu vô song, cảm nhận sự huyền ảo của
Dịch Kinh Chân Kinh, đã hiểu rõ toàn bộ sự kỳ ảo liên quan đến Dịch Kinh
Chân Kinh.
Vốn dĩ.
Nếu như người khác muốn tu luyện Dịch Kinh Chân Kinh, cần từ bỏ công pháp
tu luyện trước kia, sau đó chuyển sang tu luyện Dịch Kinh Chân Kinh.
Nhưng Tề Minh không cần.
Bởi vì Tề Minh tu luyện Kim Đan Đại Đạo Chân Kinh, hắn tu luyện Đạo, cảm
nhận đạo trong thiên địa, thiên địa bao dung vạn vật.
Cho nên.
Tề Minh có thể trực tiếp tu luyện Dịch Kinh Chân Kinh, đồng thời cũng sẽ
không ảnh hưởng đến Tiên Thiên Vô Cấu Kim Đan và Vô Tướng Kim Đan, mà
trong đan điền, tiếp tục tu luyện ra Dịch Kinh đạo cơ và Dịch Kinh Kim Đan.
Bởi vì tu luyện Kim Đan thứ ba, cho nên càng thêm khó khăn, cộng thêm Dịch
Kinh Chân Kinh cũng là một bí kíp tu luyện cực kỳ huyền ảo, nên mới tốn một
năm.
Dịch Kinh.
Tu luyện và sử dụng thuật bát quái.
Bát quái.
Tính toán thiên cơ, suy diễn biến hóa.
Rất nhanh.
Tề Minh đã tu luyện thành công Dịch Kinh đạo cơ và Dịch Kinh Kim Đan,
trong đan điền, dưới sự điều khiển của Kim Đan Đại Đạo Chân Kinh, Dịch
Kinh đạo cơ và Hỗn Độn Thanh Liên Kiếm Kinh hòa làm một thể.
Tiên Thiên Vô Cấu Kim Đan Đại Đạo lơ lửng ở chính giữa đạo cơ.
Vô Tướng Kim Đan và Dịch Kinh Kim Đan một trái một phải.
Giống như thần tử.
Đều thần phục.
Trên thực tế.
Thiên Cơ lão tổ bị kinh động, thậm chí lấy ra pháp bảo bản mệnh Thiên Cơ
Bàn, chính ra bởi vì lúc trước Tề Minh thi triển Nghịch Tri Vị Lai và Hồi Thiên
Phản Nhật, hắn thấy được biến hóa thiên cơ trên người Tề Minh, thấy được một
đường sống do thiên địa biến hóa.
Cho nên.
Hắn mới nhận Tề Minh làm đệ tử chân truyền.
“Ba Kim Đan.”
Tề Minh hít sâu một hơi, cảm nhận sự tồn tại của ba Kim Đan trong người,
“Nếu chuyện này truyền đi, có lẽ sẽ làm chấn động người tu hành trong cả thiên
hạ.”
“Bởi vì chưa từng có người tu hành nào có thể luyện ra ba Kim Đan.”
“Thế nhưng ta lại có thể làm được.”
Trên thực tế.
Chỉ cần Tề Minh muốn.
Hắn có thể lấy Tiên Thiên Vô Cấu Kim Đan Đại Đạo làm chủ, tu luyện tất cả
pháp môn Kết Đan khắp thiên hạ, muốn tu luyên bao nhiêu Kim Đan cũng
được.
Cái này cũng không có tác dụng.
Bởi vì cho dù tu luyện nhiều Kim Đan, thì cũng chỉ là Kim Đan, là cảnh giới
Kết Đan, muốn dùng lượng gây biến đổi chất cũng không dễ như vậy.
“Ting!”
“Bát Quái Âm Dương Thần Thông Thuật, treo máy tu luyện với tốc độ mười
vạn lần trong một năm, đã đạt tới cảnh giới cực hạn hiện tại, đã tu luyện tới tầng
Đại thành.”
Nhắc nhở thứ ba xuất hiện.
“Tầng Đại thành?”
Tề Minh trầm ngâm, “Cảnh giới pháp thuật không phải là Cảnh Giới Viên Mãn
hoặc Dung Hội Quán Thông sao?”
Xoạt! Xoạt!