“Cái gì?”
Túc Kỳ Môn sửng sốt, “Linh sủng? Hóa Long kiếp? Cái này… Thiếu chủ...”
“Xác thực có chuyện này.”
Tề Minh gật đầu.
“Hắc Viêm, ra đi.”
Vù!
Tề Minh vung tay phải lên, có một đạo hắc quang hiện lên, Hắc Viêm từ ô linh
sủng đi ra, biến hóa thành hình người, chính là hình dáng của một cậu bé mười
mấy tuổi.
“Chủ nhân.”
Hắc Viêm hành lễ.
“Ừm.”
Tề Minh gật đầu.
“Đây… đây là...”
Túc Kỳ Môn sửng sốt, ánh mắt của hắn nhìn lại, rơi vào trên người Hắc Viêm,
hít vào một ngụm khí lạnh, hoảng sợ nói: “Hóa… Hóa Rồng Chi Đạo, còn…
còn vượt qua Hóa Long kiếp một lần.”
“Rồng! Đúng là rồng!”
Trên thực tế.
Tại Huyền Giới.
Thật sự có yêu tộc có huyết mạch của rồng.
Có thể lựa chọn hai con đường.
Loại thứ nhất.
Hóa Rồng Chi Đạo.
Tu luyện thuộc tính khác nhau và loại hình hóa rồng chân kinh, chỉ cần vượt
qua Hóa Long kiếp, từng bước một trở thành Chân Long, phi thăng thượng giới,
thành Chân Long.
Đến lúc đó.
Cho dù tiến vào thượng giới, địa vị cũng không thấp, sẽ có Chân Long tiên vị.
Loại thứ hai.
Tu Luyện Chi Đạo.
Đó chính là không Hóa Long, chỉ tu công pháp cảnh giới, lấy tình trạng bình
thường từng bước một tăng cao tu vi, cuối cùng phi thăng thượng giới, nhưng
tình huống như vậy, sau khi tiến vào thượng giới, địa vị sẽ rất thấp.
Hóa Rồng Chi Đạo rõ ràng khó khăn hơn Tu Luyện Chi Đạo rất nhiều.
Mà cũng nguy hiểm hơn.
Bởi vì.
Hóa Rồng Chi Đạo không chỉ cần phải vượt qua thiên kiếp, mà còn cần vượt
qua ba lần Hóa Long kiếp, lần sau nguy hiểm hơn lần trước, chỉ cần hơi không
cẩn thận, thì chính là thất bại, thân tử đạo tiêu, triệt để vẫn diệt.
Tu Luyện Chi Đạo thì chỉ cần vượt qua thiên kiếp là được rồi.
Hắc Viêm chỗ đi chính là Hóa Rồng Chi Đạo, mà lại còn không là bình thường
Hóa rồng chi long, tu luyện chính là Càn Khôn Chí Tôn Hóa Long chân kinh,
đây chính là Thượng cổ Yêu Hoàng: Ứng Long pháp môn căn bản.
Túc Kỳ Môn chỗ đi cũng không phải là Hóa Rồng Chi Đạo, bởi vì hắn vốn
chính là Bắc Hải Nghiệt Long, thật Long huyết mạch đã là Rồng cấp độ, đã
từng nghĩ tới đi Hóa Rồng Chi Đạo, nhưng bởi vì quá mức nguy hiểm và khó
khăn mà từ bỏ, đi chính là Tu Luyện Chi Đạo.
“Xin chào.”
Hắc Viêm chào hỏi Túc Kỳ Môn thanh tú động lòng người một tiếng.
“Thiếu… Thiếu chủ... ngài… ngài…”
Biểu cảm của Túc Kỳ Môn đã cứng ngắc ngay tại chỗ, trong lòng của hắn vô
cùng chấn kinh và rung động, điều khiến hắn kinh hãi cũng không chỉ vì Hắc
Viêm đã vượt qua Hóa Long kiếp.
Quan trọng nhất chính là.
Tuổi của Hắc Viêm.
Sau khi Hắc Viêm hóa hình.
Chính là một cậu nhóc mười mấy tuổi.
Tuổi tác quá nhỏ quá nhỏ.
Vậy thì tuổi thật sẽ chưa vượt qua trăm tuổi.
“Cái này sao có thể vậy?”
Túc Kỳ Môn sợ hãi thán phục, “Linh sủng làm sao có thể đi Hóa Rồng Chi
Đạo? Hơn nữa còn thành công, đồng thời vượt qua Hóa Long kiếp, trở thành
rồng.”
“Còn nữa.”
“Tuổi còn nhỏ như vậy đã vượt qua Hóa Long kiếp.”
“Đây quả thực là quá yêu nghiệt.”
“Quá yêu nghiệt!”
“Thiếu chủ.”
Thượng Quan Văn Cát lại nói: “Túc Kỳ Môn là Bắc Hải Nghiệt Long, mức độ
huyết thống chân long trong cơ thể cực cao, mà tu vi lúc trước của hắn cũng
không thấp, nếu linh sủng của Thiếu chủ nuốt Túc Kỳ Môn, tin tưởng sẽ có tăng
lên rất nhiều.”
“Ngươi… Ngươi đánh rắm…”
Túc Kỳ Môn lấy lại tinh thần, hắn bị giật nảy mình, thần sắc trắng bệch, hắn
mới vừa thức tỉnh sau khi ngủ say mấy vạn năm, cũng không muốn vừa tỉnh dậy
đã bị một tên tiểu long miệng còn hôi sữa nuốt.
“Thiếu… Thiếu chủ.”
Túc Kỳ Môn vội vàng nói: “Ngài tuyệt đối đừng nghe cái tên Thượng Quan
Văn Cát hỗn trướng này nói hươu nói vượn, linh sủng của Thiếu chủ tư chất vô
song, thiên hạ hiếm thấy.”
“Dưới tình huống như vậy.”
“Linh sủng của Thiếu chủ là vượt qua Hóa Long kiếp để lên cấp, nếu như nuốt
thuộc hạ, không chỉ không có bất kỳ chỗ tốt nào đối với linh sủng của Thiếu
chủ, mà sẽ còn làm bẩn huyết mạch linh sủng của Thiếu chủ, thật sự là được
không bù mất.”
“Thượng Quan Văn Cát căn bản không biết những cái này, cho nên mới nói
hươu nói vượn.”
“Xin Thiếu chủ nghĩ lại.”
Túc Kỳ Môn hành lễ.
“Vào đi.”
Xoát!
Tề Minh vung tay phải lên, để Hắc Viêm về lại ô linh sủng tiếp tục treo máy
trưởng thành.
“Hai người các ngươi không hợp nhau tới vậy sao? Vừa thấy nhau đã muốn giết
chết đối phương?”
Tề Minh nhìn qua Túc Kỳ Môn và Thượng Quan Văn Cát, bởi vì hai bọn họ đối
đầu thật sự là quá rõ ràng, chỉ cần không phải đồ đần đều có thể nhìn ra, “Là có
chuyện gì?”
“Không ngại nói ta nghe một chút?”
“Cái này…”
Túc Kỳ Môn trầm ngâm.
“Ha ha.”
Thượng Quan Văn Cát cười lạnh vài tiếng, ngữ khí còn có chút khinh thường
nói: “Chuyện này rất đơn giản, lúc đầu ta bởi vì bị Thiên Cơ lão tổ cái bẫy, rơi
vào bẫy rập của hắn, cá cược với hắn, kết thúc lại thua cược, không có cách nào
khác, lúc này mới phải trở thành bộ hạ của hắn.”
“Trận chiến kia đánh tới long trời lở đất, rất nhiều bảo bối của Thiên Cơ lão tổ
đều bị hủy, sau khi chiến đấu kết thúc, hắn chỉ có thể nghĩ cách luyện chế lại
một lần các loại pháp bảo.”
“Thiên Cơ lão tổ muốn luyện chế Thiên Cơ phủ, lại thiếu thiếu một cái phủ linh,
thế là, Thiên Cơ lão tổ lấy thiên cơ thôi diễn, tính được Túc Kỳ Môn cái tên Bắc
Hải Nghiệt Long này là phủ linh thích hợp nhất cho Thiên Cơ phủ.”
“Lúc trước chính là ta xuất thủ bắt được hắn.”
“Cái tên khốn nạn này lẩn như chạch ấy, miệng còn rất là thúi, lúc ấy cũng
không ít bị đánh…”
“Thượng Quan Văn Cát.”
Túc Kỳ Môn quát: “Ngươi ở đó đắc ý cái gì? Lúc trước nếu không phải là bị
Thiên Cơ đại trận của Thiên Cơ lão tổ nhốt lại, ta phát huy không được tới một
nửa thực lực và thần thông, ngươi làm sao có thể là đối thủ của ta.”
“Nhìn ngươi không phục kìa.”
Thượng Quan Văn Cát thản nhiên nói: “Ngươi không phục hả? Thế đánh thêm
lần nữa?”
“Đánh thì đánh, ta há lại phải sợ ngươi sao?”
Túc Kỳ Môn quát.
“Được rồi.”
Tề Minh quát lớn, “Hai người các ngươi đều im miệng lại cho ta, với số tuổi
của các ngươi, cả hai cộng lại cũng đã trên dưới mười vạn tuổi rồi, có thể nào
ổn trọng chút được không hả?”
“Chuyện đã qua bao nhiêu năm rồi, còn níu mãi không buông?”
“Thiếu chủ dạy chí phải.”
Túc Kỳ Môn cúi đầu.
“Nếu Thiếu chủ đã nói vậy, thế thì tha cho hắn một lần.”
Thượng Quan Văn Cát nhún vai.
“Ngươi…”
Túc Kỳ Môn trừng mắt quét qua, Thượng Quan Văn Cát cũng trừng lại.
“Hai người các ngươi đi xuống đi.”
Tề Minh nâng tay đỡ trán, khoát khoát tay áo.
CHƯƠNG 241: ĐỘT PHÁ! NGUYÊN ANH TRUNG KỲ!
“Tuân mệnh.”
Túc Kỳ Môn và Thượng Quan Văn Cát đồng thời gật đầu, sau đó cùng nhau đi
xuống, rời khỏi tầm mắt Tề Minh, hai người tới đình viện.
“Lão ma đầu.”
Túc Kỳ Môn quát.
“Lão khốn nạn.”
Thượng Quan Văn Cát trừng mắt liếc.
“Tiếp chiêu.”
“Hầu Tử Lao Nguyệt.”
“Song Long Hí Châu.”
“Linh Tê Nhất Chỉ.”
“Aaaa!!”
“Lão ma đầu, ngươi chơi dơ.”
“Đánh nhau với ngươi không cần phải chơi sạch.”
“Xem chiêu, Hầu Tử Thâu Đào…”
“...”
Trong đình viện.
Hai lão gia hỏa cộng lại đã trên dưới mười vạn tuổi lại đánh nhau giống hệt hai
tên du côn vô lại, túm tóc, nhéo tai, đá mông…
Đơn giản chính là nhìn đau cả mắt…
“Ta cũng là bó tay rồi.”
Tề Minh cũng chú ý tới, trên trán đầy hắc tuyến.
Nói thật.
Tề Minh cũng hoài nghi hai lão gia hỏa này thật sự đã sống mấy vạn năm sao?
Làm sao đều giống mấy lão ngoan đồng tâm trí không hoàn chỉnh vậy trời?
Thật là làm cho người ta không nói được lời nào.
Có điều.
Tề Minh cũng không có ý định tham gia vào ân oán giữa hai người này, hai
người bọn họ, một người là phủ linh, một người khác bị phong ấn tu vi, không
phát huy được thực lực.
Cứ để bọn họ đánh đi.
Dù sao cũng không gây thương tổn được.
Mà lại.
Mất mặt cũng là bọn họ mất mặt.
Chính bọn họ không cảm thấy mất mặt, Tề Minh cũng càng không đi quản.
Thật ra.
Trong Thiên Cương Ba Mươi Sáu thuật mà Tề Minh nắm giữ, cũng có thần
thông huyền pháp tương ứng thuật, Hồi Thiên Phản Nhật, Nghịch Tri Vị Lai,
Ngũ Hành Đại Độn, Lục Giáp Kỳ Môn.
Hoàn toàn bao hàm ba môn Tiểu thần thông thuật Thiên Cơ lão tổ giao cho Tề
Minh.
Cũng chính là Kỳ Môn Độn Giáp Thần Thông Thuật, Bát Quái Âm Dương
Thần Thông Thuật, Ngũ Hành Luân Chuyển Thần Thông Thuật.
Có điều.
Tề Minh vẫn đặt ba môn Tiểu thần thông thuật này vào ô treo máy, tiến hành
treo máy tu luyện, bởi vì uy lực của ba môn Tiểu thần thông thuật này cũng
không yếu, mà lại dễ luyện thành hơn.
Quan trọng nhất chính là.
Nếu như kết hợp những thần thông thuật này lại, càng có thể phát huy ra tác
dụng rất lớn.
Bởi vì cái gọi là.
Kỹ nhiều không ép thân.
Thời gian kế tiếp.
Tề Minh trên cơ bản cũng chỉ ở trong Thiên Cơ Phủ treo máy tu luyện, hắn có
thời gian rảnh cũng sẽ đi truyền thừa điện một chuyến, đọc qua một chút thư
tịch, còn về Thanh Vân Phong, bái phỏng mấy người Phùng lão và sư tỷ Lữ
Thanh Nhan.
Mặt khác.
Sau khi Tiêu Phàm và Nguyên Phượng trở thành đệ tử chân truyền của Thanh
Vân Phong, tu vi và thực lực đều vững bước tăng lên, sư tỷ Lữ Thanh Nhan bởi
vì phá rồi lại lập, đột phá đến Xuất Khiếu sơ kỳ, tu vi cũng đang chậm rãi tăng
lên.
Chỉ có điều.
Thên phú của sư tỷ, so ra thậm chí còn kém hơn cả Tiêu Phàm và Nguyên
Phượng, nếu không, lúc trước Phùng Tử Mục cũng không chỉ thu sư tỷ làm đệ
tử ký danh.
Thịnh hội Thiên Khải đều đã lục tục cử hành nhiều lần.
Thời gian thoi đưa.
Đảo mắt.
Một năm sau.
“Ting!”
“Kỳ Môn Độn Giáp Thần Thông Thuật treo máy tu luyện với tốc độ tăng tốc
một trăm vạn lần trong một năm, đã từ ban đầu nhập môn vượt qua tiểu thành
và Đại Thành, thẳng tới cảnh giới viên mãn.”
Nhắc nhở xuất hiện.
Vù!
Lập tức.
Tề Minh tiến vào trạng thái huyền diệu vô song, hắn đang cảm ngộ Kỳ Môn
Độn Giáp Thần Thông Thuật huyền diệu, từ từ lý giải và nắm giữ.
Trong thời gian cực ngắn.
Đã đạt đến Viên Mãn.
Trên thực tế.
Cấp độ cảnh giới của Tiểu thần thông thuật và cấp độ cảnh giới của pháp thuật
cảnh giới có khác biệt.
Trên cấp độ viên mãn, còn có một cái Áo Nghĩa, đạt đến cảnh giới Áo Nghĩa,
Tiểu thần thông thuật có thể diễn hóa Áo Nghĩa, có uy năng càng thêm cường
đại lại kỳ diệu.
Chỉ có điều.
Với tu vi trước mắt của Tề Minh chỉ có thể tu luyện Tiểu thần thông thuật lên
tới trình độ Viên Mãn.
Cái này là cực hạn ở hiện tại.
“Tốt lắm.”
Tề Minh nhếch miệng lên, nắm giữ Kỳ Môn Độn Giáp Thần Thông Thuật, cũng
đại biểu lại có một loại cường đại thần thông, cái này tự nhiên là một chuyện
tốt.
Đảo mắt.
Lại qua một năm.
“Ting!”
“Ngũ Hành Luân Chuyển Thần Thông Thuật treo máy tu luyện với tốc độ tăng
tốc một trăm vạn lần trong một năm, đã từ ban đầu nhập môn vượt qua tiểu
thành và Đại Thành, thẳng tới cảnh giới viên mãn.”
Nhắc nhở xuất hiện.
Vù!
Thế là.
Tề Minh tâm niệm vừa động, hắn lần nữa tiến vào loại trạng thái kỳ diệu kia,
dưới trạng thái kỳ diệu ấy, không ngừng lĩnh hội và tu luyện Ngũ Hành Luân
Chuyển Thần Thông Thuật, cũng từ từ nắm giữ, từ từ lý giải, từ từ thân nhập…
Không bao lâu sau.
Tề Minh đã hoàn toàn nắm giữ Ngũ Hành Luân Chuyển Thần Thông Thuật,
đồng thời còn đạt đến trình độ viên mãn.
“Lại nắm giữ thêm một môn.”
Tâm trạng của Tề Minh cũng vui vẻ hẳn.
Mỗi ngày treo máy tu luyện.
Mỗi ngày đều sẽ có tăng lên.
Mặc dù buồn tẻ, nhưng cũng có mừng rỡ trong đó.
Mà lại.
Tề Minh mình cũng cố ý học được kỹ năng linh trù, trở thành một linh trù sư,
học xong không ít cách nấu linh thiện, còn căn cứ ký ức kiếp trước sống trên
trái đất để sáng tạo ra món mới.
Trên thực tế.
Tề Minh đã là cảnh giới Nguyên Anh, đã sớm Tích Cốc, hoàn toàn không cần
ăn uống gì, nhưng Tề Minh vẫn là không muốn từ bỏ đam mê nhấm nháp thức
ăn ngon này.
Còn có chính là.
Nguyên liệu nấu ăn của giới tu hành đều ẩn chứa linh khí, tư vị vô tận, lại dùng
phương thức nấu nướng tương ứng nấu ra mỹ vị, quả thực khiến người ta mê
đắm.
Cho nên nói.
Tề Minh thực chất vẫn là một ‘sâu ăn hàng’.
Năm tháng như thoi đưa.
Bất tri bất giác.
Lại là mười năm sau.
Một ngày này.
“Ting!”
“Tam Thanh đạo kinh treo máy tu luyện với tốc độ tăng tốc một trăm vạn lần
trong mười năm, chúc mừng kí chủ, ngài cảm ngộ càng sâu Đại Đạo Chân Ý,
thể ngộ đạo chi huyền diệu, tiến một bước tìm hiểu Tam Thanh đạo kinh, minh
ngộ Ngọc Thanh, Thượng Thanh, Thái Thanh Tam Thanh Chân Ý, Chân Văn
Đại Đạo khắc họa Nguyên Anh, đột phá tu vi đến Nguyên Anh trung kỳ.”
Nhắc nhở xuất hiện.
“Đột phá tu vi rồi.”
Tề Minh nói.
Vù!
Quả nhiên.
Tề Minh tiến vào trạng thái, Tam Thanh đạo kinh vận chuyển, pháp lực phun
trào, linh khí thiên địa mênh mông tràn vào tiến vào cơ thể Tề Minh, luyện hóa
thành Nguyên Anh pháp lực.
Đồng thời.
Trên thân Tam Thanh Nguyên Anh còn xuất hiện Chân Văn Đại Đạo vô hình vô
chất.
Tu vi tăng lên.
Thực lực tự nhiên cũng tăng thêm nhiều.
Lúc ở Nguyên Anh sơ kỳ.