Mặt khác.
Tề Minh nhận được truyền tin của Nguyên Phượng và Tiêu Phàm, trăm năm trôi
qua, tu vi của Nguyên Phượng và Tiêu Phàm đều đã tăng lên tới Nguyên Anh
hậu kỳ.
Lần này.
Bọn họ đều tham dự Chân truyền đại bỉ.
“Chân truyền đại bỉ.”
Tề Minh có chút trầm ngâm, buông thư tín trong tay xuống, “Nhanh như vậy đã
qua trăm năm, nói cách khác, ta bây giờ đã một trăm bốn mươi hai tuổi rồi.”
“Thời gian trôi qua thật là nhanh.”
“Nếu là ở trên trái đất, với số tuổi một trăm bốn mươi hai của mình, sợ là có thể
chấn kinh toàn bộ thế giới, nhưng ở Huyền Giới, mới chỉ là vừa mới bắt đầu mà
thôi.”
“Tu vi của ta bây giờ là Xuất Khiếu sơ kỳ, tuổi thọ đã có gần bốn ngàn năm.”
“Hửm?”
Chợt.
Tề Minh tâm niệm vừa động, từ nơi sâu xa cảm xúc dao động, lập tức ngồi xếp
bằng, trực tiếp vận chuyển thuật thần thông huyền pháp Ngịch Tri Vị Lai, lại
phối hợp thêm ba môn Tiểu thần thông thuật, diễn hóa thiên cơ.
Ngay sau đó.
Sách Thiên Cơ và bút Thiên Cơ xuất hiện.
Thiên cơ chi lực gia trì lên người Tề Minh.
“Đây là...”
Không bao lâu sau.
Tề Minh thôi diễn ra chuyện mà hắn muốn biết, trong mắt lộ ra vẻ ngưng trọng,
“Chân truyền đại bỉ lần này sẽ có chuyện lớn phát sinh!”
“Xem ra ta phải xuất thủ lần nữa rồi.”
Hai mươi năm trôi qua, tu vi của Tề Minh mặc dù không đột phá đến Xuất
Khiếu hậu kỳ, nhưng Thần Kiếm Ngự Lôi Chân quyết, Bát Quái Âm Dương
Thần Thông Thuật, Kỳ Môn Độn Giáp Thần Thông Thuật, Ngũ Hành Luân
Chuyển Thần Thông Thuật, tất cả đều đã treo máy tu luyện đến cảnh giới Áo
Nghĩa cao nhất, đã đạt đến cực hạn.
Toàn bộ đều viên mãn.
Ngoài ra.
Hỗn Độn Thanh Liên kiếm phôi, Phá Giới kiếm, Kiếm Sơn, Đinh Đầu Thất
Tiễn sách, toàn bộ cũng đều tiến một bước rèn luyện thành pháp bảo Xuất
Khiếu kỳ cực phẩm.
Mặt khác.
Thiên Cương Ba Mươi Sáu thuật cũng tăng thêm một bước, đột phá đến Tiểu
thành cực hạn, trước mắt rất khó khăn để có thể đạt đến Đại Thành, tự nhiên mà
vậy, uy lực cũng tăng lên rất nhiều.
Ngày hôm sau.
Giữa trưa.
Tề Minh đi ra Thiên Cơ phủ, hắn ngự không phi hành, đi tới Bồng Lai tiên sơn,
đứng trước điện Tông chủ, cửa điện tự động mở ra, bên trong truyền ra giọng
của Tông chủ Dương Lệ.
“Vào đi.”
Dương Lệ nói.
“Vâng, Tông chủ.”
Tề Minh gật đầu, đi vào điện Tông chủ, lần này, Tề Minh cũng không nhìn thấy
không gian tựa như tiên cảnh nữa, ngược lại là nhìn thấy một đình viện rất bình
thường.
Trên thực tế.
Điện Tông chủ của Dương Lệ cũng giống Thiên Cơ phủ, đều là một pháp bảo
hết sức mạnh mẽ, bên trong tự thành một vùng không gian, có bố trí trùng điệp
trận pháp, biến hóa khôn lường.
Tề Minh đi dọc theo hành lang về phía trước, đi tới trước đại điện, đẩy cửa điện
ra rồi đi vào, ngẩng đầu nhìn thấy Dương Lệ đang đứng quay lưng về phía
mình.
“Tề Minh.”
Dương Lệ cũng không quay người lại, hỏi: “Sao đột nhiên lại muốn đến chỗ của
bản tọa vậy?”
“Tông chủ.”
Tề Minh hành lễ, sau đó nói thẳng: “Ngày hôm qua thời điểm, đệ tử đột nhiên
xúc động, nên đã sử dụng thần thông thuật sư tôn dạy cho ta, thôi diễn một phen
thiên cơ.”
“Đệ tử biết được.”
“Tại nửa tháng sau.”
“Chân truyền đại bỉ lần này sẽ có chuyện lớn phát sinh, cho nên cố ý tới đây báo
cho Tông chủ, hi vọng Tông chủ có thể chuẩn bị sớm, để tránh thảm kịch không
cần thiết phát sinh.”
Dương Lệ quay người, ánh mắt sắc bén, dò xét nhìn về phía Tề Minh, “Thật
chứ?”
“Đúng thế.”
Tề Minh gật đầu, “Việc này là sự thật.”
“Ngươi nói rõ ràng ra xem, cụ thể thế nào.”
Dương Lệ nói.
“Nói ra thì, người đứng sau chuyện này chính là Tiên Tộc ở Trung Ương Giới.”
Tề Minh hít sâu một hơi, trầm giọng nói: “Tiên Tộc ở Trung Ương Giới chiếm
cứ lấy tòa thần sơn cuối cùng không bị sụp – trung ương Thần Sơn.”
“Chân truyền đại bỉ lần này, Tiên Tộc sẽ mượn đao giết người để nhằm vào
Thiên Khải tông.”
“Đến lúc đó...”
Tề Minh hơi dừng lại một chút, “Sẽ khiến Thiên Khải tông chúng ta lâm vào
cục diện bị động, còn sẽ khiến cho các đệ tử chân truyền mười hai Phong Thiên
Khải tông tổn thất nặng nề.”
“Tiên Tộc.”
Dương Lệ nhíu mày, hắn trầm tư một hồi, “Tề Minh, ngươi hẳn là rõ ràng, cho
dù ngươi thiên tư cực cao, sau nhiều lần chiến đấu, cũng đã chứng minh được
thực lực của ngươi.”
“Chỉ có điều.”
“Bản tọa không có khả năng chỉ nghe một lời phiến diện của một mình ngươi đã
kết luận và quyết định được, mà việc này còn việc liên quan tới Tiên Tộc ở
Trung Ương Giới, càng thêm không thể qua loa được.”
“Bởi vì từ khi thời đại cận cổ kết thúc, cách nay đã mười vạn năm, sau khi Tiên
Tộc chiếm cứ Trung Ương Giới, bọn họ chưa từng làm gì ảnh hưởng tới Bốn
vực còn lại.”
“Bọn họ đã yên lặng rất lâu rồi.”
“Tông chủ.”
Tề Minh nói: “Cũng là bởi vì bọn họ đã yên lặng rất lâu, cho nên lần này xuất
thủ, sẽ là long trời lở đất, cũng sẽ là bắt đầu cho một trận thiên hạ náo động.”
“Bổn tọa biết.”
Dương Lệ ngồi xuống, “Ngươi lại nói rõ chi tiết hơn đi.”
“Vâng.”
Tề Minh gật đầu.
Sau đó.
Tề Minh nói hết những gì mình thôi diễn được ở tương lai cho Dương Lệ biết,
theo từng lời nói của Tề Minh, sắc mặt Dương Lệ cũng có chút trầm xuống, trở
nên nghiêm túc hẳn.
Chuyện này rất nghiêm trọng, càng là một trận chiến lớn quét sạch toàn bộ
Huyền Giới.
Đồng thời chỉ là vừa mới bắt đầu.
Những gì mà Tề Minh thôi diễn ra được cũng chỉ là một góc của tảng băng.
Rất nhiều chỗ đều là khó bề phân biệt.
Nửa ngày sau.
Tề Minh rời khỏi điện Tông chủ.
Hắn quay trở về Thiên Cơ phủ.
Nửa giờ sau.
Xoát! Xoát! Xoát!!!
Chỉ thấy..
Có từng đạo thân ảnh phá không, từ bốn phương tám hướng quy tụ về Thiên
Khải tiên sơn, chính là các vị Thái Thượng trưởng lão mười hai mạch Thiên
Khải tiên sơn.
Tất cả bọn họ đều tiến vào điện Tông chủ.
“Ta đã tận lực rồi.”
Tề Minh về tới Thiên Cơ phủ, lại nhìn một cái về phía điện Tông chủ ở Bồng
Lai tiên sơn, “Mặc dù ta xác thực thôi diễn ra không ít thứ, nhưng còn có rất
nhiều nơi tràn đầy sương mù, ta không có cách nào chân chính thấy rõ ràng.”
“Có một số việc ta cũng không thể nói hết cho Dương Lệ nghe được.”
“Bất kể như thế nào.”
Tề Minh lại nói: “Những gì làm được ta cũng đã làm, những gì ta biết và có thể
nói ta cũng đã nói cho Dương Lệ rồi, về phần Thiên Khải tông sẽ làm thế nào,
Dương Lệ đến cùng có tin tưởng hay không, rồi sẽ làm tới trình độ nào, thì
không phải là việc mà ta có thể khống chế.”
“Hơn nưa…”
Vù!
CHƯƠNG 267: VẠN QUỶ QUẬT (2)
Tề Minh bấm ngón tay tính toán, trước mắt cũng đã hoàn toàn mông lung sương
mù, thiên cơ đã hỗn loạn, “Sau khi ta tham dự vào, tương lai trước đó ta thôi
diễn ra cũng đã có thay đổi, cũng càng trở nên khó bề phân biệt.”
Có điều.
Binh tới tướng đỡ, nước tới đất ngăn.
Tề Minh cũng không quá mức e ngại.
Đảo mắt.
Nửa tháng trôi qua.
Thiên Khải tông lần nữa cử hành Chân truyền đại bỉ.
Lần Chân truyền đại bỉ này và lần Chân truyền đại bỉ trước đó Tề Minh tham dự
cũng có quy tắc như nhau, vòng thứ nhất là Khôi lỗi sàng lọc, đào thải những đệ
tử chân truyền thực lực và tu vi không đủ.
Sau khi Khôi lỗi sàng lọc mới thật sự là Chân truyền đại bỉ.
Lần này.
Tề Minh đi ra khỏi Thiên Cơ phủ, đi đến cung điện thi đấu chân truyền của
Thiên Khải tông, thấy được Phùng Tử Mục, Miêu Hoành Kiếm, Lữ Thanh
Nhan, còn có Nguyên Phượng và Tiêu Phàm đã lâu không gặp.
Xung quanh cung điện thi đấu chân truyền của Thiên Khải tông.
Là mười hai toà Phù Không điện.
Thanh Vân Phù Không điện.
Xoát!
Tề Minh phá không mà đến, đi thẳng tới Thanh Vân Phù Không điện.
“Tề... Tề chân truyền…”
“Bái kiến Tề chân truyền.”
“...”
Chung quanh.
Các vị trưởng lão Thanh Vân Phong đang có mặt ở Thanh Vân Phù Không điện
cúi người chào Tề Minh, ngữ khí rất cung kính.
Tề Minh là đệ tử chân truyền của Thiên Khải tiên sơn, lại thêm tu vi của Tề
Minh cũng đã là Xuất Khiếu sơ kỳ, cho nên những Trưởng lão nội môn cảnh
giới Xuất Khiếu này đều vô cùng cung kính.
“Ừm.”
Tề Minh khẽ gật đầu.
“Sư... Sư đệ.”
Trong mắt Lữ Thanh Nhan có một tia vui mừng.
“Sư tỷ.”
Tề Minh nhẹ nhàng cười một tiếng, “Đã lâu không gặp.”
“Đã lâu không gặp.”
Lữ Thanh Nhan bình phục tâm trạng, “Sư đệ, tu vi của ngươi lại tăng lên rồi.”
“Ừm.”
Tề Minh nói: “Đã Xuất Khiếu sơ kỳ rồi.”
“Chúc mừng ngươi.”
Lữ Thanh Nhan nói.
“Tề Minh.”
Phùng Tử Mục đi tới, “Không ngờ Chân truyền đại bỉ lần này ngươi cũng tới.”
“Đúng vậy.”
Miêu Hoành Kiếm nói: “Ngươi đến khiến ta cũng rất kinh ngạc.”
“Tề chân truyền.”
Nhóm tám vị Trưởng lão chân truyền của Thanh Vân Phong, bao gồm cả
Phượng Hi Tiên Tử cùng chào hỏi.
“Ừm.”
Tề Minh khẽ gật đầu, xem như đáp lại, sau đó hành lễ với Phùng Tử Mục và
Miêu Hoành Kiếm, “Sư tôn, Phong chủ.”
“Ta tại Thiên Khải tiên sơn tu hành trên trăm năm, tu vi tăng lên không ít, cũng
gặp phải một ít chuyện, trăm năm thời gian trôi qua, Chân truyền đại bỉ lại một
lần nữa cử hành, cho nên muốn tới xem một chút.”
Tề Minh nói.
“Vậy cũng tốt.”
Phùng Tử Mục và Miêu Hoành Kiếm liếc nhau một cái.
“Đúng rồi.”
Phùng Tử Mục nói: “Tề Minh, ta đã sớm nghe nói, ngươi ở Thiên Khải tiên sơn
được Thiên Cơ lão tổ tông ưu ái, Thiên Cơ lão tổ tông thậm chí còn khôi phục,
cố ý thu ngươi làm đệ tử chân truyền.”
“Đúng vậy.”
Tề Minh gật đầu, “Ta bây giờ đúng là đệ tử chân truyền của Thiên Cơ lão tổ, có
điều, ở trong mắt đệ tử, ngài mãi mãi cũng là sư tôn của đệ tử.”
“Ha ha…”
Phùng Tử Mục cười rạng rỡ, nói: “Ta cũng không dám giành đệ tử với Thiên Cơ
lão tổ tông, Tề Minh, ngươi có thể có tâm như vậy, ta đã rất hài lòng rồi.”
“Đây là ta nên làm.”
Tề Minh nói: “Đệ tử chưa trải qua sự cho phép của sư tôn ngài, đã tự mình bái
vào môn hạ của Thiên Cơ lão tổ sư tôn, trở thành đệ tử chân truyền của Thiên
Cơ lão tổ, trong lòng đệ tử rất là hổ thẹn.”
“Ngươi không cần hổ thẹn.”
Phùng Tử Mục khoát tay áo, “Tại Thiên Khải tông, tất cả đệ tử chân truyền
mười hai Phong, nếu có thể thông qua Chân truyền đại bỉ tiến vào Thiên Khải
tiên sơn, đều sẽ kinh lịch chuyện như vậy, nhất định là sẽ bái nhập vào một
mạch của Thiên Khải tiên sơn, ta vốn cho là ngươi sẽ bái nhập Thanh Vân nhất
mạch, lại không ngờ sẽ kinh động tới Thiên Cơ lão tổ tông.”
Lúc này.
Trong lúc mọi người đang trò chuyện.
Chân truyền đại bỉ đã bắt đầu.
Người chủ trì Chân truyền đại bỉ lần này cũng không phải là Thanh Long chân
nhân, mà là Võ Thánh chân nhân Luyện Thể nhất mạch, còn có hai vị Thái
Thượng trưởng lão, theo thứ tự là Ngự Linh lão tổ của Ngự Thú nhất mạch, và
Sát Sinh lão tổ Kiếm đạo nhất mạch.
Đương nhiên.
Tông chủ Dương Lệ cũng có mặt.
“Khôi lỗi sàng lọc bắt đầu.”
Võ Thánh chân nhân nói.
Vù! Vù! Vù!
Sau đó.
Đã có từng đạo cột sáng rơi xuống, sẽ truyền tống toàn bộ đệ tử chân truyền của
mười hai Phong có mặt ở cung điện thi đấu chân truyền vào một không gian
riêng biệt.
Vẫn là tràng cảnh quen thuộc.
Mỗi một đệ tử chân truyền đều phải đối mặt với khôi lỗi đạt đến cảnh giới
Nguyên Anh, bọn họ cần đánh bại khôi lỗi, thông qua ba lần khảo nghiệm, mới
được xem như thành công.
Lúc này.
Tề Minh phát hiện ánh mắt của Võ Thánh chân nhân, sau khi vòng Khôi lỗi
sàng lọc bắt đầu, Võ Thánh chân nhân đã nhìn một cái về phía Tề Minh bên
này.
Không chỉ có như thế.
Ngự Linh lão tổ và Sát Sinh lão tổ cũng đều nhìn thoáng qua Tề Minh.
Tề Minh bất động thanh sắc đáp lễ lại ba vị Thái Thượng trưởng lão.
Xem như giao lưu bằng ánh mắt.
Không bao lâu sau.
Vòng khôi lỗi sàng lọc kết thúc.
Tổng cộng đào thải ba trăm năm mươi tám người, lần Chân truyền đại bỉ mà Tề
Minh tham dự, cũng chỉ đào thải có hai trăm mười tám người, mà lần này so với
lần đó nhiều hơn một trăm bốn mươi người.
Càng thêm nghiêm ngặt và khó khăn.
Cuối cùng.
Có tám trăm năm mươi chín đệ tử chân truyền thông qua được sàng lọc.
Nguyên Phượng và Tiêu Phàm đều được thông qua.
Ngu Tuyết Lan cũng thông qua được lần sàng lọc này.
Có điều.
Xếp hạng của bọn họ cũng không cao.
Ba người xếp hạng đầu đều không phải đệ tử của Thanh Vân Phong, xếp hạng
thứ nhất chính là Phong Thanh Vân, đệ tử chân truyền của Lăng Tiêu Phong,
hạng hai chính là La Ô Địch đệ tử chân truyền của Vũ Chiếu Phong, hạng ba là
Lạc Hà đệ tử chân truyền của Kim Linh phong.
Về phần các đệ tử chân truyền khác.
Tề Minh không quá mức chú ý.
“Được.”
Võ Thánh chân nhân đi ra, hắn chủ trì Chân truyền đại bỉ lần này, ánh mắt nhìn
tất cả đệ tử chân truyền của mười hai Phong, “Các đệ tử chân truyền bị đào thải
có thể rời đi.”
“Vâng.”
“Tuân mệnh.”
“...”
Vù! Vù!
Ba trăm năm mươi tám đệ tử chân truyền bị loại này, tu vi đều chưa đạt tới cảnh
giới Nguyên Anh, đều chỉ là cảnh giới Kết Đan, đương nhiên không thể thông
qua khôi lỗi sàng lọc lần này.
Sau đó.
Toàn bộ bọn họ bị truyền tống tới mười hai toà Phù Không điện chung quanh.
“Chân truyền đại bỉ lần này, các ngươi sẽ bị truyền tống đến Vạn Quỷ Quật,
Vạn Quỷ Quật nằm ở Tây Vực, là nơi giao giới giữa Tây Vực và Nam Vực.”
Võ Thánh chân nhân nói: “Chỗ sâu nhất của Vạn Quỷ Quật tương liên với Cửu
U, sẽ có ác quỷ hỗn loạn đến từ Cửu U ẩn hiện.”