Virtus's Reader

Nếu kết hôn trong Tiên tộc đời thứ hai thì cũng như vậy, sẽ lại sinh ra Tiên tộc.

Và thuộc về Tiên tộc đời thứ ba.

Bây giờ.

Từ xưa đến nay.

Đã đi qua thời gian giành giật.

Nhiều nhất là Tiên tộc đã sinh đến Tiên tộc đời thứ mười hai vạn chín nghìn sáu

trăm.

Còn nữa.

Lai lịch của Nhân Bảo Kỳ không hề đơn giản.

Thực ra hắn thuộc Tiên tộc đời thứ hai.

Nhân Bảo Kỳ không phải Tiên tộc do trời đất sinh ra, hắn có cha mẹ, cha mẹ

hắn là Tiên tộc đời thứ nhất do trời đất tạo ra, thân phận và địa vị của họ ở Tiên

tộc rất cao, thậm chí chỉ đứng sau Tiên Vương.

Cho nên.

Nhân Bảo Kỳ thuộc Tiên tộc đời thứ hai.

Tên gọi tắt: Tiên nhị đại.

Thân phận và địa vị của Nhân Bảo Kỳ rõ ràng đã tăng thêm độ khó cho việc

ngụy trang của Tề Minh, nhưng cũng chính thân phận của Nhân Bảo Kỳ giúp

Tề Minh có thể quang minh chính đại bước vào Tiên Vương động thiên.

Chỉ có thể nói.

Nguy hiểm và cơ hội cùng tồn tại.

Bay qua quá nửa Trung Ương Giới.

Thánh địa Tiên tộc.

Vạn Tiên Sơn.

Nằm ở vị trí trung tâm của Trung Ương Giới, và là hạt nhân của Trung Ương

Thần Sơn, do các tiên sơn của thánh địa Tiên tộc tạo thành.

Tất nhiên.

Không phải ý nói có một vạn hòn tiên sơn.

Ai nói chính xác được chứ.

Chỉ có Tiên Vương Tiên tộc mới có tư cách lập ra tiên sơn ở xung quanh Trung

Ương Thần Sơn, cả Tiên tộc tổng cộng có một trăm linh tám hòn tiên sơn, đại

diện cho một trăm linh tám Tiên Vương Tiên tộc.

Sự tồn tại dưới Tiên Vương Tiên tộc.

Chỉ có thể thành lập tiên thành.

Tiên sơn là lơ lửng trên không trung, tiên thành thì tọa lạc dưới mặt đất.

Vì vậy.

Mặt đất quanh Trung Ương Thần Sơn.

Còn có các toà tiên thành.

Trong mỗi tiên thành.

Đều có rất nhiều Tiên tộc ở, cùng với năm tộc khác, năm tộc đó có địa vị rất

thấp ở Trung Ương Giới, cuộc sống khá khó khăn, chỉ có thể bắt tay và trở

thành thuộc hạ của Tiên tộc.

Đến nỗi.

Chỉ cần đủ mạnh, sẽ đạt được địa vị, nhưng điều này không khả thi ở Trung

Ương Giới, bởi vì dù thực lực của ngươi có mạnh, thì ngươi có mạnh hơn Tiên

tộc không? Mạnh hơn chủ của Tiên tộc không? Có thể chiến thắng Tiên Vương

không?

Rõ ràng là không thể.

Cho nên.

Địa vị của năm tộc ở Trung Ương Giới bị chèn ép xuống cực thấp.

Do Tiên tộc làm chủ.

Trong Tiên tộc lại dựa vào thực lực để làm chủ.

Còn ở Trung Ương Giới.

Tổng cộng đã xây dựng hai mươi vạn chín nghìn sáu trăm toà tiên thành, tu vi

và sức mạnh ít nhất cũng đột phá đến cảnh giới Độ Kiếp, mang sức mạnh của

cảnh giới này.

“Hai mươi vạn chín nghìn sáu trăm toà tiên thành.”

Tề Minh cân nhắc nói: “Vì thế, thấp nhất ở Tiên tộc cũng tồn tại hai mươi vạn

chín nghìn sáu trăm vị cảnh giới Độ Kiếp, đây mới chỉ là bề nổi.”

“Cha mẹ của Nhân Bảo Kỳ là chủ của tiên thành, cũng đều là sự tồn tại của

cảnh giới Độ Kiếp, cụ thể tu vi gì thì tạm thời chưa rõ, bản thân Nhân Bảo Kỳ

cũng không biết.”

Tề Minh nghĩ trong bụng.

Vù!

Tề Minh đã đến thánh địa Tiên tộc, lúc gần đến, có một luồng sức mạnh và ý

chí vô hình lướt qua người Tề Minh nhưng không phát hiện ra bất cứ bất thường

nào của hắn.

Tề Minh thở phào.

Không lâu sau.

Tề Minh đã đến trước Linh Lung tiên sơn, xa xa đã nhìn thấy tiên sơn cao chót

vót đang bị tầng mây bao phủ, mây mù lững lờ, tiên khí quấn quanh, trông như

tiên cảnh.

Tiên sơn không hề to lớn đồ sộ, nhưng lại chứa đựng cả vũ trụ và đạo không

gian.

Nhân Bảo Kỳ là đệ tử chân truyền của Linh Lung Tiên Vương, trong Linh Lung

tiên sơn, địa vị của hắn tương đối cao, cho nên hắn đương nhiên có động phủ

riêng ở đó.

“Bái kiến Nhân chân truyền.”

“Từng gặp Nhân chân truyền…”

“Nhân chân truyền, người về rồi…”

“...”

Tề Minh bước vào Linh Lung tiên sơn, xung quanh có không ít đệ tử Tiên tộc

của Linh Lung tiên sơn, bọn họ đều đang nhìn Tề Minh và ai nấy đều chào hỏi

hắn với giọng điệu cung kính.

Dù sao.

Địa vị và thân phận của Nhân Bảo Kỳ quả thực rất cao.

Tề Minh dựa theo tính tình và thói quen của Nhân Bảo Kỳ trước đây, hắn không

nhìn mấy đệ tử Tiên tộc xung quanh đang chào hỏi mình, giống như không nhìn

thấy, không nghe thấy.

Đúng thế.

Tính cách và biểu hiện của Nhân Bảo Kỳ chính là vậy, với mấy thứ tư chất thấp,

không có chút tương lai nào, Nhân Bảo Kỳ sẽ không lãng phí biểu cảm và thời

gian lên chúng.

Thậm chí.

Hắn cảm thấy đáp lại một câu cũng lãng phí thời gian của hắn.

“Các ngươi nghe nói chưa? Nhiệm vụ lần này của Nhân chân truyền thất bại rồi,

chuyện mà Linh Lung Tiên Vương đại nhân giao cho hắn hỏng rồi, bốn Tiên

Vương chân truyền khác đi cùng hắn đều đã chết, chỉ còn mình hắn sống sót.”

“Tất nhiên là biết, chuyện này đã lan truyền trong thời gian gần đây mà.”

“Hỏng chuyện, nhưng Nhân chân truyền lại không hề trách phạt.”

“Hết cách, ai bảo Nhân chân truyền là Tiên nhị đại chứ?”

“Không so được, không thể so được…”

“...”

Sau khi Tề Minh rời đi.

Đám đệ tử Tiên tộc bàn tán xôn xao, trong từng câu chữ, tất cả đều tỏ ra ngưỡng

mộ, đố kỵ, còn có chán ghét Nhân Bảo Kỳ.

Tính cách và biểu hiện của Nhân Bảo Kỳ quả thực khó mà khiến đám đệ tự Tiên

tộc khỏi chán ghét.

Lúc này.

Tề Minh đang ở trong động phủ của Nhân Bảo Kỳ nhìn hai bóng dáng quen

thuộc.

Chính là cha mẹ của Nhân Bảo Kỳ.

“!!!”

Tề Minh thầm kinh ngạc.

“Bảo Nhi.”

Tề Minh vừa đến, Nguyệt Y Linh – mẹ của Nhân Bảo Kỳ quay lại, đầu tiên

nàng liếc nhìn Tề Minh, trong đôi mắt xinh đẹp đó loé lên phù văn lộng lẫy kỳ

lạ.

Lúc sau.

Nguyệt Y Linh lao tới và ôm chặt lấy Tề Minh trước ánh mắt có chút khó chịu

và ngại ngùng củaTề Minh, rồi ngả vào lòng hắn.

Tất nhiên rồi.

Thần thái mà Tề Minh thể hiện ra đều dự theo tính tình của Nhân Bảo Kỳ.

Hơn nữa.

Tề Minh cảm thấy cả khuôn mặt mình đang bị chôn vùi trong sự đồ sộ, chạm

được vào làn da mịn màng, trắng nõn, như sắp bị nghẹt thở vậy.

Mũi tràn ngập mùi hương khiến người ta nhớ nhung.

Hay thật.

Nó có thể giết chết sự buồn rầu trước mắt của người sống.

Không thể không nói.

CHƯƠNG 348: THĂM DÒ (2)

Nguyệt Y Linh – mẹ của Nhân Bảo Kỳ quả thực là một phu nhân tuyệt sắc, vô

cùng xinh đẹp và quyến rũ, trên cả tuyệt vời, hết sức lộng lẫy, thân hình nóng

bỏng, cùng với đôi gò bồng đào đỉnh cao.

Tề Minh đã thấu hiểu.

“Hu hu hu…”

Nguyệt Y Linh nói: “Tiểu Bảo Nhi đáng thương của ta, lo cho con chết đi được,

sao Linh Lung Tiên Vương lại kêu con đi làm chuyện nguy hiểm như vậy chứ.”

“May mà Tiểu Bảo Nhi của ta không sao, nếu không, bảo ta làm sao sống được

đây…”

“Khụ khụ...”

Nhân Ngân Phương – cha của Nhân Bảo Kỳ đứng bên cạnh ho nhẹ, “Chú ý đến

hậu quả chút đi, nếu để Linh Lung Tiên Vương nhìn thấy, chúng ta sẽ bị đánh

đấy.”

“Hừm.”

Nguyệt Y Linh trừng mắt nhìn Nhân Ngân Phương, “Sao? Linh Lung Tiên

Vương kêu Tiêu Bảo Nhi nhà ta chấp hành nhiệm vụ nguy hiểm, xém chút

không về được nữa, lẽ nào không cho ta nói à?”

“Nhân Ngân Phương.”

Nguyệt Y Linh thét: “Ngươi cũng sợ quá nhỉ.”

“Linh Nhi, lời này của nàng…”

Nhân Ngân Phương không còn gì để nói.

Vù!

Lúc này.

Có một bóng dáng hạ xuống từ trên không, bạch quang loé sáng, khí cơ của Đạo

Thiên Cơ dâng trào, hoá thành sương mù mịt mờ dày đặc, ẩn chứa uy lực vô

hình.

“Chúng ta bái kiến Linh Lung Tiên Vương!”

Con ngươi của Nhân Ngân Phương và Nguyệt Y Linh co lại, nét mặt hiện ra vẻ

kinh hãi, Nhân Ngân Phương lập tức quỳ một gối xuống đất, Nguyệt Y Linh

cũng buông Tề Minh ra, và kéo tay phải của Tề Minh cùng quỳ xuống.

“Không phải các ngươi muốn trách mắng bổn vương sao?”

Linh Lung Tiên Vương chính là một lão già phúc hậu, da dẻ vẫn hồng hào, hắn

mặc áo đạo sĩ màu đen, thực sự trông rất giống thần tiên.

“Không… không dám…”

Nhân Ngân Phương nói: “Nguyệt Y Linh chỉ vì lo lắng cho sự an toàn của Bảo

Kỳ, cho nên mới nói ra những lời như vậy, mong Linh Lung Tiên Vương thứ

lỗi,”

“Ta biết các ngươi không dám.”

Linh Lung Tiên Vương nói: “Nhân Bảo Kỳ là đệ tử chân truyền của ta, nếu các

ngươi không tin tưởng ta thì ban đầu đừng đưa Nhân Bảo Kỳ đến Linh Lung

tiên sơn.”

“…..”

Nguyệt Y Linh im lặng.

“Hai người các ngươi về đi.”

Linh Lung Tiên Vương xua tay.

“Vâng.”

Nhân Ngân Phương đứng dậy, kéo Nguyệt Y Linh lên, “Đi thôi.”

“Tiểu Bảo Nhi.”

Nguyệt Y Linh kéo chặt tay của Tề Minh, không nỡ chút nào, “Nhớ đến Nguyệt

Tiên thành tìm bọn ta, nhớ bảo vệ bản thân thật tốt, không gì quan trọng bằng

tính mạng của mình đâu.”

“Ừm.”

Tề Minh gật đầu, tỏ vẻ lạnh lùng.

“Đi thôi.”

Nhân Ngân Phương nói.

Soạt! Soạt!

Cha mẹ của Nhân Bảo Kỳ đã rời đi.

“Đệ tử bái kiến sư tôn.”

Tề Minh hành lễ, giọng điệu căm hận và không cam chịu, “Đệ tử chưa hoàn

thành nhiệm vụ sư tôn giao phó, đệ tử... đệ tử...”

“Đứng dậy nói chuyện.”

Linh Lung Tiên Vương khua tay phải, thì có một luồng sức mạnh vô hình tác

động lên người Tề Minh khiến hắn không tự chủ được mà đứng dậy.

“Nhiệm vụ lần này thất bại không thể trách ngươi, là vi sư đã đánh giá thấp thủ

đoạn và bản lĩnh của Tề Minh, nếu sớm biết năng lực của hắn đã đến trình độ

như vậy thì ta đã không phái ngươi đi, ít nhất cũng phải cử chủ của tiên thành

đi.”

“Thời gian tới, ngươi bế quan tu luyện thật tốt, chuẩn bị sẵn sàng để tới Tiên

Vương động thiên, đây mới là chuyện quan trọng nhất.”

“Vâng, đệ tử tuân lệnh.”

Tề Minh nói.

“Còn về bốn vị Tiên Vương kia, ta sẽ ngăn chặn thay ngươi, ngươi sẽ không

gặp phiền phức nữa.”

Linh Lung Tiên Vương tiếp tục nói: “Dù nói thế nào, đệ tử chân truyền của Khí

Tôn Tiên Vương đều đã chết, chỉ còn lại mình ngươi sống sót, tin đồn về ngươi

trong thời gian này khá gay gắt.”

“Đệ tử khấu tạ sư tôn.”

Tề Minh liền hành lễ.

“Không cần động tý là quỳ đâu.”

Linh Lung Tiên Vương lại khua tay phải, luồng sức mạnh vô hình ngăn Tề

Minh lại, “Tính cách đó của ngươi cũng phải thay đổi, còn vài chuyện của

ngươi, Đạo Tu Tiên bắt buộc loại bỏ tâm ma, mài giũa tâm mình, kiên định với

ước muốn, đừng tưởng vi sư không biết ngươi đã làm những gì.”

“Đệ tử tuân lệnh.”

Tề Minh nói.

“Ừm.”

Linh Lung Tiên Vương gật đầu hài lòng.

Vèo!

Sau đó.

Hắn mới rời đi, bóng dáng biến mất khỏi không trung, gần như không có bất kỳ

dấu hiệu nào.

“Phù...”

Trong lòng Tề Minh thở phào nhẹ nhõm.

Trên thực tế.

Trong cuộc nói chuyện giữa Tề Minh và Linh Lung Tiên Vương, có vẻ không

có gì bất thường, nhưng từ đầu đến cuối Linh Lung Tiên Vương đã thăm dò Tề

Minh ba lần.

Lần thứ nhất.

Lúc Nhân Ngân Phương và Nguyệt Y Linh còn ở đó, đã dùng pháp thuật thần

thông dò hỏi Tề Minh, khi Nhân Ngân Phương và Nguyệt Y Linh đi, dùng pháp

lực ép Tề Minh đỡ lần hai, đây đã là thăm dò bằng pháp lực rồi.

Lần thứ ba.

Chính là lúc Linh Lung Tiên Vương ngăn Tề Minh quỳ xuống hành lễ, đây là

lần do la cuối cùng có sự kết hợp của pháp thuật và thần thông, mặc dù không

rõ ràng nhưng Tề Minh vẫn phát giác ra được.

Dù sao.

Lúc trước.

Nhân Bảo Kỳ cũng tôn kính Linh Lung Tiên Vương từ tận đáy lòng, vì thế mỗi

lần gặp Linh Lung Tiên Vương, khi tâm trạng đang biến động lớn, hắn đều sẽ

quỳ xuống.

Linh Lung Tiên Vương vừa nói Nhân Bảo Kỳ động tý là quỳ không tốt.

Tuy nhiên.

Trước đây Linh Lung Tiên Vương chưa từng ngăn Nhân Bảo Kỳ quỳ, đây là lần

đầu tiên hắn làm vậy, nói rõ hơn là Linh Lung Tiên Vương đang thăm dò Tề

Minh.

Không thể không nói.

Thuật thần thông Thai Hoá Dịch Hình của Tề Minh đúng là quá nghịch thiên,

lại cộng thêm sự phối hợp âm thầm của mấy thuật thần thông khác, điều đó mới

thực sự che giấu được Linh Lung Tiên Vương.

Trong lòng Tề Minh đã nhẹ nhõm hơn nhiều, giờ xem như hắn đã qua được

mấy cửa khó, nếu Thai Hoá Dịch Hình có thể che giấu Linh Lung Tiên Vương,

thì cơ bản mà nói, chắc sẽ qua mắt được Tiên tộc.

Vì Linh Lung Tiên Vương nắm giữ Tiên Vương Tiên tộc của Đạo Thiên Cơ.

Linh Lung Tiên Vương không phát hiện ra khe hở của Thai Hoá Dịch Hình, thì

Tiên Vương Tiên tộc khác càng không thể nhìn ra.

Có điều.

Tiên tộc từ thời thượng cổ đến nay đã trải qua hơn hai khoảng thời gian và năm

tháng giành giật, mưu đồ kế hoạch to lớn, hòng tạo ra Tiên Giới, kề vai với

Thượng Giới.

Ước mơ vĩ mô như vậy.

Đúng là viển vông.

Nhưng cũng nói lên sự thâm sâu của Tiên tộc.

Vì thế.

Tiên tộc nhất định vẫn còn thủ đoạn khác mà Tề Minh không biết, Tiên Vương

động thiên là sự tồn tại vô cùng quan trọng ở Tiên tộc, tất nhiên phải đảm bảo

mỗi người Tiên tộc vào đó không vấn đề gì.

“Ta còn năm tháng nữa.”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!