Cả bên trong Tiên Vương động thiên và trên Cửu Thái Sắc Quang Lộ, cũng chỉ
còn lại có mười hai Tiên Vương chân truyền, bao gồm Tề Minh ở bên trong,
còn có Thanh Phong Vũ, Diệp Hàn Phụng, cùng với chín Tiên Vương chân
truyền khác.
Trong lúc vô tình.
Mấy người Tề Minh đã chạy tới điểm cuối của Cửu Thái Sắc Quang Lộ, nếu
như tiếp tục đi về trước, bọn họ sẽ thoát khỏi Cửu Thái Sắc Quang Lộ, mất đi
bảo đảm an toàn.
“Đáng tiếc.”
Lúc này.
Thì một Tiên Vương chân truyền thở dài một hơi, hắn ngắm nhìn bốn phía, vẻ
mặt có chút tiếc nuối, “Đã tới cuối rồi, vẫn không thể nào tìm được đại cơ
duyên chân chính, nếu tiếp tục đi về phía trước, mất đi Cửu Thái Sắc Quang Lộ
che chở, quá nguy hiểm, thật sự không cần thiết phải đi mạo hiểm.”
“Đúng vậy!”
“Hơn bốn ngày, ta ở Tiên Vương động thiên thu hoạch vậy cũng là đủ rồi, mặc
dù không đạt được thần thông, nhưng cũng đã khá là hài lòng rồi.”
“Mặc dù tiếc nuối, nhưng cũng không phải không thể tiếp nhận.”
“Ta chuẩn bị rời đi.”
Vù! Vù!
Tiếng nói vừa dứt.
Thì bảy Tiên Vương chân truyền chủ động kích động Hư không chi lực trên
người, Kính Hư Không đã khởi động lực lượng, lập tức đưa bọn họ ra, rời khỏi
Tiên Vương động thiên.
Cứ như vậy.
Cũng chỉ còn lại có Tề Minh, Thanh Phong Vũ, Diệp Hàn Phụng, cùng với hai
Tiên Vương chân truyền khác mà Tề Minh cũng không biết tên, nhưng hai
người này Tề Minh cũng khá là ấn tượng.
Bởi vì hai người này cũng chỉ xuất thủ có một lần.
Vô cùng dễ dàng vào được một đóa Sát Kiếp Chi Vân đường kính đạt đến năm
sáu ngàn thước, từ đó đạt được pháp thuật truyền thừa có uy lực không tầm
thường.
Không thể không nói.
Tam sư tỷ Diệp Hàn Phụng có phần ngoài dự liệu của Tề Minh.
Bởi vì.
Đại sư huynh Hạ Toàn ở ngày thứ ba đã bởi vì pháp lực hao hết, kích động hư
không chi lực, do đó bị truyền tống ra khỏi Tiên Vương động thiên.
Thì ngược lại Diệp Hàn Phụng.
Nàng nhiều lần xuất thủ, đạt được không ít thứ, thực lực cực mạnh, thậm chí đã
vượt qua Hạ Toàn, nhưng cho tới nay, Diệp Hàn Phụng đều rất khiêm tốn.
Cho nên nói.
Vị Tam sư tỷ này ẩn giấu vô cùng sâu.
Về phần Thanh Phong Vũ.
Vị đệ tử chân truyền của Vĩnh Tịch Tiên Vương này, thực lực quả thật sâu
không lường được, không phải chuyện đùa, tuyệt đối là người cường đại nhất
thần bí nhất trong tất cả Tiên Vương chân truyền.
Hơn nữa.
Trong Tiên Vương động thiên, Tịch Diệt Kiếp Khí và Thiên Địa Sát Kiếp hình
như không cách tạo thành bất kỳ ảnh hưởng nào đối với Thanh Phong Vũ, giống
như Thanh Phong Vũ cũng nắm giữ thần thông tương tự với Kim Thân Vô Cấu,
Vạn Pháp Bất Xâm vậy.
“Nhân sư đệ.”
Diệp Hàn Phụng nhìn sang Tề Minh, “Không ngờ ngươi lại có ở lại tới cuối
cùng, những Tiên Vương chân truyền khác cũng không dám bước ra khỏi Cửu
Thái Sắc Quang Lộ tiếp tục đi tới, ngươi thì lại muốn tiếp tục đi tới.”
“Diệp sư tỷ.”
Tề Minh nói: “Sư đệ chẳng qua là có chút tò mò là sau khi rời đi Cửu Thái Sắc
Quang Lộ, tiếp tục đi tới sẽ gặp được tạo hóa và cơ duyên dạng gì.”
“Diệp sư tỷ cũng ẩn giấu thật sâu ha.”
Tề Minh tiếp tục nói: “Đại sư huynh Hạ Toàn cũng đã bị đưa ra khỏi Tiên
Vương động thiên, mà Diệp sư tỷ lại vẫn không hề hấn gì, sư đệ thật sự là quá
kinh ngạc.”
“So với biểu hiện của Nhân sư đệ, những thứ này của ta không là gì.”
Diệp Hàn Phụng nói: “Nếu như ta nhớ không sai, từ khi Nhân sư đệ tiến vào
Tiên Vương động thiên đến nay, xuất thủ tổng cộng chín lần, mà mỗi lần xuất
thủ, đều đúng lúc có một đóa Sát Kiếp Chi Vân nằm ở bên cạnh Cửu Thái Sắc
Quang Lộ, Nhân sư đệ ngươi chìa tay là lấy được bảo vật trong Sát Kiếp Chi
Vân.”
“Căn bản không cần mạo hiểm rời khỏi Cửu Thái Sắc Quang Lộ.”
“Biểu hiện như vậy, thật đúng là làm cho chúng ta phải nhìn với cặp mắt khác
xưa.”
“Diệp sư tỷ nói đùa.”
Tề Minh nói: “Sư đệ chỉ là khá may mắn mà thôi.”
“Chỉ là vận khí tốt sao?”
Diệp Hàn Phụng cười như không cười, trong lòng nàng không tin: “Nếu như
đúng là như vậy, vậy sư đệ à vận khí của ngươi thật sự là quá tốt rồi, cho dù là
phúc duyên đạt đến ngũ thái cao nhất, đoán chừng cũng không so được với sư
đệ.”
Diệp Hàn Phụng nói: “Phải biết rằng, chúng ta muốn giành được bảo vậy hoặc
là cơ duyên, thì phải dấn thân vào nguy hiểm, rời khỏi sự bảo hộ của Cửu Thái
Sắc Quang Lộ, đi sâu vào trong Tịch diệt kiếp khí, thậm chí là tiến vào trong
Sát Kiếp Chi Vân, mới có thể lấy được bảo vật hoặc cơ duyên trong Sát Kiếp
Chi Vân.”
“Nhưng sư đệ ngươi lại không giống vậy.”
“Căn bản không cần rời khỏi Cửu Thái Sắc Quang Lộ, đơn giản chỉ cần giơ tay
là có thể nhặt được cơ duyên và bảo vật.”
“Đúng là làm cho chúng ta hâm mộ không thôi.”
Diệp Hàn Phụng liên tục cảm khái.
“Sư tỷ.”
Tề Minh trả lời: “Vận khí cũng là một loại bản lĩnh, không phải sao?”
“Nói lời này cũng có lý.”
Diệp Hàn Phụng nói: “Vậy thì hy vọng vận khí của sư đệ có thể duy trì mãi về
sau.”
“Ta tin là sẽ như vậy.”
Tề Minh nói.
Trên thực tế.
Trong lúc Tề Minh và Diệp Hàn Phụng nói chuyện.
Xung quanh.
Thanh Phong Vũ và hai vị Tiên Vương chân truyền khác đều nhìn sang.
Thực ra bọn họ đã sớm chú ý đến Tề Minh, dù sao, hiện nay, trên toàn bộ Cửu
Thái Sắc Quang Lộ, bao gồm cả Tề Minh, chỉ còn lại năm vị Tiên Vương chân
truyền mà thôi.
Vào lúc này.
Đám người Tề Minh đã đi đến phần cuối cùng của Cửu Thái Sắc Quang Lộ, bọn
họ nhìn xung quanh, cảnh vật chung quanh đập vào mắt, hệt như một thế giới
tối tăm hiu quạnh.
Tràn ngập Tịch diệt kiếp khí và Vô hình sát cơ.
Ong!
Ngay sau đó.
Thanh Phong Vũ không chút chần chừ, hắn bước ra khỏi Cửu Thái Sắc Quang
Lộ, đi về nơi sâu thẳm của Tiên Vương động thiên, bóng dáng của hắn giống
như một đạo ánh sáng, biến mất ở nơi xa.
Chỉ thấy.
Trên người Thanh Phong Vũ, xuất hiện một tầng ánh sáng màu xanh nhàn nhạt,
mặc dù mỏng manh, lại bền vững kiên cố vô cùng, từ đầu đến cuối chặn lại Tịch
diệt kiếp khí và Vô hình sát cơ ở xung quanh.
“Đây chính là Hộ đạo thần thông của sư huynh Thanh Phong Vũ.”
Tinh quang trong mắt Diệp Hàn Phụng chợt lóe, có sự kính nể và hâm mộ, còn
có một chút ngưỡng mộ không thể quan sát: Tên là Tam thiên thanh ti, có đủ
đặc tính của Vạn kiếp bất triêm, trong Tiên Vương động thiên này, sư huynh
Thanh Phong Vũ có loại thần thông này hộ thể, giống như vào chốn không
người, có thể đi khắp nơi.”
“Chỉ là....”
Diệp Hàn Phụng hít sâu một hơi, tâm niệm vừa động, bàn tay ngọc ngà của
nàng vung lên, thì có một cây Bảo tản xuất hiện, tỏa ra màu băng xanh, lơ lửng
trên không, trôi nổi trên đỉnh đầu nàng, rủ xuống màn ánh sáng băng xanh,
giống như thác nước, bảo hộ nàng ở trung tâm.
Soạt!
Diệp Hàn Phụng có Cửu thiên huyền băng tản hộ thể.
Đây là một pháp bảo đặc thù, chính là pháp bảo mang tính phòng ngự chuyên
nhằm vào các loại kiếp khí và sát cơ.
Hơn nữa.
CHƯƠNG 362: BÁT LỘNG THIÊN CƠ, BÁO THÙ, TỶ MUỘI SONG SINH (2)
Cộng thêm Diệp Hàn Phụng tu luyện một thuật thần thông nhỏ tên là: Cửu thiên
huyền khí, phối hợp với Cửu thiên huyền băng tản, là có thể phòng ngự được
kiếp khí của Tiên Vương động thiên.
“Nhân sư đệ.”
Diệp Hàn Phụng nhìn về phía Tề Minh, nói: “Sư tỷ đi trước một bước.”
Vừa nói xong.
Diệp Hàn Phụng bung Cửu thiên huyền băng tản xông ra khỏi Cửu Thái Sắc
Quang Lộ, tiến về nơi sâu thẳm của Tiên Vương động thiên, không lâu sau, đã
không nhìn thấy bóng dáng của Diệp Hàn Phụng đâu nữa.
“Sư đệ sẽ theo sát.”
Tề Minh trả lời.
“Tiểu kiếp nạn thần thông thuật.”
Ong! Ong!
Trong hai vị Tiên Vương chân truyền, có một người thiếu niên tóc bạc, hắn
vung tay phải lên, nắm lấy Kiếp nan chi đạo, tu luyện một môn thuật thần thông
nhỏ có liên quan với kiếp nạn.
Cứ như vậy.
Hắn cũng có thể ngăn trở được kiếp khí của Tiên Vương động thiên ở một mức
độ nhất định.
Thần thông vận chuyển.
Kiếp khí hộ thể quanh người của thiếu niên tóc bạc, sinh ra khói mù mờ mịt,
chặn lại Tịch diệt kiếp khí xung quanh, đi về nơi sâu thẳm của Tiên Vương
động thiên.
“Nhân Bảo Kỳ.”
Lúc này đây.
Trên Cửu Thái Sắc Quang Lộ, chỉ còn lại Tề Minh, và một vị Tiên Vương chân
truyền khoác lên người áo choàng đen nhánh, không lộ gương mặt thật.
“Ta đợi thời khắc này rất lâu rồi.”
Ong!
Tiếp đó.
Tiên Vương chân truyền khoác lên người áo choàng đen nhánh này lại không
chút do dự ra tay với Nhân Bảo Kỳ, trong chớp mắt bóng dáng biến mất tại chỗ,
đánh đến trước mặt Tề Minh.
“Liệp Sát Chi Nhẫn.”
Soạt!
Đó là một thanh chủy thủ sắc bén, không biết xuất hiện từ đâu, ẩn chứa pháp lực
cường đại, giống như sắp xé rách không gian của Tiên Vương động thiên vậy.
Một kích này khóa chặt trái tim của Tề Minh.
Muốn Tề Minh một kích chí mạng.
“Ngươi là....”
Ánh mắt Tề Minh lạnh lùng, nhanh chóng lui về sau, vung tay phải lên, la bàn
Linh Lung hiện ra, Thuật Thôi Diễn chuyển động, Đạo Thiên Cơ vận hành,
pháp lực tuôn ra.
Ong!
Trong phút chốc.
Một trận đồ Linh Lung xuất hiện.
Uỳnh!
Tề Minh đỡ một kích của Tiên Vương chân truyền, trận đồ Linh Lung không có
chút tổn hại nào, Tề Minh lại vung tay trái lên, từng đạo quang nhẫn pháp lực
đánh về phía Tiên Vương chân truyền mặc áo choàng màu đen nhánh đó.
Ầm ầm ầm!!!
Vị Tiên Vương chân truyền mặc áo choàng đen nhánh này chém ra từng đạo
quang nhẫn, ngăn cản quang nhẫn pháp lực của Tề Minh, nhưng quang nhẫn
pháp lực Tề Minh phóng thích ra thật sự là rất nhiều.
Cho nên.
Đối phương không thể phòng ngự hết được.
Cái mũ trên đầu đối phương bị Tề Minh đánh rớt.
Liền nhìn thấy cả một đầu tóc dài màu máu tung bay.
“Đây….”
Tề Minh lộ ra vẻ mặt kinh ngạc và khó có thể tin, chất vấn nói: “Viên Thanh
Vũ, tại sao lại là ngươi? Tại sao ngươi phải làm như vậy? Tại sao phải giết ta?”
“Nhân Bảo Kỳ.”
Viên Thanh Vũ ngẩng đầu, cả một đầu tóc dài màu máu tung bay, khuôn mặt
tinh xảo, dáng người tuyệt mĩ, tướng mạo của cô giống Viên Thanh Tuyết tám
chín phần.
Thì ra.
Viên Thanh Tuyết và Viên Thanh Vũ là chị em song sinh.
Phải biết rằng.
Lúc đó năm vị Tiên Vương chân truyền Nhân Bảo Kỳ, Khâu Kỷ Linh, Tạ Linh
Huyễn, Viên Thanh Tuyết, Quách Hậu Đức tiếp nhận nhiệm vụ của Linh Lung
Tiên Vương, muốn bắt sống Tề Minh mang về Trung Ương Giới.
Nhưng mà.
Nhân Bảo Kỳ bọn họ thất bại.
Toàn bộ chết trong tay Tề Minh.
Tề Minh thì thay thế thân phận của Nhân Bảo Kỳ, diễn vô cùng hoàn hảo, toàn
bộ Tiên tộc, từ trên xuống dưới, không có ai phát hiện ra thân phận thật sự của
Tề Minh.
Cho nên.
Nhân Bảo Kỳ là người duy nhất sống sót.
Viên Thanh Vũ là tỷ tỷ song sinh của Viên Thanh Tuyết.
Tỉnh cảm của hai người họ rất thắm thiết.
Bây giờ.
Viên Thanh Tuyết chết rồi.
Nhân Bảo Kỳ lại còn sống.
“Tại sao muội muội ta Viên Thanh Tuyết lại chết? Mà ngươi lại còn sống? Dựa
vào cái gì? Tại sao ngươi không cứu muội muội ta? Tại sao?”
Ánh mắt Viên Thanh Vũ lạnh lẽo, tràn ngập sát ý: “Có phải là ngươi lợi dụng
muội muội ta làm bia đỡ đạn, cho nên muội muội ta mới chết, mà ngươi thì vẫn
còn sống.”
“Viên Thanh Vũ”
Ánh mắt Tề Minh lạnh lẽo, trầm giọng quát: “Ngươi điên rồi à? Ngươi có biết
ra tay với Tiên Vương chân truyền khác trong Tiên Vương động thiên là hậu
quả gì không?”
“Còn có.”
Tề Minh trách mắng: “Cái chết của muội muội ngươi không có bất cứ liên quan
gì với ta cả, nàng chết trong tay Tề Minh, lại không phải ta giết?”
“Ngoài ra.”
“Ngươi không có chứng cứ, thì không được ăn nói bậy bạ, ta lấy muội muội
ngươi làm bia đỡ đạn? Quả thật là nực cười, ta hiểu được tình cảm giữa tỷ muội
các ngươi, cũng hiểu được ngươi khó mà tiếp nhận được hiện thực Viên Thanh
Tuyết đã chết, nhưng đây không phải là lý do và cái cớ để ngươi làm ầm làm ĩ.”
“Ha ha ha…”
Viên Thanh Vũ ngửa đầu lên trời cười to, đôi mắt nàng đỏ tươi, thần thái có
chút điên cuồng: “Nhân Bảo Kỳ, ngươi chột dạ rồi sao? Có phải ngươi chột dạ
rồi đúng không?”
“Bây giờ.”
“Trên khắp Cửu Thái Sắc Quang Lộ, chỉ có hai người ta và ngươi, cho dù bây
giờ ta giết ngươi, ai có thể biết được là ta làm chứ? Nguyên nhân ngươi chết lại
không có chút liên quan gì đến ta, là ngươi chết dưới Tịch diệt kiếp khí của Cửu
Thái Sắc Quang Lộ.”
“Chết!”
Ong! Ong! Ong!
Viên Thanh Vũ khẽ quát một tiếng, nàng vận chuyển pháp lực toàn thân, thi
triển ra thần thông pháp thuật, tuôn ra huyết quang khắp trời, hóa thành một
vùng biển máu.
“Huyết Hải Như Ngục.”
Viên Thanh Vũ phát ra tiếng thét dài.
“Đồ đần độn, tự tìm đường chết.”
Ánh mắt Tề Minh lạnh lẽo, hắn vung tay phải lên pháp lực tuôn ra, La bàn Linh
Lung trực tiếp bay ra, lơ lửng trên không, lơ lửng trên đỉnh đầu của Viên Thanh
Vũ.
“Linh Lung diệt tuyệt đại trận.”
Oành!
Trong nháy mắt.
Tề Minh kích phát Linh Lung diệt tuyệt đại trận, lấy La bàn Linh Lung là mắt
trận, lan ra trận đồ mênh mông, bao phủ toàn bộ Viên Thanh Vũ.
Phải biết rằng.
Khi đó đám người Nhân Bảo Kỳ là năm người Tiên Vương chân truyền liên thủ,
mới có thể bố trí Linh Lung diệt tuyệt đại trận, bây giờ một mình Tề Minh lại có
thể bố trí.
Oành! Oành! Oành!!!
Uy lực của Linh Lung diệt tuyệt đại trận phóng thích ra, rơi xuống từng đạo sấm
sét, biển máu cả Viên Thanh Vũ trực tiếp bị đánh tan, uy năng khủng bố của đại
trận có thể xóa bỏ hoàn toàn Viên Thanh Vũ.
“A!!!”
Viên Thanh Vũ kêu thảm thiết.
Không có lực phản kháng.
Gần như là miểu sát.
Ong!
Sau đó.