Virtus's Reader
Phần Mềm Treo Máy: Ta Bất Tri Bất Giác Liền Vô Địch

Chương 496: Cử hà phi thăng, Đại Đạo cộng hưởng

Phủ linh Túc Kỳ Môn của phủ Thiên Cơ hiện thân, hắn cúi đầu hành lễ với Tề

Minh: “Hoan nghênh ngươi trở về.”

“Ừ.”

Tề Minh khẽ gật đầu.

Bốn phía.

Các cường giả của cửu đại động thiên thế giới cũng đi ra toàn bộ, Môn chủ tám

môn của Kỳ Môn động thiên, Cung chủ chín cung của Độn Giáp động thiên,

Quái chủ tám quái của Bát Quái động thiên, vân vân.

“Cung nghênh chủ nhân trở về.”

Tất cả bọn họ đều cùng hô lên.

“Tốt.”

Ánh mắt Tề Minh quét qua bọn họ một cái, tu vi của các cường giả Cửu Đại

Động Thiên Thế Giới cũng tăng lên không ít, hiện giờ toàn bộ đều là đại năng

cảnh giới Độ Kiếp rồi.

“Thượng Quan Văn Cát đâu?”

Tề Minh hỏi.

“Bẩm báo chủ nhân.”

Trong mắt của Túc Kỳ Môn có chút hâm mộ, hắn nói: “Tu vi của Thượng Quan

Văn Cát vốn chính là cảnh giới Đại Thừa, hiện giờ thiên địa khôi phục, hắn đã

đi theo Thiên Cơ lão tổ cùng phi thăng lên Thượng Giới rồi.”

“Thì ra là thế.”

Tề Minh khẽ gật đầu.

Thời gian trôi qua.

Trong nháy mắt.

Lại đã là một tháng sau.

Ầm! Ầm!

Một ngày này.

Có hai luồng hơi thở vô cùng mạnh mẽ xuất hiện, phóng lên cao, ẩn chứa uy thế

cảnh giới Đại Thừa, đây là Tô Khinh Âm và Lữ Thanh Nhan cùng lúc đột phá

tới cảnh giới Đại Thừa.

Các nàng lại củng cố tu vi của bản thân.

Soạt! Soạt! Soạt!

Xung quanh.

Toàn bộ các Thái thượng trưởng lão của Thiên Khải tông đã đến, Tông chủ Cửu

Thánh Chân Nhân cũng đến rồi.

“Ta đã đạt tới cảnh giới Đại Thừa.”

Tô Khinh Âm mở hai mắt ra, ánh sáng di chuyển trên khuôn mặt xinh đẹp của

nàng, khí chất sớm đã xảy ra thay đổi nghiêng trời lệch đất, rốt cuộc không nhìn

thấy đơn thuần và trẻ con trước kia từ trên người nàng nữa.

Hiện giờ.

Tô Khinh Âm đã trở thành kẻ mạnh một phương.

“Bắt đầu từ hôm nay.”

Tô Khinh Âm hít sâu một hơi, ánh mắt lạnh lùng, bễ nghễ thiên hạ, khí thế uy

nghiêm trong thiên hạ, trầm giọng quát: “Bổn tọa là: Kiến Mộc lão tổ.”

“Vâng.”

“Chúng ta chúc mừng Kiến Mộc lão tổ.”

“…”

Các Thái thượng trưởng lão của Thiên Khải tông cùng hô lên.

“Ha ha ha…”

Tề Minh đã đi tới, cười ra tiếng: “Kiến Mộc lão tổ à? Ngươi tự lấy danh hiệu

này cho chính mình cũng quá cổ hủ rồi, căn bản là không phù hợp với khí chất

của ngươi!”

“Ngươi làm ta cười chết rồi.”

“Ai?”

Tô Khinh Âm nhíu mày, trầm giọng quát.

“Là ta.”

Vù!

Tề Minh hiện thân ở trước mặt Tô Khinh Âm.

“Tề… Tề sư huynh…”

Tô Khinh Âm trừng lớn đôi mắt đẹp, vẻ mặt vô cùng vui sướng, xông về phía

Tề Minh, giống như là một cô gái nhỏ, vọt tới trong lòng ngực Tề Minh ôm lấy

hắn: “Ngươi… Ngươi đã trở lại…”

“Ừ.”

Tề Minh mỉm cười, đưa tay vò tóc Tô Khinh Âm: “Không gặp nhiều năm như

vậy, ngươi đã trưởng thành rất nhiều, hiện giờ cũng trở thành lão tổ tông của

Thiên Khải tông rồi.”

“Nào… nào có…”

Tô Khinh Âm hoàn hồn, hơi hơi ngẩng đầu, sắc mặt có chút đỏ bừng.

“Khụ khụ…”

Bên kia.

Lữ Thanh Nhan cũng lại đây, nàng cũng củng cố tu vi bản thân, ho nhẹ một

tiếng, Tô Khinh Âm phản ứng lại, lập tức buông lỏng ra khỏi cái ôm của Tề

Minh.

“Sư tỷ.”

Tề Minh cười cười: “Chúc mừng sư tỷ, tu vi tiến nhanh, thành tựu cảnh giới Đại

Thừa.”

“Sư đệ.”

Trên khuôn mặt của Lữ Thanh Nhan cũng tràn đầy tươi cười, quả thật là nàng

vô cùng vui vẻ, hơn nữa, qua nhiều năm như vậy, nàng đã tìm về được trí nhớ

trước kia.

“Ngươi trở lại rồi.”

Lữ Thanh Nhan nói.

“Ừ.”

Tề Minh gật gật đầu: “Ta đã trở về, chẳng qua, ta cũng ở lại không được bao

lâu, dù sao, ta dừng lại ở Huyền Giới hơn hai nghìn năm, cũng nên phi thăng

Thượng Giới rồi.”

“Nhanh như vậy à?”

Tô Khinh Âm nói một câu, giọng điệu có chút không nỡ.

“…”

Lữ Thanh Nhan hơi hơi im lặng.

Xung quanh.

Những Thái thượng trưởng lão kia của Thiên Khải tông cũng không dám nói

thêm cái gì.

Thời gian trôi qua rất nhanh.

Ba ngày trôi qua.

Tề Minh đã không có bất cứ thứ gì lưu luyến ở Huyền Giới, chuyện nên làm

cũng đã làm rồi, chuyện nên hoàn thành cũng đã hoàn thành.

Một ngày này.

Giữa trưa.

“Đến lúc rồi.”

Tề Minh đi ra khỏi phủ Thiên Cơ, hắn để Hắc Liên lại, để cho Hắc Liên trấn giữ

Thiên Khải tông, với tuổi thọ của Thi Khôi Chí Tôn, có thể tồn tại ở thế gian

trăm vạn năm, có thể giữ cho Thiên Khải tông sừng sững không ngã trăm vạn

năm.

Bởi vì Hắc Liên chính là Thi Khôi Chí Tôn, cũng không phải là Linh sủng, cảnh

giới Đại Thừa đã là cực hạn của nàng, gần như không thể tiếp tục tăng lên, cho

nên Tề Minh đã chọn để Hắc Liên ở lại.

Còn có Huyết Sát Quỷ Vương Tiểu Tuyết, Tề Minh cũng để lại.

Ngoài ra.

Tề Minh lấy ra rất nhiều tài liệu cùng với các loại tài nguyên và đạo cụ từ trong

kho vật phẩm, phẩm cấp của mấy thứ này cũng không cao, cho dù mang đi

Thượng Giới, cũng không phát huy ra được tác dụng gì, còn không bằng để lại

Thiên Khải tông.

Đương nhiên.

Bọn Hoắc Trường Thanh vốn là cảnh giới Đại Thừa, bọn họ giống với Tề Minh,

đều đã ở Huyền Giới hơn hai nghìn năm, cũng đã tới thời điểm phi thăng rồi.

Cho nên.

Tề Minh dự định dẫn theo bọn họ cùng nhau phi thăng lên Thượng Giới.

“Đó là…”

“Tiền bối Tề Minh! Là tiền bối Tề Minh!”

“Hắn… hắn…”

“Tiền bối Tề Minh muốn phi thăng, Tiền bối Tề Minh muốn phi thăng rồi…”

“Chuyện… chuyện này…”

“…”

Xung quanh.

Thiên Khải tông chấn động, từ trên xuống dưới toàn bộ tông đều đến, bọn họ

ngẩng đầu lên, ánh mắt ngưỡng mộ nhìn Tề Minh, vẻ mặt cung kính, hơn nữa

trong lòng kích động.

Ở cùng thời gian.

Cả sáu tộc Huyền Giới, toàn bộ các tông môn lớn và thế lực đều nhận được tin

tức, tâm trạng của các tông môn lớn và thế lực ở sáu tộc Huyền Giới có chút

phức tạp.

Phải biết rằng.

Tề Minh cứu cả thiên hạ, quả thật là ân nhân cứu mạng của bọn hắn, nhưng Tề

Minh thật sự là quá mạnh mẽ, mạnh mẽ tới một loại cấp độ không thể tin được.

Cho nên.

Chỉ cần Tề Minh ở Huyền Giới một ngày, cả sáu tộc Huyền Giới đều cảm thấy

trên đỉnh đầu của chính mình có một tồn tại vô cùng khủng bố đè nặng bọn họ,

làm cho bọn họ không thở nổi, không dám nói chuyện lớn tiếng, không dám

vượt quá phép tắt, rất nhiều chuyện cũng không dám đi làm, bó tay bó chân, rất

sợ sẽ không cẩn thận chọc đến Tề Minh tức giận.

Hiện giờ.

Tề Minh phi thăng lên Thượng Giới, sắp rời khỏi Huyền Giới, như vậy, sự tồn

tại khủng bố đặt ở trên đầu bọn họ sẽ biến mất, loại gông xiềng này cũng sẽ

biến mất, làm cho sáu tộc Huyền Giới trở nên thoải mái.

“Sư huynh.”

CHƯƠNG 496: DỊ TƯỢNG ĐẠI ĐẠO, THÔNG ĐẠO PHI THĂNG

Tô Khinh Âm xuất hiện, ánh mắt nhìn chăm chú vào bóng dáng của Tề Minh.

“Sư đệ.”

Ánh mắt Lữ Thanh Nhan bình tĩnh nhìn.

“Ừ.”

Tề Minh gật gật đầu với các nàng: “Ta đi trước một bước.”

“Ha ha ha…”

Sau đó.

Tề Minh ngửa mặt lên trời cười to, không có áp lực gì, cũng không có gông

xiềng gì, càng không có tiếc nuối gì, hắn sống ở Hạ Giới mấy nghìn năm, đã trải

qua rất nhiều chuyện.

Đã làm đều làm.

Không thẹn với lòng.

Mà chuyện đều được.

Giữ gìn bản tâm.

“Ta là khách xuyên qua, đến đây tìm trường sinh; Hỗn Độn diễn Đại Đạo, hôm

nay hỏi Tiên môn.”

Tề Minh đi từng bước một, đi về phía trời xanh, toàn thân từ trên xuống dưới

tràn ngập Sương Mù Hỗn Độn, bắt đầu vận hành Hỗn Độn Đại Đạo Chân Kinh

quyển thượng.

Vào khoảnh khắc này.

Lấy Tề Minh làm trung tâm.

Đủ loại dị tượng hiện ra.

Răng rắc!

Phía trên bầu trời.

Cửa phi thăng đã xuất hiện, mà còn mở ra, Tề Minh nhìn qua, lại không thể

nhìn thấy bên trong cửa phi thăng là loại cảnh tượng gì.

Vì thế.

Tề Minh kiên định bước đi hướng về cửa phi thăng.

Sau đó.

Dị tượng thiên địa đều hiện ra.

Keng! Keng! Keng!

Đầu tiên.

Âm thanh kiếm minh thấu đến chân trời, vô số kiếm quang màu xanh, biến đổi

Đại Đạo kiếm ý, hội tụ vào cùng nhau, ngưng tụ thành một đóa Hỗn Độn Kiếm

Liên màu xanh.

“Đây là…”

Đột nhiên.

Ở phía sau cửa phi thăng, lại truyền đến một tiếng kêu kinh hãi, giọng điệu vô

cùng kinh ngạc: “Thiên… Thiên tư kiếm đạo như thế, ôi trời…, người phi thăng

này, có thể thành chân truyền của Thiên Kiếm Môn.”

Chẳng qua.

Dị tượng thiên địa do Tề Minh tạo thành chỉ là bắt đầu mà thôi.

Ầm!

Ngay sau đó.

Đó là một mặt trời màu vàng rực rỡ, thẳng hướng phía chân trời, treo cao lên

trời xanh, ẩn chứa uy Thiên Địa Đại Đạo, đây đúng là dị tượng uy năng của

Kim Đan Đại Đạo.

Khiếp sợ cả thiên địa, Huyền Giới đang chấn độ.

“Ha ha ha…”

“Người này phi thăng, có thể vào Đại Nhật Tông, có thể thành chân truyền của

Đại Nhật Tông.”

“Không thể tin được.”

“Đã bao nhiêu năm rồi? Chưa từng xuất hiện người phi thăng từ Hạ Giới có tư

chất cỡ này.”

“…”

Sau khi dị tượng thiên địa thứ hai xuất hiện.

Trong cửa phi thăng.

Đã không chỉ truyền ra một âm thanh, mà là một âm thanh lại một âm thanh,

hơn nữa trong giọng nói của những âm thanh này tràn ngập ngạc nhiên.

“Đây… đây…”

“Không hổ là tiền bối Tề Minh!”

“Lúc trước Chí Tôn Linh Tộc Dương Lệ phi thăng chỉ là dẫn tới một âm thanh

nói chuyện phía sau cửa phi thăng, mà lần này tiền bối Tề Minh phi thăng, ước

chừng dẫn tới rất nhiều âm thanh.”

“Hoàn toàn không phải là một đẳng cấp!”

“Tiền bối Tề Minh thật sự là quá mạnh mẽ, quá mạnh mẽ rồi…”

“Chúng ta hoàn toàn không thể diễn tả bằng lời nói sự mạnh mẽ của tiền bối Tề

Minh.”

“…”

Bên trong Huyền Giới.

Cường giả đạt tới cảnh giới Đại Thừa của các tộc, còn có rất nhiều sự tồn tại

cảnh giới Độ Kiếp, bọn họ ngẩng đầu lên, nhìn chăm chí vào cảnh tượng phi

thăng của Tề Minh, nghe được âm thanh truyền đến từ trong cửa phi thăng.

Toàn thế giới chấn động.

Ầm! Ầm! Ầm!!!

Sau khi dị tượng Kim Đan Đại Đạo dâng lên, động tĩnh do Tề Minh phi thăng

tạo thành thật ra cũng chỉ là vừa mới bắt đầu, có cảnh tượng càng thêm tráng lệ

xuất hiện.

“Đạo khả đạo, phi thường đạo; danh khả danh, phi thường danh,…”

“Đạo sinh một, một sinh hai, hai sinh ba, ba sinh vạn vật…”

“Đức trên không đức, nghĩa là có đức; đức dưới không đức, tức là không

đức…”

“…”

Đúng lúc này.

Ở trong thiên địa của cả Huyền Giới.

Từ trong nơi sâu xa.

Chân ý của Thiên Địa Đại Đạo lưu chuyển, hội tụ mà đến, xuất hiện ba ảo ảnh

pháp thân, đây là một loại hiển hóa của Thiên Địa Đại Đạo, một loại thể hiện.

Đúng là Tam Thanh Đạo Tôn.

Ngọc Thanh, Thượng Thanh, Thái Thanh.

Hơn nữa.

Trong miệng Tam Thanh Đạo Tôn tụng niệm Chân Ý Đạo Kinh, vô số Đạo phù

hiện lên, giống như hoa trời rơi xuống, tụng niệm ra Đạo Kinh, vang vọng trong

thiên địa.

Phảng phất.

Còn đi qua cửa phi thăng truyền vào Thượng Giới.

“Đây… Đây là…”

“Ôi trời…”

“Người này… Người này…”

“Làm sao có thể? Điều này sao có thể?!”

“Không thể tin được, rất không thể tin được…”

“Những tông môn này của chúng ta sợ là không chứa được người này!”

“Rất chấn động.”

“Còn chưa trở thành Tiên Nhân, chỉ mới là cảnh giới Đại Thừa mà thôi, vậy mà

gợi ra dị tượng thiên địa như vậy.”

“…”

Khiếp sợ.

Trong cửa phi thăng, truyền ra âm thanh vô cùng khiếp sợ của các Tiên Nhân

Thượng Giới, dị tượng thiên địa do Tề Minh phi thăng tạo thành thật sự là rất

không thể tin được.

“Ha ha ha… Người này phi thăng, có thể vào Đạo Tông tu hành.”

Lúc này.

Trong cửa phi thăng truyền đến một âm thanh, âm thanh này rất là to, truyền

vào trong tai Tề Minh lại làm cho các Tiên Nhân khác của Thượng Giới ngậm

miệng không nói.

“Đạo Tông.”

Tề Minh do dự.

Ầm! Ầm! Ầm!!!

Nhưng mà.

Dị tượng do Tề Minh tạo thành còn chưa dừng lại, còn đang biến đổi, sau Tam

Thanh Đạo Tôn, xuất hiện một mảng thế giới hỗn độn, tràn ngập sương mù hỗn

độn.

Răng rắc! Răng rắc!

Sau đó.

Ở trong một mảng thế giới Hỗn Độn này.

Xuất hiện một cái trứng Hỗn Độn khổng lồ, trứng Hỗn Độn khổng lồ nổ tung,

biến đổi ra Phụ Thần Bàn Cổ, cầm Hỗn Độn Cự Phủ trong tay, chân đạp Hỗn

Độn Thanh Liên, khai thiên tích địa ở bên trong Hỗn Độn.

Trên thực tế.

Dị tượng thiên địa như vậy, đã không phải là lần đầu tiên xuất hiện.

Chẳng qua.

Lần này lại càng lớn, càng chân thật, càng sinh động như thật, giống như là

chân thật tồn tại, đây là bởi vì Dị Tượng Đại Đạo khiến cho Thiên Địa Đại Đạo

cộng hưởng, sau đó là từ Thiên Địa Đại Đạo biến đổi mà thành.

“Đây là…”

“Hỗn Độn?!”

“Người này chẳng lẽ có quan hệ với Hỗn Độn Tông?”

“…”

Trong cửa phi thăng, lại truyền đến âm thanh, trong giọng nói mang theo khiếp

sợ và nghi ngờ.

Ầm! Ầm! Ầm!

Ngay sau đó.

Dị tượng Hỗn Độn Kiếm Liên sụp đổ, vỡ tan thành điểm sáng đầy trời, biến

thành một loại tinh quang, đều dung nhập vào trong dị tượng Hỗn Độn Chân

Thân.

“Dị tượng Kiếm đạo biến mất rồi.”

“Trực tiếp bị cắn nuốt nghiền nát.”

“Giỏi thật…”

Trong cửa phi thăng, có vài vị Tiên Nhân Thượng Giới nhịn không được kinh

hãi nói.

Vù!

Không bao lâu.

Dị tượng Kim Đan Đại Đạo cũng sụp đổ, biến thành điểm sáng màu vàng đầy

trời, giống như ngân hà màu vàng rực rỡ, cũng đều dung nhập vào trong dị

tượng Hỗn Độn Chân Thân.

Ngay sau đó.

Dị tượng Tam Thanh Đạo Tôn xuất hiện biến đổi, Chân Ý Đạo Kinh đang tụng

niệm lóe ra phù văn, biến thành ba vệt sáng tiêu tan vào trong dị tượng Hỗn

Độn Chân Thân.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!