Tổng cộng có mười hai tòa thành, phân biệt đặt ở mười hai vị trí khác nhau, sau
đó chỗ khác, thì đều là bất bằng cực kỳ bằng phẳng.
Dưới đáy toà thành treo trên bầu trời chính là một cái trận bàn hình tròn thật
lớn.
Cẩn thận quan sát.
Phía trên trận bàn đan xen trận văn huyền diệu khác nhau.
Mặt khác.
Mười hai tòa thành đối diện ứng với mười hai phong Thiên Khải tông.
Vù! Vù! Vù!!!
Không bao lâu.
Tề Minh đã liên tiếp thấy được một chiếc lại một chiếc Pháp Thuyền khác nhau
xé không mà đến, dừng lại ở xung quanh toà thành treo trên bầu trời, đúng là
mười một phong khác.
Trước sau không đến nửa giờ.
Mười hai phong của Thiên Khải tông đã đên đông đủ toàn bộ.
“Sư đệ.”
Lữ Thanh Nhan nói: “Đây là sân bãi cử hành Thịnh hội Thiên Khải, tên là:
Thiên Khải thành, tòa thành phía dưới Pháp Thuyền kia chính là Thanh Vân
Bảo.”
“Mười một tòa thành khác đại biểu cho mười một phong khác.”
“Ừ.”
Tề Minh khẽ gật đầu.
“Đây là pháp lệnh của Thịnh hội Thanh Vân.”
“Lữ Thanh Nhan lại lấy ra một tấm lệnh bài hình thoi, cả vật thể màu xanh, đặt
vào trong tay Tề Minh, nói: “Đến lúc đó ngươi cầm pháp lệnh Thịnh hội Thanh
Vân trong tay, rót linh lực vào trong đó, tuyên bố Thịnh hội Thiên Khải bắt
đầu.”
“Sau khi đệ tử chân truyền của mười một phong khác lại hiện thân kích phát
pháp lệnh, thì có thể mở ra con đường thi đấu Thiên Khải, mọi người tiến đến
tham dự Thịnh hội Thiên Khải, sẽ phải thông qua năm mục thử thách của con
đường thi đấu Thiên Khải, cuối cùng đi vào Thiên Khải thành.”
“Ngươi hiểu rõ chưa?”
“Vầng.”
Tề Minh lại gật gật đầu: “Đã hiểu rõ rồi.”
Phải biết rằng.
Tề Minh kế thừa trí nhớ của nguyên chủ, đối với năm mục thử thách của Thịnh
hội Thiên Khải vẫn tương đối hiểu rõ.
Nói tóm lại.
Tuy rằng năm mục thử thách của Thịnh hội Thiên Khải mỗi lần đều sẽ khác
nhau, nhưng dù thay đổi đến bao nhiêu lần thì bản chất vẫn không thay đổi, chủ
yếu nhắm vào chính là năm mục tư chất: linh căn, thể chất, ngộ tính, căn cốt,
phúc duyên.
“Đi thôi.”
Lữ Thanh Nhan nói: “Không cần căng thẳng.”
“Ta hiểu.”
Tề Minh cười cười, hắn cầm pháp lệnh trong tay đi về phía trước, đứng ở trên
mũi tàu, ánh mắt bình tĩnh nhìn khắp xung quanh, không có bất cứ gợn sóng gì,
tầm mắt của các vị trưởng lão trên Pháp Thuyền cũng dừng trên người Tề Minh.
“Đệ tử chân truyền Tề Minh của Thanh Vân Phong!”
Tề Minh hít sâu một hơi, vận chuyển linh lực, rót vào pháp lệnh Thịnh hội
Thanh Vân trong tay, lớn tiếng nói: “Tuyên bố Thịnh hội Thiên Khải bắt đầu.”
Vù!!!
Pháp lệnh Thịnh hội Thanh Vân từ trong tay Tề Minh phóng lên cao, thẳng vào
trên không, biến hóa thành một đám mây màu xanh, hào quang màu xanh chiếu
rọi khắp nơi.
“Chân truyền của Thanh Vân Phong.”
“Tề Minh? Ta nhớ ra rồi, là đệ tử chân truyền mà Phùng Tử Mục nhận trong
khảo hạch ngoại môn kia, lúc này mới bao lâu, chỉ sợ hắn ngay cả Trúc Cơ cũng
không tới ấy nhỉ.”
“Thanh Vân Phong để cho hắn đến trấn giữ, không sợ đánh mất thể diện à?”
“Thú vị.”
“…”
Phía trên các Pháp Thuyền khác truyền đến tiếng thảo luận của các vị trưởng
lão.
“Đệ tử chân truyền Phó Trần Tuyết của Tàng Kiếm Phong.”
Vù!
Trên Pháp Thuyền của Tàng Kiếm Phong, đó là một thanh niên mặc trang phục
màu đen, hắn cầm pháp lệnh Thịnh hội Tàng Kiếm, kích phát pháp lệnh, xé
không mà lên, hình thành một thanh trường kiếm thật lớn có vỏ kiếm, trôi nổi
trên không trung: “Tuyên bố Thịnh hội Thiên Khải bắt đầu.”
“Phó Trần Tuyết, tên này…”
Nói như thế nào nhỉ.
Tề Minh nhìn đối phương, cảm thấy cái tên này có chút quen thuộc, lại cẩn thận
nhớ lại một chút mới phản ứng lại, Phó Trần Tuyết cũng là gia nhập Thiên Khải
tông vào ba năm trước giống mình.
Chẳng qua.
Tư chất của Phó Trần Tuyết cực cao, thiên phú và tư chất mạnh mẽ, rồi sau đó
được trưởng lão chân truyền của Tàng Kiếm Phong là Tạ Đoạn Thiên nhận làm
đệ tử, có thể nói nhảy vọt đến long môn, một bước lên trời.
Cho nên.
Việc này để lại ấn tượng khắc sâu cho nguyên chủ.
Ký ức vẫn còn mới mẻ.
“Chỉ có thể nói tư chất của nguyên chủ thật sự là quá kém.”
Tề Minh cân nhắc, cẩn thận nhớ lại ký ức của nguyên chủ, kế đó hoàn toàn hiểu
biết rõ ràng phân chia cụ thể năm hạng tư chất, khỏi khỏi bĩu môi, thầm nghĩ
trong lòng: “Tư chất như vậy thế mà còn muốn tu tiên.”
Quả thật.
Nguyên chủ Tề Minh chính là bởi vì năm hạng tư chất không đủ, nên chỉ có thể
trở thành đệ tử tạp dịch, nếu không phải tính cách nguyên chủ cứng cỏi, hơn
nữa có một chút may mắn, chỉ sợ ngay cả năm mục khảo hạch cũng không
thông qua được.
Năm hạng tư chất.
Linh căn chia ra: kim, mộc, thủy, hỏa, thổ.
Đơn linh căn cao nhất, ngũ hành tạp linh căn là thấp nhất.
Từ thấp đến cao.
Thể chất phân chia: phàm thể, linh thể, đạo thể, tiên thể, thánh thể.
Ngộ tính chia thành: phàm tục, trác tuyệt, thiên tài, tuyệt thế, yêu nghiệt.
Căn cốt chia ra: phổ thông, siêu phàm, lưu ly, tiềm long, chân long.
Phúc duyên chia thành: đơn sắc, song sắc, tam thái, tứ thái, ngũ thái.
Mỗi một hạng đều chia ra thành năm cấp.
Mà năm hạng tư chất của Tề Minh.
Linh căn là ngũ hành tạp linh căn, thể chất là phàm thể, ngộ tính là phàm tục,
căn cốt là phổ thông, chỉ có phúc duyên coi như không tệ, đạt tới cấp độ tam
thái.
Vừa vặn.
Đây cũng là tiêu chuẩn thấp nhất thu nhận đệ tử tạp dịch của Thiên Khải tông.
Trong năm hạng tư chất, có một hạng đạt tới cấp độ thứ ba, là có thể trở thành
đệ tử tạp dịch, nhưng điều kiện trước tiên là phải thông qua năm hạng thử thách,
đi vào Thiên Khải thành.
Tiêu chuẩn thấp nhất của đệ tử ngoại môn là phải có ba hạng tư chất đạt tới cấp
độ thứ ba, trong đó linh căn phải đạt tới cấp độ thứ ba.
Tiêu chuẩn thấp nhất của đệ tử chân truyền là toàn bộ năm hạng tư chất phải đạt
tới cấp độ thứ ba, hơn nữa phải có một hạng tư chất đạt tới cấp độ bốn.
“Tề Minh!”
Keng!
Đột nhiên.
Ánh mắt Phó Trần Tuyết dừng ở trên người Tề Minh, truyền ra âm thanh kiếm
minh, bên trong hai mắt của Phó Trần Tuyết có Kiếm đạo kiếm ý cực kỳ hùng
mạnh.
“Đây là…”
Vẻ mặt Tề Minh không thay đổi.
Chẳng qua.
Tề Minh lại cảm giác được một tia áp lực như có như không.
Phảng phất.
Xung quanh dường như có cảm giác áp bách vô hình.
“Phải bắt đầu rồi.”
“Chân truyền giao chiến.”
“Mặc dù trong Thịnh hội Thiên Khải không cho phép đệ tử chân truyền đánh
nhau, nhưng vào mỗi lúc Thịnh hội Thiên Khải bắt đầu, đệ tử chân truyền của
mười hai phong đều sẽ tiến hành giao chiến một trận, hơn nữa này không phải
là giao chiến giữa tu vi và chiến lực, mà là cuộc đấu tranh giữa đệ tử chân
truyền.”
CHƯƠNG 67: PHÂN CHIA TƯ CHẤT, CHÂN TRUYỀN GIAO CHIẾN (2)
“Đương nhiên, đây cũng là một loại cạnh tranh tốt, cho nên tông môn chưa bao
giờ ngăn cản.”
“Phó Trần Tuyết quả thật là chọn một đối thủ không tệ, đệ tử chân truyền Tề
Minh của Thanh Vân Phong mới trở thành đệ tử chân truyền chẳng qua khoảng
một tháng mà thôi, mà Phó Trần Tuyết đã trở thành đệ tử chân truyền của Tàng
Kiếm Phong vào ba năm trước, đệ tử chân truyền của mười phong khác thì lại
càng không giống nhau, ít thì có sáu năm, lâu thì hơn mười hai mươi năm.”
“Phó Trần Tuyết này là muốn đánh Tề Minh tan tác, do đó đặt lòng tin của bản
thân, là muốn dùng Tề Minh làm đá kê chân!”
“Phó Trần Tuyết có loại suy nghĩ và hành vi này, cũng đã là một loại biểu hiện
không tự tin của hắn.”
“…”
Các trưởng lão của mười hai phong thảo luận.
“Tàng Kiếm Phong.”
Ánh mắt Lữ Thanh Nhan lạnh lùng, ánh mắt rét lạnh hướng về phía Pháp
Thuyền của Tàng Kiếm Phong.
Trưởng lão nội môn dẫn đầu Tàng Kiếm Phong là một lão giả tóc trắng cầm
phất trần trong tay, đối với ánh mắt của Lữ Thanh Nhan cũng không phản ứng
gì.
“Lữ trưởng lão.”
Trưởng lão nội môn Bạch Trung Quân của Tàng Kiếm Phong, cũng chính là lão
giả tóc trắng kia không phản ứng gì: “Chân truyền giao chiến chính là giao lưu
giữa tiểu bối, ngươi cần gì phải tức giận?”
“Hừ!”
Lữ Thanh Nhan hừ lạnh một tiếng: “Nếu như không phải sư đệ trở thành đệ tử
chân truyền quá muộn, đệ tử chân truyền của mười một phong các ngươi cộng
lại với nhau cũng không đánh lại sư đệ ta.”
“Ặc…”
Vẻ mặt Tề Minh hơi thay đổi, ánh mắt nghi ngờ nhìn Lữ Thanh Nhan, sư tỷ à sư
tỷ, lời nói cũng không phải nói như vậy, làm sao lại có cảm giác ngươi đây là
kéo thù hận cho ta vậy!
Cái gì gọi là đệ tử chân truyền của mười một phong các ngươi cộng lại với nhau
cũng không đánh lại ta.
Ngươi nghe một chút xem!
Đây đều là lời nói kiêu căng đến cực điểm gì hả.
Ta cũng không nói mà.
Không liên quan gì tới ta.
Các ngươi tìm sư tỷ ta đi!
Tìm sư tỷ ta đi!
Có nghe hay không!!!
Quả nhiên.
Xoẹt! Xoẹt! Xoẹt!!!
Lúc Lữ Thanh Nhan vừa mới nói xong, ánh mắt của mười đệ tử chân truyền
khác cũng không tự chủ được mà rơi lên người Tề Minh, làm cho áp lực Tề
Minh tăng gấp bội.
Lập tức Tề Minh đã trở thành tiêu điểm của mọi người.
Bất đắc dĩ.
Tề Minh rất bất đắc dĩ.
“Giọng điệu thật kiêu ngạo.”
Ánh mắt Phó Trần Tuyết trầm xuống, trầm giọng quát: “Tề Minh, vậy để cho ta
mở mang kiến thức đạo của ngươi đi.”
“Tàng Kiếm Chân Kinh!”
Lời vừa nói xong.
Phó Trần Tuyết vận chuyển Tàng Kiếm Chân Kinh, ở phía sau hắn hiện ra một
thanh pháp tướng Trúc Cơ màu đen kịt có vỏ kiếm, cũng có thể nói là dị tượng
Trúc Cơ, cũng có thể nói là hiện thực hóa đạo của Phó Trần Tuyết.
Tàng Kiếm Chân Kinh.
Công pháp chân truyền của Tàng Kiếm Phong, công pháp bí hiểm, chính là một
loại biểu hiện và diễn hóa của kiếm đạo, tu luyện Tàng Kiếm Chân Kinh phải có
căn cốt tiềm long.
Mà vừa khéo là.
Tư chất cấp thứ tư của Phó Trần Tuyết chính là căn cốt tiềm long, linh căn là
tam hành kim thổ hỏa, ngộ tính thiên tài, phúc duyên tam thái, thể chất Thiên
Kiếm đạo thể.
Hơn nữa.
Phó Trần Tuyết tu hành ba năm ở Tàng Kiếm Phong, tu vi của hắn đã đạt tới
Trúc Cơ sơ kỳ.
Diễn hóa đạo của Phó Trần Tuyết hóa thành cảm giác áp bách vô hình vô chất,
cuộn trào mãnh liệt về phía Tề Minh, loại tranh đấu đạo này nhìn như vô hình
nhưng cũng có dấu vết lần theo.
Trong đó.
Tề Minh cảm xúc sâu nhất.
Tề Minh hiện giờ đã đang chịu đựng đạo của Phó Trần Tuyết, đạo của hắn là
kiếm đạo, hơn nữa là Tàng Kiếm kiếm đạo, giấu một lưỡi pháp kiếm, xuất kiếm
tức là chém địch.
Có câu là: mười năm mài một kiếm, xuất kiếm nhất định chém địch.
“Dám tranh đấu kiếm đạo với ta.”
Tề Minh hít sâu một hơi, nhìn thẳng Phó Trần Tuyết, nếu đã đứng ở nơi đầu
sóng ngọn gió, Tề Minh cũng không sợ, kiếm tu tuyệt đối không thể dễ dàng cúi
đầu, con đường tu hành cũng không thể dễ dàng cúi đầu: “Chính là múa rìu qua
mắt thợ mà thôi.”
“Không biết tự lượng sức mình.”
Keng! Keng! Keng!!!
Lời nói vừa dứt.
Linh lực quanh thân Tề Minh chấn động, Hỗn Độn Thanh Liên đạo cơ trong cơ
thể lựa chọn đôi chút, đóa hoa đại biểu cho Ngũ Hành kiếm ý hơi hơi rung động
một chút.
Rồi sau đó.
Năm lưỡi pháp kiếm cũng phát ra âm thanh kiếm minh.
“Ngũ Hành Kiếm Đạo.”
Tề Minh khẽ quát một tiếng, từ phía sau hắn, trực tiếp xông ra ngũ sắc (đen,
trắng, xanh, đỏ, vàng) kiếm quang, uy năng của kiếm ý Ngũ Hành Kiếm Đạo
đều phóng ra.
Ầm ầm ầm!!!
Chỉ thấy.
Hai mắt Tề Minh và Phó Trần Tuyết đối nhau, ở không gian ngăn cách bọn họ
nhưng lại xuất hiện từng âm thanh khí nổ tung, kế đó một âm thanh thịch vang
lên.
Phụt!!!
Dị tượng Tàng Kiếm phía sau Phó Trần Tuyết biến mất tán loạn, miệng phun
máu tươi, bước chân lảo đảo lùi về phía sau, trên gương mặt tái nhợt hiện ra
chấn động khó có thể tin.
“Ngươi…”
Phó Trần Tuyết hoảng sợ.
“Cái gì?!”
“Đây là Ngũ Hành Kiếm Đạo.”
“Phó Trần Tuyết thế mà lại thua rồi.”
“Làm sao có thể?”
“Chuyện này…”
Xung quanh.
Tất cả các trưởng lão ở đây đều chấn kinh rồi, thật sự hoàn toàn không ngờ đến
chuyện lại phát triển hoàn toàn vượt ngoài dự đoán của bọn họ, Phó Trần Tuyết
trở thành đệ tử chân truyền ba năm trước thế nhưng lại thua trước Tề Minh mới
trở thành đệ tử chân truyền chỉ có một tháng.
Nếu không phải tận mắt nhìn thấy, sợ là tất cả mọi người ở đây đều sẽ không tin
tưởng.
“Sư đệ!”
Lữ Thanh Nhan vừa mừng vừa sợ.
“Ngũ Hành Kiếm Đạo rất tốt.”
Ầm!
Đột nhiên.
Lại có âm thanh của một đệ tử chân truyền vang lên, chính là đến từ đệ tử chân
truyền của Cửu Cực Phong, hắn cầm pháp lệnh Thịnh hội Cửu Cực trong tay,
quát: “Đệ tử chân truyền Chu Khang Mân của Cửu Cực Phong.”
“Đến thử Ngũ Hành Kiếm Đạo của Tề sư đệ!”
Vù! Vù!
Pháp lệnh xé không, biến thành dị tượng Cửu Cực, biến đổi Cửu Trọng Thiên ở
giữa không trung.
Cửu Cực.
Cũng là chín ngày.
Răng rắc! Răng rắc!
Chu Khang Mân trực tiếp biến đổi ra đạo của hắn, đạo của hắn chính là Cửu
Trọng Thiên Đạo, đây là diến hóa ra không gian đạo, kế đó hình thành Cửu
Trọng Thiên.