Thực lực của nhóm người Vạn Ma Yêu Tổ sẽ bị áp chế, mà thực lực của Thích
Không và Vạn Trọng Sơn sẽ được nâng cao và tăng trưởng, cộng thêm Hồng
Mông đại trận còn sẽ giáng xuống vô số Hồng Mông Thần Lôi, ẩn chứa uy năng
phai mờ không gì sánh bằng.
“Đại Đạo thần thông thuật: Đại Tịch Diệt Thuật!”
Vạn Trọng Sơn gầm to, Tịch Diệt Đạo Thiên giáng xuống, Tịch Diệt chi lực vô
cùng vô tận ngưng tụ hình thành Tịch Diệt Thiên Đạo, giống như dòng nước lũ
vô hạn màu xám tràn sang phía đám người Vạn Ma Yêu Tổ.
“Đại Đạo thần thông thuật: Chúng Sinh Nhân Quả Thuật!”
Thích Không cũng gào to một tiếng, thi triển Đại Đạo thần thông thuật mạnh
nhất, Nhân Quả Đạo Thiên cộng dồn trên người hắn, Nhân Quả Đạo lực cuồn
cuộn ào ào ngưng tụ, hoà hợp sức mạnh của Thiên Đạo Thượng Giới, hình
thành Nhân Quả Thiên Đạo, lại kèm theo một ít sức mạnh của Thiên Địa Đại
Đạo.
Giờ phút này.
Quanh người Thích Không xuất hiện chư thiên vạn giới vô cùng vô tận, sức
mạnh của Nhân Quả hiện hoá, giống như tập trung hàng nghìn tỷ tỷ tỷ tuyến
Nhân Quả, hình thành nên dòng Nhân Quả, trấn áp về phía đám người Vạn Ma
Yêu Tổ.
“Đại… Đại Đạo thần thông thuật!!!”
“Trời ạ!!!”
“Đây là Đại Đạo thần thông thuật!!!”
“…”
Ầm đùng đoàng!!!
Trong khoảnh khắc cuối cùng, đám người Vạn Ma Yêu Tổ, Tà Ma Thiên Tôn,
Quỷ Ma Thiên Tôn dốc hết sức, thật sự nhận biết được uy năng khủng khiếp
của Đại Đạo thần thông thuật, bị nghiền ép một cách triệt để.
Sau đó.
Bọn họ đã bị Tề Minh, Thích Không, Vạn Trọng Sơn hợp lại hoàn toàn tiêu diệt
mất, liều hết thủ đoạn, rốt cuộc vẫn bị đám người Tề Minh chém giết, còn là
chết triệt để không còn hài cốt.
Trong chớp mắt.
Lại trôi qua ba ngày.
Từ nay.
Vạn Ma Yêu Quật đã bị Tề Minh hoàn toàn huỷ diệt, không một Thiên Tôn nào
thoát được, tuy trong quá trình đại chiến vẫn để Tà Ma yêu ma dưới đây chạy
mất, nhưng căn bản không hề hấn gì.
Trên cơ bản.
Vạn Ma Yêu Quật đã hoàn toàn biến mất trong Luân Hồi Giới.
“Dọn dẹp chiến trường.”
Tề Minh hạ lệnh: “Lấy hết tài nguyên của Vạn Ma Yêu Quật.”
“Vâng.”
“Tuân lệnh!”
“Cẩn tuân pháp chỉ chủ thượng!”
“…”
Đại quân người hầu của Tề Minh đồng thanh trả lời.
“Ừm.”
Tề Minh hài lòng gật đầu.
Tuy nhiên.
Lần đại chiến này, Tề Minh vẫn tổn thất không ít đại quân người hầu, tạo thành
một phần ba tử vong vì chiến đấu kịch liệt, cũng có khá nhiều người hầu trưởng
thành, nâng cao tu vi trong chiến đấu.
“Cũng được.”
Tề Minh nói.
Chuyển tới cảnh khác.
Bên ngoài Cửu giới.
Tin tức Tề Minh xuất quan dần dần lan truyền ra, ở trong Cửu điện có không ít
Chí Tôn Vĩnh Hằng lần nữa để ý tới Tề Minh.
Ví dụ như Nguyên Thủy Chí Tôn, Keaya vân vân.
“Tề sư đệ xuất quan rồi.”
Lúc Nguyên Thủy Chí Tôn chú ý tới Tề Minh, trùng hợp chính là không bao lâu
sau khi bộc phát đại chiến Vạn Ma Yêu Quật, hắn quan sát kỹ càng một hồi,
trên mặt tỏ vẻ kinh ngạc: “Đây… Đây… Tề sư đệ hắn… Hắn lại đột phá tới
cảnh giới Quy Tắc Thiên Tôn rồi ư! Hơn một vạn năm! Chỉ một vạn mấy năm!
Thế mà hắn đã thành công!!!”
“Gì cơ!!!”
Keaya trừng to hai mắt, chấn động đầy mặt, hít ngược một hơi thở: “Quy Tắc
Thiên Tôn! Tề Minh lại là Quy Tắc Thiên Tôn hả!!!”
“Mau nhìn!”
“Tề Minh! Là Tề Minh!”
“Kẻ Tu Đại Đạo có tu vi thấp nhất đó!”
“Đợi đã! Tu vi của hắn đột phá rồi! Hắn lại thật sự đã đột phá!”
“Tốt lắm!”
“Quy Tắc Thiên Tôn!!”
“…”
Đông đảo Chí Tôn Vĩnh Hằng đều ngạc nhiên.
Đồng thời.
Đám người Thanh Ngọc, Văn Thánh và Tô sư huynh cũng phát hiện được sự
thay đổi của Tề Minh.
“Không thể tưởng tượng nổi!”
Trên khuôn mặt xinh xắn của Thanh Ngọc toát lên vẻ kinh ngạc, nàng không
nhịn được nói: “Tề Minh hắn lại thật sự đột phá rồi, bế quan một vạn mấy năm
thì đã trở thành Quy Tắc Thiên Tôn, hơn nữa còn là Quy Tắc Thiên Tôn nhị
trọng thiên!”
“Sao lại như thế?!”
Văn Thánh kinh ngạc hơn, hắn vốn tưởng rằng Tề Minh không thể nào đột phá,
vì muốn đột phá Quy Tắc Thiên Tôn, căn bản không phải cứ bế quan khổ tu thì
có thể thành công.
Nhưng không ngờ.
Tề Minh thật sự đã thành công.
Không chỉ đột phá tới Quy Tắc Thiên Tôn, hơn nữa còn là Quy Tắc Thiên Tôn
nhị trọng thiên.
“Điều này không thể nào mà!”
Văn Thánh không nhịn được nói: “Sao lại thế chứ? Chẳng qua bế qua hơn một
vạn năm, không những trở thành Quy Tắc Thiên Tôn, còn đạt tới Quy Tắc
Thiên Tôn nhị trọng thiên!”
“Tô sư huynh, ngươi thấy sao?”
Văn Thánh hỏi.
“Không phải một vạn mấy năm.”
Tô sư huynh nhìn thêm vài lần, thản nhiên nói: “Mà là một nghìn tỷ năm! Trên
người Tề Minh có khí tức năm tháng của một kỷ nguyên đã qua đi!”
“Điều này…”
Văn Thánh và Thanh Ngọc nhìn nhau, lần nữa chìm vào im lặng.
Sau đó.
Chiến tranh Tề Minh dẫn dắt đại quân người hầu giết sạch Vạn Ma Yêu Quật,
và Vạn Ma Yêu Tổ, các Chí Tôn Vĩnh Hằng cũng đã thấy hết cảnh chiến đấu
đó.
“Không ngờ Tề Minh bế quan vạn năm, lại có thực lực tới mức này.”
“Khá lắm, khá lắm.”
“Như vậy, Tề Minh mới xem như sơ bộ sở hữu được thực lực đối kháng với lĩnh
hội tám vị tu Đại Đạo khác, song chỉ là sơ bộ sở hữu thôi.”
“Đúng vậy!”
“Dù sao, mấy người tu Đại Đạo nằm trên top đã diễn hoá Đạo Thiên của bản
thân theo chiều hướng hoàn hảo mà.”
“Tề Minh vẫn xếp sau cùng bên trong chín người tu Đại Đạo.”
“…”
Rất nhiều Chí Tôn Vĩnh Hằng đang soi mói.
Thời gian thấp thoáng.
Sau khi trôi mất bảy ngày.
Luân Hồi Giới.
Tề Minh đã kêu đại quân người hầu dọn dẹp chiến trường, mang tất cả chiến lợi
phẩm đi, cướp đoạt toàn bộ tài nguyên của Vạn Ma Yêu Quật, nhưng vẫn chưa
kiểm kê hoàn tất.
Tuy nhiên.
Trong thời gian cực ngắn thì sự việc liên quan tới Vạn Ma Yêu Quật đã lan
truyền ra ở Luân Hồi Giới, dù sao động tĩnh của trận chiến tranh này thật sự quá
lớn, cho du các thế lực lớn của Luân Hồi Giới không muốn biết cũng không thể
nào.
Thế lực của Vạn Ma Yêu Quật không phải nhỏ, tất nhiên sự việc lớn như Tề
Minh giết hại Vạn Ma Yêu Quật cũng không tài nào che giấu được, Tề Minh
cũng không dự tính giấu giếm.
“Thích Không.”
Tề Minh hỏi: “Ngoài ra còn bốn thế lực khác nữa đâu? Cái nào gần chúng ta
nhất?”
“Hồi bẩm chủ thượng.”
Thích Không hành lễ và trả lời: “Chính là Luân Hồi Kiếm Sơn.”
CHƯƠNG 779: HUỶ DIỆT LUÂN HỒI KIẾM SƠN, LẦN NỮA BẾ QUAN, THU HOẠCH TO LỚN
“Được!”
Tề Minh gật đầu, nói: “Vậy thì đến Luân Hồi Kiếm Sơn, tránh lần này ra đây
thu hoạch không đủ, diệt thêm một Luân Hồi Kiếm Sơn.”
“Vâng.”
“Tuân lệnh.”
Thích Không và Vạn Trọng Sơn đồng thanh trả lời.
Vút!
Đầu tiên, Tề Minh giơ bàn tay lên, thu hồi tất cả người hầu vào trong không
gian của hệ thống người hầu, hàng nghìn tỷ tỷ tỷ người hầu đều bỗng chốc biến
mất.
Soạt! Soạt! Soạt!!!
Sau đó.
Ba người Tề Minh, Thích Không, Vạn Trọng Sơn thân hoá độn quang, rời khỏi
nơi này, độn vào trong thời không với tốc độ cực nhanh.
Sau một hồi.
Thì có một thám tử tiếp một thám tử của các thế lực lớn tiến đến, bọn họ đích
thân tới chiến trường, cảm nhận rõ rệt được khí cơ kinh khủng còn sót lại ở
chiến trường, vô cùng đáng sợ.
Có thể nói.
Không đạt tới cảnh giới Pháp Tắc Thiên Tôn thì đều không thể tiếp cận vùng
chính giữa của chiến trường, nếu tu vi quá thấp mà tự ý xông vào khu vực chiến
trường này, thậm chí sẽ bị giết chết bởi khí cơ khủng khiếp còn sót.
Có thể nói.
Sau đó rất lâu.
Thi thể, vật phẩm, vân vân của khu vực chiến trường này đều sẽ chịu phải khí
cơ xâm nhiễm của sát nghiệt và nghiệp chướng vô tận, biến thành từng món tà
vật, chỗ này cũng sẽ trở thành nơi cấm kỵ.
Đương nhiên.
Đây sẽ là chuyện của rất lâu sau này.
“Vạn Ma Yêu Quật lại bị diệt mất, trước sau chẳng qua chỉ bảy ngày, phải biết
rằng, thế lực của Vạn Ma Yêu Quật không phải nhỏ mà lại không hề có sức
chống trả.”
“Chỉ đành nói kẻ địch muốn huỷ diệt Vạn Ma Yêu Quật quá mạnh.”
“Đúng thế!”
“Người tiêu diệt Vạn Ma Yêu Quật rất có thể cũng là cường giả siêu cấp tham
dự Đại hội Ma giới, chứ không phải sinh linh thổ dân của Luân Hồi Giới.”
“Có thể lắm…”
Dễ nhận thấy.
Trong Luân Hồi Giới.
Đã có khá nhiều Thiên Tôn tham dự Đại hội Ma giới biết được tin tức này.
Cảnh tượng thay đổi.
Liên Minh Vạn Đạo.
Vạn Nhẫn Sơn.
“Các ngươi nghe tin chưa? Sau khi Tề trưởng lão xuất quan, phẫn nộ ra tay, với
thủ đoạn lôi đình chỉ dùng hết bảy ngày thì đã diệt cả Vạn Ma Yêu Quật.”
“Đương nhiên đã có nghe nói, Tề trưởng lão thật sự mạnh quá mà.”
“Thế mà chúng ta tưởng rằng Tề trưởng lão không xứng làm trưởng lão danh
dự, đây đều do tầm nhìn của chúng ta nông cạn, căn bản không biết sự lớn mạnh
của Tề trưởng lão.”
“Là chúng ta đã sai!”
“…”
Đông đảo trưởng lão và các thành viên tinh anh của Liên Minh Vạn Đạo đang
xôn xao bàn tán vì điều đó.
Thời gian thấp thoáng.
Ba ngày sau.
Luân Hồi Kiếm Sơn.
Tề Minh đã tới nơi.
Đưa mắt trông ra xa.
Đập vào phạm vi tầm nhìn của Tề Minh chính là từng dãy núi cao vút tầng mây,
hình dạng bên ngoài giống như các thanh cự kiếm Thông Thiên, liên miên
không hết, tổ thành dãy núi Luân Hồi Kiếm Sơn.
“Giáng xuống!”
Ánh mắt Tề Minh lạnh nhạt, vung bàn tay lên trực tiếp triệu hoán ra đại quân
người hầu, giống như khi giết sạch Vạn Ma Yêu Quật, kêu đại quân người hầu
phát động tiến công sang phía Luân Hồn Kiếm Sơn, vây đánh Luân Hồi Kiếm
Sơn.
“Tìm đường chết!”
“Kẻ xấu phương nào?”
“Cả gan dám đột kích Luân Hồi Kiếm Sơn!”
“Chịu chết đi!!!”
“…”
Ầm đoàng đoàng!!!
Kiếm trận hộ sơn đã đạt tới cấp Thiên Địa Đại Đạo xuất hiện che phủ lại toàn
Luân Hồi Kiếm Sơn, chống đỡ lại đại quân người hầu của Tề Minh.
“Phá.”
Ánh mắt Tề Minh vừa lóe lên liền nhìn thấu chỗ sơ hở của đại trận, giơ tay phải
lên, Hỗn Độn Phá Giới Kiếm phá không tới đó, trực tiếp đập tan kiếm trận hộ
sơn này.
Răng rắc! Răng rắc!
Phịch!!!
Tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên, xé nứt thời không, bốn phương trời đất
đều đang rung lắc dữ dội, sản sinh đủ tình cảnh đáng sợ.
“Không!!!”
“Á!!”
“Phụt!!!”
“Kiếm trận hộ sơn bị phá rồi!”
“Chuẩn bị nghênh chiến!!!”
“…”
Các trưởng lão và đệ tử của Luân Hồi Kiếm Sơn đều gào to.
“Toàn lực ra tay.”
Giọng điệu Tề Minh lạnh lùng hạ lệnh: “Luân Hồi Kiếm Sơn! Không chừa một
ai!”
“Vâng!”
“Tuân lệnh!!!”
Thích Không và Vạn Trọng Sơn đồng thanh trả lời.
Lại bộc phát một trận đại chiến.
Thế lực của Luân Hồi Kiếm Sơn lớn mạnh hơn Vạn Ma Yêu Quật không ít,
ngoại trừ Lão Tổ Tông: Luân Hồi Thiên Tôn của Luân Hồi Kiếm Sơn là Quy
Tắc Thiên Tôn Cửu trọng thiên, còn một Thái Thượng Lão Tổ: Kiếm Giới
Thiên Tôn cũng là Quy Tắc Thiên Tôn Cửu trọng thiên.
“Giết!”
“Giết!!”
Đùng đùng đùng!!!
Thích Không và Vạn Trọng Sơn hợp sức đối kháng Luân Hồi Thiên Tôn với
Kiếm Giới Thiên Tôn, hai bên giao chiến giết vào phía trên Thượng Thương, vô
số thần thông đạo pháp không ngừng giao phong chém giết.
“Hồng Mông đại trận!”
Tề Minh cũng không nương tay, giết vào trong chiến trường, bố trí Hồng Mông
đại trận trợ giúp tất cả thuộc hạ hợp lại vây giết Luân Hồi Thiên Tôn và Kiếm
Giới Thiên Tôn của Luân Hồi Kiếm Sơn.
Trong nháy mắt.
Trận chiến tranh này đã kéo dài hết một tháng.
“Không!!”
Khắp người Luân Hồi Thiên Tôn nhuốm đầy máu, sau lưng hắn lại bị hoàn toàn
trấn áp, Lục đạo luân hồi cũng đã phá vỡ mất, trên dưới toàn thân xác của hắn
tràn đầy khe nứt giống như đồ gốm nứt vỡ.
Hắn sắp chết rồi.
“Diệt!”
Ầm!
Tề Minh chỉ một ngón tay ra, Hồng Mông Đạo Quang phá không tựa như một
chùm ánh sáng, xé toác thời không, xuyên qua đầu của Luân Hồi Thiên Tôn,
mọi sinh linh phai mờ đi sinh cơ và ý thức, chết một cách triệt để, thân xác như
đồ gốm nứt vỡ rơi xuống.
“Á!!!!”
Tiếng la thảm thiết vang lên.
Kiếm Giới Thiên Tôn đã bị Thích Không và Vạn Trọng Sơn chém giết, thi thể
bị chặt thành hai mảnh, chân linh và ý thức hoàn toàn bị diệt mất, thi thể cũng
rơi xuống phía dưới.
Từ nay.
Luân Hồi Kiếm Sơn cũng bước theo gót của Vạn Ma Yêu Quật, tan vỡ trong tay
Tề Minh, đại quân người hầu của Tề Minh lại một lần giảm bớt một phần ba
binh lực.
Một bên khác.
Tin tức liên quan tới Tề Minh đã hoàn toàn lan truyền ra, các thế lực lớn của
Luân Hồi Giới đều đã biết về Tề Minh, biết rằng Tề Minh chính là trưởng lão
danh dự của Liên Minh Vạn Đạo.
Dưới tình hình như vậy.
Ba thế lực khác nhanh chóng kết hợp lại, dù sao năm xưa năm thế lực lớn bọn
họ hợp sức vây đánh Liên Minh Vạn Đạo, lại bị Minh chủ của Liên Minh Vạn
Đạo đánh lui.
Hiện tại.
Tề Minh ra tay, liên tục huỷ diệt Vạn Ma Yêu Quật và Luân Hồi Kiếm Sơn, rõ
ràng chính là để trả thù, vì tránh bước theo gót của Luân Hồi Kiếm Sơn và Vạn
Ma Yêu Quật, ba thế lực còn lại đã liên kết.
Trên chiến trường của Luân Hồi Kiếm Sơn.
“Chủ thượng.”