Tề Minh lại nói: “Lần trước là ta nói tới. Lần này hay là sư tỷ nói trước đi?”
“Cũng được.”
Lữ Thanh Nhan cười khẽ. Nàng cẩn thận quan sát Ngu Tuyết Lan và Tô Khinh
Âm, sau khi im lặng nửa ngày, nàng nói: “Theo quan sát của ta, tốc độ mà Ngu
Tuyết Lan hấp thu Linh Vân rất nhanh, hơn nữa tốc độ của Khải Linh cũng
không giống bình thường.”
“Cho nên, ta suy đoán ngộ tính của Ngu Tuyết Lan hẳn đã đạt tới tứ đẳng Tuyệt
Thế. Còn Tô Khinh Âm cũng giống thế, các nàng hẳn đều thuộc trình độ tứ
đẳng Tuyệt Thế.”
“Ngươi cảm thấy thế nào, sư đệ?”
Lữ Thanh Nhan hỏi.
Tề Minh cười, nói: “Ta lại không nghĩ giống sư tỷ.”
“Theo ánh mắt của sư đệ thì ngộ tính của Ngu Tuyết Lan xác thật hẳn là ở tứ
đẳng. Nhưng ngộ tính của Tô Khinh Âm vượt qua Ngu Tuyết Lan, đạt tới mức
cao nhất, ngũ đẳng Yêu Nghiệt.”
“Chuyện này…… Yêu Nghiệt……”
Đám người Đàm Thành Lĩnh sửng sốt, nói: “Tề chân truyền, ngươi quá xem
trọng Tô Khinh Âm rồi. Ngộ tính ngũ đẳng Yêu Nghiệt, sao có thể!”
“Sư đệ, ngươi chắc chắn chứ?”
Lữ Thanh Nhan hỏi lại.
“Chắc chắn.”
Tề Minh gật đầu.
“Vậy chúng ta sẽ mỏi mắt mong chờ.”
Lữ Thanh Nhan nói.
“Được.”
Tề Minh trả lời.
Nhưng mà.
Nửa giờ sau.
Trên đường Ngu Tuyết Lan đi đến bí cảnh Ngộ Đạo thì lại gặp phải nguy hiểm.
Trước mặt nàng, xuất hiện vài con hung thú, và thêm một con yêu thú có thể so
với Luyện Khí tầng một, chặn đường đi của nàng.
“Yêu thú.”
Ngu Tuyết Lan nhíu chặt đôi mày lá liễu.
Rống! Rống! Rống!!!
Đột nhiên.
Bốn phía có rất nhiều tiếng gầm của hung thú vang lên.
“A!!!”
“Cứu mạng! Cứu mạng!!!”
“Yêu thú! Có yêu thú!”
“Không!!!”
“Chạy mau!!!”
“……”
Phốc!!!
Ngay sau đó.
Là tiếng kêu thảm thiết, vô cùng thê lương vang lên.
Không biết bao giờ.
Trong phạm vi của Thịnh hội Thiên Khải.
Đột nhiên lại có từng con yêu thú xuất hiện. Chúng nó vọt ra từ nơi ẩn núp
trong bóng tối, tập kích mãnh liệt về phía đám người tham dự của Thịnh hội
Thiên Khải.
Trong thời gian ngắn.
Đã tạo thành rất nhiều thương vong.
“Không ổn.”
Thông qua hoá thân của Thiên Khải kính, Tề Minh phát hiện được trước tình
huống, quát: “Sư tỷ, hai vị trưởng lão, đã xảy ra chuyện. Ở Thịnh hội Thiên
Khải, đột nhiên xuất hiện rất nhiều yêu thú và hung thú.”
“Đã có không ít người tham dự bị giết hại.”
“Sư đệ.”
Lữ Thanh Nhan phản ứng lại, trầm giọng nói: “Lập tức thông qua hoá thân của
Thiên Khải kính liên hệ tất cả trưởng lão ngoại môn, để bọn họ hành động ngay
lập tức, giết đám yêu thú và hung thú còn sót lại này.”
“Được.”
Tề Minh gật đầu.
Tâm niệm vừa động.
Hắn ngay lập tức sử dụng hoá thân của Thiên Khải kính để liên hệ các trưởng
lão ngoại môn của mười hai phong. Nhưng hắn lại phát hiện, năng lực của hoá
thân Thiên Khải kính bị chặn lại bởi một lực lượng vô hình.
Tề Minh không thể liên hệ trưởng lão ngoại môn của mười hai phong.
Không chỉ có như thế.
Dưới sự phản chiếu từ hoá thân của Thiên Khải kính, Tề Minh nhìn thấy các
trưởng lão ngoại môn của mười hai phong đều bị cuốn vào trận chiến và đang
giao chiến với những yêu tộc mạnh mẽ.
“Sao lại thế này?”
“Sao đột nhiên lại xuất hiện nhiều yêu thú như vậy?”
“Không phải chúng đã được dọn dẹp sạch sẽ rồi sao?”
“Đã xảy ra chuyện gì?”
“Trưởng lão ngoại môn đâu?”
“Còn không mau chóng ra tay, chẳng lẽ muốn xem đám người tham dự bị yêu
thú giết hết hay sao?”
“Đáng chết!”
Các trưởng lão nội môn của mười hai phong lộ ra vẻ u ám.
Hiển nhiên.
Đã xảy ra chuyện.
Hơn nữa còn là chuyện lớn.
“Sư tỷ.”
Tề Minh quát: “Năng lực của hoá thân Thiên Khải kính bị chặn lại bởi một
luồng lực lượng vô hình. Ta không thể phá vỡ được cỗ lực lượng này, chắc chắn
đã xảy ra chuyện lớn.”
“Tất cả trưởng lão ngoại môn đều bị yêu thú mạnh mẽ cản trở, không thể phân
thân.”
“Chuyện này……”
Ánh mắt của Lữ Thanh Nhan lập tức trở nên nghiêm túc.
“Năng lực của hoá thân Thiên Khải kính bị chặn.”
Vẻ mặt của Đàm Thành Lĩnh trở nên trịnh trọng.
“Tề chân truyền.”
Thôi Khánh trầm giọng nói: “Vì bảo đảm an toàn của ngươi, thỉnh ngài đừng
tuỳ tiện rời đi, phải ở bên cạnh chúng ta. Hiện tại xem ra, đây nhất định là một
kế hoạch đã được lên từ lâu.”
“Ừ, ta đã biết.”
Tề Minh gật đầu.
“A!!!”
“Đừng! Cứu mạng!!”
“Súc sinh đáng chết.”
“Cứu ta! Cứu ta!!!”
“Đừng ăn ta!”
“……”
Tiếng kêu thảm thiết, rống giận, sợ hãi.
Thông qua hoá thân của Thiên Khải kính, Tề Minh nghe thấy tiếng kêu thảm
thiết của những người tham dự. Hầu hết những người tham dự này đều là người
phàm, còn một số ít là võ giả.
Nhưng mà.
Kẻ thù của bọn họ lại là yêu thú và hung thú.
Căn bản không phải là đối thủ.
Đã có rất nhiều người tham dự bị yêu thú giết chết.
Máu tươi, thi thể, phần còn lại của chân tay đã bị cụt.
Giống như luyện ngục.
“Nghiệt súc.”
Nét mặt Tề Minh trở nên u ám, trong mắt lộ ra sát ý, “Quả thực đáng chết.”
“Xem ra là đã xảy ra chuyện.”
“Không thể để yêu thú tiếp tục tàn sát nữa.”
“Ta sẽ đi một chuyến.”
Rất nhanh.
Các trưởng lão nội môn của Lăng Tiêu phong, Thông Thiên phong, Bá Đao
phong đều đứng dậy. Bọn họ muốn thông qua thông đạo không gian để truyền
tống đến đó, cứu giúp những người tham dự này.
Nhưng mà.
Ầm ầm ầm!!!
Rung chuyển giống như trời động.
Rống! Rống! Rống!!!
Nháy mắt.
Một con yêu thú có hình thể khổng lồ xuất hiện. Bọn họ vọt ra từ bốn phía, đã
ẩn náu rất lâu rồi.
Đám yêu thú này vốn dĩ chính là những tồn tại mạnh mẽ sống trong Thiên Khải
Tông. Vào ngay lúc này, bọn chúng lại tụ tập với nhau.
Hơn nữa.
Mỗi một con đều đã đạt tới cảnh giới Nguyên Anh.
Ngoài ra.
Bọn họ còn không hiện hóa ra hình người, mà là bày ra chân thân yêu thú của
mình. Mỗi một hình thể đều cực kỳ khổng lồ, dài tới hơn 1000 mét.
“Thiên Khải Tông, mấy năm nay các ngươi đều bóc lột và ngược đãi chúng ta.
Hôm nay, các ngươi phải trả giá.”
“Ha ha ha……”
“Chúng ta muốn huỷ diệt hoàn toàn Thịnh hội Thiên Khải lần này.”
“Các ngươi đừng mơ tưởng sẽ có thể cứu được đám người tham dự đó.”
“Đi tìm chết đi.”
“Thiên Khải Tông, các ngươi cao cao tại thượng, tự cho là đã khống chế được
hết thảy, nuôi dưỡng tộc của ta, coi tộc của ta như một nguồn tài nguyên tái tạo
để cho các ngươi có thể lấy bất cứ thứ gì mình muốn. Hôm nay các ngươi sẽ
phải trả giá đại giới cho những thứ này.”
“Yêu tộc tuyệt không làm nô!”
“……”
Oanh! Oanh! Oanh!!!
Yêu khí xông thẳng lên trời.
Từng đám mây đen kéo đến từ xung quanh, giấu trời che đất, chặn mất ánh sáng
lộng lẫy của trời sao. Mỗi một con yêu thú đều vô cùng mạnh mẽ, không hề yếu
hơn các trưởng lão chân truyền của các phong.
CHƯƠNG 80: BẠO ĐỘNG (2)
Đám yêu thú này đều là lão tổ của những yêu tộc cường đại ở Thiên Khải Tông.
Nói chung.
Đám yêu thú lão tổ sẽ không dễ dàng hiện thân, mà sẽ ẩn nấp để Thiên Khải
Tông không phát hiện. Nói cách khác, bọn họ sẽ bị các trưởng lão chân truyền
của Thiên Khải Tông lột da rút gân. Tất cả bộ phận từ trên xuống dưới đều sẽ
trở thành tài liệu.
Hiện tại.
Tất cả đám yêu thú lão tổ này lại xuất hiện.
“Các ngươi đang tìm chết.”
Oanh!
Bạch Trung Quân từng bước bước ra. Ánh mắt hắn lạnh lẽo, nhìn thẳng vào
đám yêu thú lão tổ này, “Thiên Khải Tông cho các tộc của các ngươi cơ hội
được sinh sôi nảy nở. Các ngươi lại không biết mang ơn đội nghĩa, dám dĩ hạ
phạm thượng.”
“Nghiệt súc chính là nghiệt súc.”
Tôn Kiệt, trưởng lão nội môn của Thông Thiên phong trầm giọng quát: “Các
ngươi đúng là gan tày trời, dám can đảm phá rối Thịnh hội Thiên Khải. Có vẻ
như đã có ai đó chống lưng cho các ngươi, hay nói cách khác, chỉ bằng các
ngươi cũng dám ngoi đầu ra?”
“Các ngươi, đám nghiệp chướng không biết sống chết.”
Ong! Ong! Ong!!!
Trưởng lão nội môn của mười hai phong.
Ngoại trừ Lữ Thanh Nhan đang thủ ở bên cạnh Tề Minh, thì 35 vị trưởng lão
nội môn đều xông ra ngoài. Khí thế Nguyên Anh cảnh được phóng ra, đối thế
với lũ yêu thú lão tổ.
“Giết!!”
Oanh!
Bạch Trung Quân dẫn đầu ra tay, nặn ra pháp ấn, tạo ra một con hoả long khủng
bố trông sinh động như thật, oanh giết về phía Hoàng Kim Sư yêu thú lão tổ.
Rống!
Hoàng Kim Sư yêu thú lão tổ rống ra một cột sáng để chặn lại một kích này của
Bạch Trung Quân.
“Giết!!!”
“Diệt đám yêu thú này.”
“Nếu bọn chúng đã không muốn sống, vậy thì giết.”
“Ra tay.”
“Không cần lưu tình.”
“……”
Oanh! Oanh! Oanh!!!
Vì thế.
35 vị trưởng lão nội môn đều ra tay. Bọn họ đều có tu vi Nguyên Anh cảnh,
thực lực vô cùng cường đại, phiên sơn đảo hải đều dễ như trở bàn tay.
Có thể nói.
Giống như lục địa tiên thần.
Các loại thủ đoạn khác nhau đều được thi triển ra, diễn hoá ra lôi đình, hỏa
long, chu tước, kiếm trận……
Đương nhiên.
Đám yêu thú lão tổ này cũng không lương thiện gì. Thực lực của bọn chúng vô
cùng cường đại, còn có pháp thuật do huyết mạch truyền thừa. Bộn chúng giao
chiến với các vị trưởng lão nội môn trên bầu trời.
Chiến đấu vô cùng kịch liệt.
Tầng mây đều bị xé rách.
Không gian chấn động kịch liệt.
“Sư đệ.”
Lữ Thanh Nhan hít sâu một hơi, nhìn chiến trường trên bầu trời, trầm giọng nói:
“Ngươi yên tâm, có sư tỷ ở, sư tỷ sẽ bảo vệ ngươi thật tốt.”
“Đa tạ sư tỷ.”
Tề Minh gật đầu, lại nói: “Chỉ là sư tỷ, yêu thú lão tổ có 36 vị, hiển nhiên đã
sớm tính kế từ lâu. Nếu sư tỷ ngươi không tham chiến, các trưởng lão nội môn
khác sẽ rơi vào tình cảnh xấu.”
“Không có việc gì.”
Lữ Thanh Nhan nói: “Đám yêu thú lão tổ này căn bản không có lá gan lớn như
vậy, dám phản kháng lại Thiên Khải Tông. Hẳn là có người đứng đằng sau
chống lưng cho bọn họ. Dưới tình huống nội ứng ngoại hợp, hơn nữa hộ tông
đại trận còn mở ra, kẻ thù có thể xâm nhập đi vào.”
“Trước khi độc thủ phía sau xuất hiện, ta không thể rời khỏi ngươi.”
“Chuyện ở nơi này đã nói cho các trưởng lão chân truyền chưa?”
Tề Minh hỏi.
“Yên tâm.”
Lữ Thanh Nhan nói: “Thịnh hội Thiên Khải là một trong những chuyện khá
quan trọng của Thiên Khải tông, cũng là con đường tốt nhất để thu nhận máu
tươi. Bọn họ dám gây rắc rối trong Thịnh hội Thiên Khải thì đều sẽ không có
kết cục tốt.”
“Ta đã biết.”
Tề Minh gật đầu.
Lúc này.
Thông qua hoá thân của Thiên Khải kính, Tề Minh thấy được tung tích của ma
tu, còn có không ít tán tu. Thực lực của bọn họ đều không thấp, đều đạt tới Kết
Đan cảnh.
“Ma tu, tán tu.”
Vẻ mặt Tề Minh trầm xuống, nói với Lữ Thanh Nhan: “Sư tỷ, còn có ma tu và
tán tu đều lẻn vào được. Hơn nữa bọn họ còn đã bắt đầu hành động.”
Rống!!!
Đột nhiên.
Ngay lúc này.
Đám người Tề Minh nghe thấy một tiếng rống kinh thiên động địa. Mọi người
đều nhịn không được mà ngẩng đầu lên. Trên không trung, trong tầng mây, xuất
hiện một con cự thú to lớn có hình thể đạt tới vạn mét.
Tề Minh ngửa đầu quan sát cẩn thận.
Đây là một đầu cự vật vô cùng to lớn, toàn thân đen nhánh, giống như đổ hắc
thiết mà thành, có đầu rồng lớn giống như chân long, nhưng thân hình lại là của
một con cá sấu thời tiền sử được phóng to lên gấp nhiều lần.
Toàn thân được bao phủ bởi các lớp vảy hình thoi.
“Ngươi là Yêu Đình tôn giả!”
Lữ Thanh Nhan liếc mắt một cái đã nhận ra thân phận của đối phương, gần như
thất thanh nói: “Long Ngạc!”
“Chuyện này……”
“Vậy mà lại là Yêu Đình tôn giả.”
“Yêu Đình điên rồi sao?”
“Yêu Đình muốn làm cái gì? Chẳng lẽ bọn họ lại muốn khai chiến với Thiên
Khải Tông chúng ta một lần nữa sao?”
“Quả là đồ hỗn trướng!!”
Các vị trưởng lão nội môn quá mức khiếp sợ và phẫn nộ.
Phải biết rằng.
Yêu Đình tôn giả.
Trong Yêu Đình có địa vị cao thượng, thực lực cường đại, gần giống tiên thần.
Cho dù là các trưởng lão chân truyền của Thiên Khải Tông cũng không phải là
đối thủ của Yêu Đình, kém hơn một cấp bậc.
Chỉ có phong chủ của mười hai phong.
Hoặc là Thái thượng trưởng lão của Thiên Khải Tông mới có thể đối kháng lại
Yêu Đình tôn giả.
“Thiên Khải Tông.”
Ong!
Thanh âm của Yêu Đình tôn giả – Long Ngạc truyền vào trong tai của tất cả
mọi người ở đây, tựa như vang lên ở trong đầu, “Bản tôn giả hiện tại đã thoát ly
Yêu Đình, cho nên, hành động hiện tại của bản tôn giả đều không liên quan gì
với với Yêu Đình.”
“Long Ngạc tôn giả.”
Lữ Thanh Nhan chậm rãi hít sâu một hơi, cưỡng ép chính mình bình tĩnh lại,
“Ngươi không tiếc thoát ly Yêu Đình cũng muốn khiêu chiến với Thiên Khải
Tông chúng ta, ngươi làm như vậy có ích lợi gì? Rốt cuộc hành động này là vì
sao?”
“Vì sao?!”
Ngữ khí của Long Ngạc tôn giả lập tức xuất hiện dao động rất lớn, tràn ngập
phẫn nộ và sát ý cuồng bạo, đến mức không kìm lại được mà khiến cho bốn
phía nhấc lên một cơn bão linh khí khủng bố.
Tựa như thiên tai.
“Các ngươi chẳng lẽ đã quên sao? Chỉ mới ở một tháng trước.”
Long Ngạc tôn giả trầm giọng quát: “Ngoại môn khảo hạch của Thiên Khải
Tông các ngươi, Tô Tử Húc, trưởng lão chân truyền của Võ Chiếu phong, trong
bí cảnh Thiên Khôi đã thiết kế cái bẫy Truyền thừa Thiên Khôi, dẫn ra rất nhiều
yêu tu Luyện Khí kỳ ẩn núp trong Thiên Khải Tông của các ngươi.”
“Nhưng mà.”
“Các ngươi hẳn cũng rõ ràng, yêu tu mà các ngươi bắt lấy cuối cùng có huyết
mạch truyền thừa của Long Ngạc ta. Tên thật của hắn là Long Đằng Vân. Thiên
Khải Tông các ngươi không chỉ sưu hồn hắn mà còn khiến hắn hài cốt không
còn.”
“Long Đằng Vân chính là cháu chắt của bản tôn.”
“Chuyện này……”