Virtus's Reader
Phần Mềm Treo Máy: Ta Bất Tri Bất Giác Liền Vô Địch

Chương 819: Hủy hoại Ma Thần điện, Chủ Tiên giới Trần Trường Sinh (2)

Dù sao thì mười hai đại quân liên kết lại, sức mạnh đáng sợ quá đi. Trong Cửu

Đại Thượng giới, ngoài Cửa Đại Mạch Thượng giới Căn Nguyên có thể đối đầu

thì những thế lực khác đều không thể chống đỡ lại được.

Đáng sợ quá đi mất.

Vậy nên mới nói, Ma Thần điện không thể thoát khỏi vận mệnh và kết quả bị

hủy diệt.

Đùng đoàng!

Đúng lúc này, Chủ Ma Thần điện đã xuất hiện.

Thì ra đây là một vị Vĩnh Hằng Chí Tôn Cửu trọng thiên đã đạt đến cấp Đại

Đạo Đại Thành, là Hỗn Độn Ma Thần đã tồn tại từ khi Đệ Nhất Thượng giới

mới sinh ra. Hắn là một Hỗn Độn Ma Thần của Đệ Nhất Thượng giới.

Tên thật của hắn là Hỗn Độn Ma Thần.

Vậy nên, Hỗn Độn Ma Thần đã sống qua chín Thời Kỳ Hư Vô.

Đây đã là Thời Kỳ Hư Vô thứ mười rồi, đủ để sánh vai với chín vị Chủ Thượng

giới rồi.

“Giết!”

“Tử Vi Chí Tôn Thần Thông Thuật.”

Đùng, đùng!

Thái Thượng Lão Quân – một trong Tam Thanh và Trung Ương Tử Vi Đại Đế –

một trong Tứ Ngự đã bắt tay với nhau, bọn họ cũng đều là Vĩnh Hằng Chí Tôn

Cửu trọng thiên cấp Đại Đạo Đại Thành.

Nhưng mà, Hỗn Độn Ma Thần sống lâu vậy rồi. Thái Thượng Lão Quân và

Trung Ương Tử Vi Đại Đế muốn giết Hỗn Độn Ma Thần này một cách triệt để

thì gần như là điều không thể. Trừ khi Chủ Tiên giới đích thân ra tay.

“Mạnh quá.”

Ở ngoài chiến trường.

Tề Minh vọng sang nhìn nơi chiến trường, hắn không ra tay nữa. “Nếu so sánh

thì thực lực mạnh hơn quá nhiều so với của Ma La, đây chính là thực lực của

cấp Đại Đạo Đại Thành sao?”

“Phù…”

Tề Minh hít một hơi thật sâu: “Bây giờ ta vẫn chưa phải là đối thủ của họ, ta cần

phải mạnh hơn.”

Có thể nói, trong mắt Tề Minh, Hỗn Độn Ma Thần không có cơ thể thật, đó chỉ

là Hỗn Độn Bổn Nguyên Chi Khí vô hình vô dạng thôi, có thể hóa thành vạn

vật trong đất trời, có đủ các thủ đoạn khác nhau.

“Đám tiểu bối các ngươi!”

Hỗn Độn Ma Thần hét lên đầy giận dữ, nói: “Tên khốn, giỏi thì bảo Chủ Tiên

giới ra đây! Chủ Tiên giới, đồ con rùa rụt cổ chỉ biết trốn sau lưng người khác.”

“Để tiểu bối ra tay thì còn nói làm gì nữa, ra đây cho ta!”

Đùng đoàng!

Tiếng nổ lại vang lên.

Bùm!

Hỗn Độn Ma Thần lại bị đánh bay ra.

“A!”

Hỗn Độn Ma Thần kêu đầy thảm thiết.

“Hừ.”

Thái Thượng Lão Quân trầm giọng, hét: “Nếu sư tôn ra tay thì ngươi không

đánh nổi một hiệp đâu. Ngươi sống lâu vậy rồi nhưng vẫn chẳng phải là đối thủ

của bọn ta đấy thôi.”

“Bó tay chịu trói đi.”

Trung Ương Tử Vi Đại Đế hét lớn.

“Trần Trường Sinh!’

Hỗn Độn Ma Thần lại hét lớn: “Ra ngoài cho ta!”

“Haiz…”

Đột nhiên, có một tiếng thở dài không biết từ đâu ra thế nhưng lúc đó, tiếng thở

dài đã vang khắp cả chiến trường, cả không gian cứ như ngưng đọng lại.

Mọi người chỉ thấy bên chân trời có một bóng người, chuyển từ hư không thành

vật thực, nó nhanh chóng đến gần chiến trường, đứng từ trên cao nhìn chúng

sinh.

Vào khoảnh khắc đó, tất cả mọi người, vô số sinh linh đều quỳ xuống.

Bởi vì có một áp lực vô hình, không thể hình dung được đang đè lên bọn họ,

khiến chúng sinh đều quỳ bái, khó mà chống lại được, khó mà chịu đựng được.

Đùng, đùng!

Tề Minh vận chuyển Hồng Mông Đại Đạo Chân Kinh, Thiên Địa Đại Đạo bắt

đầu vận chuyển quanh hắn, vậy nên mới miễn cưỡng chống đỡ lại được sức ép

khổng lồ của Tiên Đạo Căn Nguyên.

“Đáng sợ quá!”

Tề Minh thực sự thấy rất bất ngờ.

“Sư tôn!”

“Bái kiến sư tôn!”

Thái Thượng Lão Quân, Trung Ương Tử Vi Đại Đế, Hoàng Thái Cực vội vàng

quỳ xuống.

“Ừm.”

Vị Chủ Tiên Đạo này bị bao trùm bởi màn sương, không thể nhìn ra dung nhan

thật của người đó. Cho dù Tề Minh có cố gắng mở to mắt thì vẫn chỉ nhìn thấy

bóng người mờ mờ mà thôi.

Rất hiển nhiên, so với sự phóng khoáng, bá đạo của Chủ Ma giới thì Chủ Tiên

giới thần bí hơn, bay bổng hơn.

“Đồ con rùa rụt đầu, cuối cùng ngươi cũng chịu xuất hiện rồi.”

Hỗn Độn Ma Thần hét lớn.

“Ngươi tưởng ta sẽ không tiêu diệt ngươi thật sao?”

Chủ Tiên Đạo nói.

“Ha ha ha…”

Hỗn Độn Ma Thần cười lớn. “Những người tham gia trận Đại chiến hư vô đầu

tiên đến bây giờ còn lại được mấy người? Trần Trường Sinh, ngươi muốn giết

thì giết.”

“Nói nhảm làm cái gì?”

“Bỏ đi.”

Đùng!

“Ồn ào!”

Giọng nói của Chủ Tiên giới Trần Trường Sinh rất lãnh đạm.

Mỗi cử chỉ nhấc tay nhấc chân của hắn.

Đến Hỗn Độn Ma Thần đã đạt đến cấp bậc Đại Đạo Đại Thành Chí Tôn Vĩnh

Hằng Cửu Trọng Thiên cũng đã phải đầu hàng khuất phục Chủ Tiên giới Trần

Trường Sinh, gần như là không tốn chút sức lực nào.

Bởi vậy có thể thấy.

Thực lực của Trần Trường Sinh đã đạt đến cấp độ không thể tưởng tượng nổi.

Lúc này.

Toàn bộ chiến trường rộng lớn đã im ắng vắng vẻ, vô số sinh linh ngẩng nhìn

lên hư không, sự xuất hiện của Chủ Tiên giới Trần Trường Sinh đã hoàn toàn để

kết thúc trận chiến tranh to lớn này, vẽ lên một dấu chấm viên mãn.

Ma Thần điện đã hoàn toàn bị huỷ diệt.

“Tề Minh.”

Chủ Tiên giới Trần Trường Sinh từ trên cao đưa mắt nhìn xuống người Tề

Minh, giọng điệu bình tĩnh: “Lần này, để khuất phục được Hỗn Độn Ma Thần,

quả thực là đã lợi dụng ngươi mới dẫn dụ được Hỗn Độn Ma Thần đi ra.”

“Xem như báo đáp.”

“Tặng cho ngươi cuốn Tiên Đạo Bảo Điển này, hy vọng ngươi có thể tiến được

xa hơn trên con đường của chính mình.”

Vèo!!!

Vừa dứt lời, Chủ Tiên giới Trần Trường Sinh phất tay một cái liền có một quyển

bảo điển màu xanh ngọc óng ánh huyền ảo, vô cùng huyền diệu, hàm chứa đủ

loại tiên đạo căn nguyên thần bí. Kèm theo mọi loại dị tượng, trên hư không rơi

xuống đầy hoa sen xanh lục, ánh sáng ngũ sắc, lộng lẫy không chút tì vết, từ từ

rơi về phía Tề Minh.

“Đa tạ Chủ Tiên giới!”

Tề Minh hít sâu một hơi, cung kính vươn hai tay ra nhận lấy Tiên Đạo Bảo

Điển, có ánh sáng chói lọi như hoa sen hoà hợp vào trong cơ thể Tề Minh.

Như này, Tề Minh liền ngộ được thông tin của Tiên Đạo Bảo Điển.

Tiên Đạo Bảo Điển.

Là một trong Cửu Đại Chí Cao Bảo Điển của Tiên Đình Vĩnh Hằng, chứa ẩn

bên trong Tiên Đạo Căn Nguyên huyền bí, đủ để so sánh với Ma Đạo Căn

Nguyên Chân Kinh, có thể trợ giúp Tề Minh bổ sung đầy đủ và hoàn thiện

Hồng Mông Đại Đạo Chân Kinh.

“Ừm.”

Trần Trường Sinh khẽ gật đầu.

Vù!!

Một giây sau, Chủ Tiên giới Trần Trường Sinh đã biến mất trong không khí.

“Xin chúc mừng Tề thân truyền!”

“Xin chúc mừng Tề thân truyền đã được chủ Tiên giới tặng Tiên Đạo Bảo

Điển!”

“……”

CHƯƠNG 820: TIÊN ĐẠO BẢO ĐIỂN, ĐỆ TỬ THÂN TRUYỀN ĐIỆN: HỒNG MÔNG ĐIỆN, HỒNG MÔNG ĐẠI ĐẠO CHÂN KINH: PHẦN CĂN NGUYÊN

Xung quanh, các cường giả Chí Tôn Vĩnh Hằng của các thế lực lớn đều tiến đến

chúc mừng Tề Minh, giọng điệu cung kính, thậm chí còn có cả giọng nịnh nọt,

biểu hiện của Hoàng Thái Cực, Thái Thượng Lão Quân, Trung Ương Tử Vi Đại

Đế bọn họ cũng đều vô cùng cung kính.

”Ừm.”

Tề Minh đáp lễ lại.

Thời gian chớp mắt một cái, đã nửa tháng trôi qua.

Sự huỷ diệt của Ma Thần điện quả thực đã làm thay đổi bố cục các thế lực của

Đệ Nhất Thượng Giới, mang đến sự thay đổi không hề ít, nhưng cũng không

nảy sinh ra xao động quá lớn.

Ngoài ra.

Nửa tháng này Tề Minh đều luôn ở bên trong Hồng Mông cảnh, lĩnh hội Hạo

Thiên Đại Đạo Chân Kinh, Ma Đạo Căn Nguyên Chân Kinh, Tiên Đạo Bảo

Điển, muốn bổ toàn và hoàn thiện Hồng Mông Đại Đạo Chân Kinh.

Thời gian thấm thoát, lại qua đi mười năm.

Ngày này.

Ù! Ù!

Ma Chủ Thân Truyền Lệnh trên người của Tề Minh phát đến thông tin rằng đã

xây dựng xong Đệ Tử thân truyền Điện, tiêu hao mất mười năm thời gian.

“Tề sư đệ.”

Giọng nói của Tô sư huynh truyền đến: “Đệ có thể qua rồi.”

“Vâng.”

Tề Minh trả lời lại.

“Mở”

Vụt!

Tề Minh lấy ra Ma Chủ Thân Truyền Lệnh, vượt qua thời không vô tận, và các

kết giới của thế giới, vượt qua khoảng cách xa xôi vô tận đi đến Ma Giới Vĩnh

Hằng Chí Cao Thiên đến bầu trời tối cao vĩnh cửu của Ma giới.

Vụt! Vụt! Vụt!

Tề Minh nhìn thấy vài luồng ánh sáng xuyên qua không trung đi đến đứng ở

trước mặt hắn.

Chính là Tô sư huynh, Thanh Ngọc, Đế Tuấn, nhưng lại không nhìn thấy Văn

Thánh mà ngược lại có thêm hai gương mặt xa lạ khác.

“Tham kiến Tô sư huynh, Thanh Ngọc sư tỷ, Đế Tuấn sư huynh!”

Tề Minh hành lễ.

“Đến đây.”

Tô sư huynh tiến lên một bước, vẻ mặt mỉm cười: “Tề sư đệ, để ta giới thiệu với

các đệ, đây là Hiên Viên Cát Hồng thất sư huynh của ngươi và lục sư tỷ Huyền

Minh.

“Tham kiến Hiên Viên sư huynh và Huyền Minh sư tỷ!”

Tề Minh lại hành lễ.

“Được.”

Hiên Viên Cát Hồng có khuôn mặt vuông chữ điền, thân hình vạm vỡ, thân

khoác hoàng bào, nhìn Tề Minh đánh giá vài cái rồi khẽ gật đầu: “Không tệ,

không tệ, thật sự không tệ.”

“Vẫn chưa trở thành Chí Tôn Vĩnh Hằng, nhưng vào lúc khắc tên vào đài kỷ

niệm lại có thể tạo nên trận trượng lớn như vậy.

Huyền Minh có khuôn mặt thanh tú, áo choàng đen dài, dáng người uyển

chuyển, nói: “Mau bước vào cảnh giới Chí Tôn Vĩnh Hằng đi, có lẽ đệ không

biết, hiện tại có rất nhiều đệ tử nội môn đều không phục việc đệ được trở thành

đệ tử thân truyền.”

“Đa tạ Huyền Minh sư tỷ đã nhắc nhở.”

Tề Minh gật đầu “Đệ giờ đã biết rồi.”

Ngay sau đó, Tề Minh đi theo Tô sư huynh bọn họ lên tầng thứ một trăm linh

bảy, nhìn thấy Đệ Tử Thân Truyền Điện mới được xây dựng xong gần đây vẫn

chưa có tên.

Tuy nhiên.

Lúc này lại có ba thân ảnh đang đứng ngoài sảnh.

“Ba người các ngươi đứng ở đây làm gì?”

Tô sư huynh nhíu mày, trầm giọng hỏi.

”Tránh ra.”

Huyền Minh giọng nói lạnh lùng.

Hiên Viên Cát Hồng, Thanh Ngọc, còn có Đế Tuấn đều không nói gì, ngược lại

là nhìn vào Tề Minh một cái, không nói, thay vào đó, rõ ràng là muốn xem xem

Tề Minh định giải quyết như thế nào.

Phải biết rằng ba người trước mặt đều là đệ tử nội môn, với cả còn đều rất nổi

danh trong số các đệ tử nội môn. Không chỉ ở cảnh giới Chí Tôn Vĩnh Hằng

Cửu Trọng Thiên mà đã cảm ngộ được một chút Thiên Địa Đại Đạo rồi, thực

lực không thể coi thường.

Chính là giống như Huyền Minh đã nói.

Sau khi thông tin về Tề Minh được lan truyền. Vẫn chưa trở thành Chí Tôn

Vĩnh Hằng nhưng lại có thể trở thành đệ tử thân truyền làm cho các đệ tử nội

môn không phục.

“Triệu Vĩnh Linh.”

“Gia Cát Bát Trận.”

“Nam Cung Vấn Thiên.”

“Bái kiến chư vị sư huynh sư tỷ!”

Ba vị này đều dùng giọng điệu cung kính, khom lưng hành lễ trước đám người

Tề Minh.

“Nếu có điều gì muốn nói, cứ việc nói thẳng.”

Tô sư huynh trầm giọng nói.

“Vâng.”

Triệu Vĩnh Linh bọn họ liếc nhìn nhau và nói: “Đệ tử nội môn chúng ta đã tốn

rất nhiều công sức, cuối cùng đã xây dựng được Đệ Tử Thân Truyền Điện cho

Tề sư huynh.”

“Trong lòng bọn ta luôn khao khát được trở thành đệ tử thân truyền của sư tôn,

khi biết Tề sư huynh chưa trở thành Chí Tôn Vĩnh Hằng đã được sư tôn phá lệ

thu làm đệ tử, trở thành đệ tử thân truyền.”

“Trong lòng bọn ta không biết đã ngưỡng mộ và sùng bái Tề sư huynh đến mức

nào.”

“Vì vậy, bọn ta muốn được thỉnh giáo Tề sư huynh, mong Tề sư huynh có thể

dạy bảo.”

“......”

Đám người Tô sư huynh bọn họ hơi trầm mặc.

Mọi ánh mắt ở hiện trường đều đổ dồn về trên người Tề Minh.

“Dạy bảo?”

Tề Minh lắc đầu, trực tiếp từ chối: “Không hứng thú.”

“Tránh ra!” Tề Minh trầm giọng nói.

“Đây…”

“Tề thân truyền sư huynh…”

“Sư huynh ngay cả chỉ giáo cũng không được sao?”

“Khiến cho trong lòng bọn ta quá thất vọng rồi.”

Triệu Vĩnh Linh bọn họ nhao nhao hò hét.

“Cút!”

Tề Minh giọng điệu lãnh đạm.

“Vẫn mong Tề sư huynh chỉ giáo cho chúng ta!”

Triệu Vĩnh Linh bọn họ hành lễ lần nữa.

Vù!!!

Một giây sau.

Tề Minh lấy ra Ma Chủ Thân Truyền Lệnh, truyền lực đạo vào bên trong, động

ý niệm một cái, kết nối với Bia Ma Đạo Căn Nguyên, liền xuất hiện một cỗ lực

lượng khủng bố.

Phụt!

Cỗ lực lượng này tác động lên ba người Triệu Vĩnh Linh bọn họ.

Hào quang lóa lên.

Ba người Triệu Vĩnh Linh bọn họ liền bị trục xuất khỏi tầng một trăm linh bảy.

“Cái này……”

Đám người Thanh Ngọc bọn họ nhìn nhau một cái.

Rõ ràng, Tề Minh với tư cách là đệ tử thân truyền của Chủ Ma giới, hắn có đủ

tư cách và quyền lực để trục xuất bất kỳ sự tồn tại nào dưới thân phận đệ tử thân

truyền khỏi tầng một trăm linh bảy.

Đương nhiên, trừ khi sinh vật mà Tề Minh muốn trục xuất còn được một đệ tử

thân truyền khác bảo vệ.

“Ha ha ha”

Đế Tuấn cười lớn: “Tề sư đệ, làm tốt lắm.”

“Khụ khụ......”

Hiên Viên Cát Hồng ho nhẹ vài tiếng.

“Tề sư đệ, mặc dù đệ đã trục xuất đám người Triệu Vĩnh Linh ra ngoài, nhưng

thiết nghĩ bọn họ sẽ không dễ dàng bỏ cuộc, đệ tránh không chiến cũng không

phải là chuyện lâu dài được.” Thanh Ngọc nói.

“Đúng vậy.”

Huyền Minh gật gật đầu: “Cách tốt nhất là đệ mau đột phá đến Chí Tôn Vĩnh

Hằng càng sớm càng tốt. Chỉ khi thực lực bản thân đủ mạnh rồi mới có thể

không sợ tất cả mọi thứ.”

“Vâng.”

Tề Minh nói: “Đa tạ sư huynh, sư tỷ chỉ bảo, ta sẽ ghi nhớ trong lòng.”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!