Virtus's Reader
Pháp Sư Cận Chiến

Chương 322: Mục 323

STT 322: CHƯƠNG 322: LẤY LÙI LÀM TIẾN

Người vừa lên tiếng là một trong những đội trưởng lính thuê trầm mặc nhất, nhưng cũng là người mà ai cũng mong được trò chuyện cùng: Lạc Lạc, đội trưởng Đội lính thuê Tử Tinh.

Hội trưởng của Hội Trọng Sinh Tử Tinh là Thất Nguyệt, và theo lệ thường, hội trưởng sẽ kiêm luôn chức đội trưởng của đội lính thuê trực thuộc. Nhưng cũng có ngoại lệ, ví dụ như đội trưởng của Đội lính thuê Tung Hoành Tứ Hải lại là Đảo Ảnh Niên Hoa. Hội Trọng Sinh Tử Tinh cũng là một trường hợp đặc biệt như vậy, vị trí đội trưởng lính thuê do Lạc Lạc đảm nhiệm.

Trong số các lãnh đạo đang ngồi đây chỉ có hai cô gái, một là Lạc Lạc, người còn lại là Cố Tiểu Thương. Nhưng Lạc Lạc rõ ràng có sức hút hơn Cố Tiểu Thương nhiều, bởi vì đội lính thuê của cô toàn là con gái. Nếu có người chơi nào nuôi mộng dựng nên một “hậu cung” bất hủ trong game, thì việc làm thân với đội trưởng của một đội toàn con gái hiển nhiên là cực kỳ đáng giá. Chỉ tiếc là Lạc Lạc rất trầm mặc trong mấy lần họp đội trưởng trước đây, ai phát biểu gì cô cũng chỉ im lặng lắng nghe, khiến người ta không tìm được cơ hội nào để bắt chuyện làm quen.

Bởi vì Lạc Lạc cũng hiểu rất rõ, đội lính thuê của các cô được mời chỉ vì một lý do duy nhất: Tế Yêu Vũ. Nếu không có tên cướp này, xét về thực lực thì đội của họ chỉ thuộc top dưới ở Thành Vân Đoan, điểm đặc biệt duy nhất có lẽ chỉ là thành viên toàn nữ. Nhưng nếu đây cũng là lý do họ được mời, thì suy nghĩ của kẻ mời cũng thuộc dạng hạ đẳng, chẳng khác nào quân đội ra trận còn dắt theo đội văn công.

Nếu theo ý của Lạc Lạc, mấy buổi họp đội trưởng thế này cứ gọi Tế Yêu Vũ đến là được. Tiếc là mỗi lần thông báo họp, chẳng biết Tế Yêu Vũ lại la cà ở xó nào, cô nàng này thực sự quá tùy hứng.

Ngay lúc này, khi vấn đề Ngân Nguyệt mất tích được đề cập, Lạc Lạc đột nhiên cất tiếng, đây cũng là câu nói đầu tiên của cô trong các buổi họp đội trưởng.

“Ồ?” Vô Thệ Chi Kiếm không dám thờ ơ, vội vàng hỏi: “Cậu ta đi đâu rồi?”

“Tôi không biết.” Lạc Lạc lắc đầu, “Bọn tôi chỉ thấy cậu ta chạy tới dưới gốc cây đào cỏ, sau đó nhân lúc không ai để ý thì lủi ra sau cây, rồi không thấy quay lại nữa.”

“Cậu ta làm gì vậy?” Vô Thệ Chi Kiếm thắc mắc.

“Không biết nữa, chẳng lẽ không phải các anh có việc giao cho cậu ta à?” Lạc Lạc hỏi lại.

“Không có!” Vô Thệ Chi Kiếm cực kỳ bực bội. Hắn lẩm bẩm “Đi mà cũng không nói một tiếng”, rồi tỏ vẻ rất bất mãn gửi một tin nhắn hỏi thăm cho Ngân Nguyệt.

Trong khi mọi người đều đang nghi hoặc, Hàn Gia Công Tử lại ngồi một bên nén cười. Lạc Lạc cũng vừa gửi tin nhắn cho hắn: “Thế là được rồi chứ?”

“Được rồi.” Hàn Gia Công Tử trả lời.

“Tiếp theo thì sao?” Lạc Lạc hỏi.

“Tiếp theo, nếu không có ai chủ động đặt giả thiết, thì đành phải để tôi thân chinh xuất mã thôi.” Hàn Gia Công Tử vừa gửi tin nhắn này đi, đã có một đội trưởng lính thuê khác lên tiếng: “Chẳng lẽ tình hình trước mắt là do tên Ngân Nguyệt kia giở trò?”

“Ngân Nguyệt nói cậu ta chết về Thành Bạch Thạch rồi!” Vô Thệ Chi Kiếm nhíu mày.

Ngân Nguyệt đã chết từ lâu. Trong lúc ngồi thiền để cù nhây với đám người Vân Trung Mộ, trong đầu hắn đã vạch ra một kịch bản hoàn hảo để đối mặt với những người anh em mà mình đã bỏ rơi, cũng như đối phó với ý đồ lợi dụng Tung Hoành Tứ Hải. Hắn chuẩn bị viết nên một câu chuyện bi tráng về việc không muốn để thù riêng của mình liên lụy đến anh em bạn bè, một mình hiên ngang chịu chết để viết nên một bản anh hùng ca. Chỉ có như vậy, tình thế cô độc của hắn mới có bước ngoặt, mới có thể thoát khỏi cảnh khốn cùng.

Muốn làm được điều này, trước hết không thể chủ động. Vì anh em mà hi sinh, nhưng ngay giây sau đã báo cho tất cả mọi người biết thì trông chẳng khác nào đang nịnh bợ. Vì vậy, phải chờ. Chờ đến khi họ phát hiện ra mình đã biến mất, sốt ruột hỏi đến, lúc đó mình mới thản nhiên như không nói vài câu. Như thế mới có thể khiến hình tượng của mình trở nên cao lớn. Cho nên suốt thời gian qua, Ngân Nguyệt vẫn luôn suy nghĩ làm sao để làm nổi bật hình tượng của mình một cách hoàn hảo. Đồng thời cũng rất sốt ruột: “Trời đất ơi, sao vẫn chưa có ai để ý là mình biến mất vậy?”

Lúc này cuối cùng cũng có người chú ý, nhưng lại vào một thời điểm không thể tréo ngoe hơn.

Thời khắc càng hỗn loạn, càng xuất hiện vô số kẻ cơ hội. Chỉ tiếc là, lúc này Ngân Nguyệt hoàn toàn không biết tình hình bên này, còn Hàn Gia Công Tử lại nắm rõ tất cả trong lòng bàn tay. Và thế là, một kế hoạch bôi nhọ bẩn thỉu đã ra đời.

Ngân Nguyệt lặng lẽ rời đi, tự nghĩ ra cho mình một lời giải thích hoa mỹ.

Còn Hàn Gia Công Tử, lại kết hợp với tình hình trước mắt, cũng đưa ra một lời giải thích cho hành động của hắn. Chết người hơn là, từ đầu đến cuối Hàn Gia Công Tử còn chưa nói một lời nào, chỉ tận dụng triệt để mọi tài nguyên sẵn có, thế là có người tự nhiên bị dẫn dắt cắn câu, thay hắn nói ra điều hắn muốn: Việc Ngân Nguyệt lặng lẽ rời đi có liên quan đến cục diện hiện tại.

Kế hoạch của Ngân Nguyệt là lấy lùi làm tiến, nhưng vấn đề là bây giờ hắn lùi, lại không có ai tiến theo. Hắn vừa mới trả lời Vô Thệ Chi Kiếm một cách cực kỳ qua loa “Xin lỗi, tôi chết rồi”, thì Vô Thệ Chi Kiếm không nhắn lại nữa. Ngân Nguyệt thật sự sốt ruột muốn chết, sao tên Vô Thệ Chi Kiếm này còn chưa hỏi “Sao lại chết được” nhỉ...

Hắn đương nhiên không biết lúc này chuyện hắn sống hay chết căn bản không phải là vấn đề Vô Thệ Chi Kiếm quan tâm, hắn cũng đang suy nghĩ về mối liên hệ giữa việc Ngân Nguyệt rời đi và tình thế khó khăn trước mắt.

Các đội trưởng đang ngồi cũng bắt đầu tranh cãi, phe tán thành cho rằng Ngân Nguyệt chắc chắn có liên quan, phe phản đối thì cho rằng không thể nào, lý do là anh em trong đội lính thuê của Ngân Nguyệt vẫn còn ở đây!

“Hừ. Bỏ rơi anh em mình mà chạy. Hắn cũng đâu phải làm lần đầu.” Có người lạnh lùng châm biếm.

Anh Trủng Nguyệt Tử!

Hàn Gia Công Tử thực sự rất hài lòng, chẳng cần hắn phải nói câu nào.

“Sao cậu biết?” Có người hỏi Ngân Nguyệt.

Những người ở đây không thân với hắn cho lắm. Mỗi khi có ai hỏi về quá khứ chẳng mấy tốt đẹp của mình, hắn lại lôi ra cái điệp khúc quen thuộc y như lần ở trong hầm ngục, khiến ai nấy đều mủi lòng thương cảm.

“Tôi sao lại biết à?” Anh Trủng Nguyệt Tử cười lạnh, “Lúc đi ngang qua Thành Nguyệt Dạ các người không hỏi thăm chút nào sao? Ở đó có ai mà không biết?”

Tất cả mọi người đều ngẩn ra, họ có thân thiết gì với Ngân Nguyệt đâu, ai lại rảnh rỗi đi ngang qua Thành Nguyệt Dạ còn phải đặc biệt hỏi thăm chuyện của hắn chứ!

Thế là Anh Trủng Nguyệt Tử bắt đầu thêm mắm dặm muối kể lể, với bản tính hèn mọn của hắn, cái tài thêm mắm dặm muối này phải nói là thượng thừa. Ngân Nguyệt gần như bị hắn biến thành kẻ xấu xa đệ nhất thiên hạ từ trước tới nay. Đặc biệt là chi tiết khiến người ta buồn nôn nhất trong câu chuyện của hắn: vừa bỏ vợ cũ, vừa bôi nhọ danh dự của cô ấy. Ngồi một bên, Cố Tiểu Thương là người đầu tiên nhảy dựng lên. Ngân Nguyệt không có ở đây nên không có chỗ trút giận, cô đành chĩa mũi dùi về phía Vô Thệ Chi Kiếm: “Mẹ kiếp, loại rác rưởi này mà ông cũng tìm về làm gì? Người ở Thành Vân Đoan chết hết rồi hay sao mà ông nhất định phải lôi loại người này về?”

“Trước đó tôi cũng có biết đâu!” Vô Thệ Chi Kiếm cười khổ.

Thật đáng thương cho Ngân Nguyệt vẫn đang cô độc ngồi ở Doanh trại Kỵ Sĩ tại Thành Bạch Thạch, chờ Vô Thệ Chi Kiếm lo lắng hỏi thăm xem hắn đã chết như thế nào.

Hàn Gia Công Tử cuối cùng cũng mở miệng vào lúc này: “Chuyện này có phải do Ngân Nguyệt tham gia hay không cũng chưa chắc, có lẽ cậu ta chỉ phát hiện ra nguy hiểm nên muốn chuồn lẹ, kết quả bị người ta chặn đường giết chết thôi.”

Đây mới thật sự là lấy lùi làm tiến!!

Tội danh này nghe qua có vẻ không nghiêm trọng bằng việc Ngân Nguyệt bày mưu lập kế hãm hại mọi người. Nhưng vấn đề là, chuyện này vốn không phải do Ngân Nguyệt làm, cũng không nằm trong tính toán của Hàn Gia Công Tử, vu cho Ngân Nguyệt cái tội lớn như vậy, hắn không gánh nổi. Cho nên đúng lúc lùi một bước, chỉ ra rằng khả năng Ngân Nguyệt chỉ là một kẻ ham sống sợ chết muốn bỏ chạy mà thôi.

Tội này tuy không nặng, nhưng lại cực kỳ chân thực, nhân phẩm của Ngân Nguyệt đến đây đã bị khắc họa đến tận cùng.

Và mục đích của Hàn Gia Công Tử cuối cùng cũng đã đạt được.

Vu khống Ngân Nguyệt là kẻ chủ mưu giăng bẫy, dù có thành công, cũng chỉ là giúp Ngân Nguyệt có thêm vài kẻ thù, điều này không cần thiết, vì chỉ riêng đám người của Vân Trung Mộ đã đủ để xử lý hắn. Còn bây giờ, mượn gió bẻ măng, hắn đã phơi bày nhân phẩm của Ngân Nguyệt cho mọi người thấy vào một thời điểm vô cùng thích hợp. Đợi đến khi mọi người bình tĩnh nghĩ lại, sẽ phát hiện ra rằng, nói cho cùng, về Ngân Nguyệt, họ chỉ bàn đến một chủ đề duy nhất: Gã này là thứ cặn bã. Ngoài ra chẳng có gì khác.

Và thứ Hàn Gia Công Tử cần chính là điều này, đến đây, mọi hy vọng của Ngân Nguyệt đã bị dập tắt. Vô Thệ Chi Kiếm nhắn lại cho Ngân Nguyệt: “Chết rồi à?”

Đợi nửa ngày, Ngân Nguyệt mừng rỡ, vẫn còn làm bộ làm tịch: “Không có gì.”

“Ồ, chết ở xa thế à?”

“Ừm, đang ở Doanh trại Kỵ Sĩ đây!” Ngân Nguyệt thản nhiên nói, trong lòng thì gào thét “Hỏi mau, hỏi mau đi, hỏi tại sao chết lâu như vậy mà vẫn còn ở Doanh trại Kỵ Sĩ đi”.

Kết quả, tin nhắn của Vô Thệ Chi Kiếm còn lạnh nhạt hơn: “Cũng muộn rồi, vừa hay tắm rửa đi ngủ đi!”

Ngân Nguyệt đờ người. Điều đáng tiếc là hắn không có cơ hội chủ động ra mặt, đây chính là mặt trái của kế sách lấy lùi làm tiến. Hắn càng không biết rằng, Vô Thệ Chi Kiếm nói xong câu đó đã nhanh tay xóa hắn khỏi danh sách bạn bè. Ngân Nguyệt sau này dù có nghĩ ra kế hoạch gì để lừa bịp, một người lạ thì làm sao liên lạc được với đại hội trưởng của Thành Vân Đoan...

“Khụ...” Vô Thệ Chi Kiếm xử lý xong chuyện bên này, quay lại thấy mọi người vẫn đang say sưa chà đạp nhân phẩm của Ngân Nguyệt. Hắn cảm thấy mấy câu trao đổi vừa rồi của mình với Ngân Nguyệt thật sự quá xuất sắc, không kìm được cũng tham gia vào đám đông khinh bỉ.

“Này này!” Cuối cùng Đảo Ảnh Niên Hoa không nhịn được nữa, “Đừng nhắc tới thằng rác rưởi đó nữa được không? Bây giờ chúng ta làm sao thoát thân đây?”

“Khụ...” Mọi người hoàn hồn.

“Cứ lề mề thế này chỉ lãng phí thời gian và sức lực của chúng ta thôi, phải nhanh chóng ra khỏi khu rừng này mới được.” Đảo Ảnh Niên Hoa nói.

Nói nhảm... Tất cả mọi người thầm nghĩ, chuyện này ai mà chẳng biết?

“Cho nên...” Đảo Ảnh Niên Hoa vừa định nói ra kế hoạch của mình, bỗng nghe thấy một tiếng hét thất thanh từ đám người chơi phía bên kia.

“Lại thằng mẹ nào dẫm phải bẫy nữa rồi?” Vô Thệ Chi Kiếm đứng dậy nhìn về phía đó.

“Có Đạo Tặc! Có Đạo Tặc ở ngay cạnh chúng ta!!!” Một trận xôn xao vang lên từ đám người chơi.

“Bọn chúng định tấn công rồi sao?” Tất cả các đội trưởng đều mừng rỡ, đồng loạt đứng dậy.

Đối đầu trực diện họ không sợ, họ chỉ lo đối phương cứ đặt bẫy ở đây để tiêu hao sinh lực của họ. Bây giờ chúng lại chủ động tấn công, thế này thì tốt quá rồi, thật đấy

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!