STT 402: CHƯƠNG 402: TÌM KIẾM LỐI RA
"Game thủ chuyên nghiệp?" Câu hỏi này khiến Bách Thế Kinh Luân khinh bỉ Cố Phi sâu sắc. Bây giờ thị trường game online hot như vậy, số người làm game thủ chuyên nghiệp còn nhiều hơn cả người luyện võ, sao có thể chưa từng tiếp xúc chứ. Câu hỏi này của Cố Phi quả thực là sỉ nhục trí thông minh của hắn. Vì vậy, hắn chẳng thèm trả lời, chỉ dùng ánh mắt như nhìn một thằng ngốc để lườm Cố Phi.
Cố Phi thấy Bách Thế Kinh Luân như thể tìm được cơ hội trả thù mà ra sức khinh bỉ mình, biết mình đã hỏi một câu ngớ ngẩn, nhưng cũng chỉ cười rồi nói: "Tôi thấy cậu có thể đi làm người chơi chuyên nghiệp đấy! Dùng võ công vẫn rất đáng tin cậy."
"Sao nào? Cậu xúi tôi đi làm cướp à?" Game thủ chuyên nghiệp có nhiều loại, đại đa số là những con ong chăm chỉ cày cuốc vô cùng vất vả, sau đó là dạng thương nhân buôn bán trang bị vật phẩm. Mấy việc này người chơi bình thường cũng làm được, còn nếu muốn dựa vào võ công thì phải có thực lực rất mạnh, mà công việc phù hợp nhất hiện nay chính là đi cướp, không còn lựa chọn nào khác.
Về mặt võ công, Bách Thế Kinh Luân đúng là không bằng Cố Phi, nhưng nếu nói về game, hắn không phải là lính mới như Cố Phi.
"Dĩ nhiên không phải." Cố Phi vội nói, nếu không giải thích thì Bách Thế Kinh Luân sẽ khinh bỉ đến cả nhân phẩm của mình mất.
"Cậu xem." Cố Phi kiên nhẫn trình bày ý tưởng của mình, "Thị trường của game này rất lớn, các loại nghề nghiệp kiếm tiền trong đó ngày càng nhiều. Cứ lấy bọn cướp mà nói, ai ai cũng khinh bỉ. Cậu thử suy nghĩ ngược lại xem, cậu chuyên đi săn những tên cướp này, vừa vì dân trừ hại, vừa có của béo bở để kiếm."
"Móa!" Bách Thế Kinh Luân cứ tưởng Cố Phi có cao kiến gì, còn kiên nhẫn lắng nghe, ai ngờ nghe xong liền khinh bỉ: "Bọn cướp chuyên nghiệp có thị trường rộng lớn, toàn bộ người chơi trong game đều là khách hàng của chúng. Giờ đến lượt tôi thì hay rồi, khách hàng bị hạn chế như vậy, đi đâu tìm ra lắm cướp thế?"
"Giao cho cậu làm đương nhiên là phải khó rồi. Không có độ khó thì kiếm tiền kiểu gì!" Cố Phi phê bình.
"Thế sao cậu không làm?" Bách Thế Kinh Luân phản bác.
Cố Phi cân nhắc mãi, cuối cùng vẫn đành làm tổn thương Bách Thế Kinh Luân một phen: "Bạn thân mến, tôi không thiếu tiền..."
Bách Thế Kinh Luân khóc không ra nước mắt. Đúng vậy! Nhà họ Cố sao có thể thiếu tiền được. Huống chi nghe nói đời này nhà họ Cố chỉ có mình hắn theo nghiệp võ, nói cách khác là cả nhà làm lụng để cung cấp cho hắn, thiếu méo gì tiền!
"Kiếm sống mà lão huynh, đâu có dễ dàng thế!" Cố Phi khuyên nhủ Bách Thế Kinh Luân.
"Ờ, để tôi hỏi thăm, suy nghĩ một chút." Bách Thế Kinh Luân nói.
Cố Phi thấy giọng điệu của hắn hoàn toàn là cho qua chuyện. Thế là lại ném ra một ý tưởng khác: "Còn nữa! Những người chơi bị cướp, tâm trạng chắc chắn là vô cùng căm phẫn. Biết đâu họ còn sẵn lòng bỏ tiền ra thuê cậu đi xử lý đám cướp đó thì sao?"
Bách Thế Kinh Luân vừa nghe thấy ý tưởng này cũng không tệ, mắt sáng lên rồi lại nhanh chóng ảm đạm: "Cậu nói nhảm nữa rồi, mấy tên đó ai mà không muốn trả thù, vấn đề là loại người này thường không tùy tiện lộ diện, chẳng lẽ chúng nó không biết có cả đống người đang nghiến răng nghiến lợi với mình à?"
"Cậu thấy chưa, đây chính là thị trường đấy! Người bình thường không tìm được chúng, cậu tóm được chúng. Độc nhất vô nhị đấy huynh đệ!" Cố Phi nói.
Bách Thế Kinh Luân phát điên: "Người khác tìm không thấy, tại sao tôi lại tìm được, tôi cũng chỉ là người bình thường thôi!!"
"Phải như Năm Tiểu Cường chứ lão huynh, tận dụng tài nguyên đi." Cố Phi nói.
Lúc này, Bách Thế Kinh Luân mới bắt đầu trầm tư. Đến đây, hắn đã thật sự bị lý lẽ của Cố Phi làm cho dao động.
"Đi nào, trước tiên tôi giới thiệu cậu với vài người." Cố Phi nói.
"Ai vậy?"
"Cao thủ! Đều là cao thủ trong giới game online, tương đương với tôi và... ờ... và cha cậu trong giới võ học vậy." Cố Phi nói.
Bách Thế Kinh Luân lại một lần nữa khóc không ra nước mắt. Cố Phi lại đặt hắn ngang hàng với cha mình. Nhưng qua cái ngập ngừng vừa rồi của Cố Phi, Bách Thế Kinh Luân cũng hiểu, Cố Phi vốn định thuận miệng nói "tôi và cậu". Nhưng như vậy thì khó mà so sánh được! Bởi vì Bách Thế Kinh Luân trong giới võ học chẳng có danh tiếng gì, nhà họ Cố ở bên ngoài hiện tại vẫn là danh tiếng của cha hắn, cho nên Cố Phi cũng đành phải sửa lại.
Mặc dù làm vậy có hơi bất lịch sự, nhưng ở đây không có trưởng bối nào, toàn là người trẻ tuổi nên cũng không ai so đo. Bách Thế Kinh Luân trong lòng bi ai một chút rồi cũng không nói gì, vừa đi theo Cố Phi vừa hỏi tới tấp: "Cao thủ nào, cao thủ nào?"
Cao thủ đương nhiên là chỉ mấy người trong nhóm tinh anh của Công Tử. Mặc dù nếu bàn về PK, Cố Phi có thể mạnh hơn họ rất nhiều, nhưng nếu nói về mảng game, bất kể là kiến thức hay quan hệ, mấy vị này mới thật sự là dân trâu bò.
Cố Phi triệu tập mọi người gặp mặt, đây là lần đầu tiên. Mấy vị cao thủ đều rất nể mặt, đúng hẹn đến quán rượu đã định. Người đến trước người đến sau, Cố Phi và Bách Thế Kinh Luân thì đã chờ sẵn ở đây.
Lần lượt từng người bước vào, ai nấy đều trợn tròn mắt. Bọn họ nhận ra Bách Thế Kinh Luân. Hai người này hôm qua không phải còn đang PK trên phố sao? Sao hôm nay lại ngồi chung một chỗ thế này.
Cố Phi cứ có người đến là lại giới thiệu cho Bách Thế Kinh Luân, đây là Kiếm Quỷ, đó là Hàn Gia Công Tử, đây là Hữu Ca, đó là Chiến Vô Thương.
"Ngưỡng mộ đã lâu, ngưỡng mộ đã lâu!" Bách Thế Kinh Luân không ngừng đứng dậy chào hỏi. Người ở thành Lạc Nhật đều cho rằng Bách Thế Kinh Luân là một kẻ ngang ngược càn rỡ, nhưng thực tế những người luyện võ như họ trong cốt tủy lại mang một chút truyền thống, coi trọng lễ nghĩa hơn người thường nhiều. Điều này phải tiếp xúc rồi mới biết được.
Sau mấy lần lặp đi lặp lại câu "ngưỡng mộ đã lâu", cuối cùng Cố Phi không nhịn được hỏi: "Cậu thật sự ngưỡng mộ đã lâu à?" Cố Phi cảm thấy Bách Thế Kinh Luân chắc cũng là cá mè một lứa với mình, đối với mấy danh nhân game online này thì lấy đâu ra mà ngưỡng mộ đã lâu.
Bách Thế Kinh Luân lập tức khinh bỉ hắn: "Trước kia chưa từng nghe qua, nhưng bây giờ chơi game lâu như vậy, sao lại không biết những cái tên này."
Lập tức cả bàn từ đầu đến chân đều cảm thấy khoan khoái, ai cũng thấy cùng là dân luyện võ mà Bách Thế Kinh Luân dễ mến hơn Cố Phi nhiều. Khung cảnh nhất thời trở nên vô cùng thân thiết, một mình Cố Phi bị ném ra góc hoang vắng.
"Ngự Thiên đâu?" Cố Phi cũng chẳng quan tâm những chuyện này, chỉ thấy mọi người đã đến đủ mà không thấy bóng dáng Ngự Thiên Thần Minh đâu, bèn hỏi một tiếng.
Bốn người bạn thân nhìn nhau, trăm miệng một lời: "Không có ai đi cùng cậu ta à?"
Sau đó cả bốn người cùng im lặng.
Hàn Gia Công Tử bình tĩnh nâng chén, uống một ngụm: "Vậy thì cậu ta lạc đường chắc rồi."
Ngự Thiên Thần Minh đúng là lạc đường thật. Vốn dĩ hắn không đi một mình, nhưng trên đường hắn bỗng nhiên nhìn thấy Phiêu Lưu, mà Phiêu Lưu lại không nhìn thấy hắn.
Cơ hội thế này Ngự Thiên Thần Minh mong chờ biết bao! Hắn lập tức lặng lẽ tách ra, bám theo Phiêu Lưu, muốn tìm cơ hội giết chết gã. Mặc dù mọi người đã từng cùng nhau làm nhiệm vụ, nhưng Ngự Thiên Thần Minh không hề coi Phiêu Lưu là bạn. Đây vẫn luôn là một kẻ hắn rất ghét. Người mình ghét thì cứ PK cho chết, game online mà, làm gì có nhiều quy tắc đạo lý, huống chi Ngự Thiên Thần Minh lại là một cao thủ hàng đầu trước nay luôn tự phụ.
Nhưng Phiêu Lưu hiện rõ là đang đi dạo chợ, luồn lách trong đám đông, mãi mà không có cơ hội thích hợp cho Ngự Thiên Thần Minh ra tay. Cứ thế bám theo một hồi, giữa biển người mênh mông, người thì mất dấu, mà chính mình cũng lạc đường.
May mà đang ở trong thành, người đông, không biết thì còn có thể hỏi. Đúng lúc này Cố Phi gửi tin nhắn tới, thế là Ngự Thiên Thần Minh liền vừa đi vừa hỏi đường đến quán rượu.
Trong game online hỏi đường thực ra rất đơn giản, với bản đồ thế giới khổng lồ như của Thế Giới Song Song, mọi người đều sẽ cẩn thận ghi nhớ tọa độ của một vài địa điểm thường đến. Hỏi đường thì người ta cũng chỉ trực tiếp cho tọa độ là xong.
Nhưng thân là một kẻ mù đường, phương pháp chính xác và hiệu quả nhất này lại bị Ngự Thiên Thần Minh căm thù đến tận xương tủy. Điều hắn hy vọng là kiểu chỉ đường "qua con phố này, rẽ trái, đi tiếp ba con phố, rẽ phải, sau đó đi thẳng, rẽ trái" – một kiểu chỉ đường khiến người bình thường phát điên.
Thử nghĩ xem, người có thể chỉ đường như vậy cũng không phải dạng vừa, bây giờ không còn nhiều. Cho nên quá trình hỏi đường của Ngự Thiên Thần Minh cũng vô cùng gian khổ, gập ghềnh. Cuối cùng, sau khi gặp đi gặp lại một người chơi ba lần, hỏi ba lần, người chơi này đã bị Ngự Thiên Thần Minh đáng thương cầm sổ tay ghi đường làm cho cảm động. Anh ta bỏ dở việc đang làm, tự mình dẫn Ngự Thiên Thần Minh đến quán rượu.
Ngự Thiên Thần Minh cảm động vô cùng, nhưng đến nước này rồi mà vẫn còn ra vẻ!
"Cảm ơn huynh đệ!" Ngự Thiên Thần Minh nói, "Ta là Ngự Thiên Thần Minh, sau này có việc gì, cứ báo tên của ta!"
Tiếc là đối phương thuộc cấp bậc đại thúc, có lẽ mới tiếp xúc với game online không lâu, chưa từng nghe qua tên của nhân vật truyền kỳ này, hơn nữa trong mắt ông, Ngự Thiên Thần Minh chỉ là một thằng nhóc ranh. Lúc này ông chỉ lạnh nhạt cười một tiếng "Được".
"Sau này đừng có một mình đi lang thang trong thành nữa nhé." Vị đại thúc dặn dò một câu rồi ung dung rời đi.
Ngự Thiên Thần Minh liếc mắt đã thấy chỗ ngồi của mấy người, khí phách hiên ngang đi tới ngồi xuống. Lúc này, khoảng cách từ lúc người cuối cùng là Chiến Vô Thương ngồi xuống đã trôi qua 40 phút. Kiếm Quỷ tửu lượng kém, mắt đã có chút đờ đẫn.
Cố Phi thậm chí còn bỏ qua cả bước giới thiệu Bách Thế Kinh Luân cho Ngự Thiên Thần Minh, vỗ bàn nói: "Người đã đông đủ! Nói chuyện chính."
"Để tôi thở cái đã!" Ngự Thiên Thần Minh đi bộ cả buổi, thân thể không mệt nhưng tinh thần đã sớm rã rời.
Cố Phi nén giận không phát tác. Chờ Ngự Thiên Thần Minh ừng ực hai ngụm rượu, hắn hỏi: "Nói được chưa?"
Ngự Thiên Thần Minh nhạy bén phát hiện tay Cố Phi đã thọc vào túi, liền vội vàng gật đầu.
"Vị huynh đệ Bách Thế này chuẩn bị thử sức với công việc của game thủ chuyên nghiệp." Cố Phi nói.
"Này này, đừng tự tiện quyết định thay tôi chứ!" Bách Thế Kinh Luân vội la lên, không phải nói là giới thiệu mấy cao thủ sao? Sao tiến triển nhanh thế. Có làm vụ này hay không chính mình còn chưa nghĩ xong nữa là!
Cố Phi liếc mắt nhìn hắn một cái, không thèm để ý.
Những người còn lại đã bắt đầu phát biểu: "Game thủ chuyên nghiệp, làm gì? Đi cướp à?"
Quả nhiên, mọi người đều nhất trí cho rằng bản lĩnh của Bách Thế Kinh Luân mà không đi làm cướp thì thật là quá lãng phí.
"Dĩ nhiên không phải! Là đi cướp của cướp!" Cố Phi nói.
"Cái này không có gì béo bở đâu." Các đại thần trong giới game online vừa mở miệng phân tích đã thấy khác hẳn: "Những người chơi chuyên làm cướp, đa số đều dựa vào cạm bẫy, đánh lén, trang bị của bản thân họ thường rất bình thường, chưa chắc đã có món gì béo bở."
"Nhưng chúng nó rất bị người ta ghét, không phải sao? Có lẽ sẽ có người sẵn lòng treo thưởng để diệt chúng!" Cố Phi nói.
Hữu Ca lập tức cười, một nụ cười đầy tự tin: "Việc này ấy à, cần phải có một nguồn tình báo cực kỳ lớn và chính xác đấy!"
Thế là Cố Phi lại một lần nữa nhấn mạnh giới thiệu Hữu Ca với Bách Thế Kinh Luân: "Vua tình báo Hữu Ca!!! Vô cùng lão làng trong lĩnh vực tình báo."
Bạn chỉ thấy chữ, nhưng chúng tôi thấy Thiêη‧†ɾúς trong đó.