Hà Gia Khánh toàn thân be bét máu, lảo đảo bước đến trước mặt Kiều Nghị.
Kiều Nghị nhíu chặt mày, trầm giọng nói: “Hà tướng quân, trước khi ngươi xuất chinh, ta đã nhiều lần dặn dò ngươi, chiến quả nhiều ít có thể không tính, nhưng tổn thất không được vượt quá hai phần, nay toàn quân bị diệt, ngươi có lời gì để nói?”
Mọi người xung quanh đều cảm thấy Hà Gia Khánh khó thoát khỏi quân pháp, An Thuận Quận Vương đứng bên cạnh cũng không biết phải giải thích với Kiều Nghị kiểu gì.
Hà Gia Khánh không một lời biện giải, y dâng lên cho Kiều Nghị một cái túi vải đẫm máu.
Kiều Nghị mở túi vải ra, có thể thấy trong túi đựng một phần nội tạng, y hỏi Hà Gia Khánh: “Đây là vật gì?”
Hà Gia Khánh trả lời: “Đây là một phần nội tạng của Khổ bà tử.”
Kiều Nghị sững sờ, mọi người xung quanh vô cùng kinh ngạc.
An Thuận Quận Vương vui mừng khôn xiết, vội vàng tiến lên hỏi Hà Gia Khánh: “Tướng quân, vật này từ đâu mà có?”
Hà Gia Khánh nói: “Bẩm điện hạ, ty chức đã huyết chiến với quân địch, liều nửa cái mạng mới giành được."
“Tráng thay!”
An Thuận Quận Vương khen một tiếng, quay sang nhìn Kiều Nghị: "Kiều đại nhân, công lao này chẳng phải nên được khen thưởng hay sao?”
Kiều Nghị trầm tư một lúc, hỏi Hà Gia Khánh: “Hà tướng quân, ta lệnh cho ngươi dẫn người đi tập kích, tại sao ngươi lại huyết chiến với Phúc Tinh? Ngươi không biết yếu lĩnh của tập kích sao?”
Ý của y rất rõ ràng, y đang nói Hà Gia Khánh không hiểu quân sự.
Hà Gia Khánh không nóng không lạnh trả lời: “Dẫn hai ngàn quân sĩ chạy đến địa bàn địch, đốt chút lương thảo, giết vài lính quèn, chút chuyện này ai cũng làm được.”
Lời này vừa nói ra, khóe mắt Kiều Nghị giật giật, y có thể nghe ra sự bất mãn trong lời nói của Hà Gia Khánh.
Hà Gia Khánh nói tiếp: “Phổ La Châu tuy chiến lực cá nhân cao cường, nhưng chung quy cũng là một đám ô hợp, đám ô hợp này đại thắng ở Tuế Hoang Nguyên, lại đại thắng ở Vô Ưu Bình, liên tiếp chiến thắng ở núi Quần Anh, ắt có nguyên do của nó.”
Đây là chuyện không ai dám nhắc đến.
Mấy câu nói này của Hà Gia Khánh chẳng khác nào đang dùng dao đâm vào tim Kiều Nghị.
Mọi người xung quanh đều cúi đầu, tất cả đều cho rằng Hà Gia Khánh đang tìm đường chết, ngay cả An Thuận Quận Vương cũng toát mồ hôi lạnh.
Trong lòng Kiều Nghị tuy tức giận, nhưng trên mặt lại mỉm cười: “Hà tướng quân có biết nguyên do trong đó không? Xin chỉ giáo một hai!”
Hà Gia Khánh bình tĩnh trả lời: “Vì quân địch có vận may tốt.”
Lời này vừa nói ra, mọi người đều muốn bật cười.
Cái gì gọi là vận may tốt? Hà Gia Khánh thật sự ngốc rồi, hay là cố ý móc mỉa Kiều Nghị?
Nhưng Kiều Nghị không cười, An Thuận Quận Vương cũng không cười, vì câu trả lời này của Hà Gia Khánh vô cùng khéo léo.
Hà Gia Khánh nhìn Kiều Nghị nói: “Với mưu lược của Kiều đại nhân, với chiến lực của đại quân Thương quốc, tiêu diệt một đám quân ô hợp ở Phổ La Châu thật sự dễ như trở bàn tay. Nay chiến sự rơi vào bế tắc, thắng bại ngang nhau đều là do vận thế biến đổi, mà căn nguyên của sự biến đổi vận thế chính là ở trên người Khổ bà tử.
Mấy lần quyết chiến trước đây, Phổ La Châu có lần nào không phải dựa vào vận may mà thắng hiểm? Nếu cứ để Khổ bà tử thao túng vận thế, xu hướng chiến cục sau này vẫn rất khó lường. Người bán hàng rong nhìn như là chủ nhân của Phổ La, nhưng nay ông ta đã chết, Lý Thất nhìn như là tân chủ nhân của Phổ La, nhưng dưới tay hắn vẫn là một đám ô hợp năm bè bảy mảng!
Kẻ thật sự chi phối xu hướng chiến cục là Khổ bà tử, bà ta dùng vận thế là có thể thay đổi chiến sự, đây mới là đối thủ mạnh nhất của Đại Thương. Bắt giặc phải bắt vua trước, Hà mỗ đêm nay nhắm vào bà ta mà xuất chinh, nay bà ta đã bị thương nặng, trong vòng mấy tháng khó mà bình phục, chính là thời cơ tốt để quân ta dẹp tan cường đạo trong một lần!”
Hà Gia Khánh nói xong, An Thuận Quận Vương nổi hết da gà.
Hắn ta ưỡn thẳng lưng, nói với Kiều Nghị: “Kiều đại nhân, công lao hôm nay của Gia Khánh là một trong những chiến công lớn nhất kể từ khi quân ta xuất chinh!”
Kiều Nghị không đồng tình với điều này.
Hà Gia Khánh coi như đã lập công, nhưng việc làm bị thương Khổ bà tử so với sự chuẩn bị kỹ lưỡng trước đại chiến căn bản không đáng nhắc tới, so với việc bày mưu tính kế trong đại chiến cũng không tính là công lao gì.
Hơn nữa Kiều Nghị cũng không đồng tình với một số ý kiến của Hà Gia Khánh, y không cho rằng Khổ bà tử có tác dụng lớn như vậy ở Phổ La Châu.
Y cho rằng người đóng vai trò then chốt ở Phổ La Châu vẫn là những nhân vật như người bán hàng rong và Lý Thất, cũng chính là nhờ vào khả năng bày mưu tính kế của Kiều Nghị nên mới ép được người bán hàng rong tử trận trên núi Quần Anh.
Nay An Thuận Quận Vương xin khen thưởng, Kiều Nghị có thể không thưởng, Hà Gia Khánh có công là thật, nhưng y quả thực đã kháng quân lệnh, hai ngàn quân sĩ dưới trướng không ai sống sót, có thể tính là công tội ngang nhau.
Nhưng Kiều Nghị không làm vậy.
Thứ nhất, những lời này của Hà Gia Khánh nói rất hay, y quy kết mấy trận thua trước đây của Kiều Nghị là do vấn đề vận thế, vì vận thế bị Phổ La Châu khống chế nên trước đây mới thua trận, Kiều Nghị khá hài lòng đối với cách nói này.
Đợi một thời gian nữa, gia công thêm cách nói này một chút, tất cả các trận thua đều có thể nói thành những trận thắng trong tình thế bất lợi.
Hơn nữa Hà Gia Khánh cũng đã thật sự chứng minh được lòng trung thành và năng lực của mình, nếu trận này thật sự đã khiến Khổ bà tử bị thương nặng, tiếp theo quả thực đã đến thời cơ tốt để xuất binh.
Quan trọng nhất là thái độ của An Thuận Quận Vương, An Thuận Quận Vương là họ hàng ngang vai với Thánh Nhân, theo lý thì hắn ta nên là đối thủ của Kiều Nghị.
Nhưng hắn ta luôn ủng hộ Kiều Nghị, vào thời khắc then chốt đã giúp đỡ Kiều Nghị rất nhiều, nay hắn ta xin công cho thuộc hạ, Kiều Nghị đương nhiên không thể làm mất mặt hắn ta.
Y công khai hạ văn thư, sắc phong Hà Gia Khánh làm Trấn Viễn Hầu.
Hà Gia Khánh vội vàng tạ ơn, Kiều Nghị bảo y nhanh chóng nghỉ ngơi, chuẩn bị xuất binh.
Trở về nơi ở, An Thuận Quận Vương tìm y tu đến chữa thương cho Hà Gia Khánh, Hà Gia Khánh lại bày tỏ lòng cảm kích với quận vương, hai bên khách sáo xong xuôi, quận vương đề nghị sẽ tiến cử Hà Gia Khánh làm đại tướng tiên phong.
Hà Gia Khánh lại một lần nữa tạ ơn, đợi An Thuận Quận Vương đi rồi, Hà Gia Khánh gắng gượng đứng dậy, cho người khác lui ra, cắm một thanh đoản đao vào trong lò lửa.
Đoản đao bị lửa lò đốt cho đỏ rực, Hà Gia Khánh cầm đoản đao dí vào vết thương của mình.
Vết thương bốc khói, Hà Gia Khánh cắn chặt răng.
Dưới cơn đau dữ dội, vết thương không hề cháy khét, mà máu thịt ngược lại còn nhanh chóng mọc ra.
“Thì ra đây chính là kỹ pháp Thiên Hợp của Khổ bà bà, bà ta dùng khổ đau đổi lấy tái sinh.”
Hà Gia Khánh cười khổ: "Có mượn không trả, hay là có mượn có trả khó nói lắm. Bà bà, bà coi ta là tấm khiên che đạn, ta mượn kỹ pháp của bà dùng vài ngày không quá đáng chứ?”