Tam Đầu Xá, thành phố ngầm, Chợ Đất.
Kiều Nghị viết xong một lá thư, gọi một tiếng: “Thượng Du, ngươi đi mang lá thư này…”
Y cầm lá thư, ngập ngừng một lúc, không lên tiếng.
Niên Thượng Du đã mất tích từ lâu, biệt tăm biệt tích ở núi Đọa Khuyết , khả năng cao là đã tử trận.
Y đặt lá thư trở lại bàn, ngồi im cả buổi, lại gọi một tiếng: “Hà tướng quân!”
Hà Gia Khánh đứng ở cửa bước vào.
An Thuận Quận Vương tiến cử Hà Gia Khánh làm đại tướng tiên phong, Kiều Nghị tỏ ý Hà Gia Khánh vẫn cần rèn luyện, An Thuận Quận Vương cũng sốt ruột, trực tiếp đưa Hà Gia Khánh đến trước mặt Kiều Nghị, tỏ ý để y rèn luyện bên cạnh Kiều Nghị.
Ý đồ của vị quận vương này vô cùng rõ ràng, chính là muốn nói cho Kiều Nghị biết, hắn ta muốn đề bạt người của mình, hắn ta hỏi Kiều Nghị có nể mặt hay không.
Đại tướng tiên phong là chuyện không thể, Kiều Nghị vẫn không tin tưởng Hà Gia Khánh, nhưng nếu An Thuận Quận Vương đã đưa Hà Gia Khánh đến, thì Kiều Nghị đành giữ y lại làm một chân sai vặt.
Hà Gia Khánh co được dãn được, y thật sự cam tâm tình nguyện làm một chân sai vặt, đưa thư, truyền lệnh, quét dọn, ăn uống, hộ vệ,… chuyện gì cũng làm.
Công việc làm sai vặt này của y lại không giống với Niên Thượng Du, Niên Thượng Du có thể bàn bạc việc quân chính cùng Kiều Nghị, nhưng Hà Gia Khánh không có tư cách này, y chỉ có thể đứng ngoài cửa, nghe lệnh làm việc.
Về điểm này, Kiều Nghị cũng khá khâm phục Hà Gia Khánh, năm xưa Thư Vạn Quyển cũng vô cùng trung thành đối với Kiều Nghị, nhưng nếu để Thư Vạn Quyển làm việc này, lão ta tuyệt đối sẽ không đồng ý, nhưng Hà Gia Khánh không chỉ đồng ý, mà còn làm hết lòng hết dạ.
Kiều Nghị giao lá thư cho Hà Gia Khánh, bảo y gửi đến doanh trại tiên phong.
Nhìn bóng lưng Hà Gia Khánh, Kiều Nghị im lặng một lúc, đột nhiên nở một nụ cười: “Chung quy vẫn là một tên trộm, để ta xem ngươi có thể giấu được bao lâu?”
***
Tam Đầu Xá, Chợ Biển.
Sáu chiếc tàu vận chuyển đất đang đi trên biển, phía trước xuất hiện một hàng tàu chiến chặn các tàu đất lại, một đám thủy binh lên tàu kiểm tra.
Những thủy binh này đến từ thủy sư Thương quốc, Đảm Bất Đại cho tàu dừng lại, cùng Sở Thiếu Cường ngoan ngoãn đứng ở đầu tàu giống như một cặp phu tàu thật thà.
Trên các tàu khác cũng có không ít công nhân tàu đều ngoan ngoãn đứng đó, những công nhân tàu này không phải người sống, đều là do Thiên Nữ dùng bùn nặn ra.
Sở Thiếu Cường thoạt nhìn bình tĩnh, nhưng tim sắp nhảy ra khỏi lồng ngực.
Đảm Bất Đại trông có vẻ căng thẳng, nhưng trong lòng lại vô cùng vững vàng, cho đến khi đám thủy binh xuống tàu, Đảm Bất Đại không hề đổ một giọt mồ hôi.
Sở Thiếu Cường thán phục: “Ngài thật sự không sợ sao?”
“Có gì đáng sợ?”
Đảm Bất Đại lấy một quả quýt, bóc vỏ, ăn một múi: "Chúng ta không phải là ăn trộm, mà chúng ta tiêu thụ tang vật, tiêu thụ tang vật chính là làm ăn, ta chưa bao giờ sợ khi tiêu thụ tang vật, làm ăn thì phải danh chính ngôn thuận, không thể giấu giếm!”
Sở Thiếu Cường nhìn ra mặt biển, xa xa vẫn có thể thấy không ít tàu bè: “Tàu từ đảo Hoán Thổ đến cảng đều là tàu vận chuyển binh lính, tàu vận chuyển đất chỉ có một chuyến của chúng ta, chúng ta cứ vậy cập bến có phải hơi quá nổi bật hay không?”
Đảm Bất Đại lắc đầu: “Từ ngày thành phố ngầm có Chợ Đất và Chợ Biển, hai nơi này đã có truyền thống đổi đất, từ đảo Hoán Thổ đổi đất về Chợ Đất là chuyện hiển nhiên, chỉ cần Kiều Nghị không ra lệnh cấm đổi đất thì sẽ chẳng có ai cản chúng ta.”
Sở Thiếu Cường hỏi: “Nếu Kiều Nghị cấm đổi đất thì sao?”
Đảm Bất Đại lườm Sở Thiếu Cường một cái: “Nếu hắn cấm đổi đất thì chúng ta còn có thể đi đến đây sao? Đám người vừa rồi không thể nào tha cho chúng ta!”
Sáu chiếc tàu đi một mạch đến cảng, Sở Nhị nhân cơ hội xuống tàu, dưới sự yểm hộ của Lý Bạn Phong, một mình trở về Chợ Người.
Nguyên Diệu Bình và máy chiếu phim hợp lực dùng thuật che mắt, để lại tàu trên mặt biển, cho ra sáu cỗ xe ngựa từ trong tàu, tiếp tục đi đến Chợ Đất.
Trên đường đến Chợ Đất vẫn có người kiểm tra, một quân sĩ nhìn thấy xe ngựa vận chuyển đất thì có chút lo lắng: “Xe ngựa vận chuyển đất không phải đều dùng để vận chuyển binh lính hết rồi sao? Sao những xe ngựa này vẫn dùng để vận chuyển đất?”
Một quân sĩ bên cạnh không thấy có gì bất thường: “Ngươi không cần ăn cơm chắc? Thành phố ngầm sau này là địa bàn của chúng ta, không đổi đất thì không thể trồng lương thực, không có lương thực thì phải ăn than.”
“Than cũng không phải là không ăn được, thứ đó chống đói!”
“Chúng ta ở nhà ăn than, đến Phổ La Châu vẫn ăn than, vậy còn tốn công sức chiến tranh làm gì?”
“Ta lo lắng xe của họ…”
“Kiều đại nhân chưa bao giờ nói không cho vận chuyển đất, khoảng thời gian trước binh lính đến nhiều nên mới dùng tàu bè xe ngựa vận chuyển binh lính trước, bây giờ binh lính ít đi thì chia ra một ít tàu bè xe ngựa vận chuyển đất, đây chẳng phải là chuyện bình thường hay sao? Ngươi lo lắng chuyện này làm gì?”
Sáu cỗ xe ngựa cùng được đưa đến ruộng đất, Đảm Bất Đại đích thân dỡ đất từ trên xe xuống.
Sáu xe đất chiếm mấy ngàn mẫu đất!
Chợ Đất tuy là một khu vực rộng lớn, nhưng nhiều ruộng đất như vậy mà lại phủ đầy đất mới, còn có không ít đống đất cao hơn một trượng, tất nhiên sẽ khiến người ta nghi ngờ.
Mặt mày Sở Thiếu Cường sợ đến mức trắng bệch: “Nhiều đất như vậy làm sao giấu được?”
Đảm Bất Đại chẳng hề lo lắng, ả tìm thấy thần miếu trong một đống đất cao lớn, Lý Bạn Phong đang ngồi giữa thần miếu, hơn một vạn Đao Lao Quỷ đều đã chui vào trong đất.
Đảm Bất Đại nói với Lý Bạn Phong: “Chúng ta đã đến Chợ Đất, gọi tiện nhân kia ra che đậy một chút.”
Lý Bạn Phong gọi Thiên Nữ và Nguyên Diệu Bình ra.
Đảm Bất Đại le lưỡi: “Ngươi gọi Nguyên Diệu Bình ra là được rồi, ai nói muốn tìm ả…”