"Nghĩ thông rồi, chuyện này cuối cùng ta cũng nghĩ thông rồi!" A Y mở van, để thôn Hồ Lô quay về trạng thái ẩn mật.
Nàng ta nhìn Lý Bạn Phong và Triệu Kiêu Uyển: "Trước đây ta vẫn không hiểu tại sao thôn Hồ Lô lại đi nhanh như vậy, lão Thất, ngươi là lữ tu đỉnh cấp, ngươi dám nói ngươi đi nhanh hơn thôn Hồ Lô không?"
Lý Bạn Phong lắc đầu, hắn thật sự không dám nhận xét về điểm này.
Thôn Hồ Lô qua lại giữa nội châu, ngoại châu và Phổ La Châu, nếu chỉ đơn thuần tính toán theo hành trình và thời gian thì tốc độ của thôn Hồ Lô nhanh hơn Lý Bạn Phong rất nhiều.
A Y dẫn hai người ra khỏi hang động, vừa đi vừa nói: "Ta vẫn luôn cho rằng bản thân thôn Hồ Lô vốn đã nhanh, nhưng động cơ hơi nước của thôn Hồ Lô là do ta thiết kế, đi nhanh bao nhiêu trong lòng ta đều biết rõ.
Trước đây ta còn nghĩ Lão Tàu Hỏa đã động tay động chân vào động cơ hơi nước của ta, bây giờ ta đã hiểu, không phải động cơ hơi nước của ta nhanh, cũng không phải thôn Hồ Lô đi nhanh, mà là vì con đường thôn Hồ Lô đi hoàn toàn khác biệt.
Giống như Kiêu Uyển nói, đây chính là đường cao tốc của ngoại châu, con đường này vừa thẳng vừa ngắn, vì chiếm được lợi thế của con đường nên mới có vẻ như thôn Hồ Lô đi nhanh!"
Ba người quay về thôn, Lý Bạn Phong vẫn luôn suy nghĩ về lời của A Y.
Thôn Hồ Lô quả thực đi rất nhanh, còn nhanh hơn cả Lý Bạn Phong.
Còn ai đi nhanh hơn Lý Bạn Phong?
Lý Bạn Phong trở về Tùy Thân Cư.
Bất kể cách xa bao nhiêu, khi đi theo ý nghĩ của Lý Bạn Phong, tốc độ của Tùy Thân Cư còn nhanh hơn cả thôn Hồ Lô!
"Lão gia tử, ngươi cũng luôn ở trên con đường này sao?"
"A Thất, vừa rồi thấy tình hình của thôn Hồ Lô, ta cũng luôn suy sét xem tình hình của ta có phải giống thôn Hồ Lô hay không, ta cũng có thể đang ở trên con đường mà vợ ngươi nói, nhưng ta không biết con đường đó rốt cuộc trông ra sao."
"Lão gia tử, bình thường ngươi không nhìn thấy con đường đó sao?"
"Không thấy, có lúc ta chẳng thấy gì hết, chỉ có thể đi về phía trước theo ý thức, có lúc thì thấy được, nhưng những gì ta thấy không hề khác những gì ngươi thấy."
Lời này lại khó hiểu rồi.
Lão gia tử cũng biết Lý Bạn Phong không nghĩ ra, nó mở một cửa sổ tàu trên vách tường.
Lý Bạn Phong nhìn thấy cảnh tượng của thôn Hồ Lô qua cửa sổ tàu.
"Ta có thể nhìn thấy thôn Hồ Lô, ngươi cũng có thể nhìn thấy thôn Hồ Lô, khi ta đi theo ngươi, những gì ta thấy và những gì ngươi thấy không có gì khác biệt, nhưng ta biết ta và ngươi không ở cùng một nơi. Ta cũng có thể đến nơi đó của ngươi, nhưng việc này cần tam phòng đổi đường ray mấy lần, đợi đổi thành công rồi ta mới có thể xông ra cùng ngươi giết địch."
Đây là trạng thái bình thường của Tùy Thân Cư, vị trí của nó rất đặc biệt, nhưng tầm nhìn không khác gì Lý Bạn Phong.
Điều này khiến Lý Bạn Phong nhớ đến nơi ở của Lục ăn mày ở thành Lục Thuỷ, tình hình hiện tại của Tùy Thân Cư chính là nó không nhìn thấy môi trường thật sự của mình, nhưng lại có thể nhìn thấy môi trường của Lý Bạn Phong.
"Lão gia tử, lúc ngươi không nhìn thấy thì lại là tình trạng gì?"
"A Thất, ngươi thử đổi một nơi khác trong lòng xem."
Suy nghĩ của Lý Bạn Phong chuyển hướng đến Tiêu Dao Ổ.
Ngoài cửa sổ tàu đột nhiên tối đen, đợi một lúc, một vệt sáng ập đến, cảnh tượng ngoài cửa sổ tàu đã biến thành Tiêu Dao Ổ, địa điểm chính là trong phòng của Lý Bạn Phong.
Hắn lại chuyển đổi ý nghĩ, ngoài cửa sổ tàu lại trở về tối đen, không lâu sau, cảnh vật hiện ra, Lý Bạn Phong lại quay về thôn Hồ Lô.
Khi Tùy Thân Cư đi theo ý thức của Lý Bạn Phong, sẽ xuất hiện tình trạng lão gia tử không nhìn thấy đường.
Điều này cũng có nghĩa là lão gia tử có lẽ đang một mình tiến bước trên con đường đó.
Lý Bạn Phong kinh ngạc nói: "Lão gia tử, ngươi lúc nào cũng có thể đi lên đi xuống từ con đường đó sao?"
"A Thất, ta không biết đây là đường gì, trong tình huống này, ta đều đi theo đường ray, đường ray càng nhiều thì phương hướng càng rõ ràng."
Lý Bạn Phong đã tìm cho lão gia tử tổng cộng tám đoạn đường ray, tám đoạn đường ray này giúp lão gia tử đi lại khắp nơi từ ngoại châu đến nội châu, không nơi nào là không tới được.
"Chẳng lẽ đường ray chính là thiết kế chuyên dụng cho con đường này?"
"Có lẽ vậy." Lão gia tử cũng không chắc: "Một số chuyện vẫn phải hỏi Lão Tàu Hỏa, nhưng không biết hắn còn nhớ hay không."
Lão Tàu Hỏa gần đây rất tỉnh táo, chắc là có thể nhớ ra không ít chuyện.
Lý Bạn Phong đến Tam Đầu Xá, không ngờ hắn đã nghĩ mọi chuyện quá lạc quan.
"Thập Bát Luân điên rồi."
Tôn Thiết Thành khoanh tay, ngồi xổm trên mặt đất: "Mấy ngày trước hắn đi lang thang khắp quận Bạch Chuẩn, luôn lẩm bẩm một mình, nói cái gì mà vốn đã na ná nhau rồi, tại sao lại không ai tin hắn.
Ta hỏi hắn cái gì na ná, hắn lẩm bẩm một tràng, vội đến mức toát mồ hôi đầu, nhưng lại không nói rõ được. Lại qua hai ngày, ta thấy hắn tỉnh táo hơn một chút, bèn chuẩn bị ít rượu và thức ăn, muốn nói rõ chuyện trước kia với hắn.
Nào ngờ lão già này uống nửa vò rượu lại bắt đầu phát điên, cứ một mực nói với ta là đều na ná nhau, còn khăng khăng đòi đưa ta đi xem, ta làm sao biết hắn muốn đi đâu? Ta chắc chắn không thể đi theo hắn! Cứ náo loạn một hồi như vậy, ta trốn, hắn chạy, bây giờ cũng không biết hắn chạy đi đâu."
Lý Bạn Phong kiểm tra lại lực lượng phòng thủ của quận Bạch Chuẩn, tuy các đại bang môn mới cử thêm không ít người đến, nhưng phòng ngự tổng thể lại lỏng lẻo hơn trước rất nhiều.
Có rất nhiều người của quận Bạch Chuẩn đã rời khỏi năm hòn đảo Bạch Chuẩn, họ đã đến thành phố ngầm.
Lựa chọn này là bình thường, ai cũng muốn có một cuộc sống tốt hơn, Mã Ngũ cũng đã giúp Lý Bạn Phong thực hiện lời hứa, y đều cung cấp phí an cư cho tất cả những người rời đi.