Virtus's Reader
Phổ La Chi Chủ

Chương 1073: CHƯƠNG 1071: HAI VỢ CHỒNG CHÚNG TA (1)

Lý Bạn Phong đến thôn Hồ Lô, tìm nương tử và A Y.

“Nương tử bảo bối, ngọc tỷ nghiên cứu tới đâu rồi?”

A Y cười nói: “Tướng công bảo bối, nghiên cứu gần xong rồi.”

Triệu Kiêu Uyển giận tím mặt: “Ai là tướng công của ngươi? Chồng nhà ta đi đâu cũng nhận ra vợ mình!”

Hết giận, Triệu Kiêu Uyển lại dịu dàng nhìn Lý Bạn Phong: “Tướng công à, ngọc tỷ nghiên cứu gần xong rồi, bọn thiếp chuẩn bị hợp nhất hai khối ngọc tỷ, dùng kỹ pháp của Bạch Vũ Tùng để đúc lại một khối thiết ấn, cũng đúc cả một vài linh kiện của pháo Cầu Ngầm vào.”

“Thiết ấn…”

Mắt Lý Bạn Phong sáng rực lên: "Lúc đầu là ngọc tỷ, giờ lại biến thành thiết ấn, như vậy chẳng phải chúng ta bị thiệt hay sao?”

A Y lườm Lý Bạn Phong một cái: “Ca ca, đây là ví von, văn thư được đóng bằng thiết ấn có thể phong tỏa hoàn toàn một con đường, ngoại trừ thiết ấn thì không ai mở được, cho dù nội châu có làm ra một khối ngọc tỷ khác cũng vô ích!”

Lý Bạn Phong suy nghĩ một lúc, rồi nhìn hai khối ngọc tỷ: “Nhất định phải hợp nhất hai khối ngọc tỷ sao?”

A Y gật đầu: “Ngọc tỷ có thể cảm nhận được Đại Lộ Hư Nguyên, cũng có thể chặn hoặc mở các ngã rẽ, chất liệu hai khối ngọc tỷ này tương tự nhau, nhưng công pháp hơi khác, muốn làm thành thiết ấn thì cả hai đều không thể thiếu.

Kể cả khi hợp nhất chúng lại, cũng chỉ có thể tìm được lối ra vào cố định của Đại Lộ Hư Nguyên, muốn mở rộng thêm chức năng của ngọc tỷ thì vẫn phải dùng đến thiết bị của Kiêu Uyển.

Pháo Cầu Ngầm mà Kiêu Uyển chế tạo có thể dùng để kết nối các con đường, có thể tạo lối ra vào tạm thời, nhưng một khi đã lên cầu thì phải xuống cầu đúng cách, nếu không sẽ bị mắc kẹt trong Đại Lộ Hư Nguyên. Cầu Ngầm chỉ mượn tính bí mật và che chắn của Đại Lộ Hư Nguyên để xuyên qua giới tuyến, nhưng khoảng cách có thể đi được là rất ngắn.

Bạch Vũ Tùng có thể xông thẳng vào Đại Lộ Hư Nguyên mà không cần thiết bị bên ngoài là nhờ kỹ pháp đặc biệt của hắn, hắn dùng lông vũ để đánh dấu trên không, từ đó tìm ra lối vào Đại Lộ Hư Nguyên. Hắn coi đó là phương tiện để xuyên qua giới tuyến, và hắn quả thực đã từng thành công.”

Bạch Vũ Tùng nói với Lý Bạn Phong: “Tôi quả thực đã từng thành công, trước đây tôi có thể vượt qua giới tuyến.”

“Vậy là hắn đoán mò."

A Y vừa vẽ sơ đồ vừa giải thích: "Quy tắc vật lý của Đại Lộ Hư Nguyên và Phổ La Châu không giống nhau, Bạch Vũ Tùng có thể tìm thấy lối vào ở bên ngoài, nhưng dùng cùng một phương pháp thì không thể tìm thấy lối ra ở bên trong Đại Lộ Hư Nguyên, muốn tìm lối ra vẫn phải dựa vào ngọc tỷ.”

A Y vẽ xong sơ đồ, sự liên kết về mặt chức năng cũng đã khép kín.

Hiểu rõ những chức năng này thì cũng hiểu rõ luôn quá trình Tiểu Tàu Hỏa và thôn Hồ Lô di chuyển trên Đại Lộ Hư Nguyên.

Nhưng cả ở trên Tiểu Tàu Hỏa và trong thôn Hồ Lô đều không thể nhìn thấy quá trình di chuyển này, thuộc về cách di chuyển không thể gọi tên, nhưng Triệu Kiêu Uyển và A Y muốn thể hiện toàn bộ quá trình không thể gọi tên đó ra.

Bạch Vũ Tùng nghe rất chăm chú, còn gật đầu lia lịa.

Lý Bạn Phong hỏi Bạch Vũ Tùng: “Anh thật sự nghe hiểu sao?”

Bạch Vũ Tùng nhỏ giọng đáp: “Nếu tôi không tỏ ra như vậy thì lát nữa nàng ta sẽ giảng lại một lần nữa.”

Hai khối ngọc tỷ sắp được đúc lại, chuyện này phải báo cho ông chủ Lỗ một tiếng, hơn nữa còn phải bồi thường tương xứng cho ông chủ Lỗ.

Lý Bạn Phong đến cửa hàng Mặc Hương, ông chủ Lỗ đang nấu rượu trong hiệu sách, thấy Lý Bạn Phong đến, y vội vàng chuẩn bị đồ nhắm.

Tuy chuyện này khó mở lời, nhưng Lý Bạn Phong cũng không vòng vo, nói thẳng sự thật.

Ông chủ Lỗ thản nhiên mỉm cười: “Thứ đó vốn không nên ở trong tay tôi, nay đã giao ra, trong lòng tôi ngược lại thấy vô cùng thanh thản. Vu Diệu Minh là chuyên gia về phương diện này, nếu cần ông ta góp sức, ngày mai tôi sẽ đưa ông ta đến thôn Hồ Lô.”

Vu Diệu Minh có thể giúp đỡ đương nhiên là tốt, nhưng Lý Bạn Phong nhất định phải đưa phần bồi thường cho ông chủ Lỗ.

Ông chủ Lỗ suy nghĩ rất lâu, đưa ra một yêu cầu: “Tôi muốn biên soạn lại lịch sử Phổ La Châu, đây là một việc lớn, một việc lớn vượt ngoài khả năng của tôi, tôi cần rất nhiều tư liệu và nhân lực, có những tư liệu tôi không lấy được, có những người cũng chưa chắc đã chịu giúp tôi, về tài lực và vật lực cũng có chút lực bất tòng tâm.”

“Những chuyện này đều không thành vấn đề.”

Lý Bạn Phong lập tức lấy ra hai tờ chi phiếu đưa cho ông chủ Lỗ, coi như hỗ trợ về mặt tài lực và vật lực.

Hắn lại viết một lá thư giao cho ông chủ Lỗ: “Gặp khó khăn cứ cầm lá thư này đi tìm bạn bè của tôi, họ nhất định sẽ giúp ông.”

Ông chủ Lỗ nhận thư và chi phiếu: “Cảm ơn Thất gia.”

Lý Bạn Phong xua tay: “Đừng cảm ơn tôi, tôi không dám nhận, việc biên soạn lịch sử này quả thực nên làm, chuyện khó như vậy để một mình ông làm, tôi thật lòng vô cùng khâm phục ông. Tôi ở Phổ La Châu lâu rồi, cũng đã quen, có rất nhiều việc quan trọng vẫn chưa kịp làm.”

Ông chủ Lỗ cười nói: “Bây giờ cũng còn kịp, Thất gia giúp tôi một việc lớn như vậy, tôi nhất định phải ghi lại một bút trong sử sách.”

“Ông tuyệt đối đừng ghi!”

Lý Bạn Phong lắc đầu: "Tôi thật sự thấy xấu hổ, ông nói tôi giúp ông, nhưng hoàn toàn là để cho tôi đỡ ngại thôi, chút tiền đó không đáng là bao, bạn bè tôi quen biết cũng chưa chắc đã nhiều hơn ông, cứ coi như là một chút tấm lòng của tôi vậy.”

“Thất gia quá khách sáo rồi."

Ông chủ Lỗ lại nấu một ấm rượu: "Lịch sử viết nên linh hồn của Phổ La Châu, chỉ ra vận mệnh tương lai của Phổ La Châu. Nhưng tư liệu lịch sử hiện có của Phổ La Châu quá rối rắm, tôi cũng rất khó phân biệt thật giả trong đó.

Có một tài liệu từng nói Bát Đấu Mặc Khách Chu Văn Trình và Tuệ Nghiệp Văn Nhân Mộ Dung Quý so tài văn chương ba ngày ba đêm, sau đó vì Mộ Dung Quý tài nghệ không bằng người nên đã chết mệt bên bàn viết.

Nếu Chu Văn Trình không phải là tôi thì tôi đã thật sự tin rồi! Mộ Dung Quý là đệ tử lười biếng nhất trong số các đệ tử của tôi, nó làm gì có sức mà đấu với tôi ba ngày ba đêm? Đấu chưa đến hai tiếng là nó đã mệt chết rồi.”

Lý Bạn Phong nghe vậy cười lớn, hai người vừa uống rượu vừa trò chuyện, bất giác trời đã về đêm.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!