Thành Thất Thu, Thu Lạc Diệp gọi Xa Vô Thương đến.
Mã Ngũ ngồi giữa xe kéo tay, Phan Đức Hải ngồi bên trái, Phùng Đái Khổ ngồi bên phải.
Xa Vô Thương nhấc càng xe lên, nói với Thu Lạc Diệp: “Ta chỉ có trách nhiệm đưa các ngươi đến nơi, những chuyện khác ta không quan tâm.”
Phan Đức Hải gật đầu: “Người có đức quyết không nuốt lời!”
Xa Vô Thương lắc đầu: “Ta không tin ngươi, ta tin lão Thu.”
Thu Lạc Diệp nói: “Yên tâm đi, chuyện trên đường ngươi lo, những chuyện khác không cần ngươi bận tâm, xong việc đến tìm ta lấy tiền xe!”
Nói rõ quy củ với phu xe, Thu Lạc Diệp và Thủy Dũng Tuyền lần lượt dặn dò Mã Ngũ: “Lão Ngũ, lên đó rồi nói chuyện với họ cho tử tế, chúng ta không phải đến gây sự, phải tìm cách đưa lão Thất về!”
Mã Ngũ liên tục gật đầu: “Hai vị lão ca cứ yên tâm.”
Xa Vô Thương nhấc càng xe lên, đưa ba người lên mây.
Phan Đức Hải đi trước, dẫn Mã Ngũ và Phùng Đái Khổ cùng đến nhà của Ngải Diệp Thanh.
Phùng Đái Khổ rất ghét Phan Đức Hải, nhưng lần này nàng ta bắt buộc phải đi cùng, giữa Phan Đức Hải và Ngải Diệp Thanh có chút giao tình, có thể nói chuyện được, Phùng Đái Khổ và Mục Nguyệt Quyên trước đây cũng có chút qua lại.
Vào trong nhà, Ngải Diệp Thanh pha trà nấu rượu, nhiệt tình chiêu đãi ba người.
Mã Ngũ không có tâm trạng vòng vo, trực tiếp hỏi về tung tích của Lý Thất.
Ngải Diệp Thanh kể: “Lúc đó giao tranh kịch liệt, Nguyệt Quyên đã tìm được lối ra, hai người bọn ta lập tức thoát thân trước, Lý Thất và Hận Vô Do lúc đó vẫn chưa nghĩ ra lối thoát, rốt cuộc có thoát ra thành công không thì bọn ta cũng không rõ.”
Trong phòng khách có treo một bức tranh sơn dầu, Mục Nguyệt Quyên trong bức tranh nói: “Diệp Thanh nói không sai, bọn ta thật sự muốn cứu Thất gia ra, nhưng lối thoát này phải do chính hắn nghĩ ra.”
“Nói cách khác, Hận Vô Do có lẽ biết tung tích của lão Thất?”
Mục Nguyệt Quyên gật đầu: “Hai người họ đi cuối cùng, Hận Vô Do có khả năng biết được nơi ở của Thất gia nhất.”
Mã Ngũ không nói gì thêm, đứng dậy cáo từ.
Ngải Diệp Thanh tiễn ra cửa, không đi ra ngoài nữa.
Hắn ta muốn đi cũng không đi ra được.
Lối thoát mà hắn ta chọn lúc đó chính là ngôi nhà này, vì trong nhà này có rất nhiều đồng tiền, những đồng tiền này là do máu của hắn ta hóa thành, cho nên hắn ta thuận lý thành chương quay về đây, nhưng cũng bị kẹt trong nhà.
Bức tranh sơn dầu trên tường là do Mục Nguyệt Quyên tự tay vẽ, vì nàng ta luôn không hài lòng với màu vẽ nên đã dùng máu của mình để pha ít màu vẽ, trải qua nhiều lần điều chỉnh, cũng coi như là một lối ra có căn cơ rất sâu.
Bây giờ nàng ta bị kẹt trong tranh, cũng không ra được.
Nhìn Ngải Diệp Thanh, Mục Nguyệt Quyên còn không quên đùa giỡn: “Thèm muốn thân thể ta hả? Vào đây chơi chút đi?”
Ngải Diệp Thanh xua tay: “Đừng đùa nữa, ta không muốn bị nhốt trong đó đâu, mà Lý Thất rốt cuộc đi đâu rồi? Hắn có thoát ra được không?”
***
Mã Ngũ xuống dưới đám mây, y muốn đi tìm Hận Vô Do.
Phan Đức Hải nói: “Theo tin tức ta dò hỏi được, Hận Vô Do hình như đã đến Chú Cổ Khư.”
Mã Ngũ nói với phu xe: “Chúng ta đến Chú Cổ Khư.”
Phu xe lắc đầu: “Ta không thể đến nơi đó.”
“Tôi trả tiền xe, ông ra giá đi!”
“Đây không phải là chuyện tiền bạc, cho bao nhiêu tiền ta cũng không đi!”
Thủy Dũng Tuyền khuyên nhủ: “Lão Ngũ, địa phương Chú Cổ Khư đó không phải ai cũng có thể đến được!”
Thu Lạc Diệp nói: “Đừng nóng vội, để ta đi tìm chồng ta… không phải, để ta đi tìm A Y hỏi xem, có lẽ nàng ta biết chút tin tức.”
Mắt Mã Ngũ đỏ hoe: “Các người chỉ cần nói cho tôi biết, Chú Cổ Khư rốt cuộc đi kiểu gì?”
***
Chú Cổ Khư, đầu thôn.
Hận Vô Do dẫn theo chú tu, Dương Hương Quân dẫn theo cổ tu, hai bên đang đối đầu.
“Họ Dương kia, ngươi mau cút đi cho ta, đây là địa bàn của ta!”
“Hận Vô Do, ai nói đây là địa bàn của ngươi? Đại đương gia của Phổ La Châu là Thất gia, Thất gia đã bảo ta ở đây canh giữ Chú Cổ Khư, ngươi là cái thá gì?”
Hận Vô Do nổi giận: “Ta không quan tâm ngươi đã gạ gẫm Lý Thất ra sao, có bản lĩnh thì bảo hắn đến tìm ta, không có bản lĩnh thì ngươi mau cút đi cho ta!”
Dương Hương Quân cười lạnh một tiếng: “Muốn đuổi ta đi sao, lấy ra chút bản lĩnh thật sự cho ta nhìn thử xem, cổ độc là một nhà, ta dẫn theo các tỷ muội đánh với ngươi một trận ra trò!”
Phần thắng của Hận Vô Do thật sự không cao, vì thủ đoạn của Dương Hương Quân khắc chế ả.
“Con điếm thúi nhà ngươi! Đợi ngày mai ta sẽ lấy mạng ngươi!”
“Con tiện nhân nhà ngươi, không cần đợi ngày mai, tối nay ngươi đã hết mạng rồi!”
Hai người phỉ nhổ vào nhau, mỗi người trở về nơi trú quân của mình.
Dương Hương Quân không hề nói bừa, tối nay Hận Vô Do có thể sẽ thật sự mất mạng.
Ả vừa về đến doanh trại không lâu, Từ Hàm đã dẫn theo Linh Bạch Đào và Tiểu Căn Tử đến cửa.
Hận Vô Do giật mình: “Lão Từ, ngươi đến đây làm gì?”
Từ Hàm chỉ vào Linh Bạch Đào: “Đây là hậu nhân của Linh gia, ngươi có quen không?”
Trong lòng Hận Vô Do trở nên căng thẳng: “Ta không quen.”
Linh Bạch Đào ôm quyền với Hận Vô Do: “Tiền bối, chú thuật của quận Bạch Chuẩn chúng tôi là do bà để lại phải không?”
“Chú thuật gì? Ta không biết!”
Linh Bạch Đào nói: “Bạch Chuẩn Ngũ Đảo, ngoại trừ đào thì không có gì mọc được, chú thuật này có phải là do tay bà làm ra không?”
Hận Vô Do im lặng một lúc, ngẩng đầu nhìn Linh Bạch Đào nói: “Lúc đó ta muốn lập bộ tộc ở quận Bạch Chuẩn, Linh gia các người không dung ta, ta bèn để lại chú thuật này, muốn trách cũng chỉ có thể trách tổ tiên các ngươi cố chấp.”
Linh Bạch Đào lại thi lễ: “Tiền bối, tôi không biết nhiều về chuyện của tổ tiên, nay thời thế đã thay đổi, chú thuật của quận Bạch Chuẩn có phải nên được giải trừ rồi không?”
Hận Vô Do lắc đầu cười đáp: “Ta không giải được, ta quên mất phương pháp giải chú rồi.”
Từ Hàm mỉm cười: “Chuyện nhỏ, để ta giúp ngươi nhớ lại, Căn Tử, đưa thùng cho ta.”
Hận Vô Do nghiến răng: “Từ Hàm, chuyện này có liên quan gì đến ngươi?”
Từ Hàm nói: “Các hảo hán của quận Bạch Chuẩn đều là người nhà của ta, trong địa bàn nhà ta, những chuyện này ta bắt buộc phải quản, Vạn Long, hoa màu đã trồng xong chưa?”
Trương Vạn Long ở ngoài cửa hô lớn: “Cà tím, cải thảo, dưa hấu, quýt, đều đã trồng xong.”
“Kim Hiếu, phân bón đã chuẩn bị xong chưa?”
Đàm Kim Hiếu ở ngoài cửa hô lớn: “Sư phụ yên tâm, màu vàng màu trắng bọn con đều có!”
“Tùng Tử, người đã chuẩn bị đủ chưa?”
Bạch Vũ Tùng lượn vòng trên không: “Sớm đã chuẩn bị đủ rồi, ả có mọc cánh cũng không bay được!”
Từ Hàm cầm vá lên: “Ta hỏi ngươi lần cuối, chú thuật này có thể giải được không!”
Hận Vô Do nghiến răng, đánh nhau cùng Từ Hàm.
Bên ngoài nơi trú quân có một nhiếp ảnh gia khoảng ba mươi tuổi đứng đó, y để tóc dài xoăn, mặc áo đuôi tôm, mũi cao, hốc mắt sâu, ngũ quan góc cạnh tràn đầy khí chất nghệ thuật.
Y lắp cuộn phim vào, quay máy quay phim, ghi lại cuộc chiến trong nơi trú quân.
“Kim tu vẫn chưa ra tay hoàn toàn, cuộc chiến này đến nay vẫn có tính nghệ thuật nhất định, Thất đạo diễn xem xong cũng sẽ không quá phản cảm.”
Trên bầu trời có một đám mây mưa màu vàng bay đến!
Nhiếp ảnh gia ngẩng đầu nhìn một lúc, xách máy quay phim co giò bỏ chạy.