kia được bọc trong vải, nhưng nhìn từ hình dáng, nó giống hệt với thanh trường thương mà Vạn Tấn Hiền đã nhìn thấy ở thôn Thiết Môn.
Quan trọng hơn là trên thanh trường thương kia toát ra một luồng sát khí lạnh lẽo, khiến người ta không rét mà run, điều này khiến Vạn Tan Hiền nhớ đến cảnh tượng Hàn Tuần Thành bị đóng đinh trên cửa tòa lầu phụ phía Đông.
Vạn Tan Hiền đuổi khách xem bói đi, sau đó cắm một cây đỉnh vào gót giày.
Cây đỉnh này là pháp bảo, được luyện chế từ hồn phách của một tên lữ tu tầng tám, sau khi cắm định vào, Vạn Tan Hiền nhanh đến mức gần như tàng hình, bám theo ba tên lữ tu vào đường núi.
Trần Duy Khâm chạy như bay trên đường núi, bỗng nhiên cảm thay bắp chân ngứa ngáy dữ dội.
Ban đầu y còn cố chịu đựng, nhưng sau khi chạy được mười may dặm, cơn ngứa thật sự giống như bị kim châm muối xát, Trần Duy Khâm phải ngồi xổm xuống đất, xắn ống quân lên gãi.
Không chỉ có Trần Duy Khâm cảm thấy ngứa, hai tên lữ tu tầng ba cũng cảm thấy ngứa, trên đùi không có mụn nhọt gì, không biết tại sao lại ngứa đến mức muốn lột da.
Ba người gãi bắp chân đổ cả máu, Trần Duy Khâm ý thức được tình huống bát ổn, bèn nói với hai tên lữ tu: "Đừng gãi nữa, đi nhanh†"
Ba người cố chịu đựng cơn ngứa, vừa đi về phía trước được mây bước, Trần Duy Khâm bỗng nhiên cảm thấy cổ họng căng cứng, liên tục ho khan.
Hai tên lữ tu tầng ba ho còn nghiêm trọng hơn, một người ho ra cả máu.
Bị trúng bệnh rồi!
Trần Duy Khâm thở dốc một hồi ngắng đầu nhìn về phía trước, chỉ thấy một người đàn ông trung niên đeo kính râm đen, cầm cây gậy dò đường, đứng từ xa trên đường núi, mỉm cười với bọn họ.
Lão ta đến từ lúc nào? Sao trước đó không thấy lão?
Đến để cắt râu ư?
Tại sao không cảm nhận được nguy hiểm?
Tu vi của người này cao đến mức nào?
Trần Duy Khâm hạ giọng nói với hai tên lữ tu: "Đừng giao chiến, có cơ hội thì chạy!"
Vạn Tấn Hiền nghe thấy tiếng Trần Duy Khâm, cười khẩy nói: "Đừng chạy nữa, các cậu chạy không thoát đâu, nửa tiếng nữa là các cậu sẽ mắt mạng."
Trần Duy Khâm là một tay lăn lộn giang hồ lâu năm, những người do La Chính Nam chọn ra đều có thể dùng được, đều có khả năng ứng phó linh hoạt khi lâm nguy.
Y biết tình trạng thân thể của mình không tốt, bèn nghĩ cách tìm cơ hội chạy trốn: "Sóng vai, chúng ta quen biết sao?"
Vạn Tan Hiền lắc đầu: "Không biết."
"Nếu không quen biết, tại sao lại âm thầm hại bọn tôi?"
"Người đàng hoàng không nói quanh co, tôi muốn mượn các vị một thứ. Cây gậy dò đường trong tay tôi đây dùng lâu ngày quá rồi, đầu gậy cũng bị chẻ, muốn đổi cái mới, thấy cây trên người cậu được đấy, hay là ra giá đi, bán nó cho tôi."
Trần Duy Khâm cài thanh trường thương ra sau lưng, nói với Vạn Tan Hiền: "Sóng vai, ông nhìn nhằm rồi, đây không phải gậy dò đường gì đâu. Chúng tôi là điểm quảiphiêu bạt giang hồ, đây là đồ kiếm cơm, không thể cho ông được."
Vạn Tan Hiền nhíu mày, sau đó cười: "Tôi đã nói rõ ràng rồi, các cậu còn giỡn mặt với tôi, muốn câu giờ sao? Nói hay lắm, các cậu cứ chan chừ đi, nửa canh giờ nữa là các cậu mắt mạng."
Nhân lúc Vạn Tan Hiền đang nói, Trần Duy Khâm đột nhiên xông đến, một cước thi triển Đạp Phá Vạn Xuyên, đá vụn bắn tung tóe.
Vạn Tấn Hiền vội vàng lùi lại, tránh né mưa đá vụn.
Đây là sở trường của lữ tu, chỉ cần tìm được kẽ hở là có cơ hội thoát thân. Thừa dịp Vạn Tan Hiền đang né tránh, Trần Duy Khâm mang theo hai tên lữ tu bỏ chạy.
Vạn Tan Hiền chậm rãi đi theo phía sau, lão biết lữ tu ra tay cực nhanh, cho dù tu vi có thể nghiền ép ba người, lão cũng không muốn mạo hiểm vô ích.
Mười phút sau, ba người lần lượt dừng lại, bọn họ chạy không nỗi nữa.
Vạn Tấn Hiền cho bọn họ một cơ hội cuối cùng: "Ba vị sóng vai, tôi không muốn kết thù oán, đưa đồ cho tôi, tôi sẽ chữa bệnh cho, ngày khác gặp mặt vẫn là bạn bè."
Trần Duy Khâm gật đầu, tháo trường thương sau lưng xuống. Hai tên lữ tu ở bên cạnh nhìn, không nói gì.
Người đời ai không tham sống sợ chết?
Đã đến nước này, chuyện của bang môn tạm thời gác lại đã, ai cũng muốn sống.
Vạn Tấn Hiền cười nói: "Đặt trường thương xuống đắt, các cậu đi đi, chỉ cần đi được một trăm bước, bệnh tình của các cậu tự nhiên sẽ khỏi."
Trần Duy Khâm làm theo, đặt trường thương xuống đất, dìu hai tên lữ tu lảo đảo rời đi.
Đi được hơn trăm bước, quả nhiên cảm thấy thân thể tốt hơn rất nhiều.
Không ho, không thở gấp, đầu óc cũng không còn choáng váng.
Trần Duy Khâm quay đầu lại nhìn Vạn Tan Hiền, lão vẫn đứng im tại chỗ.
Lão cười với Trần Duy Khâm, ý tứ rất rõ ràng.
Nếu không phục thì quay lại thử xem.
Trần Duy Khâm nào dám khiêu khích Vạn Tan Hiền, vội vàng dẫn hai tên lữ tu tiếp tục rời đi.
Về phần phải giải thích thế nào với bang môn, để sau hãng tính, nếu không được thì sẽ không về Giang Tương Bang nữa. Với tu vi của ba người bọn họ, đến nơi khác cũng có thể kiếm cơm mà...
Ý nghĩ đột nhiên bị cắt ngang, Trần Duy Khâm thấy mũi ngứa ngáy, hắt xì một cái.
Nước mũi, nước miếng văng tung tóe.
Hắt xì phải nhắm mắt, đây là bản năng của con người.
Lúc Trần Duy Khâm mở mắt ra, phát hiện trước mắt vẫn là một màu đen kịt.
Y đã hắt xì cả hai con ngươi ra ngoài.
Hai tên lữ tu ở bên cạnh nhìn đến ngây người.
Hắt xì một cái mà lòi cả hai con ngươi, cả đời bọn họ chưa từng thấy bao giờ.
Hốc mắt đau đớn, Trần Duy Khâm không nhịn được mà kêu lên một tiếng. Y vừa mở miệng, một cú hắt xì khác ập đến.
Những người thường xuyên hắt xì đều biết, hắt xì thường xuất hiện theo cặp.
Cú hắt xì này còn mạnh hơn cú trước, miệng, khoang mũi và hai hốc mắt trống rỗng, đầu tiên là phun ra một ngụm máu, sau đó là Óc.
Trần Duy Khâm loạng choạng ngã xuống đất, y đã tự kết liễu đời mình bằng hai cú hắt xì.
Hai tên lữ tu còn lại không hiểu chuyện gì xảy ra, bọn họ cũng cảm thấy ngứa mũi, vội vàng lấy tay che miệng lại, không cho hắt xì ra ngoài.
"Đừng nhịn nữa, khó chịu lắm." Van Tan Hiền cười nói: "Hắt xì một cái cho thoải mái, chết cũng thanh thản hơn."
Hai mắt hai tên lữ tu đỏ ngau, nước mắt giàn giụa.
Một phút sau, hai người không nhịn được nữa, lần lượt hắt xì.
Càng nhịn hắt xì thì càng mạnh.
Sau cú hắt xì này, xương sọ của hai người vỡ vụn, máu đỏ và não trắng văng tung tóe.
Vạn Tan Hiền làm việc luôn cần thận, sao lão có thể để lại người sống?
Nhặt thanh trường thương từ dưới đất lên, Vạn Tan Hiền cảm nhận được linh tính và sát khí cuon cuộn trên thân thương.
Lão dùng gậy dò đường để truyền tin cho Hà Gia Khánh: "Gia Khánh, đồ đã lấy được rồi."
Hà Gia Khánh vui mừng khôn xiết: "Lão Vạn, kiểm tra kỹ càng, đừng để nhìn nhằm."
"Không nhằm được, thân thương dài một trượng hai, lưỡi thương dài bảy tắc bảy, sát khí rất nặng, linh tính tràn trề, giống hệt với thanh ở thôn Thiết Môn."
"Uy áp của trường thương thế nào?”
Đây là điều Hà Gia Khánh quan tâm nhất, uy áp khác với sát khí và linh tính, là đặc điểm lớn nhất của "Triệu Kiêu Uyễn".
Nói về uy áp, đúng là không giống với thanh ở thôn Thiết Môn.
Vạn Tan Hiền giải thích: "Ủy áp giảm đi nhiều, chắc là bị thủ đoạn của La Chính Nam phong ấn rồi."
"Không sao, cho dù hắn dùng cách gì thì tôi cũng có thể hóa giải!"
Hà Gia Khánh khen ngợi một câu: "Lão Vạn, việc này làm tốt lắm, mau trở về ngoại châu đi, đừng để Giang Tương Bang bám lấy."
Vạn Tan Hiền cắt đứt liên lạc, cầm trường thương vung vay vài cái, tua đỏ dài một thước bay pháp phới trong gió.
Khoan đãi
Hình như thanh trường thương ở thôn Thiết Môn không có tua đỏ.
Vừa mới gắn vào ư?
Gắn vào để làm gì? La Chính Nam sẽ không làm chuyện thừa thãi này.
Vạn Tan Hiền nắm chặt trường thương, trong lòng dâng lên nỗi bất an.
Thanh trường thương này có thể không phải là "Triệu Kiêu Uyễn".
Có thể là pháp bảo, hoặc là linh vật, vì đẳng cấp rất cao nên đã lừa được lão!
Lão đoán đúng rồi.
Để hoàn thành nhiệm vụ này, La Chính Nam đã dốc hết vốn liếng, hắn ta đã đánh cược vào hai món linh vật cấp cao.
Một món linh vật là trường thương, tên là Vân Giao, là di vật của một vị danh tướng thời cổ, vì đã giết quá nhiều người nên sát khí rất nặng, vũ khí thông thường chỉ cần chạm vào là sẽ bị hủy hoại, nhưng nó khác với uy áp.
Nhưng tại sao thanh trường thương này lại giống hệt với thanh mà Vạn Tan Hiền nhìn thấy trong thôn?
Vạn Tan Hiền tháo tua đỏ trên trường thương xuống, phát hiện thấy vết đứt của da than lằn.
Cuối cùng lão cũng hiểu vì sao La Chính Nam lại gắn tua đỏ lên thương.
Tên khốn này thật gian xảo!
Bên ngoài trường thương được bọc một tắm da thẳn lằn.
Tắm da thắn lan này cũng là linh vật. La Chính Nam dùng da than lằn bọc trường thương "Tạc Hỗ" lại một lần, sau đó bọc da thằn lằn vào trường thương Vân Giao, trong vòng một ngày, trường thương Vân Giao sẽ trở nên giống hệt với trường thương "Tạc Hồ".
Một ngày sau, da thằn lằn bong ra, lớp ngụy trang cũng biến mát.
Mà trường thương "Tạc Hồ" lại giống hệt Hồng Oánh, khiến Vạn Tần Hiền nhìn nhằm.
Sau khi lột bỏ lớp da thằn lằn, một thanh trường thương hoàn toàn khác hiện ra.
Thanh trường thương trong thôn Thiết Môn có thân thương màu đen, còn thanh này lại có màu trắng sáng. Vạn Tấn Hiền ném trường thương xuống đất, ôm lấy trán.
Bị lừa rồi!
La Chính Nam quả thật không phải kẻ tầm thường.
Thứ quan trọng như vậy, La Chính Nam sẽ không dễ dàng giao cho người khác, đáng lẽ lão không nên mắc bẫy hắn tal
Vạn Tan Hiền cắm đỉnh vào gót chân, vội vàng đuổi theo La Chính Nam, đi được mười mấy dặm thì chân phải đau nhói, cả người ngã xuống đắt.
Đây là tiền vốn của cây đỉnh, nó không chỉ đâm vào giày mà còn đâm vào da thịt, ăn thịt hút máu người sử dụng.
Để vào được thôn Thiết Môn, Vạn Tấn Hiền đã dùng qua pháp bảo một lần, lúc rời khỏi thôn Thiết Môn lại dùng một lần, lúc đuổi theo Trần Duy Khâm lại dùng tiếp, lần này muốn dùng nữa thì chân lão sẽ không tài nào chịu nỗi.
Cho dù có chịu đựng được cũng vô dụng, lão căn bản không biết La Chính Nam sẽ chạy về đâu.
La Chính Nam không di về phía thành Lục Thủy, hắn ta không trông cậy vào việc phân đà ở thành Lục Thủy có thể bảo vệ được món bảo bối này.
Hắn ta nhảy xuống hồ Đào Hoa, lặn ngụp dưới đáy hồ một lúc lâu, men theo một con đường bí mật rồi trồi lên mặt nước.
Nước hồ rất lạnh, lạnh thấu Xương. La Chính Nam hắt xì hai cái, đi trong vùng hoang dã tối tăm vô tận suốt một ngày một đêm.
Phía trước xuất hiện một tia sáng, không phải ánh mặt trời, cũng không phải ánh trăng, mà là ánh sáng phản chiếu từ mặt hồ.
Lại là một cái hồ.
La Chính Nam lại nhảy xuống hồ, lúc trồi lên mặt nước thì trước mắt là một căn biệt thự.
Tỉnh Việt Đông, thành phố Việt Châu, biệt thự ở công viên Hoa Hò.