Tùng Sĩ Tường nuốt Tú Đan vào bụng, bản thân không những không sao mà còn có thể khiến vũ khí bị gỉ sét ăn mòn.
Ngoài kinh hãi, Lý Bạn Phong không kịp nghĩ nhiều, lập tức quẹt diêm ném về phía Tùng Sĩ Tường.
Sương rượu bén lửa, Tùng Sĩ Tường bốc cháy, mỡ trên người cháy xèo xèo.
Lão không hề né tránh, cũng không giãy giụa, thậm chí còn không vội dập lửa.
Lão thản nhiên xé thịt cháy trên người xuống, sau đó cho vào miệng nhai ngon lành.
Nói về mùi vị, Tùng Sĩ Tường có vẻ rất hài lòng, lão hít một hơi thật sâu, hút tất cả ngọn lửa trên người và sương rượu xung quanh vào bụng, sau đó phun về phía Lý Bạn Phong.
Né tránh ngọn lửa này không khó, nhưng Lý Bạn Phong không dám đến gần lão nữa.
Hắn không biết Tùng Sĩ Tường còn có thể phun ra thứ gì, cũng không biết lão còn có thể ăn thứ gì.
Tùng Sĩ Tường lại tiếp tục lao về phía Lý Bạn Phong, Lý Bạn Phong duy trì khoảng cách mười mét, di chuyển vờn quanh Tùng Sĩ Tường, Nhậm Văn Liệt hô một tiếng: "Cậu là thanh niên trai tráng, lại không dám giao đấu trực diện với một lão già gần đất xa trời sao2"
Lý Bạn Phong vừa nghe xong thì bỗng cảm thấy ay náy.
Trong lúc áy náy, Tùng Sĩ Tường đã chặn đường hắn.
Lý Bạn Phong nghe thấy Tùng Sĩ Tường hét lớn: "Hiệp lộ tương phùng dũng giả..."
Kỹ pháp Đồng Văn Cộng Quy, nếu để cho lão nói hết câu này, Lý Bạn Phong nhất định sẽ xông lên liều mạng với lão.
Nếu đánh trực diện, Lý Bạn Phong chắc chắn sẽ thua ngay trong một hiệp, đến lúc đó đừng nói là mắt mạng, ngay cả thi thể cũng bị Tùng Sĩ Tường xơi tái.
May mà Lý Bạn Phong đã sớm có phòng bị, hắn bỗng cất tiếng hát: “Irăng sáng, gió yên, lá cây che khuất khung cửa sổ..."
Trong lúc nguy cấp, Lý Bạn Phong chỉ nhớ được bài hát này, hắn hát bài hát ru.
Nhưng bài hát này lại có lực sát thương không hề nhỏ, một là vì Lý Bạn Phong rất quen thuộc nơi này, hai là vì hắn vừa mới từ trong nhà đi ra, thể trạng đang ở đỉnh điểm, kỹ pháp Nhà Cao Cửa Rộng phát huy tác dụng triệt để.
Tiếng hát vừa cất lên, Nhậm Văn Liệt lập tức cảm thấy buồn ngủ díp mắt, suýt chút nữa thì ngủ quên, kỹ pháp Đồng Văn Cộng Quy của văn tu không thi triển được, kỹ pháp Gặp Đức Phải Nghiêm của đức tu cũng bị phá giải. Đối phó với Nhậm Van Liệt không khó, nhưng Tùng Sĩ Tường lại rất khó chơi.
Tiếng hát của Lý Bạn Phong không có tác dụng với lão, thực lực giữa hai bên chênh lệch quá lớn, Lý Bạn Phong bị dồn vào trong sơn trại, Tùng Sĩ Tường nhấc chân đạp nát cửa sơn trại, sau đó vọt tới hai bước, ép Lý Bạn Phong vào vách nhà gỗ.
Kỹ pháp ngu tu không có tác dụng, kỹ pháp Nhà Cao Cửa Rộng cũng không có tác dụng, rốt cuộc phải dùng cách nào để đối phó với lão đây?
Lý Bạn Phong thuận thế leo lên nóc nhà, Tùng Sĩ Tường đang định đuổi theo, bỗng trượt chân một cái, ngã sắp mặt xuống. Dưới chân đột nhiên trào ra nước trà, Tùng Sĩ Tường lật đật bò dậy, phát hiện da thịt trên tay chân mình đang nhanh chóng bong tróc ra trong nước trà, Lý Bạn Phong đứng trên nóc nhà, hai tay không ngừng vuốt ve ấm trà.
Nước trà này khiến Tùng Sĩ Tường cực kỳ chán ghét, dầu mỡ trên người lão không ngừng tróc ra trong nước trà.
Lý Bạn Phong lo lắng lão sẽ trực tiếp phá hủy nhà gỗ, trong trường hợp này, Lý Bạn Phong cũng sẽ mắt đi điểm đặt chân.
Nhưng Tùng Sĩ Tường không để ý đến nhà gỗ, lão nhất quyết muốn xông ra khỏi phạm vi nước trà, thân thể tông thẳng vào kết giới. Âm!
Lão ấm trà run ray trong tay Lý Bạn Phong.
Lần trước cũng run ray như vậy là bởi vì gặp Thu Lạc Diệp, Lý Bạn Phong hỏi: "Sức lực của người này không kém Thu Lạc Diệp bao nhiêu chứ?”
Lão ấm trà ho khan hai tiếng nói: "Hắn hơi kém một chút, ta ước chừng còn có thể chống đỡ được vài ba lần. Lão đệ, quái vật này linh trí không được đầy đủ, chỉ có thể dùng trí, không thể dùng Sức."
Vi đại sư huynh này quả thật không đủ thông minh, nếu lão có trí thông minh của người bình thường, Lý Bạn Phong đã sớm mắt mạng. Âm! Âm!
Tùng Sĩ Tường vừa đắm vừa đá vào kết giới, Lý Bạn Phong vội vàng ngưng phát động kỹ pháp của âm trà.
Vừa rồi nước trà chỉ ngập đến đầu gối, nhưng quần Tùng Sĩ Tường rõ ràng lỏng lẻo hơn không ít, dường như bị tổn thất rất nhiều máu thịt.
Giờ đây nước trà đã rút đi, bước chân Tùng Sĩ Tường trở nên chậm chạp, thân thủ cũng chậm chạp hơn không ít, sức chống cự cũng giảm xuống tương đối, Lý Bạn Phong vừa chém vừa đốt, xé xuống không ít máu thịt ở trên người lão, bước chân Tùng Sĩ Tường loạng choạng, trận chiến dường như sắp kết thúc. Tùng Sĩ Tường lao đảo lắc lư, đột nhiên lao về phía một con trâu ở cửa sơn trại.
Đây là con trâu Ngưu Quang Đại để ở cửa, Tùng Sĩ Tường há miệng, nhét toàn bộ đầu trâu vào trong miệng.
Không thể nào!
Đầu trâu còn to hơn đầu Tùng Sĩ Tường, chưa kể trên đầu trâu còn có sừng, Tùng Sĩ Tường làm sao mà nhét đầu trâu vào trong miệng?
Bây giờ không phải lúc nghĩ những chuyện này, Lý Bạn Phong lướt tới phía sau Tùng Sĩ Tường, một cước Đạp Phá Vạn Xuyên, giam nát tảng đá trên mặt đất, đá vụn ban vào sau gáy và thân thể Tùng Sĩ Tường, có lẽ đã gây ra được chút thương tổn.
Tùng Sĩ Tường không để ý tới, tiếp tục nuốt nguyên con trâu với tốc độ cực nhanh.
Lý Bạn Phong có thể thấy rõ, trước khi vào miệng, thân thể con trâu bị ép nhỏ lại thành một khối thịt.
Miệng Tùng Sĩ Tường há to đến một mức độ quái dị, da thịt trên mặt kéo dài đến vài thước, xương hàm mở đến tận rốn.
Lý Bạn Phong vung lưỡi liềm lên, chém vào đầu Tùng Sĩ Tường.
Trên đỉnh đầu Tùng Sĩ Tường mọc ra một đôi sừng, quấn lấy lưỡi liềm của Lý Bạn Phong.
Lão quay đầu lại tung một cước, đá Lý Bạn Phong văng xa hơn mười mét.
Ăn trâu có thể biến thành trâu.
May mà lão chưa hoàn toàn khôi phục, cú đá này cũng không quá mạnh, Lý Bạn Phong bò dậy, thấy Tùng Sĩ Tường đã ăn sạch con trâu.
Lão vẫn chưa no, quay đầu nhìn về phía Nhậm Văn Liệt.
Nhậm Văn Liệt thản nhiên nằm lấy sư đệ Giang Thời Vinh bên cạnh ném về phía Tùng Sĩ Tường.
Tùng Sĩ Tường một tay nắm đầu, một tay nắm chân, hai tay vặn một cái, biến Giang Thời Vinh thành cái bánh quai chèo, lại vo thành một khối thịt, sau khi nén chặt rồi nhét vào trong miệng. Đây chính là mục đích Nham Văn Liệt mang sư đệ đến.
Hai sư đệ còn lại thấy vậy lập tức bỏ chạy, Nhậm Văn Liệt giận dữ mắng: "Sa trường lâm trận, kẻ khiếp sợ địch phải chết!"
Đồng Văn Cộng Quy.
Hai tên sư đệ không dám di nữa, nếu còn đi thì sẽ thật sự mắt mạng.
Ăn một con trâu, một người, trạng thái của Tùng Sĩ Tường rất tốt, dựng thẳng hai chiếc sừng trâu, xông về phía Lý Bạn Phong.
Sự việc đã đến nước này, Lý Bạn Phong chỉ còn lại một lựa chọn.
Hắn gọi mọi người trong sơn trại tránh đường, dẫn Tùng Sĩ Tường một mạch xông vào hang động.
Trong hang động am ướt, bước chân Tùng Sĩ Tường hơi chậm lại một chút, kéo dài chút thời gian cho Lý Bạn Phong lây chìa khóa.
Hắn mở Tùy Thân Cư ra, vừa mới ném chìa khóa ra ngoài, Tùng Sĩ Tường đã đâm sam vào phòng.
"Con tiện nhân này, nói mau, vừa rồi ngươi đã câu dẫn tướng công của ta thế nào hả, vừa rồi ngươi..."
Raml
Lý Bạn Phong bị Tùng Sĩ Tường tông một cú ngất ngư, ngã vào góc tường.
Máy hát hừ một tiếng: "Tướng công, sao chàng lại dắt một con trâu về nhà?"
Tùng Sĩ Tường tiếp tục xông về phía Lý Bạn Phong, máy hát phun ra hơi nước vây khốn Tùng Sĩ Tường.
"Ai ya yal lão Ngưu này khỏe thật!"
Máy hát vừa đếm nhịp vừa hát kinh kịch Tiểu Mục Đồng: "Tháng ba nắng chan hòa, mục đồng đến đầu thôn, hoa dại vừa đỏ vừa đẹp, cỏ cây trên núi xanh mon mởn..."
A-
Giọng hát của nương tử vô dụng.
Tùng Sĩ Tường gào lên một tiếng, suýt chút nữa thoát khỏi sự kiềm chế của hơi nước.
Nương tử kinh ngạc hô một tiếng: "Nhộng Phá Kén?"
Cái gì là Nhộng Phá Kén?
Nương tử không trả lời, ra tay đột nhiên có chút do dự: "Nhộng Phá Kén này, chẳng lẽ là..."
Hồng Oánh đột nhiên lên tiếng: "Nhanh đi bê tiện nhân Huyền Sinh Hồng Liên kia đến đây, thứ này thích hợp với ả."
Lý Bạn Phong vội vàng di tìm Hồng Liên, hai ngày nay, ngoại trừ luyện hóa Khúc Kính Chương, Hồng Liên cũng không có tác dụng gì khác, Lý Bạn Phong lại chuyển nàng đến lục phòng.
Hắn đang chạy về phía lục phòng, Tùng Sĩ Tường đã thoát khỏi hơi nước, xông về phía máy hát. Nếu là máy hát lúc mới vào Tùy Thân Cư thì chưa chắc đã chống đỡ được, nhưng hiện tại máy hát đã khác xưa rất nhiều, một chiếc đĩa hát bay về phía Tùng Sĩ Tường, cắt phăng hai chân lão từ đầu gối trở xuống.
Tùng Sĩ Tường ngã lăn trên đắt, sau đó bò về phía máy hát.
Đĩa hát lại xẹt qua, cắt đứt hai bàn tay Tùng Sĩ Tường.
Mắt đi tay chân, thân thể Tùng Sĩ Tường vẫn nhanh chóng ngọ nguậy, vẫn đến được chỗ máy hát, cái miệng không có răng cắn vào hộp máy.
"Ghê tởm!"
Máy hát rất chán ghét, trực tiếp cắt phăng đầu Tùng Sĩ Tường. Chỉ còn lại cái đầu, Tùng Sĩ Tường không gặm máy hát nữa, lão quay đầu lại, nuốt thân thể và tay chân của mình vào bụng.
Sau khi nuốt xong, đầu Tùng Sĩ Tường nhanh chóng phình to ra, ngay sau đó phần dưới phông lên thành một khối thịt khổng lò.
Một cái đầu nói liền với một khối thịt, Tùng Sĩ Tường giống như con lật đật, lắc lư trên mặt đất, ở vị trí tứ chi đã mọc ra một ít thịt non.
Cho lão ba mươi đến năm mươi giây, tứ chi sẽ mọc ra, cho thêm ba đến năm phút, Tùng Sĩ Tường có thể khôi phục hình người.
Đáng tiếc lão không còn thời gian nữa. Nương tử có thể cắt lão thành thịt vụn, nhưng nàng không vội ra tay.
Lý Bạn Phong bê Hồng Liên đến.
Hồng Liên cả người đầy sương, đang chuẩn bị lý luận với Lý Bạn Phong một phen.
Nhìn thấy Tùng Sĩ Tường, cảm xúc của Hồng Liên tốt hơn hẳn, giọt sương trên người cũng nhiều hơn.
Xoạt xoạt-
Cánh hoa mở ra, đài sen tạo thành một cơn lốc xoáy, kéo Tùng Sĩ Tường vẫn đang trong quá trình hồi phục, từ từ trượt về phía đài sen.
Tùng Sĩ Tường cố gắng giãy giụa, nhưng trong cơn lốc xoáy, sức lực của lão dường như bị hạn che.
"A_ Am
Tùng Sĩ Tường liên tục kêu lên, vào thời khắc đến gần đài sen, cơ thể lão bắt đầu biến dạng, rất giống với lúc lão nuốt con trâu kia.
Hồng Liên tăng thêm lực, cơn lốc xoáy trở nên mãnh liệt hơn, nương tử lại thêm một luồng hơi nước, đây Tùng Sĩ Tường về phía trước, cho đến khi nhét Tùng Sĩ Tường vào trong đài sen.
Đây là lần đầu tiên Lý Bạn Phong nhìn thấy Hồng Liên chủ động săn môi, trước kia Hồng Liên chưa bao giờ ra tay với sinh vật sống. Chờ đã, có gì đó không đúng.
"Nương tử, Hồng Liên không ăn đồ sống, sao hôm nay lại thay đổi tính nết vậy?"
XUy XUy-
"Ai ya- tướng công, thứ Nhộng Phá Kén này đâu phải sinh vật sống."
"Cái gì là Nhộng Phá Kén?”
"Là lúc tấn thăng tầng chín lên tầng mười, thành công được một nửa, thân thể lên được, hồn phách không lên được, trực tiếp tan vỡ, trở thành một cái xác không hồn. Giống như con sâu sau khi phá kén không biến thành bướm được, vẫn chỉ là nhộng, bởi vậy mới gọi là Nhộng Phá Kén."
Tần thăng tầng chín lên mười? May mà thứ này không thông minh.
Đúng vậy, không có hồn phách, chắc chắn không thông minh.
Xoạt xoạt-
Hồng Liên khép cánh hoa lại.
Nhậm Văn Liệt còn ở bên ngoài, Lý Bạn Phong không nán lại lâu, vội vàng rời khỏi Tùy Thân Cư.
XUy Xùy-
Nương tử quay loa về phía Hồng Oánh: "Tiện nhân, ai cần ngươi giúp ta?”
Vào thời khắc mau chốt của trận chiến, Hồng Oánh nhắc nhở Lý Bạn Phong bê Hồng Liên đến, quả thật đã giúp máy hát một tay.
Hồng Oánh cười lạnh một tiếng: "Ac phu, ta lo ten dien kia xay ra sơ suất, chúng ta đều bị nhốt chết ở đây. Đã nhiều năm không đánh trận, chiến thuật của ngươi cũng chẳng bằng lúc trước."
"Tiện nhân, ta dùng chiến thuật gì không đến lượt ngươi dạy đời!"
Nhậm Văn Liệt đứng ở cửa sơn trại, chờ đại sư huynh hồi âm.
Hai tên sư đệ Bùi Mậu Kim và Cao Dương Đình vẫn ở bên cạnh, bọn họ còn hiến kế cho Nhậm Văn Liệt.
"Sư huynh, chúng ta vào xem thử đi, đệ sợ đại sư huynh xảy ra sơ suất."
Đại sư huynh vừa mới ăn một tên đệ tử, Giang Thời Vinh cùng vào sư môn với bọn họ, vậy mà Bùi Mậu Kim còn lo lắng lão xảy ra sơ xuất.
"Nhậm sư huynh, không thể để đại su huynh một mình chiến đấu, chúng ta cũng vào hỗ trợ đi."
Cao Dương Đình cũng nghiêm túc nói, thật không biết đây là do kỹ pháp của Nhậm Văn Liệt hay là bản ý của anh ta.
Nhậm Văn Liệt suy nghĩ một hồi, quyết định vào sơn trại xem sao.
Đương nhiên, ông ta sẽ không đi đầu, phải để hai tên sư đệ đi trước mở đường.
Bùi Mậu Kim và Cao Dương Đình thật sự đi đầu, lấy khí thế đệ tử của Thánh Nhân ra, vừa đi vừa hô lớn: "Các người chỉ là lũ ô hợp, làm điều phi pháp, không chuyện ác nào không làm, giờ đây đầu sỏ đã phải đền tội, các người còn dám ngoan cố chống lại sao?"
Tiêu Diệp Từ chắn trước đường nói: "Long tranh hổ đấu, ở đâu cho phép đám tôm tép nhúng tay vào?"
Nhậm Văn Liệt ngắn người, nghe giọng điệu nói chuyện này giống như là văn tu, đây là đang dùng kỹ pháp Đồng Văn Cộng Quy sao?
Tiêu Diệp Từ cắn chặt răng, kỹ pháp Đồng Văn Cộng Quy thì không có, nhưng lúc này không thể lùi bước.
Nhậm Văn Liệt đang do dự có nên giao đấu với người phụ nữ này hay không, bỗng nhiên nghe thấy Lý Bạn Phong ở phía sau nói: "Đừng giao đấu với cô ấy, cô ấy là văn tu tầng tám, ông vẫn nên đánh với tôi thì hơn.”
Nhậm Văn Liệt giật nảy mình, lúc này không biết nên tiến hay nên lùi.
Tiến lên, phải trực tiếp đối mặt với liêu Diệp Từ, hơn nữa còn quay lưng về phía Lý Bạn Phong.
Lùi lại, phải trực tiếp đối mặt với Lý Bạn Phong, quay lưng về phía Tiêu Diệp Từ, chẳng lẽ lại an toàn sao?
Lý Bạn Phong lại khuyên nhủ: "Nếu không biết nên đi đường nào thì cứ đứng im tại chỗ, không nhúc nhích là thượng sách.”
Trong một khoảnh khắc, Nhậm Văn Liệt thật sự cảm thấy đứng im không nhúc nhích là đúng.
Ông ta buông vũ khí trong tay xuống, hô lớn: "Không giết người tay không tác..."
Chữ "Sắt" còn chưa kịp thốt ra, tiếng nói đã bị chặn lại bởi một ngụm máu tươi, Lý Bạn Phong đã cắt đứt cổ họng ông ta.