"Thất ca, là tôi, Tần Điền Cửu."
Tần Điền Cửu, Tần Tiểu Bàn, đã từng gặp mặt Mã Ngũ một lần, cậu ta nhớ rõ Mã Ngũ, cũng nhận ra Mã Ngũ.
Mã Ngũ nhớ Tần Tiểu Bàn, nhưng thực sự không nhận ra cậu ta.
Lần đầu tiên gặp Tần Điền Cửu, tiểu tử mập map này cao khoảng một mét bảy, nặng khoảng một trăm bảy mươi cân.
Vậy mà thiếu niên trước mắt này, cao cũng chỉ khoảng một mét bảy, nặng chưa chắc đã đến chín mươi cân, vóc dáng thay đổi, dung mạo thay đổi, vì gầy đi nhiều nên giọng nói cũng thay đổi.
Đừng nói Mã Ngũ không nhận ra, ngay cả Lý Bạn Phong cũng không nhận ra.
Đợi đến khi Tần Tiểu Bàn giới thiệu xong, cậu ta cũng nói rõ mục đích đến đây.
Bát kể chuyện gì, cậu cũng sẽ không giấu giếm Lý Bạn Phong.
Sau khi Tần Điền Cửu ăn Tràng Lộc Tàm, mỗi ngày đều ăn rất nhiều, trong vòng nửa năm đã liên tiếp tấn thăng, trở thành tu giả tầng ba, được Tam Anh Môn xem là nhân tài, phá lệ đề bạt cậu lên làm Đồng Án.
Thật ra cái gọi là phá lệ đề bạt, cũng không phải để cho Tần Tiểu Bàn chiếm tiện nghi gì, trong Tam Anh Môn, tang một tầng hai làm Thiết Án, tầng ba tang bốn làm Đồng Án, đây là quy củ từ nhiều năm nay.
Sở dĩ Tần Tiểu Bàn không thích hợp làm Đồng Án, chủ yếu là vì kinh nghiệm còn quá ít, năm nay cậu ta mới hai mươi mốt tuổi, rõ ràng là quá trẻ, trong số những Đồng Án mà cậu ta quen biết, không có ai dưới bốn mươi tuổi.
Hơn nữa, thời gian cậu gia nhập bang phái cũng chưa lâu, tính ra chưa đến một năm, những Đồng Ấn khác đều đã lăn lộn trong bang mười may hai mươi năm.
Với tình huống như cậu ta, nếu thật sự làm Đồng An sẽ rất khó khiến người khác tâm phục khẩu phục, nhất là ở địa bàn tương đối co hủ như Dược Vương Câu, nếu để Tần Tiểu Bàn làm Đồng Án, chắc chắn bang phái sẽ rối loạn.
Vì vậy, Tam Anh Môn điều Tần Điền Cửu đến thành Lục Thủy, cho cậu ta làm Đồng An không mã.
Đồng Ấn không mã là gì?
Chính là chỉ có danh phận, nhưng không có địa bàn.
Trong Tam Anh Môn, một Đồng Ấn có thể quản lý địa bàn của mấy con phố, những người làm ăn trên địa bàn đó đều phải nộp hoa hồng cho Đồng Ấn.
Thế nhưng Đồng An không mã không có địa bàn, điều này có nghĩa là không có thu nhập, chi phí ăn uống của Tan Điền Cửu và may ten thu6c ha deu do bang phái chu cấp.
Nghe có vẻ cũng tốt, giống như là được nhận lương vậy.
Thật ra thì không tốt chút nào.
Làm anh em trong Tam Anh Môn, làm cái nghề liếm máu me trên lưỡi dao, mạng sống lúc nào cũng treo lơ lửng, ai mà chẳng muốn sống an nhàn sung sướng.
Thế nhưng ngày tháng của Tần Tiểu Bàn lại không tốt đẹp như vậy, nói là Đồng Án cho oai, nhưng tiền mà cậu kiếm được còn không bằng một Thiết Ấn, so với đệ tử bình thường của bang phái cũng không khá hơn là bao.
Nhưng Tần Tiểu Bàn rất biết đủ, cậu ta hiểu rõ trong lòng, địa vị lên nhanh thì nhất định phải trả giá.
Ngoài chu cấp, bang phái còn thưởng cho Đồng Ấn không mã một số lợi ích, điều kiện tiên quyết là cậu phải hoàn thành một số nhiệm vụ đặc biệt.
Nhiệm vụ hôm nay rất đặc biệt, Tần Tiểu Bàn nhận lệnh của Ngân Chương, đến phim trường của Mã Ngũ gây rối.
"Thất ca, tôi thật sự không biết bộ phim này là của anh, nếu biết thì tôi đã không đến. Nhưng đã đến rồi cũng chưa chắc là chuyện xấu, mọi người cứ tiếp tục quay phim, mọi chuyện cứ để tôi lo liệu."
Lý Bạn Phong nói: "Đây là mệnh lệnh của Ngân Chương, cậu xử lý kiểu gì? Hay là cậu sắp xếp một chut,hen Ngan Chuong ra gap mặt, xem chúng ta có thể dàn xếp chuyện này ổn thỏa hay không."
Tần Điền Cửu nói: "Nhất định phải hẹn gặp, nhưng bây giờ chưa phải lúc, tôi hiểu rõ tính tình của Ngân Chương, cũng quen thuộc những quy tắc trong bang môn, việc này cứ giao cho tôi.
Còn có một chuyện, phải thương lượng với Thất ca một chút, mấy ngày nay, tôi sẽ dẫn theo mấy anh em đến phim trường đợi, bọn họ nói chuyện có thể hơi khó nghe, đôi khi cũng có thể sẽ động tay động chân, anh tuyệt đối đừng để ý đến bọn họ, cứ coi như không có bọn họ là được."
Lý Bạn Phong gật đầu, Mã Ngũ nhìn Tần Tiểu Bàn nói: "Cậu Tần, mới có một thời gian ngắn không gặp mà cậu thay đổi nhiều quá."
"Ngũ công tử, chuyện này nói ra rất dài dòng, trước mắt không phải lúc nói chuyện, đợi khi nào tôi giải quyết xong chuyện này, chúng ta lại nói chuyện sau."
Tần Điền Cửu dẫn người đến phim trường, Mã Ngũ tiếp tục quay phim.
Mấy tên thuộc hạ nhìn Tần Tiểu Bàn, không hiểu cậu ta có ý gì.
Một tên thuộc hạ tên là Nhạc Thụ Tài, là văn tu tầng một, bình thường khá thân thiết với Tần Tiểu Bàn, hạ giọng hỏi: "Cửu ca, chúng ta không làm nữa sao?"
"Làm chứ, cứ từ từ mà làm.” Lúc nói chuyện, vẻ mặt của Tần Điền Cửu đặc biệt nghiêm túc, Nhạc Thụ Tài không dám hỏi nhiều, chỉ có thể ngồi im chờ đợi.
Đến trưa, đoàn phim ăn cơm, Mã Ngũ còn đặc biệt chuẩn bị cơm nước cho Tần Tiểu Bàn và những người khác.
Nhạc Thụ Tài thực sự không hiểu, lại hỏi: "Cửu ca, đây là có ý gì? Ăn hay không?"
"Ăn, ăn trước rồi tính."
Tần Tiểu Bàn ăn trước, mọi người thấy vậy cũng ăn theo, bữa cơm này ăn mà trong lòng thấp thỏm bắt an, luôn cảm thấy sắp có chuyện xảy ra.
Đến chiều, Tần Điền Cửu nói với mọi người: "Mọi người đợi ở đây, tôi đi gặp Ngân Chương một chuyến.
Nhạc Thụ Tài nghe xong thì luống cuống: "Cửu ca, có phải xảy ra chuyện gì rồi không? Anh không thể bỏ mặc anh em ở đây được!"
"Chuyện là có, xử trí như thế nào phải xem Ngân Chương phân phó, tôi nói cho các người biết, không có lệnh của tôi thì đừng đi đâu hết!"
Tần Tiểu Bàn đi rồi những người còn lại nơm nớp lo sợ, mãi cho đến khi đoàn làm phim kết thúc công việc, bọn họ ngay cả một câu cũng không dám nói.
Tần Điền Cửu thật sự đi tìm Ngân Chương. Ngân Chương Đàm Kim Nhạc đang ở trong nhã gian của trà lâu Thanh Vận nghe hát, nghe nói Tiểu Bàn tới, bèn sai người không phận sự lui ra, bưng chén trà, nửa nằm trên ghế hỏi: "Chuyện bên Mã Ngũ làm xong chưa?”
Tần Điền Cửu lắc đầu nói: "Tôi đi làm rồi nhưng chuyện chưa xong."
"Không làm xong, cậu đến đây làm gì?"
"Tôi dẫn các anh em đi, bảo hắn đừng quay nữa, hắn không nghe, tôi muốn động thủ, Mã Ngũ không sợ, hắn nói động thủ thì hắn tiếp, xảy ra chuyện hắn gánh."
"Ôi, nóng tính rồi!"
Đàm Kim Nhạc cười nói: "Được thôi, vậy cho hắn biết tay một chút, đập phá đồ đạc của hắn, dặn dò các anh em ra tay phải biết chừng mực, đừng gây chết người."
"Kim ca, hắn nói trong phim trường có người, người đặc biệt."
"Người đặc biệt gì? Chẳng phải là Tả Vũ Cương sao? Cậu bảo hắn động vào cậu thử xem, tôi xem hắn có lá gan này hay không.”
"Không phải Tả Vũ Cương, Mã Ngũ nói người Lục gia ở đây."
Đàm Kim Nhạc lập tức ngồi bật dậy, đặt chén trà lên bàn: "Ai của Lục gia đến?"
"Hắn không nói, tôi cũng không gặp, cũng không biết hắn nói thật hay giả, tôi đoán chừng hắn lừa tôi, tôi đang nghĩ gọi các anh em trực tiếp động thủ, xem thử có phải thật sự có người Lục gia ở đây hay không, nếu thật sự có..."
"Đừng!"
Đàm Kim Nhạc nóng nảy: "Động thủ cái gì? Nếu thật sự có người Lục gia ở đây, chẳng phải là đã chậm sao?"
Tần Tiểu Bàn cúi đầu nói: "Tôi cũng không dám tự tiện làm chủ, không phải đến xin chỉ thị của ngài sao, đây là công việc mà bang chủ giao cho tôi, tôi không thể không làm, nếu không sau này tôi làm sao có thể đặt chân trong bang..."
"AI không cho cậu làm, cậu cứ làm đi, cậu dẫn theo các anh em ngồi canh ở chỗ Mã Ngũ, cậu đừng động thủ, chỉ cần canh chừng là được rồi."
"Cứ canh chừng như vậy?”
"Canh chừng thì đã sao, coi như chúng ta ra sức rồi, cậu thật muốn gây phiền phức cho Lục gia?"
"Chỉ canh chừng mà không động thủ, chẳng phải là mắt mặt sao?"
Đàm Kim Nhạc cau mày nói: "Cậu đúng là còn nhỏ mà, có một số việc cậu không hiểu, thế nào là mắt mặt?
Cậu đứng trước mặt Mã Ngũ, chuyện của Tam Anh Môn chúng ta coi như xong việc, còn làm đến mức nào, phải xem nói như thế nào. Tôi thấy cậu làm việc này rất tốt, nếu đương gia cảm thấy cậu làm không được, thì cùng lắm là mắng cậu vài câu, nếu thật sự đắc tội với Lục gia thì cái mạng nhỏ của cậu sẽ không còn, tôi cũng bị vạ lây."
Tần Điền Cửu thở dài nói: "Vậy tôi sẽ dẫn các anh em đi canh chừng."
"Đi đi, thỉnh thoảng hù dọa bọn họ một chút, nhưng tuyệt đối không được động thủ!”
Tần Điền Cửu đáp ứng một tiếng, hôm sau dẫn người đến phim trường, tiếp tục ở lại đó.
Nhìn thấy đám người hung dữ này ở trong phim trường, trong lòng các diễn viên đều lo sợ, thấy bọn họ ở bên cạnh hò hét ầm ï, không ít người đều muốn bỏ việc.
Thế nhưng qua mấy ngày, mọi người dần quen, cũng chỉ có chuyện như vậy, ngày nào cũng gào thét, rất đáng sợ, nhưng chưa từng thấy bọn họ thật sự ra tay.
Người trong đoàn làm phim đã quen rồi nhưng người ngoài không biết nội tình, đều nghe nói Tam Anh Môn muốn phá đám Mã Ngũ, thấy phim trường, người đi đường đều đi đường vòng.
Chu Xương Hoành dặn dò Lăng Diệu Ảnh: "Nhanh chóng quay phim, tranh thủ lúc Tam Anh Môn đang cản trở Mã Ngũ, phần hai của Huyết Nhận Thần Thám nhất định phải tranh thủ công chiếu trước.”
Lăng Diệu Ảnh cũng rất nỗ lực, một tháng sau, phần hai của bộ phim đã được công chiếu.
Ngày đầu tiên công chiếu, các rạp chiếu phim lớn ở thành Lục Thủy đều chật kín chỗ.
Trong số đó có người được Lăng Diệu Ảnh thuê đến để lấp đầy chỗ trống, cũng có không ít người thật sự đến mua vé xem phim.
Lăng Diệu Ảnh nhằm tính, tám phần chỗ ngồi có chút miễn cưỡng, nhưng bảy phần chỗ ngồi chắc chắn là có.
Thành tích này khá tốt, chỉ cần tiếp tục duy trì, phim chắc chắn sẽ kiếm bộn tiền, địa vị của Lăng gia trong ngành điện ảnh cũng được củng cố. Đáng tiếc tình hình này không duy trì được lâu, ngày thứ hai công chiếu, lượng người xem chỉ còn chưa đến sáu phần.
Ngày thứ ba, lượng người xem chỉ còn chưa đến một nửa.
Những ngày tiếp theo, các rạp chiếu phim đều vắng tanh, gần như không còn ai đi xem bộ phim này nữa.
Chu Xương Hoành không hiểu, anh ta tự mình đến rạp chiếu phim xem thử, phim mới chiếu được một lúc, đã có không ít khán giả đứng dậy bỏ đi.
Đây là ý gì?
Bỏ tiền mua vé xem phim, không xem xong đã bỏ đi?
Có hai vị khán giả ăn mặc lịch sự, xem ra không phải là người thiếu tiền, Chu Xương Hoành bèn đi theo hai người, cười hỏi: "Sao lại không xem nữa? Tôi thấy rất hay mà.”
"Hay cái gì mà hay, biết vậy tôi đã không đến rồi."
Chu Xương Hoành khuyên nhủ: "Tiền cũng đã bỏ ra, xem thêm một chút cũng không thiệt mà."
Người nọ xua tay nói: "Một tắm vé xem phim thì đáng là bao, vấn đề nằm ở chỗ bộ phim này là giả."
"Giả?" Chu Xương Hoành ngắn người: "Sao lại nói như vậy?”
"Còn nói gì nữa, anh tự mình xem đi, xem nửa ngày trời, quần áo che kín mít, có nhìn thấy gì đâu? Chẳng thay gì hết!" Chu Xương Hoành nghe ma không hiểu gì, một khán giả bên cạnh lên tiếng: "Mua nhằm vé rồi, phim tôi muốn xem là Huyết Thương Thần Thám, đó mới là phim thật, còn đây là phim giả mạo, hoàn toàn lãng phí thời gianl”
Huyết Nhận Thần Thám trở thành phim giả mạo.
Chu Xương Hoành ngồi trong rạp chiếu phim, xem hết cả bộ phim.
Bộ phim không có vấn đề gì, Lăng Diệu Ảnh đã dồn rất nhiều tâm huyết vào đó, cho dù là mang ra ngoại châu công chiếu thì đây vẫn là một tác phẩm rất xuất sắc.
Vấn đề không nằm ở bộ phim, mà nằm ở khán giả xem phim. Nếu như không có Huyết Thương Thần Thám, Huyết Nhận Thần Thám duy trì sáu phần tổng lượng người xem là không thành vấn đề.
Nhưng hiện tại những khán giả này đến rạp chiếu phim không phải là vì muốn xem phim, mà bọn họ muốn xem cảnh máu me,"súng ống", Huyết Nhận Than Thám không giống với những gì họ mong đợi.
Để cho Lăng Diệu Ảnh cũng chuyển mình, đi theo con đường của Mã Ngũ sao?
Không được.
Không thể làm chuyện mắt mặt như Mã Ngũ, nếu không danh dự của Lăng gia sẽ bị hủy hoại hoàn toàn. Hơn nữa, bộ phim làm theo kiểu đó cũng không phải là thứ anh ta muốn, về sau sẽ rất nhiều chuyện không thể thực hiện được.
Chu Xương Hoành suy nghĩ trong lòng, việc này không cần phải nóng vội, phim của Mã Ngũ không quay được, đợi sau khi mọi người quên mất bộ phim do bản của y thì mọi chuyện sẽ lại đi theo đúng kế hoạch.
Mười ngày sau, phần hai của Huyết Thương Thần Thám được công chiếu.
Không cần quảng bá rằm rộ, Mã Ngũ chỉ cần cho đăng vài mẫu tin trên báo là bộ phim đã được công chiếu.
Vào ngày công chiếu, Chu Xương Hoành không mua được vé ngồi, chỉ mua được vé đứng.
Anh ta xem bộ phim từ đầu đến cuối.
Nói thật, anh ta đã xem chán những cảnh quay có tính gây sốc đó rồi, ở ngoại châu có rất nhiều phim như vậy.
Nhưng có một điều anh ta rất muốn biết.
Trong bộ phim này, hung thủ thật sự là ai?
Kịch bản của bộ phim này không \ệ.
Kịch bản hay, lại thêm những cảnh quay an tượng mạnh, Huyết Nhận Thần Thám lấy gì để so sánh đây?
Kỹ xảo hoành tráng sao? Diễn viên nỗi tiếng sao?
Hay là cách quay dựng công phu?
Đối với khán giả ở Phổ La Châu mà nói, những thứ này có thật sự quan trọng không?
Khuôn mặt Chu Xương Hoành co giật.
Phải ngăn cản Huyết Thương Thần Thám bằng cách nào đây?
Hay là mình đích thân đến đốt phim trường của hắn?