Virtus's Reader
Phổ La Chi Chủ

Chương 300: CHƯƠNG 298: DIỆU THỦ KHÔNG KHÔNG

Ăn Mày Lục Thủy ở ngay trước mắt, Hà Gia Khánh hoảng hốt một hồi, rất nhanh đã bình tĩnh lại.

Cúc áo trước ngực vẫn còn rung, liên lạc vẫn chưa bị cắt đứt.

Hà Gia Khánh có cách thoát thân, nhưng điều kiện tiên quyết là trước khi thoát thân phải không để trúng kỹ pháp của Ăn Mày Lục Thủy.

"Tiền bối, giữa chúng ta có khúc mắc gì sao?"

"Không có khúc mắc gì hét."

Ăn Mày Lục Thủy cười nói: "Ta có một người bạn muốn hỏi cậu mấy câu, hắn muốn biết cậu là người của đạo môn nào, tu vi thế nào, cậu ăn no rửng mỡ lại chạy đến nhà hắn gây sự, rốt cuộc là có dụng ý gì."

Hà Gia Khánh ngắn người ra, khiêm nhường cung kính đáp: "Tiền bối, đạo môn và tu vi đều có thể nói cho ngài biết, nhưng ngài nói tôi đến nhà bạn của ngài gây sự, việc này khiến tôi cảm thấy có chút hoang mang.”

Ăn Mày Lục Thủy nhướng mày: "Cậu nói hoang mang, nhưng lại không có thành ý.”

Dưới khóe mắt hắn ta, một cái mụn nhọt vỡ ra, dịch mủ từ từ chảy dọc theo gương mặt.

Khóe mắt Hà Gia Khánh giật giật, y biết Ăn Mày Lục Thủy muốn động thủ: "Tiền bối, tôi biết quy củ của vịnh Lục Thủy, theo lý mà nói, một năm ngài chỉ có thể lộ diện một lần, lãng phí cơ hội quý giá như vậy lên người tôi, không đáng đâu.

Rõ ràng giữa chúng ta có hiểu lầm, trước khi điều tra rõ ràng sự việc, ngài cứ coi như không nhìn thấy tôi, tôi cũng coi như chưa gặp ngài, coi như ngài chưa từng lộ diện, ngài thấy như vậy có được không?"

Ăn Mày Lục Thủy cau mày, sau đó lại giãn ra: "Tiểu tử nhà cậu rất biết nói chuyện, còn biết ta kiêng kị điều gì, đáng tiếc cậu đã tính sai rồi. Nói thật cho cậu biết, ta không lộ diện, bởi vì ta chưa ra khỏi cửa, đây là nhà của ta!"

Hà Gia Khánh kinh ngạc nói: "Tiền bối, chẳng lẽ ngài muốn nói cả vịnh Lục Thủy đều là nhà của ngài sao? Lời này gạt người khác thì được, nhưng không gạt được quy củ."

Ăn Mày Lục Thủy vẫn cười như cũ: "Ta nói lại lần nữa, đây là nhà của ta."

Nghe vậy, Hà Gia Khánh liếc mắt nhìn những người qua đường.

Hiện tại Hà Gia Khánh là một quý ông lịch sự ăn mặc chỉnh tè, bị một tên ăn mày người đầy mụn mủ lở loét chặn đường.

Tên ăn mày thì mặt mũi hống hách, quý ông thì vô cùng nhún nhường, gặp phải tình huống khác thường như vậy, nhưng trên đường không có lấy một ai xem náo nhiệt. Tất cả mọi người đều coi họ như người vô hình, người ởi đường thì cứ di người nói chuyện phiếm thì cứ nói chuyện phiếm, cứ như thể trên đường căn bản không có hai người họ.

Lúc này Hà Gia Khánh mới hiểu ra Ăn Mày Lục Thủy thực sự không ra khỏi cửa, mà là chính y tự chui đầu vào nhà của Ăn Mày Lục Thủy.

Nhà của Ăn Mày Lục Thủy là một không gian đặc biệt mà người thường không thể nhìn thấy, hắn ta không hề vi phạm quy củ của vịnh Lục Thủy, nhưng Hà Gia Khánh nghĩ mãi mà không hiểu, tại sao mình lại vào được nhà của Ăn Mày Lục Thủy?

Ngẫu nhiên? Không thể nào.

Xác suất xảy ra loại trùng hợp này có thể bỏ qua không tính.

Nguyên nhân thực sự chính là Ăn Mày Lục Thủy đã dùng thủ đoạn dẫn Hà Gia Khánh vào nhà, chứng tỏ Ăn Mày Lục Thủy vẫn luôn theo dõi Hà Gia Khánh, hơn nữa đã sớm chuẩn bị.

Sao Ăn Mày Lục Thủy lại nắm được hành tung của y?

Trong lúc suy nghĩ miên man, người đầu tiên Hà Gia Khánh nghĩ đến là Lục Mậu Tiên, là lão ta đã nhìn thấy y ở rạp chiếu phim.

Sao Lục Mậu Tiên biết y ở Phổ La Châu?

Là Tiêu Chính Công báo tin cho lão. Rốt cuộc giữa Tiêu Chính Công, Lục Mậu Tiên và Ăn Mày Lục Thủy có quan hệ gì?

Hiện tại vẫn chưa biết được, việc cấp bách trước mắt là làm sao thoát khỏi tay Ăn Mày Lục Thủy.

"Tiền bối, tôi vô tình xông vào phủ đệ của ngài là tôi sai, tôi xin được tạ lỗi trước." Hà Gia Khánh cúi người hành lễ.

Trong lúc hành lễ, Hà Gia Khánh đột nhiên duỗi tay phải ra, muốn chạm vào Ăn Mày Lục Thủy.

Động tác của y cực nhanh, ngay cả Ăn Mày Lục Thủy cũng không thấy rõ quỹ tích y ra tay.

Nhưng kinh nghiệm của Ăn Mày Lục Thủy quá phong phú, hắn ta đã sớm có chuẩn bị, lắc mình trước một bước, tránh sang một bên.

"Từ Biệt Vạn Dặm, tuổi này của cậu mà đã có thể tu đến lữ tu tầng chín."

Lục ăn mày mỉm cười, phán đoán của hắn ta không sai, Hà Gia Khánh đích xác muốn sử dụng kỹ pháp Từ Biệt Vạn Dặm.

Chỉ cần đây Ăn Mày Lục Thủy một cái là Hà Gia Khánh có thể thoát thân.

Một chiêu thất bại Hà Gia Khánh quét ngang cánh tay, lại muốn chạm vào Ăn Mày Lục Thủy.

Mụn mủ trên người Ăn Mày Lục Thủy vỡ ra, dịch mủ hóa thành sương mù, lan tràn khắp không trung.

"Cậu dám động vào ta? Không sợ bị lây bệnh sao? Lá gan của cậu cũng không nhỏ!" Ăn Mày Lục Thủy cười.

Tốc độ sương mù khuếch tán không quá nhanh, Hà Gia Khánh muốn né tránh cũng không khó.

Nhưng y không còn đường trốn.

Bởi vì y không trốn thoát khỏi nhà của Ăn Mày Lục Thủy, mà sương mù nhất định sẽ bao trùm đến mọi ngóc ngách, chỉ cần Hà Gia Khánh dính phải một giọt dịch mủ, cái mạng này có thể sẽ không còn.

Trận chiến này xem ra đã kết thúc, Ăn Mày Lục Thủy đang nghĩ nên xử trí Hà Gia Khánh như thế nào, trực tiếp giết chết, hay là giữ lại hỏi thêm một chút chuyện.

Bỗng nhiên nghe Hà Gia Khánh nghiêm nghị quát "Sinh Tử Lưỡng Cáchl"

Vừa dứt lời, xuất hiện một kết giới vô hình chắn trước mặt Ăn Mày Lục Thủy và Hà Gia Khánh, sương mù dày đặc đều bị ngăn cản.

Ăn Mày Lục Thủy ngừng cười.

"Đồng Văn Cộng Quy?"

Ăn Mày Lục Thủy kinh ngạc nhìn Hà Gia Khánh: "Cậu là văn tu tầng máy?"

Hà Gia Khánh dùng kỹ pháp Đồng Văn Cộng Quy của văn tu, Ăn Mày Lục Thủy là vong hồn, Hà Gia Khánh là người sống, giữa ranh giới sinh tử, y dùng kỹ pháp để tạo ra một kết giới.

Kỹ pháp văn tu dựa vào tu vi, kỹ pháp của tu giả tầng thấp gần như không có quá nhiều hiệu quả trước mặt tu giả tầng cao.

Nhưng hiệu quả kỹ pháp của Hà Gia Khánh rất tốt, sương mù bị ngăn cản triệt để, điều này chứng minh văn tu của y không thấp hơn lữ tu.

Nhân cơ hội này, Hà Gia Khánh lại hành lễ nói: "Tiền bối, tôi rất ngưỡng mộ ngài, tôi đã sớm muốn đến bái phỏng ngài, chúng ta có thể bình tĩnh nói chuyện được không?”

"Được thôi, chúng ta cứ nói thẳng đi!" Ăn Mày Lục Thủy ho khan một tiếng, phun ra một cục đờm.

Cục đờm đặc dính trên kết giới, kết giới bốc lên khói xanh, bị ăn mòn ra một lỗ thủng.

Sương mù dày đặc khuếch tán tới, Hà Gia Khánh định tiếp tục dùng Đồng Văn Cộng Quy, nhưng không dám tùy tiện mở miệng.

Trong không khí có một mùi kỳ quái, ngoài dịch mủ ra, Ăn Mày Lục Thủy còn phát tán các mầm bệnh khác.

Hiện tại Hà Gia Khánh rất có thể đã bị lây bệnh, nếu mở miệng nói chuyện, hít vào thêm mầm bệnh, có thể sẽ mắt mạng tại chỗ.

Tình huống nguy cấp không thể kéo dài, Hà Gia Khánh chủ động giải trừ kết giới, móc ra một chiếc đồng hồ bỏ túi từ trong ngực.

Ấn mở nắp đồng hồ, ba kim đồng hồ xoay tròn điên cuồng, trên mặt đồng hồ tạo nên một vòng xoáy, hút sạch sẽ sương mù và mầm bệnh xung quanh.

Lục ăn mày cười nói: "Pháp bảo tốt, de ta xem cậu có thể hút được bao nhiêu!"

Mủ trên người y không ngừng phun ra, đồng hồ bỏ túi trong nháy mắt đã hút đến cực hạn.

Nhân cơ hội này, Hà Gia Khánh vọt nhanh về phía trước, một lần nữa đưa tay về phía Ăn Mày Lục Thủy.

Ăn Mày Lục Thủy cau mày nói: "Cậu còn dám động vào ta?” Dich mu nhanh chong lan tran trên người Ăn Mày Lục Thủy, nhưng Hà Gia Khánh lại tìm được một khoảng trống trên vạt áo của V.

Chỗ đó không có dịch mủ, diện tích còn nhỏ hơn so với hạt vừng.

Ăn Mày Lục Thủy thấy Hà Gia Khánh đến gần, mủ trên người hắn ta trút xuống như mưa sa bão táp.

Ngón tay Hà Gia Khánh linh hoạt né tránh toàn bộ dịch mủ, dùng móng tay chạm vào khoảng trống đó.

Chỉ trong nháy mắt vừa tiếp xúc, thân thể Hà Gia Khánh nhanh chóng lùi lại, lập tức biến mất không còn tăm hơi. Từ Biệt Van Dam, thành công.

Cơ thể Ăn Mày Lục Thủy cũng lùi lại theo, nhưng chỉ lùi hai bước.

Hắn ta đã hóa giải Từ Biệt Vạn Dặm, bản thân không bị dịch chuyền.

Nhưng Hà Gia Khánh đã đi mắt, Từ Biệt Vạn Dặm có thể vượt qua mọi chướng ngại.

Ăn Mày Lục Thủy đứng im tại chỗ một lúc lâu, lam bẩm: "Trong nhà ta mà nó cũng chạy thoát được, hay cho hậu bối nhà ngươi. Lữ tu tầng chín, văn tu ít nhất cũng tầng chín, tuổi không được bao nhiêu, làm sao có thể sở hữu tu vi như vậy được?

Đây là công hiệu của Huyền Sinh Hồng Liên sao? Tu vi của nó thật sự là song tu tầng chín sao? Tại sao nó dám động vào ta?"

Ăn Mày Lục Thủy nhìn chằm chằm vào bộ quần áo rách nát của mình, nhìn một lúc, dường như đã tìm được câu trả lời.

"Chẳng lẽ là Diệu Thủ Không Không? Nếu là Diệu Thủ Không Không thì có thể giải thích được, chuyện này có nên nói cho lão già kia biết không? Thôi cứ xem tiếp đã, trước tiên cứ nói song tu tầng chín dọa lão ta một chút."

Ăn Mày Lục Thủy ngồi trong nhà, nhìn dòng người qua lại trên đường.

Hắn ta rất muốn ra ngoài ăn xin, tìm một nơi chất phác như thôn Lam Dương để ăn xin, chỉ cần không nhận được ba lần bố thị, hắn ta có thể ra ngoài làm chút chuyện, muốn làm gì thì làm.

Hắn ta có thể tìm một nơi ăn chơi nhảy múa.

Cũng có thể tìm một Địa Đầu Thần nào đó ở xung quanh dạy dỗ một trận, cướp địa bàn.

Hắn ta có thể phát tán một ít dịch bệnh ở đâu đó, loại bỏ hết người già yếu.

Cũng có thể phát tán một trận dịch bệnh lớn ở một nơi nào đó, khiến cả vùng đất không được yên ổn.

Hắn ta cũng có thể khiến cả vịnh Lục Thủy hoàn toàn yên ổn, chỉ cần nơi này không còn ai, sẽ hoàn toàn yên ổn.

Có nên làm vậy không? "Tiểu tử đó có còn đến tìm ta nữa không?"

Lục ăn mày cười khẩy: "Cứ chờ xem, xem nó có sống nổi không đã."

Dựa vào định vị của móc câu, Hà Gia Khánh bay thẳng vào rừng sâu núi thẳm, đáp xuống bên cạnh Vạn Tan Hiền.

Thấy Hà Gia Khánh, Vạn Tan Hiền vội vàng nghênh đón: "Gia Khánh, xảy ra chuyện gì vậy? Vừa nãy tôi nghe thấy cậu giao thủ với ai đó, người đó là ai2"

Hà Gia Khánh thở dài: "Nói ra e là ông sợ đái ra quần, người đó là... Ợ..."

Nói được một nửa, Hà Gia Khánh ợ lên một cái. Không phải ợ no, mà là loại nac cụt không dừng lại được, tên khoa học là co thắt cơ hoành.

Hà Gia Khánh nắc lên không ngừng, Vạn Tan Hiền nhìn một lúc, phát hiện có gì đó không ổn.

Đây là bị bệnh, hơn nữa còn rất nặng!

Lão không nói nhiều, định dùng kỹ pháp bệnh tu hút mầm bệnh ra.

Hà Gia Khánh xua tay: "Ông không được làm, tuyệt đối đừng!"

Y biết tình trạng của mình nghiêm trọng đến mức nào, mỗi lần nac lên, lục phủ ngũ tạng của y đều bị xê dịch, chưa đến trăm lần, nội tạng của y sẽ bị xé nát.

Có thể ngừng nắc được không?

Nếu có thể dễ dàng dừng lại như vậy thì đây đâu còn là thủ đoạn của Lục ăn mày.

Hà Gia Khánh nhìn tay trái, rồi lại nhìn tay phải của mình, suy nghĩ một chút rồi chọn tay trái.

Y vén tay áo lên, nói với tay trái: "Di Hoa Tiếp, Mộc!"

Đây không phải Đồng Văn Cộng Quy, mà là Nhất Ngữ Thành Chân.

Một lúc sau, Hà Gia Khánh không còn nắc nữa, tay trái bắt đầu run lên từng đợt.

Y đã chuyển bệnh trên cơ hoành sang tay trái.

Vạn Tan Hiền nói: "Tôi nhìn thấy màm bệnh rồi, để tôi xử lý."

Hà Gia Khánh ngăn lão lại: "Tôi đã nói rồi, ông không được làm, đây là mầm bệnh do tổ sư gia của ông gieo xuống, nếu ông hút đi thì chết chắc."

"Tổ sư gia, ý cậu là..."

Gương mặt Vạn Tan Hiền co giật, lão không dám nhắc đến tên người đó: "Gia Khánh, phải nhanh chóng loại bỏ mầm bệnh này, nếu không tay cậu sẽ bị phé..."

Lời còn chưa dứt, Hà Gia Khánh đã rút dao ra, tự chặt đút tay trái của mình.

Vạn Tấn Hiền trợn tròn mắt, nhìn vết thương đang phun máu của Hà Gia Khánh.

Hà Gia Khánh cau mày: “Nhìn gì mà nhìn, mau cầm máu cho tôi!"

Vạn Tan Hiền vội vàng băng bó cho Hà Gia Khánh: "Gia Khánh, tội tình gì cậu phải làm vậy, chúng ta cùng nghĩ cách khác!"

"Cách gì?" Hà Gia Khánh cười khổ, không nói gì thêm.

Y có đan dược, có pháp bảo, còn biết một số phương pháp có thể từ từ hóa giải mầm bệnh.

Nhưng điều đó cần thời gian, Lục ăn mày chưa bao giờ cho người khác thời gian.

Bắt đầu là tay run, sau đó là cánh tay run, tiếp theo là toàn thân run ray, run lên vài phút là cả người tan nát.

Hà Gia Khánh nhóm lửa, thiêu đốt cánh tay trái của mình thành tro bụi.

Lão Vạn không ngừng tặc lưỡi: "Cậu làm vậy để làm gì, cứ giữ tay lại đã, chờ tìm cơ hội nói lại sau."

Hà Gia Khánh lắc đầu: "Không nối lại được nữa, cánh tay này đã phế rồi, tôi phải nhanh chóng quay về ngoại châu, Chu Xương Hoành bên đó đã lộ tẩy rồi."

Lão Vạn hỏi: "Vậy cánh tay cậu thì phải làm sao?"

Hà Gia Khánh thở dài: "Tôi đến Tam Đầu Xá thử vận may, xem có thể mọc ra tay mới hay không, thời gian gap rút, cũng không còn cách nào khác."

Vạn Tấn Hiền xu mặt: "Gia Khánh, đừng vội về ngoại châu, đợi xử lý vết thương xong đã, đám người ngoại châu đó không dám làm gì cậu đâu.”

Hà Gia Khánh lắc đầu: "Tôi không lo lắng người ngoại châu, tôi lo lắng người nhà của tôi, tôi sợ có người sẽ lan truyền tin tức này ra ngoài. "

Nhà chính Hà gia, Hà Hải Khâm ngồi trong phòng, không nói một lời.

Nghe nói Hà Hải Khâm gần một ngày không ăn uống gì, Hà Ngọc Tú lo lắng, thực tu mà một ngày không ăn cơm thì sẽ xảy ra chuyện lớn.

"Em trai, em sao vậy? Có chuyện gì thì nói với chị đi."

Hà Hải Khâm mặt mày thất thần, nhìn Hà Ngọc Tú, uễ oải nói: "Chị, có người nói Gia Khánh đã về Phổ La Châu."

Hà Ngọc Tu kinh ngạc: "Em trai, em noi linh tinh gi vay? Gia Khanh không phải đang nằm viện ở ngoại châu sao?”

"Đúng vậy, ai cũng nói nó đang nằm viện, vậy mà bây giờ con trai tôi về Phổ La Châu, tôi lại không biết gì, chuyện này chị có tin được không?"

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!