"Huyết Thương Thần Thám" công chiếu theo kỳ hạn, muôn người ở thành Lục Thủy đều đổ xô ra đường.
Bất kể là cốt truyện, hình ảnh, chất liệu hay sức ảnh hưởng, bộ phim này ở Phổ La Châu đều là chưa từng có, nam chính Tống Thuần Kiệt trước tiên phải tháo gỡ tầng tầng lớp lớp nghi vấn trong thành phố, sau đó chuyển sang tân địa, bắt đầu những trận chiến sinh tử không hồi kết.
Theo Lý Bạn Phong, cho dù bộ phim này được đưa ngoại châu, chỉ cần có thể thuận lợi công chiếu, hiệu quả tất nhiên cũng sẽ gây chấn động, thậm chí có thể dẫn đến một bước đột phá hoàn toàn mới về tư duy điện ảnh.
Ít nhất về mặt chủng tộc, bộ phim này đã tạo nên bước đột phá.
Bộ phim đạt được thành công to lớn, Lý Bạn Phong cũng nên thực hiện lời hứa với Thu Lạc Diệp.
Trong quá trình quay phim, Thu Lạc Diệp đã giúp đỡ rất nhiều cho đoàn phim, Lý Bạn Phong đồng ý khai hoang ba mảnh tân địa trên lãnh địa của Thu Lạc Diệp.
Đây cũng là một đột phá lớn.
Ở Phổ La Châu, việc khai hoang tân địa thường chỉ có hai lựa chọn.
Một là đón đánh, đánh bại tất cả dị quái đến kiểm tra. Hai là mài mòn, không giao chiến trực diện với dị quái, dùng mọi cách để câu giờ.
Thu Lạc Diệp không muốn làm khó Lý Bạn Phong trong chuyện khai hoang này, lão nói rằng chỉ cần làm cho có lệ là được.
Lý Bạn Phong hoàn toàn tự tin, nhưng Thu Lạc Diệp sợ xảy ra sơ suất, vì chuyện này còn đặc biệt đến tìm Thủy Dũng Tuyền để bàn bạc.
"Lý Thất và Mã Ngũ dùng cách nào? Bọn họ đón đánh hay là mài mòn? Ta đã dặn dò thuộc hạ không được làm khó họ.”
Thủy Dũng Tuyền suy nghĩ rất lâu, câu hỏi này thật sự không dễ trả lời. Sau một hồi cân nhắc, Thủy Dũng Tuyên chỉ có thể đưa ra đáp án như vậy: "Mã Ngũ có thể coi là đón đánh, còn Lý Thất là mài mòn."
Thu Lạc Diệp đã chuẩn bị rất kỹ càng, nếu Lý Thất giỏi câu giờ thì đừng để những dị quái có năng lực quan sát quá tốt đến kiểm tra, những dị quái có sức chiến đấu quá mạnh cũng nên hạn chế.
Sau khi đợt kiểm tra kết thúc, Thu Lạc Diệp nhận ra rằng tất cả những sự chuẩn bị trước đó đều là dư thừa, trong suốt ba ngày, Lý Bạn Phong hoàn toàn không ló mặt ra.
Điều này khiến Thu Lạc Diệp cực kỳ bất mãn, cho dù có giỏi che giấu đến đâu thì ít nhất cũng phải xuất hiện đánh một trận cho có lệ chứ.
Lão đến hỏi Thủy Dũng Tuyền: "Lão Thủy, Lý Thất là loại người không biết xấu ho như vậy sao?"
Thủy Dũng Tuyền suy nghĩ một chút rồi hỏi: "Người tiếp theo khai hoang là ai?"
"Mã Ngũ.”
Thủy Dũng Tuyền trả lời rất chắc chắn: "Lý Thất là người coi trọng thể diện, rất coi trọng thể diện."
Mã Ngũ bắt đầu khai hoang, ngày đầu tiên, Thu Lạc Diệp quan sát rất kỹ.
Ngày thứ hai, Thu Lạc Diệp không muốn nhìn nữa, lão chỉ muốn một cước giam chết Mã Ngũ.
Ngày thứ ba, lão từ bỏ ý định giam chết Mã Ngũ, lão không muốn đến gần mảnh đất đó nữa.
Lão cảnh cáo tất cả dị quái giống cái trên lãnh địa không được phép đến gần mảnh đất đó, đồng thời cũng không được nhắc đến chuyện này với bất kỳ ai.
Tuy nhiên, dù Thu Lạc Diệp không muốn nhắc đến nhưng vẫn có không ít nữ quái không biết điều, tự mình tìm đến Mã Ngũ.
Thu Lạc Diệp không thể nhịn được nữa, phái một bà lão đã ngoài tám mươi đến mảnh đắt của Mã Ngũ.
Mã Ngũ đang rất bận, trong ngực ôm một con nhim, phía sau còn có một con tê tê đang chờ.
Nhìn bà lão tóc bạc trắng, lưng còng, chắc hẳn đã hơn bảy mươi tuổi.
"Bà cụ à, bà cũng đến tìm tôi sao?"
Vì khai hoang, Mã Ngũ có thể hy sinh một chút, nhưng nhất định phải hỏi cho rõ ràng.
"ToẹtI"
Bà lão khạc nhổ một cái, bắt đầu chửi mắng: "Đàn ông trên đời đều có cái đó, chưa từng thấy tên đê tiện nào dùng cái đó để kiếm cơm như ngươi, nam tử hán vai năm tắc rộng thân mười thước cao cũng không chịu nổi thứ mặt dày như ngươi.
Con nhím cái kia, ngươi ra đây cho ta, mặt mũi của phụ nữ bị ngươi làm mất hết rồi, con tê tê bên cạnh cũng cút ra ngoài cho ta, ngươi đã đào hang nửa đời người, bây giờ lại tự nguyện dâng hiến cho người khác, ngươi có thấy xấu hỗ không!"
Bà lão này thật sự rất biết mắng chửi người khác!
Tê tê và nhím đều quen biết bà ta nhỏ giọng nhắc nhở: "Ngũ lang, đừng nhìn mụ có hình người, thật ra mụ là dị quái của tân địa, tên là Ác Khẩu Phụ.
Không phải người dễ chọc đâu, Ngũ lang đừng đánh nhau với mụ ta, chỉ có thể nghe mụ chửi rủa, mụ ta chửi người rất khó nghe, Ngũ lang tuyệt đối đừng để trong lòng.” Tê tê và nhim đều bỏ chạy, ba lão mắng chửi Mã Ngũ suốt một ngày một đêm.
Bà lão này mắng người quả thật rất khó nghe, hơn nữa còn có kỹ pháp trong lời mắng chửi, rất dễ khiến người ta tức giận.
Nhưng Mã Ngũ có tâm lý cứng, y đã bị mắng chửi từ nhỏ đến lớn, những lời nhục mạ khó nghe nào y cũng đã từng nghe qua.
Lúc đầu đúng là rất tức giận, nhưng Mã Ngũ có thể kiềm chế được, Ác Khẩu Phụ có đặc điểm này, người bị mắng chỉ cần chịu đựng được nửa đầu thì nửa sau sẽ không thành vấn đè.
Chỉ sợ có người nóng tính, không chịu đựng nỗi ba câu, càng nghe càng tức giận, trong trường hợp này sẽ chịu thiệt thòi lớn.
Mã Ngũ đã thành công chịu đựng đến cuối cùng, những nữ quái khác trên tân địa cũng không dám đến nữa, mảnh đất cứ như vậy được khai hoang thành công.
Người thứ ba đến khai hoang là Tiểu Căn, Thu Lạc Diệp thở phào nhẹ nhõm, cuối cùng cũng có một người đứng đắn.
Tiểu Căn không giống như Lý Thất và Mã Ngũ, dùng những thủ đoạn không quang minh chính đại, anh ta làm việc luôn ngay thẳng, Thu Lạc Diệp một lan nữa hứa hẹn, chỉ cần đến khai hoang một cách quang minh chính đại thì việc kiểm tra chỉ là làm cho có lệ, tuyệt đối sẽ không làm khó.
Sau khi định ra khế ước, Tiểu Căn chuẩn bị khai hoang.
Anh ta chất đống ba mươi sáu ngọn "núi vàng" trên mảnh đắt, với ÿ nghĩa là lục lục đại thuận.
Thu Lạc Diệp nhìn từ xa, quay đầu nhìn về phía đám dị quái: "Các ngươi ai đi làm cho có lệ đây?"
Mọi người cúi đầu không nói.
Thu Lạc Diệp nhìn về phía Thụ Nhân: "Ngươi đi đi, đó đều là phân bón tốt."
Thụ Nhân trầm ngâm một lúc rồi nói: "Nồng độ quá cao, ta ăn không trôi. "
Ba mảnh tân địa đều đã được khai hoang xong, Mã Ngũ gọi người đến xây nhà, dựng bối cảnh trên mảnh đất, chuẩn bị cho bộ phim tiếp theo.
Lý Bạn Phong nói với Mã Ngũ: "Đừng chỉ chuẩn bị cho một bộ phim, hãy chuẩn bị cho nhiều bộ phim cùng lúc.”
Mã Ngũ ngạc nhiên hỏi: "Ý của anh là quay luôn cả những phần sau của Huyết Thương Thần Thám? E rằng không được, diễn viên không thể thay đổi trang phục liên tục, nếu thay diễn viên chính thì sẽ mắt hay."
"Tôi không bảo anh chuẩn bị cho Huyết Thương Thần Thám, mà là bảo anh chuẩn bị cho những bộ phim mới, chúng ta đã nắm rõ thị trường phim ảnh rồi, nên tính toán cho bước tiếp theo."
Lúc này Mã Ngũ mới hoàn hồn. Gần đây bị chuyện phim ảnh cuốn lấy quá nhiều, y đã quên mắt kế hoạch dài hạn.
Bọn họ muốn sống bằng nghề này chứ không thể dựa vào Huyết Thương Thần Thám cả đời.
Mã Ngũ lập tức quay trở lại thành Lục Thủy, mời một vài tác giả quen biết đến Tiêu Dao Ó, chuẩn bị đồ ăn ngon, thức uống ngon, cô nương đẹp, sau khi sắp xếp on thỏa mọi thứ, y bắt đầu bàn bạc về kịch bản với họ.
Những tác giả này từ trước đến nay nỗi tiếng với phong cách đời thường, không giống như những đại văn hào của Phổ La Châu, tác phẩm của họ dễ được công chúng đón nhận hơn, nhưng cũng bị gán mác là dung tục. Mã Ngũ không sợ dung tục, càng dung tục thì kịch bản càng có chiều sâu.
Các tác giả đều không hề câu nệ, đưa ra những tác phẩm hay để Mã Ngũ lựa chọn, giá cả cũng hợp lý.
Mã Ngũ gần như đã chọn xong kịch bản mới, đột nhiên nhận được một tin tức không máy tốt lành.
Chuyện này có thể lớn có thể nhỏ, nhưng y vẫn lập tức báo cho Lý Bạn Phong.
"Lão Thất, hai rạp chiếu phim ở Hắc Thạch Pha bị đập phá.”
Rạp chiếu phim bị đập phá, theo lý mà nói thì không liên quan gì đến họ, rạp chiếu phim cũng không phải do nhà y mở.
Nhưng khi Huyết Thương Thần Thám đang được công chiếu, rạp chiếu phim lại bị đập phá, chuyện này có liên quan đến họ.
Nếu không giải quyết chuyện này, về sau sẽ không ai dám mua phim của họ nữa.
Lý Bạn Phong hỏi: "Ai đã hạ hắc thủ?"
"Không phải hắc thủ, mà là công khai đập phá."
"Công khai đập phá rạp chiếu phim, Phổ La Châu không còn quy củ nữa sao?"
Nội sự nhìn cờ hiệu, ngoại sự hỏi Quan Phòng, Phổ La Châu là nơi có trật tự.
Mã Ngũ nói: "Kẻ ra tay là người của Thanh Thủ Hội, bọn họ là một tổ chức rất đặc biệt, họ tuyên bố rằng nếu còn rạp chiếu phim nào dám chiếu Huyết Thương Thần Thám thì sẽ bị trừng trị nghiêm khắc."
"Trừng trị nghiêm khắc? Khẩu khí lớn thật! Thanh Thủ Hội là cái thá gì?"
"Thanh giới hữu thủ, thị vi thanh thủ, bọn họ là một tổ chức được thành lập bởi đám người đức cao vọng trọng."
"Có phải là một dạng bang phái không?"
"Không phải!"
Mã Ngũ không chút do dự trả lời: "Thanh Thủ Hội có địa vị cao hơn bang phái rất nhiều, uy vọng cũng cao hơn rất nhiều.
Bọn họ nói rằng bộ phim của chúng ta làm bại hoại thuần phong mỹ tục, là nỗi sỉ nhục gần trăm năm của Phổ La Châu. Chuyện này rất khó xử lý, tôi phải đến Hắc Thạch Pha một chuyến, tìm cách để nói chuyện với bọn họ."
Khóe mắt Lý Bạn Phong giật giật: "Nói chuyện cũng phải tìm cách sao?"
Mã Ngũ thở dài: "Nếu không tìm cách, e rằng ngay cả mặt mũi cũng không gặp được, thật ra tôi nên chuẩn bị từ trước, đám người Thanh Thủ Hội này sớm muộn gì cũng sẽ đến gây phiền toái."
Lý Bạn Phong không hiểu gì về Thanh Thủ Hội, hắn quan tâm đến một chuyện khác hơn: “Thanh Thủ Hội chỉ có ở Hắc Thạch Pha thôi sao?"
Mã Ngũ lắc đầu nói: "Không phải, Thanh Thủ Hội có mặt ở khắp nơi trên Phổ La Châu."
"Vậy tại sao bọn họ không gây rối ở thành Lục Thủy? Thành Lục Thủy là thành thị lớn nhất Phổ La Châu."
"Chắc là bọn họ không muốn đắc tội với Lục gia, có thể bọn họ còn chưa biết rằng Lục gia đã rút khỏi công ty của chúng ta rồi."
Nói đến đây, Mã Ngũ xoa xoa trán: "Chuyện xảy ra ở Hắc Thạch Pha thì còn có thể thương lượng, nếu xảy ra ở thành Lục Thủy thì sẽ rất phiền phức.
Chúng ta căn bản không gặp được người của Thanh Thủ Hội ở thành Lục Thủy, năm đó khi Trương Tú Linh mới nhậm chức chưởng môn Bách Hoa Môn, bị Thanh Thủ Hội cho là không giữ nữ tắc, Bách Hoa Môn bị Thanh Thủ Hội nói là bang phái không ra gì.
Trương Tú Linh đã dẫn theo hơn mười thuộc hạ, đích thân đến từng nhà xin lỗi, mất gần nửa năm mới dàn xếp được mọi chuyện, Bách Hoa Môn vốn được coi là bang phái hạng nhất, từ đó đã bị tụt xuống hạng hai."
Lý Bạn Phong cau mày nói: "Hạng nhất hay hạng hai là do Thanh Thủ Hội quyết định? Tu Vi của bọn họ rất cao hay sao? Đều rất giỏi đánh nhau?" Mã Ngũ lắc đầu nói: "Đây không phải là chuyện đánh nhau, mà là chuyện thân phận, trong số các trưởng lão của Thanh Thủ Hội có rất nhiều người không có tu vi, nhưng họ là những người có danh tiếng trong sạch ở Phổ La Châu, là những người mẫu mực về đạo đức và phẩm hạnh của Phổ La Châu.
Bách Hoa Môn không thể động thủ với Thanh Thủ Hội, bất kỳ ai động thủ với Thanh Thủ Hội đều sẽ trở thành kẻ thù của toàn bộ Phổ La Châu.
Lục Mậu Tiên chính là một trong những trưởng lão của Thanh Thủ Hội, Hầu Tử Khâu và hai công tử Lục gia luôn bị lão chèn ép, nhưng đến nay Hau Tử Khâu vẫn không dám động đến lão, chính là vì kiêng ky Thanh Thủ Hội đứng sau lão."
Lục Mậu Tiên.
Lý Bạn Phong có ấn tượng với người này.
"Lúc trước Hau Tử Khâu bảo chúng ta đến Hắc Thạch Pha làm ăn, chính là muốn kiềm chế Lục Mậu Tiên đúng không? Kết quả là tôi bị Lăng Diệu Ảnh phục kích ở nhà ga, không đến được Hắc Thạch Pha, việc làm ăn cứ vậy mà bị trì hoãn.”
Mã Ngũ gật đầu: "Hắc Thạch Pha là địa bàn của Lục Mậu Tiên, tôi nghi ngờ chuyện này có liên quan đến Lục Mậu Tiên, tôi sẽ đến Hắc Thạch Pha tìm hiểu trước, nếu không tìm hiểu được gì, tôi sẽ quay lại thành Lục Thủy cầu xin Lục Mậu Tiên.
Lão Thất, e rằng Huyết Thương Thần Thám không thể tiếp tục quay nữa, Thanh Thủ Hội ở Hắc Thạch Pha đã có động tĩnh, những nơi khác cũng sẽ hưởng ứng theo, tôi chỉ có thể cố gắng hết sức để phần ba của bộ phim được công chiếu, còn những phần khác có quay được hay không thì phải xem sắc mặt của Thanh Thủ Hội."
Nghe vậy, Lý Bạn Phong đột nhiên hít hít mũi: “Có mùi."
Mã Ngũ ngắn ra: "Mùi gì?"
"Thanh Thủ Hội mà anh nói, có mùi."
"Mùi gì?" Mã Ngũ vẫn không hiểu.
"Anh đến cửa tìm hắn, hắn cũng không gặp anh. Cho dù có gặp anh, chuyện cũng chưa chắc đã giải quyết được, cho dù có giải quyết được, sau này cũng phải nhìn sắc mặt hắn. Tôi đã từng ngửi thấy mùi này rồi, mùi của tiện nhân!"
Mã Ngũ khuyên nhủ: "Lão Thát, đây không phải lúc nói nhảm, Thanh Thủ Hội chính là như vậy, chúng ta quay loại phim này, sớm muộn gì cũng bị bọn họ để ý, chúng ta cũng kiếm đủ tiền rồi, dừng lại ở đây cũng tốt, chuyện mắt mặt không cần anh phải làm, tôi đi là được.”
Lý Bạn Phong lắc đầu nói: "Một mình anh không làm được, chuyện này không chỉ đơn giản là mat mặt, nếu không giải quyết được chuyện này, chúng ta sẽ mắt hết mặt mũi.
Chúng ta cùng đi, gọi cả những người mà chúng ta tin tưởng đến, đồng thời cũng phải mời một vài người trợ giúp, những người đi cùng chúng ta đều phải là người có cốt cách, tuyệt đối không thể là tiện nhân.”
Mã Ngũ giật mình: "Lão Thất, anh không hiểu Thanh Thủ Hội, chúng ta không phải đi đánh nhau, mà phải nghĩ cách để nói chuyện phải lẽ."
Lý Bạn Phong cười nói: "Tôi nghĩ mình hẳn là hiểu Thanh Thủ Hội, tôi vừa mới thua một đám tiện nhân, lần này không thể thua nữal"
Trên tàu hỏa, Lý Bạn Phong, Mã Ngũ cùng hơn ba mươi người khác đến Hắc Thạch Pha.
Mã Ngũ bao trọn một toa hành khách, bỏ ra một số tiền lớn để hối lộ cho Quan Phòng Sứ, trưởng tàu, trưởng ga, nhân viên tàu, nhân viên trạm vụ và những người liên quan khác, đảm bảo chuyến đi này được giữ bí mật.
Trong toa tàu, một vài tác giả ngồi cùng nhau, đang bàn bạc đối sách.
Một tác giả tên là Vũ Văn Kỳ mở miệng nói trước: "Hắc Thạch Pha có không ít báo chí, trước kia tôi từng đăng không ít tác phẩm trên báo, nhưng đều là tờ báo nhỏ không có danh tiếng gì." Một tác giả khác tên là Bạch Thu Sinh: "Hắc Thạch Pha không chỉ có nhiều báo chí, tạp chí cũng nhiều, tôi cũng từng làm tác giả tạp chí, tôi còn mang đến hai quyền, nhưng không tiện lấy ra..."
Lý Bạn Phong khó hiểu: "Có gì mà không tiện?”
Bạch Thu Sinh do dự một lát, lấy tạp chí ra.
Mọi người cùng nhau tiến lên vây xem, thì ra tạp chí này không phải bán vì tác phẩm, mà là bán vì ảnh chụp.
Bạch Thu Sinh nói: "Thất gia, ngài xem, tắm ảnh này dùng ánh sáng không tệ."
Lý Bạn Phong gật đầu: "Đúng, dùng ánh sáng không tệ, đều trần như nhộng."
Sao Hắc Thạch Pha lại có nhiều báo chí và tạp chí như vậy?
Mã Ngũ nói: "Hắc Thạch Pha là một nơi đặc biệt, ngành báo chí xuất bản còn phát triển hơn so với thành Lục Thủy, nguyên nhân là..."
Lời còn chưa dứt, bà lão nhìn thấy tạp chí, nhịn không được mắng: "Thứ đàn bà không biết xấu hổ, venh quả đào lên cho người ta chụp ảnh!"
A Cầm cười lạnh một tiếng: "Thì sao? Tức giận không? Quả đào của cô nương người ta đẹp, ai bảo người ta có tuổi trẻ đẹp!"
"Toetl Ngươi cũng là một kẻ không biết xấu hổ, ngươi cũng venh ra cho mọi người nhìn xem..."
Ác Khẩu Phụ và A Cầm muốn khai chiến Mã Ngũ vội vàng khuyên giải.
Để đưa được hai người này ra ngoài, Lý Bạn Phong đã tốn không ít tâm tư.
Họ là thuộc hạ của Thu Lạc Diệp, đầu tiên phải được Thu Lạc Diệp đồng ý, bởi vì chuyện khai hoang, tâm trạng của Thu Lạc Diệp hơi tệ, nói nửa ngày mới chịu đồng ý.
Hơn nữa hai người bọn họ là dị quái, theo lý thuyết tuyệt đối không thể rời khỏi tân địa, nếu không sẽ tương đương với khiêu khích Địa Đầu Thần ở chính địa.
Việc này cũng may nhờ có Thủy Dũng Tuyền tìm một cao nhân, làm trang phục cho hai người, che giấu khí tức dị quái trên người, nhìn giống như người bình thường, lúc này mới có thể đưa cả hai ra khỏi tân địa.
Vì vậy Lý Bạn Phong còn ký khế ước với Thủy Dũng Tuyền, hai tháng sau phải xây một rạp chiếu phim ở thôn Chính Kinh.
Ác Khẩu Phụ và A Cầm càng cãi càng hăng, sắp sửa đánh nhau, nhưng trong nháy mắt lại yên tĩnh trở lại.
Tiểu Căn cầm theo cái vá, xách theo cái xô, đi qua giữa hai người.
Hai người bịt mũi, lần lượt ngồi trở lại chỗ ngồi của mình.
Tiểu Căn đi tới gần Lý Bạn Phong: "Thất gia, nhà vệ sinh trên tàu cũng quá kỳ quái, nhà vệ sinh trực tiếp thông với đường ray, như vậy thì tôi làm sao tu hành được đây?"
Lý Bạn Phong gật đầu khen ngợi: "Tiểu Căn, cậu đặt xô xuống trước đã. Các anh em, các chị em, chờ đến Hắc Thạch Pha, chúng ta phải đánh thắng trận đầu tiên!"