Thanh trường kiếm này là pháp bảo mạnh nhất trên tay Lục Nguyên Sơn, một kiếm này chỉ cần đâm trúng, Lục Mậu Tiên chắc chắn phải chết.
Mũi kiếm nhắm ngay khe hở trên mui xe, Lục Nguyên Sơn vẫn không ra tay.
Hà Hải Khâm mắt kiên nhẫn nói: "Tiểu bối này, vẫn là không học được, bây giờ cậu mềm lòng với lão, về sau không thể trách lão ra tay độc ác."
Lục Nguyên Sơn chậm chạp không ra tay, không phải là nương tay với Lục Mậu Tiên, hắn ta lo lắng mình bị mang tiếng xấu. Người kéo xe Đàm Phúc Thành tỉnh ý, nói với Lục Nguyên Sơn: "Tôi đi xem tình huống bên Nhị thiếu gia."
Hà Hải Khâm thấy vậy cũng nói: "Hay là tôi cũng tránh đi một chút?”
Lục Nguyên Sơn gật đầu: "Làm phiền chú Hà giúp tôi đề phòng, tôi lo lắng lão già này dẫn theo trợ thủ."
"Tiểu Sơn, cậu gọi tôi đến, không phải là vì đối phó với viện binh của lão đó chứ?
Cho dù là ngầm hay là công khai, cậu cứ bảo chúng đến, hôm nay để cậu xem tôi có bản lĩnh gì.
Lão có dẫn theo thiên quân vạn mã thì tôi cũng dọn dẹp giúp cậu sach se, lan nay cau yen tam r6i chứ."
"Làm phiền chú Hà rồi."
Đàm Phúc Thành đi đến đầu ngõ, Hà Hải Khâm cũng đi xa, mặt hướng về phía tường, đưa lưng về phía Lục Nguyên Sơn châm một điều thuốc.
Lục Nguyên Sơn đâm một kiếm xuống.
Phụp!
Máu tươi bắn tung toe lên khuôn mặt Lục Nguyên Sơn.
Mùi tanh mặn nhớp nháp, Lục Nguyên Sơn cúi đầu nhìn lại.
Đây không phải máu của Lục Mậu Tiên, là máu của Lục Nguyên Sơn. Hắn ta lại tự đâm kiếm vào bụng mình.
Sắc mặt Lục Nguyên Sơn trắng bệch, thân thể run ray.
Lần này xong rồi!
Chỉ trong nháy mắt, mạng của hắn ta đã không còn!
Vì sao lại tự đâm vào bụng mình?
Hắn ta nhìn về phía khe hở trên mui xe, thấy Lục Mậu Tiên dưới gầm xe vẫn còn đang giãy giụa.
Lão dùng kỹ pháp?
Không thể nào.
Cấp độ của chiếc xe này rất cao.
Với tu vi của Lục Mậu Tiên, không thể nào bành trướng kỹ pháp ra ngoài xe được.
Lục Nguyên Sơn dốc hết toàn lực rút trường kiếm ra, nhưng bây giờ đã muộn.
Hắn ta muốn kêu lên, nhưng há miệng lại không phát ra tiếng.
Hắn ta nhìn Đàm Phúc Thành và Lục Nguyên Hải ở đầu ngõ, hai người này đều đang quay lưng về phía hắn.
Hà Hải Khâm đứng ở một đầu khác của con ngõ, hình như cách hắn ta gần hơn một chút.
Nhưng ông cũng đưa lưng về phía Lục Nguyên Sơn, đang hút thuốc bên tường.
Họ đều không nhìn thấy Lục Nguyên Sơn.
Lục Nguyên Sơn sắp chết, bị thanh trường kiếm này đâm trúng, hắn ta không có khả năng sống Sot.
Hắn ta muốn đâm thêm một kiếm kéo theo Lục Mậu Tiên đi cùng, nhưng bây giờ ngay cả kiếm cũng không nâng lên nỗi.
Hắn ta nhớ tới lời Hầu Tử Khâu nói: "Có một số việc không đáng để chúng ta đánh cược, bởi vì nếu thua sẽ không chịu nỗi."
Bây giờ hắn ta đã biết có một số việc thật sự không thể thua.
Chỉ trong nháy mắt, hắn ta đã thua sạch sẽ.
Lục Nguyên Sơn kéo lê thân thể nặng nè, đi về phía Lục Nguyên Hải.
Hắn ta muốn nhắc nhở em trai minh.
Còn kịp không?
Vừa đi được hai bước, thân thể Lục Nguyên Sơn đã sụp đổ thành một đống thịt nát, chỉ còn lại đầu và tứ chỉ rơi trên mặt đắt.
Keng keng keng-
Trường kiếm rơi xuống đất, người kéo xe và Lục Nguyên Hải đột nhiên quay đầu lại, nhìn thấy Lục Nguyên Sơn đang nằm liệt trên mặt đắt.
Lục Nguyên Hải kinh ngạc nói: "Anh..."
Cậu ta liều lĩnh chạy về phía Lục Nguyên Sơn, Lục Nguyên Hải vừa mới tới gần, đầu và tứ chi của Lục Nguyên Sơn cũng lần lượt nỗ tung. Máu thịt và xương vụn bắn lên đầy mặt Lục Nguyên Hải, sững sờ hai ba giây, cậu ta nhặt trường kiếm dưới đắt lên.
Mũi kiếm hướng xuống dưới, Lục Nguyên Hải giơ trường kiếm lên giữa không trung.
Tiếp theo, chỉ cần hơi điều chỉnh góc độ một chút, cậu ta có thể đâm trường kiếm vào bụng mình.
Cậu ta cũng bị khống chế!
Người kéo xe Đàm Phúc Thành thấy tình hình không ổn, vội vàng lấy từ trong ngực ra một nắm đường trắng rắc vào giữa không trung: “Mời ngài ăn kẹo!”
Lần này đánh rất chuẩn, giữa không trung truyền đến hai tiếng ho khan, đường trắng hình như đã rơi vào miệng ai đó.
Người kéo xe lại hô: "Ngài ăn kẹo của tôi rồi, làm phiền ngài buông tay ral”
Sức mạnh của đối phương có chút nới lỏng, hai tay Lục Nguyên Hải khôi phục lại khả năng hoạt động, vội vàng ném trường kiếm xuống đắt.
Người kéo xe túm lấy Lục Nguyên Hải, nhanh chân bỏ chạy.
Hình như có người đuổi theo phía sau một đoạn, nhưng cuối cùng vẫn để họ rời đi.
Đàm Phúc Thành khẽ thở phào nhẹ nhõm, quay sang nhìn Lục Nguyên Hải bên cạnh.
Miệng Lục Nguyên Hải méo xệch, hai mắt trợn ngược, không biết đã xảy ra chuyện gì.
Chuyện xảy ra rất nhanh, trước sau chưa đến thời gian một điều thuốc.
Hà Hải Khâm vẫn còn đang hút thuốc ở góc tường, đợi điều thuốc này cháy hết, ông ta dập tắt tàn thuốc, bước tới gần chiếc xe.
Lục Mậu Tiên còn đang giãy giụa trong xe, trong bóng tối truyền đến một giọng nói: "Chiếc xe này quá nặng, tôi không nhắc lên nỗi."
Hà Hải Khâm lấy từ trong túi ra một gói giấy, bên trong gói giấy là thịt bò khô.
Ông ta ăn vài miếng thịt bò, một tay cầm bánh xe, nhắc bổng chiếc xe lên. Lục Mậu Tiên vội vàng chui ra từ trong xe, kinh ngạc nhìn Hà Hải Khâm.
Người thả lão ra lại là Hà Hải Khâm?
Điều này sao có thể?
Lục Mậu Tiên biết có người đang âm thầm bảo vệ mình, bởi vì đây là lời hứa của Thánh Nhân với lão.
Nhưng dù thế nào, lão cũng không ngờ người này lại là Hà Hải Khâm.
Người lão muốn phòng bị nhất chính là Hà Hải Khâm.
Hà Hải Khâm đặt chiếc xe xuống, vừa ăn thịt bò, vừa hỏi: "Nhìn tôi làm gì? Thèm thịt bò không? Cũng muốn ăn hai mieng?"
Lục Mậu Tiên hỏi trước một câu: "Hà đại gia, rốt cuộc anh muốn cứu tôi hay muốn giết tôi?"
"Cứu hay giết ông thì cũng dễ thôi, tùy ý ông, tôi thì sao cũng được.”
Hà Hải Khâm cười nói: "Nhưng tôi thấy, nói chuyện với đám nhóc con kia có chút phí sức, nói chuyện với lão già như ông thuận tiện hơn một chút."
Lục Mậu Tiên hiểu ý Hà Hải Khâm, cung kính nói: "Hà đại gia, có việc ngài cứ phân phó."
Hà Hải Khâm cười nói: "Chuyện thứ nhất, trên Thánh Hiền Phong có vị Thánh Nhân, là thân phận gì?" Có thể hỏi ra câu hỏi như vậy, chứng tỏ Hà Hải Khâm quả thật có tiếp xúc với Thánh Nhân, nhưng Hà Hải Khâm hiểu biết rất ít về Thánh Nhân, hai bên vẫn đang trong giai đoạn hợp tác.
Lục Mậu Tiên suy nghĩ một chút, lấy ra một chiếc khăn tay.
Khăn tay màu vàng kim, bên trên thêu hình rồng cuộn mây.
"Đây là vật mà Thánh Nhân ban tặng." Lục Mậu Tiên đưa khăn tay cho Hà Hải Khâm.
Hà Hải Khâm nhìn khăn tay, khẽ gật đầu.
Ông ta cũng không kinh ngạc với kết quả này.
"Chuyện thứ hai, lúc trước ông nói gặp con trai tôi ở rạp chiếu phim, chuyện này là thật hay giả?”
"Chuyện này hoàn toàn là sự thật."
Lục Mậu Tiên có chắc chắn người mà lão nhìn thấy trong rạp chiếu phim là Hà Gia Khánh không?
Lão không chắc chắn.
Nhưng chuyện này là do Thánh Nhân nói.
Thánh Nhân nói Hà Gia Khánh mạo danh Chu Xương Hoành, Thánh Nhân nói chắc chắn không sai, nếu có sai thì cũng không phải lỗi của Lục Mậu Tiên.
Nếu Hà Hải Khâm trách hỏi tại sao lão lại tiết lộ chuyện này, Lục Mậu Tiên sẽ nói thẳng đây là mệnh lệnh của Thánh Nhân, dù sao Hà Hải Khâm đã biết thân phận của Thánh Nhân.
Hà Hải Khâm không hỏi đến chuyện của Hà Gia Khánh nữa: "Xét theo bối phận, tôi nên gọi ông một tiếng chú, chú Lục, sau này nếu chú lên làm gia chủ Lục gia thì đừng quên chuyện đêm nay."
Lục Mậu Tiên gật đầu nói: "Ân tình của ngài, tôi tuyệt đối không quên.”
"Nói miệng không bằng chứng, hay là chúng ta lập khế ước?" Hà Hải Khâm đã chuẩn bị sẵn khế thư.
Trên những khế thư này ghi rất nhiều chuyện, có một số việc Lục Mậu Tiên có thể tự mình làm chủ, cũng có một số việc lão không làm chủ được. "Chuyện tôi không làm chủ được, tôi cũng không có cách nào..."
"Khế ước đã viết rõ ràng, chúng ta có thể chờ, chờ đến ngày chú làm chủ được rồi nói."
Lục Mậu Tiên do dự một chút, ký vào khế thư.
Lão cũng không dám không ký.
Hà Hải Khâm cất khế thư, cười nói: "Chú Lục, muốn làm gia chủ thì phải tranh thủ thời cơ, hai đứa con trai của Lục Đông Lương, một đứa chết, một đứa thành ngốc.
Nhưng Hau Tử Khâu không phải hạng tầm thường, tôi cũng không phải người tàn nhẫn, ngộ nhỡ ngày nào đó chữa khỏi cho thằng ngốc kia, sợ là vị trí gia chủ lại không đến lượt chú."
Đây là đang cảnh cáo Lục Mậu Tiên.
Tình trạng của Lục Nguyên Hải chưa chắc không thể cứu vãn, Hầu Tử Khâu có thể sẽ tìm được biện pháp.
Nếu Lục Mậu Tiên không chịu nghe lời, Hà Hải Khâm cũng có thể chữa khỏi cho Lục Nguyên Hải.
Nói xong, Hà Hải Khâm xoay người rời đi.
Lục Mậu Tiên đứng im tại chỗ, quân áo ướt đẫm.
Chuyện sống chết đúng là chỉ trong gang tác!
Tâm tu của sư tôn thật khó lường, hắn bảo ta không cần để ý den Ha Hai Kham, thi ralavily do này.
Bây giờ có thể đến Hắc Thạch Pha không?
Không thể đi.
Lục Nguyên Sơn đã chết, Lục Nguyên Hải biến thành kẻ ngốc, Lục gia chắc chắn sẽ đại loạn, đây là cơ hội tốt để tranh đoạt vị trí gia chủ.
Lục Mậu Tiên chạy một mạch về phủ đệ, vội vàng tập hợp chỉ quải, chuẩn bị nghênh chiến Hau Tử Khâu.
Y nhất định sẽ đến.
Nếu y không đến, ta sẽ đi tìm y, nếu có thể nhân cơ hội này giết chết y, sau này Lục gia sẽ thuộc về ta, không ai có thể ngăn cản được tai
Trong lúc đang lo lắng và phấn khích, một thiếu niên áo trắng lặng lẽ đi vào sân.
Cả phủ đệ, ngoại trừ Lục Mậu Tiên, không ai phát hiện ra sự xuất hiện của thiếu niên áo trắng.
"Sư đệ, sao đệ lại tới đây?"
Thiếu niên áo trắng cười nói: "Nếu ta không đến thì huynh còn mạng sao? Sao huynh lại phải đến Hắc Thạch Pha?"
Người đứng sau giật dây thì ra chính là vị sư đệ này.
Lục Mậu Tiên vội vàng giải thích: "Ta đến Hắc Thạch Pha là vì thay sư tôn loại bỏ đám người quay phim kia..."
Thiếu niên áo trắng nhíu mày: "Nói như vậy, trận sóng gió ở Hắc Thạch Pha có liên quan đến huynh?”
"Sóng gió..."
Lục Mậu Tiên nhận ra tình hình không ổn, vội vàng chuyển chủ đề: "Ta đến Hắc Thạch Pha để xem, trận sóng gió kia có phải là do phim ảnh gây ra hay không."
Thiếu niên áo trắng thở dài: "Sư huynh, chuyện đã đến nước này, huynh còn muốn dùng những lời lẽ vô dụng này để lừa ta sao? Cho dù huynh lừa được ta, liệu huynh có lừa được sư tôn không?”
Trái tim Lục Mậu Tiên đã nhắc lên tới cuống họng, lão không biết mình đã làm sai chuyện gì: “Là sư tôn bảo ta ngăn chặn làn gió phim ảnh..." "Su ton bao huynh ngan chan làn gió đại nghịch từ trong phim ảnh, huynh nhìn chằm chằm vào cái bộ phim rác rưởi kia làm gì?"
Phim rác rưởi mà thiếu niên áo trắng nói đến chính là "Huyết Thương Thần Thám".
"Bộ phim đó, làm bại hoại thuần phong mỹ tục...
Thiếu niên áo trắng lắc đầu: "Sư huynh, ta thật sự không biết nên nói gì với huynh nữa.”
Lục Mậu Tiên cũng không biết nên giải thích thế nào: "Sư đệ, làm phiền đệ chỉ điểm cho ta một câu, rốt cuộc bộ phim mà sư tôn nói đến là bộ nào?"
Thiếu niên áo trắng: "Tên của nó có chút giống với bộ phim mà huynh để mắt."
Tên giống nhau?
"Huyết Nhận Thần Thám"?
Bộ phim do Lăng gia quay?
Bộ phim đó có tư tưởng lệch lạc?
Thật ra Lục Mậu Tiên chưa từng xem kỹ bộ phim đó.
Gặp ai lão cũng nói "Huyết Nhận Thần Thám" là một bộ phim hay, có chiều sâu, rất it người xem hiểu được.
Nhưng thật ra đó chỉ là lời xã giao, là cách để lão bắt chuyện với người khác, lão không hề có hứng thú với bộ phim đó.
Còn bộ "Huyết Thương Thần Thám” thì lão có xem kỹ, bởi vì bộ phim đó quá đặc biệt.
Không ngờ bộ phim khiến Thánh Nhân chán ghét lại là "Huyết Nhận Thần Thám".
Lục Mậu Tiên chợt hiểu ra: "Sư đệ, là ta đã lĩnh hội sai ý của sư tôn, chuyện này có thể bù đắp được không?"
"Được."
Thiếu niên áo trắng gật đầu: "Cùng là tên na ná nhau, chắc là sư tôn cũng không phân biệt rõ ràng được, lúc ta báo cáo sẽ nói mập mờ một chút, có lẽ chuyện này sẽ êm xuôi. Nhưng nếu sư tôn điều tra kỹ lưỡng, ta cũng khó ăn nói, có khi còn bị liên lụy.”
Lục Mậu Tiên sống đến chừng này tuổi, sao lại không hiểu ý tứ trong lời nói của cậu ta.
Lão lấy ra một tắm chỉ phiếu, nhét vào tay thiếu niên áo trắng: "Làm phiền sư đệ rồi."
Thiếu niên áo trắng thản nhiên cất chi phiếu đi: "Sư huynh, chuyện của Hà gia, sư tôn đã giúp huynh giải quyết, chuyện của Lục gia, sư tôn cũng đã dọn đường cho huynh.
Chuyện Hắc Thạch Pha, sau này huynh đừng nhúng tay vào nữa, những chuyện làm sai, tất cả đều đổ lên đầu Đường Bồi Công và Ngô Đức Thành, lời tiểu đệ nói đến đây là hét."
Lục Mậu Tiên lại hành lễ một lần nữa, tiễn thiếu niên áo trằng ra khỏi phủ.
Tại Lục gia, Khâu Chí Hằng đang ở trong tiểu lâu của mình xem tạp chí, là tạp chí mới được gửi đến từ Hắc Thạch Pha.
Người kéo xe Đàm Phúc Thành hớt hải chạy vào: "Khâu tiên sinh, không xong rồi, hai vị công tử xảy ra chuyện rồi!"
Khâu Chí Hằng vội vàng chạy đến nhà chính, chỉ nghe thấy tiếng khóc lóc thảm thiết của Đoàn Thiếu Hà: "Con ơi, sao con lại thành ra như vậy!"
Miệng Lục Nguyên Hải méo xệch, khuôn mặt mắt hồn, nằm trên mặt đất.
"Phúc Thành, đã xảy ra chuyện gì?"
Đàm Phúc Thành nói: "Khâu đầu lĩnh, hai vị công tử đi tìm lão thái gia, kết quả bị người ta ám toán."
Đoàn Thiếu Hà khóc ròng nói: "Đi tìm lão thái gia làm gì?”
Đàm Phúc Thành không biết nên trả lời như thế nào, Khâu Chí Hằng ra hiệu cho gã tạm thời đừng nói gì cả.
Không bao lâu sau, đợi bác sĩ đến, Khâu Chí Hằng sai người đưa Lục Nguyên Hải lên lầu chữa trị, sắp xếp những người không liên quan ở phòng khách không cho ra ngoài, còn y đưa Đoàn Thiếu Hà và Đàm Phúc Thành đến thư phòng nói chuyện riêng. Đàm Phúc Thành ke lại sự việc đã xảy ra: "Hai vị công tử hẹn Hà Hải Khâm, muốn giải quyết dứt điểm với lão thái gia, không ngờ lại bị ám toán, Nhị công tử thành ra như vậy...”
Đoàn Thiếu Hà hỏi: "Nguyên Sơn đâu?"
Đàm Phúc Thành nhìn Đoàn Thiếu Hà, khẽ lắc đầu.
Hai mắt Đoàn Thiếu Hà trợn ngược, ngất xỉu.
Chờ đến khi Đoàn Thiếu Hà tỉnh lại, bà túm lấy cổ áo Khâu Chí Hằng hỏi: "Tiểu Khâu, tại sao cậu không ngăn cản bọn họ? Tại sao?"
Khâu Chí Hằng im lặng không nói. Đàm Phúc Thành nói: "Phu nhân, chuyện này không trách Khâu đầu lĩnh được, anh ấy hoàn toàn không biết gì."
Đoàn Thiếu Hà lay Khâu Chí Hằng nói: "Cậu trả con trai lại cho tôi, trả con trai lại cho tôi!"