Trong dinh thw Luc gia,Khau Chí Hằng nhìn phu nhân Đoàn Thiếu Hà, lắc đầu.
Lục Nguyên Hải không thể chữa được nữa.
"Phu nhân, là tôi bất tài, không chăm sóc tốt cho hai vị thiếu gia, tôi không còn mặt mũi nào ở lại Lục gia nữa.”
Khâu Chí Hằng thật sự muốn rời khỏi Lục gia.
Không chỉ vì lời khuyên của Diêu lão, mà còn do sự tự trách của bản thân y.
Khâu Chí Hằng quả thực không biết chuyện ám sát Lục Mậu Tiên, nhưng nếu có thể nhận ra dấu hiệu sớm hơn, có lẽ còn có cơ hội Cứu vẫn.
"Chí Hằng."
Đoàn Thiếu Hà nắm lấy tay Khâu Chí Hằng: "Cậu không thể bỏ rơi hai mẹ con tôi, tôi biết hai đứa nhỏ không hiểu chuyện, làm tổn thương cậu, cậu đừng chấp nhặt với chúng, Nguyên Sơn đã chết, Nguyên Hải lại thành ra như vậy, cậu đừng oán hận chúng... "
Vừa nói, Đoàn Thiếu Hà vừa khóc nức nở.
Khâu Chí Hằng không biết nên nói gì.
Chuyện rời khỏi Lục gia có thể tạm thời gác lại, nhưng bước tiếp theo nên làm gì thì Khâu Chí Hằng vẫn chưa nghĩ ra cách. Vài ngày nữa Lục Mậu Tiên lại đến gây sự, cứ tiếp tục kéo dài như vậy cũng không phải là biện pháp.
Thuộc hạ báo tin, mấy đứa con của Lục Mậu Tiên đã âm thầm tiếp quản một số sản nghiệp của Lục Nguyên Sơn, những sản nghiệp này nhất định phải lấy lại, Khâu Chí Hằng vội vàng dẫn người ra khỏi nhà.
Hầu Tử Khâu chân trước vừa đi, chị gái của Đoàn Thiếu Hà là Đoàn Thiếu Hồng đã đến.
Hai chị em hàn huyên vài câu, Đoàn Thiếu Hà vốn định tìm cơ hội để tiễn Đoàn Thiếu Hồng đi, bây giờ không phải lúc đón khách, nói nhiều sợ lộ sơ hở.
Nhưng Đoàn Thiếu Hồng không chịu đi, còn trực tiếp nói vào trọng điểm: "Em gái, chị nghe nói, hai đứa cháu trai của chị có phải đã xảy ra chuyện gì không?”
Đoàn Thiếu Hà sững sờ: "Chị nghe ai nói?"
"Lục Mậu Tiên truyền ra, nói em và Hau Tử Khâu tư tình, hại chết hai đứa nhỏ."
"Thằng chó già đó, nó nói bậy!" Mắt Đoàn Thiếu Hà lập tức đỏ lên.
Đoàn Thiếu Hồng nắm tay Đoàn Thiếu Hà, hạ giọng nói: "Có chuyện gì thì chúng ta vào nhà nói."
Đến phòng ngủ, Đoàn Thiếu Hồng nói: "Hai chị em chúng ta cùng lớn lên, có chuyện gì thì đừng giấu nhau, Nguyên Sơn và Nguyên Hải có thật sự xảy ra chuyện gì không?”
"Không có chuyện gì..."
"Em còn gạt chị sao? Chuyện này đã truyền khắp thành Lục Thủy rồi, lão già Lục Mậu Tiên đó đã làm hỏng thanh danh của em rồi!"
Lục Mậu Tiên đã tung tin ra ngoài, Đoàn Thiếu Hà biết không thể giấu được nữa, bèn kể chuyện này cho Đoàn Thiếu Hồng nghe.
Nghe nói Lục Nguyên Sơn đã chết, Đoàn Thiếu Hồng cũng rơi nước mắt: "Em gái, chuyện lớn như vậy sao em có thể giấu chị, dù sao em cũng phải nói với chị một tiếng, đừng có gánh chịu một mình như vậy." Hai chị em khóc một trận, Đoàn Thiếu Hồng nói vào vấn đề chính: "Em gái, lần này lão già Lục Mậu Tiên đó chắc chắn sẽ không tha cho em, Hầu Tử Khâu dù sao cũng là người ngoài, trong nhà không có ai làm trụ cột, chuyện này hắn căn bản không gánh vác nỗi."
"Nhưng Nguyên Hải thì..."
"Bệnh của Nguyên Hải cứ từ từ chữa, trước khi chữa khỏi cho Nguyên Hải, hãy tìm người gánh vác dòng chính của Lục gia trước đã."
Cái gọi là dòng chính của Lục gia, thực chất chính là huyết thống của Lục Đông Lương.
Ngoài Lục Nguyên Sơn và Lục Nguyên Hải, Lục Đông Lương còn có con cái nào khác không?
Rất nhiều, nhiều đến mức Lục Đông Lương không thể đếm hét.
Nhưng những đứa trẻ đó không phải con của Đoàn Thiếu Hà, làm sao Đoàn Thiếu Hà có thể chấp nhận.
"Em gái, con của người khác, chúng ta chắc chắn không nhận, nhưng con của chị thì em cũng không nhận sao?”
"Con của chị thì em đương nhiên là... Đoàn Thiếu Hà kinh ngạc nhìn Đoàn Thiếu Hồng.
Mặt Đoàn Thiếu Hồng không đỏ lên, bây giờ không phải lúc để đỏ mặt.
"Chị, chuyện này là khi nào?”
"Trước khi em kết hôn, sau khi chị kết hôn."
"Chị nói không phải Hoài Nghĩa chứ?”
Đoàn Thiếu Hồng khẽ gật đầu, bà ta đang nói đến Hoài Nghĩa.
Chương Hoài Nghĩa, con trai cả của Đoàn Thiếu Hồng và chồng là Chương Bá Sơ.
Đoàn Thiếu Hà nổi giận: "Hoài Nghĩa sao có thể là..."
"Em gái, nghe chị nói, trước khi em và Đông Lương kết hôn, chị và Đông Lương đã có quan hệ rồi, chuyện này không tính là có lỗi với em..."
Đoàn Thiếu Hà càng nghe càng tức giận, hận không thể đập Đoàn Thiếu Hồng ngay tại chỗ một trận.
Nhưng sau khi nghe Đoàn Thiếu Hồng nói nửa tiếng đồng hồ, Đoàn Thiếu Hà bình tĩnh lại.
Nghĩ kỹ lại, Chương Hoài Nghĩa trông rất giống Lục Đông Lương, có thể gã thật sự là con của Lục Đông Lương.
Gã còn là con trai của Đoàn Thiếu Hồng, về huyết thống cũng rất gần gũi với mình.
Huyết thống gần gũi.
Đây đúng là một cách...
Vấn đề là chồng của Đoàn Thiếu Hồng là Chương Bá Sơ có đồng ý hay không?
Đoàn Thiếu Hồng cười lạnh một tiếng: "Hắn có gì mà không đồng ý? Những năm này nếu không phải dựa vào Đoàn gia chúng ta thì hắn còn chẳng có cứt mà ăn, lúc trước chị cũng không biết mắt mũi để đâu mà lại nhìn trúng hắn."
Gia cảnh của Chương Bá Sơ kém xa Đoàn gia, nhưng Chương Bá Sơ thời trẻ rất tuấn tú, rất được Đoàn Thiếu Hồng yêu thích, cộng thêm việc Đoàn gia không quá nghiêm khắc với con gái nên đã tác thành cho cuộc hôn nhân này.
Đoàn Thiếu Hồng nói: "Em gái, Hoài Nghĩa là con của Đông Lương, nhìn là biết ngay, sau này nó sẽ đổi họ Lục, nó sẽ gọi em là mẹ, cứ quyết định như vậy đi!"
Đoàn Thiếu Hà không nói gì, chỉ cúi đầu lau nước mắt.
Đến tối, Khâu Chí Hằng trở về phủ đệ, sắc mặt rất khó coi. Sản nghiệp không thu hồi được, thái độ của Lục Mậu Tiên rất cứng rắn, lão cho rằng Khâu Chí Hằng không có tư cách nói chuyện với mình, lão muốn gặp hai anh em Lục gia.
Hầu Tử Khâu đang rối bời, định bụng về tiểu lâu ngủ một giấc thì Chương Hoài Nghĩa đột nhiên đến tiêu lâu, hành lễ với Khâu Chí Hằng: "Chú Khâu."
"Hoài Nghĩa?"
Khâu Chí Hằng quen biết Chương Hoài Nghĩa, nhưng không hiểu sao giờ này gã vẫn còn ở Lục phủ.
Đoàn Thiếu Hồng nói: "Khâu quản gia, sau này Hoài Nghĩa chính là người của Lục gia rồi." Khâu Chí Hằng sững người, lập tức hiểu ý của Đoàn Thiếu Hồng.
Chương Hoài Nghĩa là con của Lục Đông Lương, chuyện này Khâu Chí Hằng biết, vì Lục Đông Lương cũng đã từng nhắc đến.
Đoàn Thiếu Hồng bây giờ đưa Chương Hoài Nghĩa đến, là muốn gã tiếp quản vị trí gia chủ.
Chuyện này thật nực cười!
Đoàn Thiếu Hà nhìn Khâu Chí Hằng nói: "Chí Hằng, chẳng lẽ cậu còn cách nào khác sao?”
Hầu Tử Khâu không nói nên lời, y thật sự không còn cách nào khác.
Nhưng để Chương Hoài Nghĩa làm con trai của Lục gia, đây chắc chắn không phải là cách hay. Se không có ai thừa nhận thân phận của Chương Hoài Nghĩa, ngay cả Lục Đông Lương lúc trước cũng chưa từng thừa nhận.
Lục Đông Lương tuy rằng phong lưu, nhưng phân biệt trong ngoài rất rõ ràng, đàn bà bên ngoài, cả đời lão chỉ công nhận một người, đó chính là Trác Dụ Linh.
Con cái bên ngoài, lão chỉ nhận hai đứa, là Lục Tiểu Lan và Lục Xuân Oánh.
Nhận Lục Tiểu Lan, là vì Trác Dụ Linh thật sự có ích với lão.
Nhận Lục Xuân Oánh, là vì cô bé đã tìm được Lục Tiểu Lan, coi như có công lao, hơn nữa tính cách của Lục Xuân Oánh rất được lòng lão. Bây giờ đột nhiên xuất hiện một Chương Hoài Nghĩa, làm sao người này có thể đứng vững ở Lục gia?
Hầu Tử Khâu lắc đầu với Đoàn Thiếu Hà, Đoàn Thiếu Hồng cau mày nói: "Khâu quản gia, ý cậu là sao? Chuyện phu nhân nhà cậu đã quyết định còn đến lượt cậu xen vào sao? Mung một tháng sau, Hoài Nghĩa sẽ làm lễ nhận mẹ đổi họ, cậu mau chóng lo liệu đi."
Còn mười ngày nữa mới đến mùng một tháng sau, nếu thật sự làm như vậy thì Lục gia coi như xong đời.
Hau Tử Khâu ngồi trong tiểu lâu một đêm không ngủ.
Đoàn Thiếu Hà ở bên giường Lục Nguyên Hải, ánh mắt sâu lắng nhìn con trai mình.
"Con trai, mẹ tìm cho con một người anh em, mẹ làm vậy đều là vì muốn tốt cho con."
Ngồi im lặng một lúc, một tiếng gõ cửa vang lên.
Đoàn Thiếu Hà mở cửa phòng, Chương Hoài Nghĩa đứng ngoài cửa, là Đoàn Thiếu Hà gọi gã đến.
Chương Hoài Nghĩa nhìn Đoàn Thiếu Hà, gọi một tiếng "dì", không dám nói gì thêm.
Đây là do Đoàn Thiếu Hồng đã dặn dò, vừa đến Lục gia phải tỏ ra rụt rè một chút, không thể để người Lục gia nghi ngờ.
Đoàn Thiếu Hà cười nói: "Con trai, đây là nhà của con, không cần phải câu ne như vậy, sau này hãy gọi ta là mẹ, đừng gọi ta là dì."
Chương Hoài Nghĩa đỏ mặt, gật đầu, một người hơn ba mươi tuổi, đổi giọng gọi mẹ, ít nhiều cũng có chút xấu hỗ.
Chuyện xấu ho hơn còn ở phía sau, đến mùng một tháng sau, gã còn phải đổi họ, còn phải trước mặt toàn bộ Lục gia dâng trà cho từng trưởng bối.
Ga biết chuyện này rất mắt mặt, nhưng Đoàn Thiếu Hồng đã nói với gã rằng, đây là cơ hội tốt nhất để gã đổi đời.
Chỉ cần trở thành gia chủ của Lục gia, sau này gã sẽ có tiền tiêu mãi không hết, có các cô nương ôm ấp không chán, có địa vị và thân phận mà người khác không dám mơ ước.
Mỗi khi nghĩ đến viễn cảnh này, Chương Hoài Nghĩa lại cảm thấy máu nóng bốc lên đỉnh đầu, chút khó khăn trước mắt này chẳng là gì cả.
"Mẹ!" Chương Hoài Nghĩa gọi một tiếng thật lòng.
Đoàn Thiếu Hà gật đầu, dẫn Chương Hoài Nghĩa đến bên cạnh Lục Nguyên Hải.
"Hoài Nghĩa, đây là em trai con, Nguyên Hải, con cũng biết là Nguyên Hải đang bị bệnh."
Chương Hoài Nghĩa gật đầu, những chuyện này Đoàn Thiếu Hồng đã nói với gã rồi.
"Hoài Nghĩa, sau này con phải chăm sóc em trai cho tốt."
Đối với Lục Nguyên Hải, Chương Hoài Nghĩa đã sớm chuẩn bị sẵn lời nói: "Mẹ yên tâm, cốt nhục tình thâm, dù có phải liều mạng, con cũng sẽ nghĩ cách chữa khỏi bệnh cho em trai."
Đoàn Thiếu Hà gật đầu: "Mau nhìn em trai con đi, Nguyên Hải có thể nghe thấy con nói chuyện."
Chương Hoài Nghĩa nhìn về phía Lục Nguyên Hải, khóe mắt Lục Nguyên Hải lăn ra một giọt nước mắt.
Phải nói rằng, Lục Nguyên Hải và Chương Hoài Nghĩa trông có nét giống nhau, thậm chí còn giống Lục Đông Lương hơn cả Lục Nguyên Sơn. Chương Hoài Nghĩa tham thở dài: Đời tiểu tử này coi như xong rồi, mẹ mình nói với mình, đến lúc thích hợp, bà ấy sẽ sắp xếp người đưa tiểu tử này lên đường.
Tiểu tử này sống sung sướng hơn hai mươi năm rồi, cũng coi như đủ rồi, những ngày tháng tốt đẹp sau này, cũng nên đến lượt mình rồi.
"Em trai, lần sau anh sẽ lại đến thăm em."
Chương Hoài Nghĩa vừa định đứng dậy thì phát hiện tay Lục Nguyên Hải càng lúc càng nắm chặt.
Sao vậy? Tiểu tử này muốn làm gì?
Đoàn Thiếu Hà ở bên cạnh nói: "Hoài Nghĩa, con nói chuyện với em trai thêm chút nữa đi, nó lâu rồi không nói chuyện với ai, ngày nào cũng chỉ nói chuyện với mẹ, nó cũng chán lắm."
Nói chuyện?
Nó có thể nói chuyện sao?
Chương Hoài Nghĩa cảm thấy bất mãn trong lòng, nhưng không dám thể hiện ra mặt, tiếp tục nắm tay Lục Nguyên Hải, giữ vẻ mặt đau lòng như muốn chết.
Nước mắt của Lục Nguyên Hải cứ vậy mà rơi xuống.
Nhìn Lục Nguyên Hải cứ khóc mãi, ngực Chương Hoài Nghĩa nhói đau.
Đây là sao?
Đau lòng? Minh đau lòng cho no làm gì?
Hai anh em bọn họ trước đây chưa từng nhìn thẳng vào mình, nhất là tên Lục Nguyên Sơn kia, mình muốn vay hắn ta chút tiền tiêu, hắn ta làm mình phát tởm biết bao nhiêu lanl
Lục Nguyên Hải thì cũng không tệ lắm, ft nhất là trong chuyện tiền bạc không làm khó mình.
Thật ra nó đối xử với mình cũng không |ệ...
Nghĩ đến đây, trong lòng Chương Hoài Nghĩa có chút cảm xúc, mắt cũng ướt nhòe.
Nó thật ra là em trai ruột của mình.
Tình cảm anh em này là thật.
"Nguyên Hải, dưỡng bệnh cho tốt, em có thể khỏi bệnh, hãy tin anh, nhất định có thể khỏi..."
Chương Hoài Nghĩa nói với Lục Nguyên Hải vài câu, càng nói càng thấy đau lòng.
Nước mắt rơi lã chã, làm mờ cả mắt, gã không nhìn rõ Lục Nguyên Hải nữa, gã chẳng nhìn thấy gì cả.
Chương Hoài Nghĩa muốn lau nước mắt, nhưng tay mình không cử động được.
Đây là sao?
Chẳng lẽ bị Lục Nguyên Hải lây bệnh rồi?
Đoàn Thiếu Hà nói: "Hoài Nghĩa, con cũng đừng quá đau buồn, về phòng nghỉ ngơi đi."
Chương Hoài Nghĩa cũng sốt ruột, gã cũng muốn về phòng nghỉ ngơi, nhưng gã không cử động được.
Tay không cử động được, chân cũng không cử động được.
"Mẹ, mẹ cũng nghỉ ngơi sớm đi."
Ai đang nói vậy?
Là ai đang nói vậy?
Tầm nhìn của Chương Hoài Nghĩa vẫn mờ mịt, giọng nói cũng nghe không rõ.
Gã không thể cử động tay, chân cũng không cử động được, nói cũng không ra tiếng.
Gã thậm chí không thể tập trung, thứ duy nhất còn rõ ràng chỉ là cảm giác tê liệt toàn thân khó tả. Đoàn Thiếu Hà đưa "Chương Hoài Nghĩa" đến một phòng ngủ khác.
Đến phòng ngủ,"Chương Hoài Nghĩa" lập tức nằm lên giường, thở hỗn hen.
"Gã" rất không thích ứng với cơ thể này, trên mặt nổi lên những tia máu.
Tình trạng của Đoàn Thiếu Hà cũng không tốt, bà ta ngồi bên giường, mồ hôi đầm đìa.
"Chương Hoài Nghĩa" nói: "Mẹ, con cảm thấy cơ thể này không chịu nổi con."
Đoàn Thiếu Hà sờ trán "Chương Hoài Nghĩa”: "Chương Hoài Nghĩa có huyết thống gần gũi với con, đây là cơ thể phù hợp nhất mà mẹ có thể tìm được cho con."
"Mẹ, con đau quá, không chịu nổi nữa..."
"Không sao, mẹ có đan dược, con nhất định phải chịu đựng."
"Mẹ, cơ thể thì có rồi, nhưng thân phận thì sao?"
"Thân phận thì để chú Khâu của con lo liệu, chắc chắn hắn sẽ có cách."