Hà Gia Khánh cắt đứt liên lạc, Lăng Diệu Ảnh quay người nhìn tòa cao ốc điện ảnh, trong lòng như bốc hỏa.
Tòa cao ốc điện ảnh này đã tốn rất nhiều tâm huyết và tiền bạc của y.
Hà Gia Khánh bảo y giữ lại mạng của Lục Mậu Tiên, ngoài miệng Lăng Diệu Ảnh đồng ý, nhưng y cũng không có ý định làm như vậy.
Trong khoảng thời gian này, bắt kể là ngoài sáng hay trong tối, bất kể là tòa soạn hay là điện ảnh, Lục gia đã gây cho y không ít phiền phức, y đã sớm muốn tìm Lục gia tính sổ.
Khi dòng chính Lục gia vẫn còn, Lăng Diệu Ảnh rất kiêng ky, hiện tại dòng chính Lục gia không còn, nếu nhân cơ hội này để diệt trừ Lục Mậu Tiên, lá cờ lớn của Lục gia sẽ hoàn toàn sụp đổ.
Đến lúc đó, Lục gia sẽ biến thành một đống cát vụn, Lăng Diệu Ảnh có thể tiếp nhận mối làm ăn của Lục gia, tiếp nhận địa vị của Lục gia.
Đến lúc đó, Lăng gia ở Phổ La Châu mới coi như thoát thai hoán cốt.
Kế hoạch rất tốt, nhưng sự việc xảy ra biến số.
Y vốn dĩ nắm chắc mười phần có thể giết chết Lục Mậu Tiên, nhưng không ngờ vào thời khắc mau chốt, Lâm Chí Tiêu lại xông ra từ trong tòa cao ốc. Theo lý thuyết, Lâm Chí Tiêu trong khoảng thời gian ngắn không thể nào ra được, trong tòa cao ốc có vô số người để giết, còn có rất nhiều cơ quan cạm bẫy chờ hắn ta.
Nhưng không biết ai đã mở một cánh cửa bí mật của tòa cao ốc, thả Lâm Chí Tiêu ra.
Rốt cuộc là ai đang âm thầm trợ giúp Lục Mậu Tiên?
Lăng Diệu Ảnh nghĩ đến vài cái tên, nhưng lại không thể xác định.
Lần này không giết được Lục Mậu Tiên, bí mật của tòa cao ốc điện ảnh lại bị bại lộ, điều này khiến Lăng Diệu Ảnh rất tức giận.
Cao ốc điện ảnh nhất định phải lập tức dời đi, còn phải cải tạo lại một lần nữa.
Tin tức tốt duy nhất là kết quả sự việc phù hợp với mong muốn của Hà Gia Khánh, Lăng Diệu Ảnh cũng không cần giải thích thêm.
Thi thể Lâm Chí Tiêu vẫn còn nằm bên chân, thủ hạ của Lục Mậu Tiên cũng thật trung thành.
Đồ Ánh Hồng nhìn tòa cao ốc điện ảnh nói: "Hắn chạy từ lầu hai ra, em đoán đối phương hẳn là sẽ để lại chút manh mối."
Lăng Diệu Ảnh lắc đầu nói: "Đừng để ý manh mối, trước tiên đưa tòa cao ốc này đi đã."
Đồ Ánh Hồng gật đầu, lấy hai cây thước sắt từ trong váy ra, đo lường tính toán khoảng cách xong, đặt ở trên mặt đắt. Hai cây thước sắt giống như hòa tan thành sắt lỏng, thẳm thấu vào mặt đất, cho đến khi hoàn toàn biến mắt không thấy gì nữa.
Đồ Ánh Hồng nắm tay Lăng Diệu Ảnh, vẻ mặt dịu dàng nói: "Em biết trong lòng anh không thoải mái, nhưng anh đã hứa với em, tối nay sẽ ở cùng em."
"Được." Lăng Diệu Ảnh nở một nụ cười rất quý ông, nắm tay Đồ Ánh Hồng, tiến vào tòa cao ốc điện ảnh.
Chỉ một lúc sau, tòa cao ốc điện ảnh từ từ biến mất trong màn đêm.
Trong Tùy Thân Cư, Lý Bạn Phong cầm ảnh chụp ở Hắc Thạch Pha, cần thận xem xét. Một tắm ảnh có thể dẫn phát rất nhiều liên tưởng, liên tưởng càng sâu, hiệu quả tu hành càng tốt.
Máy hát quay miệng loa, dịu dàng hỏi: "Ai ya tướng công, chàng nhìn chằm chằm tắm ảnh này lâu như vậy, rốt cuộc là muốn làm gì?"
Lý Bạn Phong nói: "la nói ta đang tu hành, nàng tin không?”
XUy XùÙy-
"Tu luyện đạo môn nào, đạo quả đào sao?"
Lý Bạn Phong nghiêm túc đáp: "Thứ ta tu luyện chính là tâm hồn."
"Phải, tâm hồn cũng không nhỏ, tướng công, tiểu thiếp có việc riêng tư muốn thương lượng với chàng, chàng ghé tai lại đây." Nhìn miệng loa nóng bỏng của máy hát, Lý Bạn Phong thật sự không muốn ghé tai qua: "Nương tử, nơi này không có người ngoài, nàng cứ nói thẳng đi."
“Tướng công-”
Máy hát làm nũng: "Chàng vừa mới tra dầu máy, sao lại không thân mật với tiểu thiếp nữa vậy?"
Lý Bạn Phong bắt đắc dĩ, buông ảnh xuống, dán tai lên miệng loa.
Máy hát hạ giọng nói: "Tướng công, gần đây thiếp phát hiện thể phách của chàng tinh tiến không lu
Trong lòng Lý Bạn Phong căng thẳng, đảo mắt nhìn về phía máy hát: “Có chuyện này sao?”
Chẳng lẽ nàng phát hiện ra chuyện lữ tu rồi?
Máy hát nũng nịu: “Tướng công, mau ghé tai lại đây, chàng cách tieu thiếp xa như vậy, trong lòng thiếp cũng thấy nguội lạnh."
Lý Bạn Phong lại dán tai lên miệng loa, máy hát chậm rãi hỏi: "Trước đây chàng nói đã giao thủ với Mộng Thiến, tiểu thiếp cũng không hỏi rõ tình hình, có phải tướng công đã có gì đó với tiện nhân kia rồi không..."
"Không col”
Lý Bạn Phong lập tức làm rõ sự thật: "Ta chỉ phóng hỏa đốt quần áo của ả, không hề chạm vào ả dù chỉ một chút."
"Ai ya ya- tướng công, tiểu thiếp cũng không phải người lòng dạ hẹp hòi, đừng nói tướng công không có, cho dù có, thiếp cũng không so đo.”
"Œ ho hơ, nương tử thật sự không so đo?”
"Hi hi hi tướng công thật sự có sao?"
"Nói không có chính là không có, nàng còn không tin ta?”
"Ai ya tướng công, tiểu thiếp đương nhiên tin chàng, bất kể là duyên cớ gì, thể phách tướng công tỉnh tiến, chung quy lại là chuyện tốt, thiếp muốn thêm cho chàng một phòng nữa.”
Lý Bạn Phong ngồi dậy, nhẹ nhàng vuốt ve mâm đĩa: "Nương tử đúng là chu đáo, phòng này chuẩn bị thêm khi nào?" Phòng này rất quan trọng.
Đi một chuyến ở nội châu, lữ tu của Lý Bạn Phong đã đến tầng sáu, tích lũy được thêm không ít quang âm, lữ tu đã vượt qua trạch tu.
Điều này dẫn đến Lý Bạn Phong hiện tại không dám dùng đan dược, nếu như lữ tu tiếp tục tấn thăng, cao hơn trạch tu hai tầng, Lý Bạn Phong sẽ lại gặp phải phản phe tu vi.
Nương tử chủ động đề nghị tấn thăng, Lý Bạn Phong đương nhiên sẽ không từ chối, hắn sửa sang lại tóc tai, đang chuẩn bị chui vào miệng loa, chợt nghe nương tử ngăn cản: "Tướng công, chờ một chút, tấn thăng tầng sáu còn cần một vị thuốc dẫn." "Thuốc dẫn gì?"
"Cần một hồn phách mới."
"Chuyện nhỏ."
Trong thành Lục Thủy có rất nhiều kẻ xấu, tùy tiện bắt một tên về đối với Lý Bạn Phong mà nói hoàn toàn không phải việc gì khó.
Lý Bạn Phong đang muốn ra ngoài, lại nghe nương tử chậm rãi hát: "Tướng công, thuốc dẫn này không phải tùy tiện tìm, thiếp đã muốn dẫn chàng lên tầng sáu, chàng ít nhất phải tìm thuốc dẫn tầng sáu trở về."
Lý Bạn Phong trở lại bên cạnh nương tử, hạ giọng nói vào loa: "Nương tử, thuốc dẫn tầng sáu này có tác dụng gì?"
Nương tử nhỏ giọng đáp: "Để giải quyết việc cấp bách."
Lý Bạn Phong càng thêm thần bí hỏi: "Hiện tại có chuyện gì khẩn cấp?"
Nương tử trả lời cũng rất thần bí: "Tiểu thiếp đói bụng."
Đói bụng thì nói đói bụng, lại còn nói thuốc dẫn?
Gần đây mua ít đồ ăn quá, trong lòng Lý Bạn Phong cũng có chút áy náy.
Hắn nhéo hai cái loa nhỏ: "Nương tử, đói bụng thì cứ nói, ta đi mua đồ ăn là được, sao nàng còn kén chọn, nhất định phải là tầng sáu trở lên?"
Giọng máy hát am ức nói: "Đây là thời khắc mau chốt, nếu kém chất lượng e là không được!" Rốt cuộc cái gì là thời khắc mau chốt?
Lý Bạn Phong còn chưa hiểu rõ tình huống, chợt nghe Hồng Oánh cười lớn: "Là do tu vi của ác phụ này khôi phục không ít, khẩu vị cũng thay đổi, sinh linh bình thường, mười tám hai mươi người chỉ miễn cưỡng đủ cho ả nhét kẽ răng.
Muốn cho ả ăn no một bữa, ngươi phải tốn chút tâm tư, nếu ả ăn không no, cũng không có cách nào mang ngươi lên tầng sáu, cưới ả đàn bà hoang phí này về nhà, ta xem sau này ngươi nuôi kiểu gì!"
Máy hát nức nở hai tiếng, lại không biết nên thanh minh cho mình thế nào. Hồng Oánh nói đúng sự thật, khẩu vị của máy hát quả thật lớn hơn, lại không dám nói với Lý Bạn Phong, gần đây thường xuyên bị đói.
Lý Bạn Phong nhẹ nhàng vuốt ve kim hát: "Đói bụng rồi còn nhịn làm gì? Không tìm được đồ ăn ngon như tầng sáu, đồ ăn bình thường cũng có thể nuốt tạm."
Máy hát nức nở một tiếng: "Vậy cũng không thể giúp tướng công tấn thăng."
"Tần thăng hay không, sau này tính tiếp."
Máy hát phun ra một làn hơi nước, vây quanh Lý Bạn Phong nói: "Vẫn là tướng công yêu thương thiếp." "Nương tử đừng vội, nàng chờ ta đi mua đồ ăn."
Lý Bạn Phong ra khỏi Tùy Thân Cư, đang muốn tìm một tên xấu nào đó thương lượng giá đồ ăn, phía trước có một người bán báo, Lý Bạn Phong thuận tay mua một tờ "Dạ Lai Hương”.
Khác với tình hình ở Hắc Thạch Pha,"Dạ Lai Hương” ở thành Lục Thủy tương đối dè dặt, chủ yếu là tin tức đứng đắn, chỉ có bốn trang truyện gây được chút kích thích.
Các kí giả ở thành Lục Thủy rất nhanh nhạy, báo của Lăng gia vừa đăng tin,'Dạ Lai Hương” đã theo sát phía sau, tin tức đầu đề chính là tin Lục Mậu Tiên bị tập kích.
"Lục Mậu Tiên bị thương nặng, lão hẳn là một văn tu tầng bảy? Nếu mình gặp được lão thì tốt biết bao.
Đồ ăn quý giá như vậy không thể chờ lão tự đưa đến cửa, hay là mình đến nhà lão đặt hàng trước?
Vấn đề là bây giờ lão chắc chắn đang đề phòng cần mật, mình cứ đến như vậy, e là giá cả không dễ thương lượng...”
Lý Bạn Phong đang lam bẩm, phía sau có một người đàn ông dùng dao ke vào lưng hắn: "Người anh em, cho mượn ít tiền tiêu."
Ở Phổ La Châu, phàm là đi đến chỗ vắng vẻ thì luôn không thiếu những kẻ như vậy.
Lý Bạn Phong hỏi: "Anh muốn bao nhiêu?” Người đàn ông hỏi ngược lại: "Mày có bao nhiêu?"
Lý Bạn Phong nghĩ đến ví tiền của mình: "Khoảng hơn hai ngàn."
"Móc ra đây."
Lý Bạn Phong sờ túi áo, ví tiền không có.
Kỳ lạ.
Lý Bạn Phong rất ít khi quên mang ví, sáng nay lúc về nhà, ví tiền còn ở trên người, hôm nay hắn cũng không thay quân áo...
Đang lúc suy nghĩ, người đàn ông phía sau mắt kiên nhẫn, dùng mũi dao chọc chọc Lý Bạn Phong: "Tiền đâu?"
"Đi, theo tôi lấy."
"Mày muốn đi đâu?" Người đàn ông sốt ruột.
Lý Bạn Phong đột nhiên vòng ra sau lưng người đàn ông, một tay nắm lấy cổ gã: "Anh cứ yên tâm đi theo tôi, tiền mua đồ ăn tôi chưa bao giờ thiếu, lát nữa sẽ trả cho anh."
Ném người đàn ông vào Tùy Thân Cư, nương tử nuốt trọn hồn phách gã.
Tên này không có tu vi, giống như Hồng Oánh nói, một bữa này ngay cả nhét kẽ răng cũng không đủ.
Máy hát cũng không oán trách, dù sao cũng là tướng công vắt vả mua về, Lý Bạn Phong ngồi bên giường, suy nghĩ một hồi lâu, đột nhiên hỏi: "Nương tử, hôm nay nàng giặt quần áo cho ta chưa?" Phừ phừ-
"Tướng công, quần áo dơ rồi sao? Tiểu thiếp sẽ giặt cho chàng ngay.
"Quần áo không dơ, nhưng bị thiếu đồ."
Lý Bạn Phong trằm mặc một lát rồi nói: "Nương tử, cái găng tay kia ở đâu?"
"Tiểu thiếp cất rồi, hiện tại tướng công chưa dùng đến."
"Đưa cho ta xem trước."
Máy hát mở tủ ra, từ trong tủ lấy ra một làn hơi nước.
Hơi nước đong đưa, máy hát dường như đang cảm nhận trọng lượng.
"Ai ya tướng công, trọng lượng không đúng!”
Máy hát kinh ngạc hô to, xua tan hơi nước, phát hiện găng tay đã biết mắt.
Lý Bạn Phong tiện tay rút chỗi lông gà ra, nhìn xung quanh: "Nhà chúng ta có trộm!”