Trong Tùy Thân Cư, Lý Bạn Phong kiểm tra từng món pháp bảo và vũ khi.
Máy hát hỏi: "Tướng công à, chàng lại muốn ra tay với ai nữa vậy?"
"Nương tử, Viên Sau Lư chặn đường ta, ta định giết lão."
"Viên Sấu Lư?" Hồng Oánh giật mình: "Hắn ở đâu?"
Máy hát phun ra một luồng hơi nước, làm Hồng Oánh giật mình: “Hiện nhân, tướng công nhà ta gọi nương tử, ngươi đáp lại làm gì?"
Hong Oánh không dám lên tiếng, máy hát xoay miệng loa về phía Lý Bạn Phong, giọng nói lập tức dịu dàng hơn: "Tướng công bảo bối, sao chàng biết người đó là Viên Sáu Lư?"
Lý Bạn Phong nói: "Người đó là một khat tu, tu vi Vân Thượng."
"Tướng công đã giao thủ với hắn rồi?"
Lý Bạn Phong kể lại sơ lược quá trình giao thủ: "Kỹ pháp của lão rất đặc biệt, hơn nữa rất có kinh nghiệm, ta suýt nữa đã ăn thiệt thòi lớn."
Hồng Oánh nói: "Tướng công à, nếu thật sự là Viên Sau Lư, sau này chàng nhất định phải tránh xa ra, với tu vi hiện tại của chàng, vẫn chưa phải là đối thủ của hắn."
Máy hát quát: "Tiện nhân, ngươi dám gọi tướng công sao? Tướng công bảo bối, sau khi Viên Sâu Lư rời khỏi quân đội đã chuyển sang tu khất tu, hắn vốn là một võ tu, có thân thủ khá tốt, tướng công thật sự không nhận nhằm người chứ?"
"Không thể nhận nhằm, thân thủ của lão quả thật không tệ, đánh cận chiến ta cũng không chiếm được chút lợi thế nào."
"Khất tu?" Hồng Oánh ngắn người: "Hắn thật sự đi ăn xin sao?"
Máy hát cười khẩy: "Mụ đui mù, trước kia ngươi từng nói với ta, Viên Sấu Lư nói thà đi ăn xin cũng không đánh trận, hắn thật sự được toại nguyện rồi."
Hồng Oánh quay sang nói với Lý Bạn Phong: "Thất Lang, nếu thật sự là hắn, chàng thật sự phải tránh đi."
Lý Bạn Phong lắc đầu: "Không tránh được, lão chặn đường đến thôn Chính Kinh."
Hồng Oánh nói: "Vậy thì dựa vào căn nhà của chúng ta mà đi tới đi lui là được rồi, dù sao nhà ga cũng đã sửa xong."
Lý Bạn Phong nhìn Hồng Oánh.
Lúc sửa nhà ga, ả và Hồng Oánh dưa lưới cùng nhau xúc đắt, rất dốc sức làm việc, Hồng Oánh dưa lưới mệt lả, sửa đi sửa lại đều không ổn, bị Hồng Oánh tự mình ăn mắt.
Cũng không biết vì sao, cảm giác gắn bó với gia đình này của Hồng Oánh lại mạnh hơn, hiện tại ả tích cực giúp Lý Bạn Phong nghĩ kế như vậy, trước kia lại rất hiếm thấy.
Giữa ả và nương tử chắc hẳn đã xảy ra chuyện gì đó.
Lý Bạn Phong nhìn máy hát trước, rồi lại nhìn Hồng Oánh, trong lòng đã có suy đoán đại khái.
Hai người bọn họ thừa dịp mình không có ở đây, nhất định là đã mài gương với nhau rồi!
Dựa vào nhà ga đi tới đi lui một mình cũng được, muốn dẫn thêm một người nữa thì rất phiền phức.
Hơn nữa, thời gian dừng chân ở Tùy Thân Cư chỉ có một tiếng đồng hò, rất nhiều việc không thể làm xong.
Lý Bạn Phong lắc đầu nói: "Con đường này không thể để Viên Sau Lư chặn đường ta, ta phải nghĩ cách đưa lão đi."
Hồng Oánh nói: "Thất Lang, chỉ dựa vào một mình chàng thật sự quá miễn cưỡng, ta đi cùng chàng, Viên Sau Lư vẫn sợ ta."
"Không được!" Tùy Thân Cư không đồng ý.
Hồng Oánh chỉ vào máy hát hỏi: "Vì sao ác phụ này có thể ra ngoài, mà ngươi lại không cho ta ra ngoài?”
Tùy Thân Cư nói: "Về sau hai người các ngươi đừng hòng ra ngoài nữa, chuyện này không thể thương lượng.”
Phừ phừ-
Máy hát cất tiếng: "Tướng công đừng vội, khat tu tuy khó đối phó, nhưng cũng không phải không có cách, chỉ cần chọn đúng thời cơ, đưa hắn vào nhà chúng ta, tướng công vẫn có phần thắng."
Lý Bạn Phong gật đầu: "Ta không vội, đúng là phải tìm một thời cơ tốt, nàng xem tối nay thế nào?”
"Tính tình của tướng công đúng là...”
Máy hát thở dài một tiếng: "Tướng công à, chúng ta học kỹ pháp của khất tu trước đã, bởi vì đạo môn này có chút do bản, tiểu thiếp biết cũng không nhiều lắm, chỉ có thể nói sơ qua cho tướng công nghe.
Khát tu từ khi nhập môn đã phải học tập kỹ pháp Cầu Xin Tình Thương, mãi đến tang ba cũng chỉ có một kỹ pháp này thôi, đủ thấy kỹ pháp này khó khăn đến nhường nào.
Thông qua cầu xin, khất tu có thể khiến đối phương động lòng trắc ẩn, bố thí, kiếm được bố thí thì có thể cướp đi một phần chiến lực của đối phương, tu vi của khất tu càng cao, bố thí nhận được càng giá trị, cướp đi chiến lực cũng càng nhiều.
Đối thủ mà tướng công gặp phải là Vân Thượng, chắc chắn chiếm ưu thế về tu vi, nhưng tướng công chỉ cần không để hắn lấy đi thứ gì quá quý giá, thì hắn cũng không cướp được quá nhiều chiến lực của tướng công.
Khát tu đến tầng bốn tang năm sẽ học kỹ pháp Thổi Trì Xin Ăn, kết quả của kỹ pháp này cũng giống như Cầu Xin Tình Thương, đều là cướp đi một ít chiến lực của đối phương.
Nhưng Cầu Xin Tình Thương là van xin bố thí, Thổi Trì Xin Ăn là ép buộc bố thí, tướng công cũng đã nghe khúc nhạc của tên ăn mày kia rồi, ở tầng bốn của khất tu, nếu nghe hết cả khúc nhạc, sẽ không nhịn được mà bố thí, tên ăn mày thổi càng hay, tướng công bố thí càng nhiều, mất đi chiến lực cũng càng nhiều.
Đến tầng năm, kỹ pháp Thổi Trì Xin Ăn có biến hóa, không cần nghe khất tu thổi hết cả khúc nhạc, chỉ cần nghe một đoạn ngắn, đối phương sẽ trúng kỹ pháp, một đoạn ngắn này rốt cuộc dài ngắn ra sao, còn phải xem chênh lệch tu vi."
Lý Bạn Phong nhíu mày: "Vậy thì quá khó đối phó rồi, chẳng may hôm nào nhìn thấy ven đường có người thổi sáo, không cần thận sẽ bị khát tu tính kế."
"Tướng công nói đúng, khất tu cực kỳ khó phòng bị, có khát tu thậm chí không thổi sáo, mà hát ca dao, đánh phách, đều có khả năng kiếm được bố thí.
Đến tầng sáu, khát tu có thể học được kỹ pháp Cướp Đoạt Trắng Trợn, từ ép buộc bố thí biến thành trực tiếp cướp bố thí, bố thí bị cướp đi càng nhiều, chiến lực mất đi càng nhiều.
Đến tầng bảy, khất tu sẽ học kỹ pháp Mặt Chai Da Dày, vừa rồi nghe tướng công nói, lúc giao thủ, tướng công cũng gặp phải kỹ pháp Mặt Chai Da Dày.
Trong những thủ đoạn phòng ngự, Mặt Chai Da Dày thuộc về kỹ pháp thượng thừa, phòng thủ vững chắc, tiêu hao cũng ít, nhưng kỹ pháp ra tay rất chậm."
Lý Bạn Phong nhớ lại quá trình chiến đấu, lắc đầu nói: "Lão ta có thể ra tay trước cả Cưỡi Ngựa Xem Hoa, kỹ pháp của lão không tính là chậm."
"Ai ya tướng công, chàng cũng biết dùng Cưỡi Ngựa Xem Hoa rồi sao?"
Lý Bạn Phong thản nhiên đáp: "Ta mượn của Hồng Oánh." Hong Oánh đứng bên cạnh Lý Bạn Phong, khoác tay Lý Bạn Phong nói: "Đúng vậy, Thất Lang mượn của ta."
Bóp!
Máy hát vung tắm ván gỗ lên, hung hăng vụt một phát vào quả đào của Hồng Oánh, nói tiếp: "Sở dĩ khất tu kia phòng thủ được Cưỡi Ngựa Xem Hoa là bởi vì hắn có kinh nghiệm phong phú, đã phòng bị từ trước, nếu không, hắn không nên ra tay trước tướng công được.
Đến tầng tám, khất tu có thể học kỹ pháp Một Bát Ngàn Cân, kỹ pháp này... ˆ
Hồng Oánh nói: "Kỹ pháp này không cần để ý, chính là dùng cái bát của hắn để úp người ta lại, khất tu chỉ có một cái bát, trước khi thu bát về, kỹ pháp cũng không thể dùng lại, lữ tu chúng ta không ngán cái này, một chiêu Thông Không Trở Ngại là ra được ngay. ˆ
Bóp! Bốp!
Máy hát vung tắm ván gỗ lên, hung hăng quất vào quả đào của Hồng Oánh: "Lữ tu gì chứ, ai là lữ tu với ngươi, lữ tu đều đáng chết!"
Hồng Oánh xoa quả đào, am ức nói: "Ý ta là, Thất Lang mượn Thông Không Trở Ngại của ta..."
Máy hát nói: "Tướng công à, đừng nghe tiện nhân này nói bậy, Một Bát Ngàn Cân tuy rằng bị kỹ pháp của lữ tu khắc chế, nhưng khó nói trước sẽ có biến hóa, vẫn nên cần thận thì hơn. Đến tầng chin,khat tu sẽ học được kỹ pháp Được Voi Đòi Tiên, kỹ pháp này là kỹ pháp nguy hiểm nhất của khát tu, tướng công nhất định phải dốc toàn lực phòng bị.
Cầu Xin Tình Thương, Thổi Trì Xin Ăn, Cướp Đoạt Trắng Trợn, bất kể tướng công trúng kỹ pháp nào, chỉ cần bố thí ra ngoài, thì đều có khả năng dính phải kỹ pháp Được Voi Đòi Tiên.
Khác với hai kỹ pháp trước đó, Được Voi Đòi Tiên không phải muốn chiến lực, chỉ cần chênh lệch tu vi đủ lớn, hắn muốn gì cũng được.
Đợi đến Vân Thượng tầng một, khát tu có kỹ pháp Ngày Càng Táo Tợn, kỹ pháp này càng nguy hiểm, Được Voi Đòi Tiên chỉ cần một thứ, Ngày Càng Táo Tợn thi triển trên nền tảng Được Voi Đòi Tiên, sẽ liên tục đòi hỏi đối phương đưa đồ.
Được Voi Đòi Tiên muốn mắt trái của đối phương, Ngày Càng Táo Tợn có thể lấy luôn cả mắt phải.
Lay được mắt phải lại tính là bố thí, còn có thể thi triển Được Voi Đòi Tiên, lấy tay trái của đối phương.
Sau khi thi triển Được Voi Đòi Tiên, lại thi triển Ngày Càng Táo Tợn, lấy luôn cả tay phải."
Lý Bạn Phong nghe mà sững SỜ.
Đây mà gọi là kỹ pháp?
Vòng tuần hoàn vô hạn sao? Sao lại có kỹ pháp vô lý như vậy?
"Chỉ cần trúng một lần, thì không còn cơ hội đánh trả nữa ư?"
"Tướng công à, cơ hội đánh trả nhiều lắm, kỹ pháp của khát tu tuy rằng lợi hại, nhưng khi ra tay có rất nhiều hạn ché.
Thứ nhất, nhất định phải có bố thí, nếu không có bố thí, ngoại trừ Mặt Chai Da Dày và Một Bát Ngàn Cân, thì không thi triển được bất kỳ kỹ pháp nào khác.
Thứ hai, bố thí phải đỡ được, cái gọi là ăn xin không để đồ rơi xuống đất, bất kể dùng thủ đoạn gì để có được bố thí, thì khất tu cũng phải đỡ được bố thí, không được để rơi xuống đất, một khi rơi xuống đất phải lập tức nhặt lên, nếu không trong nháy mắt sẽ mắt hiệu lực.
Thứ ba, kỹ pháp móc nối với nhau, muốn thi triển Ngày Càng Táo Tợn, trước tiên phải thi triển Được Voi Đòi Tiên, muốn thi triển Được Voi Đòi Tiên, trước tiên phải thi triển Cầu Xin Tình Thương hoặc Thổi Trì Xin Ăn hoặc Cướp Đoạt Trắng Trợn.
Đặc biệt là Được Voi Đòi Tiên, rất chú trọng một chữ "Voi." khi thi triển kỹ pháp, nhất định phải ra tay trước khi nhận được bố thí, sau khi nhận được bố thí mới có hiệu lực, thời cơ này rất khó nắm bắt."
Lý Bạn Phong nhớ tới quá trình giao thủ với khát tu.
Hắn lấy một miếng lương khô đưa cho khất tu, trước khi lương khô rơi vào bát, khất tu đã hô lên một tiếng: "Đã cho rồi".
Đây chính là Được Voi Đòi Tiên, nhất định phải ra tay trước khi bố thí.
"Nương tử, câu 'đã cho rồi' này nhát định phải nói sao?"
Máy hát đáp: "Đúng vậy tướng công, đây là mau chốt của Được Voi Đòi Tiên, chỉ cần hắn hô lên câu này, tướng công phải tăng cường phòng bị, không cho hắn nhận được bố thí.
Nếu không thi triển được Được Voi Đòi Tiên, thì hắn không thể thị triển Ngày Càng Táo Tợn, thỉnh thoảng bị hắn lấy đi một ít chiến lực cũng không phải là chuyện gì quá to tát. Ngoài ra, khất tu vì kiếm ăn, thường xuyên phải tránh né người ta đánh mắng, tránh chó cắn, theo bản năng của đạo môn này, bọn họ đều có bước chân rất nhanh, tướng công phải cẩn thận đề phòng."
Lý Bạn Phong gật đầu, chuyện bước chân nhanh nhẹn này đúng là đã được lĩnh giáo rồi, lão ăn mày kia tuy rằng không đuổi kịp Lý Bạn Phong, nhưng cũng có thể dây dưa một lúc.
Máy hát lại nói: “Tướng công à, chỉ biết kỹ pháp của đối phương thôi thì muốn đối phó với một tu giả Vân Thượng vẫn còn quá khó khăn, về mặt chiến thuật còn phải cần thận suy tính thêm."
Lý Bạn Phong suy nghĩ thật lâu: "Ta đã nghĩ ra một bộ chiến thuật, xin nương tử chỉ điểm thêm."
Hồng Oánh cười nói: "eu là người một nhà, nói chuyện hà tắt phải khách sáo như vậy."
Bóp! Bốp!
Một trận đánh khiến quả đào Hồng Oánh run lên ban bật, máy hát quát lớn: “Tướng công gọi ta, ngươi còn dám tùy tiện trả lời, ta sẽ xé nát miệng ngươi."
Lý Bạn Phong nói ra chiến thuật, nương tử suy nghĩ một hồi, tán thưởng nói: "Chiến pháp này hay, thật sự rất hay, sao tướng công nghĩ ra được vậy?”
Hồng Oánh cũng ở bên cạnh tán thưởng: "Tướng công nhà chúng ta quả thật rất có mưu két!" Máy hát là cao thủ tác chiến, đã trau chuốt chiến thuật của Lý Bạn Phong một phen, hơn nữa còn có Hồng Oánh ở bên cạnh tham mưu, sửa đi sửa lại nhiều lần, ba tiếng sau, cuối cùng cũng hoàn thiện.
Đêm đã khuya, Lý Bạn Phong ăn chút gì đó, mang theo pháp bảo cần dùng, chuẩn bị xuất phát.
Hồ Lô nhất định phải mang theo, nàng ta có kinh nghiệm giao thủ với khat tu.
Đường đao càng phải mang theo, kinh nghiệm của nó còn phong phú hơn cả Hồ Lô.
Hồng Oánh thì thào nói: "Thất Lang, chàng đừng đi vội, hình như ta quên mắt điều gì đó." Máy hát cười lạnh: "Ngươi quên mắt một trận đòn chứ gì nữa, đợi tướng công đi rồi, ta sẽ dạy dỗ ngươi thật tốt!"
Hồng Oánh xua tay nói: "Ác phụ, ngươi đừng ăn cơm hớt, chuyện đó sắp nhớ ra rồi."
Lý Bạn Phong không muốn đợi nữa: "Chiến thuật khó tránh khỏi có chút sơ hở, không cần để ý."
"Không phải một chút sơ hở, mà là chuyện lớn.”
Hồng Oánh suy nghĩ cả buổi, cao giọng hô: "Tướng công, chàng đợi chút, ta nhớ ra rồi!"
Bóp!
"Ai cho ngươi gọi tướng công, ngươi đúng là thiếu đòn mài"
Một cái đánh này vừa giòn vừa mạnh, Hồng Oánh ôm quả đào, xoa xoa rất lâu, nói với Lý Bạn Phong: "Thất Lang, đao pháp của Viên Sau Lư rất lợi hại, chàng tuyệt đối phải cần thận."
Lý Bạn Phong sững người, hồi tưởng một lúc rồi nói: "Ta chưa thấy lão dùng đao bao giờ."
Hồng Oánh dặn dò: "Vậy thì càng phải cẩn thận, hắn còn giấu sát chiêu, không tin chàng hỏi Kiêu Uyễển, đao pháp của Viên Sấu Lư quả thật rất lợi hại!"
Xùy XUy-
Máy hát phun hơi nước nói: "Có chuyện này nữa? Ta không nhớ rõ."
"Sao có thể không nhớ rõI" Hồng Oánh vội vàng nói: "Trong quân chẳng phải còn có câu nói đó sao, nói về Viên Sấu Lư.
Gọi là gì nhỉ, ba đao đầu quét trận, đao đao lấy đầu địch! Ba đao đầu tiên của Viên Sau Lư vô cùng lợi hại, Thất Lang nhất định phải cần thận."
Trong Tùy Thân Cư yên tĩnh trở lại.
Ngoại trừ Phán Quan Bút, tất cả pháp bảo đều nhìn về phía Đường đao.
Đường đao đứng ở góc tường, không nói một lời.
Lý Bạn Phong đeo Đường đao bên hông, rời khỏi Tùy Thân Cư.
Hồng Oánh kinh ngạc hỏi: "Kiêu Uyên, Thất Lang làm sao vậy?"
Máy hát chậm rãi nói: "Không sao, mang theo Đường đao sẽ không có chuyện gì đâu.”