Hồng Oánh đang trang điểm trước gương, nghe thấy tiếng động bên ngoài, vội vàng ra đón.
"Tướng công, chàng đã về rồi?"
"Oánh Oánh, đưa tay cho ta."
Lý Bạn Phong nắm lấy tay Hồng Oánh.
Hồng Oánh xấu ho cúi đầu, trong lòng ả rất mong chờ phản ứng của máy hát lúc này.
Ác phụ, ngươi sắp khóc rồi phải không?
Lý Bạn Phong rạch một đường trên lòng bàn tay Hồng Oánh, nặn ra một ít máu, sau đó rời đi.
Máy hát xùy xùy bật cười. Hong Oánh che vết thương, trở lại trước gương, tiếp tục trang điểm.
Không lâu sau, Lý Bạn Phong lại chạy về, phía sau là bảy tám Hồng Oánh dưa lưới, mỗi người khiêng bảy tám dị loại, đưa vào Tùy Thân Cư.
Máy hát cười nói: "Oánh Oánh nhà chúng ta dễ dùng chứ?"
Lý Bạn Phong gật đầu: "Dễ dùng, nàng đừng thấy là làm từ dưa lưới, sức lực không nhỏ hơn ta đâu."
Hồng Oánh ném lược đi, trốn vào tam phòng khóc.
Lý Bạn Phong cứ thế mang dị quái về nhà, trong chớp mắt đã chất đây tất cả các phòng. Máy hát nhắc nhở: "Tướng công, loại thức ăn này thì không cần mang về nhà nữa, tiểu thiếp ăn không nỗi."
Ăn không nổi là cách nói giảm nói tránh, máy hát muốn nói là nàng không muốn ăn loại thức ăn này, nhưng lại sợ Lý Bạn Phong nghe xong sẽ tức giận.
Lý Bạn Phong không tức giận: "Nương tử bảo bối, những thứ này không phải để ăn, mà là để đưa đến địa bàn của ta."
"Dùng nhà của chúng ta để đưa?" Nương tử giật mình: "Chuyện này phải cần thận!"
Lý Bạn Phong đã đưa không ít người sống vào Tùy Thân Cư, nhưng ngoại trừ nương tử và những kẻ mang đầy pháp bảo trên người, Lý Bạn Phong chưa từng đưa người sống ra ngoài.
Những dị loại này tuy rằng không có linh trí, nhưng khó nói trước một ngày nào đó chúng sẽ "thức tỉnh", rồi lại nhớ đến chuyện này.
Hộp Nhạc thò đầu ra khỏi túi áo Lý Bạn Phong, tiểu nhân bằng đồng trên hộp nhìn máy hát với vẻ mặt đây tự tin, nó muốn nói với phu nhân rằng, chuyện này cứ giao cho nó.
Máy hát cau mày nói: "Ngươi ngay cả nói cũng không biết, còn muốn ta tin tưởng ngươi sao?"
Nương tử quả thật không tin tưởng Hộp Nhạc, hơi nước lan ra khắp các phòng trong Tùy Thân Cư, cần thận kiểm tra tất cả dị quái một lượt.
Sau khi xác định tất cả dị quái đều đã ngủ say, Máy hát nói với Lý Bạn Phong: "Tướng công lên đường đi, tiểu thiếp sẽ canh chừng."
Lý Bạn Phong đến tam phòng, Hồng Oánh tưởng hẳn đến xin lỗi, lau nước mắt, quay mặt vào tường không nói gì.
Lý Bạn Phong không để ý đến Hồng Oánh, nói với Tùy Thân Cư: "Đến nhà ga trên địa bàn của ta."
Hong Oánh không nói gì, Tùy Thân Cư cũng không lên tiếng, lão gia tử hình như vẫn đang suy nghĩ điều gì đó.
Lý Bạn Phong đợi hơn nửa tiếng, ra ngoài nhìn thử, quả nhiên đã đến nhà ga.
Hắn cùng Hồng Oánh dưa lưới chuyển đám dị quái xuống, chỉ dỡ hàng ở đây thì chưa đủ, nhà ga được xây dựng trong nơi ở của Bạt Sơn Chủ, nơi này cất giấu khế thư của Lý Bạn Phong, không thể để người khác tùy tiện ra vào.
Lý Bạn Phong trở về Tùy Thân Cư, cười ngây ngô nói: "Oánh Oánh, cho ta mượn kỹ pháp một chút."
Hồng Oánh bình tĩnh hỏi: "Thất Lang, ngươi coi ta thành con hầu de sai khiến rồi?"
Lý Bạn Phong nắm chặt tay Hồng Oánh, thâm tình nói: "Oánh Oánh, ngươi hiểu ta."
Hồng Oánh phun Lý Bạn Phong một bãi nước bọt, đưa kỹ pháp cho Lý Bạn Phong mượn.
Lý Bạn Phong lau mặt, mang theo đám dị quái xuyên qua vách đá, ném rải rác trên địa bàn của mình.
Động tác phải nhanh, thời gian dừng lại chỉ có nửa tiếng.
Đi đi về về đưa ba chuyến, dị quái trên địa bàn Thu Lạc Diệp đã được chuyển đến gan hết, Lý Bạn Phong chạy một vòng quanh địa bàn của mình.
Trước kia, chạy ra ngoài hơn mười dặm cũng chưa chắc có thể nhìn thấy một con dị quái, bây giờ tùy tiện nhìn một cái là đã có thể nhìn thấy dị quái đi dạo.
Thu Lạc Diệp nhờ vào số lượng dị quái mà khiến bản thân lên tới Vân Thượng tầng hai, tiền vốn tích lũy nhiều năm như vậy đều bị Lý Bạn Phong lấy đi sạch sẽ.
Trở lại Tùy Thân Cư, Lý Bạn Phong nói: "Đi thêm một chuyến, trở về quét dọn một lượt, phòng ngừa có cá lọt lưới."
Tùy Thân Cư mắt kiên nhẫn nói: "Dầu không còn nhiều lắm, để dành dùng cho việc quan trọng ởi, nhanh chóng trở về địa bàn của Thu Lạc Diệp, có vài thứ ta vẫn chưa hiểu rõ."
Tùy Thân Cư đang nghiên cứu giới tuyến.
Lý Bạn Phong cho rằng địa bàn của Thu Lạc Diệp sẽ sinh ra giới tuyến mới, nhưng không ngờ, địa bàn của Thu Lạc Diệp lại trực tiếp di chuyển từ vùng đất sâu đến ria chính địa, kết hợp với giới tuyến vốn có của chính địa.
Vì sao địa bàn lại di chuyển?
Trong quá trình kết hợp giữa chính địa mới và cũ, liệu có bại lộ bản chất của giới tuyến hay không?
Địa bàn của Thu Lạc Diệp rốt cuộc nằm ở vị trí nào?
Những chuyện này đều cần kiểm chứng.
Nhưng có một chuyện bây giờ đã được xác nhận.
Địa bàn của Thu Lạc Diệp và địa bàn vốn có của chính địa kết hợp với nhau, Quan Phòng Sứ không nhúng tay vào quá trình này, ít nhất là Lý Bạn Phong không thấy họ nhúng tay.
Điều này có nghĩa là xảy ra hai khả năng.
Một khả năng là Quan Phòng Sứ âm thầm điều khiển, di chuyển địa bàn của Thu Lạc Diệp, trực tiếp lợi dụng giới tuyến vốn có, phong bế khu vực này lại.
Một khả năng khác là việc hình thành và hợp nhất giới tuyến đều không liên quan đến Quan Phòng Sứ, họ chỉ nắm giữ phương pháp lợi dụng giới tuyến.
Rốt cuộc giới tuyến là cái gì?
Trở lại địa bàn của Thu Lạc Diệp, Lý Bạn Phong đi dạo một vòng.
Hà Ngọc Tú và Mã Ngũ đều lo lắng cho tình hình hiện tại, họ không ra khỏi khu vực này được, cũng không biết mình đang ở đâu.
Bên kia biên giới có mấy thôn dân, gọi họ cả buổi trời, họ cũng không trả lời.
Người ba đầu chẳng hề căng thẳng, họ dựng lại những căn nhà gỗ bị sập, cứu vãn ruộng đồng bị hư hại, đây là nhà của họ, có thể ra ngoài hay không chẳng quan trọng với họ.
Lý Bạn Phong đến bên cạnh giới tuyến, chuyển một tảng đá, ngồi xuống.
Tùy Thân Cư có quy củ, Lý Thất ở trong nhà, Tùy Thân Cư đi theo Lý Thất, Lý Thất không ở trong nhà, Tùy Thân Cư đi theo chìa khóa. Ở gần biên giới một chút, Tùy Thân Cư cũng có thể nhìn rõ hơn, Lý Bạn Phong cũng muốn quan sát thêm, xem có thể tìm ra manh mối gì không.
Nhìn cả buổi cũng chẳng thu hoạch được gì, Lý Bạn Phong lấy hộp nhạc ra, cười nói: "Lần này ngươi lập công lớn, có thưởng."
Hộp nhạc nghe hiểu lời Lý Bạn Phong, tiểu nhân trên bàn xoay khẽ cúi mình chào, rồi xoay tròn.
Làm gì?
Phát nhạc cho mình nghe?
Thứ hộp nhạc phát ra không phải nhạc, mà là tiếng hai người cãi nhau.
"Tiện nhân, ngươi không tin ta thật sự chém chết ngươi sao?" "Ra tay đi, dứt khoat một chút.”
"Ngươi không hề biết hối cải dù chỉ một chút?"
"Chẳng có gì phải hối hận, cho ta chọn lại lần nữa, ta vẫn giết ngươi!"
Đây là tiếng cãi nhau của nương tử và Hồng Oánh, Lý Bạn Phong áp hộp nhạc vào tai, cẩn thận lắng nghe.
Thu Lạc Diệp đứng ở lối vào tân địa, chuẩn bị bước vào.
Thủy Dũng Tuyền khuyên can: "Bây giờ ngươi là Địa Đầu Thần của chính địa, cố gắng đừng đến tân địa, người khác sẽ nghĩ ngươi đi cướp địa bàn."
Thu Lạc Diệp lắc đầu: "Địa Đầu Thần của chính địa thì không được đến tân địa ư? Trước kia chẳng phải Lục ăn mày thường xuyên đến tân địa hay sao?"
Thủy Dũng Tuyền thở dài, kiên nhẫn giải thích: "Lục ăn mày đến tân địa, đúng là đi cướp địa bàn."
Thu Lạc Diệp xua tay: "Ta không giống hắn, ta không bắt nạt người khác, ta chỉ đến hỏi đường thôi."
"Cứ chờ thêm vài ngày nữa đã, ngươi vừa đến, đường đột như vậy chắc chắn không thích hợp."
"Còn chờ? Ta thấy ngươi chẳng sốt ruột gì hết, bây giờ ta còn chưa biết mình đang ở đâu, ta không thể chờ đợi thêm được nữal"
Thủy Dũng Tuyền thở dài: "Ta còn sốt ruột hơn ngươi, bây giờ ta còn chẳng biết làm sao để về địa bàn của mình nữal"
"Nếu ngươi sốt ruột thì cùng đi với ta, có câu nói là, đánh kẻ chạy đi không ai đánh người chạy lại, chúng ta qua lại nhiều hơn, hàng xóm láng giềng mới có thể hòa thuận.”
Thu Lạc Diệp nhìn bóng mình phản chiếu trong nước, nở một nụ cười thân thiện, sải bước vào tân địa, Thủy Dũng Tuyền bat đắc dĩ cũng đi theo.
Tân địa cũng chẳng khác gì những nơi họ từng quen thuộc, dù đang là giữa trưa, nơi này vẫn tối om.
Thủy Dũng Tuyền cau mày: "Nơi này sát ngay cạnh chính địa, đáng lẽ phải là đất nông, sao chẳng thấy chút thiên quang nào vậy?"
Ngước mắt nhìn, phía trước không có một chút ánh sáng, điều này chứng tỏ gần đây không có mảnh đất nào khai hoang thành công, họ cũng không thấy người khai hoang, ngay cả thợ săn cũng không thấy.
Thu Lạc Diệp suy nghĩ một chút: "Có lẽ đây không phải đất nông, cũng có thể là nó đi theo ta, đột nhiên chạy đến đây."
Hai người đi hơn một tiếng đồng hồ, chẳng gặp ai, ngay cả một con dị quái có linh tính cũng không thấy.
Thủy Dũng Tuyền hơi nhíu mày: “Thu Lạc Diệp, đây là tân địa thật sao? Đừng là cựu thổ chứ." Thu Lạc Diệp nhìn quanh: "Nếu là cựu thổ, đáng lẽ phải có nhà cửa, ở đây chẳng có gì hét."
"Có lẽ là vì lâu năm rồi, gạch nát ngói vụn chẳng còn gì, chúng ta phải cẩn thận hơn chút."
Thủy Dũng Tuyền đề cao cảnh giác, tuy tu vi đã ở Vân Thượng, nhưng lão cũng không muốn vào cựu thổ, biết đâu lại gặp phải thứ gì đó.
Thu Lạc Diệp không để tâm lắm, dù là tân địa hay cựu thổ, chỉ cần có chủ thì đều là hàng xóm.
Vượt qua một ngọn đồi, phía trước có một bãi đất trống, trên bãi đất có một ngôi nhà.
Thủy Dũng Tuyền kéo Thu Lạc Diệp lại: "Trên đất hoang mà lại có nhà, nơi này tám chín phan là cựu thổ rồi!"
Thu Lạc Diệp cười nói: "Nhà ta ở có sân còn to hơn chỗ này, vậy chẳng lẽ chỗ ta cũng thành cựu thổ rồi à? Đừng ngạc nhiên nữa, có nhà thì có người, tìm được người là chuyện tốt."
Đến trước cửa nhà, Thu Lạc Diệp cầm vòng cửa, gõ mấy cái vào cửa.
Không lâu sau, cửa mở ra, một người đàn ông lực lưỡng đứng ở cửa.
Người đàn ông này vô cùng lực lưỡng, hai cánh cửa mở toang mà gã không bước ra được, phải nghiêng người lách ra.
Người đàn ông lực lưỡng đứng trước mặt Thu Lạc Diệp, hai người có vóc dáng tương đương, nhìn tướng mạo cũng có chút duyên phận.
Người đàn ông này có gương mặt tròn, trong miệng có hai chiếc răng nanh dài, mũi rất to, đương nhiên, so với Thu Lạc Diệp thì mũi của gã chỉ ở mức bình thường.
Hai người có tướng mạo giống nhau như vậy, đáng lẽ nói chuyện cũng phải hợp cạ mới đúng.
Người đàn ông lực lưỡng mở miệng hỏi: "Ngươi là ai?"
Thu Lạc Diệp cười đáp: "Hàng xóm ở phía bắc đến."
"Đến từ nơi không ai chôn kia?"
Thu Lạc Diệp nhìn Thủy Dũng Tuyền, lão chưa từng nghe đến noi khong co ai chon nay.
Thủy Dũng Tuyền lắc đầu, lão cũng chưa từng nghe đến.
Người đàn ông lực lưỡng sốt ruột nói: "Hỏi các ngươi đấy, câm hết rồi hả?"
Thu Lạc Diệp sững người, Thủy Dũng Tuyền vội vàng tiếp lời: "Bọn ta không phải đến từ nơi không ai chôn."
"Vậy các ngươi đến từ đâu?"
Câu hỏi này hơi khó trả lời, địa bàn của Thu Lạc Diệp hiện tại vẫn chưa có tên.
Người đàn ông lực lưỡng quát: "Ta chỉ có một hàng xóm ở phía bắc, các ngươi không phải con hàng không ai chôn cất, vậy đến từ đâu? Các ngươi là hàng xóm của ai? Chạy đến đây làm gì?"
Con hàng không ai chôn cắt...
Thu Lạc Diệp không nói gì.
Thủy Dũng Tuyền cũng không nói gì, lão hiểu tính Thu Lạc Diệp, bây giờ có nói gì cũng đã muộn rồi.
Người đàn ông lực lưỡng hỏi: "Các ngươi không hiểu tiếng người, hay là không nói rõ tiếng người? Ta hỏi các ngươi đến từ đâu? Sao không ai lên tiếng?"
Thu Lạc Diệp cười nói: "Ta không nói, là để cho ngươi có cơ hội chạy trốn, nhưng ngươi không nắm bắt được cơ hội này rồi."