Vô Thân Hương là một thị trấn, nhỏ hơn Dược Vương Câu, cũng nhỏ hơn Khố Đái Khảm, trong số những thị trấn mà Lý Bạn Phong từng đến, Vô Thân Hương là thị trần nhỏ nhát.
Thị trấn này không có nhiều người, giữa người với người cũng không nói chuyện nhiều, thứ duy nhất rất nhiều là đầm lầy.
Lý Bạn Phong đi dạo một ngày, phát hiện ra rằng đâu đâu cũng có đầm lây, trong rừng, ruộng đồng, đường xá, vùng lân cận, thậm chí giữa các thôn trang cũng có vũng bùn.
Lúc hoàng hôn, Lý Bạn Phong ăn mì thịt kho ở một quán ăn, chủ quán tính hắn ba mươi đồng một bát.
Giá này rõ ràng là đắt, nhưng Lý Bạn Phong không so đo, chưởng quỹ quán mì là một bà lão hiền lành, bà ấy đã nói rõ giá cả, trước đó đã nói bát mì này ba mươi đồng.
Trước khi đi, Lý Bạn Phong còn đưa thêm hai mươi đồng, hỏi bà lão đường đến tân địa.
Bà lão rất nhiệt tình, nói với Lý Bạn Phong: "Cậu men theo chân tường đi về phía đông, đến đầu ngõ thứ hai, cứ đi thẳng về phía nam, xuyên qua ngõ nhỏ có một con đường núi, vượt qua núi là có thể nhìn thấy tân địa."
Ở Vô Thân Hương, người có thể cần thận chỉ đường như vậy không nhiều.
Lý Bạn Phong liên tục cảm ơn, nhưng có một câu không hiểu: "Bác gái, vì sao nhất định phải đi men theo chân tường?”
Bà lão hạ giọng nói: "Cậu trai à, trên đường này toàn những thứ không sạch sẽ, tôi sợ cậu đụng phải, không thân không quen, tôi với cậu cũng không tiện nói nhiều, cậu nghe tôi chắc chắn không Sai."
Đúng là người tốt!
Lý Bạn Phong lại cho bà lão 20 đồng, vừa ra khỏi cửa đã cảm nhận được nguy hiểm.
Rốt cuộc trên đường này có thứ gì? Ly Ban Phong men theo chan tường đi về phía trước, mở ra kỹ pháp Kim Tình Thu Hào, quan sát tình hình giữa đường.
Trên đường thỉnh thoảng có người qua lại, không nhìn thấy vong hồn hay thứ gì tương tự, chẳng lẽ là có cơ quan hay cạm bay gì...
Phụt!
Lý Bạn Phong giam vào vũng bùn.
Bên cạnh chân tường lại cũng có đầm lầy.
Vũng bùn này sâu không thấy đáy, xung quanh không có bắt kỳ dấu hiệu nào, bà lão sợ người đi đường phát hiện ra vũng bùn, nên trước đó đã chu đáo rải một lớp đất mỏng lên trên, nhìn không khác gì mặt đất bình thường.
Lý Bạn Phong đang định ra khỏi vũng bùn, thì thấy bà lão cầm một cây gậy gỗ đến gần: "Cậu trai, đừng giãy giụa, càng giãy thì càng lún nhanh, cậu đừng vội, tôi kéo cậu ra."
Đây quả thật là người tốt.
Lý Bạn Phong không cần bà lão giúp đỡ, dựa vào thân thủ của hắn, thậm chí không cần dùng đến kỹ pháp cũng vẫn có thể dễ dàng thoát ra ngoài.
Nhưng bà lão cứ nhiệt tình như vậy, cầm cây gậy trúc nói: "Cậu trai, chúng ta không thân không quen, tôi cũng không thể giúp cậu không công, như thế này đi, cậu cho tôi hai ngàn, tôi kéo cậu ra." Lý Bạn Phong chớp mắt mấy cái, hỏi: "Hai ngàn có hợp lý không?"
"Chê đắt?"
Bà lão cau mày nói: “Tôi nói cho cậu biết, đã có không ít người chết trong vũng bùn này rồi, không thân không quen, đổi lại là người khác thì ai thèm quan tâm cậu? Nếu cậu chê đắt, vậy coi như năm ngàn.”
Lý Bạn Phong ngạc nhiên nói: "Năm ngàn có hợp lý không?”
"Hỏi nữa thì thành một vạn!" Nụ cười của bà lão vẫn hiền từ như trước.
Lý Bạn Phong gật đầu: "Một vạn cũng được."
Nói xong, Lý Bạn Phong lập tức nhảy ra ngoài, xách cổ bà lão lên ném thẳng vào vũng bùn.
Bà lão giật mình, mũi chân xoay một cái, co người lại, lăn một vòng, lăn ra khỏi vũng bùn.
Chẳng trách mụ ta dám giở trò ở đây, mụ ta có tu vi, thân thủ rất tốt, không sợ người khác trả thù.
Ra khỏi vũng bùn, bà lão đột nhiên đứng dậy, lấy ra một nắm vôi, định ném vào mặt Lý Bạn Phong.
Lý Bạn Phong lách mình tránh né, nhặt cây gậy trúc lên, thuận tay đâm một cái, đẩy bà lão trở lại vũng bùn.
Bà lão lại muốn lăn ra ngoài, Lý Bạn Phong cầm gậy, thấy mu ta lăn ra, lại đây mu trở về, cứ lặp đi lặp lại vài lần như vậy, bà lão kiệt sức, nằm im trong vũng bùn không động đậy nữa.
Lý Bạn Phong cầm cây gậy trúc, đứng bên cạnh vũng bùn, nhìn bà lão dần dần chìm xuống, chậm rãi hỏi: "Vừa rồi bảo tôi đi men theo chân tường, chính là vì muốn tính kế tôi ở đây sao?"
Bà lão quát: "Ai tính kế cậu? Ai bảo cậu đi men theo chân tường? Cậu hỏi xem có ai nghe thấy không?"
Không cần hỏi, ở nơi này không thân không quen, sẽ chẳng có ai nghe thấy.
Lý Bạn Phong cũng không nói gì, chỉ lặng lẽ đứng bên cạnh vũng bùn. Bà lão càng lún càng sâu, nhịn không được mà kêu lên: “Tôi nhận thua rồi, tha cho tôi một mạng!"
"Một vạn." Lý Bạn Phong ra giá.
Bà lão tức giận nói: "Cậu còn muốn tiền?"
Lý Bạn Phong nói: "Đây không phải là giá cả vừa rồi đã thương lượng xong rồi sao? Không thân không quen, bà không đưa tiền, tôi dựa vào đâu mà tha cho bà?"
Bà lão hô hào về phía những người xung quanh: “Ai tới giúp tôi một tay với! Tôi trả tiền, tôi trả hai ngàn!”
Hai ngàn không phải là ít, nhưng không ai dám tới.
Ai cũng nhìn ra được Lý Bạn Phong không phải người dễ chọc, không thân không quen, ai dám liều mạng chứ? Ngay cả mấy tiểu nhị trong tiệm cũng đứng xem náo nhiệt.
Bà lão cắn răng nói: "Một vạn, tôi đồng ý, trước tiên để tôi ra ngoài đã.”
Lý Bạn Phong lắc đầu: "Trả tiền trước.”
Bà lão nói với tiểu nhị trong tiệm: "Lấy một vạn đồng tới đây!"
Một tiểu nhị cầm một vạn đồng, đưa cho Lý Bạn Phong, Lý Bạn Phong cắt vào túi, hỏi: "Tôi muốn đến tân địa, con đường vừa rồi không chỉ sai chứ?”
"Không sail"Bà lão trả lời dứt khoát.
Lý Bạn Phong vẫn đứng im, thấy bùn đã ngập đến eo, bà lão cuối cùng cũng nói thật: "Là ngõ thứ ba, đi dọc theo ngõ thứ ba, đến đường núi, vượt qua núi là tới."
"Ở chỗ các người có mấy lối vào tân địa?”
"Chỉ có một!"
Lý Bạn Phong quay đầu bỏ đi, bà lão giãy giụa một hồi lâu mới thoát ra khỏi vũng bùn.
"Chờ đó, mày cứ chờ đó cho tao!" Bà lão nghiến răng nghiến lợi: "Phu nhân nhất định sẽ không tha cho mày!”
Lý Bạn Phong không tin tưởng bà lão kia, tiếp tục đi tìm người hỏi thăm lối vào tân địa.
Hỏi đường ở Vô Thân Hương thực sự quá khó khăn, Lý Bạn Phong không bao giờ bắt người khác làm việc không công, hắn đưa tiền, nhưng dù đã đưa tiền, hỏi bảy tám người, mỗi người nói bảy tám nơi, không ai giống ai.
Dân phong này được hình thành kiểu gì vậy? Thôn Lam Dương cũng không tệ đến mức này.
Trời tối, Lý Bạn Phong tìm một nơi vắng vẻ, định cất chìa khóa, trở về Tùy Thân Cư ngủ một giấc, bỗng cảm thấy nguy hiểm đang tiếp cận.
Lý Bạn Phong cất chìa khóa, thấy một người phụ nữ cằm đèn lồng đi tới từ xa.
Người phụ nữ này khoảng năm mươi tuổi mặc một chiếc áo khoác hoa nền xanh cổ xéo, tóc bui gọn trên đỉnh đầu bằng tram cài, tóc mai không biết dùng thứ gì trét lên mà rất bóng loáng.
Cách ăn mặc già dặn như vậy ở Phổ La châu cũng không nhiều, người phụ nữ tiến lên nói với Lý Bạn Phong: "Tôi tên là Kiều Thiệu Phân, nhận lệnh phu nhân nhà tôi, mời cậu đến nhà chơi một chút."
"Phu nhân nhà bà là ai2"
"Vô Thân phu nhân, chủ nhân của Vô Thân Hương."
Nghe bà ta miêu tả, chắc hẳn là Địa Đầu Thần.
Lý Bạn Phong hỏi: "Không thân không quen, tại sao lại muốn gặp tôi?"
Kiều Thiệu Phân nói: "Phu nhân nhà tôi rất thưởng thức thân thủ của cậu, muốn kết bạn với cậu."
Lý Bạn Phong nhíu mày: "Phu nhân nhà bà đã gặp tôi rồi sao?"
Kiều Thiệu Phân gật đầu nói: "Vừa rồi cậu ở trên thị trấn, đã giao thủ với tỳ nữ Lữ Đức Hoa của phu nhân nhà tôi.
Tu vi của Lữ Đức Hoa không thấp, nhưng trước mặt cậu lại không có sức phản kháng, phu nhân nhà tôi rất coi trọng người trẻ tuổi tài giỏi như cậu."
"Lữ Đức Hoa mà bà nói là người mở quán mì?"
Kiều Thiệu Phân gật đầu.
Lý Bạn Phong ôm quyền nói: "Ta ơn phu nhân đã ưu ái, nhưng giờ đã muộn như vậy rồi, tôi là đàn ông mà đến nhà phu nhân e rằng không tiện, đợi hôm khác tôi chuẩn bị quà rồi sẽ đến bái phỏng."
Nói xong, Lý Bạn Phong nói lời cáo từ, xoay người định đi, Kiều Thiệu Phân gọi với lại: "Cậu đang tìm đường phải không?"
Lý Bạn Phong quay đầu hỏi: "Sao bà biết?"
"Phía đông Vô Thân Hương vốn giáp với cửa hàng Mặc Hương, không biết xảy ra chuyện gì, đột nhiên xuất hiện một vùng đất không biết tên.
Người ở đó bị mắc kẹt không ra được, cậu tới để cứu bọn họ, phu nhân nhà tôi đã sớm nhìn ra rồi."
Quá trình hơi sai lệch, bà ta tưởng Lý Bạn Phong đến từ nơi khác.
Nhưng kết quả không bị ảnh hưởng, Lý Bạn Phong thật sự tới để tìm đường.
Kiều Thiệu Phân nói tiếp: "Phu nhân nhà tôi có thể chỉ đường cho cậu, nhưng nếu cậu ngay cả gặp mặt cũng không chịu, thì đúng là quá xem thường phu nhân nhà tôi rồi."
"Lời này cũng có lý."
Lý Bạn Phong suy nghĩ một lúc rồi nói: "Có thể làm phiền phu nhân tới đây gặp tôi một lúc được không?"
Kiều Thiệu Phân cau mày: "Cậu nói gì vậy? Nửa đêm phu nhân nhà tôi tới gặp cậu, còn ra thể thống gì nữa?" Lý Bạn Phong nói: "Tôi đến nhà phu nhân cũng không ra thể thống gì, nếu phu nhân không chịu tới cũng không sao, cho tôi một tắm bản đồ là được, tôi nhất định sẽ hậu tạ."
Kiều Thiệu Phân trầm mặt: "Cậu chờ ở đây, tôi đi bam báo với phu nhân.”
Bà ta rời đi, trên đường còn thỉnh thoảng quay đầu lại nhìn, hình như là sợ Lý Bạn Phong đi theo.
Lý Bạn Phong cũng không định theo dõi Kiều Thiệu Phân.
Chuyện theo dõi, thứ nhất là phải xem thời cơ, thứ hai là phải xem thủ đoạn, đối phương đã đề phòng, dù thủ đoạn có tốt đến đâu cũng dễ bị lộ. Lý Bạn Phong trở về Tùy Thân Cư, hỏi máy hát: "Nương tử, nàng đã từng nghe nói đến Vô Thân phu nhân chưa?”
Máy hát đáp: "Từng nghe nói, là Địa Đầu Thần của Vô Thân Hương, nhưng tiểu thiếp không biết gì về ả cả, ả cũng không dễ dàng qua lại với người khác."
"Không dễ dàng qua lại với người khác, sao lại tìm đến ta?"
Xùy XUy-
Máy hát cười nói: "Chắc là thấy tướng công nhà chúng ta đẹp trail"
Lý Bạn Phong gật đầu: "Hôm qua lúc đi tiểu, ta soi mặt vào vũng nước, không cần nàng phải nói, ta đúng là đẹp trai thật.” Hai vợ chồng "nô đùa" một lúc, Lý Bạn Phong lấy dao rạch lòng bàn tay, nhỏ máu lên hạt giống.
Kiều Thiệu Phân quay lại, thấy Lý Bạn Phong đang đợi ở ven đường.
"Phu nhân nhà tôi nói, giờ này đúng là không tiện gặp mặt, để tôi dẫn đường cho cậu là được, hai nhà chúng ta là hàng xóm, sau này cũng dễ dàng qua lại."
Lý Bạn Phong gật đầu: "Cảm ơn.”
"Trời tối đường khó đi, cậu đi sát vào.”
Lý Bạn Phong khẽ cúi người: "Làm phiên rồi."
Hai người đi một trước một sau, men theo đường núi vượt qua một ngọn núi nhỏ, phía trước có sương mù dày đặc, Kiều Thiệu Phân nói: "Đến tân địa rồi."
Lý Bạn Phong gật đầu: "Làm phiền rồi."
Đi dọc theo con đường nhỏ được mười mấy dặm, Kiều Thiệu Phân chỉ vào một gốc cổ thụ phía trước nói: "Ngồi đây nghỉ một lúc đi.”
Lý Bạn Phong gật đầu: "Cảm ơn.”
Chưa kịp để Lý Bạn Phong ngồi xuống, Kiều Thiệu Phân đột nhiên nhổ một bãi nước bọt xuống dưới chân Lý Bạn Phong.
Lý Bạn Phong sững người, chỉ cảm thấy dưới chân trở nên am ướt mềm nhũn, mặt đất vốn cứng rắn bỗng biến thành vũng bùn, cơ thể Lý Bạn Phong bắt đầu nhanh chóng lún xuống.
Đây là đạo môn gì?
Hắn muốn giãy ra, Kiều Thiệu Phân lại nhổ thêm một bãi nước bọt.
Vũng bùn càng dính càng nhão, Lý Bạn Phong không thể giãy ra được, trong chớp mắt đã bị bùn nhắn chìm đến ngực.
Hắn kinh ngạc nhìn Kiều Thiệu Phân, Kiều Thiệu Phân lạnh lùng nói: "Không thân không quen, bảo tao dẫn đường cho mày, mày là cái thá gì?"
Thấy Lý Bạn Phong đã hoàn toàn chìm nghỉm trong bùn, Kiều Thiệu Phân hít một hơi, hút hai bãi nước bọt trở lại miệng, vũng bùn trên mặt đất biến mát, lại trở thành mặt đất cứng rắn lạnh lẽo như ban đầu.
Kiều Thiệu Phân xoay người rời đi, đi được vài bước thì ẩn thân, nhanh chóng di chuyển trong màn đêm.
Lý Bạn Phong mở kỹ pháp Kim Tình Thu Hào, lặng le đi theo sau lưng Kiều Thiệu Phân.