Virtus's Reader
Phổ La Chi Chủ

Chương 494: CHƯƠNG 492: KỸ PHÁP LỮ TU TẦNG TÁM

Lý Bạn Phong ngồi trong thư trai đọc sách, ngồi suốt một buổi sáng.

Nhạn Sa Trai quả thật có không ít sách hay, nhưng phần lớn là tập thơ, văn tuyển, tạp đàm.

Những cuốn sách này không phải là thứ Lý Bạn Phong cần, hắn muốn biết rõ ràng một việc, vì sao Ma Thổ là Phổ La Châu, muốn tìm manh mối, phải xem sách sử.

Lý Bạn Phong ra giá cao, tìm khắp các loại tàng thư liên quan đến lịch sử, chỉ có một ít truyện ký danh nhân và du ký.

Truyện ký đều lấy kỳ văn dị sự làm chủ, Lý Bạn Phong không nhìn ra mạch thời gian, cũng không nhìn ra bối cảnh thời đại.

Du ký cũng có không ít tác dụng, ít nhất cũng giúp Lý Bạn Phong thấy được danh lam thắng cảnh và phong tục tập quán của rất nhiều nơi.

Phổ La Châu vẫn chưa có lịch sử hoàn chỉnh, không tìm thấy sách sử ở Nhạn Sa Trai cũng là điều dễ hiểu.

Nhưng điều khó hiểu chính là tình trạng thân thể của Lý Bạn Phong.

Từ cảm nhận của bản thân, Lý Bạn Phong cảm thấy mình đã tấn thăng, bất kể là thể năng hay tốc độ đều tăng lên rất nhiều so với trước đó.

Nhưng hắn không có ham muốn rời đi.

Từ lúc nhập môn đến giờ, mỗi lần tấn thăng, Lý Bạn Phong đều có ham muốn chạy vài trăm dặm, do bị trạch tu hạn chế, chỉ cần không ở trong Tùy Thân Cư, lúc mới tấn thăng, hắn hầu như đều dành thời gian để chạy, mãi đến khi tu vi ổn định lại, người mới có thể ổn định lại.

Lần này thì ngược lại, trực tiếp ổn định ngay và luôn, ban ngày về thư trai ngồi, buổi tối về Tùy Thân Cư nằm, trên người không có bất kỳ cảm giác khó chịu nào, tu vi dường như cũng đang tăng lên từng chút một.

Chẳng lẽ là trạch tu áp chế lữ tu triệt để?

Có lẽ trước khi tấn thăng Vân Thượng, hai đạo môn dần dần hợp nhất rồi?

Đi hỏi Hồng Oánh một chút?

Hồng Oánh là lữ tu thuần túy, chỉ tu một đạo môn, việc này hẳn là ả không hiểu.

Trực tiếp hỏi nương tử?

Nương tử đã rất rõ ràng về chuyện mở hai ngành, nhưng nếu nói ra trực tiếp thì vẫn có chút khó xử.

Hay là chờ lúc mình ở phía sau nàng rồi nói ra?

Xem xong hai quyển du ký, Lý Bạn Phong đặt sách lại trên giá, đang định ăn cơm trưa, vừa ra khỏi cửa, thấy Mã Ngũ vội vã chạy tới.

Y nhìn chằm chằm Lý Bạn Phong từ trên xuống dưới nhiều lần, hỏi: "Lão Thất, xảy ra chuyện gì vậy?"

Lý Bạn Phong ngẩn ra: "Tôi còn đang định hỏi anh, chuyện gì mà hốt hoảng vậy?"

"Đám người Lục Xuân Oánh đều trở về rồi, hình như Tiêu Diệp Từ còn chịu không ít đau khổ, khóc sưng cả mắt, tôi hỏi bọn họ rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, bọn họ còn nói không rõ, tôi vội vàng đến tìm anh."

Lý Bạn Phong cười đáp: "Chuyện đã qua rồi, ăn cơm trước rồi nói."

Đến quán cơm, vừa ăn vừa nói chuyện, Lý Bạn Phong chỉ nói Địa Đầu Thần của cửa hàng Mặc Hương có chút khác thường, lo lắng đám người Lục Xuân Oánh xảy ra chuyện nên mới đưa bọn họ trở về, không nói nhiều về những chuyện khác.

Mã Ngũ nói: "Tôi biết ngay là cái nơi khỉ ho cò gáy này không yên ổn, lão Thất, lát nữa thu dọn đồ đạc rồi đi theo tôi."

Lý Bạn Phong cười hỏi: "Anh chán ghét cửa hàng Mặc Hương đến vậy sao?"

"Nếu không phải lo lắng anh xảy ra chuyện, cả đời này tôi cũng không muốn đến đây."

Ăn cơm trưa xong, Mã Ngũ đến thư trai ngồi một lúc, do ảnh hưởng của trật tự địa bàn, Mã Ngũ cũng cầm sách lên lật vài trang.

Lý Bạn Phong nói: "Tôi nhớ anh là người thích đọc sách."

Mã Ngũ quả thật thích đọc sách, sách trong thư khố Mã gia đều bị y đọc sạch sẽ, có thể sở hữu bản lĩnh kinh doanh tài hoa này, ba phần dựa vào thiên phú, hai phần dựa vào rèn luyện, phần còn lại là thủ đoạn và bài học rút ra từ sách.

"Đọc sách là chuyện tốt, lí do tôi chán ghét cửa hàng Mặc Hương, là bởi vì nơi này không tốt cho việc tu hành."

Lý Bạn Phong suy nghĩ một lúc rồi nói: "Cửa hàng Mặc Hương có không ít nơi ăn chơi, là anh không tìm đúng chỗ đó chứ?"

Mã Ngũ cười: "Lão Thất, anh coi thường tôi rồi, những thứ khác không dám nói, loại địa điểm này sao tôi có thể tìm không đúng được?

Nhưng mà những nơi ăn chơi này, tôi thực sự không muốn đến, trước tiên phải uống trà, rồi phải uống rượu, còn phải ngâm thơ đối câu.

Đến lúc vào việc chính, tôi ở trên, cô ta nói không chịu nổi áp bức, tôi ở dưới, cô ta nói không chịu nổi mệt nhọc, tôi ở phía sau, cô ta nói trái với luân thường đạo lý, tôi qua loa cho xong, còn phải chịu đựng một đống lời oán trách và nước mắt của cô ta.

Trong lúc này chỉ cần nói sai một câu, cho đến khi xong việc, đừng hòng thấy cô nương này có sắc mặt tốt. Tôi không phải là người không hiểu phong tình, nhưng tôi thực sự chịu không nổi cái kiểu dở dở ương ương này."

Lý Bạn Phong cười cười, đột nhiên nhìn thấy Tiểu Xuyên ở bên cạnh.

Cậu ta đi theo Mã Ngũ đến đây, lúc này cũng đang đọc sách, cậu ta đang đọc “Thiêm Hương Từ Thoại”, một quyển viết theo lối cổ điển.

Lý Bạn Phong đã đọc qua quyển này, văn phong rất hay, nhưng tình tiết lại rất dung tục.

Quyển sách này có tổng cộng ba tập, Mã Ngũ từng nói đọc xong một tập, có thể thay thế nửa tháng tu hành, đọc hết ba tập một hơi mà còn nhịn được, có thể tích lũy được gần nửa năm tu vi.

Lý Bạn Phong chưa bao giờ kiên trì đọc hết ba tập, một tập cũng không kiên trì nổi, phải tìm nương tử giặt quần.

Đây không phải là trọng điểm, trọng điểm là lối cổ điển cần phải có trình độ đọc hiểu nhất định, Tiểu Xuyên có thể đọc hiểu quyển sách này sao?

Lúc Tiểu Xuyên nhập đạo môn, vốn định theo văn tu, vì không biết chữ nên mới theo công tu.

Sau đó Mã Ngũ tìm cho cậu ta và Tiểu Căn một thầy giáo dạy tư, học được khoảng một tháng, miễn cưỡng nhận biết được vài chữ, sau đó đi theo Lý Bạn Phong và Mã Ngũ bôn ba khắp nơi.

Trong ấn tượng của Lý Bạn Phong, lúc mở nhà in ở Hắc Thạch Pha, ngay cả ba chữ "Dạ Lai Hương" mà Tiểu Xuyên cũng không nhận ra hết, xem bản vẽ còn có chút khó khăn, vậy mà bây giờ lại đọc loại sách này trôi chảy như vậy sao?

Chỗ này có vấn đề.

Ở địa phận của Hắc Thạch Pha, có thể tồn tại một trật tự mà Lý Bạn Phong tạm thời chưa biết đến.

Trật tự này rất quan trọng, nếu như Hắc Thạch Pha cũng có cách giúp người ta nhanh chóng nắm vững kiến thức văn hóa, ở Phổ La Châu có lẽ có thể tìm thấy nguồn gốc tri thức và văn hóa thứ hai, cho dù cửa hàng Mặc Hương có xảy ra chuyện, văn hóa của Phổ La Châu cũng không đến mức bị đứt đoạn truyền thừa.

Lý Bạn Phong ngồi xuống bên cạnh Tiểu Xuyên, hỏi: "Người anh em, cậu đọc hiểu quyển sách này không?"

Tiểu Xuyên gãi đầu: "Hơi khó hiểu một chút, nhưng cũng tạm được, người trong sách này thật sự rất ghê gớm, tay trắng dựng nghiệp mà có thể gây dựng được cơ nghiệp lớn như vậy, còn cưới được nhiều bà vợ xinh đẹp nữa, tôi thực sự bội phục từ tận đáy lòng."

Tiểu Xuyên không hề giả vờ, cậu ta miêu tả tình tiết không sai.

"Người anh em, cậu học chữ với ai vậy?"

Tiểu Xuyên suy nghĩ một lúc, nói: "Nhiều người lắm, tiên sinh dạy học ở thôn Lam Dương từng dạy tôi, nhưng chỉ dạy được vài ngày, nghiêm túc học chữ là ở Hắc Thạch Pha, bình thường hay xem báo chí tạp chí, cộng thêm có đồng nghiệp chỉ bảo, dần dần tôi đã học được."

Chỉ bảo giữa đồng nghiệp rõ ràng không phải là giáo dục bài bản.

Mấu chốt nằm ở báo chí tạp chí.

Ngành báo chí của Hắc Thạch Pha phát triển như vậy, có lẽ có nguyên nhân khác, trong báo chí của Hắc Thạch Pha có lẽ ẩn chứa một sức mạnh nào đó.

Lý Bạn Phong trở về Tùy Thân Cư, hắn từng mua không ít báo ở Hắc Thạch Pha, đều cất trong tủ ở lục phòng.

Tìm kiếm trong tủ một hồi, tìm được không ít báo ở những nơi khác, nhưng báo chí và tạp chí ở Hắc Thạch Pha thì một tờ cũng không tìm thấy.

Không chỉ báo chí và tạp chí không còn, mấy bộ phim ngắn Bạch Thu Sinh quay cũng biến mất, chính là nhờ vào những bộ phim ngắn này mà máy chiếu phim của Tiểu Xuyên mới có thể bán chạy như vậy.

Đồ đều đi đâu hết rồi?

Sao có thể mất đồ trong Tùy Thân Cư được?

Là mình nhớ nhầm, quên mất cất ở đâu rồi?

Hiện tại có nhiều phòng hơn, cũng có khả năng này.

Lý Bạn Phong đang tìm kiếm từng phòng một, chợt nghe Găng Tay hạ giọng nói: "Đương gia, có phải thiếu đồ không?"

"Sao ngươi biết?"

Găng Tay càng hạ giọng hơn: "Máy chiếu phim gặp chút trục trặc, chuyện này có thể liên quan đến hắn, ngài đừng vội trách phạt hắn, để ta theo dõi hắn thêm vài ngày, có lão gia tử nhà chúng ta ở đây, chắc sẽ không xảy ra chuyện lớn đâu."

Chịu đả kích lớn như vậy, máy chiếu phim gặp trục trặc, Lý Bạn Phong có thể hiểu được điểm này.

Nhưng rốt cuộc là trục trặc gì? Tại sao nó phải giấu đồ?

Chắc chắn Tùy Thân Cư biết rõ sự việc, có lẽ nương tử cũng đã để ý, chờ tìm cơ hội hỏi lại sau.

Quan trọng là phải nhanh chóng tìm chút đồ tốt để bù đắp cho máy chiếu phim.

***

Ở cửa hàng Mặc Hương hai ngày, quả thật Địa Đầu Thần không xuất hiện dị thường nữa, Lý Bạn Phong quyết định quay về thành Thất Thu một chuyến.

Hắn là lữ tu, không nên ở một chỗ quá lâu, mặc dù bây giờ hắn vẫn không có ham muốn đi đây đi đó.

Mã Ngũ vẫn còn chút không nỡ rời đi, y luyến tiếc sách của Nhạn Sa Trai, cũng luyến tiếc nữ nhân viên phục vụ ở khách sạn.

"Sau khi tôi đi, cô có nhớ đến tôi mỗi ngày không?"

Nữ nhân viên phục vụ kia rưng rưng nước mắt nói: "Nếu nhớ đến anh chỉ có đau khổ, chẳng lẽ anh muốn tôi sống trong đau khổ mỗi ngày sao?"

Mã Ngũ nói: "Tôi sẽ nhớ đến cô mỗi ngày, cho dù có bao nhiêu đau khổ, trong lòng tôi cũng không thể không có cô!"

Nữ nhân viên phục vụ ôm Mã Ngũ nói: "Tôi thà rằng anh quên tôi đi, cũng không muốn anh phải chịu thêm chút tổn thương nào vì tôi."

Lý Bạn Phong nói với nữ nhân viên phục vụ: "Hay là cô nghỉ việc, rồi đi theo chúng tôi đến thành Thất Thu."

Nữ nhân viên phục vụ lắc đầu nói: "Tôi không thể rời khỏi cửa hàng Mặc Hương, nơi này là nơi tôi thuộc về, nhưng tôi không muốn rời xa anh!"

Mã Ngũ ôm chặt nữ nhân viên phục vụ: "Vậy tôi sẽ không rời xa cô nữa!"

Nữ nhân viên phục vụ khóc lóc: "Cứ ôm em như vậy, không ai có thể chia cắt chúng ta!"

"Tôi có cách!" Lý Bạn Phong lấy ra một con cuốn chiếu, đặt lên người Mã Ngũ.

Nữ nhân viên phục vụ hét lên một tiếng, đẩy Mã Ngũ ra, bỏ chạy.

Mã Ngũ ngẩn người một lúc lâu, hỏi: "Con trùng này ở đâu ra vậy?"

"Lục Nguyên Tín đưa, hắn nói con trùng này rất hữu dụng với cô ta."

Thành Thất Thu ở ngay bên cạnh, đi tàu chỉ mất một lúc, đến thành phố, Mã Ngũ khôi phục trạng thái thường ngày, chuyên tâm làm ăn.

Trạng thái của Tiêu Diệp Từ vẫn chưa hồi phục, trong lòng vẫn còn vương vấn cửa hàng Mặc Hương.

Lục Xuân Oánh không chịu nổi sự nài nỉ của cô, chỉ nói Lý Thất không cho cô đi: "Đây là lệnh của Thất ca, ngay cả lời của Thất ca mà mẹ cũng không nghe, chẳng phải mẹ là tình nhân của anh ấy sao? Không sợ anh ấy dùng gia pháp hả?"

"Nói bậy bạ, ai là tình nhân của hắn chứ, bây giờ mẹ sẽ đi tìm hắn nói chuyện, mẹ muốn đến cửa hàng Mặc Hương!"

Tiêu Diệp Từ tìm Lý Thất, Lý Thất thật sự đồng ý.

Tiêu Diệp Từ là người chăm chỉ, thiên phú cũng không tệ, biết đâu đây là cơ hội để đột phá về tu vi.

Nhưng cô đến cửa hàng Mặc Hương, bên cạnh phải có người bảo vệ, Lý Bạn Phong để Lưỡng Vô Sai đi cùng cô.

Lưỡng Vô muốn đi, Lưỡng Sai có chút lo lắng.

"Trái tim tôi chỉ thuộc về thành Thất Thu, nhưng nếu tôi yêu thích cửa hàng Mặc Hương thì phải làm sao?"

Lý Bạn Phong gật đầu: "Đừng lo lắng, chắc chắn cô sẽ yêu thích nơi đó, nơi đó rất hợp với cô."

Chỉ có một mình Lưỡng Vô Sai bảo vệ thì chưa đủ, Lưỡng Vô Sai biết đánh nhau, nhưng sống ở tân địa nhiều năm, đối với cuộc sống bên ngoài có chút không quen.

Lục Xuân Oánh bảo Đàm Phúc Thành đi cùng, Đàm Phúc Thành từ chối mấy lần, gã thực sự không muốn đến cửa hàng Mặc Hương nữa, nhớ lại chuyện mình suýt tự chặt tay, Đàm Phúc Thành không dám ngẩng mặt lên trước mặt thuộc hạ.

Lý Bạn Phong đích thân đến tìm Đàm Phúc Thành, Đàm Phúc Thành đang mắng con trai ở nhà: "Năm đó nếu cha mày mà có điều kiện tốt như mày, các văn hào ở Phổ La Châu đều phải có chỗ cho cha mày!

Bây giờ cha tìm thầy dạy mày, mày còn không chịu học hành cho tử tế, mày thấy mày làm cha thất vọng không?"

Nghe nói Thất gia đến, Đàm Phúc Thành vội vàng ra cửa nghênh đón, không ngờ những lời gã vừa nói, Lý Bạn Phong đều nghe thấy hết nhờ khuyên tai Khiên Ti.

"Đàm đại ca, người trẻ tuổi bây giờ không hiểu chuyện, anh đừng chấp nhặt với nó, trước đây không có điều kiện, bây giờ chúng ta có điều kiện rồi, tôi thấy bây giờ anh vẫn có thể trở thành văn hào của Phổ La Châu, thu dọn đồ đạc, chuẩn bị đến cửa hàng Mặc Hương!"

Đàm Phúc Thành liên tục lắc đầu: "Thất gia, ngài tha cho tôi đi, tôi chỉ nói vậy để khuyên bảo con thôi, tôi thực sự không thể đến cửa hàng Mặc Hương nữa."

"Chuyện này còn do anh quyết định sao?"

Lý Bạn Phong lấy khế ước ra: "Nhanh chóng xuất phát đi, mang theo cả Bách Gia Tính."

Chạy vài vòng trong thành Thất Thu, Lý Bạn Phong dần dần tìm lại ham muốn du lịch.

Hắn muốn chạy, không chỉ chạy loanh quanh ở thành Thất Thu, hắn muốn ra ngoài dạo chơi, nhân cơ hội này đến Hắc Thạch Pha một chuyến.

Lần này chắc chắn là đã tấn thăng, Lý Bạn Phong cảm thấy mình không thể rảnh rỗi một chút nào.

Về hỏi Hồng Oánh xem kỹ pháp của lữ tu tầng tám là gì.

Trở về Tùy Thân Cư, Lý Bạn Phong nắm lấy tay Hồng Oánh, nói với vẻ thâm tình: "Oánh Oánh, ta mua cho ngươi một sợi dây chuyền vàng."

Hồng Oánh hừ lạnh một tiếng: "Sến súa!"

Lý Bạn Phong nhét sợi dây chuyền vàng vào tay Hồng Oánh: "Ngươi thử xem nặng không."

Hồng Oánh cầm trên tay, ước lượng hai lần, nặng khoảng nửa cân.

Ả ung dung cất sợi dây chuyền vàng vào trong ngực, sau đó chỉnh trang lại dung nhan, nói nhỏ nhẹ: "Thất Lang, sao phải tốn kém như vậy, có chuyện gì thì cứ nói với ta."

Đôi khi Lý Bạn Phong thực sự không hiểu nổi tính cách của Hồng Oánh, ả xuất thân quyền quý, tại sao lại coi trọng tiền tài như vậy.

"Oánh Oánh, kỹ pháp của lữ tu tầng tám là gì?"

Máy hát ở bên cạnh cười lạnh một tiếng: "Ai ya~ tướng công, nhanh như vậy đã lên tầng tám rồi?"

Lý Bạn Phong gượng cười đáp: "Ta, ta tới tìm Oánh Oánh mượn kỹ pháp."

Hồng Oánh nói với máy hát: "Kiêu Uyển, có một số việc mọi người đều hiểu rõ, cách một lớp cửa sổ giấy, nên đâm thủng thì đâm thủng, cần gì phải làm khó Thất Lang chứ?"

Bốp!

Máy hát vụt Hồng Oánh một cái: "Tiện nhân, cho ngươi sợi dây xích thôi mà ngươi đã đê tiện thành như vậy, nhìn chút tiền đồ của ngươi kìa!"

Chắc là bị máy hát đánh quen rồi, Hồng Oánh xoa xoa quả đào, không tức giận chút nào, kéo cánh tay Lý Bạn Phong nói: "Thất Lang, đi theo ta vẽ tranh trước."

"Vẽ tranh?"

Lý Bạn Phong có chút bối rối, kỹ pháp trạch tu tầng bốn Kim Ốc Tàng Kiều cần phải vẽ tranh, bởi vì Lý Bạn Phong không tinh thông kỹ thuật vẽ, khiến cho kỹ pháp này mãi vẫn không có tiến bộ, cho đến khi có hạt giống của Trương Vạn Long thì mới phát huy được tác dụng.

Bây giờ lữ tu tầng tám lại muốn vẽ tranh?

Có vẻ như kỹ pháp này không thân thiện với Lý Bạn Phong lắm.

Hồng Oánh không giải thích, trải cuộn tranh ra, vẽ một bức tranh sơn thủy: "Thủy mặc chú ý thoải mái, bức tranh này vẽ có chút vội vàng, Thất Lang xem qua. Trước tiên Thất Lang nhìn xem đám núi này, có biết như thế nào là chí cao trong núi không?"

Lý Bạn Phong kiêu ngạo trả lời: "Là đỉnh núi!"

Âm thanh to rõ như vậy, khiến cho Găng Tay ở bên cạnh sợ tới mức run rẩy.

Hồng Oánh gật đầu: "Thất Lang nói đúng, chí cao trong núi là đỉnh núi, Thất Lang nhìn con đường núi này, từ bên hồ nối thẳng đỉnh núi, phong cảnh ven đường như thế nào?"

Kỹ thuật vẽ tranh của Hồng Oánh rất tinh xảo, phong cảnh xung quanh con đường núi này nửa che nửa đậy trong sương mù dày đặc, núi đá, cây khô, cỏ hoang với đủ loại hình thái khác nhau, đường nét, kích thước, tỉ lệ đều không hợp với thực tế, có sự khoa trương và vặn vẹo độc đáo của tranh thủy mặc, nhưng sau khi Lý Bạn Phong xem qua, lại cảm nhận được một loại xúc động tâm linh và chân thực.

"Phong cảnh rất đẹp." Lý Bạn Phong tán thưởng một tiếng.

Hồng Oánh lại hỏi: "Thất Lang, tu vi tăng tiến không?"

Lý Bạn Phong cẩn thận cảm nhận trạng thái thân thể một chút, dục vọng muốn chạy đột nhiên giảm xuống không ít.

Hồng Oánh buông bút vẽ xuống nói: "Chúc mừng Thất Lang, kỹ pháp tầng tám, Ý Hành Thiên Sơn, Thất Lang đã học xong rồi."

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!