Sở Thiếu Cường nói Lục Đông Lương sắp đến, Lý Bạn Phong cố nhịn cười.
Ở Phổ La Châu, người chết có khả năng sống lại, Sở Thiếu Cường chính là một ví dụ.
Có người nói ông ta chết trong cuộc khai hoang mười dặm đất, cũng có người nói ông ta chết dưới tay sảnh Quan Phòng, còn có người nói ông ta chết do tranh đấu với Ăn Mày Lục Thủy.
Có đủ loại lời đồn, nhưng sự thật đã chứng minh tất cả đều sai, bởi vì Sở Thiếu Cường căn bản không hề chết.
Chuyện này có thể xảy ra với Lục Đông Lương hay không?
Trong mắt người khác, thật sự là có khả năng.
Sở Thiếu Cường nói: "Lý Thất, chắc chắn cậu đã nhận được một số tin tức liên quan đến Lục Đông Lương, cậu cho rằng hắn mất tích nhiều ngày nên đã chết rồi.
Nhưng Lục Đông Lương là lữ tu tầng chín, cậu không nghĩ đến khả năng hắn đã đến cửa ải tấn thăng tầng mười, vừa hay nên đến nội châu hoàn thành tu hành sao?"
Lúc nói những lời này, Sở Thiếu Cường nhấn mạnh một số chữ, nhưng lại không thấy miệng ông ta phun ra bong bóng xà phòng.
Chẳng lẽ vì những lời này là sự thật?
Sở Thiếu Cường thật sự cho rằng đó là Lục Đông Lương?
Chẳng lẽ cục xà phòng của người bán hàng rong còn có công năng khiến người ta nói thật?
Sở Thiếu Cường nói tiếp: "Nhận được tin tức Lục Đông Lương sắp đến Phổ La Châu, tôi cũng rất kinh ngạc, trước đó tôi chưa từng gặp hắn ở nội châu.
Hắn từng bị Lục Đông Tuấn và Trác Dụ Linh liên thủ đánh lén, cậu có thể cảm thấy thực lực của Lục Đông Lương chỉ có vậy.
Nhưng theo tôi thấy, đây chính là điểm đáng sợ của hắn, trước đây tôi nói dối là gặp bất trắc ở khai hoang, nhân cơ hội đến nội châu tu hành, Sở gia vì vậy mà gặp phải một kiếp nạn.
Lục Đông Lương cố ý để lộ sơ hở, ép nội gián trong nhà ra tay, khiến đám người Lục Đông Tuấn, Trác Dụ Linh bại lộ thân phận, cũng khiến cả nhà Lục Mậu Tiên bại lộ dã tâm.
Bây giờ nội gián lần lượt bị giết, Lục gia tuy có tổn thất, nhưng không tổn hại nguyên khí, Lục Đông Lương chỉ nói với bên ngoài là mất tích, dựa vào chiêu này, ổn định cục diện Lục gia, bây giờ còn có thể đường đường chính chính trở về, còn cao minh hơn tôi và Hà Hải Khâm.
Tôi và Lục Đông Lương tranh đấu nửa đời, trí tuệ của Lục Đông Lương thật sự khiến tôi khâm phục."
Nếu là người khác, e rằng sẽ cùng Sở Thiếu Cường ca ngợi trí tuệ của Lục Đông Lương.
Nhưng Lý Bạn Phong thì không, bởi vì hắn thật sự biết nơi Lục Đông Lương đã đi.
Thi thể bị Hồng Liên ăn, đan dược bị Lý Bạn Phong ăn, hồn phách bị nương tử ăn, trên con đường trưởng thành của Lý Bạn Phong, Lục Đông Lương đã phát huy tác dụng vô cùng quan trọng.
Lục Đông Lương không phải cố ý để Lục Đông Tuấn và Trác Dụ Linh đánh lén, lần đánh lén đó suýt nữa đã lấy mạng lão, cũng khiến lão mất hết vốn liếng.
Còn về phần Lục Đông Tuấn, ông ta chết như thế nào thì Lý Bạn Phong không biết.
Trác Dụ Linh chết trong tay Lý Bạn Phong, đây là do bà ta tự chuốc lấy, Lục Mậu Tiên nhiều lần tính kế Lục Xuân Oánh, kế hoạch bị Lý Bạn Phong nhìn thấu, chết trong tay Lý Bạn Phong, chuyện này cũng không liên quan gì đến Lục Đông Lương.
Lục gia có thể chống đỡ đến bây giờ là nhờ Khâu Chí Hằng vất vả kinh doanh, cộng thêm việc giúp đỡ lẫn nhau với Lý Thất và Mã Ngũ, Sở Thiếu Cường lại gán công của tất cả những chuyện này cho Lục Đông Lương.
Chỉ có một chuyện Sở Thiếu Cường nói đúng, Lục Đông Lương hiện tại có thể danh chính ngôn thuận trở về.
"Lục Đông Lương" sắp xuất hiện này chắc chắn là giả, mục đích nội châu phái lão đến có thể không chỉ là để đối phó cầu Hoàng Thổ.
Lực ảnh hưởng của Lục Đông Lương ở Phổ La Châu quá lớn, một "Lục Đông Lương" giả rất có thể sẽ thay đổi cục diện của Phổ La Châu.
Nói xong chuyện, Sở Thiếu Cường rời đi, Lý Bạn Phong rất nghiêm túc nói lời cảm ơn, bởi vì tin tức lần này vô cùng quan trọng.
Trước tiên phải báo cho Tần Bất Lậu chuẩn bị sẵn sàng, Lục Đông Lương do nội châu phái đến là giả, nhưng thân phận là giả, người đến chắc chắn là cao thủ, không thể tránh khỏi một trận đổ máu.
Hơn nữa phải thông báo cho những người khác đừng để bị lừa.
Trước tiên phải lập tức thông báo cho Lục Xuân Oánh chuẩn bị sẵn sàng, không thể để "Lục Đông Lương" đoạt lại vị trí gia chủ.
Còn phải nhắc nhở Hà Ngọc Tú và Sở Nhị, đừng nên lập bất kỳ minh ước nào với "Lục Đông Lương".
Các thế lực khác cũng cần thông báo đến nơi đến chốn, nhưng thông báo như thế nào đây?
Đến từng nhà mà nói?
Làm như vậy quá mệt mỏi, hơn nữa còn giấu đầu hở đuôi, ngược lại sẽ khiến người ta tin rằng Lục Đông Lương là thật.
Rất nhanh, Lý Bạn Phong đã nghĩ ra cách thích hợp.
Phải thêm chút gia vị cho "Lục Đông Lương" này.
***
Tòa nhà phía sau Tiêu Dao Ổ, La Chính Nam đang nằm trên ghế dài nghe radio trong phòng.
"Thưa quý vị thính giả, mùa xuân sắp đến, xin được nhắc nhở, những ai đã giết người vào mùa đông năm ngoái, hãy nhanh chóng di chuyển thi thể được chôn trong tuyết..."
Ù ù!
Đầu La Chính Nam rung lên, thấy Lý Thất gọi điện đến, vội vàng nghe máy.
"Lão La, đến tòa soạn bảo họ đăng tin liên tục mấy ngày liền, nói rằng có kẻ mạo danh Lục Đông Lương đi lừa đảo khắp nơi, viết thêm vài trường hợp, làm cho giống thật một chút."
"Thất gia, có tư liệu gì không? Để tòa soạn tự viết, e rằng sẽ xảy ra sơ suất."
Lão La lo lắng cũng có lý, muốn đảm bảo chất lượng tin tức thì phải có bản thảo thống nhất.
Hắc Thạch Pha ở ngay cạnh cầu Hoàng Thổ, họ rất giỏi chuyện bịa đặt này: "Lão La, đợi báo Hắc Thạch Pha ra trước, rồi thành Lục Thủy hành động theo."
***
Hoàng hôn, Dược Vương Câu, Khâu Chí Hằng xuống xe kéo, đưa cho người kéo xe một xấp tiền.
Lần này y đến các thôn mua dược liệu, dự định mất ba ngày, nhưng vì gặp được người kéo xe này dọc đường nên chưa đầy hai ngày đã xong việc.
Lại phải nói, người kéo xe này cũng coi như là người quen cũ, trước đây khi đến nhà ga tìm người bán hàng rong, Khâu Chí Hằng đã gặp ông ta.
"Lão ca, tu vi của ông cao như vậy, làm nghề kéo xe này có phải hơi phí tài không?"
Người kéo xe phản đối: "Kéo xe thì sao? Sống yên phận không tốt sao? Nhất định phải ra ngoài liều mạng thì mới gọi là không phí tài?"
Khâu Chí Hằng không nói thêm nữa, xách túi về tiệm thuốc, vừa vào cửa, thấy bà xã ra đón, sắc mặt không được tốt lắm: "Chí Hằng, không phải anh nói ngày mai mới về sao?"
Khâu Chí Hằng cười hỏi: "Lời này có ý gì? Anh về không đúng lúc?"
"Thật sự là không đúng lúc." Vẻ mặt vợ y khó xử: "Nhà có khách."
Khâu Chí Hằng biết tính tình vợ mình, chắc chắn sẽ không làm chuyện mờ ám gì sau lưng mình, nhưng sao thái độ của cô ấy hôm nay lại kỳ lạ như vậy?
Bà xã vẫy tay, Khâu Chí Hằng cúi người xuống, nghe cô thì thầm.
Sau khi nghe xong, sắc mặt Khâu Chí Hằng thay đổi, sững sờ một hồi lâu.
"Chí Hằng, hay là anh..."
Cô muốn Khâu Chí Hằng ra ngoài trốn, bỗng nghe thấy có người trong phòng gọi: "Tiểu Khâu, đã về rồi!"
Là giọng của Lục Đông Lương.
Khâu Chí Hằng đưa túi xách cho vợ, bước vào phòng khách.
Một người đàn ông đang ngồi trên ghế sofa, Khâu Chí Hằng thấy lão thì ngây ngẩn cả buổi.
Người đàn ông nhìn Khâu Chí Hằng hỏi: "Sao vậy, mới một năm không gặp mà đã hết nhận ra tôi rồi sao?"
Khâu Chí Hằng do dự một lúc, bỗng nhiên tỉnh táo, mỉm cười, khẽ cúi người, hành lễ, chào hỏi: "Lục tiên sinh."
Y không gọi là lão gia, điều này khiến Lục Đông Lương nhíu mày.
Nhưng lông mày của Lục Đông Lương nhanh chóng giãn ra: "Tuy rằng cậu không còn là quản gia của Lục gia nữa, nhưng cũng không cần phải gọi xa lạ như vậy, gọi một tiếng Lục đại ca được không?"
"Lục đại ca."
Khâu Chí Hằng gọi một tiếng, sau đó ngồi xuống đối diện Lục Đông Lương.
Trước đây, nếu không có Lục Đông Lương cho phép, Khâu Chí Hằng không bao giờ dám ngồi xuống, nhưng bây giờ không còn như trước nữa.
Lục Đông Lương châm một điếu thuốc, chậm rãi nói: "Những ngày tôi vắng mặt, quả thật đã làm khổ cậu rồi, Thiếu Hà làm việc tùy hứng, Nguyên Sơn và Nguyên Hải ngờ nghệch, bên phía Đông Tuấn và Tam thúc thì ngày nào cũng gây phiền phức cho cậu, có thể chống đỡ đến bây giờ quả thật không dễ dàng.
Bây giờ tôi đã trở về, đang cần người bên cạnh, Nguyên Sơn Nguyên Hải đều xảy ra chuyện, Xuân Oánh còn nhỏ, không thể trông cậy vào việc gì quan trọng, người giúp đỡ mà tôi có thể nghĩ đến, chỉ còn mỗi cậu."
Khâu Chí Hằng không nói gì.
Lục Đông Lương thở dài: "Tiểu Khâu, có thể một số việc Thiếu Hà làm trước đây đã thật sự làm tổn thương cậu, tôi xin lỗi cậu thay bà ấy.
Trúc Tử, cô cũng nói giúp tôi một câu, khuyên chồng cô, đợi khi về thành Lục Thủy, tôi sẽ bảo Thiếu Hà đích thân xin lỗi hai người."
Vợ của Khâu Chí Hằng có tên mụ là Trúc Tử.
Trúc Tử nhìn Khâu Chí Hằng, không biết nên nói gì.
Cô có muốn về thành Lục Thủy không?
Đương nhiên là không muốn rồi!
Đừng thấy Lục gia rộng lớn, nhưng đó không phải là nhà của cô ấy, cô ấy và con không thể tùy tiện đi lại, thậm chí không thể tùy tiện rời khỏi gian tiểu lâu mà họ đang ở.
Ngay cả trong gian tiểu lâu cũng có rất nhiều quy củ, hai mẹ con họ nói chuyện cũng không dám to tiếng.
Ở đây thì khác, đây là tiệm thuốc của nhà bọn họ, Trúc Tử là bà chủ của ngôi nhà này, muốn nói gì thì nói, muốn ăn gì thì làm, con cái có thể chạy nhảy tung tăng trong nhà ngoài sân, hàng xóm láng giềng có thể đến nhà chơi.
Những chuyện vụn vặt này đều không quan trọng, điều quan trọng là cuộc sống hiện tại có hy vọng, việc buôn bán của tiệm thuốc ngày càng tốt, Khâu Chí Hằng còn định mở thêm hai chi nhánh ở ngoài.
Bây giờ lại bảo họ về Lục gia.
Ở Lục gia, đại quản gia tuy có địa vị không thấp, nhưng vậy thì sao? Chẳng phải vẫn là tôi tớ thôi sao?
Trúc Tử mỉm cười với Lục Đông Lương: "Lục đại ca, bọn tôi ở đây thật ra rất tốt, Chí Hằng cũng quen sống ở nông thôn rồi, nếu lại vào thành, e rằng có một số việc cũng không làm được, sẽ không đến làm phiền ngài nữa."
Lục Đông Lương sa sầm mặt mày: "Tiểu Khâu, nói như vậy tức là cậu không muốn theo tôi nữa?"
Khâu Chí Hằng khẽ gật đầu: "Lục đại ca, tôi đã hơn bốn mươi rồi, không còn hơi sức đâu mà lo chuyện nhà người khác nữa, bây giờ tôi chỉ muốn sống cuộc sống của gia đình mình thôi."
Lục Đông Lương nhìn Khâu Chí Hằng, ánh mắt lộ ra vẻ lạnh lùng.
Trúc Tử cười nói: "Chỉ lo nói chuyện với hai người, tôi còn chưa chuẩn bị bữa tối, Chí Hằng, anh tiếp Lục đại ca trước đi, em vào bếp làm vài món."
Trong phòng khách, Khâu Chí Hằng và Lục Đông Lương tiếp tục rơi vào im lặng.
Trong bếp, Trúc Tử lấy ra hơn chục hộp bánh, không ngừng nhét vào miệng.
Trúc Tử chỉ cao chưa đến một mét tư, nặng hơn một trăm bốn mươi cân, dáng người rất tròn trịa.
Cô ấy ăn một mạch, bụng không hề to ra, ngược lại cơ thể nhanh chóng gầy đi.
Sau khi ăn hết hơn chục hộp bánh, từ một người phụ nữ bốn mươi tuổi tròn trịa, Trúc Tử biến thành một cô gái hai mươi tuổi gầy gò, quần áo trên người đều rộng thùng thình, dung mạo cũng thay đổi rất nhiều.
Nếu là người không quen biết Trúc Tử, sẽ cho rằng người trước mắt này không có chút liên quan nào đến Trúc Tử.
Trúc Tử bày một đĩa bánh, mang đến phòng khách, thấy Trúc Tử thay đổi lớn như vậy, Lục Đông Lương sững sờ.
Lão sững sờ, Trúc Tử đặt đĩa bánh xuống, đứng bên cạnh Khâu Chí Hằng, sắc mặt cũng trở nên u ám.
Bầu không khí trong phòng khách vô cùng căng thẳng, dường như sắp sửa khai hỏa, bỗng nghe thấy có người ở quầy gọi: "Dược liệu ta đặt sao vẫn chưa thấy đâu? Ông chủ nhà cậu đâu?"
Khâu Chí Hằng nhân cơ hội đứng dậy nói: "Lục đại ca, ông cứ ngồi đây trước, tôi và Trúc Tử ra ngoài xem sao."
Lục Đông Lương cũng đứng dậy: "Thôi vậy, tôi cũng không làm phiền hai người buôn bán nữa, nếu có một ngày hai người đổi ý muốn đến thành Lục Thủy, cánh cửa Lục gia vẫn luôn chào đón hai người."
Nói xong, Lục Đông Lương đi ra khỏi phòng khách, trong nháy mắt đã biến mất.
Khâu Chí Hằng đi đến quầy, thấy Từ lão mặt mày giận dữ nói: "Sao vậy Tiểu Khâu, thuốc ta đặt sao vẫn chưa đến?"
Khâu Chí Hằng cười, Từ lão mới đặt thuốc hôm qua, làm sao hôm nay có thể đến được.
Từ lão cố tình nói to để cho Lục Đông Lương biết là ông đang ở đây.
Cũng chính vì nghe thấy tiếng gọi này mà Lục Đông Lương không dám làm khó Khâu Chí Hằng nữa.
"Từ lão, chờ dược liệu đến, tôi sẽ đưa ngài về nhà."
Từ lão khoát tay nói: "Vậy thì không cần, hai ngày nay đúng lúc ta muốn đi dạo ở trên trấn."
Khâu Chí Hằng giữ Từ lão ở lại ăn cơm, Từ lão khéo léo từ chối, xoay người rời khỏi tiệm thuốc, đi đến bên cạnh người kéo xe: "Kéo ta đi vòng hai vòng."
Người kéo xe lập tức lên đường, kéo Từ lão đi loanh quanh Nội Câu.
Từ lão hỏi một câu: "Người đến Dược Vương Câu lần này có tu vi không thấp, cậu còn không mau chạy trốn?"
Người kéo xe hừ một tiếng: "Không cần nói móc tôi, nên chạy tôi sẽ chạy, chắc chắn nghiêm túc, nhưng tôi đoán chừng người này sẽ không ở lại Dược Vương Câu quá lâu."
***
Khâu Chí Hằng về đến nhà, vuốt ve khuôn mặt của vợ mình, cười nói: "Vừa rồi em thật sự muốn động thủ với Lục Đông Lương?"
Trúc Tử hừ một tiếng: "Anh không nhìn ra, đó căn bản không phải là Lục Đông Lương!"
Khâu Chí Hằng sửng sốt, y thật sự không nhìn ra.
Trúc Tử nói: "Vừa rồi thấy em gầy đi, hắn lại bị dọa giật mình, Lục Đông Lương làm sao có thể bị dọa, tu vi đạo môn của em là gì chứ, chẳng lẽ hắn còn không biết sao?"
Khâu Chí Hằng cảm thấy phản ứng vừa rồi của Lục Đông Lương vẫn được coi như bình thường: "Hắn hẳn là không ngờ em sẽ thật sự ra tay với hắn."
"Anh còn không tin em? Đó không phải là Lục Đông Lương!"
Trúc Tử nói: "Hai ngày nay không đọc báo sao? Tin tức đã truyền hết ra rồi!"
Hai ngày nay quả thật Khâu Chí Hằng không đọc báo, y đi mua dược liệu.
Trúc Tử đưa tờ báo cho Khâu Chí Hằng: "Anh nhìn kỹ xem, bên trên viết rõ ràng, có kẻ giả mạo Lục Đông Lương, đi lừa gạt khắp nơi. Mới đầu em còn không tin là thật, lúc nãy để em gặp được, em mới thật sự tin."
"Thật sự là giả mạo sao?"
Khâu Chí Hằng còn có chút không quá tin tưởng, y đi theo Lục Đông Lương nhiều năm như vậy, vừa rồi người đó ở trước mặt y, ít nhất không có bất kỳ sơ hở nào.
Trúc Tử lại cầm một tờ báo nói: "Các tờ báo đều có tin tức, kẻ giả mạo Lục Đông Lương kia tu vi không thấp, hơn nữa không chuyện ác nào không làm, hắn ở trước mặt vợ người ta, làm nhục cha của đứa bé, đây là chuyện mà con người có thể làm ra?"
"Làm nhục cha của đứa bé?"
Khâu Chí Hằng tin chắc người này chắc chắn không phải là Lục Đông Lương, Lục Đông Lương là người phóng đãng, nhưng còn chưa phóng đãng đến mức này.
"Kẻ vừa rồi không đơn giản."
Khâu Chí Hằng buông tờ báo xuống: "Hẳn là hắn tới vì Xuân Oánh và lão Thất, anh phải đến thành Lục Thủy một chuyến, không thể để kẻ này gây sóng gió."
Trúc Tử ngồi trên đầu gối Khâu Chí Hằng, vẻ mặt oán trách: "Lại trở về làm quản gia cho Lục gia?"
Khâu Chí Hằng lắc đầu cười nói: "Yên tâm đi, bây giờ anh không bán mạng cho người khác nữa, chỉ lo kinh doanh một mái nhà của chúng ta."
***
Đêm khuya, thành Lục Thủy.
Đứa bé bán báo ngủ gật bên đường, trong tay còn có ba tờ báo, bán xong mới có thể về nhà.
Lục Đông Lương đi tới bên cạnh đứa bé bán báo, mua một tờ, nhìn thấy tin tức bên trên, lão cười lạnh một tiếng.
Có kẻ giả trang thành Lục Đông Lương đi lừa gạt?
Là ai để lộ tin tức ra ngoài?
Lục Đông Lương tiện tay ném tờ báo, đi đến một căn tiểu viện ở phố Hán Nguyên.
Lục Mậu Tiên chết, gia sản bị dòng chính thu hồi, mấy đứa con cũng đều chia nhà.
Lục Đông Xuân ở một mình trong căn tiểu viện này, bình thường không có người tới chơi, ả cũng rất ít khi ra ngoài.
Nghe thấy có người vào sân, Lục Đông Xuân thắp đèn dầu lên, đi ra khỏi phòng.
Nhìn thấy người đứng trong sân là Lục Đông Lương, trên mặt Lục Đông Xuân không có biểu cảm, ngọn đèn trong tay run rẩy một chút.
"Đại ca, là anh sao?"
"Không phải anh thì còn có thể là ai?" Lục Đông Lương mỉm cười.
Lục Đông Xuân không thể tin được, nhưng nhìn kỹ một lúc, lại cảm thấy không nên nghi ngờ, trong lúc do dự, ngọn đèn trong tay không ngừng run rẩy.
Lục Đông Lương nhìn tiểu viện đơn sơ này, thở dài: "Sao tiểu thư của Lục gia có thể ở một nơi như vậy, dọn dẹp một chút, ngày mai dọn nhà, anh mua cho em một căn nhà mới."
"Đại ca, em đã không còn là người Lục gia."
Giọng điệu của Lục Đông Xuân không còn phập phồng, nhưng có thể khiến người ta nghe ra nỗi đau thương trong đó.
"Ai nói em không phải?"
"Gia chủ Lục gia, Lục Xuân Oánh."
Lục Đông Lương cau mày: "Lục gia có gia chủ khác sao?"
"Nhưng bây giờ..."
"Không có nhưng nhị gì hết, anh chỉ hỏi em, Lục gia còn có gia chủ khác không?"
"Không có." Lục Đông Xuân không do dự nữa, trả lời vô cùng kiên định.
Lục Đông Lương mỉm cười: "Ngày mai anh tới đón em."
Lão xoay người định đi, Lục Đông Xuân bỗng nhiên ôm lấy lão từ phía sau.
"Đừng đi, đại ca, đừng đi..."
Không có biểu cảm, giọng điệu bình thản, nhưng lại có thể khiến Lục Đông Lương nghe ra được nỗi nhớ nhung và quyến luyến của ả.
Xem ra đêm nay không đi được rồi.
Có vẻ như tình cảm của đôi anh em này không được bình thường.
Lục Đông Lương thật sự không có chuẩn bị, nhưng dường như có một số việc cũng không cần chuẩn bị quá nhiều.
Nhưng mà cùng y tu, phải nên làm như thế nào?
***
Trong thành Thất Thu, Lục Nguyên Tín có chút đứng ngồi không yên.
"Tiểu thư, Lục Đông Lương giả kia ngày ngày bày tiệc trong gia tộc, còn công khai tuyên bố khôi phục thân phận Lục Đông Xuân trong gia tộc, chúng ta cũng nên trở về thành Lục Thủy nhìn một chút."
Lục Xuân Oánh hỏi: "Đoàn phu nhân nói như thế nào?"
"Theo tin tức thu được trước mắt, Đoàn phu nhân vẫn chưa bày tỏ thái độ, Lục Đông Lương giả cũng chưa trở lại nhà chính Lục gia."
Lục Xuân Oánh nói: "Còn theo lời Thất ca nói, chỉ cần kẻ giả mạo kia không tiến vào nhà chính Lục gia, chúng ta cũng không cần để ý đến hắn."
Lục Nguyên Tín gãi đầu: "Nhưng anh lo lắng..."
"Tín ca, anh phải tin em." Lục Xuân Oánh cười nói: "Em có cách."
Lục Xuân Oánh có cách sao?
Cho đến bây giờ, cô bé không có biện pháp nào tốt.
Nếu như trở về thành Lục Thủy, Lục Đông Lương sẽ hẹn cô ra ngoài, sau đó tuyên bố thu hồi vị trí gia chủ ở trước mặt toàn tộc, vậy thì Lục Xuân Oánh có thể dùng thủ đoạn gì để phản kháng?
Đánh?
Chắc chắn cô đánh không lại, dựa theo Lý Thất phỏng đoán, tu vi của Lục Đông Lương giả này ở Vân Thượng, đừng nói cô đánh không lại, Lý Thất cũng đánh không lại hắn ta.
Vạch trần đối phương?
Chuyện này rất khó.
Ở trước mặt gia tộc, hai người đối chất, Lục Đông Lương gần như sẽ không cho Lục Xuân Oánh có cơ hội nói chuyện.
Cho nên Lục Xuân Oánh không thể trở về thành Lục Thủy, chỉ có thể ở lại thành Thất Thu.
"Lục Đông Lương" có thể đuổi tới thành Thất Thu, ra tay với Lục Xuân Oánh hay không?
Chuyện này phải hỏi qua Thu Lạc Diệp, còn phải hỏi qua ba ngàn người ba đầu.
Thành Thất Thu là căn cơ của Lý Thất, ở địa bàn này, Lý Thất không ngán bất kỳ một cao thủ Vân Thượng nào.
Trước khi Đoàn Thiếu Hà cho phép Lục Đông Lương vào cửa, thân phận của Lục Đông Lương cũng không tính là đã được xác nhận, Lục Xuân Oánh chỉ cần ở lại thành Thất Thu quản lý việc làm ăn, bày ra thái độ không chấp nhặt với kẻ lừa đảo, như vậy thì "Lục Đông Lương" đã không có cách nào với cô.
Thái độ của Đoàn Thiếu Hà là gì?
Áp lực của Đoàn Thiếu Hà rất lớn.
"Tú Linh, em giúp chị đi xem thêm một chút, Đông Lương kia rốt cuộc có phải thật hay không?"
Trương Tú Linh rất bất lực, mấy ngày nay, yến tiệc lớn nhỏ đi ba lần, bà cũng xác nhận qua ba lần: "Chị à, theo em thấy, hắn thật sự là Lục Đông Lương, em thực sự nhìn không ra có sơ hở gì.
Nếu chị không tin được em thì đích thân đi gặp hắn, nếu gặp mặt ở bên ngoài không tiện, chị cứ mời hắn đến nhà gặp mặt, dù sao sớm muộn gì hắn cũng phải về nhà này."
"Không được, sao có thể tùy tiện để hắn tới đây được!" Đoàn Thiếu Hà lắc đầu không ngừng.
Nếu như Lục Đông Lương là giả, bà ta tuyệt đối không thể để cho đối phương tiến vào nhà chính nửa bước, nếu không, sự trong sạch của bản thân sẽ không còn.
Nếu như Lục Đông Lương là thật, bà ta nhất định phải để Lục Đông Lương trở về nhà chính, hơn nữa còn phải chuẩn bị thật tốt, bởi vì chuyện thứ nhất Lục Đông Lương trở về chính là giết chết Chương Hoài Nghĩa.
Lục Đông Lương thật tuyệt đối sẽ không để cho một kẻ lai lịch bất minh chạm tay vào gia sản của mình, cho dù người này thật sự có khả năng là con riêng của lão.
Ở trước mặt Lục Đông Lương, Đoàn Thiếu Hà phải bảo vệ Chương Hoài Nghĩa như thế nào?
Nói thật với Lục Đông Lương, bà ta đã dùng kỹ pháp, hoán đổi Chương Hoài Nghĩa với Lục Nguyên Hải trên giường bệnh.
Đoàn Thiếu Hà thật sự có ý định này, bà ta thật sự muốn nói thật.
Nhưng suy nghĩ kỹ một chút cũng biết làm như vậy sẽ không ổn, Lục Đông Lương thật sẽ xử lý chuyện này như thế nào?
Lão sẽ giết cả Chương Hoài Nghĩa và Lục Nguyên Hải, phàm là người ngoài chấm mút gia sản của lão, một người cũng không thể để lại.
Điều này buộc Đoàn Thiếu Hà chỉ còn lại một con đường có thể đi, mặc kệ Lục Đông Lương có phải thật hay không, bà ta đều chỉ có thể nói là giả, không cho đối phương vào cửa.
"Nhưng Đoàn Thiếu Hà có thể chống đỡ được bao lâu?"
Hà Ngọc Tú đến cầu Hoàng Thổ, tìm Lý Bạn Phong: "Thất ca, em hơi sợ, chuyện của Lục Đông Lương lúc trước có liên quan đến em.
Lục Đông Tuấn đã chết, Trác Dụ Linh cũng đã chết, Lục Đông Lương bây giờ trở về từ nội châu, nếu hắn muốn báo thù, đoán chừng sẽ tìm em đầu tiên."
Lý Bạn Phong cười: "Tú Nhi à, hắn thật sự không phải Lục Đông Lương."
"Nhưng nhiều người như vậy đều nói hắn phải, người từng gặp hắn đều nói hắn là thật!"
Lý Bạn Phong cũng tò mò về việc này, các tờ báo lớn đều đã được tuyên truyền đúng chỗ, tất cả mọi người đều biết có kẻ giả mạo Lục Đông Lương đi lừa gạt, nhưng vẫn có nhiều người mắc lừa như vậy, đây rốt cuộc là đạo lý gì?
"Tú Nhi à, người này thật sự không phải Lục Đông Lương, anh nói không phải thì không phải."
"Thất ca..."
"Tú Nhi à, còn muốn cãi lời, anh sẽ động gia pháp."
Hà Ngọc Tú không dám lên tiếng, Lý Bạn Phong tính toán thời gian đã đến, để Hà Ngọc Tú chờ ở trong phòng trước.
Đây là khách sạn Lý Bạn Phong mới xây ở cầu Hoàng Thổ, Hà Ngọc Tú nhìn xung quanh, thở dài: "Xây cái này để làm gì? Cầu Hoàng Thổ này còn cứu được sao?"
Hà Ngọc Tú ngậm thuốc lá, đang ngẩn người nhìn ra cửa sổ thì thấy Lý Bạn Phong từ bên ngoài phòng dẫn vào một người.
Người này hơn bốn mươi tuổi, dáng người cao ngất, gương mặt gầy guộc, mày rậm mắt to, mặc một chiếc áo măng tô vàng.
Nhìn thấy người này, Hà Ngọc Tú nhả điếu thuốc trong miệng ra, cầm lấy cái ghế bên cạnh, xông thẳng lên.
"Tú Nhi, bình tĩnh!" Lý Bạn Phong ôm chặt lấy "Lục Đông Lương", né trái né phải.
"Thất ca, liều mạng với hắn!"
Hà Ngọc Tú hô: "Đây là thật, áo măng tô vàng trên người hắn đặt may ở Anh, em chắc chắn sẽ không nhận sai!"
Hai phút sau, Lý Bạn Phong ngồi trong phòng, thở hổn hển trách mắng Hà Ngọc Tú: "Tú Nhi, em giỏi quá rồi, em không nghe lời anh nữa sao? Anh nói đây là giả, tại sao em còn động thủ? Một ‘Lục Đông Lương’ tốt như vậy thiếu chút nữa bị em làm hỏng rồi!"
Hà Ngọc Tú hổ thẹn: "Thất ca, anh làm vậy cũng quá giống thật, nếu không phải giọng của hắn không giống, em thật sự không thể phân biệt được."
"Giọng nói không giống thì chúng ta có thể điều chỉnh lại, em xem còn có sơ hở gì khác hay không."
Hà Ngọc Tú cẩn thận kiểm tra một lượt: "Thất ca, bề ngoài không có sơ hở, đây chính là Lục Đông Lương."
Lý Bạn Phong vẫn còn chưa hết giận: "Anh tu sửa một khách sạn dễ dàng lắm sao? Vừa sửa hai gian phòng đã bị em đập hỏng một cái!"
Hà Ngọc Tú cúi đầu nói: "Em nhận phạt."
Lý Bạn Phong hừ một tiếng: "Anh không thiếu tiền!"
Hà Ngọc Tú đỏ mặt: "Vậy em nhận đánh!"
Lý Bạn Phong thở dài: "Trận đánh này ghi nhớ trước đã, chúng ta làm chuyện chính đáng trước."
Làm chuyện chính đáng?
Hà Ngọc Tú nhìn giường: "Em dọn dẹp một chút."
"Không phải làm việc ở đây, quay về thành Lục Thủy, biến Lục Đông Lương này thành thật."
Hà Ngọc Tú chỉ vào "Lục Đông Lương" nói: "Đây là người dưa lưới, lấy thứ này làm Lục Đông Lương e là không ổn? Huống hồ anh không có máu của Lục Đông Lương, làm sao có thể tạo ra người dưa lưới như vậy?"
Đúng vậy, đây đúng là người dưa lưới, cũng không phải dùng máu của Lục Đông Lương làm ra, chỉ là dáng người giống với Lục Đông Lương.
Nương tử dán một lớp đất sét lên người dưa lưới, sau khi nặn đi nặn lại đã trở thành Lục Đông Lương, từ bên ngoài hoàn toàn không nhìn ra sơ hở của Lục Đông Lương.
Nhưng bên ngoài là bên ngoài, về phương diện bên trong, người dưa lưới và Lục Đông Lương chênh lệch quá lớn.
"Tú Nhi à, Lục Đông Lương này là thật."
Lý Bạn Phong nhìn "Lục Đông Lương" nói: "Hà gia nói hắn là thật, Lý Thất nói hắn là thật, Mã Ngũ nói hắn là thật, Sở gia cũng nói hắn là thật.
Lục Xuân Oánh nói hắn là thật, Đoàn Thiếu Hà cũng phải nói hắn là thật, nhân chứng vật chứng, Bằng Chứng Như Núi, người này chính là thật!"
***
Thành Lục Thủy, nhà chính Lục gia.
Đoàn Thiếu Hà cả ngày lo lắng bất an, ăn ngủ không yên, sợ Lục Đông Lương đột nhiên xông vào nhà.
Nếu hắn ta muốn xông vào, mình sẽ liều mạng với hắn ta, sống chết cũng không thừa nhận hắn ta là thật, bất chấp tính mạng của mình, cũng phải bảo vệ con trai.
Vào đêm, một tên chi quải đến thông báo: "Phu nhân, Khâu đầu lĩnh đã trở về."
"Chí Hằng!" Đoàn Thiếu Hà vui mừng khôn xiết: "Mau mời vào, nhanh lên!"
"Hắn không tới một mình, Hà Ngọc Tú và Lý Thất cũng ở đó."
"Hà Ngọc Tú và Lý Thất?" Đoàn Thiếu Hà do dự một chút: "Bọn họ cũng coi như người nhà, mời vào luôn!"
Không bao lâu sau, Khâu Chí Hằng, Lý Thất, Hà Ngọc Tú đều vào nhà chính, Đoàn Thiếu Hà nói: "Ngọc Tú, Lý Thất, hai người ngồi ở đây một lúc, tôi có chuyện muốn nói riêng với Chí Hằng!"
Hà Ngọc Tú cười nói: "Thiếu Hà, sao lại nói vậy? Hơn nửa đêm mà chị đi nói chuyện riêng tư với một người đàn ông."
Đoàn Thiếu Hà cũng không để ý đến sự khó coi: "Đây là chuyện nhà của bọn tôi."
Khâu Chí Hằng nói: "Đoàn phu nhân, có chuyện gì cứ nói ở đây đi."
Đoàn Thiếu Hà lắc đầu: "Chuyện nhà không thể nói với người ngoài!"
Hà Ngọc Tú lên tiếng: "Thiếu Hà, tôi đã sớm biết chuyện trong nhà chị, ngày nào chị cũng dẫn Chương Hoài Nghĩa ra ngoài, làm như tôi không nhìn ra. Đứa bé kia chính là Nguyên Hải đúng không? Chị dùng kỹ pháp đổi hồn cho nó rồi!"
Đoàn Thiếu Hà run rẩy: "Hà Ngọc Tú, cô đừng nói bậy, cái gì mà đổi hồn? Trên đời này làm gì có loại chuyện này?"
Hà Ngọc Tú cười nói: "Thiếu Hà, chị cũng quá xem thường tôi rồi, tôi lăn lộn trên giang hồ nhiều năm như vậy, người quen biết tôi, ai mà không gọi một tiếng chị Tú? Tôi có thủ đoạn gì mà chưa từng thấy?
Thứ chị dùng chính là kỹ pháp tình tu, trao đổi cốt nhục, hai người có huyết thống đủ gần là có thể đổi hồn, nếu chị còn không chịu thừa nhận, tôi sẽ không quan tâm chuyện nhà chị nữa, chờ Lục Đông Lương trở về, con trai của chị sẽ không giữ được!"
Đoàn Thiếu Hà nhìn Hà Ngọc Tú, lắp bắp hỏi: "Đông Lương kia, là thật sao?"
Hà Ngọc Tú hừ một tiếng: "Cái nào là thật, không ai nói rõ được, tôi cảm thấy người có thể bảo vệ con trai của chị chính là thật!"
Đoàn Thiếu Hà kinh ngạc: "Lời này nghĩa là sao?"
Lý Thất nói: "Tôi có thể đưa cho bà một Lục Đông Lương, tôi cam đoan Lục Đông Lương này sẽ không giết con trai của bà."
Ban đầu, Đoàn Thiếu Hà không hiểu, suy nghĩ một hồi lâu, lắc đầu liên tục: "Các người đang cấu kết với nhau tính kế tôi!"
Khâu Chí Hằng lên tiếng: "Tuy rằng tôi không ở Lục gia nữa, nhưng tôi tuyệt đối sẽ không tính kế Lục gia, Đoàn phu nhân, nếu muốn bảo vệ Nguyên Hải, chỉ có một cách này."
Đoàn Thiếu Hà dù thế nào cũng không đồng ý, Hà Ngọc Tú thở dài: "Thiếu Hà, chị về phòng nghỉ ngơi trước đi, lát nữa tôi sẽ nói chuyện riêng với chị."
Đoàn Thiếu Hà trở về phòng, Hà Ngọc Tú đứng dậy cũng muốn đi, Lý Bạn Phong hạ giọng nói: "Chị thương lượng với bà ta thế nào?"
"Tôi học được chút bản lĩnh với Du Đào, chuyện này nói một lúc là có thể thông."
Lý Bạn Phong nghĩ mãi mà không hiểu, Du Đào thì có bản lĩnh gì chứ?
Khâu Chí Hằng lắc đầu, y cũng không quen biết Du Đào.
Qua một tiếng, Đoàn Thiếu Hà ra khỏi phòng, chỉnh trang lại quần áo, hít sâu một hơi nói: "Cứ làm theo lời các người nói đi!"
Lý Bạn Phong mỉm cười.
Rời khỏi dinh thự Lục gia, Lý Bạn Phong báo cho La Chính Nam: "Thông báo cho Lục Xuân Oánh, có thể trở về thành Lục Thủy rồi."
***
Thành Lục Thủy, đường Hưng Thanh, Hà Gia Khánh mua một tờ báo, dựa vào tường xem một lúc, lấy từ trong túi ra một đồng Đại Dương, ném vào bát xin ăn của tên ăn mày.
Tên ăn mày lắc lắc cái bát nói: "Thấy chưa, Lục Đông Lương đã trở lại, cậu thấy chuyện này là thật sao?"
Hà Gia Khánh mỉm cười: "Thật hay giả, ông còn không nhìn ra?"
Ăn Mày Lục Thủy lắc đầu: "Lần này ta thật sự không nhìn ra, ta cảm thấy hắn là thật."
Hà Gia Khánh đưa tờ báo cho Lục ăn mày: "Tôi phải tranh thủ thời gian gặp người này, người này rất có ích với tôi."