Tần Điền Cửu có một căn tiểu viện ở Dược Vương Câu, trong tiểu viện có một cây hòe già.
Trên cây hòe có một cô nương, lúc đó Lý Bạn Phong đã nhìn thấy nàng nhờ kỹ pháp Kim Tinh Thu Hào.
Không ngờ, lần gặp mặt thứ hai lại là ở chợ đen của thành phố Việt Châu.
Ánh mắt cô nương đờ đẫn, trang phục không khác gì lúc trước, trong tay vẫn nắm chặt lá hòe, mà nay đã trở thành hàng hóa trong chợ đen.
Mấy lá hòe này không biết từ đâu mà có, chẳng lẽ là từ tiểu viện của Tần Tiểu Bàn?
Nàng ta đến đây bao lâu rồi?
Những chiếc lá này vậy mà vẫn chưa khô héo?
Người phụ nữ bên cạnh hỏi: "Sao, ưng ý chưa? Cô nương này vừa có thể ngủ vừa có thể đánh!"
Lý Bạn Phong nói: "Cô nói cô ấy có tu vi tầng bảy, người này thuộc đạo môn gì?"
Người phụ nữ cười đáp: "Đạo môn này không thường thấy, cô ta là lãnh tu."
Lý Bạn Phong ngẩn ra: "Còn có đạo môn này nữa sao?"
"Nói là không thường thấy mà, mặt lạnh thân lạnh tâm cũng lạnh, đánh đâu thắng đó như băng sương, cô nương này, càng lạnh càng đánh giỏi."
Lý Bạn Phong cau mày: "Đánh giỏi như vậy thì tôi ngủ kiểu gì? Tôi đánh lại được cô ấy sao?"
Người phụ nữ nghiêm mặt nói: "Anh đừng để cô ấy lạnh, anh làm cho cô ấy nóng lên, lãnh tu một khi nóng lên sẽ không còn sức lực."
Lý Bạn Phong nhìn lên nhìn xuống người phụ nữ chợ đen này, hỏi: "Cô có phải thấy tôi dễ lừa, bịa đại một đạo môn ra để lừa tôi?"
Người phụ nữ dập tắt điếu thuốc: "Tôi làm nghề này đã mười năm rồi, anh ra ngoài hỏi thăm xem, có ai không biết Âm Tứ Nương tôi? Vì một vụ làm ăn với anh, tôi có thể tự đập bảng hiệu của mình sao?
Hơn nữa, cái sạp ở nhà Văn Hóa này có quy củ, nếu tôi giở trò với anh trong vụ mua bán này, về sau tôi còn có thể đặt chân ở đây nữa không?
Đây là hàng tốt từ Phổ La Châu đưa tới, tôi nói toàn là tiếng lóng Phổ La Châu, tôi cũng không biết anh có hiểu được hay không.
Âm Tứ Nương tôi không chỉ nổi tiếng ở Việt Châu, mà ở Phổ La Châu cũng là nhân vật có máu mặt, mua bán không thành vẫn là bạn bè, anh không hiểu chuyện cũng không sao, nhưng đừng nói chuyện khó nghe như vậy."
Lý Bạn Phong ngẩn ra: "Cô ở Phổ La Châu cũng là nhân vật có máu mặt?"
"Sao, anh không tin?"
Âm Tứ Nương cười lạnh một tiếng: "Anh có nghe nói qua Lục gia ở Phổ La Châu chưa? Gia chủ Lục gia, Lục Đông Lương, dưới trướng ông ta có một chi quải tên là Tả Vũ Cương, đó là anh kết nghĩa của tôi."
Lý Bạn Phong sửng sốt: "Cô nói Tả Vũ Cương là chi quải của nhà ai?"
"Lục gia!"
Lý Bạn Phong lại hỏi: "Vừa rồi cô nói gia chủ Lục gia là ai?"
"Lục Đông Lương!"
Lý Bạn Phong im lặng một lúc, hỏi: "Cô đã bao lâu không đến Phổ La Châu rồi?"
Âm Tứ Nương khó chịu: "Liên quan gì đến anh? Anh có muốn mua con quỷ bộc này hay không? Không muốn mua thì chúng ta xem con khác."
Lý Bạn Phong nhìn cô nương áo xanh nói: "Đã là hàng tốt từ Phổ La Châu tới, cô ra giá đi."
"Quỷ bộc tầng bảy, lại xinh đẹp như vậy, còn chưa bị ai động vào, đạo môn hiếm có, tu vi giữ nguyên vẹn, giá hai trăm, miễn trả giá."
"Hai trăm?" Lý Bạn Phong không hiểu ả nói loại tiền gì.
"Ngày đầu tiên đến chợ đen?" Âm Tứ Nương nhíu mày: "Chắc chắn không phải hai trăm đồng, mà là hai trăm vạn."
Hai trăm vạn mua một quỷ bộc tầng bảy, đạo môn còn hiếm có như vậy, giá này đối với Lý Bạn Phong mà nói cũng không tính là cao.
"Cho tôi số tài khoản, tôi chuyển tiền cho cô."
Mã Ngũ nhờ người mở tài khoản cho Lý Bạn Phong ở ngoại châu, hai trăm vạn không có gì khó.
Âm Tứ Nương lắc đầu nói: "Chúng tôi chỉ nhận tiền mặt, anh cứ đặt cọc trước, đợi gom đủ tiền mặt rồi quay lại tìm tôi."
Lý Bạn Phong mỉm cười, tiền mặt lại càng đơn giản, trong Tùy Thân Cư có.
Hắn rời khỏi nhà Văn Hóa trước, tìm một góc trên đường giấu chìa khóa, rồi quay lại Tùy Thân Cư.
Không lâu sau, Lý Bạn Phong đẩy hai vali vào rạp chiếu phim, gọi người bán đồ ăn vặt đi cùng, đến phòng VIP 205, trả tiền tại chỗ.
Thấy hai vali tiền mặt, Âm Tứ Nương giơ ngón tay cái lên nói: "Ông chủ này, rất bản lĩnh, hai trăm vạn tiền mặt, nói lấy là lấy ra được!"
Người bán đồ ăn vặt thúc giục: "Nhanh đếm tiền, xem kỹ thật giả."
Âm Tứ Nương đếm tiền ngay tại chỗ, nhìn tốc độ đếm tiền của ả thì biết ngay là dân buôn bán lão luyện, một xấp tiền cầm trên tay vuốt một cái, không sai một tờ nào, đếm rõ ràng rành mạch.
Mười phút sau, đếm xong hai trăm vạn, Âm Tứ Nương lập tức giao khế thư của cô nương này cho Lý Bạn Phong.
Đối với yểm tu mà nói, khế thư là vật quan trọng để khống chế quỷ bộc, nhưng Lý Bạn Phong không phải yểm tu, hắn cũng không biết sử dụng khế thư như thế nào.
Âm Tứ Nương không quan tâm những điều này, ả là người bán, chỉ cần tiền trao cháo múc là xong.
Cô nương áo xanh này tên là gì?
Phùng Vũ Thu.
Trên khế thư có ghi tên cô nương.
Lý Bạn Phong cầm khế thư, đang nghĩ xem làm thế nào để giao tiếp với cô nương này, thì không ngờ cô nương chủ động bước ra từ phía sau tấm rèm, đứng bên cạnh Lý Bạn Phong.
Âm Tứ Nương cười hề hề: "Cô nương này ưng anh rồi, ông chủ, tối nay chú ý thân thể nhé. Làm ăn với anh thật là sảng khoái, tôi tên Âm Lệ Đình, người ta gọi tôi là Âm Tứ Nương, ông chủ, anh xưng hô thế nào?"
Lý Bạn Phong nói: "Tôi họ Ông, tên Ông Chủ, người ta gọi tôi là Ông Chủ Lớn, hẹn gặp lại."
Nói xong, Lý Bạn Phong dẫn quỷ bộc đi, Âm Tứ Nương hơi nhíu mày, nhưng cũng không nói gì.
Người bán đồ ăn vặt rút lại hai mươi vạn tiền hoa hồng, xuống lầu tiếp tục trông coi việc buôn bán.
***
Trở về chỗ ở, Lý Bạn Phong để cô nương áo xanh ngồi trong phòng khách, Lý Bạn Phong hỏi: "Cô tên Phùng Vũ Thu?"
Cô nương gật đầu, không nói gì, trên mặt cũng không có biểu cảm.
Lý Bạn Phong lại hỏi: "Sao cô lại đến ngoại châu?"
Cô nương ngẩng đầu nhìn Lý Bạn Phong, nhìn rất lâu, vẫn không nói gì.
Cái gọi là lãnh tu này chẳng lẽ là lười tu?
Lý Bạn Phong không nói chuyện với nàng ta nữa, hắn lấy điện thoại ra, gọi cho La Chính Nam.
"Lão La, địa bàn cầu Diệp Tùng điều tra đến đâu rồi?"
"Thất gia, từ lúc tôi đến cầu Diệp Tùng đến giờ, tổng cộng tìm được mười bảy mảnh Phong Sa Thổ."
Phong Sa Thổ là cách gọi của Phổ La Châu đối với không gian ẩn hình, gió cát làm mờ mắt, khiến người ta không nhìn rõ, đất mà mắt không nhìn thấy được thì gọi là Phong Sa Thổ.
"Mười bảy mảnh đất này đều lớn cỡ nào?"
Theo ghi chép trên khế thư, hơn một nửa đất ở cầu Diệp Tùng đều là đất mà mắt thường không nhìn thấy được.
La Chính Nam đáp: "Chuyện này không nói được, Thất gia, đa số Phong Sa Thổ, tôi chỉ có thể mở cửa, nếu tôi vào trong thì sẽ không ra được."
Khi La Chính Nam thăm dò không gian ẩn hình, quả thật có gặp chút khó khăn này, hắn ta có thể tìm thấy lối vào, nhưng trong đa số trường hợp, hắn ta phải canh giữ lối vào, hắn ta vừa tiến vào không gian ẩn hình là lối vào sẽ đóng lại.
"Thất gia, tôi đã nghĩ đến việc tìm người giúp tôi, nhưng việc ngài giao cho tôi làm, chắc chắn liên quan đến bí mật, tôi không thể để người khác biết."
Lão La làm việc quả thật chu toàn, Lý Bạn Phong nói: "Anh ghi nhớ lối vào, đợi tôi quay lại rồi chúng ta sẽ kiểm tra kỹ lưỡng, tôi muốn tìm hai người, việc này còn cần anh giúp đỡ."
"Thất gia cứ phân phó."
"Tần Điền Cửu của Tam Anh Môn, giúp tôi tìm hiểu tình hình gần đây của cậu ta, nếu tìm được người này, giúp tôi chuyển lời cho cậu ta một câu.
Còn có một người tên Âm Lệ Đình, biệt hiệu Âm Tứ Nương, tự xưng là em gái kết nghĩa của Tả Vũ Cương, anh giúp tôi hỏi lão Tả xem có chuyện này không."
"Ngài đợi tin của tôi."
Lý Bạn Phong vừa cúp điện thoại, cô nương áo xanh Phùng Vũ Thu đứng dậy, đưa tay ra, khoa tay múa chân với Lý Bạn Phong.
Hai tay nàng vẽ thành một vật hình cầu rất lớn, như thể đang so sánh với một quả dưa hấu lớn.
Hai tay nàng lại từ từ xích lại gần nhau, như thể vật hình cầu kia lại nhỏ đi.
Môi nàng mở ra rồi lại khép lại, nàng muốn nói, nhưng lại không nói nên lời.
Trên mặt nàng luôn không có biểu cảm, nhưng đôi mắt lại nhìn chằm chằm Lý Bạn Phong.
Một quả cầu lớn, nhỏ đi.
Lý Bạn Phong hỏi: "Cô nói là Tần Tiểu Bàn? Tần Tiểu Bàn gầy đi?"
Phùng Vũ Thu gật đầu.
"Cô đến ngoại châu tìm cậu ta?"
Phùng Vũ Thu há miệng, nhưng vẫn không nói nên lời, tuy không có biểu cảm, nhưng Lý Bạn Phong có thể cảm nhận được nàng thật sự rất lo lắng.
Rốt cuộc nàng muốn bày tỏ điều gì?
Nương tử có thể biết không?
Lý Bạn Phong không muốn đưa Phùng Vũ Thu vào Tùy Thân Cư, một khi đã đưa vào, Lý Bạn Phong không thể để nàng sống sót mà ra ngoài được.
Đưa nương tử ra, hỏi nàng ta vài câu?
Người từng gặp nương tử, cũng không mấy ai sống sót.
Lý Bạn Phong sắp xếp một phòng ngủ cho Phùng Vũ Thu, để con lắc đồng hồ trông coi.
Hắn trở về Tùy Thân Cư một mình, hỏi nương tử: "Có đạo môn lãnh tu này sao?"
Hồng Oánh trả lời: "Tướng công à, có đạo môn này, chạm nước thành băng, rất lợi hại..."
Chát!
Một cái tát giáng xuống, đánh cho Hồng Oánh run lên, máy hát tức giận nói: "Cái gì cũng không hiểu, còn mặt dày nói bừa!"
Hồng Oánh xoa quả đào: "Ta nói sai chỗ nào?"
Máy hát không để ý đến Hồng Oánh, quay sang nói với Lý Bạn Phong: "Tướng công bảo bối, chạm nước thành băng, đó là hàn tu, khác với lãnh tu.
Thứ mà đạo môn lãnh tu này tu luyện chính là tính tình, người càng lạnh lùng thì chiến lực càng cao, thiếp chưa từng thấy lãnh tu Vân Thượng, nhưng từng thấy một lãnh tu Địa Bì tầng bảy đánh bại văn tu tầng chín.
Đạo môn này quả thật rất mạnh mẽ, nhưng một khi trở nên nóng, chiến lực sẽ nhanh chóng giảm sút, lãnh tu tầng bảy này cuối cùng bị một tên võ tu tầng ba giết chết, đủ thấy sự đặc biệt của đạo môn này."
Tầng bảy thắng tầng chín, lại chết trong tay tầng ba, đạo môn này thật quá kỳ ảo.
"Nương tử, rốt cuộc thế nào là lạnh, thế nào là nóng?"
Nương tử nhắm vào quả đào Hồng Oánh, hung hăng tát một cái, Hồng Oánh run lên.
"Tướng công à, giống như tiện nhân Hồng Oánh này, nếu thiếp cả ngày không để ý đến ả, không mắng ả, cũng không đánh ả, ả sẽ như không sống nổi, đó chính là lạnh.
Nếu thiếp chải đầu, vẽ mày, thoa son phấn cho ả, lại nô đùa cùng ả một lúc, nói đùa vài câu, ả sẽ vui như hoa nở, đó chính là nóng.
Lãnh tu phải lạnh lùng với người khác, như vậy mới có thể tăng tu vi, thêm chiến lực, cho nên nếu lãnh tu muốn có thành tựu thì phải không vướng không bận, vô tình vô nghĩa, một khi động chân tình với người khác, sẽ gặp nguy hiểm đến tính mạng."
Phùng Vũ Thu luôn vội vàng tìm Tần Tiểu Bàn, chẳng lẽ là động chân tình với Tiểu Bàn?
Chính vì động chân tình, mới dẫn đến việc nàng ta bị thu phục, trở thành quỷ bộc?
Đây chỉ là suy đoán.
Lý Bạn Phong kể chuyện của Phùng Vũ Thu cho máy hát nghe: "Nàng muốn nói vài chuyện, nhưng lại không nói ra được, ta đoán cô nương này khi còn sống không thể nói chuyện, nương tử có cách nào giao tiếp với nàng ta không?"
"Tướng công à, đa số lãnh tu không biết nói, đây không phải vì họ mắc bệnh gì, mà là để tránh động chân tình, lãnh tu từ khi nhập môn rất ít nói chuyện với người khác, đến một cấp độ nhất định, muốn nói nhưng lại không mở miệng được.
Đến một cấp độ nhất định nữa, họ không viết được chữ, không vẽ được tranh, vui không cười, buồn không khóc, những gì muốn bày tỏ đều không thể hiện rõ ràng được, coi như biến thành người gỗ."
Vậy là trùng khớp rồi.
Trạng thái của Phùng Vũ Thu chính là như vậy, gần như hoàn toàn mất đi khả năng biểu đạt.
"Nương tử, có biện pháp hạn chế vong hồn không?"
Máy hát suy nghĩ một lúc rồi nói: "Tướng công, biện pháp hạn chế vong hồn thì tiểu thiếp cũng biết một ít, nhưng không thể khống chế vong hồn làm việc như yểm tu."
Lý Bạn Phong nói: "Ta cũng không muốn khống chế nàng ta, chỉ lo lúc ta không có mặt, nàng ta sẽ gây ra chuyện, dù sao người này cũng là lãnh tu tầng bảy."
Máy hát nói: "Nếu tiểu thiếp mang theo chiến lực, chế ngự nàng ta cũng không khó, nhưng lão gia tử nhà chúng ta tuyệt đối sẽ không cho phép thiếp mang chiến lực ra ngoài."
Lý Bạn Phong hỏi: "Lão gia tử, chuyện này có thể biến báo hay không?"
Tùy Thân Cư lập tức từ chối: "Không thể thương lượng!"
Dù Lý Bạn Phong đưa ra bao nhiêu thứ tốt, Tùy Thân Cư cũng không đồng ý cho máy hát mang chiến lực ra ngoài.
Máy hát nói: "Tướng công à, chàng cũng đừng làm khó lão gia tử, cho dù hắn thả tiểu thiếp ra ngoài, tiểu thiếp cũng không tiện gặp cô nương kia."
Lý Bạn Phong gật đầu: "Ta cũng lo lắng về chuyện này, ta muốn để máy chiếu phim làm phép che mắt, không cho nàng ta nhìn thấy nương tử."
"Chi bằng để cho bớt rườm rà, thà rằng đặt ra quy củ với nàng ta, lãnh tu tuy bạc tình bạc nghĩa, nhưng vẫn nói đạo lý."
Lý Bạn Phong đặt ra ba quy củ, ra khỏi Tùy Thân Cư, nói cho Phùng Vũ Thu.
Quy củ thứ nhất, khi Lý Bạn Phong có mặt, phải nghe theo mệnh lệnh của Lý Bạn Phong.
Quy củ thứ hai, khi Lý Bạn Phong không có mặt, không được rời khỏi nơi ở này.
Quy củ thứ ba, gặp tình huống bất ngờ, Lý Bạn Phong không có mặt, phải nghe theo mệnh lệnh của con lắc đồng hồ Hàm Huyết.
Nếu như vi phạm ba quy củ này, con lắc đồng hồ Hàm Huyết sẽ hủy khế thư của Phùng Vũ Thu, Phùng Vũ Thu sẽ hồn phi phách tán.
Nói thật, ba quy củ này không dễ tuân thủ, nhất là quy củ thứ ba, Phùng Vũ Thu là tu giả tầng bảy, bảo nàng nghe theo mệnh lệnh của một món pháp bảo, đối với nàng mà nói hình như có chút khó chấp nhận.
Nhưng Phùng Vũ Thu đã đồng ý, đây chính là ưu điểm của lãnh tu, nàng không dễ dàng động tình, cũng không dễ dàng tức giận, nàng tin tưởng Lý Bạn Phong, Lý Bạn Phong sắp xếp kiểu gì cũng được.
Tối hôm đó, Phùng Vũ Thu ngủ ở phòng khách, Lý Bạn Phong ngủ trong Tùy Thân Cư.
Sáng hôm sau, Lý Bạn Phong đến Cục Ám Tinh, bảo Bánh Trôi lấy tư liệu về chợ đen ra.
Cục Ám Tinh đã nhiều lần tiến hành công tác dọn dẹp chợ đen, riêng chợ đen ở nhà Văn Hóa, trước sau đã quét tận mười mấy lần, lần nào cũng ra tay nặng nề, lần nào cũng thu hoạch lớn, nhưng không bao lâu sau lại ngóc đầu dậy.
Bánh Trôi đề nghị với Lý Bạn Phong: "Thất gia, tôi đề nghị chúng ta triển khai một chuyên án, triệt để nhổ tận gốc căn bệnh này!"
"Nhổ tận gốc?"
Lý Bạn Phong lắc đầu: "Nếu là một cái nhọt thì có thể nhổ tận gốc, nhưng đây rõ ràng là một bức tranh, vẽ rồi lại xóa, xóa rồi lại vẽ, làm sao nhổ tận gốc?"
Bánh Trôi hạ giọng nói: "Tôi biết thành viên chợ đen và nhân viên nội bộ của chúng ta có cấu kết, tôi còn nắm được một số manh mối."
Lý Bạn Phong lại lắc đầu: "Đây không phải cấu kết, mà là ngầm cho phép, Trần đội trưởng bình thường không dạy cô những điều này sao?"
Bánh Trôi cúi đầu, hai má lại bắt đầu đỏ lên: "Đội trưởng có nói qua, nhưng tôi cứ cảm thấy... Thôi bỏ đi, Thất gia lại muốn cười tôi rồi."
Lý Bạn Phong không cười, hắn rất nghiêm túc xem xét tư liệu, giữa chừng hỏi Bánh Trôi không ít vấn đề.
Xem xong tư liệu về chợ đen, Lý Bạn Phong bảo Bánh Trôi lấy cho hắn một số tư liệu về lãnh tu.
Bánh Trôi suy nghĩ một lúc, nhanh chóng lấy ra một phần tư liệu.
Lý Bạn Phong nhìn tên tư liệu: băng phong giả.
Tư liệu này giới thiệu đặc điểm chiến đấu và một số thuật pháp ám năng của băng phong giả, cũng chính là kỹ pháp theo cách gọi của Phổ La Châu.
Kỹ pháp đầu tiên mà Lý Bạn Phong nhìn thấy là Hàng Ôn Thuật, lợi dụng việc giảm nhiệt độ để hóa giải đòn tấn công của vũ khí nhiệt độ cao, nâng cao khả năng sống sót trong môi trường nhiệt độ cao...
Lý Bạn Phong xem lướt qua tư liệu về băng phong giả, lắc đầu nói: "Đây không phải lãnh tu, mà là hàn tu."
Bánh Trôi có chút hoang mang: "Chức nghiệp liên quan đến giá lạnh, tôi chỉ biết mỗi cái này."
Lý Bạn Phong nói: "Đưa hết tư liệu về các chức nghiệp khác cho tôi, tôi sẽ so sánh từng cái một."
Bánh Trôi lấy ra một chồng tư liệu, Lý Bạn Phong xem xét từng cái một.
Trong tư liệu cô lấy ra, tổng cộng giới thiệu hai mươi tám chức nghiệp, Lý Bạn Phong có thể thông qua giới thiệu chức nghiệp để tìm ra đạo môn tương ứng của những chức nghiệp này.
Nhưng ở đây quả thật không có chức nghiệp nào phù hợp với đặc điểm của lãnh tu, không chỉ không có lãnh tu, mà phụng tu, nê tu, giang tu, tang tu, điện tu,...
Rất nhiều đạo môn không thường thấy, đều không có trong đó, ngay cả du tu của Bóng Đèn cũng không có, càng không cần nói đến loại đạo môn đã tuyệt tích nhiều năm như ngu tu.
Lý Bạn Phong lắc đầu: "Tư liệu của cô không đầy đủ!"
Bánh Trôi nói: "Với quyền hạn hiện tại của tôi, chỉ có thể xem tư liệu tầng này, tư liệu tầng cao hơn cần quyền hạn cao hơn mới có thể xem."
Lý Bạn Phong nghiêm mặt hỏi: "Hiện tại tôi là tầng nào? Tôi là phó cục trưởng, còn không cho tôi xem sao?"
"Hiện tại ngài… Vẫn chưa có quyền hạn, quyền hạn xem tư liệu mật cần phải được cục trưởng phê duyệt..." Bánh Trôi không tìm được cách nói uyển chuyển hơn, chỉ có thể nói thẳng.
"Ông ta lại chưa cho tôi quyền hạn?"
Lý Bạn Phong cầm điện thoại lên, gọi cho Thân Kính Nghiệp: "Tiểu Thân, đến văn phòng tôi một chuyến!"
Chuyện gì vậy?
Hắn bảo Thân cục trưởng đến văn phòng hắn?
Mặt mày Bánh Trôi tái mét, không dám ở lại đây nữa, đứng dậy nói: "Thất gia, tôi đi trước."
Lý Bạn Phong hỏi: "Chuyện gì mà vội vàng vậy?"
"Tôi mót quá, đi vệ sinh..."
"Không thể nhịn thêm một chút nữa sao? Đợi Tiểu Thân đến, nói xong chuyện rồi hẵng đi."
Bánh Trôi liên tục lắc đầu: "Tôi không nói nữa, Thất gia, tôi không nhịn nổi nữa, thật sự không được nữa..."
Nói xong, Bánh Trôi nhanh chóng rời khỏi văn phòng, mười mấy phút sau, Thân Kính Nghiệp mặt mày sa sầm bước vào: "Lý cục trưởng, tìm tôi có việc gì?"
"Tiểu Thân, chúng ta nói chuyện một chút về quyền hạn tài liệu mật, chuyện này, thái độ làm việc của ông cần phải nghiêm chỉnh, hiệu suất làm việc cần phải nâng cao..."
Mười phút sau, Thân Kính Nghiệp cho Lý Bạn Phong quyền xem tài liệu mật, nhưng việc in phát tài liệu còn cần thời gian.
Ông ta cho quyền xem tất cả tài liệu mật sao?
Lý Bạn Phong rất nghi ngờ điều này.
Uy lực của kỹ pháp ngu tu không cần phải bàn, nhưng Lý Bạn Phong cảm thấy mình vẫn chưa chạm tới được một số bí mật sâu xa hơn.
***
Lý Bạn Phong mất hai ngày để xem xét các loại tư liệu, trong hai ngày này, tình trạng của Phùng Vũ Thu rất ổn định, theo như lời kể của con lắc đồng hồ Hàm Huyết, cả ngày nàng ta đều ngồi trong phòng với vẻ mặt vô cảm.
Trở về chỗ ở, Lý Bạn Phong muốn dùng những cách khác để giao tiếp với Phùng Vũ Thu, nhưng thử nhiều cách, Phùng Vũ Thu vẫn không thể hiện ra được khả năng biểu đạt đầy đủ.
Đến tối, Lý Bạn Phong muốn đến chợ đen một chuyến nữa, trực tiếp tìm hiểu tình huống từ Âm Tứ Nương, thì La Chính Nam đột nhiên gọi điện đến: "Thất gia, địa chỉ của ngài ở đâu?"
Lý Bạn Phong nói địa chỉ, La Chính Nam trả lời: "Một tiếng nữa tôi sẽ đến."
"Lão La, anh đang ở đâu?"
"Tôi đã đến Việt Châu, có vài việc đúng lúc muốn báo cáo trực tiếp với ngài."
La Chính Nam đến Việt Châu rồi?
Hôm kia không phải hắn ta còn ở cầu Diệp Tùng sao?
Lý Bạn Phong cảm thấy rất khó hiểu, hơn ba mươi phút sau, La Chính Nam thật sự đã đến.
Thấy toàn thân hắn ta ướt sũng, không biết là mồ hôi hay nước, Lý Bạn Phong vội lấy một bộ quần áo khô cho hắn ta thay.
La Chính Nam nói: "Thất gia, tôi đã hỏi giúp ngài chuyện của Âm Tứ Nương, Tả Vũ Cương căn bản không có em gái kết nghĩa nào như vậy, người này đến từ đâu, Tả Vũ Cương cũng không rõ."
Lý Bạn Phong gật đầu: "Tin tức về Tần Điền Cửu thì sao?"
La Chính Nam nói: "Tần Điền Cửu nửa tháng trước hình như gặp chút chuyện, đột nhiên mất tích khỏi Tam Anh Môn, đến nay vẫn chưa có ai biết tin tức gì về cậu ta."
Lý Bạn Phong nhíu mày: "Chuyện này trước đây sao không có ai nói cho tôi biết?"
"Tôi cũng thấy kỳ lạ, còn gọi người đi tìm hiểu, lúc Tần Điền Cửu vừa xảy ra chuyện, Đại Kim Ấn Thẩm Tiến Trung của Tam Anh Môn từng muốn báo cáo chuyện này cho ngài, nhưng vẫn chưa có cơ hội, bởi vì lúc đó chuyện của Hạ Thư Dân vẫn chưa xử lý xong, lúc đó ngài cũng bị mắc kẹt ở cầu Diệp Tùng.
Sau đó đợi chuyện xử lý xong, ngài đã đi không ít nơi, gặp không ít người, nhưng chưa từng hỏi đến Tần Điền Cửu, Thẩm Tiến Trung cho rằng ngài và Tần Điền Cửu xảy ra mâu thuẫn, nên cũng không báo cáo chuyện này cho ngài, hắn tiếp tục phái người tìm kiếm tung tích của Tần Điền Cửu, tìm lâu như vậy nhưng vẫn không có tin tức."
Lý Bạn Phong nhíu mày: "Gặp chuyện chỉ biết đoán mò, tâm tư này của Thẩm Tiến Trung không dùng đúng chỗ."
Lúc sắp đi, Lý Bạn Phong quả thật đã quên mất Tiểu Bàn, đó là vì Tiểu Bàn có địa vị cao ở Tam Anh Môn, trên người còn mang theo một con Tràng Lộc Tàm, tu vi tiến bộ thần tốc, Lý Bạn Phong cũng không nghĩ ra được còn có chuyện gì cần phải lo lắng cho cậu ta.
Không ngờ người anh em này thật sự xảy ra chuyện.
Lý Bạn Phong nói với La Chính Nam: "Anh liên lạc với Mã Ngũ, bảo hắn phái người đi tìm Tần Điền Cửu, vừa có tin tức thì lập tức báo cho tôi."
La Chính Nam gật đầu đồng ý, sau đó lấy ra một tấm bản đồ, bản đồ được bọc trong túi đặc biệt của hắn ta, không bị ướt.
"Thất gia, đây là Phong Sa Địa mà tôi tìm được ở cầu Diệp Tùng, đều được đánh dấu trên bản đồ.
Tôi đã đi qua không ít nơi ở Phổ La Châu, mỗi khi đến một nơi, tôi thường tìm kiếm Phong Sa Địa, mỗi một địa bàn ở Phổ La Châu ít nhiều đều có Phong Sa Địa, nhưng nhiều như ở cầu Diệp Tùng là lần đầu tiên tôi nhìn thấy.
Tôi cảm thấy cầu Diệp Tùng có lẽ rất đặc biệt, tôi lo lắng nếu tìm được một nửa, có thể sẽ gặp chuyện không may, cho nên giao tấm bản đồ này cho ngài trước, đừng để đến lúc tôi uổng công vô ích, cũng không để lại được thứ gì."
Lý Bạn Phong nhận lấy bản đồ, đưa cho La Chính Nam một tờ giấy tờ đất: "Lão La, đừng đi điều tra nữa, nghe anh nói vậy, tôi cũng sợ anh xảy ra chuyện.
Sau này còn nhiều cơ hội, đợi tôi quay lại cầu Diệp Tùng, chúng ta cùng nhau điều tra, cũng có người hỗ trợ lẫn nhau.
Trước đây tôi có mua một quán cơm ở thành Lục Thủy, vẫn để đó, cũng chưa có thời gian khai trương, giao cho anh vậy."
La Chính Nam liên tục nói lời cảm ơn, hỏi Lý Bạn Phong một câu: "Thất gia, ngài định nghỉ ngơi, hay là muốn ra ngoài đi dạo?"
Lý Bạn Phong biết La Chính Nam có chuyện muốn nói: "Còn sớm, ra ngoài đi dạo cũng được."
La Chính Nam nói: "Lúc này đi dạo công viên là thích hợp nhất, cảnh đêm công viên đẹp, lại yên tĩnh."
Đêm khuya, La Chính Nam dẫn Lý Bạn Phong đến công viên Hoa Hồ: "Thất gia, ngài bơi lội thế nào?"
"Cũng được."
"Vậy ngài đi theo tôi!"
La Chính Nam đến bên cạnh một căn biệt thự, lấy ra một máy phát điện quay tay từ trong túi bên hông, bắt đầu phát điện.
Khoảng năm phút sau, Lý Bạn Phong phát hiện mặt đất dưới chân xuất hiện biến hóa, mặt xi măng vốn cứng rắn, dần dần mềm đi.
Khuyên tai Khiên Ti nhắc nhở: "Lão gia, có động tĩnh."
Lý Bạn Phong mơ hồ nghe thấy tiếng khóc.
Chưa kịp phân biệt nguồn gốc tiếng khóc, La Chính Nam đã tăng cường dòng điện, mặt đất nhanh chóng biến thành mặt hồ.
La Chính Nam rơi xuống hồ, Lý Bạn Phong theo sát phía sau.
Lặn xuống đáy hồ sâu, La Chính Nam tiếp tục phát điện dưới nước.
Một con cá chép gấm và một con cua màu xanh đen cùng xem náo nhiệt bên cạnh.
Dòng điện đột nhiên tăng mạnh, cá chép gấm run lên, ngất xỉu, bụng hướng lên trên, nổi lên mặt nước.
Con cua vẫn ổn, dưới sự thúc đẩy của lòng hiếu kỳ, nó bơi theo La Chính Nam đến trung tâm hồ.
Ở trung tâm hồ có một xoáy nước, La Chính Nam và Lý Bạn Phong bị hút vào xoáy nước, con cua hối hận, nó không muốn đi theo.
Nhưng lực hút của xoáy nước quá lớn, con cua vùng vẫy một hồi, cũng bị cuốn vào xoáy nước.
Ở trung tâm xoáy nước, dòng nước không ngừng dâng lên, con cua bị đẩy lên mặt hồ.
Trong bụi cây bên bờ hồ, một con cua đốm hoa đang nhìn chằm chằm nó.
Thật kỳ lạ.
Trước đây đồng loại mà nó nhìn thấy đều có màu xanh, tại sao con cua này lại có đốm hoa?
Con cua đến từ công viên Hoa Hồ quan sát một lượt, phát hiện môi trường sống của nó đã khác.
Lý Bạn Phong lau nước trên mặt, nhìn bầu trời đêm đầy sương mù, nói với La Chính Nam: "Đây là tân địa?"
La Chính Nam gật đầu.
"Ngoại châu cũng có tân địa?"
La Chính Nam thở hổn hển một hồi rồi nói: "Chuyện này tôi cũng không hiểu rõ, năm năm trước, tôi đến thôn Thiết Môn một lần, lúc đó là muốn đến tân địa săn bắn.
Tân địa ở thôn Thiết Môn có một loại quả hồng da xanh, từ tính rất tốt, tôi nhảy vào từ hồ Đào Hoa, tìm trong tân địa một ngày, tìm được loại quả hồng này, nhưng không ngờ cây hồng này rất biết đánh, tôi chỉ hái một quả hồng mà đã bị cây hồng này đuổi đánh hai ngày hai đêm.
Đợi đến khi cắt đuôi được cây hồng này, tôi cũng chạy vào sâu trong tân địa, ở sâu trong tân địa, tôi phát hiện một mảnh Phong Sa Thổ, chính là không gian ẩn hình mà Thất gia ngài nói.
Lúc đó thiết bị của tôi không tốt lắm, mất tận hai ngày mới mở được mảnh Phong Sa Địa này ra, lúc đầu tôi chỉ muốn nhìn bên ngoài một cái, không muốn đi vào, bởi vì đi vào có thể sẽ không ra được.
Nhưng tôi không ngờ cây hồng kia lại đuổi theo, lúc trước không đề phòng, mà lúc đó tôi cũng không có chỗ nào để chạy, chỉ có thể chui vào Phong Sa Địa, đi lòng vòng trong Phong Sa Địa nửa tháng trời, thứ gì có thể ăn đều bị tôi ăn hết, tôi suýt nữa chết đói ở chỗ này.
Sau đó tôi tìm được cái hồ này, trong hồ này, tôi cảm nhận được một lối ra, bên ngoài lối ra vậy mà lại là ngoại châu.
Đó là lần đầu tiên tôi đến ngoại châu, người ta tưởng tôi nhảy hồ tự tử, cứu tôi lên khỏi hồ, còn khuyên nhủ tôi một hồi lâu.
Tôi nói tôi chỉ là đói, vô tình rơi xuống hồ, có người tốt bụng mua cho tôi một ổ bánh mì, một chai nước khoáng, lúc đó tôi thật sự đói lắm rồi, nhưng đợi đến khi ăn xong bánh mì, ngẩng đầu lên nhìn, thì người tốt bụng kia cũng không biết đã đi đâu, ân tình này tôi cũng chưa trả được.
Đợi đến tối, tôi lại đi mua chút đồ ăn, quay lại đáy hồ, mở lối ra, trở lại tân địa này, mò mẫm đi về gần một tháng, cuối cùng cũng quay lại thôn Thiết Môn.
Hai vùng tân địa nối liền với nhau, một vùng thông đến ngoại châu, một vùng thông đến thôn Thiết Môn, chuyện này tôi vẫn luôn không hiểu rõ, nhưng tôi cũng chưa từng nói cho ai biết.
Thất gia, trước đây tôi từng nói với ngài, ngài không cần lo lắng chuyện của thôn Thiết Môn, với tốc độ của tôi, một ngày một đêm có thể đi từ đây đến thôn Thiết Môn, với tốc độ của ngài thì cũng chưa đến nửa ngày."
"Nửa ngày." Lý Bạn Phong nhìn về phía xa: "Lão La, anh lập đại công rồi."
Vừa dứt lời, bụi cây bên hồ rung lên xào xạc.
Lý Bạn Phong hỏi: "Ở đây có dị quái sao?"
La Chính Nam gật đầu: "Có, chất lượng cũng không tệ."
"Đã có dị quái, vậy ở đây có Địa Đầu Thần không?"
La Chính Nam nghĩ một chút rồi nói: "Hẳn là có."
Lý Bạn Phong nghĩ ngợi rồi lại hỏi: "Vậy Địa Đầu Thần ở đây từ đâu mà đến? Là sinh ra ở đây, hay là do nội châu sắc phong?"