Virtus's Reader
Phổ La Chi Chủ

Chương 623: CHƯƠNG 621: DƯƠNG XA TRẬN

Lý Bạn Phong ra sức giải thích rõ ràng mọi chuyện với Lục Thiên Kiều: “Về trận quyết đấu giữa người bán hàng rong và người trên trời, có lẽ là xuất phát từ một tin đồn, bây giờ mọi chuyện cơ bản đã được điều tra rõ ràng…”

“Không có lửa làm sao có khói, chắc chắn không đơn giản chỉ là tin đồn!”

Lục Thiên Kiều hoàn toàn không nghe giải thích: "Ta đi tìm người bán hàng rong, ta có thể cảm ứng được hắn, hắn còn sống, hắn chắc chắn còn sống.”

Vừa nói, Lục Thiên Kiều vừa không ngừng xoa thái dương, nàng ta đang tập trung tinh thần: “Chắc là hắn đang ở chính địa, một chính địa từng hoang vu, suýt chút nữa biến thành cựu thổ, hắn ở đó, ta có thể tìm thấy hắn…”

Lý Bạn Phong hỏi: “Vừa rồi không phải cô nói hắn ở trong nhà cô sao?”

Lục Thiên Kiều lắc đầu: “Ta muốn, ta thật sự muốn, ta muốn hắn cả đời đều ở trong nhà ta, hắn muốn gì ta cho cái đó, ta sẽ cho hắn bất cứ thứ gì ta có thể cho! Không cho được ta cũng nghĩ cách cho hắn!”

Lý Bạn Phong nhíu mày: “Cô cho hắn hay không thì chưa nói, cô lừa tôi làm gì?”

Tâm trạng Lục Thiên Kiều không ổn định lắm, chưa đợi Lý Bạn Phong nói hết lời, nàng ta đã nhảy lên, rời khỏi nhà gỗ.

Lý Bạn Phong đuổi theo, tu vi của hắn không bằng Lục Thiên Kiều, nhưng dù sao lữ tu cũng có ưu thế về tốc độ, chạy mười mấy phút, Lý Bạn Phong đuổi kịp Lục Thiên Kiều: “Em dâu, cô nói cô có cảm ứng, đây không phải là lại lừa tôi chứ?”

“Ta không lừa ngươi, nhiều năm như vậy, cảm ứng giữa ta và hắn chưa bao giờ đứt đoạn.”

Chẳng trách Triệu Lãn Mộng bảo Lý Bạn Phong tìm tới vị tình nhân này, quan hệ giữa nàng ta và người bán hàng rong đặc biệt như vậy.

Lý Bạn Phong nói: “Vậy chúng ta cùng đi tìm, tìm được người bán hàng rong rồi, chúng ta đều yên tâm.”

Lục Thiên Kiều dừng bước, trước tiên nhìn vào mắt Lý Bạn Phong, sau đó lại nhìn phía sau Lý Bạn Phong.

Nhìn một lúc, Lục Thiên Kiều hỏi: “Có phải tiện nhân kia bảo ngươi tới tìm ta không?”

Lý Bạn Phong nghiêm túc suy nghĩ, Triệu Lãn Mộng có phải tiện nhân hay không.

Cân nhắc kỹ lưỡng, Lý Bạn Phong nghiêm túc trả lời: “Chắc là không phải.”

Lục Thiên Kiều cười lạnh: “Tiện nhân kia bảo ngươi tới đây dò la tin tức, muốn thông qua ta để tìm người bán hàng rong đúng không?”

Nàng ta nói đúng, Triệu Lãn Mộng muốn Lý Bạn Phong thông qua tình nhân này để tìm người bán hàng rong, nhưng Lý Bạn Phong vẫn luôn cảm thấy Triệu Lãn Mộng không tính là tiện nhân.

Thấy Lý Thất cả buổi không nói gì, Lục Thiên Kiều cười lạnh một tiếng: “Thật uổng công hắn coi ngươi là huynh đệ, ngươi lại bán đứng hắn như vậy?”

Lý Bạn Phong cảm thấy lời này không đúng: “Chúng ta có thể nói rõ ràng một chút không, tôi bán đứng ai?”

Lục Thiên Kiều không muốn nói nhiều, nàng ta run mũi chân, đá một viên đá bay thẳng về phía mặt Lý Bạn Phong.

Viên đá lập tức tách thành hơn trăm viên, trong nháy mắt đã vây quanh Lý Bạn Phong, có thể thấy Lục Thiên Kiều ra tay còn tàn nhẫn hơn nhiều so với trước đó.

May mà Lý Bạn Phong đang ở dưới mặt đất, linh hoạt hơn so với ở trên không trung, đợi hắn tránh được hơn trăm viên đá này, bóng dáng Lục Thiên Kiều đã không còn thấy đâu.

Trên mặt đất không thấy dấu chân, trong rừng cũng không có dấu vết, Lý Bạn Phong đang nghĩ xem nên đuổi theo kiểu gì, máy chiếu phim đột nhiên truyền đến tín hiệu: “Điện thoại đơn giản reo.”

Lý Bạn Phong nhận điện thoại của La Chính Nam, La Chính Nam đang cùng Mã Ngũ quản lý việc làm ăn ở cầu Hoàng Thổ, không ngờ cầu Hoàng Thổ lại xảy ra chuyện lớn.

Một tên phu kéo xe đến cầu Hoàng Thổ, bên cạnh còn có mấy chục tên trợ thủ.

Bọn họ đánh trọng thương Địa Đầu Thần Tần Bất Lậu, bắt con gái của Tần Bất Lậu là Tiểu Tần cô nương, ép Tần Bất Lậu lập tức giao ra khế thư.

“Phu kéo xe trông ra sao?”

La Chính Nam cũng khó hình dung: “Ngũ gia nói hắn quen người này, trước đây từng qua lại với hắn.”

Phu kéo xe ở Dược Vương Câu?

Tên nhát gan này, lúc trước muốn giúp hắn ta lấy lại cầu Hoàng Thổ, hắn ta lại nhụt chí trước mặt Tần Bất Lậu, không dám ra tay.

Bây giờ Tần Bất Lậu đã làm cho cầu Hoàng Thổ khởi sắc, hắn ta lại quay về cướp địa bàn?

Đây không giống chuyện mà phu kéo xe sẽ làm ra.

Lục Thiên Kiều có cảm ứng với người bán hàng rong, có lẽ nàng ta sẽ nhanh chóng tìm được ông ấy, thay vì chạy lung tung, chi bằng đợi tin tức của nàng ta.

Nhưng chuyện ở cầu Hoàng Thổ không thể đợi được, Lý Bạn Phong cảm thấy có điều quái lạ.

Lục Thiên Kiều vừa rồi nói một chính địa suy tàn, suýt chút nữa biến thành cựu thổ.

Nơi nàng ta nói chẳng lẽ cũng là cầu Hoàng Thổ?

Đây thật sự là cảm ứng từ người bán hàng rong sao?

Người bán hàng rong đến cầu Hoàng Thổ làm gì?

***

Cầu Hoàng Thổ, đầu của Đông Kiều, Mã Ngũ bước tới trước mặt phu kéo xe, đưa cho hắn ta một điếu thuốc: “Đại ca, chuyện này không thể hòa hoãn sao?”

Phu kéo xe nhận thuốc, châm lửa, nhìn Mã Ngũ nói: “Người anh em, nể mặt cậu nên tôi mới đợi đến hôm nay, nếu không đầu của Tần Bất Lậu đã bị tôi hái rồi.”

Hắn ta không nói khoác, bây giờ cầu Hoàng Thổ chia làm hai, phía bắc thuộc về Tần Bất Lậu, phía nam thuộc về phu kéo xe, theo kế hoạch của phu kéo xe, chỉ cần đánh thêm một hai trận nữa là có thể nắm toàn bộ cầu Hoàng Thổ trong tay.

Mã Ngũ cũng tự châm một điếu thuốc, rít một hơi: “Đại ca, một vài chuyện có phải chúng ta nên nói lý một chút hay không?”

Phu kéo xe ngẩng đầu nhìn Mã Ngũ: “Đây là địa bàn của tôi, địa bàn sư phụ tôi cho tôi, bây giờ tôi muốn lấy lại địa bàn, đây chẳng lẽ không phải đạo lý sao?

Cậu nói với Tần Bất Lậu, bây giờ lập tức cút xéo cho tôi, tôi trả con gái lại cho lão, coi như chấm dứt. Lão mà còn dây dưa với tôi ở đây, cả nhà lão, cả những người thân thích ở Bắc Kiều, một người tôi cũng không tha, dọn sạch sẽ toàn bộ.”

Mã Ngũ rít một hơi thuốc: “Lúc trước tôi và lão Thất muốn giúp ông đoạt lại địa bàn, ông kéo xe bỏ chạy giữa chừng, bỏ lại hai anh em chúng tôi ở đây, chuyện này tính sao?”

“Lúc đó tôi có việc khó xử.”

“Rốt cuộc ông khó xử cái gì, nói tôi nghe xem?”

Phu kéo xe cũng nhớ chuyện này: “Lúc đó cầu Hoàng Thổ quá ít người, nếu tôi trở mặt với Tần Bất Lậu, giết sạch thuộc hạ của lão, cầu Hoàng Thổ sẽ biến thành cựu thổ, cho nên lúc đó là hành động bất đắc dĩ.

Nếu hai anh em các cậu không ghi hận, chuyện này cứ cho qua, sau này chúng ta vẫn là anh em, việc buôn bán ở cầu Hoàng Thổ vẫn thuộc về các cậu.

Nếu các cậu ghi hận tôi, vậy thì coi như chúng ta không có tình nghĩa này, tôi biết bây giờ cả cậu và lão Thất đều là người có bản lĩnh, nếu thật sự muốn trở mặt với tôi, tôi phụng bồi đến cùng!”

“Đã nói như vậy, anh em chúng tôi cũng phải tiếp chiêu."

Mã Ngũ đưa ra yêu cầu cuối cùng: "Thả tiểu Tần cô nương ra đi, chúng ta đường đường chính chính đánh một trận.”

Phu kéo xe giẫm lên đầu thuốc lá: “Chẳng phải tôi đã nói rồi sao, Tần Bất Lậu cút xéo rồi, tôi chắc chắn sẽ thả con gái lão ra, còn chúng ta có đánh nhau hay không, tôi nhắc nhở cậu một câu, chuyện này cậu không quyết định được, chờ lão Thất lên tiếng đi.”

Mã Ngũ cũng dập đầu thuốc lá: “Tôi cũng nhắc nhở ông một câu, lão Thất chưa tới, chuyện còn có thể thương lượng, chờ lão Thất tới, ông hối hận cũng không kịp nữa.”

Trở về Bắc Kiều, Mã Ngũ kiểm kê nhân số, Tả Vũ Cương, Chân Cẩm Thành, Tào Chí Đạt, Tiểu Căn, Tiểu Xuyên,… Các anh em vào sinh ra tử đều đến.

A Cầm, Hỏa Linh, Đoàn Vô Cừu, Hạng Phong Lan,… Các vị hồng nhan tri kỷ cũng đều đến.

Nhưng Phùng Đái Khổ không đến, Phùng Đái Khổ phải quản lý hai địa bàn, nàng cũng thật sự không muốn tham gia chuyện của cầu Hoàng Thổ.

Xét về đạo nghĩa, nơi này nên thuộc về Tần Bất Lậu, nhưng cầu Hoàng Thổ là địa bàn Tàu Hỏa công công để lại cho phu kéo xe, Phùng Đái Khổ biết chuyện này, đúng hay sai thật sự không dễ nói rõ.

Tần Bất Lậu bị thương quá nặng, đến giờ vẫn chưa xuống giường được: “Ngũ gia, chuyện này không nên liên lụy đến ngài, trách tôi vô dụng, còn muốn làm Địa Đầu Thần, ngày mai tôi đào khế thư lên, giao cho phu kéo xe, hắn muốn xử lý tôi ra sao cũng được, tôi chỉ cầu xin hắn thả con gái tôi ra.”

Mã Ngũ khuyên: “Ông cứ yên tâm dưỡng thương, chờ lão Thất chúng tôi trở về, mọi chuyện đương nhiên sẽ có cách phân xử.”

“Khó đây."

Tần Bất Lậu thở dài: "Phu kéo xe và Địa Đầu Thần Thang Thế Giang của Hắc Thạch Pha là sư huynh đệ, tôi đoán Thang Thế Giang cũng sẽ nhúng tay vào, tôi thật lòng muốn nhờ Thất gia giúp đỡ, nhưng tôi thật sự không muốn liên lụy đến Thất gia.”

“Không muốn liên lụy cũng phải liên lụy, chúng ta từng lập khế thư.” Lý Bạn Phong đưa cho Tần Bất Lậu một viên đan dược, Tần Bất Lậu ngây người cả buổi.

Mã Ngũ đã quen rồi, y vội vàng phân phó thuộc hạ chuẩn bị rượu và thức ăn: “Lão Thất, anh tới nhanh vậy?”

Lý Bạn Phong nói: “Tôi đã sớm nên đến rồi, tôi vừa đến Dược Vương Câu tìm phu kéo xe.”

Mã Ngũ ngẩn người: “Chẳng phải tôi đã bảo lão La nói với anh rồi sao, phu kéo xe đã đến cầu Hoàng Thổ rồi.”

Lý Bạn Phong nghi ngờ phu kéo xe ở cầu Hoàng Thổ không phải thật, hắn muốn đến Dược Vương Câu xác minh một chút.

Kết quả là Lý Bạn Phong không thấy phu kéo xe ở Dược Vương Câu.

Hắn đi tìm Khâu Chí Hằng, Khâu Chí Hằng nói với hắn, phu kéo xe mang hỏa luân này đã lâu rồi không xuất hiện.

Lý Bạn Phong lại đi tìm Từ lão, Từ lão lo lắng có người trộm trúc, suốt thời gian qua vẫn luôn ở trên núi Khổ Vụ, Lý Bạn Phong không tìm thấy ông.

Phu kéo xe ở cầu Hoàng Thổ là thật?

Mã Ngũ nói: “Lão Thất, Thang Thế Giang ở Hắc Thạch Pha là sư huynh của phu kéo xe, nếu ông ta nhúng tay vào, chúng ta không dễ đối phó.”

Tiểu Xuyên ở bên cạnh nói: “Tôi nghe người ta nói, Thang Thế Giang là người chính trực, phu kéo xe làm việc không đàng hoàng, Thang Thế Giang có lẽ sẽ không đến giúp hắn.”

Lý Bạn Phong không lên tiếng.

Nói về tình nghĩa, đó là thật.

Nhưng Thang Thế Giang là sư huynh của phu kéo xe, đây là địa bàn mà sư phụ bọn họ để lại, chuyện này cũng là thật.

“Lão Ngũ, những tên trợ thủ mà phu kéo xe mang theo có lai lịch gì?”

“Đều là phu kéo xe, hơn nữa đều là lữ tu.”

Lý Bạn Phong ngẩn người: “Trùng hợp như vậy?”

Mã Ngũ hơi lắc đầu: “Cũng không thể nói là trùng hợp, Phổ La Châu có ngành này, lữ tu kéo xe kéo gọi là mang hoả luân, nhóm người này tự xưng là Hoả Luân Bang, tên phu kéo xe cầm đầu kia chính là bang chủ của bọn họ.”

Lý Bạn Phong nhíu mày: “Bọn họ muốn cái gì?”

Mã Ngũ nói: “Nếu một bang phái có thể chiếm được một mảnh chính địa, ở Phổ La Châu xem như có thân phận lắm rồi, bang chủ còn làm Địa Đầu Thần, bang phái như vậy có thể leo lên đầu Tam Anh Môn.”

Đạo lý không sai, suy nghĩ cũng không sai, nhưng Lý Bạn Phong luôn cảm thấy có gì đó không đúng.

Mã Ngũ nói: “Chúng ta sắp xếp thời gian, đi tìm phu kéo xe nói chuyện?”

Lý Bạn Phong lắc đầu: “Không có gì để nói, anh đã nói hết những gì nên nói rồi, hắn không đồng ý thì chúng ta cũng chỉ có thể động thủ, ngoài phu kéo xe ra, tu vi mấy tên thuộc hạ của hắn có cao không?”

Mã Ngũ nhìn về phía Tần Bất Lậu, Tần Bất Lậu nhớ lại trải nghiệm giao thủ lúc trước: “Cao thấp khó phán đoán, bọn họ không hay dùng kỹ pháp, nhưng nền tảng đều rất vững chắc, tốc độ nhanh, sức bền tốt, chơi xe rất giỏi.”

“Chơi xe làm gì?”

Tần Bất Lậu nói: “Lúc đầu tôi cũng không hiểu, sau đó mới biết đây là thủ đoạn đặc biệt của Hoả Luân Bang, xe kéo coi như vũ khí của bọn họ, cũng là kho vũ khí và doanh trại di động của bọn họ. Bình thường bọn họ ăn ngủ trong xe, trên xe có cơ quan, có thể phòng ngừa người khác tập kích.

Lúc đánh nhau, các loại vũ khí đều để trong xe, muốn dùng lúc nào thì lấy ra lúc đó. Bản thân xe có mũi nhọn và lưỡi dao, có thể xung phong đơn lẻ, còn có thể xếp thành Dương Xa Trận, công thủ tiến thoái, hầu như không thấy sơ hở.”

Xe kéo còn có thể dùng như vậy?

Lý Bạn Phong hỏi: “Ông nói không thấy sơ hở là có ý gì?”

Tần Bất Lậu nói: “Tôi dùng kỹ pháp xem rồi, quả thật không có sơ hở.”

Người khác không nhìn ra thì thôi, Tần Bất Lậu là toán tu tầng cao, còn tự sáng tạo ra lầm tu, nếu ngay cả lão cũng không nhìn ra sơ hở thì trận pháp này phải hoàn mỹ đến mức nào?

Nương tử là cao thủ phá trận, Lý Bạn Phong tìm cơ hội về Tùy Thân Cư, kể chuyện Dương Xa Trận cho nương tử nghe.

Chưa đợi Lý Bạn Phong nói xong, Hồng Oánh ở bên cạnh xen vào một câu: “Đây đâu phải Dương Xa Trận gì, đây là Hỏa Xa Trận của lão thợ điên.”

Máy hát đánh Hồng Oánh một cái, ở trong nhà không được tùy tiện nói lão thợ điên.

Hồng Oánh xoa một lúc, nói: “Người mà ta nói chính là Lão Tàu Hỏa.”

Đây là trận pháp do Tàu Hỏa công công sáng tạo ra?

Nói như vậy, phu kéo xe này là phu kéo xe hàng thật.

Nhưng Hỏa Xa Trận dùng ra sao?

Lý Bạn Phong tưởng tượng một chút: “Muốn bày Hỏa Xa Trận, chẳng lẽ phải trải đường ray trước?”

Hồng Oánh lắc đầu: “Không phải tàu hỏa mà ngươi nói, mà là xe đốt lửa.”

Lý Bạn Phong vẫn không hiểu, máy hát giải thích: “Trên chiến trường có một loại chiến xa hai bánh do người đẩy, trên chiến xa này có mang vũ khí, còn có thể phóng hoả, cho nên gọi là hỏa xa.

Lão Tàu Hỏa tập trung loại chiến xa này lại với nhau, để cho lữ tu đẩy đi tác chiến, dựa vào bước chân linh hoạt của lữ tu, ra tay nhanh chóng, từng đại sát tứ phương trên chiến trường, sau đó trận pháp này bị Hồng Oánh phá giải.”

Lý Bạn Phong ngẩng đầu nhìn Hồng Oánh, ánh mắt tràn ngập kính nể: “Oánh Oánh, trận pháp này phá giải như thế nào?”

Hồng Oánh trả lời: “Mọi người đều nói trận pháp này khó đối phó, ta lại không thấy có gì đặc biệt, bọn họ bày trận xông tới, ta trực tiếp dùng Đạp Phá Vạn Xuyên đánh tan bọn họ.

Bọn họ lấy đủ loại vũ khí trên xe ra, đều bị ta dùng Tiêu Dao Tự Tại né tránh. Sau đó bọn họ thay đổi trận hình vây quanh ta, ta dùng Chặn Lối Mở Đường xông ra khỏi vòng vây, vòng ra phía sau bọn họ, không tốn nhiều sức, đánh cho bọn họ tan tác.”

Lý Bạn Phong cầm sổ nhỏ, ghi lại từng phương pháp mà Hồng Oánh nói.

Máy hát nhắc nhở: “Tướng công à, phàm là phương pháp Oánh Oánh nói, khi chàng sử dụng đều phải thật thận trọng, chiến lực và khí phách của ả đều khác với người thường, phương pháp của ả đa số mọi người đều không làm được.”

Lý Bạn Phong lật sổ nhỏ xem, cảm thấy phương pháp mà Hồng Oánh nói cũng không phức tạp, cũng không phải loại thao tác có độ khó cao như dùng Khuể Bộ một lần xông hai trăm mét, đổi lại là hắn thì cũng có thể làm được.

Hồng Oánh tức giận, ngồi trở lại trước bàn trang điểm: “Ta dạy hắn bản lĩnh thật sự, ngươi lại nói không đúng, vậy ngươi nói xem nên phá trận kiểu gì.”

“Tướng công à, tiểu thiếp cũng từng phá giải Hỏa Xa Trận, điểm mạnh nhất của trận pháp này nằm ở chỗ biến hoá, sơ hở lớn nhất cũng nằm ở chỗ biến hoá.”

“Nói sao?” Lý Bạn Phong cầm sổ nhỏ nghiêm túc ghi chép.

Máy hát nói: “Lữ tu có bước chân nhanh, hơn nữa không kén chọn địa hình, có chiến xa hỗ trợ, công thủ tiến thoái biến hoá nhanh chóng, thường có thể đánh cho kẻ địch trở tay không kịp.

Nhưng Hỏa Xa Trận muốn thành trận thì ít nhất phải có hai mươi tên lữ tu, lữ tu lại không phải loại đại đạo môn như văn võ tu, muốn tìm hai mươi tên lữ tu có tu vi hoàn toàn giống nhau thật sự rất khó.

Tu vi không đồng đều, chấp hành mệnh lệnh sẽ có sai biệt, giữa lúc trận hình biến hoá, lữ tu tầng cao lập tức vào vị trí, lữ tu tầng thấp sẽ chậm một chút, chênh lệch trong khoảnh khắc này chính là sơ hở của trận pháp.”

Nương tử lấy giấy bút, giảng giải tỉ mỉ cho Lý Bạn Phong, từ trận tròn giảng đến trận vuông, từ trận hình cánh nhạn giảng đến trận hình vảy cá, sơ hở giữa lúc trận hình xen kẽ đều nói rõ ràng.

“Tướng công, nếu thật sự đến lúc đối địch, trước tiên phải ép kẻ địch thay đổi trận pháp, một hai lần đầu có thể không để lộ sơ hở rõ ràng, thử nhiều lần, trận hình chắc chắn sẽ có chỗ hở.

Trong thời gian này, chỉ cần nắm bắt được một sơ hở là có thể đánh tan toàn bộ trận địch, đến lúc đó xử lý ra sao thì phải xem sự chừng mực của tướng công.”

Nói rất uyển chuyển, thật ra trong lòng máy hát rất rõ, đến lúc ra trận, Lý Bạn Phong tuyệt đối sẽ không có khả năng nương tay.

Nhưng đối thủ lần này của hắn là phu kéo xe, là đệ tử của Tàu Hỏa công công, nếu thật sự đuổi tận giết tuyệt, e là sẽ đắc tội với Tùy Thân Cư.

Lý Bạn Phong không có tâm tư nghĩ đến những thứ này, hắn lấy một đống quân cờ, nghiêm túc diễn tập yếu lĩnh phá trận mà nương tử dạy, mài giũa mấy tiếng đồng hồ rồi mới rời khỏi Tùy Thân Cư.

Trở lại Bắc Kiều, lúc này đã là đêm khuya, Tiểu Xuyên dẫn người đi tuần tra, Mã Ngũ và Tần Bất Lậu đều đã nghỉ ngơi.

Lý Bạn Phong chuẩn bị đến Nam Kiều để xem tình hình của phu kéo xe, vừa ra khỏi Bắc Kiều không xa, mấy chục phu kéo xe lôi xe kéo đến, cắm đầu xông tới.

Trùng hợp như vậy sao? Để Lý Bạn Phong gặp được ở đây?

Cũng không phải trùng hợp, tối nay bọn họ đến tập kích ban đêm, cho dù Lý Bạn Phong không ra ngoài thì cũng sẽ gặp phải bọn họ ở Bắc Kiều.

Mấy chục phu kéo xe đều không chú ý đến Lý Bạn Phong, Lý Bạn Phong chỉ cần chọn một chỗ thích hợp để đứng yên không nhúc nhích, những tên phu kéo xe này sẽ trực tiếp lướt qua bên cạnh Lý Bạn Phong.

Nhưng có một tên phu kéo xe nhìn thấy Lý Bạn Phong, phu kéo xe này cũng lôi xe theo, hắn ta đứng trên nóc một toà nhà ba tầng bên đường, hét lớn một tiếng: “Bày trận!”

Đây là phu kéo xe mà Lý Bạn Phong quen thuộc nhất, cũng là thủ lĩnh của những phu kéo xe này, nghe được mệnh lệnh của hắn ta, mọi người ngẩng đầu nhìn lại, lần này cuối cùng cũng chú ý đến Lý Bạn Phong.

Các phu kéo xe xoay tay lái, người không nhúc nhích, xe xoay một vòng, mui xe đối diện với Lý Bạn Phong, phu kéo xe đẩy xe, xếp trận hình vảy cá xông tới.

Lý Bạn Phong dựa vào ưu thế tốc độ, trước tiên xông đến trung tâm trận pháp từ khe hở của trận hình vảy cá.

Bước đầu tiên của phá giải trận pháp là không để đối thủ đứng vững, ép đối thủ chuyển đổi trận hình.

Mấy chục phu kéo xe này được huấn luyện bài bản, thấy Lý Bạn Phong phá trận hình vảy cá, lập tức đổi thành trận hình vòng tròn, thuận thế muốn bao vây Lý Bạn Phong.

Theo lời nương tử, giữa lúc trận pháp biến hoá, tu vi của tu giả khác nhau, vị trí không đồng đều là thời cơ tốt nhất để phát hiện sơ hở.

Sơ hở đâu?

Mấy chục tên phu kéo xe che chở lẫn nhau, đồng loạt vào vị trí, tốc độ cực nhanh, không có sơ hở.

Xem ra bọn họ phối hợp đã lâu, ăn ý rất tốt, giữa các tu giả hỗ trợ lẫn nhau, che giấu sự chênh lệch về tốc độ.

Không sao, nương tử đã nghĩ đến điểm này.

Một hai lần biến hoá trận hình có thể dựa vào sự phối hợp lẫn nhau để bù đắp, biến hoá càng nhiều lần, sơ hở đương nhiên sẽ lộ ra càng nhiều.

Lý Bạn Phong chui ra từ sườn trận hình vòng tròn, một đám phu kéo xe lập tức thay đổi trận hình, từ trận hình vòng tròn biến thành trận hình cánh nhạn, mượn các kiến trúc hai bên đường, chuẩn bị bao vây Lý Bạn Phong một lần nữa.

Trong quá trình biến hoá trận hình, tốc độ của tất cả mọi người đều như nhau, vào vị trí nhanh chóng, che chở lẫn nhau đúng chỗ, vẫn không có sơ hở.

Lý Bạn Phong xuyên qua xuyên lại trong xa trận, đám phu kéo xe bình tĩnh ứng phó, trận hình biến hoá mười mấy lần, trận pháp vẫn luôn chỉnh tề, cuối cùng hình thành vòng vây.

Chiến thuật của Lý Bạn Phong không có tác dụng.

Về mặt phán đoán chiến cục, nương tử luôn luôn liệu sự như thần, đây là lần đầu tiên xuất hiện sai lầm.

Dưới vòng vây, Lý Bạn Phong ở thế bất lợi, mười mấy phu kéo xe phía trước điều khiển xe kéo phun lửa về phía Lý Bạn Phong.

Lý Bạn Phong bay lên không trung, tránh được lửa, chuẩn bị bay ra khỏi vòng vây, mười mấy phu kéo xe phía sau đồng thời ném dây thừng ra, dây thừng đan xen, tụ tập thành lưới trên không trung, vây Lý Bạn Phong giữa không trung.

Lý Bạn Phong dùng Thông Không Trở Ngại chui ra khỏi lưới, bên ngoài lưới dây là tên bay như mưa, ép Lý Bạn Phong phải né tránh tứ phía.

Tên cầm đầu phu kéo xe nắm chuẩn cơ hội, nhìn chằm chằm Lý Bạn Phong, đứng dậy bỏ chạy.

Không ổn! Cưỡi Ngựa Xem Hoa!

Chiến thuật độc ác nhất của Lý Bạn Phong lại bị tên cầm đầu phu kéo xe sử dụng.

Nếu tên cầm đầu phu kéo xe chạy ra khỏi tầm mắt của Lý Bạn Phong, hắn chắc chắn sẽ bị Cưỡi Ngựa Xem Hoa nổ chết.

Trong tình huống này, không thể tập trung tinh lực vào việc né tránh tên.

Lý Bạn Phong dùng Trạch Tâm Nhân Hậu, gắng gượng chịu tên, lập tức đuổi theo, tầm mắt luôn khóa chặt trên người tên cầm đầu phu kéo xe.

Những phu kéo xe còn lại nhanh chóng thay đổi chiến thuật, biến đại trận mấy chục người thành tiểu trận vài ba người, phối hợp với tên cầm đầu phu kéo xe tiếp tục vây đánh Lý Bạn Phong.

Lý Bạn Phong dưới vòng vây bị ép xuống đất, ngay sau đó dùng Thông Không Trở Ngại chui vào một nhà xưởng bên đường.

Tên cầm đầu phu kéo xe dẫn theo thuộc hạ đồng loạt sử dụng Thông Không Trở Ngại tiến vào nhà xưởng, duy trì trận hình, tiếp tục giao chiến với Lý Bạn Phong.

Sao có thể ăn ý như vậy?

Những người này đã huấn luyện cùng nhau bao lâu rồi?

Trong ấn tượng của Lý Bạn Phong, phu kéo xe ở Dược Vương Câu vẫn luôn độc lai độc vãng, từ khi nào mà hắn ta lại huấn luyện ra được một đám hổ báo như vậy?

Lý Bạn Phong xuyên qua nhà xưởng chui vào quán trà, xuyên qua quán trà, lại vào một nhà hàng, đám phu kéo xe như hình với bóng, cứ bám theo sát phía sau Lý Bạn Phong.

Cứ như vậy bám theo đến một quán trọ bỏ hoang, tên cầm đầu phu kéo xe đi theo Lý Bạn Phong xông lên tầng hai quán trọ, một người mặc đồ đen từ hành lang xông ra, cầm lấy lưỡi liềm chém về phía tên cầm đầu phu kéo xe.

Tên cầm đầu phu kéo xe né tránh lưỡi liềm, đánh nhau với người mặc đồ đen.

Hắn ta không ngờ Lý Bạn Phong lại đặt mai phục ở đây, cũng không ngờ người mặc đồ đen này ra tay nhanh như vậy, nhìn tốc độ của hắn có lẽ cũng là lữ tu tầng cao.

Tốc độ của người mặc đồ đen này quả thật không chậm, đây là cái bóng của Lý Bạn Phong.

Nhân cơ hội này, Lý Bạn Phong xông ra ngoài quán trọ, dùng Chặn Lối Mở Đường chia phu kéo xe đang đuổi theo thành hai đội.

Đây là chiến thuật của Hồng Oánh, nhìn thì có vẻ lỗ mãng, nhưng chiêu này dù sao cũng có tác dụng, đầu đuôi của đám phu kéo xe không thể chú ý lẫn nhau, tên cầm đầu phu kéo xe bị cái bóng quấn lấy, trong thời gian ngắn không thể chỉ huy.

Lý Bạn Phong chớp lấy thời cơ, nhân lúc trận hình kẻ địch lỏng lẻo, liên tiếp giết mười mấy phu kéo xe lạc đàn.

Lần này tổn thất lớn rồi!

Tên cầm đầu phu kéo xe tung một cước đá bay cái bóng, kéo xe xông ra đường, huýt sáo hai tiếng, đám phu kéo xe nhanh chóng tập hợp, lập tức rút lui.

Lý Bạn Phong muốn truy kích, tên cầm đầu phu kéo xe tiến lên ngăn cản, giằng co mười mấy hiệp, tên cầm đầu phu kéo xe cũng không đánh nữa, dựa vào Chặn Lối Mở Đường, chạy từ Bắc Kiều đến Đông Kiều, bỏ rơi Lý Bạn Phong.

Đợi đến khi Lý Bạn Phong trở lại Bắc Kiều, những phu kéo xe khác đã sớm chạy hết, thi thể và xe kéo cũng đều mang đi.

Thu dọn thi thể là xuất phát từ tình nghĩa trong các bang phái, điều này có thể hiểu được.

Nhưng thu dọn xe là vì điều gì?

Những chiếc xe kéo này quả thật là thứ tốt, nhưng thứ này không dễ mang theo, một người kéo hai chiếc xe bỏ chạy là rất khó.

Liệu trong đây có huyền cơ gì hay không?

Trong lúc suy nghĩ, Lý Bạn Phong thu hồi cái bóng, cảm thấy ngực đau nhói.

Cái bóng bị tên cầm đầu phu kéo xe đá một cái, cơn đau truyền tới.

Vừa rồi, tên cầm đầu phu kéo xe phát hiện tình thế bất lợi, lại không lập tức bỏ chạy, hắn ta lựa chọn ở lại chặn hậu, điều này không giống với phu kéo xe ở Dược Vương Câu mà Lý Bạn Phong từng quen biết.

Chiến thuật của nương tử thật ra không có vấn đề, nhưng mấy chục tên lữ tu hành động đều tăm tắp, tình huống này rõ ràng không hợp lý.

Giữa ranh giới sinh tử, chạy trốn còn không kịp, nhưng mà lại không quên thu dọn thi thể và xe cộ.

Đám người này rốt cuộc là ai?

Lý Bạn Phong vào quán trà bỏ hoang, lau bụi trên ghế, ngồi bên cạnh bàn, chìm vào suy tư.

Suy nghĩ một hồi lâu, hắn đã có suy đoán đại khái.

Hắn trở về Bắc Kiều, gọi Mã Ngũ, còn gọi cả Tiểu Xuyên và Tiểu Căn: “Lát nữa chúng ta đến Nam Kiều một chuyến, các cậu chuẩn bị một chút.”

***

Bốn giờ sáng, Lý Bạn Phong lặng lẽ đến Nam Kiều.

Vừa trải qua một trận ác chiến, đám phu kéo xe này không hề lơ là, mười mấy tên lôi xe kéo tuần tra trên đường.

Tuần tra cũng phải kéo xe?

Lý Bạn Phong càng thêm chắc chắn về suy đoán của mình.

Hắn đang chuẩn bị động thủ, đột nhiên có một bóng người cao lớn xuất hiện phía sau.

Lý Bạn Phong quay đầu lại, nhìn thấy một người bạn cũ, hắn hạ giọng chào hỏi: “Thang đại ca, đã lâu không gặp.”

Địa Đầu Thần của Hắc Thạch Pha, Thang Thế Giang đã đến.

Thang Thế Giang cúi đầu, vẻ mặt có chút phức tạp.

Im lặng một hồi, ông ta nhìn Lý Bạn Phong nói: “Huynh đệ, ta rất khó xử.”

Lý Bạn Phong biết tại sao ông ta khó xử.

Cầu Hoàng Thổ từng là địa bàn của Tàu Hỏa công công, phu kéo xe nếu không dám cướp thì thôi, bây giờ phu kéo xe dám cướp, theo lý mà nói, Thang Thế Giang nên giúp hắn ta một phen.

Nhưng ông ta không muốn động thủ với Lý Thất, hai người tiếp xúc không nhiều, nhưng tình nghĩa không cạn, vẫn luôn chiếu cố lẫn nhau, ai lại muốn trở mặt chứ.

“Thang đại ca, ông đến khi nào vậy?”

Thang Thế Giang nói: “Ta vừa đến, huynh đệ, cậu nói xem, chuyện này rốt cuộc nên làm sao đây?”

Lý Bạn Phong muốn xông vào Nam Kiều, trực tiếp giết cho máu chảy thành sông, nhưng Thang Thế Giang chắc chắn sẽ không đồng ý, cho nên phải nghĩ cách để ông ta đồng ý.

Cách này cũng không khó nghĩ.

“Thang đại ca, ông ở đây chờ một chút, tôi cho ông xem thứ tốt.”

Lý Bạn Phong lặng lẽ bước ra đường, nhìn trúng một tên phu kéo xe đang tuần tra, đột nhiên áp sát.

Hắn tung một cước đá ngã tên phu kéo xe, không giết người, kéo lấy xe của phu kéo xe lên rồi bỏ chạy.

Tên phu kéo xe kia sợ hãi, vội vàng đứng dậy đuổi theo, nhưng làm sao gã có thể đuổi kịp Lý Bạn Phong, chạy chưa được trăm mét, hai người đã bị kéo dài một khoảng xa.

Thang Thế Giang không hiểu tại sao Lý Bạn Phong lại cướp xe của đối phương.

Trong xe của sư đệ ông ta cất khế thư của cầu Hoàng Thổ, cho nên xe luôn mang theo bên mình, điểm này có thể hiểu được.

Nhưng đây cũng không phải xe của sư đệ ông ta, cướp về có tác dụng gì?

Cảnh tượng tiếp theo khiến Thang Thế Giang giật mình.

Tên phu kéo xe kia không đuổi kịp Lý Bạn Phong, thấy xe càng chạy càng xa, tên phu kéo xe này không thể động đậy, cả người cứng đờ tại chỗ.

Thang Thế Giang là công tu Vân Thượng, cũng không xa lạ gì đối với cảnh tượng này, trạng thái của tên phu kéo xe này giống như một cỗ máy mất đi nguồn động lực.

Lý Bạn Phong ném xe kéo xuống, bước tới trước mặt Thang Thế Giang, chuẩn bị giải thích nguyên nhân ở đây.

Thang Thế Giang lắc đầu: “Không cần nói nữa, huynh đệ, ta biết bọn chúng là giống gì rồi.”

Vừa nói, Thang Thế Giang lấy ra một cái bàn tính.

Cái bàn tính này là của Hoàng Trạch Nam, cũng chính là người nội châu giả mạo Trương Cổn Lợi, đây là cốt lõi động lực của y, Tôn Thiết Thành bảo Quy Kiến Sầu giao cái bàn tính này cho Thang Thế Giang.

Chiếc xe này và cái bàn tính này giống nhau.

Tất cả phu kéo xe ở đây đều giống Hoàng Trạch Nam, bọn họ không thể rời khỏi xe, bọn họ là người nội châu.

Lý Bạn Phong hỏi: “Thang đại ca, còn khó xử không?”

Thang Thế Giang xắn tay áo: “Còn khó xử gì nữa, một tên cũng không tha!”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!