Virtus's Reader
Phổ La Chi Chủ

Chương 646: CHƯƠNG 644: LỪA ĐỜI LẤY TIẾNG

Thành Thất Thu, phòng thí nghiệm.

Lý Bạn Phong cầm một bản báo cáo thí nghiệm, chỉ ra một lỗi sai trong đó: “Nương tử bảo bối, trong lỗ sâu không phải hoàn toàn không có ánh sáng, ta có thể nhìn thấy đường, còn có thể thấy người xung quanh đường.”

Máy hát cầm bản báo cáo đối chiếu với dữ liệu: “Tướng công à, lúc đó là chàng thật sự nhìn thấy, hay là dựa vào kỹ pháp để cảm ứng được?”

Lý Bạn Phong hồi tưởng lại quá trình lúc đó: “Ta xác định là nhìn thấy, lúc đó ta không dùng kỹ pháp, ngay cả thiên phú đạo môn cũng không dùng. Lúc đó nên mang máy chiếu phim vào xem thử, nhưng lúc đó tinh thần hắn không ổn định lắm.”

Máy hát cũng muốn vào xem thử: “Chưa tận mắt nhìn thấy thì tiểu thiếp cũng thấy không cam lòng, nhưng hồn phách thiếp không ổn định, nếu mà liều lĩnh đi vào…”

“Nương tử đừng vội, sau này còn nhiều cơ hội, việc này nàng nhất định phải tin ta, trong lỗ sâu thật sự có ánh sáng.”

Máy hát sắp xếp lại công thức tính toán: “Nếu như có ánh sáng, chắc là có thể nhìn thấy khe hở giữa tầng Cầu Ngầm thứ nhất và tầng Cầu Ngầm thứ hai, nếu thò ra một sợi dây thừng từ khe hở này, có lẽ sẽ có thể kéo người dưới cầu lên trên cầu.

Nhưng sợi dây này làm kiểu gì thì phải tốn chút công phu, tướng công à, nguyên liệu làm dây thừng có thể không dễ mua, hơn nữa chi phí không thấp, phải chuẩn bị trước.”

Lý Bạn Phong không lo lắng: “Hà Gia Khánh cơ bản đã trả hết đồ, ta đã giúp Thân Kính Nghiệp một việc lớn như vậy, ông ta cũng nên ra chút sức.”

Việc bù sổ sách này không chỉ Thân Kính Nghiệp được lợi, mà lợi ích của Hà Gia Khánh cũng không nhỏ, dưới sự điều phối của Lý Bạn Phong, hơn hai mươi sản nghiệp dưới tay y lần lượt khai trương, tình hình kinh tế ngày càng tốt.

Trong tay có tiền đương nhiên phải mở rộng quy mô, có một trăm sản nghiệp, cho dù bị người ta triệt hạ ba mươi sản nghiệp thì cũng không tổn hại đến gân cốt của y, đây là nguyên tắc kinh doanh mà Hà Gia Khánh luôn theo đuổi.

Nhưng muốn thực hiện nguyên tắc này thì tiền đề là phải có người, mà không thể là người bình thường, dưới tay phải có nhân tài đắc lực.

May mà thuộc hạ cũ và lực lượng nòng cốt mới của y đều thể hiện rất tốt, chưa đầy một tháng đã mở thêm mười sáu cửa hàng ở khắp Phổ La Châu.

Hà Gia Khánh đi một vòng từng cửa hàng, trọng điểm là thị sát cửa hàng tơ lụa mới mở của Đầu To, cửa hàng tơ lụa nằm ở đại lộ Phúc Tường thành Lục Thủy, cách Bách Lạc Môn một con phố, là khu vực sầm uất nhất của thành Lục Thủy.

Có thể mở một cửa hàng ở đây đã không hề dễ dàng, nhưng cửa hàng tơ lụa của Đầu To còn không nhỏ, ba gian trong ngoài, hai tầng trên dưới, không chỉ bán vải vóc, còn bán cả quần áo may sẵn.

Hà Gia Khánh rất hài lòng, trọng thưởng Đầu To: "Người anh em, cuộc sống ở Phổ La Châu không bằng ngoại châu, buổi tối không có TV cũng không có điện thoại, đi theo tôi vẫn bị chịu thiệt thòi rồi.”

Đầu To thật sự không cảm thấy thiệt thòi, cửa hàng tơ lụa trên dưới mấy chục người, gặp Đầu To đều phải hành lễ: “Chỉ riêng phần tôn nghiêm này, cũng chỉ ở Phổ La Châu mới có được, Gia Khánh, tôi có được ngày hôm nay đều là nhờ cậu.”

“Anh em chúng ta không nên nói những lời này, tôi thấy cửa hàng chúng ta còn có thể kinh doanh thêm thứ khác, mặt bằng rộng như vậy, chỉ kinh doanh mảng may mặc thì tiếc quá, chi bằng… Chân anh làm sao vậy?”

Lúc hai người lên cầu thang, Hà Gia Khánh phát hiện bước chân của Đầu To có gì đó không ổn.

“Không sao, hôm qua đi đường hơi vội, bị trẹo chân.”

Ở ngoại châu, cấp bậc Đầu To đăng ký tại Cục Ám Tinh là bác kích giả tầng năm, nhưng thuốc nhập môn của Đầu To là gia truyền, anh ta không phải bác kích giả, anh ta là võ tu chính hiệu.

Lúc ở ngoại châu, Đầu To đi theo Hà Gia Khánh ăn không ít đan dược, cộng thêm anh ta tu hành chăm chỉ, tu vi sớm đã lên đến tầng sáu.

Đến Phổ La Châu, được Hà Gia Khánh cho dùng rất nhiều đan dược, hiện giờ Đầu To đã là võ tu tầng bảy.

Võ tu tầng bảy đi đường bị trẹo chân? Ai mà tin được?

"Người anh em, rốt cuộc là chuyện gì? Nói thật với tôi!”

Dưới sự truy vấn dồn dập, Đầu To đành nói ra sự thật.

Cửa hàng tơ lụa này không dễ có được, cửa hàng này vốn thuộc về Tô gia, Tô gia ở thành Lục Thủy cũng coi như có máu mặt, nhưng vì xảy ra chút xô xát với Thanh Vân Hội, việc kinh doanh bị ảnh hưởng nghiêm trọng nên mới phải nhượng lại cửa hàng này.

Ai cũng nhìn ra Thanh Vân Hội gây sự với Tô gia chính là muốn có được cửa hàng tơ lụa này, không ngờ Đầu To ra giá cao cướp được cửa hàng, chuyện này đã chọc giận đại đương gia Hàn Diệu Môn của Thanh Vân Hội.

Ông ta đích thân dẫn người ám toán Đầu To, Đầu To là nòng cốt của Cục Ám Tinh, năng lực ứng biến thật sự rất mạnh, anh ta chạy thoát khỏi tay Hàn Diệu Môn, bảo toàn được tính mạng, nhưng bị thương một chân.

Hà Gia Khánh chắp tay sau lưng, đứng ở đầu cầu thang tầng hai, cúi người nhìn ra cửa: “Cửa hàng này tốt thật, nhìn phong thủy đã thấy thịnh vượng, chẳng trách Hàn Diệu Môn cứ tơ tưởng mãi. Đầu To, hôm nay chịu chút thiệt thòi, dù Thanh Vân Hội có gây sự ra sao, anh đừng đáp trả là được.”

Đầu To cảm thấy làm như vậy không đúng, nếu cứ để mặc Thanh Vân Hội ức hiếp thì kết cục sẽ chẳng khác nào giống Tô gia, sớm muộn gì cũng phải dâng cửa hàng ra.

Hà Gia Khánh cười nói: “Chúng ta không giống Tô gia, chúng ta không giống bất kỳ nhà nào hết, những tật xấu này của Phổ La Châu phải sửa đổi lại.”

Ngày hôm đó thật sự có người của Thanh Vân Hội đến gây rối, mấy tên côn đồ vào chọn vải, mỗi loại vải đều phải sờ sờ mó mó, sờ đến mức dính toàn bùn đất dầu mỡ.

Chọn ròng rã một ngày, mấy tên côn đồ này không mua gì hết, khách trong cửa hàng bị dọa chạy sạch sẽ, khách bên ngoài cũng không dám vào.

Nếu là trước đây, Đầu To đã sớm đuổi chúng ra ngoài rồi, nhưng Hà Gia Khánh bảo anh ta đừng ra tay, cứ nhịn đến tối đóng cửa.

Mấy tên côn đồ thành công phá rối việc kinh doanh của cửa hàng tơ lụa, hôm nay coi như lập công, chúng đến phường đánh bạc đối diện, tìm chưởng quỹ nhận thưởng.

Chưởng quỹ phường đánh bạc là Hành Y đại gia của Thanh Vân Hội, chính là nhân vật tầng giữa, y phát tiền thưởng cho mấy tên côn đồ này:

“Ngày mai các cậu lại đến gây rối dữ dội hơn nữa, đánh đập mấy tên giúp việc của hắn, phá hỏng một mẻ vải, ép bọn chúng ra tay với các cậu. Nhất định phải nhớ kỹ, chỉ cần bọn chúng vừa ra tay, các cậu lập tức nằm xuống đất, mặc kệ chúng đánh, mặc kệ chúng đá, các cậu bị thương càng nặng thì tôi thưởng càng nhiều!”

Mấy tên côn đồ hớn hở nhận tiền thưởng, sáng sớm hôm sau lại đến cửa hàng tơ lụa.

Đầu To tức đến nghiến răng, anh ta hỏi Hà Gia Khánh: “Vẫn nhịn nữa sao?”

Hà Gia Khánh nằm nhoài trên lan can cầu thang, nhìn tình hình dưới đại sảnh: “Hôm nay không nhịn, đánh chúng một trận, nhưng không lấy mạng chúng.”

Một tên côn đồ chỉ vào Hà Gia Khánh chửi: “Mẹ nó mày nhìn cái gì? Chưa thấy ông nội mày bao giờ hả?”

Hà Gia Khánh nói với Đầu To: “Tên này phải đánh cho tàn phế, để sau này hắn không đi lại được nữa.”

Tên côn đồ ở tầng một hét lên: “Mày vừa nói gì? Mày lặp lại lần nữa cho tao nghe?”

Đầu To nhảy từ tầng hai xuống, túm tóc tên côn đồ, ấn gã xuống đất, giẫm gãy một chân gã: “Vừa rồi cậu ta nói khiến mày sau này không đi lại được nữa.”

Tên côn đồ vừa khóc vừa kêu: “Mày đánh tao? Mày dám đánh tao? Mày biết tao là ai…”

Rắc!

Đầu To lại giẫm gãy nốt chân còn lại của tên côn đồ.

Tên côn đồ này đau đến ngất xỉu, mấy tên côn đồ còn lại hét lớn: “Ông chủ ở đây đánh người, đây là kiểu kinh doanh gì, mau đến xem…”

Chưa dứt lời, cả hàm răng của tên côn đồ đã bay ra ngoài.

Thấy Đầu To ra tay, mấy tên chi quải trong cửa hàng tơ lụa cũng không chịu ngồi yên, túm lấy mấy tên côn đồ bắt đầu hành hung.

Mấy tên côn đồ này trên người đều không có tu vi, làm sao chịu nổi trận đòn như vậy, chưa đầy mười phút, cả đám côn đồ đã thương tích đầy người, bị ném ra ngoài đường.

Chúng nằm dưới đất, kêu rên cả buổi cũng không ai để ý, chỉ có thể dìu nhau đến phường đánh bạc.

Hôm qua ông chủ phường đánh bạc có dặn, bị đánh thì coi như lập đại công, bị thương càng nặng, thưởng càng nhiều.

Hôm nay chúng bị thương thật sự rất nặng, có mấy tên còn bị tàn tật, nhưng nghĩ đến số tiền thưởng, mấy tên này lại cảm thấy trên người không còn đau nữa.

Phường đánh bạc rất vắng vẻ, có lẽ là đến sớm quá nên chưa mở cửa.

Đến đại sảnh, cả đám nhìn trái nhìn phải, vẫn không thấy bóng người đâu, tên côn đồ bị gãy chân bò trên mặt đất, tầm nhìn thấp hơn người khác, gã là kẻ đầu tiên nhìn thấy người.

“Ở dưới gầm bàn, đều nằm dưới đó!”

Sao lại chui hết xuống gầm bàn?

Tên côn đồ cúi người xuống, gọi một hồi lâu, dưới gầm bàn quả thực có không ít người nằm, nhưng vẫn không ai trả lời.

Đám côn đồ sợ hãi, tên cầm đầu kéo một người từ dưới gầm bàn ra, phát hiện người này không có đầu.

Lại kéo thêm vài người nữa ra, vẫn không có đầu.

Đám côn đồ sợ ngây người, lăn lê bò lết ra khỏi phường đánh bạc, vừa chạy vừa hét: “Không có đầu, đầu đâu, đầu đâu rồi…”

Những cái đầu được đặt trước cửa tổng đường của Thanh Vân Hội, từng cái một đều đặt trước mặt Hàn Diệu Môn.

Hàn Diệu Môn nghiến răng nghiến lợi: “Hà Gia Khánh, mày ra tay tàn độc thì đừng trách tao không nể mặt!”

***

Ngoài thành Lục Thủy, trong một ngôi nhà dân, Hà Gia Khánh đang pha trà cho lão tổ đạo tu Tiếu Thiên Thủ.

Tiếu Thiên Thủ bưng chén trà lên, uống một ngụm, lắc đầu nói: “Sức lửa không đúng, trà này pha bị chát, tiểu tử thúi, việc ta giao cho ngươi, ngươi có để tâm không?”

Hà Gia Khánh lại đun một ấm nước khác: “Lão tổ tông, ngày nào ta cũng khắc ghi lời dặn của ngài, sao dám không để tâm?”

“Ta bảo ngươi đi điều tra công thức thuốc bột, đến giờ vẫn chưa có tin tức gì, ta lại nghe nói ngươi xô xát với bên Thanh Vân Hội?”

Hà Gia Khánh đổi một hộp trà khác: “Đều là chuyện nhỏ, ngài không cần lo lắng, đây là hồng trà ngoại nhập mới của hiệu trà nhà ta, ngài nếm thử xem.”

“Không uống thứ đó, không quen uống trà của người nước ngoài."

Tiếu Thiên Thủ đẩy chén trà sang một bên, nói với Hà Gia Khánh: "Có phải ngươi cảm thấy những bang môn này ở Phổ La Châu rất dễ đối phó hay không?”

Chủ đề này dường như không thể né tránh được, Hà Gia Khánh khẽ gật đầu: “Phải, ta không coi Thanh Vân Hội ra gì, Hàn Diệu Môn chỉ là một Địa Bì tầng bảy, ta dựa vào đâu mà phải nhường hắn?”

“Hàn Diệu Môn quả thực chỉ có tầng bảy, nhưng Thanh Vân Hội không đơn giản như vậy, những bang môn này đã tồn tại lâu đời, căn cơ rất sâu. Sư tổ của Hàn Diệu Môn là thanh tu Vân Thượng, bản thân còn là Địa Đầu Thần, sư tổ của hắn còn có chỗ dựa khác, dây mơ rễ má dính chùm với nhau.

Ngươi cũng không biết phải liên lụy đến bao nhiêu người đâu, những bang môn có thể đứng vững gót chân ở Phổ La Châu đều có lai lịch không tầm thường, vì chút chuyện làm ăn mà ngươi đi chọc vào tổ ong vò vẽ này có đáng không?”

Hà Gia Khánh liên tục gật đầu: “Lão tổ tông, ta nhớ kỹ lời của ngài rồi.”

Tiếu Thiên Thủ thở dài: “Lúc trước ta tin tưởng ngươi là vì cảm thấy ngươi có mưu kế, có tâm cơ, làm việc kín kẽ. Ngươi là người có thể làm nên đại sự, đừng vì chút chuyện nhỏ mà làm hỏng đại cục.”

“Sao có thể là chuyện nhỏ, đây là chuyện của Hà gia.” Hà Gia Khánh đưa trà đến trước mặt Tiếu Thiên Thủ.

Tiếu Thiên Thủ cau mày: “Chuyện của Hà gia quan trọng như vậy sao?”

Hà Gia Khánh cười nói: “Sao có thể không quan trọng, ta là người của Hà gia.”

“Tiểu tử thúi, cố tình cãi ta?” Tiếu Thiên Thủ trầm mặt.

Hà Gia Khánh vội vàng tạ lỗi: “Lão tổ tông, ta nào dám, gần đây bận việc, nói năng hơi thiếu chừng mực, ngài tuyệt đối đừng trách tội.”

Pha xong ấm trà này, Hà Gia Khánh nói phải đi lo liệu chuyện kinh doanh, nhân cơ hội rời đi.

Tiếu Thiên Thủ đặt chén trà trên đầu ngón tay, xoay qua xoay lại.

Xoay một lúc, Tiếu Thiên Thủ đột nhiên bật cười: “Tiểu tử thúi, thật sự coi bản thân là một nhân vật rồi, thật sự cho rằng ta coi trọng ngươi? Nếu không phải lão tử thiếu tay thì có vài việc căn bản không cần ngươi làm.

Cái tay đầu tiên rất khó tìm, Tạ Tuấn Thông già rồi, những người khác cũng không dùng được, ta thấy ngươi là thích hợp nhất, nếu ngươi đã không nghe lời ta, vậy bọn ta sẽ tận dụng triệt để vậy.”

***

Tổng đường Thanh Vân Hội, còn gọi là đại đường Long Đầu.

Đại đương gia Thanh Vân Hội, còn gọi là Long Đầu đại gia.

Long Đầu đại gia Hàn Diệu Môn triệu tập ba mươi tên thuộc hạ tinh nhuệ từ các đường khẩu của Thanh Vân Hội, tập hợp tại đại đường Long Đầu vào tối hôm đó, nhiệm vụ chỉ có một, đốt cửa hàng tơ lụa ở đại lộ Phúc Tường.

“Cửa hàng này nếu tao đã không lấy được thì đừng ai hòng nhúng tay, chuyện tối nay chỉ cần làm xong, muốn tiền cho tiền, muốn đất cho đất, muốn vợ cho vợ, cứ theo quy củ bang môn mà tự chọn!”

Đây chính là quy củ của Thanh Vân Hội, bọn họ làm việc không quy định tiền thưởng, mà là quy định một phạm vi, để đệ tử bang môn tự chọn.

Đương nhiên, chọn phần thưởng gì thì tự mình phải biết chừng mực, nếu lập đại công, muốn chọn Ca Hậu Khương Mộng Đình làm vợ, vậy chuyện này lại phải bàn bạc riêng.

Nói rõ ràng những điều cần nói, ba mươi tên tinh nhuệ lên đường đến cửa hàng tơ lụa, chưa đầy mười phút đã quay lại.

Mọi người trong tổng đường còn đang ngạc nhiên, sao họ lại quay về?

Từ đại đường Long Đầu đến đại lộ Phúc Tường bình thường phải đi hơn một tiếng đồng hồ, những người này thân có mang tu vi, đương nhiên đi nhanh hơn người thường, nhưng đi tới đi lui ít nhất cũng phải nửa tiếng.

Hơn nữa họ không phải đi dạo phố, họ phải đi phóng hỏa, sao lại về nhanh như vậy?

Đợi đến khi Hàn Diệu Môn mở chiếc rương gỗ ở giữa đại đường, đám thuộc hạ mới hiểu ra.

Trong rương chứa ba mươi cái đầu người, Hà Gia Khánh viết một dòng chữ trên nắp rương, “Tôi đem người trả lại cho ông”.

Hàn Diệu Môn nổi trận lôi đình, dẫn theo người trực tiếp đến Hà gia liều mạng, Nhạc Hồng Lương ngăn ông ta lại.

“Đương gia, không thể đi, đi rồi là bang môn chúng ta sẽ tiêu đời.”

Hàn Diệu Môn tức giận: “Ông đang nói cái gì vậy, bị dọa đến vỡ mật rồi?”

Nhạc Hồng Lương lắc đầu: “Đương gia, tôi năm nay hơn bảy mươi, trải qua bao nhiêu sóng gió, tôi sớm đã sống đủ rồi, còn sợ gì nữa chứ? Mà là tôi lo lắng cho bang môn chúng ta!”

Hàn Diệu Môn ngồi xuống ghế không nói gì, Nhạc Hồng Lương nhân cơ hội đuổi những người khác đi: “Đương gia, chúng ta vừa phái người đi, Hà Gia Khánh đã gặt đầu người, cục diện này ngài không nhìn ra sao?”

Hàn Diệu Môn suy nghĩ một lúc, nói: “Trong bang môn có nội gián?”

Nhạc Hồng Lương gật đầu: “Nội gián chắc chắn là có, nhưng không biết có bao nhiêu.”

Hàn Diệu Môn đứng dậy: “Chuyện này không thể xem thường, trước tiên phải xử lý sạch sẽ nội gián rồi chúng ta lại xử lý Hà Gia Khánh sau.”

Nhạc Hồng Lương châm lửa hút tẩu thuốc, rít một hơi: “Đương gia, theo tôi thấy chuyện này tốt nhất nên bàn bạc kỹ hơn, trong thời gian tới chúng ta đừng nên tìm Hà Gia Khánh nữa.”

“Dựa vào đâu?” Hàn Diệu Môn đấm mạnh xuống bàn: "Cục tức này còn nuốt trôi sao?”

“Đương gia, Hà Gia Khánh mang ý đồ bất thiện đến đây, vì một cửa hàng tơ lụa mà hắn đã giết bao nhiêu người của chúng ta? Ngài hãy nghĩ lại xem trước đây hắn làm việc ra sao? Ở ngoại châu nằm viện giả chết, về Phổ La Châu trốn đông trốn tây không dám lộ diện.

Ngài đã bao giờ thấy hắn điên cuồng như vậy chưa? Trong đây có vấn đề, có vấn đề mà chúng ta không biết, rốt cuộc Hà Gia Khánh muốn làm gì, chúng ta cũng không đoán ra được, trong tình huống hiện tại, tốt nhất chúng ta nên tránh xa một chút.”

“Tránh…”

Hàn Diệu Môn nghiến răng: "Tôi mà tránh thì mặt mũi Thanh Vân Hội mất hết.”

“Hà Gia Khánh là người Hà gia, Hà gia vốn là bá chủ một phương ở Phổ La Châu, chúng ta tránh hắn cũng không tính là mất mặt.”

“Vậy chẳng phải anh em chúng ta chết oan hay sao?”

“Đương gia, tôi ở trong bang môn bao nhiêu năm nay, anh em chúng ta chết bao nhiêu người tôi đều biết rõ, chết thì chết rồi, có mấy ai thật sự được báo thù? Tìm cách nào đó cho qua chuyện là được rồi.”

Lời không dễ nghe, nhưng đạo lý không sai, trước tiên Hàn Diệu Môn tìm một lý do cho qua chuyện, sau đó bắt đầu tập trung tinh lực, thanh lý nội gián trong bang.

Ông ta vừa điều tra ra một nhóm người, còn chưa kịp ra tay thì những người này đã nhận được tin trước, bỏ chạy hết.

Hàn Diệu Môn nổi trận lôi đình, hạ lệnh cho các đường khẩu tìm bằng ra gia đình của những người này, một người cũng không tha.

Hai ngày sau, Hàn Diệu Môn lại nhận được một rương đầu người, gia đình của nội gián không tìm thấy, còn hai đường khẩu của Thanh Vân Hội đã bị diệt.

Hàn Diệu Môn ngây người, Nhạc Hồng Lương cũng không ngờ tới.

Trước đó nghĩ rằng không đắc tội nổi thì tránh, bây giờ mới phát hiện muốn tránh cũng tránh không thoát.

Tối hôm sau, Hàn Diệu Môn lại nhận được rương gỗ, lại có thêm hai đường khẩu bị diệt.

Hà Gia Khánh dường như không phải đến vì cửa hàng tơ lụa, mà là y đến vì Thanh Vân Hội!

Hàn Diệu Môn hoảng sợ, triệu tập mấy tên nòng cốt trong hội bàn bạc đối sách.

Ý kiến của mọi người đều là liều chết với Hà Gia Khánh, vẫn là Nhạc Hồng Lương đề xuất một kiến nghị khác: “Tìm Đại tiểu thư Hà gia ra mặt, hòa giải cho hai bên, có ân oán gì thì bày ra nói rõ ràng, nếu có thể dàn xếp được mọi chuyện, chúng ta chịu thiệt một chút cũng được.”

Hàn Diệu Môn không cam lòng: “Chúng ta chịu thiệt còn ít sao?”

Nhạc Hồng Lương không nói nữa, cao thấp đã phân rõ, ông không cam lòng thì sao?

Do dự vài ngày, lại mất thêm hai đường khẩu, Hàn Diệu Môn đến tân địa, mang theo lễ vật hậu hĩnh tìm đến Hà Ngọc Tú, mời bà ra mặt hòa giải.

Hà Ngọc Tú nhìn địa bàn của mình, vẻ mặt có chút khó xử: “Lão Hàn, ông cũng thấy rồi, tôi có địa bàn của riêng mình, chuyện trong nhà cũng không quản được. Gia Khánh cũng đã trưởng thành rồi, không thể chuyện gì cũng nghe tôi, để tôi tìm lúc khuyên nó vài câu, nó có nghe hay không cũng khó nói lắm.”

Hàn Diệu Môn cảm thấy chuyện này Hà Ngọc Tú có thể không làm được.

Ông ta đã nghĩ sai, không phải là không làm được, mà là Hà Ngọc Tú căn bản không làm.

Cửa hàng tơ lụa vốn là sản nghiệp riêng của Hà Gia Khánh, Hà Ngọc Tú không nên can thiệp.

Hàn Diệu Môn khiêu khích trước, Hà Gia Khánh ra tay trả thù, Hà Ngọc Tú không thể quay lưng lại với người nhà, bà chắc chắn sẽ đứng về phía Hà Gia Khánh.

Còn về phần cách trả thù này có quá tàn nhẫn hay không thì không ai có thể đánh giá được, đợi đến khi Hàn Diệu Môn lật ngược tình thế, lúc trả thù Hà Gia Khánh chắc chắn sẽ không nương tay.

Thịnh Thiện Chu ở phòng kế toán cảm thấy Hà Gia Khánh làm không sai: “Thiếu gia làm như vậy còn quyết đoán hơn cả lão gia năm xưa, không ra tay thì thôi, nhưng đã ra tay thì phải thật dứt khoát.”

Hà Ngọc Tú và Hàn Diệu Môn vốn không có giao tình quá sâu, Thanh Vân Hội sau này sẽ ra sao, Hà Ngọc Tú cũng chẳng quan tâm.

Bà chỉ không hiểu cách làm của Hà Gia Khánh: “Gia Khánh bị làm sao vậy? Bình thường che che giấu giấu, sợ lòi đuôi, sao lần này làm việc lại phô trương như vậy?”

***

Các đường khẩu của Thanh Vân Hội liên tục thương vong, Hàn Diệu Môn biết Hà Ngọc Tú không giúp đỡ, bất đắc dĩ chỉ có thể dùng chiêu cuối cùng.

“Tôi phải mời sư tổ ra rồi!”

Nhạc Hồng Lương có chút lo lắng: “Lão thái gia đã lâu không quản chuyện trong hội, lúc lão đương gia gặp chuyện, cầu xin ông ấy như vậy, lão thái gia cũng không ra tay.”

Lão đương gia là chỉ Long Đầu đại gia đời trước của Thanh Vân Hội, cũng là sư phụ của Hàn Diệu Môn, "gặp chuyện” mà Nhạc Hồng Lương nói là chỉ nội chiến Thanh Vân Hội, lão đương gia cầu cứu nhưng không có kết quả, cuối cùng chết trong cuộc nội chiến này.

“Chuyện lần này không giống lần trước, lần trước là nội chiến trong hội chúng ta, lần này là tai họa diệt môn, sư tổ sẽ không khoanh tay đứng nhìn!”

Hàn Diệu Môn hạ lệnh lập đàn hương, nến hương đã bày xong, tranh treo của sư tổ cũng đã bày xong.

Người thường không thể nhìn ra đây là chân dung của sư tổ, bởi vì bức tranh này vẽ một con lạc đà.

Dưới bức tranh còn có tên của sư tổ, tên của vị sư tổ này hơi đặc biệt, lão tên là Bối Vô Song.

Hàn Diệu Môn cầu nguyện ở đàn hương ba ngày ba đêm, không nhận được bất kỳ hồi âm nào, Nhạc Hồng Lương lo lắng tình hình không ổn, khuyên Hàn Diệu Môn tìm đường khác.

“Lối thoát ở đâu?” Hàn Diệu Môn đã không thể nghĩ ra lối thoát nào nữa.

“Đi tìm Thất gia đi, chúng ta coi như cũng là bạn của Thất gia.”

Hàn Diệu Môn suy nghĩ kỹ về mối quan hệ giữa ông ta và Lý Thất, họ có tính là bạn bè không?

Chắc chắn là có.

Tam đại bang môn ở Phổ La Châu đều coi như là bạn của Lý Thất, nhưng bạn bè với nhau cũng có khoảng cách.

Thẩm Tiến Trung của Tam Anh Môn có quan hệ gần gũi nhất với Lý Thất, có tin đồn nói rằng lão là do Lý Thất nâng đỡ, mối quan hệ này, Hàn Diệu Môn chắc chắn không thể sánh bằng.

Trương Tú Linh của Bách Hoa Môn cũng có quan hệ rất tốt với Lý Thất, có người nói "Ngọc Hương Ký" là do Lý Thất chỉ đạo Trương Tú Linh viết ra, mối quan hệ này, Hàn Diệu Môn cũng không thể sánh bằng.

Tính toán tới lui, Hàn Diệu Môn đối với Lý Thất có thể còn không bằng Lý Hào Vân của Phù Dung Trai và Bạch Vũ Xuyên của Bạch Hạc Môn, cũng chỉ là quan hệ xã giao.

Hiện giờ Thanh Vân Hội gặp tai họa diệt môn, liệu Lý Thất có bằng lòng ra tay giúp đỡ không?

Nếu Khâu Chí Hằng ở thành Lục Thủy thì tốt rồi, y có giao tình rất sâu với Hàn Diệu Môn, quan hệ với Lý Thất cũng rất tốt, có y làm cầu nối, Lý Thất chắc chắn sẽ giúp đỡ.

Nhạc Hồng Lương nói: “Đương gia, Dược Vương Câu cũng không tính là xa, hay là ngài đích thân đi một chuyến?”

Hàn Diệu Môn nghĩ cũng đúng, ông ta phân phó cho thuộc hạ làm giấy thông hành, đêm đó đến ga tàu hỏa.

Sáng hôm sau, đầu của Hàn Diệu Môn được đặt ở đường khẩu Thanh Vân Hội.

Ông ta đã chết.

Là người cầm gáo của bang môn lớn thứ hai ở Phổ La Châu, cái chết của Hàn Diệu Môn gây ra không ít xôn xao.

Ngày tổ chức tang lễ, Hà Gia Khánh đích thân đến phúng viếng, gặp Mã Ngũ ở linh đường, hai người trò chuyện vài câu.

“Lý Thất dạo này ra sao rồi? Tôi đã lâu không gặp hắn.”

“Dạo này hắn bận công việc ở ngoại châu, cũng ít khi về.”

“Đợi hắn về, bảo hắn đến chỗ tôi ngồi chơi một chút, tôi có vài chuyện muốn nói chuyện rõ ràng với hắn.”

“Nếu không phải chuyện riêng tư thì nói với tôi cũng được, tôi giúp anh chuyển lời cho lão Thất.”

“Giữa tôi và hắn thật sự có chút chuyện riêng tư.”

Phúng viếng xong, Hà Gia Khánh không quên việc chính, Thanh Vân Hội không thể một ngày thiếu chủ, y chọn một lão già kế nhiệm Hàn Diệu Môn, đảm nhiệm Long Đầu đại gia.

Lão già này chính là Nhạc Hồng Lương.

Trong hội, có người cảm thấy Nhạc Hồng Lương tận tâm tận lực vì Thanh Vân Hội, ngồi vào vị trí này là danh chính ngôn thuận.

Nhưng cũng có người nhắc đến một chuyện khác, kể từ khi Hàn Diệu Môn nghe theo ý kiến của Nhạc Hồng Lương, những ngày tháng của ông ta chưa từng yên ổn.

Rời khỏi đại đường Thanh Vân Hội, Mã Ngũ liên lạc với Lý Bạn Phong: “Đã xác minh, Hàn Diệu Môn thật sự đã chết, Hà Gia Khánh ra tay thật sự tàn nhẫn, Hàn Diệu Môn đã nhận thua rồi, chỉ thiếu điều quỳ xuống dập đầu cho hắn mà hắn vẫn lấy mạng Hàn Diệu Môn.

Bây giờ Thanh Vân Hội hoàn toàn rơi vào tay Hà Gia Khánh, hôm nào đó chúng ta phải nói chuyện với chị Tú, rốt cuộc bây giờ ai làm chủ Hà gia? Nếu Hà Gia Khánh làm chủ thì chuyện này thật sự phải đề phòng, không chừng ngày nào đó sẽ đánh đến chúng ta.”

Lý Bạn Phong nhìn tờ báo trên tay.

Tin tức đầu đề trên báo là "Đại công tử huyết tẩy Thanh Vân Hội, Hà thiếu chủ uy chấn bát phương".

Tờ báo này là do tòa soạn của Thẩm Dung Thanh xuất bản, nói cách khác, Hà Gia Khánh cố ý muốn tuyên truyền chuyện này ra ngoài.

Đây là vì điều gì?

Lý Bạn Phong thật sự không hiểu nổi.

“Lão Ngũ, theo những gì tôi hiểu về Hà Gia Khánh, cho dù hắn muốn giết người cũng sẽ lén lút ra tay, không thể nào làm phô trương như vậy.”

“Đúng vậy."

Mã Ngũ là bạn từ nhỏ của Hà Gia Khánh, y cũng không hiểu: "Tôi sẽ phái người điều tra chuyện này, nhưng có lẽ cũng không tra ra được kết quả gì.”

***

Trương Tú Linh rời khỏi tổng đường Thanh Vân Hội, ngoài cửa có xe kéo đang đợi, bà vừa định lên xe thì Đoàn Thụ Quần bước tới, bỏ mũ hành lễ trước: “Trương môn chủ, tôi đến đưa thiệp mời cho ngài.”

“Thiệp mời gì?”

Trương Tú Linh nhận lấy thiệp mời, một nhà hát ở thành Lục Thủy khai trương, mời Trương Tú Linh đến tham dự lễ khánh thành.

Nhà hát này vốn là của Thanh Vân Hội, bây giờ tất cả sản nghiệp của Thanh Vân Hội đều thuộc về Hà Gia Khánh.

Trương Tú Linh đương nhiên không muốn tham dự lễ này, bà và Hàn Diệu Môn không có giao tình gì nhiều, nhưng Hà Gia Khánh vì chút mâu thuẫn mà đã đuổi cùng giết tận cả một bang hội, còn đứng ra sỉ nhục đối phương, theo Trương Tú Linh thấy, chuyện này quá không hợp quy củ.

“Ông chủ Đoàn, cảm ơn ý tốt của anh, nhưng ngày đó tôi có chút việc gấp, nhưng anh yên tâm, người không đến, lòng thành chắc chắn sẽ đến.”

Trương Tú Linh muốn gửi một món quà cho qua chuyện.

Đoàn Thụ Quần lắc đầu: “Trương môn chủ, ngài không đến thì coi như không có thành ý, đương gia nhà chúng tôi đã nói rồi, hôm đó còn có chuyện quan trọng muốn bàn bạc với ngài.”

“Bàn bạc chuyện gì?”

“Chuyện này thì khó nói, nếu ngài đồng ý thì đây là chuyện tốt.” Đoàn Thụ Quần để lại thiệp mời, quay người bỏ đi.

Trương Tú Linh cảm thấy ớn lạnh sống lưng.

Chẳng lẽ Hà Gia Khánh muốn ra tay với Bách Hoa Môn?

Bà đoán không sai, mục tiêu tiếp theo của Hà Gia Khánh chính là Bách Hoa Môn.

Trở về hiệu cầm đồ Trương Tú Linh, Hà Gia Khánh đang bàn bạc với Đầu To về kế hoạch đối phó với Bách Hoa Môn, người hầu đến báo, một người bạn họ Khổng đến cầu kiến.

“Khổng Phương huynh đến rồi.” Hà Gia Khánh nhướng mày, ra hiệu cho Đầu To lui ra trước.

Không lâu sau, Khổng Phương tiên sinh đến sân, uống vài chén trà với Hà Gia Khánh, hỏi sơ qua chuyện Thanh Vân Hội.

Hà Gia Khánh kể lại toàn bộ.

Khổng Phương tiên sinh lại hỏi: “Ta nghe nói cậu sắp nhắm vào Bách Hoa Môn?”

Hà Gia Khánh gật đầu: “Bọn ta làm thí nghiệm, cần tiền, ta phải tìm việc làm ăn nào kiếm tiền nhanh.”

Khổng Phương tiên sinh không nói gì nữa, Hà Gia Khánh vừa định rót trà, Khổng Phương tiên sinh đã đậy nắp chén lại: “Gia Khánh, việc làm ăn của chúng ta đến đây thôi.”

Hà Gia Khánh sững sờ: “Lời này có ý gì?”

Khổng Phương tiên sinh đứng dậy nói: “Ý là sau này chúng ta đường ai nấy đi.”

Nói xong, Khổng Phương tiên sinh lập tức biến mất.

Hà Gia Khánh cầm ấm trà, lặng lẽ nhìn chén trà trước mặt.

***

Ngoài thành Lục Thủy, núi Y Minh, lưng chừng núi có một khu rừng bạch dương, đương gia Quỷ Thủ Môn Tạ Tuấn Thông quỳ dưới đất, run lẩy bẩy.

Tiếu Thiên Thủ đứng trước mặt lão, hỏi: “Bảo ngươi hẹn Hà Gia Khánh ra ngoài một chuyến, chuyện này khó khăn như vậy sao?”

Tạ Tuấn Thông nói: “Bây giờ hắn quá phô trương, ai muốn tiếp cận hắn đều sẽ bị các môn phái khác để ý, Quỷ Thủ Môn chúng ta sợ nhất là điều này, con cũng phải tìm thời cơ thích hợp.”

Tiếu Thiên Thủ cũng có chút hoang mang: “Tiểu tử thúi này rốt cuộc muốn làm gì? Ta cũng không hiểu nổi nó nữa, thôi được rồi, bảo người trong môn phái chúng ta tránh xa nó ra.”

***

Ban đêm, Hà Gia Khánh và Đầu To cùng nhau uống rượu, uống được gần phân nửa, Đầu To hỏi: “Gia Khánh, tôi nhớ chí hướng của cậu là muốn thay đổi Phổ La Châu, thậm chí không chỉ Phổ La Châu, cậu muốn để những người có bản lĩnh được sống có tôn nghiêm, bây giờ ý nghĩ của cậu thay đổi rồi sao?”

“Không thay đổi.” Hà Gia Khánh lắc đầu.

“Vậy bây giờ cậu làm như vậy…”

“Không hiểu đúng không."

Hà Gia Khánh châm một điếu thuốc, cười khổ: "Mấy hôm trước tôi đến hiệu sách, thấy một cuốn sách, cuốn sách này dạy tôi không ít chuyện.”

“Sách gì vậy?” Đầu To khá tò mò.

“Tên sách thì tôi không nhớ rõ, nhưng tôi nhớ những chữ trong đó, tùy tiện lấy ra một chữ cũng có thể đánh đến mức khiến tôi không đỡ được. Tôi cứ tưởng chủ nhân của hiệu sách này là bất khả chiến bại, tôi cứ tưởng mình sẽ chết trong cuốn sách này, ai ngờ có một người bạn đến cứu tôi, hắn không tốn nhiều sức lực, hắn nói chủ nhân hiệu sách nể mặt hắn.”

“Nể mặt đến mức như vậy sao?” Đầu To không hiểu, chỉ biết phụ họa một câu.

“Đúng vậy, bọn họ đều nể mặt nhau lắm! Nhưng Hà Gia Khánh tôi có bao nhiêu mặt mũi? Tôi lại có bao nhiêu bản lĩnh? Người ta dựa vào đâu mà làm ăn với tôi? Tôi có tài đức hay năng lực gì, tôi nặng mấy cân mấy lạng?”

Hà Gia Khánh dập tắt điếu thuốc, nhìn Đầu To, giọng điệu có chút kích động: "Người anh em, tôi đã lâu rồi không gặp được người có thể nói chuyện thật lòng, trước đây hồi đại học có một người, bây giờ người đó không muốn nói chuyện với tôi nữa, chuyện này khiến tôi thật sự khó chịu khi giữ trong lòng.

Trước đây tôi vẫn luôn cho rằng, thứ được gọi là tu vi này, Vân Thượng tầng ba là đỉnh, đến Vân Thượng tầng ba rồi, cố thêm chút nữa là đến trên Vân Thượng.

Trên Vân Thượng không phân cấp độ, chiến lực hẳn là tương đương, chỉ cần tôi kiên trì đạt tới trên Vân Thượng thì tôi chính là người mạnh nhất trong số đó.

Tôi ở ngoại châu dùng hết mọi thủ đoạn thu thập nhân khí, giao đồ ăn, làm livestream, chui cả cống ngầm, tôi làm vậy chỉ để tấn thăng trên Vân Thượng, bây giờ tôi đã lên tới rồi, nhưng kết quả thì sao?

Tôi kém người ta quá xa, tôi không gặp được chủ nhân của hiệu sách kia, ngay cả mấy cuốn sách của hắn mà tôi cũng không đánh lại. Còn có người có thực lực tương đương với hắn nói là muốn làm ăn với tôi, đều là lừa tôi hết, bọn họ thuê tôi làm kẻ thế mạng thôi.

Tôi bỏ tiền, tôi bỏ sức, sơ sẩy còn bị mất mạng, rủi ro trong việc làm ăn này đều bắt tôi gánh chịu, nhưng khi làm ăn thành công, tôi chắc chắn chẳng được lợi lộc gì, bởi vì tôi không có tư cách nhúng tay, nếu đã như vậy, vụ làm ăn này còn tham gia làm gì nữa?”

Đầu To dường như đã hiểu ra: “Cậu diệt Thanh Vân Hội là muốn để bọn họ tránh xa cậu?”

“Đúng vậy!”

Hà Gia Khánh rót cho Đầu To một chén rượu: “Bọn họ làm việc mờ ám, tôi lại cố tình đặt ánh sáng lên người mình, tôi muốn cả Phổ La Châu đều nhìn thấy tôi, chỉ cần xung quanh tôi có ánh sáng, bọn họ sẽ phải tránh xa tôi.

Đạo tu có một kỹ pháp Vân Thượng, gọi là Lừa Đời Lấy Tiếng, người anh em, anh nhất định phải nhớ kỹ, thứ chúng ta cướp được chưa chắc đã là tiếng thơm đâu.”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!