“Một quả đậu phộng hai hạt đậu, áo vàng da tía thịt trắng phau, biết nóng biết lạnh biết thương người, vợ nhà mình thương còn không hết!”
Trương Vạn Long ôm hai cô vợ, hôn mỗi người mấy cái, dẫn theo Tiểu Căn xuống ruộng làm việc.
Thấy Tiểu Căn tràn đầy sức lực, Trương Vạn Long hỏi: “Hôm qua không phải cậu dạy Thị Tử học chữ sao? Sao hôm nay vẫn còn sung sức vậy?”
Tiểu Căn cười ngây ngô: “Dạy Thị Tử học chữ cũng không phải việc gì quá mệt nhọc.”
Trương Vạn Long hừ một tiếng: “Cậu vẫn còn trẻ, đến tuổi tôi thì cậu sẽ biết mệt.”
“Hai chị dâu chu đáo như vậy, còn có việc gì làm anh mệt được sao?”
Trương Vạn Long gật đầu: “Hai bà vợ của tôi đúng là rất chu đáo, phần lớn việc đều không cần tôi ra tay!”
Vừa nói, Trương Vạn Long vừa nhìn về phía nhà mình.
Đỗ Văn Minh gõ cửa vài cái, không thấy ai đáp, ông ta trực tiếp đẩy cửa bước vào.
Vợ cả của Trương Vạn Long từ trong phòng đi ra, nhìn Đỗ Văn Minh hỏi: “Ông là ai vậy? Sao lại xông vào nhà người khác?”
Đỗ Văn Minh mặt không chút cảm xúc nói: “Tôi đến tìm Trương Vạn Long mua hạt giống.”
“Chồng nhà tôi không có ở đây, ông ngồi chờ một lát đi.” Vợ cả mời Đỗ Văn Minh vào phòng khách, vợ hai rót cho ông ta một ấm trà.
Đỗ Văn Minh nhìn vợ hai, tay phải xoay một cái, vòng tay ra sau lưng cô, định ôm eo cô.
Mục đích của ông ta không phải là để dê xồm mà là muốn khống chế hai người phụ nữ này, sau đó tìm hạt giống trong nhà Trương Vạn Long.
Chỉ cần Đỗ Văn Minh ôm được vợ hai thì cô sẽ không thể động đậy, Đỗ Văn Minh dẫn cô nhảy một điệu, chỉ vài bước là có thể khiến cô gãy xương.
Vợ hai ngồi xổm xuống, lấy một hộp bánh từ dưới bàn lên, vừa đúng lúc tránh được cánh tay của Đỗ Văn Minh.
Đỗ Văn Minh ngẩn người, vươn tay muốn nắm lấy cánh tay của vợ hai.
Vợ hai cúi đầu, cầm lên một miếng bánh, lại một lần nữa tránh được Đỗ Văn Minh.
Cô ta cố ý hay vô tình?
Nếu là vô tình thì cũng quá trùng hợp.
Nếu là cố ý thì cũng quá mạnh.
Đỗ Văn Minh là tu giả Vân Thượng, nếu người phụ nữ này hai lần đều cố ý né tránh thì chứng tỏ phản ứng này, tốc độ này, thân pháp này đều không hề thua kém Đỗ Văn Minh.
Đỗ Văn Minh vẫn không bỏ cuộc, vươn tay đặt lên vai vợ hai.
Vợ hai cầm miếng bánh xoay người, đưa lên mũi ngửi: “Mùi không còn tươi mới nữa, tôi đổi cho ông cái khác.”
Cô lại tránh được Đỗ Văn Minh, cầm bánh đi vào bếp.
Chỉ so thân thủ thì xem ra không được, Đỗ Văn Minh phải dùng kỹ pháp.
Ông ta đi theo vợ hai vào bếp, chân trượt một cái, bắt đầu uốn éo theo bước nhảy.
Vợ cả đang ở trong bếp giáo huấn vợ hai: “Vừa rồi hắn có sờ soạng cô không?”
“Không, không cho hắn sờ…” Vợ hai biện minh với vẻ mặt oan ức.
“Để chồng nhà chúng ta biết được, xem hắn xử lý cô ra sao!”
Vợ cả nhéo mạnh vào quả đào vợ hai một cái, vợ hai đau quá, ôm quả đào nhảy dựng lên, chỉ một động tác này lại tránh được bước nhảy của Đỗ Văn Minh.
Chuyện này tuyệt đối không thể nào là vô tình!
Vợ cả nhìn Đỗ Văn Minh, quát hỏi: “Vừa rồi ông có đụng chạm vào em gái tôi không?”
Đỗ Văn Minh đang nghĩ cách ứng phó, vợ hai ở phía sau oán trách ông ta một câu: “Ông đúng là đồ vô liêm sỉ, tôi là gái đã có chồng, ông câu dẫn tôi làm gì?”
Người vợ hai này từ khi nào đã ra phía sau rồi?
Đỗ Văn Minh giật mình, dựa vào sự linh hoạt của bước nhảy, xoay người lướt đến bên cạnh vợ hai.
Vợ cả vung chổi lông gà lên, đánh về phía vợ hai: “Đổ lỗi cho người ta câu dẫn cô, cô cũng không phải thứ tốt lành gì!”
Vợ hai lách người né được chổi lông gà, cây chổi này vụt trúng người Đỗ Văn Minh.
Ăn một cú đau điếng khiến Đỗ Văn Minh phải nghiến răng.
Phải nói là một cây chổi lông gà thì có gì khó tránh, thật sự cũng không đến mức đó, nhưng vấn đề là Đỗ Văn Minh không hề nghĩ đến việc phải tránh.
Mỗi một động tác của hai người này hình như đều không nhắm vào ông ta, nhưng họ không chỉ có thể hóa giải chiêu thức mà còn có thể đánh trả, lại còn chết người hơn là kỹ pháp then chốt của Đỗ Văn Minh lại vô hiệu với họ.
Hai người phụ nữ này vẫn luôn dây dưa với Đỗ Văn Minh, nhưng lại không có dấu hiệu muốn nhảy múa, Đỗ Văn Minh không thể dẫn họ nhảy, rất nhiều thủ đoạn cũng không thi triển được.
Thời điểm Lý Bạn Phong giao thủ với Đỗ Văn Minh, tu vi của hắn đã đạt đến Vân Thượng, lúc đó ngay cả Lý Bạn Phong cũng không khống chế được mà muốn nhảy cùng ông ta.
Tại sao hai người phụ nữ này lại không nhảy?
Chẳng lẽ họ không phải người?
Đây là thứ do Trương Vạn Long gieo trồng ra?
Đỗ Văn Minh hoảng sợ, tiếp tục nhảy múa.
Cho dù hai người phụ nữ này không phải người sống, nhưng họ chắc chắn có linh tính, chỉ cần là thứ có linh tính, cho dù là pháp bảo, Đỗ Văn Minh cũng có biện pháp khiến đối phương phải nhảy theo.
Nhưng hai người phụ nữ này vẫn không nhảy, vợ cả cầm chổi rơm đuổi đánh vợ hai, vợ hai lắc eo liên tục né tránh.
Bốp!
Lại một chổi vụt trúng Đỗ Văn Minh, Đỗ Văn Minh nhún người bật lên, nhảy ra khỏi sân nhà Trương Vạn Long, vừa lướt vừa chạy ra khỏi thôn.
Hai người gieo trồng ra được đều có thực lực đến mức đó, vậy thực lực của bản thân Trương Vạn Long phải mạnh đến mức nào?
Trên ruộng, Trương Vạn Long lau mồ hôi: “Người anh em, trận này đánh hơi hiểm!”
Tiểu Căn ngẩn người, xách vá và xô lên hỏi: “Đánh nhau? Đánh nhau ở đâu?”
“Vừa rồi có một tên hổ báo vào nhà chúng ta, bị hai chị dâu của cậu đánh cho bỏ chạy rồi.”
Tiểu Căn thở dài một hơi: “Bị chị dâu đánh bỏ chạy thì còn tính là hổ báo gì?”
Trương Vạn Long lắc đầu thở dài: “Người anh em, cậu không biết đâu, nếu hai chị dâu của cậu còn đánh không lại hắn thì chúng ta sẽ phải thả thứ khác ra, có vài thứ không thể để người khác nhìn thấy!”
***
Đỗ Văn Minh trở về trà lâu Diệp Đường thành Lục Thủy, kể lại tình hình của trận chiến này cho Khổng Phương tiên sinh.
Khổng Phương tiên sinh lắc đầu, uống một ngụm trà: “Để ngươi đi đối phó với Trương Vạn Long vẫn hơi khó, dù sao hắn cũng là nhân tài xuất chúng trong giới canh tu.”
Đỗ Văn Minh không nói gì.
Khổng Phương tiên sinh lại nói: “Ngoại châu và Phổ La Châu dù sao cũng khác nhau, ngươi thường xuyên ở ngoại châu, chắc cũng chưa gặp phải nhân vật như vậy.”
Đỗ Văn Minh vẫn không nói gì.
Khổng Phương tiên sinh suy nghĩ một lúc, giao cho Đỗ Văn Minh một nhiệm vụ: “Ở cầu Diệp Tùng có vài vụ làm ăn đã lâu rồi không thu được nợ, ngươi đi thu nợ đi.”
Đỗ Văn Minh không nói gì, trên mặt cũng không có biểu cảm gì đặc biệt, nhưng những lời này của Khổng Phương tiên sinh, câu nào câu nấy đều đâm vào tim ông ta.
Thu nợ?
Ông ta là tam đương gia của Tuyết Hoa Phố, đây là việc ông ta nên làm sao?
Khổng Phương tiên sinh cũng nhận ra Đỗ Văn Minh có chút bất mãn, còn cố ý giải thích một câu: “Việc ở ngoại châu cũng chỉ như vậy thôi, ngươi phải dồn nhiều tâm sức hơn vào việc làm ăn ở Phổ La Châu.”
Vừa nói Khổng Phương tiên sinh vừa uống trà, tấm màn che dưới nón lá che khuất khuôn mặt hắn ta, tuy không nhìn thấy biểu cảm của hắn ta, nhưng lại có thể cảm nhận được sự qua loa thờ ơ đó.
Mất đi thân phận ở ngoại châu, dường như Đỗ Văn Minh cũng không còn giá trị gì nữa.
Thấy thái độ của Khổng Phương tiên sinh như vậy, Đỗ Văn Minh trực tiếp hỏi ngược lại: “Nhị đương gia, ta thật sự không hiểu tại sao chúng ta phải mua hạt giống của Trương Vạn Long.”
Khổng Phương tiên sinh thổi thổi nước trà: “Tình hình ở Phổ La Châu khác với ngoại châu, có vài việc ta cũng không nói rõ với ngươi được.”
“Làm phiền ngươi nói từ từ, ta đang nghe.”
Khổng Phương tiên sinh đặt chén trà xuống nói: “Bởi vì cần một mồi nhử, ta muốn tạo ra một mồi nhử giống như ta, đến hiệu sách Lỗ gia dụ Chu Bát Đấu ra, sau đó ta sẽ nhân cơ hội đưa Vu Diệu Minh ra ngoài.”
“Vậy thì không cần tìm Trương Vạn Long mua hạt giống nữa, ta đi làm mồi nhử, ta đến hiệu sách Lỗ gia dụ Chu Bát Đấu ra ngoài.”
Khổng Phương tiên sinh thở dài: “Văn Minh, ta không có ý xem thường ngươi, ta chỉ nói thật với ngươi, với chiến lực hiện tại của ngươi, Chu Bát Đấu không thể nào bị ngươi dụ ra ngoài, hắn còn lười nhìn ngươi dù chỉ một cái.”
Đỗ Văn Minh nén lửa giận, tiếp tục nói: “Vậy ta không đi làm mồi nhử nữa, ngươi đi dụ Chu Bát Đấu ra ngoài, ta vào trong đưa Vu Diệu Minh đi.”
Khổng Phương tiên sinh mỉm cười: “Thật sự không phải là ta xem thường ngươi, cho dù Chu Bát Đấu không có ở đó, ngươi vào hiệu sách Lỗ gia cũng không thể đưa được Vu Diệu Minh đi.”
“Chúng ta cứ thử xem!” Đỗ Văn Minh không kìm nén được nữa.
Không phải là ông ta nóng nảy, nếu bây giờ cứ tiếp tục nhịn nhục thì chức tam đương gia này cũng sắp không giữ được nữa, sau này ông ta chỉ có thể làm những việc linh tinh như thu nợ.
Khổng Phương tiên sinh xua tay: “Không thể hành động theo cảm tính, chúng ta hãy nghĩ cách khác.”
Đỗ Văn Minh lắc đầu: “Ta không hành động theo cảm tính, nhị đương gia, ta đã theo ngươi nhiều năm như vậy, đối với ngươi trung thành tuyệt đối, ngươi hãy tác thành cho ta lần này, để ta làm nên đại sự ở Phổ La Châu.”
“Được, có chí khí.”
Khổng Phương tiên sinh cầm ấm trà rót cho Đỗ Văn Minh một chén trà, Đỗ Văn Minh cầm chén trà lên, uống cạn một hơi.
***
Trương Vạn Long cầm ấm trà lên, rót thêm cho Lý Bạn Phong một chén trà: “Thất gia, hôm nay đến tìm tôi không phải là để tán gẫu chứ?”
Lý Bạn Phong lắc đầu: “Trương đại ca, tôi tìm anh thật sự có chút việc, tôi nghe nói anh không bán hạt giống nữa, nhưng tôi lại đang cần một ít hạt giống.”
Vợ cả của Trương Vạn Long đi tới: “Thất gia, ngài mua hạt giống thì đến chỗ khác đi, nhà chúng tôi chưa bao giờ bán hạt giống!”
“Đừng nói bậy!” Trương Vạn Long trừng mắt nhìn vợ cả, vợ cả lè lưỡi, xoay người bỏ đi.
“Thất gia, nói thật, người khác đến mua tôi chắc chắn không bán, nhưng ngài là khách quen, ngài cứ nói muốn mua bao nhiêu đi.”
Lý Bạn Phong nói: “Không nhiều, chỉ cần năm trăm hạt, cải thảo, bí đao, ngô, lúa mì, ớt xanh mỗi loại một trăm.”
“Được.” Trương Vạn Long bảo vợ đóng gói hạt giống xong, không hỏi thêm câu nào.
Nhưng Lý Bạn Phong lại chủ động nói rõ mọi chuyện: “Số hạt giống này không phải tôi dùng, mà là để tặng cho người ngoại quốc Thôi Đề Khắc, vì chuyện của Đức Tụng Nhai.”
Tiểu Căn nhìn Lý Bạn Phong một cái, ra hiệu chuyện này không nên nói.
Trương Vạn Long cũng sững người: “Thất gia, chuyện này ngài thật sự không cần nói với tôi, hạt giống đã ở trong tay ngài rồi.”
Lý Bạn Phong lắc đầu: “Làm ăn không thể làm như vậy, nếu anh không muốn đưa hạt giống cho Thôi Đề Khắc, tôi sẽ trả lại cho anh ngay bây giờ, hơn nữa tôi còn đảm bảo số hạt giống hiện có trong tay tôi, tuyệt đối sẽ không giao cho Thôi Đề Khắc.”
Thấy Lý Bạn Phong chân thành như vậy, Trương Vạn Long cũng nói thật: “Thất gia, chuyện của Đức Tụng Nhai này, tôi thật sự sợ bị liên lụy.”
Lý Bạn Phong lấy khế thư ra: “Hạt giống là tôi mua từ anh, nếu có bất kỳ kẻ nào truy cứu chuyện này, tôi sẽ chịu trách nhiệm.”
“Sảng khoái!”
Trương Vạn Long nhìn Lý Bạn Phong với vẻ mặt kính trọng: "Chuyện này tôi đồng ý, nhưng tôi cũng có một việc muốn nhờ.”
“Mời nói.”
“Đất đai trong thôn tôi ngày càng rộng, nhưng đất hoang thật sự được khai phá chỉ có ba dặm, rất nhiều ruộng đất đã vượt ra ngoài ranh giới, những dị quái bên ngoài luôn dòm ngó, không ít lần phá hoại đồ của tôi, hơn nữa tân địa khai hoang xong sẽ có thiên quang, tuy ánh sáng rất yếu, nhưng có vài loại cây trồng thật sự không thể thiếu chút ánh sáng này.
Tôi muốn khai hoang mười dặm đất, nhưng Địa Đầu Thần vẫn luôn không hồi đáp, tôi nghe nói Thất gia và Địa Đầu Thần ở đây có quan hệ rất tốt, làm phiền Thất gia nói giúp một tiếng, sắp xếp một ngày thích hợp để chúng tôi khai hoang.”
Lý Bạn Phong gật đầu: “Được, chuyện này cứ để tôi lo, chờ thương lượng được ngày rồi tôi sẽ báo cho anh ngay.”
Hai bên bàn bạc xong, Lý Bạn Phong ăn cơm trưa ở nhà Trương Vạn Long, vốn định đi dạo trong thôn thì La Chính Nam gọi điện đến, ông chủ Lỗ mời Lý Bạn Phong đến hiệu sách tụ họp, y còn đặc biệt gửi thiệp mời.
Ông chủ Lỗ tìm mình?
Chuyện của Tiểu Bàn trước đó vẫn chưa có lời giải thích, Lý Bạn Phong đang định điều tra ông chủ Lỗ, không ngờ ông chủ Lỗ lại tự tìm đến cửa.
“Hắn tìm tôi muốn làm gì? Buổi tụ họp quyết định vào lúc nào?”
“Ông chủ Lỗ nói chỉ là ngồi nói chuyện phiếm, không nói chuyện cụ thể, thời gian cũng không xác định, hắn nói chỉ mời một mình ngài, ngài cứ sắp xếp tùy ý.”
Lý Thất suy nghĩ một lát, đồng ý: “Nói với ông chủ Lỗ, tối nay mười giờ tôi sẽ đến tìm hắn.”
***
Bảy giờ rưỡi, ông chủ Lỗ đóng cửa hiệu sách, kê bàn sách, cầm bút lên, tiếp tục viết phần tiếp theo của "Tú Sương Tập", viết hai tiếng đồng hồ, miễn cưỡng viết được một trang.
Viết xong, tự đọc lại một lần, ông chủ Lỗ xé bản thảo đi.
Một quyển "Tú Sương Tập" có giá tám đồng Hoàn quốc, một quyển có ba mươi sáu câu chuyện, nếu viết ở trình độ này, ông chủ Lỗ cảm thấy mình thật có lỗi với tiền mua sách của người ta.
Sắp đến mười giờ, ông chủ Lỗ pha trà, hâm rượu, chuẩn bị bánh ngọt và đồ nhắm rượu, tuy treo biển hiệu đóng cửa, nhưng y vẫn mở cửa hiệu sách.
Không lâu sau, Lý Thất vào hiệu sách, ông chủ Lỗ đứng dậy nghênh đón.
“Thất gia, đến rồi!”
Lý Bạn Phong gật đầu cười: “Ông chủ Lỗ đích thân đến cửa gửi thiệp mời, Lý mỗ sao có thể không đến.”
“Mời Thất gia ngồi, ngài muốn uống rượu hay uống trà?”
“Khách tùy chủ tiện.”
“Vậy thì rượu trà đều có.”
Ông chủ Lỗ một tay rót trà, một tay rót rượu, hai người ngồi ngay tại đại sảnh hiệu sách, bên cạnh mười mấy kệ sách, vừa ăn vừa trò chuyện, nói đến tác phẩm mới của các danh gia, ông chủ Lỗ cố ý nhắc đến "Ngọc Hương Ký".
“Thất gia, ngài thấy ‘Ngọc Hương Ký’ so với ‘Tú Sương Tập’ thì bên nào cao bên nào thấp?”
Lý Bạn Phong khẽ lắc đầu: “Ngọc Hương Ký là tiểu thuyết dài, Tú Sương Tập là tập văn, không phải cùng một loại, sao có thể so sánh với nhau được.”
“Chúng ta không nói về thể loại, chỉ nói về cách kể chuyện, câu chuyện của quyển nào hay hơn.”
Lý Bạn Phong nhấp một ngụm trà, lại hớp một ngụm rượu, cẩn thận đánh giá: “Nếu tính theo thời đại, khi ‘Tú Sương Tập’ ra đời thì không có tác phẩm nào tương tự, đây là tác phẩm khai tông lập phái, lúc đó quả thực không gì sánh bằng.”
Ông chủ Lỗ lắc đầu: “Thời đại cũng không bàn đến, bất kể ra đời sớm hay muộn, chúng ta cứ đặt chúng cạnh nhau để so sánh.”
“Không nên so sánh với nhau, hậu nhân học hỏi thủ pháp và kỹ xảo của tiền nhân, cải tiến và đổi mới, thứ viết ra đương nhiên sẽ hay hơn tiền nhân một chút.”
Ông chủ Lỗ uống một ngụm rượu, liên tục gật đầu.
Tuy lời này nghe có chút bi thương, nhưng ông chủ Lỗ thừa nhận "Ngọc Hương Ký" hay hơn "Tú Sương Tập", hơn nữa lời giải thích của Lý Bạn Phong cũng khiến ông chủ Lỗ có thể chấp nhận, Trương Tú Linh chiếm ưu thế của người đến sau, chứ không phải vì thực lực của Trương Tú Linh vượt qua bản thân.
Ông chủ Lỗ rất coi trọng lời nhận xét của Lý Bạn Phong, nhưng Lý Bạn Phong lại đang chờ ông chủ Lỗ nói đến chuyện chính.
Hôm nay hắn mời mình đến chắc chắn không phải để bàn luận văn học, chẳng lẽ hắn muốn nói rõ chuyện của Tiểu Bàn?
Ông chủ Lỗ lấy ra một xấp giấy: “Thất gia, xin mời xem qua.”
Lý Bạn Phong nhận lấy giấy, đoán rằng chuyện chính sắp đến.
Nhưng mở ra xem, đây lại là bản thảo của phần "Tú Sương Tập" tiếp theo.
Lý Bạn Phong hỏi: “Đây là ai viết?”
Ông chủ Lỗ cười: “Một người bạn của tôi viết, năm xưa cũng khá nổi tiếng trong giới văn chương, dạo này có chút cảm xúc, muốn viết thêm phần tiếp theo cho Tú Sương Tập.”
Vẫn còn bàn luận văn học?
Chẳng lẽ người bạn mà y nhắc đến mới là chuyện chính tối nay?
Lý Bạn Phong cẩn thận lật xem phần tiếp theo, đưa ra một câu đánh giá: “Thiếu gấm chắp đỡ vải thô."
Ông chủ Lỗ run lên, chén rượu suýt rơi xuống đất: “Thất gia, tại sao lại nói vậy?”
“Làm phiền ông chuyển lời cho người bạn này, bảo hắn đừng viết sách nữa, Tú Sương Tập là danh tác, không chứa nổi phần tiếp theo không đâu vào đâu này. Chúng ta hãy xem câu chuyện gốc của Tú Sương Tập, mạch truyện ly kỳ phức tạp, chỗ ướt át từng tầng từng lớp hấp dẫn, sao lại có nhiều quanh co khúc khuỷu như vậy?
Ông xem câu chuyện đầu tiên của phần tiếp theo này viết, nam nữ chính ngay cả nói chuyện cũng không rõ ràng, một chuyện đơn giản có thể sinh ra nhiều hiểu lầm như vậy, sao tình tiết cũ rích này cứ phải gán ghép vào ‘Tú Sương Tập’, người viết này có phải quá đề cao bản thân rồi hay không?”
Ông chủ Lỗ mím môi, biện minh một câu: “Mấy vị danh gia hiện nay như Trương Tú Linh và Thẩm Dung Thanh chẳng phải đều viết như vậy sao? Trong ‘Ngọc Hương Ký’ cũng có câu chuyện như vậy, cách viết này có thể khắc họa rõ ràng hơn về sự trắc trở và gặt hái trong tình cảm.”
Lý Bạn Phong mỉm cười: “Cho nên mới nói người bạn này của ông không thể viết ‘Tú Sương Tập’, vị danh gia viết ‘Tú Sương Tập’ này đã có thể khai tông lập phái, ông hỏi xem hắn có để ý đến cách viết của người khác không? Hắn sẽ bắt chước văn phong của người khác sao?
Hắn có thể đặt lối viết của tiểu thuyết dài vào tiểu thuyết ngắn sao? Người bạn này của ông chỉ dựa vào chút bản lĩnh này mà còn muốn viết tiếp ‘Tú Sương Tập’, còn muốn ké tiếng của vị danh gia đời trước, nói hắn không tự lượng lực chẳng lẽ oan ức cho hắn sao?”
Rắc!
Bình rượu trong tay ông chủ Lỗ vỡ nát.
“Sao vậy?” Lý Bạn Phong ngẩn người.
Ông chủ Lỗ ném bình rượu vỡ sang một bên, lấy bình mới đến, sau khi dọn dẹp sạch sẽ, y bắt đầu dùng sức xoa mặt.
Miệng của y bị tức đến méo xệch, xoa rất lâu mới ngay ngắn lại được.
“Thất gia nói đúng, người này không tự lượng sức!”
Ông chủ Lỗ lấy giấy bút đến: "Làm phiền Thất gia chỉ điểm kỹ càng, rốt cuộc chỗ nào viết không ổn, tôi sẽ chuyển lời lại cho bạn tôi.”
Ông chủ Lỗ vẫn luôn nghiêm túc bàn luận văn học, Lý Bạn Phong bèn cùng y bàn luận, hắn nghiêm túc đưa ra ý kiến, ông chủ Lỗ nghiêm túc ghi chép.
***
Chớp mắt đã mười hai giờ, Khổng Phương tiên sinh đội mũ đến trước cửa hiệu sách, đẩy cửa bước vào.
Đinh~
Lý Bạn Phong nghe thấy tiếng cửa, quay đầu nhìn lại, tầm nhìn của hắn bị kệ sách che khuất.
Ông chủ Lỗ lắc đầu: “Không cần để ý, chắc là có người không nhìn thấy biển hiệu đóng cửa, để tôi bảo giúp việc ra đuổi hắn đi.”
***
Khổng Phương tiên sinh vào hiệu sách, hắn ta không nhìn thấy Lý Bạn Phong, cũng không nhìn thấy rượu trà đầy bàn, hắn ta chỉ thấy ông chủ Lỗ giẫm lên thang, đang một mình sắp xếp kệ sách.
Ông chủ Lỗ nhìn Khổng Phương tiên sinh: “Chúng tôi đã đóng cửa rồi, muốn mua sách thì ngày mai hãy đến.”
Khổng Phương tiên sinh cười một tiếng: “Lão Chu, ta đã đích thân đến tận cửa rồi, bây giờ ngươi nói đóng cửa, như vậy có thích hợp không?”
“Không phải bây giờ đóng cửa, chúng tôi đã đóng cửa từ lâu rồi.” Ông chủ Lỗ nghiêm chỉnh sắp xếp kệ sách.
***
Lý Bạn Phong vừa rồi cảm thấy có người vào hiệu sách, nhưng trong nháy mắt, người đó lại biến mất.
Ông chủ Lỗ ngồi đối diện, vẫn đang kiểm tra bản ghi chép của mình: “Thất gia, vừa rồi ngài nói hồi thứ sáu quyển thứ hai nên sửa ra sao?”
Lý Bạn Phong đang định chuyển suy nghĩ trở lại với "Tú Sương Tập", lại nghe thấy loáng thoáng tiếng động từ trên lầu.
Kẽo kẹt kẽo kẹt~
Lý Bạn Phong hơi ngẩng đầu lên, ông chủ Lỗ nói: “Dạo này trong hiệu sách có thêm mối mọt, cứ đến tối là đục gỗ, Thất gia, chúng ta tiếp tục nói về hồi thứ sáu.”
Lý Bạn Phong cảm thấy đây không phải tiếng mối mọt.
***
Cửa sổ nhà kho trên tầng hai mở ra, Đỗ Văn Minh men theo cửa sổ trượt vào phòng ngoài, nhanh chóng mở cửa phòng trong, nhìn quanh trong phòng, không thấy Vu Diệu Minh đâu, lại thấy ông chủ Lỗ vén màn giường, ngồi trên giường hỏi: “Tìm ta?”
***
Khổng Phương tiên sinh ở dưới lầu, nhìn ông chủ Lỗ sắp xếp kệ sách, hắn ta không vội ra tay, mục đích của hắn ta là để câu giờ cho Đỗ Văn Minh.
“Lão Chu, chúng ta đã nhiều năm không gặp, ngươi chiêu đãi ta như vậy sao?”
Ông chủ Lỗ quay mặt lại, nhìn Khổng Phương tiên sinh: “Chúng ta quen biết nhau sao?”
“Sao có thể nói không quen biết, năm xưa chúng ta…”
“Chúng tôi thật sự đã đóng cửa rồi, có việc gì thì ngày mai hẵng nói.”
Ông chủ Lỗ định tiễn khách, trên lầu đột nhiên truyền đến tiếng đánh nhau.
Đỗ Văn Minh đã ra tay trên lầu.
Khổng Phương tiên sinh hơi bất ngờ, theo như lời Đỗ Văn Minh nói, tu vi của Vu Diệu Minh không cao, không cần Đỗ Văn Minh làm ra động tĩnh lớn như vậy.
Trên lầu xảy ra chuyện ngoài ý muốn?
Khổng Phương tiên sinh chỉ chỉ trên lầu: “Bị trộm sao? Ta lên xem giúp ngươi nhé?”
Ông chủ Lỗ bước xuống thang, lắc đầu nói: “Trên tầng hai là kho hàng của cửa tiệm, không phận sự miễn vào.”
“Ta không phải người ngoài, ta là bạn của ngươi.” Khổng Phương tiên sinh hơi nhúc nhích mũi chân, dường như muốn lên lầu.
Ông chủ Lỗ xuất hiện ở cửa nhà kho trên tầng hai, trong tay cầm một quyển sách cũ: “Tôi thật sự không nhớ ra có người bạn nào như anh.”
Khổng Phương tiên sinh vung tay lên, ném ra hai đồng tiền bay về phía ông chủ Lỗ.
Đồng tiền này không thể nào đỡ được, cho dù ông chủ Lỗ dùng chữ viết triệu hồi ra một bức tường dày ba thước thì cũng sẽ bị đồng tiền dễ dàng xuyên thủng.
Nhưng nếu ông chủ Lỗ chọn né tránh thì coi như nhường đường cho hắn ta lên lầu.
Ông chủ Lỗ không né, mở quyển sách cũ trong tay ra phủi một cái.
Bụi trên sách cũ bay tán loạn trong không khí, tụ thành chữ “Môn”.
Hai đồng tiền bay vào trong chữ “Môn”, biến mất không thấy đâu.
Khổng Phương tiên sinh lại ném ra hai đồng tiền nữa, một trái một phải bay lên tầng hai, hắn ta muốn dùng đồng tiền đập sập tường tầng hai.
Tốc độ bay của đồng tiền cực nhanh, hắn ta đoán chắc ông chủ Lỗ chỉ có thể đỡ được một đồng tiền.
Ông chủ Lỗ đứng im tại chỗ, dùng ngón tay viết một chữ “Thu” trong không khí, hai đồng tiền đều rơi vào tay y.
Khổng Phương tiên sinh gật đầu: “Đã nhiều năm không giao thủ, bản lĩnh của ngươi vẫn không kém năm xưa, đáng tiếc, ta đã khác với năm xưa rồi.”
Nói xong, Khổng Phương tiên sinh giật xuống ba tua rua trên mũ, từ ngón trỏ đến ngón út, mỗi kẽ tay kẹp một tua rua.
Tua rua kéo dài ra như ba con rắn vàng, lao về phía mặt ông chủ Lỗ, đồng tiền trên tua rua lay động, phát ra tiếng va chạm chói tai hỗn loạn, gây nhiễu khả năng phán đoán của ông chủ Lỗ.
Muốn viết chữ tạm thời chắc chắn không kịp nữa, ông chủ Lỗ mở sách ra, chữ trên sách bay ra, chém giết với ba tua rua.
Chiến lực của ba tua rua này rõ ràng mạnh hơn chữ viết mà ông chủ Lỗ phóng ra, chữ trên cả một trang giấy nhanh chóng bị tua rua đánh cho tơi tả, ngay cả quyển sách trong tay ông chủ Lỗ cũng bị tua rua đánh nát.
“Sách đã nát rồi, ngươi còn lấy gì để đánh với ta?” Khổng Phương tiên sinh nhảy lên tầng hai.
Ông chủ Lỗ vẫy tay một cái, hai bình hồ dán bay từ tầng một lên, một bình dùng để dán sách, bình còn lại dán vào đế giày của Khổng Phương tiên sinh.
Dán giày?
Khổng Phương tiên sinh suýt nữa cười thành tiếng: “Lão Chu, thân thủ của ngươi còn ổn, nhưng đầu óc thật sự không tốt, suốt ngày bán sách ở đây, có phải bán đến ngu luôn rồi không?”
Hắn ta trực tiếp cởi giày ra, thân mình lơ lửng giữa không trung, đầu ngón tay khẽ động, đồng tiền trên ba tua rua bay ra, đánh cho ông chủ Lỗ toàn thân lỗ chỗ.
Y không né?
Khổng Phương tiên sinh sững sờ, thấy trên người ông chủ Lỗ chảy máu.
Máu không phải màu đỏ, mà là màu đen.
Khổng Phương tiên sinh lẩm bẩm: “Ngươi không phải Chu Bát Đấu?”
Ông chủ Lỗ lắc lư thân thể: “Tôi không quen biết anh, lần này coi như quen biết đi.”
Nói xong, thân thể “ông chủ Lỗ” trở nên bẹp dí, tứ chi vặn vẹo kéo dài ra, trên người toàn là lỗ, cả người biến thành chữ “Chu”, hóa thành một vũng mực, nằm lại trên mặt đất.
Đây là một chữ do Chu Bát Đấu viết ra?
Chỉ là một chữ?
Suy nghĩ của Khổng Phương tiên sinh hơi mơ hồ, cục diện này hắn ta hơi khó chấp nhận.
Trong miệng hắn ta vẫn lặp đi lặp lại một câu: “Hai người bọn ta nổi tiếng ngang nhau, thủ đoạn hẳn là tương đương, hẳn là tương đương…”
Cục diện này rõ ràng không tương đương, Khổng Phương tiên sinh không nghĩ nhiều nữa, vội vàng đẩy cửa nhà kho ra.
Nhà kho chia làm phòng trong và phòng ngoài, Khổng Phương đi qua phòng ngoài, đẩy cửa phòng trong ra, thấy Đỗ Văn Minh toàn thân dính mực bị nhốt dưới đất.
Hắn ta từng nghĩ sẽ để Đỗ Văn Minh chịu chút thiệt thòi để giảm bớt thói kiêu ngạo, cũng rút ra được chút kinh nghiệm, nhưng hắn ta chưa bao giờ nghĩ sẽ để Đỗ Văn Minh bị kẻ địch bắt sống.
Khổng Phương tiên sinh xông vào phòng trong, muốn cứu Đỗ Văn Minh đi, khi cả người bước qua ngưỡng cửa, cảnh vật xung quanh lại thay đổi.
Nhà kho biến mất, Khổng Phương tiên sinh đứng trên đường lớn.
Bên bờ hồ đóng băng, có một người đàn ông mặc áo Tôn Trung Sơn màu đen, cổ quàng khăn trắng, đang ngâm thơ giữa những bông tuyết rơi lả tả: “Những đóa hoa xinh đẹp, lúc này đang nở rộ, gió rét không thổi bay được sự tươi đẹp của sinh mệnh, cũng không thổi bay được tình yêu của ta dành cho em.”
Một người phụ nữ thâm tình ngước nhìn người đàn ông, nước mắt rưng rưng, chờ người đàn ông đọc xong thơ, giọt nước mắt đầu tiên mới lăn dài trên khóe mắt.
Khổng Phương tiên sinh đã biết đây là đâu.
Hắn ta bị đưa đến cửa hàng Mặc Hương.
“Ta và hắn ta nổi tiếng ngang nhau, thủ đoạn hẳn là tương đương.” Hắn ta vẫn lặp lại câu này.
***
Hiệu sách Lỗ gia, ông chủ Lỗ vẫn luôn cùng Lý Bạn Phong bàn luận chi tiết của phần tiếp theo, từ đầu đến cuối không hề rời đi.
Hai người bàn luận đến tận sáng, ông chủ Lỗ cảm thấy rất tâm đắc, định nghỉ bán hàng một ngày, chuyên tâm sáng tác.
“Thất gia, ân tình này tôi ghi nhớ trong lòng, sau này nếu có việc cần đến Lỗ mỗ, Thất gia cứ dặn dò.” Ông chủ Lỗ cúi đầu thật sâu.
Lý Bạn Phong đứng dậy đáp lễ, hắn nhìn cửa trước, lại nhìn lên lầu.
Hắn chắc chắn tối qua có người đi vào từ cửa trước, nhưng không biết người đó đã đi đâu.
Tối qua hắn cảm nhận được có người vào nhà kho, nhưng bây giờ không cảm nhận được gì hết.
Lý Bạn Phong rời khỏi hiệu sách, trở về Tiêu Dao Ổ nghỉ ngơi một ngày.
Ông chủ Lỗ viết đến tận đêm khuya, khá hài lòng với tác phẩm mới, cất bản thảo xong, y đẩy cửa bước ra khỏi hiệu sách.
Bên ngoài cửa là Khố Đái Khảm, ông chủ Lỗ đến Phiêu Hương Viện.
Tầng hai Phiêu Hương Viện, Vu Diệu Minh trái ôm phải ấp, vẫn đang hưởng thụ sự khoái lạc.
Ông chủ Lỗ đuổi hết các cô nương đi, nói với Vu Diệu Minh: “Đến lúc về rồi, tôi đã tìm cho ông một vật thí nghiệm.”
[*Nguồn: Thiên hạ tài thập đấu, Tào Tử Kiến độc chiếm bát đấu / Thiên hạ có mười đấu tài, Tào Tử Kiến đã chiếm hết tám
Tào Tử Kiến/Tào Thực, con Tào Tháo, vì quá tài năng mà được khen câu này, về sau rút gọn => “Tài Cao Tám Đấu” dành để chỉ những người rất tài năng, có lẽ cũng là lý do của cái tên “Chu Bát Đấu”.]