Virtus's Reader
Phổ La Chi Chủ

Chương 671: CHƯƠNG 669: TRIỆU KIÊU UYỂN VÀ HOÀNG NGỌC HIỀN

Triệu Kiêu Uyển nhìn Hồng Oánh, nhướng mày, môi mấp máy, hình như đang nói gì đó.

Lục Thiên Kiều quay lưng về phía Triệu Kiêu Uyển, nàng ta không nghe thấy gì, nhưng Hồng Oánh nghe rất rõ ràng, Triệu Kiêu Uyển nói hai chữ: “Cái bóng.”

Thứ chạy tới là cái bóng của Lý Bạn Phong.

Hồng Oánh và Triệu Kiêu Uyển có nhiều năm ăn ý, ả lập tức hiểu ý nàng.

Lục Thiên Kiều chăm chú nhìn về phía bên kia giới tuyến, nhỏ giọng hỏi: “Người kia là Lý Thất sao?”

Hồng Oánh bỗng nhìn về phía cửa khe núi, hét lên: “Có người tới!”

Lý Thất sống chết chưa rõ, trong lòng Lục Thiên Kiều thấy áy náy, luôn muốn bù đắp chút gì đó.

Nghe Hồng Oánh nói ở cửa khe núi có người tới, Lục Thiên Kiều vội vàng cùng Hồng Oánh chạy ra cửa khe núi, chỉ mong có thể giúp đánh một trận.

Phu xe vừa nghe nói có người tới thì cũng trở nên căng thẳng, hắn ta kéo xe không nổi, tự mình chạy ra xa bỏ trốn.

Nhân cơ hội này, Triệu Kiêu Uyển nổ pháo, cái bóng lập tức lên Cầu Ngầm.

Đi được hơn nửa đường trên Cầu Ngầm, cái bóng đột nhiên dừng bước, nhìn ra ngoài cầu, nó cảm thấy trong bóng tối hình như có người đang động đậy.

Là hoa mắt hay thật sự có người?

Cái bóng muốn quan sát thêm một lúc nữa, nhưng thời gian không còn kịp.

Tình trạng của pháo Cầu Ngầm không tốt, Cầu Ngầm không ổn định, cái bóng cảm thấy mặt cầu hình như có vết nứt.

Cái bóng chạy ra khỏi Cầu Ngầm, giao chìa khóa cho Triệu Kiêu Uyển.

Triệu Kiêu Uyển nắm chặt chìa khóa, ra hiệu cho cái bóng trốn trước.

Lục Thiên Kiều đi theo Hồng Oánh ở cửa khe núi vòng vo mấy vòng, hỏi: “Không phải ngươi nói có người tới sao? Người đâu?”

Hồng Oánh nhìn quanh bốn phía: “Vừa rồi đúng là có người tới, có lẽ chỉ là đi ngang qua, lại vòng qua chỗ khác rồi.”

Lục Thiên Kiều nhìn dấu chân trên tuyết, lại nhìn sườn núi phía trước: “Vùng tuyết đó có thể có mai phục, ta đi xem trước một chút.”

“Bên đó không thể đi!”

Hồng Oánh chưa nói xong, Lục Thiên Kiều đã xông lên sườn núi, giẫm lên tấm màn do Triệu Kiêu Uyển trải sẵn, suýt nữa ngã đập mặt vào đống đá lởm chởm.

Lục Thiên Kiều tức giận: “Tên khốn nạn nào đặt cái bẫy này?”

Hồng Oánh nổi giận: “Ngươi mắng ai? Vừa rồi ở đây có một trận ác chiến, tấm màn này dùng để che khuất chiến trường.”

Lục Thiên Kiều ngẩn người: “Che khuất chiến trường mà dùng thứ tốt như vậy? Các ngươi thật sự bỏ ra không ít vốn.”

Hai người ở ngoài khe núi sửa sang lại tấm màn, Triệu Kiêu Uyển nắm chặt chìa khóa, chỉ mong Lý Bạn Phong mau ra.

***

Tùy Thân Cư ho khan một tiếng: “Tới nơi rồi.”

Người bán hàng rong đẩy xe chuẩn bị ra ngoài, Lý Bạn Phong hỏi một câu: “Sư huynh, mối thù năm xưa với nương tử của tôi có thể hóa giải được không?”

Người bán hàng rong lắc đầu: “Lão đệ, nói nghe nhẹ nhàng quá, năm xưa hai quân chém giết, chúng ta đều nhuốm không ít máu trên tay, nếu một hai câu là có thể hóa giải, vậy thì còn gọi là huyết hải thâm thù gì nữa?”

“Nói như vậy, chuyện này sớm muộn gì cũng phải giải quyết rõ ràng?”

Ở trong nhà đã lâu, Lý Bạn Phong dần dần trở lại bình thường, hắn bắt đầu lo lắng cho tình hình tương lai.

Người bán hàng rong im lặng một lúc rồi nói: “Cũng chưa chắc, thù hận giữa tôi và Diêu Tín coi như đã hóa giải rồi.”

Câu này khiến Lý Bạn Phong yên tâm hơn không ít.

Diêu Tín là đại tướng dưới trướng nương tử, người bán hàng rong còn để Từ Hàm giúp Diêu lão giữ địa bàn, đủ để thấy thù hận giữa hai người thật sự đã hóa giải.

Người bán hàng rong lại nói: “Triệu Kiêu Uyển là thống soái một quân, thù hận giữa tôi và nàng ta nhất thời không hóa giải được, nhưng tôi và Hoàng Ngọc Hiền coi như là đồng bào, tình nghĩa tay chân cũng không thể quên.”

Hoàng Ngọc Hiền là ai?

Hoàng Ngọc Hiền không phải Âm Linh sao?

“Hoàng Ngọc Hiền có liên quan gì với nương tử tôi?”

Người bán hàng rong cười đáp: “Chuyện đó phải hỏi nương tử nhà cậu thôi.”

Tùy Thân Cư mở cửa, người bán hàng rong đẩy xe đi ra ngoài, Triệu Kiêu Uyển nhướng mày: “Phu quân nhà ta thay đổi tính nết rồi, lại dẫn người ngoài về nhà.”

Người bán hàng rong hừ một tiếng: “Em dâu, nói vậy là không đúng rồi, ta đến nhà sư đệ coi như làm khách, chỉ uống vài chén trà, sư đệ đến nhà ta đốt nhà, ta còn chưa tính toán với hắn.”

“Đốt nhà gì?” Triệu Kiêu Uyển ngơ ngác.

Lý Bạn Phong từ trong Tùy Thân Cư bước ra: “Ta đi thăm sư huynh, vô ý để xảy ra hỏa hoạn.”

Triệu Kiêu Uyển hô một tiếng, gọi Hồng Oánh và Lục Thiên Kiều về, nhìn thấy Lý Thất và người bán hàng rong, Hồng Oánh và Lục Thiên Kiều mừng như điên, Lục Thiên Kiều ôm chầm người bán hàng rong hôn hít tới tấp, Hồng Oánh cũng muốn hôn nhưng bị Triệu Kiêu Uyển ngăn lại.

“Oánh Oánh, chúng ta là người đứng đắn, chúng ta về nhà rồi hôn.”

Lục Thiên Kiều hừ một tiếng: “Hôn là hôn chồng mình, có gì không đứng đắn?”

Mọi người đã tập hợp đầy đủ, bây giờ nên đưa người ba đầu đến thôn Xà Kiều.

“Xa Vô Thương đâu?” Người bán hàng rong tìm một hồi mới thấy phu xe từ dưới đống tuyết.

Phu xe đứng dậy phủi tuyết trên người: “Ta chỉ tìm chỗ nghỉ chân thôi, xe này ta kéo không nổi nữa, vừa rồi chạy quá nhanh, có chút thở không ra hơi.”

“Đừng vội, ta có thứ tốt.” Người bán hàng rong pha cho phu xe một cốc nước trái cây vị nho, phu xe vội uống nhân lúc còn nóng.

Uống xong, toàn thân phu xe tràn đầy sức lực, kéo xe ra khỏi Thanh Thủy Câu.

Đi một mạch vào tân địa, phu xe lại kiệt sức, kéo chiếc xe nặng như vậy, muốn đến thôn Xà Kiều thật sự quá khó.

Người bán hàng rong đẩy xe hàng vòng quanh Hải Cật Lão Xa, vẽ một vòng tròn trên tuyết.

Lục Thiên Kiều ngạc nhiên: “Ngươi định mở con đường hàng rong?”

Người bán hàng rong gật đầu.

“Nhiều người như vậy có thể đưa đi hết sao?”

“Cứ từ từ đưa.” Người bán hàng rong mở thùng của Hải Cật Lão Xa, tự mình chui vào trong.

Cũng không biết ông làm gì với người ba đầu bên trong, đợi người bán hàng rong đi ra, người ba đầu trên xe lần lượt xuống khỏi xe.

Họ nhắm nghiền mắt, vẻ mặt ngây dại, giống như đang ngủ say.

Một đám người đi một vòng quanh vòng tròn trên tuyết, từ điểm xuất phát đi về điểm xuất phát, bóng dáng trong chớp mắt đã biến mất.

Triệu Kiêu Uyển nói bên tai Lý Bạn Phong: “Tướng công à, những người này lên con đường hàng rong, chỉ cần người bán hàng rong không tính nhầm hướng, họ sẽ nhanh chóng đến thôn Xà Kiều, chàng mau gọi người ra tiếp ứng.”

Lý Bạn Phong lập tức liên lạc với La Chính Nam, La Chính Nam liên lạc với Lục Xuân Oánh và Tiêu Diệp Từ, hai người họ vội vàng sắp xếp nhân lực, chuẩn bị chỗ ăn ở.

Một tiếng sau, người ba đầu lần lượt xuất hiện, họ lờ đờ bước vào thôn, chưa đi được bao xa thì ngã xuống đất, ngủ say như chết.

“Bị làm sao vậy? Sao lại ngủ ở đây hết vậy!” Tiêu Diệp Từ bước lên thử mạch, những người này quả thực vẫn còn sống.

Tiêu Diệp Từ vội vàng dặn dò thuộc hạ: “Đưa họ vào nhà nghỉ ngơi đi.”

Thuộc hạ khó xử: “Ba bốn anh em chúng tôi chưa chắc đã khiêng nổi một người này, nếu khiêng hết một vạn người thì chúng tôi tắt thở mất?”

Lục Xuân Oánh nhíu mày: “Ngốc vậy, đi tìm người ba đầu tới khiêng đi, đây là đồng hương của họ, chẳng lẽ còn không giúp đỡ một chút hay sao.”

Con đường hàng rong cứ mười giây mới đưa vào được một người, muốn đưa vào hết một vạn người, nguyên cả ngày cũng không đủ dùng.

Lý Bạn Phong ngồi bên cạnh người bán hàng rong, hỏi: “Trước đó sao ông không vẽ vòng tròn trên núi Trửu Tử, trực tiếp đưa họ đến thôn Xà Kiều?”

Người bán hàng rong lắc đầu: “Tu vi của họ không đủ, vào con đường hàng rong rồi, họ cũng không thể qua được giới tuyến.”

“Trong con đường hàng rong cũng có giới tuyến?”

“Giới tuyến vẫn luôn tồn tại, trong con đường hàng rong quả thực có cách vượt qua giới tuyến, nhưng những phương pháp đó không phải là thứ họ có thể nắm giữ. Từ vùng tân địa này có thể vòng đến tân địa của thành Lục Thủy, đi như vậy thì không cần xuyên qua giới tuyến, nhưng tôi phải chịu khổ một chút.”

Mồ hôi thấm ra trán, duy trì vận hành con đường hàng rong liên tục khiến người bán hàng rong tiêu hao khá nhiều.

“Sao không đưa Hải Cật Lão Xa trực tiếp vào con đường hàng rong, cứ nhất định phải đưa từng người một qua?”

Người bán hàng rong cười khổ: “Con đường hàng rong một lần chỉ vào được một người, nếu vào được một vạn người thì rất nhiều chuyện đều không cần phải lo lắng tốn sức nữa.”

Mãi đến đêm khuya ngày hôm sau, những người ba đầu này đều được đưa đi qua con đường hàng rong.

Lý Bạn Phong và phu xe đưa Hải Cật Lão Xa về hang núi, đổi lại xe của phu xe, người bán hàng rong ngồi dậy khỏi mặt tuyết, đã hồi phục không ít thể lực.

Lục Thiên Kiều oán trách: “Vì đám người này mà ngươi cần phải liều mạng như vậy sao? Tính theo cách của nội châu thì họ chính là hoàng thất nội châu!”

Triệu Kiêu Uyển thở dài: “Tính theo cách của ngoại châu thì bọn họ lại thành tội nhân.”

Người bán hàng rong đứng dậy: “Tam Đầu Xá là địa bàn của Phổ La Châu, phải tính theo quy củ của Phổ La Châu. Theo quy củ của Phổ La Châu, bọn họ là người, là người thì phải sống như người.”

Đoạn này không dài, giọng người bán hàng rong cũng không lớn, nhưng từng chữ từng câu đều lọt vào tai mọi người.

Triệu Kiêu Uyển nhìn Lý Bạn Phong, hắn ở ngoại châu đã thu được rất nhiều lợi ích, nhưng hắn đã dùng một phần lợi ích khá lớn để đổi lấy tự do cho người ba đầu.

Hắn kém người bán hàng rong không biết bao nhiêu bối phận, nhưng lại luôn xưng huynh gọi đệ, có lẽ chính là vì lý do này.

Hồng Oánh nói bên tai Triệu Kiêu Uyển: “Chỉ riêng chuyện người ba đầu này, trên đời có lẽ chỉ có Thất Lang và tên bán tạp hóa là nghĩ giống nhau.”

Người bán hàng rong hoạt động gân cốt, như đột nhiên nhớ ra điều gì đó: “Hôm nay là ngày gì?”

Lục Thiên Kiều nói: “Hôm qua là hai mươi chín tháng Chạp, bây giờ đã đến đêm ba mươi rồi.”

“Ba mươi rồi?” Người bán hàng rong bước đến bên xe hàng, lấy ra một cuốn lịch.

Cuốn lịch cao giọng trả lời: “Đúng là ba mươi rồi!”

Nghe giọng này khá ngọt ngào, Lục Thiên Kiều hừ một tiếng: “Đây lại là tiện nhân nào?”

Người bán hàng rong đặt cuốn lịch sang một bên, lấy ra từ trong xe hàng một thùng đồ hộp và một vò rượu trắng.

“Đã đến Tết rồi, ăn bữa cơm tất niên.” Người bán hàng rong chia đồ hộp cho mọi người, lại lấy cho mỗi người một cái chén, rót đầy rượu.

Triệu Kiêu Uyển và Hồng Oánh kéo tấm màn ra dựng lều, Lục Thiên Kiều nhóm một đống lửa giữa lều, mọi người vây quanh đống lửa ăn đồ hộp, uống rượu.

Lục Thiên Kiều nhìn Hồng Oánh, cười nói: “Ngồi sóng vai với ngươi như vậy, chúng ta cũng không giống kẻ thù nữa.”

Hồng Oánh hừ lạnh một tiếng: “Lời này là thật lòng sao?”

Lục Thiên Kiều cười khẩy: “Chắc chắn là không thật lòng rồi, ăn xong bữa này, chúng ta lại đánh nhau sống chết!”

Hồng Oánh nhìn Lục Thiên Kiều: “Không phải ta coi thường ngươi, chồng nhà ngươi thì ta thật sự đánh không lại, nhưng nếu chỉ có một mình ngươi mà ta thật sự ra tay tàn độc, liệu ngươi có thể chống đỡ được mấy hiệp?”

Lục Thiên Kiều đứng dậy: “Vậy ngươi đừng khách khí! Bây giờ chúng ta đánh một trận, nhớ ra tay tàn độc cho ta!”

Người bán hàng rong mở cho Lục Thiên Kiều một hộp đồ hộp: “Đêm giao thừa rồi, đừng giận dỗi nữa, năm xưa hai quân đánh trận, đến Tết cũng nghỉ ba ngày mà.”

Hồng Oánh liếc Lục Thiên Kiều: “Không thèm để ý đến ngươi nữa, ta đi uống rượu với Thất Lang đây!”

Triệu Kiêu Uyển thấy Lý Bạn Phong nốc hết chén này đến chén khác, uống không ngừng, vội vàng lên khuyên: “Tướng công, đừng tham chén, rượu này mạnh lắm.”

“Mạnh lắm đúng không?” Lý Bạn Phong vỗ vỗ hồ lô rượu.

Hồ lô rượu lắc lư: “Rượu ngon, quả thực có mùi vị, đợi lát nữa ta cho bọn họ nếm thử.”

Phu xe ở bên cạnh nói: “Cậu uống giỏi như vậy thì cứ cho cậu hết đi, ta không uống rượu, lát nữa còn phải kéo xe.”

Lục Thiên Kiều hỏi: “Đêm giao thừa ai ngồi xe ngươi?”

Phu xe cười đáp: “Lúc này người muốn ngồi xe thì nhiều lắm, hơn nữa đều là người có việc gấp.”

Lý Bạn Phong chợt nảy ra ý tưởng, cảm thấy để ông chủ Lỗ đi theo phu xe kéo xe hai ngày, có lẽ có thể viết ra không ít câu chuyện hay.

Đồ hộp ăn hết, vò rượu cũng cạn đáy, người bán hàng rong thu dọn xe hàng, vừa lắc trống vừa lên đường.

“Người anh em, mấy hôm nữa tôi sẽ đến tìm cậu, tôi đã hứa có thứ tốt tặng cậu, nói được làm được, chuyện sau này giao cho cậu, ngoại châu chắc chắn sẽ chất vấn, cậu nhất định phải chống đỡ chuyện này!”

Lý Bạn Phong đã sớm có chuẩn bị, ước chừng không quá hai ngày nữa Liêu Tử Huy sẽ tìm đến.

Tìm đến cũng không sợ, Lý Bạn Phong có rất nhiều thủ đoạn để đối phó y.

Lục Thiên Kiều đi theo người bán hàng rong bán hàng, phu xe xách xe về chính địa tìm việc.

Lý Bạn Phong đưa nương tử và Hồng Oánh về Tùy Thân Cư, vào nhà, Triệu Kiêu Uyển mệt mỏi không chịu nổi, vội vàng chui vào thân máy hát.

Găng tay lấy vò rượu và đồ hộp đến, cả nhà lại tiếp tục ăn uống.

Uống đến lúc cao hứng, Mộng Đức từ trong tấm lịch bước xuống, hát một khúc “Nguyệt Viên Hoa Hảo” cho mọi người thêm vui.

Hồng Oánh cởi bỏ áo giáp, thay sườn xám, nhảy theo điệu nhạc.

Máy hát khen một tiếng: “Phải công nhận là ngươi mặc sườn xám thật sự rất đẹp.”

Hồng Oánh lắc đầu: “Đẹp thì đẹp thật, mỗi tội quá chật, siết xương hông khó chịu, mụ trẻ điên này mặc sườn xám cũng rất đẹp.”

Cửu cô nương tức giận: “Mắng ai là mụ điên?”

Máy hát dùng kim hát móc móc lên mặt Cửu cô nương: “Đây là con rối Hồng Liên làm cho ngươi? Thật sự giống hệt ngươi năm xưa.”

Hồng Liên huých huých con lắc đồng hồ: “Thèm rồi chứ gì, ta cũng làm cho ngươi một con rối, ngươi có muốn không?”

Con lắc đồng hồ hừ một tiếng: “Tam phu nhân, đừng đùa ta, nếu nhờ ngươi làm việc, chắc chắn là phải có vốn liếng.”

“Vốn liếng có thể thương lượng mà…”

Hồng Oánh cứ gọi Cửu cô nương là mụ trẻ điên, điều này khiến Lý Bạn Phong nhớ đến một chuyện: “Rốt cuộc thợ điên là ai?”

Máy hát cười nói: “Chuyện này phải hỏi Hồng Oánh, chỉ có ả gọi như vậy.”

Hồng Oánh nói: “Thợ điên là Lão Tàu Hỏa, vợ thợ điên là mẹ ả, nữ thợ điên là tỷ tỷ ả, mụ trẻ điên chính là ả thôi!”

Cửu cô nương nhảy dựng lên: “Ta liều mạng với ngươi!”

Hai người giằng co nhau, Đường đao ở giữa can ngăn: “Đêm giao thừa đừng đánh nhau nữa, Cửu cô nương, ngươi cũng thật là, Hồng tướng quân chửi cả nhà ngươi đều là điên, vậy mà ngươi cũng nhịn được!”

Đánh một trận, hai bên cũng thoải mái hơn không ít, Hồng Oánh rót cho Cửu cô nương một chén rượu: “Mụ trẻ điên, gặp ngươi là ta nhớ ra một số chuyện, năm xưa nhà các ngươi cứ úp úp mở mở, cuối cùng là người của ai?”

Cửu cô nương nhíu mày, trừng mắt nhìn Hồng Oánh.

Máy hát huých Hồng Oánh, Hồng Oánh cũng không hỏi thêm nữa.

Nhìn Cửu cô nương, máy hát cũng nhớ lại rất nhiều chuyện, ngay cả chút ký ức mơ hồ về thành Ngu Nhân cũng dần dần rõ ràng hơn.

Lý Bạn Phong thu hồi cái bóng trong phòng, hắn nhớ đến một chuyện khác: “Nương tử, trong lỗ sâu hình như có người.”

Máy hát suy nghĩ một chút: “Tướng công đã nói có không ít người đang nghiên cứu giới tuyến, không chừng là người nào đó sơ suất bị mắc kẹt trong lỗ sâu.”

“Bất kể là người phương nào, tốt nhất nên tìm cơ hội đi xem thử, Cầu Ngầm của chúng ta nhất định phải đi qua lỗ sâu này, nếu có người giở trò, lần sau dùng Cầu Ngầm có thể sẽ gặp nguy hiểm.”

Máy hát kiểm tra pháo Cầu Ngầm: “Tướng công à, việc này phải đợi thêm vài ngày nữa, lần này pháo Cầu Ngầm ra lực quá mạnh, không ít linh kiện chủ chốt đều bị cháy hỏng, thiết bị còn nóng thì miễn cưỡng dùng được, bây giờ đã nguội hẳn, muốn khởi động lại hơi khó.”

Pháo Cầu Ngầm không thể khởi động, chuyện này cũng chỉ có thể tạm gác lại.

Lý Bạn Phong ôm máy hát, dịu dàng hỏi một câu: “Nương tử bảo bối, rốt cuộc nàng là Triệu Kiêu Uyển hay là Hoàng Ngọc Hiền?”

Xùy xùy~

Nương tử phả ra hơi nước, mỉm cười.

“Ai ya tướng công, chàng thích danh tướng, hay là thích danh linh?”

Lý Bạn Phong sờ sờ bụng máy hát: “Nương tử là ai, vi phu sẽ thích người đó!”

Máy hát cười khúc khích: “Tướng công thích ai thì tiểu thiếp chính là người đó!”

Vừa nói, tiếng chiêng trống nổi lên, máy hát cất tiếng hát một đoạn: “Lý lang phu chàng đối đãi ta trăm bề yêu thương, vui cùng mừng, bệnh cùng chăm, cô đơn cùng bầu bạn, mới biết trên thế gian có mùi vị như vậy, cũng không uổng công đến nhân gian một chuyến!”

***

Trong lỗ sâu, Đỗ Văn Minh nằm thẳng trên mặt đất, trên người phủ đầy rêu, cuộn tròn thành một khối, hoàn mỹ hòa nhập với môi trường xung quanh, dù có ai đi đến gần cũng hầu như không nhìn ra sơ hở.

Ông ta trông như bất động, nhưng thật ra vẫn luôn động đậy, ông ta đang nhanh chóng vận động từng khối cơ bắp trên lưng.

Chỉ còn một chút nữa, chữ “Cấm” trên lưng sắp bị mài mòn hết.

Trong lỗ sâu này còn có người khác ra vào, tuy không nhìn thấy, nhưng Đỗ Văn Minh có thể cảm nhận được.

Tuyệt đối không thể để bọn họ phát hiện, bất kể bọn họ là ai, trong mắt Đỗ Văn Minh hiện tại đều là mối đe dọa nghiêm trọng đến tính mạng của ông ta.

Đỗ Văn Minh cọ mạnh lưng, cảm thấy lần này đã gần được rồi, nét cuối cùng của chữ “Cấm” bị ông ta cọ mất.

Ông ta bò dậy, mũi chân chạm đất, nhẹ nhàng trượt một bước, vũ đạo nhẹ nhàng linh hoạt lại trở về.

Ông ta khoanh hai tay trước ngực, xoay tại chỗ mấy chục vòng.

Những con côn trùng xung quanh đều đứng dậy, xoay tròn cùng ông ta.

Ngay cả những con côn trùng này cũng có thể bị cuốn theo nhảy múa?

Đỗ Văn Minh rất kích động, đây là kỹ pháp vũ tu không thể ngăn cản.

Không thể ngăn cản có nghĩa là kỹ pháp Thiên Hợp.

Có kỹ pháp Thiên Hợp rồi!

***

Sáng mùng một Tết, Đồ Hằng nằm trên chiếu mở mắt ra, Đồ Mẫn và Đồ Mang bên cạnh đã tỉnh dậy từ sớm, đang nhìn quanh bốn phía.

Họ nhìn thấy một người ba đầu, một cái đầu là phụ nữ trẻ tuổi, một cái đầu là đàn ông trẻ tuổi, còn có một cái đầu là trẻ con.

Người nọ đưa cho Đồ Hằng một dĩa sủi cảo: “Ăn đi, đã đến Tết rồi.”

“Cô là ai?”

“Tôi tên Quyên Tử, đi ra từ thành Tội Nhân.”

“Bọn họ đâu?” Đồ Hằng cố gắng đứng dậy: "Anh chị em của tôi đang ở đâu?”

Quyên Tử nói: “Họ đều có chỗ ở, có ăn có uống.”

“Đây là nơi nào?”

“Đây là thôn Xà Kiều, địa bàn của Thất gia.”

“Thất gia, Lý Thất?” Đồ Hằng ngẩn người: "Lý Thất bằng lòng thu nhận chúng tôi rồi sao?”

Quyên Tử nhìn Đồ Hằng, vẻ mặt nghiêm túc nói: “Các người vốn là do Thất gia mang ra từ Tam Đầu Xá, dù đến đâu cũng đi theo Thất gia, sau này gặp ai cũng nói như vậy, chuyện khác đừng tiết lộ nhiều.”

Đồ Hằng liên tục gật đầu rồi hỏi: “Thất gia ở đâu, chúng tôi vẫn chưa gặp hắn.”

“Thất gia vừa về thôn, anh ăn bánh chưng trước đi, tôi dẫn anh qua đó.”

Quyên Tử dẫn Đồ Hằng đến cửa thôn, Lý Bạn Phong đang cùng Mã Ngũ chuẩn bị buổi biểu diễn, hắn muốn tổ chức một buổi ca hội ở thôn Xà Kiều, nhưng trong thôn trang hoang phế này không tìm được chỗ thích hợp để dựng sân khấu.

Đồ Hằng nhìn Lý Bạn Phong một cái, hạ giọng nói: “Người này tôi đã gặp, hắn là bạn của Thất gia…”

Quyên Tử nhìn Đồ Hằng: “Anh nói ngài ấy là bạn của Thất gia? Tôi thấy anh vẫn chưa tỉnh ngủ, hay là anh ngủ thêm chút nữa đi.”

Đồ Hằng lắc đầu: “Tôi phải hỏi hắn thử xem, cô biết núi Trửu Tử chứ? Chúng tôi từ núi Trửu Tử xuống, lúc đó hắn nói với tôi hắn là bạn của Thất gia.”

Mãnh Tử cười một tiếng: “Ông đừng nói bậy, đây chính là Thất gia, nhìn là được rồi, không có việc gì thì đừng hỏi nhiều, Thất gia rất bận.”

Lý Bạn Phong quả thực rất bận, hắn còn chuẩn bị làm cho mỗi người ba đầu một bộ quần áo mới, nhưng có tới hơn bốn vạn người ba đầu, vóc dáng mỗi người đều cao to như vậy, chỉ riêng vải vóc đã không dễ chuẩn bị.

Một đám ông chủ tiệm vải đều kéo đến thôn Xà Kiều, thương vụ này thật sự quá hấp dẫn, sáng mùng một Tết, họ chạy đến thôn trang hoang phế này tranh giành nhau làm ăn.

Tiêu Diệp Từ phụ trách mua vải vóc, gặp mặt từng ông chủ tiệm vải, cô chú ý đến một người.

“Vị cô nương này, cô là bà chủ của tiệm vải Dư gia?”

Dư Nam gật đầu: “Tiệm vải mới mở ở thành Lục Thủy, danh tiếng vẫn chưa đủ vang dội, phu nhân, vải vóc của chúng tôi tuyệt đối không chê vào đâu được, chúng tôi mang theo không ít mẫu, bà có thể xem qua, giá cả của chúng tôi cũng tuyệt đối rẻ…”

“Bà chủ Dư, chúng ta đã gặp nhau rồi…” Tiêu Diệp Từ vẫn còn ấn tượng với Dư Nam.

Dư Nam không nhắc đến chuyện trước kia, cô vẫn nghiêm túc nói chuyện làm ăn với Tiêu Diệp Từ, đến nỗi không chú ý đến Lý Bạn Phong đang đứng bên cạnh Tiêu Diệp Từ.

Chuyện này không thể trách cô, trạch tu có thiên phú bị người khác xem nhẹ.

Dư Nam đến thành Lục Thủy mở tiệm vải ba tháng, gặp khó khăn đủ bề, vốn liếng mang từ Dược Vương Câu đến cũng sắp lỗ sạch.

Dù cô có đi tìm Lý Thất một lần, thậm chí không cần đi tìm, chỉ cần nhắc đến tên Lý Thất một lần thôi, cửa hàng của cô cũng có thể đứng đầu ở thành Lục Thủy, nhưng cô chưa bao giờ nhắc đến.

Cô nương này chính là người mạnh mẽ như vậy.

Lý Bạn Phong nói với Tiêu Diệp Từ, chuyện vải vóc đều giao cho tiệm vải Dư gia, thợ may cũng cố gắng thuê từ chỗ Dư Nam.

Những chuyện này đều dễ xử lý, không dễ xử lý chính là Địa Đầu Thần.

Một đám Địa Đầu Thần của tân địa lại chạy đến chỗ Lý Bạn Phong chúc Tết, họ đều mang theo quà hậu hĩnh, đều mang theo lời chúc tốt lành, nhưng ánh mắt của họ không hề rời khỏi người ba đầu.

Muốn người ba đầu cũng được, nhưng nhất định phải ký khế thư với Lý Bạn Phong, điều mấu chốt của khế thư vẫn là hai điều đó.

Người ba đầu cho họ mượn dùng, nhưng người thì vẫn là người của Lý Thất. Sau này phải nghe lời Lý Thất, có vài việc phải do Lý Thất làm chủ.

Dạo gần đây Vinh Tứ Giác mất tích, các Địa Đầu Thần cũng hiểu rõ sức nặng của bản khế thư này, chuyện không hiểu rõ có thể từ từ suy nghĩ, nhưng nếu dám giở trò lộn xộn sau lưng thì sẽ phải trả giá.

Cùng ngày, có hai Địa Đầu Thần ký khế thư.

Một người là Đậu Cát Diễm, Thiên Lưỡng Phường thây chất đầy đồng, không còn ai sống sót, đã thành cựu thổ, hiện tại nàng ta đang kinh doanh ở tân địa, rất cần nhân lực khai hoang.

Nàng ta không lo lắng chuyện nội châu, bởi vì khế thư tân địa của nàng ta là bản đầy đủ, hơn nữa nàng ta cũng hạ quyết tâm đi theo Lý Thất.

Một người khác là Sở Yêu Tiêm.

Người này thì hơi đặc biệt.

“Thất gia, trước đây Hà đại tiểu thư khai hoang ở tân địa, ta phái Thoa Nga phu nhân qua đó quấy rối, ngàn sai vạn sai đều tại ta, Thất gia muốn đánh thì đánh, muốn phạt thì phạt, chỉ xin Thất gia đại nhân đại lượng, sau này đừng so đo với ta.”

Thái độ của người này thay đổi thật đột ngột.

Lý Bạn Phong gật đầu: “Đã ký khế thư thì chuyện trước kia tạm thời không nhắc đến nữa.”

Bận rộn mãi đến mùng ba Tết, buổi ca hội cuối cùng cũng bắt đầu, các nhân vật nổi tiếng cũng đến thôn Xà Kiều ủng hộ.

Trước khi bắt đầu, Lý Bạn Phong vẫn đang dạy riêng cho Khương Mộng Đình kỹ xảo ca hát, Trương quản sự vội vàng đến báo: “Thất gia, Liêu tổng sứ đến, muốn nói chuyện riêng với ngài.”

Lý Bạn Phong biết y sẽ đến, cũng đã chuẩn bị sẵn sàng để đối phó.

Hai bên có thể dây dưa ra sao cũng được, nhưng bất kể Liêu Tử Huy đưa ra điều kiện gì, người ba đầu tuyệt đối không thể để y mang đi.

Liêu Tử Huy dẫn theo hai vị phó tổng sứ, Thang Hoán Kiệt và Ngụy Anh Sâm.

Hai vị phó tổng sứ này trò chuyện với Mã Ngũ, Lý Bạn Phong và Liêu Tử Huy gặp riêng nhau trong một ngôi nhà dân.

Đêm giao thừa, hai người không thất lễ, trước tiên nói với nhau vài câu chúc Tết, đến khi vào chuyện chính, Liêu Tử Huy nói: “Có một câu hơi không nể mặt, không biết có nên nói hay không.”

Lý Bạn Phong mỉm cười: “Cứ nói thử xem.”

“Lý lão đệ, cậu về Phổ La Châu ăn Tết không dễ dàng gì, bên này còn bao nhiêu việc phải làm, nhưng Thân Kính Nghiệp nói ông ấy như ngồi trên đống lửa, nhất định nhờ tôi bảo cậu về một chuyến. Ông ấy ăn Tết không yên, tôi cũng không thể thấy chết không cứu, cậu nể mặt tôi, tôi sẽ sắp xếp tàu hỏa, xem hai ngày tới có thể đến Việt Châu một chuyến không?”

Bảo tôi đến Việt Châu?

Anh định điều tôi đi chỗ khác?

Lý Bạn Phong lắc đầu: “Tôi hiểu quy củ của ngoại châu, nhưng Tết nhất cũng phải nghỉ ngơi chứ, có chuyện gì mà nhất định phải về ngay bây giờ?”

Liêu Tử Huy thật sự sốt ruột: “Chuyện này liên quan đến tương lai của Cục Ám Tinh, toàn bộ Cục Ám Tinh lần này đều trông cậy vào cậu!”

Lý Bạn Phong cười đáp: “Tương lai của Cục Ám Tinh cũng không phải thứ tôi có thể quyết định, loại chuyện này phải hỏi cấp trên của các anh!”

“Đã hỏi cấp trên rồi, bên đó không nói được.”

Liêu Tử Huy ôm quyền với Lý Bạn Phong: “Liêu mỗ nói thẳng, nếu cậu về Việt Châu, tôi tuyệt đối sẽ không giở trò sau lưng cậu, chuyện năm ngoái coi như chưa từng xảy ra, chuyện cũ cho qua.”

Lão Liêu đã nói thẳng, chuyện người ba đầu, y sẽ coi như chưa từng xảy ra.

Chuyện lớn như vậy mà coi như chưa từng xảy ra?

Lý Bạn Phong hết sức nghi ngờ, nhưng Liêu Tử Huy tỏ ra rất chân thành: “Lão đệ, khế thư tôi đã mang theo rồi, tôi định an hưởng tuổi già ở Phổ La Châu, chúng ta cứ làm theo quy củ của Phổ La Châu.”

Liêu Tử Huy đã làm đến mức này, xem ra Cục Ám Tinh thật sự có vấn đề.

Trên đường về, phó tổng sứ Ngụy Anh Sâm hỏi Liêu Tử Huy trên xe: “Tổng sứ, trong thôn này có không ít người chạy từ Tam Đầu Xá tới, tôi nhận ra vài người.”

Liêu Tử Huy nhíu mày: “Cậu nhận ra ai?”

Ngụy Anh Sâm hạ giọng: “Một người tên Đồ Hằng, chính là kẻ cầm đầu bọn họ, tôi đều nhìn thấy.”

Mặt Liêu Tử Huy sầm xuống, không nói gì.

Thang Hoán Kiệt ở bên cạnh nói: “Lão Ngụy, anh nhìn nhầm rồi, đó không phải Đồ Hằng.”

“Sao lại không phải, tôi biết bọn họ…”

Thang Hoán Kiệt hỏi: “Anh biết người bán hàng rong chứ?”

Ngụy Anh Sâm ngẩn ra: “Biết chứ, ai ở Phổ La Châu mà không biết người bán hàng rong?”

Thang Hoán Kiệt lại hỏi: “Biết Lý Thất chứ?”

Ngụy Anh Sâm chớp mắt: “Tất nhiên là biết rồi, chẳng phải vừa mới gặp hay sao?”

Thang Hoán Kiệt nói: “Đều biết hai người này rồi thì anh còn biết Đồ Hằng nữa không? Anh nhất định phải lôi Đồ Hằng ra sao?”

Ngụy Anh Sâm suy nghĩ một hồi, nhìn Liêu Tử Huy.

Mặt mày Liêu Tử Huy xám xịt, không muốn nhìn gã thêm chút nào nữa.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!