Hành khách ở nhị phòng muốn dạy cho nội gián một kỹ pháp.
Triệu Kiêu Uyển muốn nghe kỹ pháp yếu lĩnh, nhưng bên trong nhị phòng lại không có động tĩnh gì.
Không cần nói yếu lĩnh, nhưng tên nội gián này có thể hiểu được, hắn và hành khách trong nhị phòng có sự ăn ý bẩm sinh.
Triệu Kiêu Uyển đã phán đoán ra nguồn gốc của sự ăn ý này, nhị phòng là một ảnh tu, mà nội gián chính là cái bóng của Lý Bạn Phong!
Cái bóng này chính là Bạn Phong Ất mà tướng công thường nói sao?
Có phải hay không, lát nữa hỏi cũng chưa muộn.
Triệu Kiêu Uyển trở lại thân thể máy hát, trên mâm đĩa đặt hai chiếc đĩa hát, cứ chờ cái bóng ra, nàng tự tin có thể bắt sống hắn.
Nhất định phải bắt sống, nhất định phải hỏi ra chìa khóa ở đâu, nếu không, tướng công sẽ không về nhà được.
Còn hành khách trong nhị phòng, Triệu Kiêu Uyển tạm thời vẫn chưa phán đoán được cấp độ của đối phương, trước tiên giao thủ vài chiêu, nếu cần thiết thì gọi Hồng Oánh dậy, liên thủ trừ khử ác linh này.
Mọi thứ đã chuẩn bị xong, máy hát ổn định ánh lửa, lặng lẽ chờ ở cạnh giường.
Nhị phòng hé mở một khe cửa, cái bóng chui ra.
Ánh lửa rung nhẹ, đĩa hát thứ nhất đáng lẽ phải bay ra ngoài, nhưng lại vẫn nằm yên trên mâm.
Máy hát giật mình, mâm đĩa nhanh chóng xoay tròn, đĩa hát vẫn bất động.
Đây là tình huống gì? Nhị phòng ra tay rồi? Hắn ta hóa giải thuật pháp trên đĩa hát?
Không thể nào!
Bên trong nhị phòng không có động tĩnh, có lẽ ác linh kia vẫn chưa phát hiện ra.
Mà cái bóng cũng không rời khỏi Tùy Thân Cư, hắn tìm kiếm trên giá sách một hồi, lấy đi một ống nghiệm.
Máy hát muốn phun hơi nước để vây khốn cái bóng, nhưng ngọn lửa trước ngực vẫn không cháy lên được, áp suất hơi nước không đủ.
Đây lại là ai ra tay, ngay cả lửa của máy hát cũng có thể áp chế được?
Cái bóng rời khỏi Tùy Thân Cư rồi, cứ để hắn chạy như vậy sao!
Có thể liên tục hai lần hóa giải kỹ pháp của máy hát trong vô hình, trong Tùy Thân Cư chỉ có một người làm được.
Lão gia tử!
Máy hát không hiểu tại sao lão gia tử lại ra tay vào lúc này, tại sao lại thả nội gián đi.
Trong lúc mơ hồ, nàng nghe thấy giọng nói của Tùy Thân Cư: "Nha đầu, đừng vội."
Máy hát suy nghĩ một lúc, hiểu được ý của lão gia tử.
Nàng đến bên giá sách, phát hiện thuốc mới pha chế của mình đã biến mất.
Đó là do nàng giải được công thức của Cục Ám Tinh, pha chế ra thuốc dẫn đạo cho bác kích giả, cũng không biết có hiệu quả hay không.
Không hiệu quả cũng không sao, thứ này cùng lắm là dược hiệu không tốt, sẽ không hại chết người.
Nhưng cái bóng lấy thuốc này đi để làm gì?
***
Tám giờ sáng, Lý Bạn Phong đánh thức Lưỡng Vô Sai.
Hai chị em dụi mắt, nhìn Lý Bạn Phong với vẻ mặt u oán.
Trong phòng vệ sinh, Lưỡng Sai rửa mặt, Lưỡng Vô đánh răng, hai chị em vẫn còn canh cánh trong lòng về chuyện tối qua.
"Thất gia cũng thật là, tối qua cứ ngủ, chẳng đụng vào chúng ta một cái!" Lưỡng Vô súc miệng, lau sạch bọt kem đánh răng trên miệng.
"Có lẽ đây là điểm chúng ta thích ở hắn, dịu dàng trong lạnh lùng, tuyệt tình trong chính trực!" Lưỡng Sai dùng nước rửa sạch bọt xà phòng trên mặt, dùng khăn lau mặt.
Lưỡng Vô lại dùng khăn lau người: "Người hắn thật sự rất lạnh, ta cảm thấy người mình cũng lạnh theo."
Lưỡng Sai ngửi mùi trên người mình: "Không chỉ lạnh mà còn có một mùi hương đặc biệt, ngươi đừng lau người ta, mùi hương đó là của hắn, cũng là của ta."
Máy chiếu phim không đồng ý với điều này, mùi hương đó là của dưa lưới.
Có nên nói cho họ biết sự thật không?
Tốt nhất là không nên nói cho họ biết, sự thật có thể sẽ gây ra tổn thương nghiêm trọng cho họ.
Ghi lại đoạn này đi, sau khi biên tập thích hợp, trong mắt các khán giả khác nhau, câu chuyện này sẽ trở thành nghệ thuật với phong cách khác nhau.
***
Lý Bạn Phong tìm chưởng quỹ quán cơm Trần Dũng Niên để trả phòng.
Trần Dũng Niên lấy ra tám trăm đồng từ thùng gỗ lớn sau lưng, đây là tiền y đi khắp nơi vay mượn: "Vị khách quan này, tôi còn thiếu ngài năm mươi, ngài cho tôi khất thêm nửa ngày nữa."
Lý Bạn Phong không nhận tiền của Trần Dũng Niên: "Tôi và Bào Diệu Thành là bạn bè, ban đầu không nhận ra nhau, sau này nhận ra rồi nên ông ấy đã trả tiền cho tôi, tiền thuê nhà tháng này của ông cũng không tăng nữa, không cần lo lắng."
"Khách quan, ngài đừng nói đùa, ngài đã giúp tôi, tôi không thể lợi dụng ngài, số tiền này ngài nhất định phải nhận."
Lý Bạn Phong không vui: "Tôi đã nói với ông rồi, Bào Diệu Thành đã trả tiền lại cho tôi, sao ông không tin? Mau đi làm ăn đi!"
Đàm Kim Hiếu khuyên một câu: "Tôi nói lão Trần nghe, người khác không tin được, nhưng ông còn không tin tôi sao? Con người Bào Diệu Thành nì cũng không tệ, hôm qua là do gấp gáp thu tiền nhà, nói năng hành xử hơi quá đáng, ông đừng để bụng, hắn biết sai rồi."
Bào Diệu Thành biết sai rồi?
Trần Dũng Niên kinh ngạc nhìn Đàm Kim Hiếu, không hiểu câu này của ông ta là có ý gì.
***
Bào Diệu Thành loạng choạng bước đi, dẫn theo đám thuộc hạ tiến vào cao ốc Thanh Viên.
Tên gọi của chỗ này thật kỳ quặc, vườn là vườn, cao ốc là cao ốc, lẫn lộn với nhau là sao?
Ở đây quả thực có điều đặc biệt.
Vì chiều cao thành phố ngầm có hạn, từ dưới đất lên đến đỉnh chỉ khoảng năm mét, từ bên ngoài cao ốc Thanh Viên chỉ có thể nhìn thấy một tầng nhà, xung quanh nhà đều là gạch xanh, bên ngoài còn trồng không ít hoa cỏ, trông giống như một khu vườn, cho nên gọi là Thanh Viên.
Nhưng trên thực tế, tòa cao ốc này không chỉ có một tầng, còn có mấy chục tầng ẩn trên đỉnh, người ngoài không thể nhìn thấy, cho nên đây quả thực là một cao ốc cao tầng.
Bào Diệu Thành vào tầng một của cao ốc, người gác cổng tiến lên chào hỏi: "Bào bả đầu đã về!"
Bả đầu là thân phận của Bào Diệu Thành ở thành phố ngầm, cũng có thể hiểu là chức vụ của gã ở cao ốc Thanh Viên.
Giọng của người gác cổng này nghe như bị nghẹt mũi, không phải vì hắn ta bị cảm, mà là vì hắn ta chủ động nín thở khi nói chuyện.
Mùi trên người Bào Diệu Thành hơi gắt.
Bào Diệu Thành nhấn nút thang máy, thang máy chạy bằng hơi nước đưa mọi người lên tầng mười tám.
Ra khỏi thang máy, Bào Diệu Thành vào căn phòng thứ hai trong hành lang, căn phòng này chia làm ba gian, là nơi làm việc của người cầm gáo Chợ Người, đại đương gia của cao ốc Thanh Viên - Chu Ngọc Quý.
Chu Ngọc Quý chưa thấy người đã ngửi thấy mùi, ngẩng đầu lên nhìn, thấy Bào Diệu Thành đang cười hì hì chào hỏi hắn ta: "Quý gia, tôi đã về! Ợ~ ục ục!"
Bào Diệu Thành ợ một cái, mùi này suýt chút nữa tiễn Chu Ngọc Quý đi luôn.
"Anh ăn cái gì vậy? Có phải lại uống say rồi không?"
Chu Ngọc Quý rất không vui: "Bây giờ là lúc nào rồi? Tôi bảo anh đi làm việc quan trọng, anh còn dám uống rượu?"
"Quả thực đã uống không ít!" Bào Diệu Thành lại ợ một cái nữa: "Quý gia, việc đã làm xong rồi!"
"Tiền nhà đều thu đủ rồi?"
"Thu đủ rồi, ngài xem thử!" Bào Diệu Thành móc từ trong ngực ra hai cục "vàng", đặt trước mặt Chu Ngọc Quý.
Chu Ngọc Quý lùi lại ba bước, ngẩng đầu nhìn Bào Diệu Thành.
Bào Diệu Thành chỉ vào cục "vàng", nói: "Quý gia, ngài xem kích thước này, màu sắc này, trọng lượng này, độ dày này, vàng này pha chút xanh, đủ cân đủ lượng!"
Chu Ngọc Quý nhìn chằm chằm Bào Diệu Thành cả buổi, hỏi: "Anh đã ăn Sốt Vàng Dịch Ngọc?"
"Đúng vậy!" Bào Diệu Thành gật đầu lia lịa.
"Vừa ăn vừa cười?"
"Đúng vậy!" Bào Diệu Thành bây giờ vẫn đang cười.
"Anh gặp Đàm Kim Hiếu rồi?"
"Đàm Kim Hiếu?" Bào Diệu Thành lắc đầu: "Tôi không gặp hắn!"
Chu Ngọc Quý nhận ra đây là kỹ pháp của Đàm Kim Hiếu.
"Quả nhiên là Đàm Kim Hiếu làm! Tôi đã biết tên này không đáng tin!" Vẻ mặt Chu Ngọc Quý âm trầm, sai người gọi Nhiếp Tòng Dương đến.
Nhiếp Tòng Dương cũng là bả đầu dưới trướng Chu Ngọc Quý, hôm qua không thu đủ tiền nhà, y cũng không ép buộc những cửa hàng không nộp được, theo y thấy, chuyện tăng tiền nhà đột xuất vốn dĩ không đúng.
Y tưởng Chu Ngọc Quý sẽ quở trách mình một trận, không ngờ Chu Ngọc Quý gọi y đến, trước tiên lại giao cho một nhiệm vụ: "Tòng Dương, cậu đi một chuyến đến sảnh Quan Phòng báo với Thái sứ, tên khốn Đàm Kim Hiếu đã phản bội, bảo hắn nhanh chóng chuẩn bị ứng phó."
Nhiếp Tòng Dương là người thận trọng, y suy nghĩ một chút, hỏi: "Quý gia, ngài nói Đàm Kim Hiếu phản bội là phản bội sang phe nào? Ít nhất chúng ta cũng phải biết đối phương là ai thì mới có thể nói chuyện với sảnh Quan Phòng."
Chu Ngọc Quý suy nghĩ một lúc, lại nhìn về phía Bào Diệu Thành: "Đồng bọn của Đàm Kim Hiếu là ai?"
"Đồng bọn, đồng bọn gì?" Bào Diệu Thành cười tươi rói, nhìn thấy cục vàng trên bàn, dường như có chút thèm ăn.
Chu Ngọc Quý lại hỏi: "Anh có biết Đàm Kim Hiếu làm việc cho ai không? Hôm qua khi thu tiền nhà, anh đã xung đột với ai?"
Bào Diệu Thành không trả lời được, đám thuộc hạ cũng giống như gã, đều nói năng không rõ.
Chuyện này không hỏi được, cũng không có cách nào điều tra, Chu Ngọc Quý tăng tiền nhà đột xuất, Bào Diệu Thành hôm qua lại ra tay tàn nhẫn như vậy, những người xung đột với gã quá nhiều, ai mà biết được người nào là đồng bọn của Đàm Kim Hiếu?
Chu Ngọc Quý bảo Nhiếp Tòng Dương dọn cục “vàng” đi, Nhiếp Tòng Dương nín thở, tìm chút giấy gói cục “vàng” lại, mang ra ngoài ném đi.
Bào Diệu Thành thấy cục “vàng” không còn, trong lòng khó chịu, lập tức làm ầm ĩ với Chu Ngọc Quý: "Quý gia, trả vàng lại cho tôi, đó là tiền nhà tôi thu được mà!"
Chu Ngọc Quý vẫy tay, lại bảo Nhiếp Tòng Dương đưa Bào Diệu Thành và đám thuộc hạ đi tìm y tu chữa trị cho bọn họ.
Vừa ngửi thấy mùi trên người bọn họ, Nhiếp Tòng Dương suýt nữa nôn hết bữa sáng, vất vả lắm mới sắp xếp ổn thỏa cho bọn họ, bên phía Chu Ngọc Quý cũng nghĩ ra cách.
"Tòng Dương, cậu dẫn theo anh em đến mấy con phố Bào Diệu Thành phụ trách, cắt hết ống khói của bọn họ."
Dưới trướng Chu Ngọc Quý có ba bả đầu, Bào Diệu Thành là một trong số đó, Nhiếp Tòng Dương cũng là một trong số đó, bọn họ đều có địa bàn riêng.
Nhiếp Tòng Dương không vội vàng hành động, trước tiên y nhắc nhở Chu Ngọc Quý một câu: "Quý gia, tôi nghe nói hôm qua Bào Diệu Thành đã thu đủ tiền nhà, phần lớn cửa hàng đều nộp đủ, còn những cửa hàng thật sự không nộp được, có đồng nào thì họ lấy ra nộp đồng đó, người ta đã nộp tiền rồi mà còn cắt ống khói của người ta, chuyện này không ổn lắm đâu?"
"Sao lại không ổn?" Chu Ngọc Quý trừng mắt nhìn Nhiếp Tòng Dương, Nhiếp Tòng Dương vội vàng cúi đầu.
Chu Ngọc Quý lại nói: "Cậu chỉ nói tiền thu được rồi, tôi hỏi cậu tiền ở đâu? Hai cục vàng cậu mang đi là tiền sao?"
Nhiếp Tòng Dương không muốn cãi lại người cầm gáo, nhưng y phải nói rõ đạo lý này: "Quý gia, tiền không mang về được, không thể trách cửa hàng người ta, đây là do Bào Diệu Thành tự làm mất tiền!"
Xoảng!
Chu Ngọc Quý đập vỡ chén trà trong tay: "Cậu đến giảng đạo lý với tôi? Cậu đến dạy tôi làm việc?"
Nhiếp Tòng Dương lắc đầu: "Tôi không dám."
"Không dám? Không dám mà cậu còn nói nhiều như vậy!"
Chu Ngọc Quý đập bàn lớn tiếng nói: "Đúng lúc đông gia đang cần tiền, chúng ta phải nghĩ cách kiếm tiền cho đông gia, tôi tăng tiền nhà là vì ai? Là vì bản thân tôi sao? Trong lòng cậu có đông gia không? Cậu làm việc có tầm nhìn không?"
Nhiếp Tòng Dương không dám lên tiếng.
Chu Ngọc Quý tiếp tục răn dạy: "Bây giờ địa bàn của Diệu Thành xảy ra chuyện, Diệu Thành cũng bị hại thành ra như vậy, tôi bảo cậu đi cắt ống khói của họ chính là để ép Đàm Kim Hiếu ra mặt, ép kẻ đứng sau hắn ra mặt.
Cậu thì hay rồi, không hiểu ý tôi đã đành, còn đến đây giảng đạo lý với tôi, cậu nhiều đạo lý vậy? Cậu nhiều chuyện vậy? Mấy người mở cửa hàng kia có quan hệ gì với cậu? Tâm địa cậu tốt như vậy, sao không đi mở nhà từ thiện đi? Bây giờ cậu lập tức đi làm việc cho tôi, trưa nay tôi muốn nghe tin tức!"
Nhiếp Tòng Dương im lặng một lúc, ngẩng đầu lên: "Quý gia, hôm nay tôi thật sự không đi được, mẹ tôi bị bệnh, hôm nay tôi vốn định xin ngài nghỉ phép."
"Ý cậu là sao?" Chu Ngọc Quý cau mày.
Nhiếp Tòng Dương bình tĩnh nói: "Không có ý gì khác, tôi nói thật, mẹ tôi bị bệnh."
Chu Ngọc Quý lại vỗ bàn một cái, sau đó im lặng hơn một phút.
Bởi vì Nhiếp Tòng Dương vẫn nhìn chằm chằm hắn ta.
Chu Ngọc Quý là người cầm gáo, Nhiếp Tòng Dương là bả đầu, xét về thân phận thì Chu Ngọc Quý cao hơn.
Nhưng Nhiếp Tòng Dương là võ tu tầng bảy, Chu Ngọc Quý là hàn tu tầng bảy, khoảng cách giữa hai người lúc này lại hơi gần.
Chu Ngọc Quý chỉ vào cửa: "Về nhà thăm mẹ cậu trước đi."
Nhiếp Tòng Dương gật đầu cảm ơn rồi bước ra ngoài.
Y vừa ra khỏi cửa, Chu Ngọc Quý lập tức đập vỡ ấm trà và khay trà.
Hai tên chi quải ở cửa nhỏ giọng bàn tán: "Hôm nay Nhiếp bả đầu làm sao vậy? Cứ phải đối đầu với người cầm gáo?"
"Tôi cũng không hiểu, chẳng phải chỉ là cắt ống khói thôi sao? Chuyện nhỏ này cũng không có gì khó khăn."
"Nhiếp bả đầu là người thông minh, tôi thấy nhà hắn chắc là có chuyện thật, vội đến mức nóng đầu rồi."
"Dù nóng vội cũng không thể cãi lại người cầm gáo, anh cứ chờ xem, lần này người cầm gáo chắc chắn sẽ không tha cho hắn."
"Tôi đoán chức bả đầu của hắn sắp không làm được nữa, sau này Thanh Viên cũng không có cơm cho hắn ăn nữa."
Hai người đang bàn tán, bỗng nhiên nghe thấy Chu Ngọc Quý quát tháo trong phòng: "Gọi Lữ Khánh Phúc đến!"
Lữ Khánh Phúc cũng là một trong ba bả đầu.
Gã cũng không thu đủ tiền nhà, vốn định vào nghe chửi, nhưng vừa nghe nói chỉ là để gã đi cắt ống khói, Lữ Khánh Phúc lập tức vui vẻ đi ngay.
Việc này đơn giản, dễ hơn thu tiền nhà, mở hộp sắt rồi đóng van là được.
Còn về phần những người mở cửa hàng có oán hận hay không, Lữ Khánh Phúc không quan tâm, bọn họ có oán hận thì sao? Cùng lắm là khóc lóc vài tiếng, Lữ Khánh Phúc thích xem bọn họ khóc, hơn nữa đây cũng không phải địa bàn của gã.
Lữ Khánh Phúc vừa đi, trợ tá của Chu Ngọc Quý là Đỗ Chí Hoàn nhận được tin, lập tức đến văn phòng của Chu Ngọc Quý: "Quý gia, hôm qua tôi nghe nói Bào bả đầu ra tay khá tàn nhẫn, hôm nay ngài lại để Lữ bả đầu cắt ống, e là sẽ xảy ra chuyện."
Chu Ngọc Quý cười hỏi: "Ông cũng đến dạy tôi làm việc?"
"Không dám, không dám." Đỗ Chí Hoàn liên tục xua tay: "Tôi chỉ nhắc ngài một chút!"
Chu Ngọc Quý lắc đầu: "Không cần ông nhắc nhở, chuyện này tôi rõ như ban ngày, đám người mở cửa hàng kia không gây chuyện được đâu. Nếu ông không tin thì chúng ta cứ đợi ở đây, bây giờ là chín rưỡi sáng, chúng ta đợi đến sáu giờ tối, ông xem đám người mở cửa hàng này có dám gây rối với tôi không! Nếu bọn họ gây rối, chức người cầm gáo này tôi không làm nữa, chúng ta cùng nhau tìm một người thích hợp, tôi sẵn sàng nhường lại ngôi vị!"
"Quý gia, ngài đừng nói vậy, vừa rồi tôi không có ý đó…"
Chu Ngọc Quý cười nói: "Bây giờ tôi cũng không hiểu các người rốt cuộc có ý gì, lão Đỗ, ông theo tôi cũng lâu rồi chứ? Bây giờ tôi chỉ muốn ép Đàm Kim Hiếu với kẻ đứng sau hắn ra mặt, ông hiểu không?"
"Hiểu thì hiểu, nhưng Đàm Kim Hiếu là tu giả Vân Thượng, đông gia của chúng ta hiện giờ lại không có ở đây, đối đầu trực diện với hắn, chúng ta không chiếm được lợi thế."
Chu Ngọc Quý thở dài: "Có vài chuyện vốn không nên nói cho ông biết, tôi không để Lữ Khánh Phúc đi một mình, tôi đã bảo Huyễn Vô Thường đi cùng."
"Huyễn Vô Thường?" Đỗ Chí Hoàn suy nghĩ một chút: "Quý gia, hắn nghe lời chúng ta sao?"
"Trên người hắn có ký hiệu của đông gia, không nghe cũng không được, tôi nói cho ông biết luôn, trên người Đàm Kim Hiếu cũng có ký hiệu, chỉ cần hắn dám đến tìm tôi, tôi có thể khống chế hắn, ép hắn nói ra kẻ đứng sau lưng hắn trước mặt tôi!"
Vừa nói, Chu Ngọc Quý vừa bóp chén trà, nước trà trong chén đông thành đá.
***
Thành phố ngầm, Chợ Người, ngõ Râu Trắng.
Đàm Kim Hiếu và Lý Bạn Phong cùng nhìn chàng trai ngã bên tường.
Con ngõ này toàn là người già sinh sống, vì tuổi cao sức yếu nên không tìm được việc làm, dựa vào chút tiền tích góp để mua ít lương thực sống lay lắt qua ngày, đợi đến khi tiền tiêu hết thì người cũng gần đất xa trời.
Tiết kiệm sức lực chính là tiết kiệm lương thực, người già sống ở ngõ Râu Trắng thường ngày không ra khỏi cửa, chàng trai này nằm trong ngõ hơn một tiếng đồng hồ, vậy mà không ai phát hiện ra.
"Cố gắng lên." Đàm Kim Hiếu thở dài: "Cố thêm một tiếng nữa, hai cái đầu kia mọc ra là không sao nữa rồi."
Trên vai chàng trai máu thịt be bét, đây là dấu hiệu sắp mọc ra ba cái đầu.
Lý Bạn Phong hỏi: "Rốt cuộc là dạng người gì ở Tam Đầu Xá sẽ mọc ra ba cái đầu? Dạng người gì sẽ nhập môn thể tu?"
Tiêu Diệp Từ nghe vậy, vội vàng lấy giấy bút ra ghi chép cẩn thận.
Đàm Kim Hiếu lắc đầu: "Chuyện nì không ai nói rõ được, có người nói thể phách tốt thì thành thể tu, nhưng tôi từng thấy một người ốm yếu đi đường cứ loạng choạng, ở Tam Đầu Xá hai năm rưỡi, người ta không biến thành người ba đầu, mà biến thành nhện, đây là thể tu chính tông.
Còn có người nói ngộ tính tốt thì có thể thành thể tu, tôi cũng từng thấy một người ngộ tính tốt, tôi chỉ điểm hắn yếu lĩnh của đờm tu, hắn đều có thể học được, tôi định dẫn hắn đi tìm người bán hàng rong lấy thuốc bột, ai ngờ hắn ở Tam Đầu Xá chưa đến ba ngày đã lập tức biến thành người ba đầu."
Tiêu Diệp Từ cảm thấy cổ hơi ngứa: "Ba ngày biến thành người ba đầu có tính là nhanh không?"
"Không nhanh! Có trường hợp khác còn nhanh hơn trường hợp nì, tôi từng thấy người nhanh nhất, cũng là một cô nương, chỉ ở Tam Đầu Xá năm phút mà hai cái đầu đã lập tức mọc ra từ trên vai!"
Nghe vậy, cổ Tiêu Diệp Từ càng ngứa hơn.
Đàm Kim Hiếu cười nói: "Cô đừng sợ, cô không phải dê trắng non, phàm là người có tu vi, đến Tam Đầu Xá đều không biến thành người ba đầu được!"
Tiêu Diệp Từ nhìn chàng trai kia, nhỏ giọng hỏi: "Tôi thấy cậu ta ngừng động đậy rồi, không nguy hiểm đến tính mạng chứ?"
Đàm Kim Hiếu khẽ lắc đầu: "Khó nói lắm, mọc thêm hai cái đầu nì giống như đi một vòng qua Quỷ Môn Quan, mất mạng là chuyện thường. Tiểu tử nì có thể tìm được thành phố ngầm cũng coi như cậu ta có phúc, tiếc là phúc nì vẫn còn kém một chút."
Vừa nói, Đàm Kim Hiếu vừa nhìn Quyên Tử ở đằng xa.
Quyên Tử cúi đầu, Mãnh Tử nghiến răng, Tiểu Sơn nhắm chặt mắt, bọn họ chợt nhớ lại những ký ức không mấy tốt đẹp.
Tiêu Diệp Từ quay sang nhìn Lý Bạn Phong, Lý Bạn Phong cầm một ống thuốc bước đến bên cạnh chàng trai, bóp miệng cậu ta ra, đổ thuốc vào.
Đàm Kim Hiếu ngẩn người: "Cậu cho cậu ta uống cái gì vậy? Đến lúc nì rồi, sống chết đều phải xem số, có cho cậu ta uống thuốc gì cũng vô dụng."
Lý Bạn Phong không nói gì, cứ nhìn chằm chằm chàng trai.
Trên vai chàng trai thỉnh thoảng lại phun máu, hai cái đầu kia dường như sắp mọc ra.
Đợi nửa tiếng đồng hồ, máu không chảy nữa, Đàm Kim Hiếu tưởng chàng trai mất máu quá nhiều nên đã chết. nhưng đến gần nhìn thử thì chàng trai này vẫn còn thở, hơi thở rất đều đặn.
"Ngủ rồi?" Đàm Kim Hiếu nhìn Lý Bạn Phong, lại nhìn ống nghiệm trong tay hắn.
Lại nhìn vai chàng trai, miệng vết thương sưng tấy ban nãy đang dần hồi phục, dường như có dấu hiệu khép lại.
"Hay lắm!" Đàm Kim Hiếu càng kinh ngạc hơn: "Cái đầu nì còn có thể rụt lại được?"
Quyên Tử cũng nhìn Lý Bạn Phong, ánh mắt có chút khát khao.
Mãnh Tử rất căng thẳng: "Chị, chị muốn làm gì?"
Lý Bạn Phong hỏi Quyên Tử: "Các người muốn nhập đạo môn không?"
"Thất gia, ngài… Có ý gì?" Quyên Tử không hiểu.
Chưa đợi Lý Bạn Phong giải thích rõ ràng, từ xa đã truyền đến tiếng khóc lóc: "Lữ gia, tôi thật sự không còn tiền nữa, hôm qua tôi đã nộp tiền nhà rồi, một đồng cũng không thiếu, ngài không thể như vậy, ngài không thể cắt ống khói của chúng tôi!"
Đàm Kim Hiếu nhìn Lý Bạn Phong: "Người anh em, hôm qua là nhất thời cản chuyện bất bình, hay là muốn quản đến cùng?"
Lý Bạn Phong kéo thấp vành mũ: "Hai chuyện này không thể đặt chung với nhau sao?"
"Đặt chung cũng được, Lữ Khánh Phúc cũng là người của Thanh Viên, nhưng tôi nói trước, tôi là dẫn đường, nhưng tôi không thể dẫn cậu đến Thanh Viên, tôi có nỗi khổ tâm của tôi."
Lý Bạn Phong cũng không hỏi nỗi khổ tâm là gì, hắn trực tiếp bước về phía tiếng khóc: "Chúng ta đổi người dẫn đường khác là được mà."
Ra khỏi ngõ Râu Trắng, Lý Bạn Phong đang đi ra ngoài, vừa đi được hai bước thì con đường đất bỗng nhiên xuất hiện một hàng gạch men.
Trong ngõ lấy đâu ra gạch men?
Lý Bạn Phong ngẩn người, cảnh tượng xung quanh chợt thay đổi.
Ánh đèn nhấp nháy trong tiếng nhạc hỗn loạn chói tai, trên tường đất hai bên ngõ dán giấy dán tường màu vàng sậm, trên tường lần lượt xuất hiện cửa của phòng riêng.
Đây là phòng karaoke?
Đàm Kim Hiếu giật mình: "Cẩn thận, đây là huyễn thuật!"
Lưỡng Vô Sai sờ công tắc đèn trên tường, công tắc kêu tách một tiếng, dọa Lưỡng Vô Sai giật nảy mình.
Quyên Tử cao lớn, đưa tay sờ chụp đèn trên trần nhà, ánh đèn đột nhiên nhấp nháy, dọa cô vội vàng rụt tay lại.
Tiêu Diệp Từ không dám sờ loạn, cô nhìn giấy dán tường trên tường, hỏi Lý Bạn Phong: "Ân công, đây có phải là của ngoại châu không? Tôi từng thấy trong sách."
Lý Bạn Phong gật đầu: "Là ngoại châu, đây là một phòng karaoke dưới lòng đất."
"Có giống Tiêu Dao Ổ không?"
"Hơi giống…" Lý Bạn Phong đi từng bước về phía trước, hắn đã từng đến phòng karaoke này.
Đàm Kim Hiếu gọi: "Tôi nói người anh em nghe, chúng ta đừng đi nữa được không? Kẻ dùng huyễn thuật nì không phải hạng tốt lành gì đâu!"
Lý Bạn Phong không nghe lời khuyên can, tiếp tục đi về phía trước, từ phòng hát cuối hành lang truyền đến tiếng cười của một người phụ nữ: "Vương tổng, anh uống thêm một ly nữa đi! Chỉ một ly thôi!"
"Ai là Vương tổng?" Lý Bạn Phong quay đầu nhìn Đàm Kim Hiếu.
"Cậu hỏi câu nì là sao, chẳng lẽ lại là tôi?" Đàm Kim Hiếu rất căng thẳng, ông ta đang chuẩn bị đối phó với một kẻ địch rất khó chơi.
Lý Bạn Phong nhớ lại một lúc rồi nói: "Ông nói không phải ông, hắn cũng nói không phải hắn, vậy rốt cuộc là ai?"
Đèn hành lang lúc sáng lúc tối, lại có tiếng thì thầm như của u hồn văng vẳng bên tai mọi người.
"Vương tổng, uống một ly đi!"
"Vương tổng, người ta nhớ anh lắm đó!"
"Vương tổng, anh đã lâu không đến rồi…"
"Rốt cuộc ai là Vương tổng?" Lý Bạn Phong lại hỏi lần nữa.
Hắn bước lên phía trước, muốn vào phòng hát xem thử!
Một tiếng thở dài xé tan sự yên tĩnh, tạo nên những gợn sóng trong hành lang, ánh đèn chói mắt méo mó vỡ vụn, tiếng hát ồn ào dần dần xa xăm, ảo cảnh biến mất.
"Đi rồi?" Đàm Kim Hiếu thở phào nhẹ nhõm: "Tôi còn tưởng lão già nì muốn đánh nhau với tôi."
Lý Bạn Phong ngẩng đầu lên nhìn, lại thấy con hẻm phía trước.
Một chưởng quỹ quán cơm ôm chặt chân Lữ Khánh Phúc, vừa khóc vừa kêu: "Lữ gia, ngài không thể cắt ống khói của chúng tôi!"
Lữ Khánh Phúc túm tóc chưởng quỹ quán, vừa đấm vừa đá: "Buông ra, mau buông ra cho tao! Mày được đằng chân lân đằng đầu phải không?"
Lý Bạn Phong vẫy tay với Lữ Khánh Phúc: "Ông lại đây."
Lữ Khánh Phúc ngẩng đầu lên, nhìn Lý Bạn Phong từ trên xuống dưới: "Mày đang nói chuyện với tao?"
"Chứ còn ai nữa." Lý Bạn Phong túm đầu Lữ Khánh Phúc đè xuống đất.
***
Chu Ngọc Quý nhìn đồng hồ quả quýt, nói với trợ tá Đỗ Chí Hoàn: "Thấy chưa, đã sáu giờ rồi, bên ngoài không có ai gây rối."
Đỗ Chí Hoàn vội vàng rót trà cho Chu Ngọc Quý: "Quý gia có tầm nhìn, lão phu tự thấy không bằng."
Chu Ngọc Quý bưng chén trà lên, cười nói: "Đám người ở thành phố ngầm này, nhìn thì có vẻ như là loại người dám bảo vệ miếng ăn của mình, nhưng căn bản không có lá gan đó.
Bọn họ bưng một bát cơm, ngồi xổm ở cửa ăn rất ngon lành, nếu ông cướp bát cơm đi, có lẽ bọn họ dám giằng co với ông vài cái, nhưng nếu ông lấy đi một muỗng cơm từ trong bát của bọn họ, thì họ không dám hó hé một tiếng.
Có thể lấy đi một muỗng, thì có thể lấy đi hai muỗng, có thể lấy đi nửa bát, thì có thể lấy đi bảy tám phần bát, chừa lại cho bọn họ chút đáy bát, chỉ cần không để họ chết đói là họ có thể nhịn được."
Đỗ Chí Hoàn gật đầu: "Ngài nói đúng, nhưng vẫn phải chừa lại cho bọn họ một chút, ngài cũng nói rồi, không thể lấy hết."
Chu Ngọc Quý châm một điếu thuốc: "Thỉnh thoảng đói một bữa cũng không có gì to tát, sau đó lại cho họ một muỗng cơm, họ còn phải đội ơn đội nghĩa chúng ta."
Đỗ Chí Hoàn cũng không biết nên đánh giá ra sao: "Phải, ngài nói đúng…"
Cốc cốc cốc!
Có người gõ cửa.
Chu Ngọc Quý nói: "Có lẽ Khánh Phúc làm xong việc rồi, tôi đoán Đàm Kim Hiếu cũng sắp đến."
Rầm!
Lữ Khánh Phúc đẩy cửa bước vào: "Quý gia, việc đã làm xong xuôi rồi, ợ~ ục ục!"
Gã ợ một cái.
Chỉ cần ngửi thấy mùi này, Chu Ngọc Quý lập tức nhận ra tình hình không ổn.
"Chỉ mình anh về?"
"Các anh em của tôi đều đã về rồi." Đám thuộc hạ của Lữ Khánh Phúc cũng đi theo vào văn phòng.
Chu Ngọc Quý nhìn cả buổi, không thấy vị cao thủ mà hắn ta đã phái đi: "Huyễn Vô Thường đâu? Các anh không gặp hắn?"
"Không gặp! Chúng tôi ăn chút đồ ngon trên đường, đặc biệt mang đến cho ngài!"
Lữ Khánh Phúc há miệng nôn ra dịch màu vàng xanh, bước về phía Chu Ngọc Quý.