Virtus's Reader
Phổ La Chi Chủ

Chương 695: CHƯƠNG 693: NGƯỜI ĐƯỢC TRỜI CHỌN

Khổng Phương tiên sinh cung kính hành lễ trước mặt người phụ nữ.

Người phụ nữ trước mắt này là trang chủ Khổ Thái Trang, Khổ bà bà.

Khổ bà bà nhìn Thương Dung Sở thoi thóp, lại nhìn Khổng Phương tiên sinh, khẽ gật đầu: “Lần sau ra ngoài nhớ xem lịch trước, mang hắn đi đi.”

Khổng Phương tiên sinh không nói thêm lời nào, cõng Thương Dung Sở lập tức rời khỏi khu rừng.

Đợi đến khi ra khỏi địa bàn của Mã Ngũ, vào trong một hang núi, Khổng Phương tiên sinh mới đặt Thương Dung Sở xuống, lấy từ trong túi áo ra hai viên thuốc, đút cho Thương Dung Sở uống.

Hang núi rất ẩm ướt, mùi mốc xộc vào mũi, Khổng Phương tiên sinh liên tục nhìn về phía cửa hang, hắn ta lo lắng Khổ bà bà sẽ thay đổi ý định rồi đuổi theo.

Thương Dung Sở bị thương rất nặng, máu thịt trên người chẳng còn bao nhiêu, phần lớn nội tạng đã bị cháy xém.

May mà thuốc của Khổng Phương tiên sinh thật sự hiệu nghiệm, nghỉ ngơi một lúc lâu, Thương Dung Sở dần dần có sức để nói chuyện.

Hắn ta gia nhập Tuyết Hoa Phổ chưa lâu, nhưng rất trung thành với Khổng Phương tiên sinh, đến nước này mà vẫn đang giải thích cho trận chiến vừa rồi: “Phổ chủ, ta không ngờ Khổ bà tử lại đến đây, ta muốn đánh với mụ ta, nhưng ta thật sự không địch lại mụ…”

Giọng nói của Thương Dung Sở vẫn dịu dàng như vậy, khiến người nghe rất đau lòng.

“Phổ chủ chúng ta là người bán hàng rong, ngươi cứ như trước, gọi ta tiên sinh là được, tuyệt đối đừng gọi sai.”

Khuôn mặt của Khổng Phương tiên sinh bị đồng tiền che khuất, dưới chuỗi đồng tiền, một dòng máu chảy xuống vạt áo của Khổng Phương tiên sinh.

“Tiên sinh, ngài bị thương…”

Thấy Khổng Phương tiên sinh chảy máu, Thương Dung Sở rất lo lắng, trong ấn tượng của hắn ta, Khổng Phương tiên sinh vừa rồi không hề giao thủ với Khổ bà bà.

“Ngươi đoán ta bị thương ra sao?” Khổng Phương tiên sinh lấy ra một đồng tiền dính máu.

Thương Dung Sở càng thêm lo lắng: “Ngài bị thương bởi đồng tiền này? Đồng tiền này không phải binh khí của ngài sao?”

Khổng Phương tiên sinh gật đầu: “Là binh khí của ta, ta ra tay, dùng đồng tiền cứu ngươi, dùng cả nắm đồng tiền mới cứu được ngươi ra khỏi suối nước nóng.

Nhưng thật trùng hợp, bên cạnh ngươi có một tảng đá, góc cạnh rất nhiều, có một đồng tiền vừa vặn va vào tảng đá này, bật trở lại, không xiên không lệch đánh vào mặt ta.”

Thương Dung Sở cảm thấy thật khó tin.

Hắn ta cảm thấy điều Khổng Phương tiên sinh nói không phải cục diện chiến đấu, mà là một vở kịch hài trong nhà hát.

“Sao có thể trùng hợp như vậy?”

Khổng Phương tiên sinh cười khổ một tiếng: “Có phải ngươi thấy hoang đường lắm không? Ngươi không quen thuộc với Khổ bà tử, thủ đoạn ngươi thấy còn ít, ta giao thủ với Khổ bà tử không ít, còn nhiều chuyện hoang đường hơn như vậy nữa.

Trời có gió mây bất ngờ, người có họa phúc sớm tối, họa phúc nằm trong tay Khổ bà tử, giao thủ với Khổ bà tử nguy hiểm ở chỗ này.

Lần này là ta cân nhắc không chu toàn, ta biết Lý Thất và Khổ bà tử có chút giao tình, nhưng không ngờ Khổ bà tử ngay cả chuyện của Mã Ngũ cũng quản, nếu biết Khổ bà tử đến, ta tuyệt đối sẽ không để ngươi liều mạng.”

Thương Dung Sở suy nghĩ một lúc rồi nói: “Tiên sinh, lần này Khổ bà tử đến rất kỳ lạ, với thân phận của mụ ta, tuyệt đối không thể thay Mã Ngũ trông nhà. Hơn nữa, khi Phùng Đái Khổ vừa rồi thật sự liều mạng với ta, ả không chắc chắn, trong lòng bất an, cũng không dám chắc Khổ bà tử có đến hay không.

Khổ bà tử có lẽ đã nhận được tin tức trước, canh đúng giờ mà đến, rốt cuộc là ai tiết lộ tin tức cho Khổ bà tử? Chuyện này từ đầu đến cuối chỉ có ba người biết, ta cảm thấy người để lộ tin tức chính là Hà Gia Khánh!”

“Ta cũng cảm thấy là hắn!”

Khổng Phương tiên sinh lấy một chiếc khăn tay, đưa vào trong chuỗi tiền lau máu, máu trên mặt vẫn không ngừng chảy.

Thương Dung Sở nghiến răng: “Nếu thật sự là hắn thì tiểu tử này quá nham hiểm, chúng ta không thể giữ hắn lại.”

“Cứ chờ đã.”

Khổng Phương tiên sinh đỡ Thương Dung Sở dậy: "Chúng ta giao Hà Gia Khánh cho Khổ bà tử, xem mụ ta xử lý chuyện này ra sao. Nói cho cùng, chuyện này là do ta nóng vội, Hà Gia Khánh là kẻ trộm, bất kể hôm nay hắn có thân phận gì, hắn chung quy vẫn là kẻ trộm.

Trộm cắp không chọn ngày, làm trộm không thể nhìn ngày mà làm việc, ta không nên ép quá chặt, bây giờ đã ấn định ngày cho hắn ra tay, cũng không thể trách hắn giở trò.”

Thương Dung Sở nhớ lại những trải nghiệm trước đó, tình hình thật sự giống như Khổng Phương tiên sinh nói.

Từ khi Khổng Phương tiên sinh nói ấn định vào ngày hai mươi lăm, thái độ của Hà Gia Khánh đối với hắn ta rõ ràng đã thay đổi.

Khổng Phương tiên sinh thở dài: “Nếu Khổ bà tử giết Hà Gia Khánh, chuyện này coi như xong, nếu Khổ bà tử thả hắn, chúng ta tốt nhất cũng đừng động đến hắn.”

***

Hà Gia Khánh nằm sấp trên mặt đất, Mã Ngũ cũng không biết y còn sống hay không.

“Mặc kệ hắn sống hay chết, cứ tiễn hắn lên đường trước đã!” Thoa Nga A Nhu vung đại đao, chém thẳng vào đầu Hà Gia Khánh.

Phùng Đái Khổ vội vàng ngăn A Nhu lại: “Đừng hấp tấp, tiền bối đang ở đây.”

Thoa Nga A Nhu nhìn về phía Khổ bà bà, trên mặt có chút oán hận.

Ả không hiểu tại sao Khổ bà bà lại thả hai người kia chạy?

Bọn họ khiến Ngũ Lang bị thương, những người như vậy đáng hận biết bao? Phải băm vằm bọn họ ra!

Phùng Đái Khổ kéo ra hai sợi Tình Ti giữ chặt đầu A Nhu, không cho ả làm càn, đồng thời cũng nhắc nhở những người khác cúi đầu xuống.

A Nhu xuất thân từ Khổ Thái Trang còn nhận ra Khổ bà bà, những người khác chưa chắc đã biết Khổ bà bà là nhân vật có thân phận gì, cũng chưa chắc biết được có thể nhận được sự giúp đỡ của Khổ bà bà là phúc khí lớn đến nhường nào.

Khi Hà Gia Khánh đưa tin cho Mã Quân Dương, y bảo Mã Ngũ đi liên lạc với Khổ bà bà, Mã Ngũ quả thực đã liên lạc được với Khổ bà bà thông qua Sở Nhị.

Nhưng mãi cho đến khi giao thủ với Thương Dung Sở, Phùng Đái Khổ vẫn không chắc chắn Khổ bà bà có đến hay không.

Mã Ngũ tiến lên tạ ơn Khổ bà bà, Khổ bà bà xua tay: “Miễn lễ, Lý Thất có thể yên tâm làm việc bên ngoài cũng nhờ cậu chống đỡ phía sau, về sau cậu phải cẩn thận hơn một chút, đối với bên phía Hoài Viên cũng phải chiếu cố nhiều hơn.”

“Đa tạ tiền bối nhắc nhở.” Mã Ngũ lại hành lễ.

“Mọi người đi trước đi, ta có vài lời muốn nói riêng với hắn.” Khổ bà bà nhìn Hà Gia Khánh.

Mã Ngũ hạ giọng nói: “Tiền bối, trước đó Hà Gia Khánh đã báo tin cho chúng tôi nên chúng tôi mới có thể mời ngài đến, tôi có thể tránh được kiếp nạn này cũng thật sự nợ hắn một ân tình.”

Khổ bà bà gật đầu cười đáp: “Chuyện ở đây ta đã biết, yên tâm đi, ta sẽ không làm khó hắn.”

Mã Ngũ phất tay, dẫn Phùng Đái Khổ cùng những người khác nhanh chóng rời đi.

Khổ bà bà đến gần Hà Gia Khánh, đá y một cái: “Dậy đi, đừng giả vờ nữa, Phùng Đái Khổ không ra tay tàn nhẫn với cậu, những kẻ có tu vi Địa Bì kia cũng không làm cậu bị thương được.”

Hà Gia Khánh đứng dậy, trước tiên hành lễ với Khổ bà bà: “Tạ ơn tiền bối cứu mạng.”

Khổ bà bà mặt không chút cảm xúc: “Đừng nói bậy, ta không cứu cậu, cũng không định cứu cậu.”

Hà Gia Khánh lại hành lễ: “Bất kể bà bà nói ra sao, ân tình này tôi mãi ghi nhớ!”

Khổ bà bà cười lạnh một tiếng: “Cậu ghi nhớ nhiều ân tình lắm, có khi nào thấy cậu báo đáp? Ta thật sự không nghĩ ra lúc trước sao mình lại nhìn lầm? Lúc đó tại sao ta lại tin tưởng cậu? Tại sao ta lại cảm thấy cậu là người có thể làm nên chuyện? Có lẽ ta già rồi, mắt mờ rồi, nhưng Tống Xu chưa già mà, ánh mắt con bé đó cũng kém rồi ư?

Sao ngay cả nó cũng tin tưởng cậu? Cho dù ánh mắt của hai bọn ta không tốt, nhưng chẳng lẽ mắt của Lão Tàu Hỏa cũng không còn dùng được nữa? Ngay cả hắn cũng nhìn lầm? Nếu không phải vì cứu cậu, hắn cũng không đến mức bị nhốt ở nội châu!”

Hà Gia Khánh cúi đầu nói: “Vãn bối không quên lời dạy bảo của các vị tiền bối, cũng không quên ân tình của các vị tiền bối, tâm nguyện ban đầu của vãn bối vẫn chưa thay đổi.”

“Đã không thay đổi, tại sao cậu không dám mang Hồng Liên trở về?”

Hà Gia Khánh nhịn rất lâu, y không muốn nói chuyện, nhưng vẫn ngẩng đầu lên, đáp lại Khổ bà bà một câu: “Nếu tôi thật sự mang Hồng Liên trở về, hôm nay còn có thể đứng đây nói chuyện với tiền bối sao?”

Khổ bà bà cau mày: “Lợi ích đều để cậu chiếm hết, cậu vừa không muốn mạo hiểm, cũng không muốn ra sức phải không? Tự cậu nói muốn thay đổi Phổ La Châu, lời này cũng không tính nữa sao?”

Hà Gia Khánh gật đầu: “Tiền bối, tôi quả thực muốn thay đổi Phổ La Châu, đến nay tôi vẫn đang nỗ lực thay đổi, nhưng tôi không thể vừa về Phổ La Châu đã liều mạng với chủ nhân Phổ La, tôi không có vốn liếng đó!”

“Cậu còn mặt mũi nói đến vốn liếng?”

Khổ bà bà nghe vậy càng thêm tức giận: "Cậu còn trẻ đã kiếm được tu vi Vân Thượng tầng ba, còn nói mình không có vốn liếng? Bọn ta trước sau đã bỏ ra bao nhiêu vốn liếng trên người cậu?”

Hà Gia Khánh cười tự giễu: “Vân Thượng tầng ba thì tính là gì? Thương Dung Sở vừa rồi có tu vi trên Vân Thượng, trước mặt ngài, hắn ngay cả hai chiêu cũng không chống đỡ nổi, vậy thì tôi trước mặt chủ nhân Phổ La có thể chống đỡ được bao lâu?”

Khổ bà bà trầm mặt: “Không ai ép cậu liều mạng với người bán hàng rong, cậu nói cậu chống đỡ không nổi, vậy Lý Thất đã chống đỡ ra sao? Lúc đó hắn vẫn còn là dê trắng non! Cậu hãy nhìn xem nam nhi chân chính là gì? Giá như bọn ta nhìn thấy hắn sớm hơn một chút, vốn liếng cũng sẽ không dùng trên người cậu!”

“Tiền bối, Lý Bạn Phong mạng cứng!”

Hà Gia Khánh không nghĩ ra được lời giải thích nào hợp lý hơn: "Chủ nhân Phổ La thấy hắn, không giết hắn, đến bây giờ tôi cũng không hiểu nguyên do là gì, sau này tôi càng không hiểu, tôi không biết Lý Thất đã trải qua những gì, tôi không hiểu tại sao chủ nhân Phổ La lại có thể xưng huynh gọi đệ với hắn.

Tôi không có mạng cứng như hắn, nếu là tôi mang theo Hồng Liên trở về Phổ La Châu, có thể gần như không xuống được tàu hỏa, cho dù xuống được tàu hỏa, có thể vừa ra khỏi ga thì người đã không còn.

Tiền bối, cho tôi tích lũy thêm vài năm tu vi, tôi có thể mang đến trật tự mới cho Phổ La Châu năm bè bảy mảng, tôi nói lời giữ lời, tôi hứa chuyện gì thì nhất định sẽ làm được!”

Nói xong, Hà Gia Khánh lại cúi đầu hành lễ thật sâu với Khổ bà bà.

Khổ bà bà không nói gì, bà không muốn nói nữa, thân hình bà biến mất trong rừng.

Trên đường đi, Khổ bà bà vẫn luôn suy nghĩ một chuyện.

Hà Gia Khánh là bà cùng Lão Tàu Hỏa và Tống Xu cùng nhau chọn lựa.

Vậy Lý Thất là ai chọn?

Hắn làm sao mà sống sót đến tận ngày hôm nay?

***

Hà Gia Khánh lau vết thương trên mặt, một đường chạy như bay về thành Lục Thủy.

Trên đường đi, Hà Gia Khánh thở dài, lẩm bẩm một mình: “Muốn tạo phản, tự mình không đi, lại đổ hết tội chết người này lên đầu một mình ta, vừa bỏ vốn đã muốn có lời? Vừa trồng cây đã muốn hái quả? Cho ta một Hồng Liên, đã muốn ta lật đổ chủ nhân Phổ La? Trên đời này làm gì có chuyện dễ ăn như vậy?”

Về đến công ty điện ảnh, Hà Gia Khánh vào văn phòng của mình, rửa mặt, thay quần áo, ổn định lại tâm trạng.

Khổng Phương tiên sinh có thể tìm đến nữa không?

Thật sự có khả năng.

Nhưng Hà Gia Khánh không quá lo lắng, y có thể thuận lợi thoát khỏi tay Khổ bà bà, chỉ với điểm này, Khổng Phương tiên sinh muốn động thủ với y thì cũng phải cân nhắc thêm.

Nghỉ ngơi trong văn phòng một lúc, một chiếc cúc áo trước ngực rung lên.

Là Thẩm Dung Thanh gọi đến: “Gia Khánh, hội người hâm mộ phim đã chuẩn bị xong, cậu có thể tham gia không?”

“Có thể.”

“Tôi sẽ bảo họ chuẩn bị ngay lập tức.”

Thẩm Dung Thanh rất vui mừng, Hà Gia Khánh đích thân tham dự, hội người hâm mộ phim sẽ có đẳng cấp khác hẳn.

Hà Gia Khánh đến phòng họp tầng ba, nơi này có hơn một trăm người hâm mộ phim trung thành của "Huyết Nhận Thần Thám" đang chờ đợi.

Doanh thu phòng vé của "Huyết Thương Thần Thám" do Lý Thất và Mã Ngũ quay cao hơn, phạm vi ảnh hưởng rộng hơn, nhưng người hâm mộ phim của "Huyết Nhận Thần Thám" do Hà Gia Khánh quay quả thực trung thành hơn.

Hơn một trăm người trước mắt này đã chịu sự cảm hóa của "Huyết Nhận Thần Thám", quyết định từ bỏ ràng buộc của thế tục, từ bỏ gông cùm của gia đình họ hàng, đến tòa nhà này gia nhập hàng ngũ Thủ Túc Minh.

Hà Gia Khánh đứng trên bục giảng, chỉ nói một câu: “Các người tin rằng sẽ có một Phổ La Châu mới sao?”

Hơn một trăm người đồng thanh đáp: “Chúng tôi tin!”

Hà Gia Khánh gật đầu: “Từ hôm nay trở đi, chúng ta đều là anh em!”

Khổng Phương tiên sinh trước đó đã đưa đến một lô dược liệu tích lũy đạo duyên, Hà Gia Khánh bảo Thẩm Dung Thanh phân phát xuống.

Hai ngày nữa còn có một buổi họp mặt người hâm mộ phim, dược liệu tích lũy đạo duyên còn phải tiếp tục nhanh chóng thu thập.

***

Tam Đầu Xá, núi Củ Cải, tiệm cầm đồ thôn Đông Thạch, mấy tên chi quải đang tán gẫu.

“Nghe nói chưa? ‘Huyết Nhận Thần Thám 9’ lại sắp công chiếu rồi.”

“‘Huyết Nhận’ hay ‘Huyết Thương’?”

“‘Huyết Nhận’ chứ! ‘Huyết Thương’ là Thất gia và Ngũ gia quay, ‘Huyết Nhận’ là bộ phim chỉ người có văn hóa mới hiểu được.”

“Phim đó vẫn còn quay nữa? Có người xem sao?”

“Thật sự có, không ít người thích xem phim đó, người ta đều nói ‘Huyết Thương’ gọi là chợ búa, ‘Huyết Nhận’ mới là nghệ thuật.”

“Cái gì không hiểu được thì chính là nghệ thuật? Vậy cả đời này chúng ta không dính dáng gì đến nghệ thuật rồi!”

Mấy tên chi quải này đang thảo luận về "Huyết Nhận Thần Thám", Cật Lục Hợp ở bên cạnh lặng lẽ lắng nghe.

Cô nương này là một thực tu, bởi vì ăn quá nhiều nên luôn có chút tự ti, bình thường rất ít nói chuyện với người khác.

Nhưng nhắc đến "Huyết Nhận Thần Thám", nàng ta thật sự muốn xen vào vài câu, nàng ta rất thích bộ phim này, từ khi ra khỏi tân địa, mỗi lần "Huyết Nhận Thần Thám" công chiếu, nàng ta đều phải đến rạp chiếu phim xem mấy lần, còn mua cả máy chiếu phim về nhà lén xem.

Nhất định phải lén xem, bởi vì nàng ta nghe Ác Khẩu Phụ nói "Huyết Nhận Thần Thám" là do kẻ thù của Thất gia và Ngũ gia quay, xem phim của kẻ thù chính là ăn cây táo rào cây sung.

Người ăn cây táo rào cây sung phải bị đánh bằng gậy, chịu roi, ăn đạn, Cật Lục Hợp nhớ lời dặn của Ác Khẩu Phụ, liên tục nhắc nhở bản thân đừng thảo luận về "Huyết Nhận Thần Thám" với người khác.

Nhưng "Huyết Nhận Thần Thám 9" đã công chiếu, nàng ta thật sự muốn xem, khổ nỗi là ở Tam Đầu Xá này lại không tìm thấy rạp chiếu phim.

Xuyên Tử nhìn Cật Lục Hợp, đến gần hỏi một câu: “Chị, có phải chị muốn xem ‘Huyết Nhận Thần Thám’ không?”

Cật Lục Hợp không dám lên tiếng, Xuyên Tử bình thường đối xử với nàng ta không tệ, nàng ta không muốn nói dối, nhưng cũng không dám nói ra sự thật.

Xuyên Tử cười nói: “Chị không cần sợ, Thất gia không so đo chuyện này, nhưng Ngũ gia quả thực không cho xem ‘Huyết Nhận Thần Thám’, ngài ấy nói bộ phim này có vấn đề. Chị phải nghe lời của Ngũ gia, sau này đừng đến rạp chiếu phim nữa, để tôi bảo anh em ở Hắc Thạch Pha gửi không ít phim nhựa, cũng để họ gửi cho chị một bộ ‘Huyết Nhận Thần Thám’, chị tự mình mang về phòng lén xem, chị thấy được không?”

“Được!” Cật Lục Hợp kích động gật đầu.

“Tôi cũng tìm cho chị một bộ ‘Huyết Thương Thần Thám’, chúng ta cùng nhau xem, chị thấy được không?”

“Được!”

Nha đầu ngốc nghếch này đồng ý: "Xuyên Tử lão đệ, cậu có việc gì cứ tìm ta, có thể giúp được thì ta nhất định sẽ nghiêm túc!”

Tiểu Xuyên Tử nhướng mày: “Chúng ta nói rồi nhé, nghiêm túc!”

Cật Lục Hợp rất vui mừng, tiếp theo còn có một chuyện vui đang chờ nàng ta.

Đầu bếp đến, gọi bọn họ ăn cơm.

Đối với Cật Lục Hợp mà nói, ăn cơm là chuyện lớn trong ngày.

Đối với cả tiệm cầm đồ mà nói, ăn cơm cũng là chuyện lớn, bởi vì Cật Lục Hợp ở đây, Tần Tiểu Bàn cũng ở đây, một bữa cơm phải chuẩn bị cho tốt.

Cật Lục Hợp và Tần Tiểu Bàn ngồi riêng một bàn, những người khác ngồi một bàn, thức ăn được bưng lên, chén dĩa xếp chồng lên nhau mấy tầng, Cật Lục Hợp cầm đũa chờ một lúc lâu mà Tần Tiểu Bàn vẫn chưa đến.

Thức ăn sắp nguội rồi!

Trợn mắt nhìn thức ăn nóng hổi cứ vậy nguội đi, điều này quả thực là tra tấn đối với thực tu.

“Cửu gia đâu rồi?” Cật Lục Hợp sốt ruột, đi khắp nơi tìm Tiểu Bàn.

Đợi đến khi tìm thấy phía sau đống than, Cật Lục Hợp sững sờ.

Tần Tiểu Bàn đang nằm sấp phía sau đống than ăn than, miệng đen sì

“Cửu gia, cậu đang…”

Tần Điền Cửu xua tay, ra hiệu cho Cật Lục Hợp đừng nói chuyện.

Đây không phải lần đầu tiên Tiểu Bàn ăn than, từ khi đến Tam Đầu Xá, cậu ta đã ăn mấy lần rồi.

Cậu ta cũng không biết mình bị làm sao, nhìn thấy than là muốn ăn, ăn xong còn phải uống nước ừng ực.

Cậu ta cũng muốn kiềm chế bản thân, hôm nay đến giờ ăn cơm, cậu ta vốn định đến phòng ăn, nhưng đi ngang qua đống than, cậu ta lại không nhịn được mà lao vào đống than, nuốt chửng cục than này đến cục than khác.

Liên tiếp đớp mấy chục cân than, Tần Tiểu Bàn ép mình rời khỏi đống than, rửa mặt, súc miệng, đến bàn ăn.

Bởi vì ăn than quá nhiều nên Tiểu Bàn ăn ít hơn.

Đầu bếp vào cửa nhìn thử, thấy trên bàn còn thừa không ít thức ăn, có chút không vui: “Sao vậy hai vị, hôm nay có món nào không hợp khẩu vị?”

“Đều hợp khẩu vị, đều ngon!”

Tần Tiểu Bàn xua tay: "Hôm nay tôi và chị đã bàn bạc rồi, chúng tôi từ từ ăn, nếm kỹ hương vị, ông yên tâm, một bàn thức ăn này sẽ không còn thừa chút nào!”

Đầu bếp rời đi, Tiểu Bàn hạ giọng nói với Cật Lục Hợp: “Chị, chúng ta không thể để thừa, chị cứ coi như giúp tôi một lần.”

“Ừm.”

Cật Lục Hợp cũng không biết chuyện này phải làm sao, nàng ta chỉ có thể cố gắng ăn hết chỗ thức ăn còn lại.

***

Lý Bạn Phong ngồi trong ngũ phòng, lặng lẽ ngắm nhìn phong cảnh bên ngoài cửa sổ.

Cô nương ngũ phòng mở một ô cửa sổ trên tường, một ô cửa sổ chỉ có thể nhìn, nhưng không thể chạm vào.

Thông qua ô cửa sổ này, Lý Bạn Phong có thể nhìn thấy phong cảnh trên boong tàu.

Hắn có thể thấy những cơn sóng cuồn cuộn trên mặt biển, cũng có thể thấy ánh sáng phản chiếu dưới ánh đuốc, nhưng tầm nhìn của hắn luôn không thể tránh khỏi đỉnh hang.

Chuyện này khiến người ta không thể chấp nhận được, biển rộng mênh mông tại sao lại xuất hiện trong hang núi.

Trên boong tàu có cá sống vừa được vớt lên, có rất nhiều cá, Lý Bạn Phong đều không gọi được tên, còn có một số sinh vật hắn thậm chí không biết có phải là cá hay không.

“Sao con cá đó lại mọc chân?” Hồng Oánh cũng thấy tò mò: "Không chỉ có chân, hình như còn có tóc.”

Cửu cô nương hừ một tiếng: “Cây thương cũng mọc chân rồi, còn ngày nào cũng ngồi đó chải đầu.”

Hồng Oánh nắm một nhúm tóc đen, dịu dàng cười nói: “Nhìn mà thèm chứ gì? Cho đồ tiện nhân nhà ngươi thèm chết luôn!”

Lý Bạn Phong ôm máy hát âu yếm một lúc, máy hát có hứng thú, tiến vào thân thể con rối.

Lý Bạn Phong ôm Triệu Kiêu Uyển hôn một cái rồi ra ngoài.

Triệu Kiêu Uyển ngồi bên giường khóc sụt sịt.

Hồng Oánh ở bên cạnh an ủi: “Đừng khóc nữa Kiêu Uyển, tên điên này quá ngốc nghếch.”

Đàm Kim Hiếu đứng ở mũi tàu, chỉ vào một hòn đảo ở đằng xa, hạ giọng nói: “Thất gia, đây chính là đảo Dưỡng Thổ.”

Hòn đảo này rất lớn, không có cây cỏ, cũng không nhìn thấy đá, toàn bộ hòn đảo đều bị đất bao phủ, trên đảo có một ngọn núi vô cùng cao, đỉnh núi đã nối liền với đỉnh hang.

Thuyền trưởng ra lệnh dừng tàu cập bờ, tuy Lý Bạn Phong đã bao con tàu này, nhưng theo quy củ của Chợ Biển, cho dù đã bao tàu thì cũng không thể làm lỡ việc đổi đất.

Con tàu này rất lớn, nhưng bảy phần không gian trên tàu đều dùng để chở đất, ba phần không gian còn lại có một nửa dùng để chở than, than đá là nhiên liệu của tàu, một phần rưỡi còn lại có thể để Lý Bạn Phong chở một ít hàng hóa.

Lý Bạn Phong cũng không có hàng hóa gì cần chở, hắn chỉ nói đến biển thư giãn, tình huống như vậy cũng không ít gặp, cả Chợ Đất và Chợ Người đều có người giàu, bọn họ cũng thường thuê tàu đến biển du ngoạn, các phu thuyền thấy Tiêu Diệp Từ và Lưỡng Vô Sai xinh đẹp như vậy, cũng coi Lý Bạn Phong là đến biển gặp tình nhân.

Đặc biệt là Lưỡng Vô Sai, quá đặc biệt, người ba đầu không ít gặp, nhưng người hai đầu khá hiếm, phải nói là dân có tiền rất biết cách chơi.

Tàu lớn cập bến, thuyền trưởng thấy thời gian thích hợp, lập tức ra lệnh dỡ hàng, Lý Bạn Phong cũng đi theo xuống tàu đi dạo.

Thuyền trưởng nhiều lần dặn dò: “Mấy ông chủ, các vị có thể xuống tàu, nhưng trong vòng ba tiếng đồng hồ phải quay lại, trời sắp sáng rồi.”

Thật mới mẻ.

Đến thành phố ngầm đã lâu như vậy, Lý Bạn Phong lần đầu tiên nghe nói đến khái niệm trời sáng.

Đàm Kim Hiếu ở bên cạnh giải thích: “Núi Dưỡng Thổ trên đảo Dưỡng Thổ thông lên trên từ đỉnh hang, thông thẳng ra ngoài hang. Địa bàn phía trên đảo Dưỡng Thổ không còn là bãi Hắc Hoàng nữa, nơi đó gọi là sông Lửa Mù.”

Lý Bạn Phong không nghe rõ địa danh này, Đàm Kim Hiếu viết ra cho hắn một lần: “Sông Lửa Mù, chính là ý chỉ tối tăm mù mịt, cũng chính là trời tối đến mức không nhìn thấy đèn đuốc.”

Lý Bạn Phong hiểu theo nghĩa đen: “Tức là nơi này quanh năm đều là trời tối?”

Không đúng, vừa rồi thuyền trưởng còn nói sắp sáng rồi mà?

Đàm Kim Hiếu lắc đầu: “Sông Lửa Mù cũng có ngày đêm luân phiên, không khác mấy so với nơi khác, điểm đặc biệt nhất của nơi nì chính là thiên quang, nó và bãi Hắc Hoàng hoàn toàn ngược lại.

Bãi Hắc Hoàng ban ngày yên bình, ban đêm khắp nơi là thiên quang, sông Lửa Mù ban ngày khắp nơi là thiên quang, còn mạnh hơn cả thiên quang ban đêm của bãi Hắc Hoàng nhiều.

Đến ban đêm, thiên quang của sông Lửa Mù ít đi, nhưng cũng không phải là hoàn toàn không có, trong vòng trăm dặm, một đêm trôi qua kiểu gì cũng phải có cả chục luồng.

Cho nên đi qua sông Lửa Mù, nếu một đường tối tăm mù mịt thì chính là yên bình, chứng tỏ người ta bình an vô sự đi qua, vì vậy mới gọi bằng cái tên như vậy.”

Hòn đảo Dưỡng Thổ này thật ra không có gì đẹp, khắp nơi đều là đất, đứng trên núi đất, ngẩng đầu nhìn có thể thấy núi đất dọc theo hang núi từ dưới lên trên, một đường kéo dài lên phía trên.

Thông qua lần quan sát này, cộng thêm lời giảng giải của Đàm Kim Hiếu, Lý Bạn Phong ít nhiều đã hiểu được nguyên lý đổi đất.

Đảo Dưỡng Thổ nối liền với sông Lửa Mù, thiên quang ban ngày của sông Lửa Mù sẽ không ngừng giáng xuống đất đai của đảo Dưỡng Thổ, điều này dẫn đến đất đai của đảo Dưỡng Thổ sẽ tích lũy một lượng lớn vật chất tối không ổn định.

Mà bên trong loại vật chất tối không ổn định này tích lũy một lượng ám năng lượng nhất định, ám năng lượng có thể làm nguồn năng lượng cho thực vật không cần ánh sáng.

Đất ở đây được đưa đến Chợ Đất, nông dân ở Chợ Đất dùng đất này trồng thực vật không cần ánh sáng, một năm sau, vật chất tối trong đất có xu hướng ổn định, ám năng lượng cạn kiệt, nông dân lại phải đưa đất này trở về đảo Dưỡng Thổ để tiếp nhận chiếu xạ của dòng vật chất tối, đây chính là quá trình dưỡng lại đất.

Quá trình này thật sự gian nan, mọi người đi dạo trên đảo một vòng, Tiêu Diệp Từ vừa ghi chép vừa hỏi: “Tại sao không đặt Chợ Đất trên đảo Dưỡng Thổ luôn đi? Đỡ được việc đổi đất hàng năm!”

Đàm Kim Hiếu lắc đầu: “Cô nương, cô không nghe hiểu sao, trên đảo nì không thể ở được, đợi trời sáng, thiên quang sẽ giáng xuống, nhà cửa cũng không cản nổi! Cô không thấy những người dỡ hàng nì đều liều mạng sao? Bọn họ phải tranh thủ làm việc lúc trời tối, đến lúc sắp sáng, trên mỗi con tàu đều phải kéo còi, có việc cũng không thể làm, người và tàu đều phải tránh ra ngoài.”

Tiêu Diệp Từ nhìn xung quanh: “Cho dù lấp đất ở gần đó, lấp thành một hòn đảo cũng tốt hơn việc đổi đất hàng năm.”

Đàm Kim Hiếu không nghĩ như vậy: “Cho dù có lấp thành một hòn đảo, lương thực trồng được cũng phải vận chuyển vào thành, mỗi năm vận chuyển lương thực một lần chẳng phải cũng phiền phức sao?”

“Đó là hai chuyện khác nhau!”

Tiêu Diệp Từ nghiêm túc tính toán: "Một mẫu đất nặng bao nhiêu, một mẫu lương thực nhẹ hơn nhiều!”

Tiêu Diệp Từ và Đàm Kim Hiếu vẫn đang tranh luận, Lý Bạn Phong đứng trên sườn núi, nhìn về phía bên kia của hòn đảo.

Bởi vì hoàn toàn không có ánh sáng nên tầm nhìn trên mặt biển rất thấp, nhưng Lý Bạn Phong vẫn mơ hồ nhìn thấy vài chiếc tàu trên mặt biển.

“Những con tàu này là đến để đổi đất sao?”

Đàm Kim Hiếu liếc mắt nhìn: “Mấy con tàu nì không phải đổi đất, đây là tàu khách, đi ra Biển Xa.”

Ở thành phố ngầm, ranh giới của Biển Xa và Biển Gần chính là đảo Dưỡng Thổ.

Những tàu chịu trách nhiệm đổi đất đều qua lại giữa thành phố ngầm và đảo Dưỡng Thổ, chỉ có rất ít tàu sẽ di chuyển trong khu vực Biển Xa.

Lý Bạn Phong thấy có một con tàu rất bắt mắt, con tàu đó có khoang ba tầng, boong tàu rất sạch sẽ, không giống như tàu chở hàng bừa bộn, tuy rằng cách rất xa, chỉ có thể nhìn rõ đường nét, nhưng ấn tượng thoáng qua này cũng tốt hơn nhiều so với những con tàu đổi đất.

“Con tàu đó không tệ, chúng ta thuê nó đi Biển Xa xem sao.”

Đàm Kim Hiếu hỏi một câu: “Thất gia, tôi hỏi một câu, cậu ra Biển Xa định làm gì? Nếu cậu nói đi câu cá thì tôi phải mua ít đồ nghề ở gần đây, cá của Biển Xa không dễ đối phó. Nếu cậu nói đi chơi nước, tôi sẽ không chuẩn bị gì khác, chúng ta cùng nhau vui vẻ là được rồi. Nếu cậu nói đi chơi với tình nhân, tôi sẽ không đi theo, ba tiểu cô nương nì cùng hầu hạ cậu là được rồi, chuyện nì tôi cũng không giúp được gì.”

Ba tiểu cô nương mà ông ta nói chính là Tiêu Diệp Từ và Lưỡng Vô Sai.

Lưỡng Sai hơi lo lắng: “Ba người chúng ta cùng nhau rúc vào lòng một người, tuy đã chinh phục được tình yêu, nhưng chúng ta đã đánh mất đạo đức!”

Lưỡng Vô suy nghĩ một chút, thấy cũng có lý, nàng ta nhìn Quyên Tử nói: “Muội muội, đi cùng bọn ta đi.”

Lưỡng Sai không hiểu được mạch suy nghĩ của Lưỡng Vô: “Chẳng lẽ bốn người cùng nhau là có thể vãn hồi đạo đức sao?”

“Không thể!” Lưỡng Vô lắc đầu: "Ý ta là, dù sao cũng đã không còn đạo đức, chi bằng kéo thêm một người xuống nước.”

Quyên Tử nghe vậy, hai má đỏ bừng.

Còn mặt mày Mãnh Tử và Tiểu Sơn tái mét.

Lý Bạn Phong nhìn Đàm Kim Hiếu: “Ai nói tôi muốn đi chơi? Đến Biển Xa thì không có việc gì đứng đắn để làm sao?”

“Có chứ! Việc đứng đắn cũng nhiều lắm!”

Đàm Kim Hiếu nói: "Thất gia, nếu cậu muốn đi hết tất cả các đảo thì phải mất một năm rưỡi, đảo nhỏ ở Biển Xa nhiều lắm. Nếu cậu muốn tìm thứ tốt, tôi cũng nghe nói vài nơi cất giấu bảo vật, có thể tìm được thứ gì thì không chắc, lỡ như không tìm được gì, Thất gia cậu cũng đừng trách tôi. Nếu cậu muốn tìm sào huyệt của Quan Hỏa Động, chuyến nì đường hơi xa, nơi hắn ở gần đến nội châu rồi.”

Lý Bạn Phong ngạc nhiên: “Dừng lại! Vùng biển này có thể đến nội châu?”

“Có thể chứ!” Đàm Kim Hiếu gật đầu: "Chỉ cần cậu có giấy thông hành, bất cứ lúc nào cũng có thể đến!”

“Còn phải cần giấy thông hành?”

“Đương nhiên phải có! Trên biển nì có ranh giới, không có giấy thông hành thì chúng ta không qua được!”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!