Lý Bạn Phong hỏi Linh Bàn Đào: “Anh nói tiễn đưa chiến sĩ là có ý gì?”
Linh Bàn Đào rót cho Lý Bạn Phong một ly nước đào: “Gần đây nội châu ra tay vài lần, người đến hơi nhiều, chúng tôi tổn thất rất nhiều chiến sĩ, cho nên dạo này các đảo đều đang làm lễ tiễn đưa họ.”
Lý Bạn Phong nhìn mọi người đang ca hát nhảy múa: “Các anh vẫn luôn chiến đấu với nội châu?”
Linh Bàn Đào gật đầu: “Vì nơi này rất gần nội châu, nên mỗi lần đều là chúng tôi giao chiến với nội châu trước, hễ nhắc đến nội châu thì ai cũng phải cảnh giác.”
Lý Bạn Phong nhìn rừng đào phía xa: “Người chết sẽ biến thành cây đào?”
Linh Bàn Đào lại gật đầu: “Vì họ là chiến sĩ của quận Bạch Chuẩn, dù chết cũng vẫn đứng thẳng.”
Tiếng trống vang lên, các cô nương chàng trai mời Lý Bạn Phong nhảy thêm một điệu.
Lý Bạn Phong còn chưa hiểu rõ đầu đuôi câu chuyện thì Linh Bàn Đào đã bị mọi người kéo đến bên đống lửa, ôm một giỏ đào, nhảy múa cùng mọi người.
“Người bạn từ phương xa tới, cùng nhau nhảy một điệu đi, khi cửa vào nội châu mở ra sẽ có dấu hiệu đặc biệt, đến lúc đó nếu anh vẫn quyết tâm muốn đi, chúng tôi sẽ chúc phúc cho anh.”
***
Bạch Vũ Tùng dẫn mọi người đến bờ biển, Khâu Chí Hằng bảo Du Đào đi thuê tàu, Du Đào tìm hỏi cả nửa ngày trời mà không thuê được chiếc nào.
Ven biển phần lớn là tàu đổi đất, chở thêm vài hành khách cũng coi như kiếm được, việc này không có lý do gì mà không làm.
Nhưng không chủ tàu nào dám nhận, Du Đào trả bao nhiêu tiền họ cũng không đồng ý.
Khâu Chí Hằng hiểu ra, là có người đã ra lệnh trước.
Tần Điền Cửu nhìn một đống tàu bên bờ mà không thể lên được, càng nghĩ càng tức: “Ai mà gây khó dễ cho chúng ta vậy? Phải nghĩ cách tìm ra kẻ đó!”
Khâu Chí Hằng kiểm tra pháp bảo và binh khí trên người: “Không cần tìm, nếu đã nhắm vào chúng ta thì chắc chắn sẽ sớm xuất hiện thôi, Bạch huynh, ngoài bãi biển này, chúng ta còn có thể thuê tàu ở chỗ nào khác không?”
Mặt Bạch Vũ Tùng lộ vẻ nghiêm trọng: “Có chỗ, nhưng cách đây không gần.”
La Chính Nam sốt ruột: “Chúng ta không thể trì hoãn, tôi phải đưa cho Thất gia một lô hàng gấp.”
Bạch Vũ Tùng có chút do dự, Khâu Chí Hằng quyết định: “Trong chúng ta có ai biết lái tàu không?”
Người Khâu Chí Hằng mang theo gần như đều chưa từng thấy biển, chứ đừng nói đến lái tàu.
Bạch Vũ Tùng nói: “Tôi từng làm thuyền viên, biết chút ít.”
Khâu Chí Hằng nói với Bạch Vũ Tùng: “Nếu thật sự không muốn đi đường vòng thì chúng ta trả giá cao mua một chiếc tàu, nếu mua cũng không được thì chỉ có thể nghĩ cách mượn một chiếc.”
Mượn có ý nghĩa gì, ai cũng hiểu.
Tần Tiểu Bàn hoạt động cánh tay, nói với Bạch Vũ Tùng: “Bạch gia, ngài ưng chiếc nào thì cứ nói với tôi.”
Nhiều người lên tàu như vậy, tàu nhỏ chắc chắn không được, nhưng nếu đổi tàu lớn thì Bạch Vũ Tùng cũng không biết lái.
Hắn ta đang cân nhắc xem loại tàu nào phù hợp thì bỗng nghe một lão già nói: “Tiểu Tùng Tử, ngươi về Tam Đầu Xá cũng không đến thăm bang môn sao?”
Bang môn?
Mấy hôm trước, Bạch Vũ Tùng muốn đến thôn Xà Kiều giúp đỡ sắp xếp người ba đầu, hắn ta đã tiết lộ thân phận thật sự của mình cho Lý Thất.
Người bên cạnh Lý Thất đều biết Bạch Vũ Tùng là người của Bạch Hạc Bang.
Lão già này nói bang môn, lẽ nào cũng là nói Bạch Hạc Bang? Bạch Hạc Bang đã vươn tay đến Tam Đầu Xá rồi sao?
Những người khác không biết nội tình, nhưng Khâu Chí Hằng và La Chính Nam thì biết.
Bạch Hạc Bang chia làm nội môn và ngoại môn, Bạch Hạc Bang mà mọi người quen thuộc là ngoại môn, tổng đường đặt tại thành Lục Thủy, bang chủ là Bạch Vũ Xuyên, phần lớn công việc của bang đều do ngoại môn xử lý.
Nhưng người biết nội môn của Bạch Hạc Bang thì không nhiều, nội môn ở Tam Đầu Xá, vì Bạch Hạc Bang là bang môn của thể tu, thể tu bắt nguồn từ Tam Đầu Xá, so với ngoại môn, công việc của nội môn ít hơn nhiều, chủ yếu là bồi dưỡng người mới cho bang môn.
Đây cũng là lý do Bạch Cố An nhất quyết muốn chiếm Chợ Biển, bối phận của lão cao như vậy, làm chưởng môn nội môn của Bạch Hạc Bang lại không có tài lực, không có thực quyền, chỉ là bù nhìn.
Bạch Cố An bước đến trước mặt Bạch Vũ Tùng, thở dài: “Tiểu Tùng Tử, bao nhiêu năm ngươi không về nhà, vừa về một chuyến đã gây phiền phức cho bang môn, ngươi nói xem ngươi kết giao với loại người nào đây? Lại còn qua lại với loại người như Lý Thất, đó là ác bá một phương, ngươi cấu kết với hắn chẳng phải là làm hỏng danh tiếng của bang môn hay sao?”
Tần Điền Cửu không nhịn được nữa: “Lão già, ông nói chuyện kiểu gì vậy?”
Bạch Vũ Tùng ngăn Tần Điền Cửu lại, quay sang ôm quyền với Bạch Cố An: “Sư thúc, đến cửa nhà rồi mà chưa đến bái kiến lão nhân gia ngài là lỗi của ta, chờ ta làm xong việc quan trọng sẽ lập tức đến quý phủ của ngài tạ tội.”
Bạch Cố An cau mày: “Ngươi có việc quan trọng gì? Chẳng lẽ vẫn muốn làm việc cho Lý Thất?”
Bạch Vũ Tùng không giấu giếm, gật đầu: “Quả thực là vì Lý Thất, Lý Thất là bậc hào kiệt đương thời, đã giúp đỡ bang môn chúng ta không ít, dù công hay tư, dù tình hay lý, ta đều nên giúp hắn.”
Bạch Cố An tức giận: “Vừa rồi ta nói gì ngươi không nghe thấy sao? Những việc Lý Thất kia làm là tội ác tày trời, ngươi còn nói hắn giúp bang môn chúng ta, ta cũng muốn nghe xem hắn giúp ra sao? Ngươi đừng lấy mấy con quái vật ba đầu ra nói, bọn chúng ngay cả người cũng không tính, càng không phải tu giả của bang môn chúng ta!”
Những lời này vừa ra, có một đám người ba đầu đang khuân vác ở bờ biển đều nhìn sang.
Bạch Vũ Tùng mỉm cười: “Sư thúc, trong mắt ta, người ba đầu chính là đồng môn, chuyện này chúng ta nói sau, bây giờ ta đang vội ra biển, tạm thời không tiếp chuyện được.”
Bạch Cố An vươn tay chặn Bạch Vũ Tùng lại: “Tiểu Tùng Tử, khi ngươi học nghệ ở bang môn cũng không được người ta yêu mến, sư huynh ngày xưa không ít lần đánh ngươi, nếu không có ta luôn che chở thì ngươi không thể có ngày hôm nay!”
Bạch Vũ Tùng vội vàng hành lễ: “Ân tình của sư thúc đối với ta, đến bây giờ ta chưa từng quên.”
Thật sự có ân tình sao?
Thật ra chẳng có ân tình gì hết, Bạch Vũ Tùng xuất thân nghèo khổ, khi hắn ta học nghệ, Bạch Cố An còn chẳng thèm nhìn hắn ta lấy một cái.
Nhưng Bạch Cố An lại cảm thấy mình có ân với Bạch Vũ Tùng: “Đã nhớ ân tình thì phải nghe lời sư thúc, mang theo bạn của ngươi theo ta về bang, có chuyện gì thì từ từ bàn bạc.”
Ở đâu ra thời gian mà bàn bạc từ từ với lão?
Tần Tiểu Bàn chỉ muốn lập tức đưa La Chính Nam đi, nhưng cậu ta cũng nhìn ra tình hình, bọn họ không thuê được tàu là do lão già này gây khó dễ.
Bạch Vũ Tùng im lặng một lúc rồi nói: “Sư thúc, ta thật sự có việc gấp, hôm nay không rảnh nghe ông giáo huấn.”
Bạch Cố An sa sầm mặt: “Tiểu Tùng Tử, đây là cách ngươi nói chuyện với ta sao?”
Bạch Vũ Tùng gật đầu: “Coi như đệ tử mạo phạm sư thúc vậy.”
Trong lòng Bạch Cố An giật mình, cảm thấy tình hình có vẻ không ổn.
Bạch Vũ Tùng tâm địa lương thiện, là người dễ bắt chẹt nhất trong số các đệ tử cùng lứa, tình hình hôm nay dường như không giống bình thường.
Dù sao hai mươi mấy năm không gặp, có lẽ tính tình Bạch Vũ Tùng đã thay đổi.
Nhưng nghe người ta nói hai mươi mấy năm nay hắn ta đều bế quan tu luyện, cũng không trải qua chuyện gì.
Bạch Cố An tiếp tục giữ vẻ uy nghiêm của bậc trưởng bối, quát lớn: “Ta lấy thân phận nội chưởng môn, ra lệnh cho ngươi lập tức theo ta về tổng đường, nếu còn dám nói thêm một câu nữa, ta lập tức xóa tên ngươi ra khỏi bang môn!”
Bạch Vũ Tùng ngẩng đầu lên hỏi: “Xin hỏi đệ tử phạm phải môn quy nào?”
“Ngươi ngỗ nghịch với tôn trưởng! Ngươi khi sư diệt tổ!”
Đang nói thì Bánh Trôi đi tới.
Cô vừa đến bãi biển, xuất trình giấy chứng nhận công tác, mượn danh nghĩa người ngoại châu mua được một chiếc tàu.
Bạch Vũ Tùng không muốn dây dưa với Bạch Cố An nữa: “Hôm nay ông muốn nói gì thì nói, việc ta cần làm nhất định phải làm, nếu ông cứ cố chấp ngang ngược như vậy thì cứ việc xóa tên ta ra khỏi bang là được!”
Trong lòng Bạch Cố An càng thêm hoang mang, lão vẫn không hiểu tại sao sự việc lại thành ra như vậy.
Nhưng Khâu Chí Hằng lại nhìn ra.
Bạch Cố An đúng là có mắt như mù, lão không biết nhìn người.
Bạch Vũ Tùng đúng là lương thiện, nhưng lương thiện không có nghĩa là ngu ngốc.
Chuyện không nói thông thì khỏi nói, Bạch Vũ Tùng không dây dưa với Bạch Cố An nữa, nói một câu “Cáo từ” rồi xoay người bỏ đi.
Bạch Cố An không thể để hắn ta đi, nếu không ngăn được Bạch Vũ Tùng thì chuyện Chợ Biển coi như xong.
“Hay cho tên nghiệt chướng nhà ngươi, hôm nay ta phải thanh lý môn hộ!”
Bạch Cố An nhảy lên không trung, vươn móng vuốt sắc nhọn chộp về phía đầu Bạch Vũ Tùng.
Đây là lệnh của đông gia, nếu không nói lý lẽ được thì lão có thể giết Bạch Vũ Tùng.
Vấn đề duy nhất bây giờ là Bạch Vũ Tùng không dễ giết.
Bạch Vũ Tùng lắc người tránh móng vuốt của Bạch Cố An, túm lấy vạt áo lão, thuận thế đẩy một cái khiến Bạch Cố An loạng choạng suýt ngã.
“Tên nghiệt chướng! Ngươi dám động vào ta?” Bạch Cố An trừng mắt nhìn Bạch Vũ Tùng, hai mắt dần đỏ lên.
Xung quanh có không ít người hóng hớt, đa số bọn họ không biết Bạch Vũ Tùng, nhưng rất nhiều người biết Bạch Cố An.
Vừa rồi Bạch Cố An đã chào hỏi một đám chủ tàu, lão nói mình là bả đầu tân nhiệm của Chợ Biển, ra lệnh cho các thuyền trưởng hôm nay chỉ được chở hàng, không được chở người.
Vậy mà bả đầu vừa mới nhậm chức đã đánh nhau với người ta, dù là phu thuyền Chợ Biển hay nông dân Chợ Đất, cảnh tượng này cũng là lần đầu tiên họ nhìn thấy.
Bạch Cố An đột nhiên giơ tay phải lên.
Bạch Vũ Tùng nhắc nhở mọi người xung quanh: “Tất cả tránh xa ra!”
Vừa dứt lời, một loạt lông vũ bay đến, không chỉ đánh về phía Bạch Vũ Tùng, mà còn đánh về phía Khâu Chí Hằng, Tần Tiểu Bàn và đám đông đang hóng hớt bên cạnh.
Tốc độ lông vũ nhanh hơn cả đạn, rơi xuống đá có thể cắm sâu hơn một tấc, là một trong những tuyệt kỹ của Bạch Hạc Bang.
Lão đánh với phạm vi rộng như vậy là vì đã nắm chắc tính cách của Bạch Vũ Tùng.
Bạch Vũ Tùng không thể thấy nhiều người bị liên lụy, quả nhiên, hắn ta cởi áo ngoài ra đỡ lông vũ cho mọi người xung quanh, không để một ai bị thương.
Đám đông hóng hớt đều chạy tán loạn, áo ngoài của Bạch Vũ Tùng cắm đầy lông vũ, bị hắn ta ném sang một bên.
Bản thân Bạch Vũ Tùng cũng bị thương, có hai chiếc lông vũ cắm trên lưng hắn ta.
“Sư thúc.”
Bạch Vũ Tùng ôm quyền với Bạch Cố An: "Cứ coi như hôm nay đệ tử làm sai, ông muốn phạt cũng đã phạt rồi, chuyện đến đây là dừng lại, ông thấy sao?”
Bạch Cố An nhếch miệng cười.
Làm sao có thể dừng lại ở đây được?
Hai chiếc lông vũ này đã khiến lão chiếm được lợi thế lớn.
Dùng lông vũ khắc địch là tuyệt kỹ của Bạch Hạc Bang, tuyệt đối không chỉ đơn giản là đánh trúng và đánh mạnh, hai chiếc lông vũ này sẽ mọc dài ra một cách điên cuồng trong cơ thể Bạch Vũ Tùng, cho đến khi xuyên thủng ngũ tạng lục phủ.
Đáng sợ hơn là lông vũ còn có độc, sẽ theo sự sinh trưởng của lông vũ mà lan ra khắp cơ thể Bạch Vũ Tùng.
“Tên nghiệt chướng, hôm nay nếu không trừng trị ngươi nghiêm khắc thì sẽ làm hỏng môn quy của bang môn, cũng làm hỏng danh tiếng của đạo môn!”
Bạch Cố An ngửa mặt lên trời gào thét, một tiếng hạc kêu vang lên.
Đây lại là sát chiêu, hơn nữa sẽ làm bị thương người vô tội.
U~
Bạch Vũ Tùng phát ra tiếng ngâm khe khẽ, hấp thụ phần lớn sát thương của tiếng hạc kêu, mọi người nghe xong lập tức thấy ù tai hoa mắt, Bạch Vũ Tùng vì đỡ đòn cho người khác nên tai và khóe mắt bị chảy máu.
Bạch Cố An cười lạnh: “Tên nghiệt chướng, còn chưa chịu chết sao? Ngươi ngỗ nghịch tôn trưởng, chống đối bề trên, cấu kết gian tà, nối giáo cho giặc, phẩm hạnh bại hoại như gỗ mục rác rưởi, vết nhơ đầy mình, tội ác tày trời, hôm nay lão phu sẽ thay bang môn thanh trừ tên bại hoại nhà ngươi!”
Tần Tiểu Bàn nghiến răng: “Tôi liều mạng với thằng già này!”
Khâu Chí Hằng ngăn Tần Tiểu Bàn lại: “Tuyệt đối đừng động, đừng làm khó Bạch huynh.”
Bạch Vũ Tùng bị thương, trúng độc, nhưng trên mặt không hề có chút hoảng loạn.
Hắn ta ôm quyền với Bạch Cố An: “Sư thúc, ngươi ra tay ba lần, lần nào cũng là sát chiêu không chừa chút đường sống, tình nghĩa đồng môn giữa ta và ngươi coi như chấm dứt.”
Bạch Cố An cười nói: “Nói hay lắm, đã không còn tình nghĩa thì xuống suối vàng cũng đừng trách ta!”
Khâu Chí Hằng cũng không nhịn được mà cười.
Lão già này thật sự không biết chừng mực, chạm vào giới hạn của người thành thật mà còn không biết.
Bạch Cố An thấy động tác của Bạch Vũ Tùng chậm chạp cứng nhắc, lần này trực tiếp vươn móng vuốt chụp về phía cổ họng Bạch Vũ Tùng.
Bạch Vũ Tùng đứng im tại chỗ không nhúc nhích, chờ Bạch Cố An lướt qua, Bạch Vũ Tùng quay đầu lại nói với Bánh Trôi: “Cô nương, cô mua được tàu nào rồi?”
Bánh Trôi chỉ vào một chiếc tàu đổi đất ở bờ biển: “Chiếc này không quá lớn, hơi cũ, chủ tàu đồng ý bán.”
Bạch Vũ Tùng nhìn kiểu dáng con tàu, nói với Khâu Chí Hằng: “Chúng ta đến phòng nồi hơi và phòng máy xem sao.”
Khâu Chí Hằng gật đầu, đi theo Bạch Vũ Tùng.
Tần Tiểu Bàn ngẩn người một hồi, trận này còn chưa đánh xong, cứ vậy mà đi sao?
Bạch Cố An đứng im tại chỗ, cả buổi không nhúc nhích.
Tần Tiểu Bàn đến gần xem thử thì thấy trên cổ họng Bạch Cố An cắm một chiếc lông vũ, đã xuyên thẳng qua cổ.
Trên gáy cắm xiên một chiếc lông vũ dọc theo gáy, cắm vào xương sống.
Dò thử hơi thở, Bạch Cố An đã chết.
Nhưng lão cứ đứng như trời trồng, đẩy cũng không đẩy được.
***
Khâu Chí Hằng cùng mọi người theo Bạch Vũ Tùng lên tàu, con tàu Bánh Trôi chọn rất phù hợp, Bạch Vũ Tùng thật sự có thể lái được.
Chủ tàu hơi hối hận, ông ta không muốn bán con tàu này nữa, đám người này vừa mới giết bả đầu tân nhiệm, bán tàu cho bọn họ, sau này e rằng không thể sống yên ổn ở Chợ Biển được nữa.
Nhưng khi Bánh Trôi đưa tiền, ông ta lại không dám không nhận, đám người này ngay cả bả đầu cũng dám giết, huống chi là một tiểu nhân vật như ông ta.
Tiền trao cháo múc, Bạch Vũ Tùng kiểm tra sơ qua trên tàu, chuẩn bị khởi hành.
Tần Tiểu Bàn chủ động xin đốt lò, nhân tiện đớp chút than.
Bóng Đèn biết chút ít kiến thức cơ khí, đảm nhiệm chức vụ máy trưởng, Du Đào trả giá cao, thuê được mấy phu thuyền gan dạ, mọi người lái tàu lên đường.
La Chính Nam gọi điện thoại, kể lại sự việc cho máy hát, còn chưa nói xong thì trên tàu đột nhiên vang lên tiếng hạc kêu làm La Chính Nam giật nảy mình.
Máy hát trong điện thoại cũng nghe thấy tiếng hạc kêu này, nàng còn nghe thấy vài tiếng nổ nhỏ.
Đây là thủ đoạn Bạch Vũ Tùng xử lý móc câu.
Máy hát khen ngợi: “Vị Bạch Hạc tiên sinh này làm việc quả thực ổn thoả. La lão đệ, làm phiền cậu chuyển máy cho Tiêu cô nương.”
Lúc này Tiêu Diệp Từ đang ở trong một quán trọ trên đảo Ngư Hương, cô nhận điện thoại, nghe thấy giọng một người phụ nữ: “Tiêu cô nương, ta có việc muốn nhờ cô làm.”
Giọng người phụ nữ này thật dễ nghe.
Nhưng mình không quen biết cô ấy, tại sao cô ấy lại nhờ mình làm việc?
“Vị quý cô này, cô tìm ai vậy?”
“Ta tìm cô, ta là bạn của Lý Thất, việc này là làm vì Lý Thất.”
Vừa nghe đến Lý Thất, Tiêu Diệp Từ có chút kích động, lên đảo Ngư Hương rồi, Lý Thất lại bặt vô âm tín, mọi người đều không biết hắn đã đi đâu.
Nhưng nghe người phụ nữ này tự nhận là bạn của Lý Thất, trong lòng Tiêu Diệp Từ lại có chút khó chịu.
Giọng nói dễ nghe như vậy, có lẽ rất xinh đẹp.
Cô ấy tự nhận là bạn của ân công, nhưng lại không biết là loại bạn nào…
“Vị quý cô này, cô tìm tôi có việc gì?”
“Làm phiền cô báo cho Đàm Kim Hiếu, bảo hắn chuẩn bị tiếp ứng La Chính Nam.”
“La tiên sinh đến thành phố ngầm rồi sao?” Tiêu Diệp Từ sửng sốt, cô quen La Chính Nam.
“Đúng vậy, tàu của bọn họ đã ra khơi.”
Tiêu Diệp Từ vội vàng cầm giấy bút: “Tàu của La tiên sinh có đặc điểm gì, hình dáng ra sao?”
“Không cần quan tâm tàu của La Chính Nam ra sao, các cô đừng tùy tiện ra khơi, chỉ cần chuẩn bị sẵn sàng.”
“Không ra khơi thì làm sao tiếp ứng?” Tiêu Diệp Từ không hiểu ý này là gì.
Máy hát trả lời: “Đối phương đã ra tay trước, phá chiêu chi bằng tiếp chiêu, trước làm mặt ngoài, sau làm bên trong, đừng lật bàn, đưa đối phương đi lòng vòng. Chuyển lời này với Đàm Kim Hiếu, hắn sẽ hiểu.”
Hiểu?
Đang nói cái gì vậy?
Tiêu Diệp Từ càng nghe càng mơ hồ, chỉ đành thuật lại nguyên văn cho Đàm Kim Hiếu.
Đàm Kim Hiếu ngẩn người một hồi: “Tiêu cô nương, lời nì là ai nói với cô?”
“Người đó nói là bạn của Thất gia, tôi cũng không biết là bạn nào.”
Đàm Kim Hiếu trầm ngâm một lúc, nói với Tiêu Diệp Từ: “Tiêu cô nương, làm phiền cô cùng hai chị em Lưỡng Vô Sai đi thuê một chiếc tàu.”
Tiêu Diệp Từ chớp chớp mắt: “Không ổn lắm đâu, để hai chị em đó đi có phải quá lộ liễu không, để Quyên Tử đi còn hơn họ.”
Ở thành phố ngầm, người một đầu không ít, người ba đầu cũng không ít, duy nhất chỉ có Lưỡng Vô Sai hai đầu là độc nhất vô nhị.
Đàm Kim Hiếu nói: “Tiêu cô nương, tin tôi đi, chính vì lộ liễu mới để họ đi.”
Tiêu Diệp Từ vẫn mơ hồ, lại hỏi: “Thuê loại tàu nào thì phù hợp?”
Đàm Kim Hiếu xua tay: “Cái nì không cần chọn, tôi đoán cũng chẳng còn tàu nào đâu, có loại nào thì thuê loại đó.”
Tiêu Diệp Từ dẫn Lưỡng Vô Sai đi thuê tàu, đi buổi sáng, đến chiều thì thuê được: “Trên đảo chỉ còn một chiếc tàu khách, tàu không lớn, nhưng đủ chỗ cho chúng ta ở, may mà tôi đi sớm, muộn một chút thì ngay cả chiếc này cũng không còn!”
Đàm Kim Hiếu lắc đầu: “Chiếc nì không mất được, chiếc nì là người ta để dành riêng cho chúng ta, dọn đồ thôi, đổi chỗ ở.”
Mọi người tưởng là sắp lên tàu, đợi đến khi thu dọn đồ đạc xong, Đàm Kim Hiếu đưa cho Quyên Tử một bộ quần áo.
Quần áo rất rộng, bằng vải satin màu vàng kim, trơn bóng như nước.
Quyên Tử nhìn màu sắc này, trong lòng có chút nghi ngờ: “Đàm lão ca, chất liệu của bộ quần áo này là gì vậy?”
“Chất liệu tốt, bảo bối mang linh khí trạch tu, mặc bộ nì vào, người thường sẽ không chú ý đến các cô.”
Quyên Tử mặc quần áo vào, Đàm Kim Hiếu lại nói với Tiêu Diệp Từ và Lưỡng Vô Sai: “Hai vị tiểu thư, Quyên Tử mới nhập môn, cần linh vật che chở, hai người tu luyện nhiều năm như vậy, chắc hẳn đều có chút thủ đoạn ẩn thân chứ?”
Tiêu Diệp Từ không mấy tự tin: “Có biết chút ít, nhưng lừa cao thủ chắc chắn không được.”
Đàm Kim Hiếu nói: “Có phải cao thủ hay không phải xem cô nói ra sao, người sống ở Tam Đầu Xá, chỉ cần không phải ba cái đầu thì ít nhiều đều có chút tu vi. Chưởng quỹ quán trọ nì tôi quen, nếu không nhầm thì hắn là thể tu tầng hai, do rắn biến thành, mắt không tốt lắm, nhất là trời lạnh như vậy, hắn lại càng không tỉnh táo, cô có tự tin lừa được hắn không?”
Tiêu Diệp Từ nghĩ một chút, gật đầu: “Chắc là được.”
“Dưới trướng chưởng quỹ còn có mấy tiểu nhị, đều là tu vi tầng một, lừa được không?”
“Chắc là được.”
Đàm Kim Hiếu lại nhìn hai chị em Lưỡng Vô Sai: “Hai vị thì sao?”
Hai chị em Lưỡng Vô Sai theo Lý Thất ăn nhiều đan dược tốt như vậy, tu vi đều đã đạt đến tầng bảy, chuyện nhỏ này không thành vấn đề.
“Các vị đều có bản lĩnh, vậy chúng ta trước tiên làm mặt ngoài, phía sau quán trọ nì có một ngọn núi, đều thấy hết chưa?”
Lưỡng Vô Sai gật đầu: “Hôm qua còn lên núi dạo một vòng tìm Thất gia.”
“Trên sườn núi có một cái đình, đều biết ở đâu chứ?”
Mọi người gật đầu, bọn họ đã từng đến cái đình đó.
Đàm Kim Hiếu nói: “Chúng ta chia nhau đi, Tiêu cô nương đi trước, hai chị em cô đi sau, ba người Quyên Tử đi cuối cùng, khi đi tuyệt đối đừng để người khác phát hiện, việc còn lại tôi xử lý.”
Tiêu Diệp Từ hỏi: “Chúng ta không lên tàu nữa sao?”
Đàm Kim Hiếu lắc đầu: “Lên tàu là việc bên trong, tôi làm.”
Tiêu Diệp Từ không hỏi thêm nữa, cô là người đầu tiên rời khỏi quán trọ, khi đi trên cầu thang, cẩn thận liếc nhìn xuống đại sảnh.
Chưởng quỹ đang sắp xếp sổ sách, đám tiểu nhị đang quét dọn đại sảnh.
Tiêu Diệp Từ khẽ đọc thầm: “Tôi không nói, ông không thấy.”
Kỹ pháp văn tu, Nhất Ngữ Thành Chân.
Cô không nói một lời đi ra khỏi đại sảnh, tiểu nhị không có phản ứng gì, chưởng quỹ cảm thấy có người đi qua cửa, ngẩng đầu nhìn những tiểu nhị đang ra vào, cũng không để ý lắm.
Nửa tiếng sau, tiểu nhị quét dọn xong, đều về ngủ, chỉ còn lại một mình chưởng quỹ vẫn đang tính sổ trên quầy.
Lưỡng Vô Sai xuống lầu.
Hai chị em này là niệm tu, trực tiếp sử dụng kỹ pháp khi đi trên cầu thang.
Chưởng quỹ cảm thấy sổ sách càng xem càng rối, luôn cảm thấy có chỗ nào đó sai sai, ông ta tập trung toàn bộ sự chú ý vào sổ sách, Lưỡng Vô Sai trực tiếp đi ra khỏi cửa, chưởng quỹ hoàn toàn không hề hay biết.
Lại nửa tiếng sau, chưởng quỹ gập sổ sách lại, ngủ gật sau quầy.
Quyên Tử mặc áo vàng cũng đi ra khỏi quán trọ.
Đàm Kim Hiếu vẫn còn trong quán trọ, lấy từ trong ba lô ra một cái lọ sứ nhỏ.
Ông ta cầm cái lọ mân mê một lúc, lẩm bẩm: “Công phu nì bao nhiêu năm không dùng, cũng không biết còn linh nghiệm hay không.”
Ông ta mở nắp lọ, đổ ra một cục vàng, khạc ra một bãi đờm, trộn lẫn vào nhau, nặn thành một hình nhân nhỏ.
Hình nhân nhỏ này được nặn theo hình dáng của Tiêu Diệp Từ, Đàm Kim Hiếu so sánh theo trí nhớ, gật gù: “Giống bảy phần, cũng tạm được.”
Ông ta lại nặn thêm một người hai đầu và một người ba đầu.
Ba hình nhân nhỏ đặt lên bàn, Đàm Kim Hiếu nói: “Cười lên.”
Nói xong, bản thân ông ta cười trước, những hình nhân nhỏ cũng cười theo.
Đàm Kim Hiếu lại cầm lọ sứ, vẩy chút sốt vàng lên người những hình nhân nhỏ, ba hình nhân nhỏ nhanh chóng lớn lên, hình dáng gần bằng Tiêu Diệp Từ, Lưỡng Vô Sai, Quyên Tử.
Ông ta dẫn ba hình nhân nhỏ xuống lầu, đến trước quầy, gọi chưởng quỹ dậy: “Người anh em, tính tiền!”
Chưởng quỹ dụi mắt, nhìn Đàm Kim Hiếu: “Đàm gia, ngài không ở nữa sao?”
“Phải ra ngoài làm việc chính rồi, hôm nào quay lại sẽ đến đây ở tiếp.”
Chưởng quỹ liếc nhìn, đại sảnh rất rộng, nhưng ánh nến không quá sáng, nhìn khá giống mấy người kia, chưởng quỹ cũng không hỏi nhiều, vội vàng tính tiền cho Đàm Kim Hiếu.
Sau khi đám người này đi rồi, chưởng quỹ gọi tiểu nhị đến: “Mau báo cho Miêu gia, những người này lên tàu rồi.”
***
Đàm Kim Hiếu dẫn mọi người lên tàu, thuyền trưởng nhìn Đàm Kim Hiếu, lại nhìn những người khác, vừa nhìn đã cảm thấy mắt khó chịu, giống như bị thứ gì đó xộc vào, cay xè, muốn chảy nước mắt.
Đàm Kim Hiếu hỏi: “Nhìn gì vậy? Tiêu cô nương của chúng tôi chưa nói chuyện cho anh biết sao?”
“Tiêu Diệp Từ” đứng sau Đàm Kim Hiếu mỉm cười.
Thuyền trưởng gật đầu: “Phải, đã nói rồi, bây giờ chúng ta đi luôn chứ?”
“Còn chờ gì nữa? Khoang khách dọn dẹp xong chưa?”
“Đã dọn dẹp xong từ sớm rồi, ngài qua xem!”
Tàu khách này quả thực không lớn, chỉ có hai phòng, Đàm Kim Hiếu thở dài: “Cứ tạm ở vậy, mau lái tàu, đến đảo Hoán Thổ.”
Thuyền trưởng hỏi: “Đến đảo Hoán Thổ tìm người hay làm việc?”
“Hỏi nhiều làm gì? Bảo anh lái tàu thì cứ lái đi!”
Thuyền trưởng không dám hỏi nhiều, vội vàng sai người lái tàu.
Đàm Kim Hiếu vào khoang, lại đổ ra một cục vàng, nặn thành một hình nhân Đàm Kim Hiếu.
Ông ta rất hiểu bản thân mình, hình nhân nặn ra giống hệt ông ta, sau khi vẩy sốt vàng lên, Đàm Kim Hiếu cười, "Đàm Kim Hiếu vàng” cũng cười.
Tàu khách hú còi, nhổ neo khởi hành.
Đàm Kim Hiếu lặng lẽ rời khỏi tàu khách, trở về đảo, biến mất trong bóng tối.
Tàu khách nhổ neo đến đảo Hoán Thổ, thuyền trưởng vội vàng báo tin cho Bạch Miêu Sinh.
Vừa ra khỏi bến tàu không xa, một chiếc tàu khách khác lập tức bám theo phía sau.
Bạch Miêu Sinh và Kiều Xảo Đảo Mã Doanh đang ở trên chiếc tàu này.
Hồng Kiều hỏi Bạch Miêu Sinh: “Miêu gia, sao chúng ta cứ phải đi theo phía sau, chi bằng lên tàu trực tiếp xử lý bọn chúng.”
Bạch Miêu Sinh nhéo má Hồng Kiều, cười nói: “Trên tàu không có đất, không trồng được gì, cô bảo ta đánh nhau trên tàu kiểu gì?”
Hồng Kiều oán trách: “Vừa rồi đáng lẽ nên lên đảo Ngư Hương xử lý Đàm Kim Hiếu.”
Bạch Miêu Sinh lắc đầu: “Chẳng trách cô không có tầm nhìn, nếu ta xử lý bọn chúng ở đảo Ngư Hương thì tìm đâu ra Bạch Vũ Tùng?”
Lam Xảo ngạc nhiên: “Bạch Vũ Tùng không phải giao cho sư thúc tổ của ngài rồi sao?”
Bạch Miêu Sinh nói: “Ta vừa nhận được tin, vị sư thúc tổ kia của ta đã chết, lão ta nói không lại, đánh cũng không lại, bị Bạch Vũ Tùng đánh chết trên bờ biển, Bạch Vũ Tùng đã ra khơi.”
Lam Xảo hỏi: “Nghĩa là, Đàm Kim Hiếu ra khơi từ bên này là để đi tiếp ứng Bạch Vũ Tùng?”
Bạch Miêu Sinh gật đầu: “Đông gia của chúng ta không tin ta, nhất định phải để sư thúc tổ của ta đi đối phó Bạch Vũ Tùng, lão già đó không biết bản thân nặng nhẹ ra sao, chuyện này lão ta cũng dám nhận. Bạch Cố An tưởng Bạch Vũ Tùng là người thật thà dễ bắt nạt, chẳng trách lão ta có mắt như mù, không biết nhìn người, cả đời chẳng làm nên trò trống gì!”
Hồng Kiều hỏi: “Miêu gia, vậy chúng ta làm sao bây giờ?”
Bạch Miêu Sinh cười nói: “Đàm Kim Hiếu đến đảo Hoán Thổ hội hợp với Bạch Vũ Tùng, ta đã cho người ở đảo Hoán Thổ chuẩn bị sẵn sàng, một mẻ hốt gọn.”
Lam Xảo có chút lo lắng: “Bạch Vũ Tùng cộng thêm Đàm Kim Hiếu, coi như gạt người khác sang một bên, nhưng hai người này cũng không dễ đối phó, chỉ dựa vào người của chúng ta có thể làm được không?”
Bạch Miêu Sinh gật đầu với Lam Xảo: “Chẳng trách cô là chị, quả nhiên hiểu chuyện hơn Hồng Kiều, chỉ dựa vào người của chúng ta chắc chắn không được, cô báo tin cho Thái sứ, để sảnh Quan Phòng phái người hỗ trợ, cũng để Thái sứ xem thử ai mới có thể làm đương gia ở thành phố ngầm!”
Lam Xảo trở về khoang tàu của mình, rút cây trâm cài tóc ra, ngậm vào miệng, răng gõ lách cách liên tục lên cây trâm.
Bên phía sảnh Quan Phòng, máy điện báo nhấp nháy nhận được tin tức.
Tích tắc, tích tích tắc tắc~
Khổng Phương tiên sinh dùng đồng tiền gõ nhẹ lên bàn, tần suất và tốc độ hoàn toàn trùng khớp với bên Lam Xảo.
“Ta đã biết hai con ả này vẫn là người của sảnh Quan Phòng.” Khổng Phương tiên sinh cất đồng tiền, mỉm cười.
Ăn bớt quân lương, cướp bóc bắt cóc, lạm sát người vô tội, loại chuyện này ở Tam Đầu Xá xảy ra như cơm bữa, làm sao Liêu Tử Huy lại quản chuyện này?
Kiều Xảo Đảo Mã Doanh là tai mắt mà sảnh Quan Phòng cài vào thành phố ngầm, Bạch Miêu Sinh biết rõ nội tình, còn cố ý thu nhận họ, tai mắt này là để giám sát ai?
Rõ ràng là nhắm vào ta.
Bạch Miêu Sinh à, ngươi cứ từ từ chém giết với chúng, giết thắng thì Lý Thất không tha cho ngươi, giết thua thì ngươi mất mạng, Bạch Vũ Tùng và Đàm Kim Hiếu cũng phải mất một lớp da.
Việc này, ta lời chắc chứ không lỗ!