Sau khi cài móc tại cao ốc Thanh Viên, máy hát lại kiểm tra bốn phía một lượt, xác nhận Khổng Phương tiên sinh không còn lưu lại thủ đoạn nào khác, nàng lập tức trốn vào buồng trong của văn phòng.
Lý Bạn Phong gọi Khâu Chí Hằng, La Chính Nam, Đàm Kim Hiếu và Bạch Vũ Tùng đến, phân chia địa bàn thành phố ngầm:
“Từ hôm nay trở đi, Chợ Người giao cho Khâu đại ca, Chợ Đất giao cho La đại ca, Chợ Biển giao cho Đàm đại ca, nội môn Bạch Hạc Bang giao cho Bạch đại ca, các vị đại ca thấy sao?”
Mọi người đều từ chối, Khâu Chí Hằng và La Chính Nam có cùng chung suy nghĩ, họ cho rằng công sức mình bỏ ra quá ít, nhận một địa bàn lớn như vậy không thích hợp.
Lý Bạn Phong lại thấy thích hợp, Khâu Chí Hằng và La Chính Nam là những người có kinh nghiệm phong phú nhất, năng lực mạnh nhất hiện nay, có giữ được thành phố ngầm hay không, thật sự phải xem thủ đoạn của hai người này.
Đàm Kim Hiếu cũng không muốn ở lại, sau khi cho người khác lui ra, ông ta nói một câu thật lòng: “Thất gia, tôi đến thành phố ngầm lăn lộn nhiều năm như vậy là để tranh một con đường sống cho các anh em cũ, hơn nữa việc đã thành, tôi cũng nên trở về rồi. Tôi có tu vi Vân Thượng, cũng có địa bàn của riêng mình, cứ ở mãi thành phố ngầm, địa bàn với tu vi đều bị bỏ hoang.”
Lý Bạn Phong nói: “Thành phố ngầm mới giành được, cần có người quen thuộc với thành phố ngầm trông coi, trong số chúng ta chỉ có ông là người quen thuộc nhất với thành phố ngầm, sao có thể cứ vậy mà đi được.”
Đàm Kim Hiếu tiến cử Bạch Vũ Tùng: “Tiểu Tùng Tử cũng quen thuộc với thành phố ngầm, ngài giao Chợ Biển cho hắn đi.”
Lý Bạn Phong lắc đầu: “Bạch Vũ Tùng đã hơn hai mươi năm không về thành phố ngầm, tính tình của hắn cũng không thích hợp làm cầm gáo ở đây.”
Đàm Kim Hiếu vẫn muốn đi, Lý Bạn Phong thở dài: “Tôi không giữ được ông, chỉ có thể đổi người khác giữ ông lại.”
Từ buồng trong truyền ra một giọng nói cực kỳ êm tai: “Lão Đàm, bao nhiêu năm không gặp, ngươi lại làm cao rồi, Chợ Biển tốt như vậy mà cũng không giữ được ngươi?”
Nghe thấy giọng nói này, Đàm Kim Hiếu sững người một lúc lâu, nước mắt ứa ra.
Trước mặt Lý Thất, nước mắt này không thể rơi, có rất nhiều lời muốn nói, cuối cùng chỉ nói một câu: “Tướng quân… Còn sống?”
Máy hát ở buồng trong đáp lại: “Phải, còn sống, nể mặt ta một chút được không?”
Đàm Kim Hiếu quay sang nói với Lý Bạn Phong: “Thất gia, vậy nghe theo ngài.”
Lý Bạn Phong mỉm cười, bảo lão Đàm mời Bạch Vũ Tùng vào.
Tình huống của Bạch Vũ Tùng không giống bọn họ, hắn ta thật sự không trấn áp được Bạch Hạc Bang.
Sau khi Bạch Cố An chết, Bạch Hạc Bang đang tìm Bạch Vũ Tùng hỏi tội, chắc chắn sẽ không ủng hộ hắn ta làm chưởng môn.
Bây giờ chuyện này ngay cả ngoại môn cũng đã biết, bên Bạch Vũ Xuyên thậm chí còn cho người phao tin, nói Bạch Vũ Tùng vì tranh giành vị trí nội chưởng môn nên mới giết sư thúc Bạch Cố An, cái mũ khi sư diệt tổ đã bị chụp lên đầu.
Bản thân Bạch Vũ Tùng cũng không muốn vị trí chưởng môn này, hắn ta càng không muốn bị người ta chỉ trỏ sau lưng: “Thất gia, ngày mai tôi sẽ về thành Lục Thủy nói rõ ràng với Bạch Vũ Xuyên, sau này có việc cần đến tôi, ngài cứ việc gọi.”
Lý Bạn Phong nói với Bạch Vũ Tùng: “Chuyện này tôi đã cho người đi làm rồi, vài ngày nữa tôi sẽ bảo Bạch Vũ Xuyên đến Tam Đầu Xá, tới tận cửa xin lỗi anh.”
Bạch Vũ Tùng liên tục lắc đầu: “Thất gia, việc này không được, ngài đừng làm khó sư đệ tôi, hắn không biết nội tình sự việc.”
Lý Thất mỉm cười: “Lời này dù có thể lừa được tôi, nhưng có thể lừa được chính anh sao? Bạch Vũ Xuyên biết, cái gì cũng biết, hắn sợ anh tranh giành vị trí của hắn, cố ý gây khó dễ cho anh.”
Bạch Vũ Tùng thở dài, hắn ta là người thật thà, nhưng người thật thà không phải là không hiểu chuyện, ý đồ của Bạch Vũ Xuyên, trong lòng hắn ta sao có thể không rõ: “Thất gia, tôi không hề có ý định tranh giành với hắn.”
“Tôi biết anh không tranh, nhưng đạo lý phải nói rõ ràng, từ giờ trở đi, nội môn Bạch Hạc Bang làm chủ, bất kỳ việc lớn nào trong bang cũng phải được nội môn cho phép, nếu Bạch Vũ Xuyên không đồng ý, sau này tôi cũng sẽ không chiếu cố Bạch Hạc Bang nữa.”
Bạch Vũ Tùng sốt ruột: “Thất gia, việc này không được!”
Bạch Vũ Tùng cũng nghe nói chuyện của Thanh Vân Hội và Bách Hoa Môn, chỉ cần Lý Thất buông tay, Bạch Hạc Bang sẽ lập tức bị Hà Gia Khánh thu phục.
Bạch Hạc Bang nói lớn không lớn, nói nhỏ không nhỏ, nền tảng thể tu của Phổ La Châu đều ở đây, Hà Gia Khánh chắc chắn muốn giữ lại bảng hiệu của Bạch Hạc Bang, nhưng y chưa chắc đã giữ lại người.
Lý Bạn Phong nói: “Bạch đại ca, anh hãy suy nghĩ kỹ lại, chức chưởng môn này rốt cuộc anh có làm hay không?”
Bạch Vũ Tùng có chút sốt ruột: “Thất gia, nếu tôi lên làm chưởng môn, e rằng sau này…”
“Đừng vội, chuyện còn chưa nói xong, sau khi anh lên làm chưởng môn, có hai việc phải nghe theo sự sắp xếp của tôi, việc thứ nhất, tôi nghe nói Bạch Hạc Bang chỉ chiêu mộ thể tu có thể hóa chim?”
Bạch Vũ Tùng nói: “Đây là quy củ của bang, nhưng tôi lại không nghĩ như vậy, chỉ cần là thể tu thì đều là đồng môn của tôi, người ba đầu cũng vậy.”
“Nói đúng, bọn họ đều là đồng môn, bắt đầu từ ngày anh làm nội chưởng môn, quy củ này phải được đặt ra, phải cho phép người ba đầu vào bang, phải có người bảo vệ họ, giúp đỡ họ, anh có thể đồng ý không?”
Bạch Vũ Tùng suy nghĩ một lúc, gật đầu.
Lý Bạn Phong lại nói: “Việc thứ hai, đệ tử Bạch Hạc Bang không được đảm nhiệm chức bả đầu ở các nơi, không được qua lại quá nhiều với cầm gáo ở các nơi, đồng thời phải giám sát những việc cầm gáo làm ở các nơi, giúp họ sửa chữa việc làm sai.”
Ý nghĩa của câu nói này rất rõ ràng, Lý Bạn Phong yêu cầu Bạch Hạc Bang phải kiềm chế cầm gáo ở các nơi.
Nghe vậy, Bạch Vũ Tùng yên tâm, Bạch Hạc Bang mà Lý Thất muốn và Bạch Hạc Bang trong lòng hắn ta giống nhau như đúc.
Lý Bạn Phong gọi mọi người vào, bổ sung thêm ba việc.
“Việc thứ nhất, hằng tháng gom góp một lô lương thực, vật tư và vũ khí, đưa đến quận Bạch Chuẩn bên ngoài giới tuyến.”
Khâu Chí Hằng và La Chính Nam hơi khó xử, họ từng nghe nói về quận Bạch Chuẩn, nhưng không biết quận Bạch Chuẩn nằm ở đâu.
Đàm Kim Hiếu cũng rất khó xử, ông ta biết quận Bạch Chuẩn ở đâu, nhưng không có giấy thông hành qua giới tuyến.
Lý Bạn Phong nói: “Chuyện giấy thông hành tôi sẽ nghĩ cách, nhưng vật tư nhất định phải đưa đến. Việc thứ hai, các nơi ở thành phố ngầm, bao gồm cả khu vực xung quanh núi Củ Cải, phải tung tin tức về đứa con mồ côi của Thánh Nhân. Việc thứ ba, phải cho phép người ở những nơi khác của Tam Đầu Xá vào thành phố ngầm, cho họ cơ hội an cư lập nghiệp ở đây.”
Cuộc sống ở thành phố ngầm rất khổ cực, nhưng ở Tam Đầu Xá, những người có thể vào thành phố ngầm được coi là may mắn, người ở trên mặt đất sống còn khổ hơn người ở thành phố ngầm rất nhiều.
Khâu Chí Hằng nói: “Lão Thất, việc thứ ba hơi khó khăn, theo tôi được biết, sảnh Quan Phòng của Tam Đầu Xá đã cắt đứt tuyến đường cung cấp hàng hóa ra bên ngoài của Chợ Người, làm ăn không được dễ dàng lắm.”
Hàng hóa mà Chợ Người vận chuyển ra ngoài là nguồn thu nhập chính của thành phố ngầm, sảnh Quan Phòng làm vậy là muốn siết cổ thành phố ngầm.
Lý Bạn Phong đã sớm có chuẩn bị cho việc này: “Hai ngày nữa tôi sẽ đi tìm Liêu Tử Huy nói chuyện, tiện thể giải quyết luôn chuyện giấy thông hành.”
***
Tại tổng đường Bạch Hạc Bang, Bạch Vũ Xuyên nổi trận lôi đình: “Đây là cái thứ chó má gì? Bạch Hạc Bang bao nhiêu năm nay từ bao giờ lại do nội môn định đoạt?
Bạch Vũ Tùng muốn vị trí chưởng môn, tại sao không quang minh chính đại đến tìm tôi? Hắn lại chạy đến Tam Đầu Xá, dẫn người ngoài đến phá hoại quy củ của bang chúng ta? Hắn có ý đồ gì?”
Mấy đường chủ dưới trướng đều phẫn nộ, nhao nhao bày tỏ không thể tha cho Bạch Vũ Tùng, thậm chí có người còn đề nghị thanh lý môn hộ.
Có một đường chủ tên là Quý Hân Vinh, gã khuyên Bạch Vũ Xuyên một câu: “Bang chủ, việc này chúng ta phải bàn bạc kỹ lưỡng, đây không phải là chủ ý của một mình Bạch Vũ Tùng, đằng sau hắn là Lý Thất.”
Bạch Vũ Xuyên đang tức giận vì chuyện này: “Tôi biết đây là chủ ý của Lý Thất, người ngoài mà tôi nói chính là hắn, hắn vươn tay quá dài rồi, chuyện của Bạch Hạc Bang chúng ta còn chưa đến lượt hắn quản.”
Quý Hân Vinh nói: “Bang chủ, vậy cũng cho tôi nói một câu, bên Hà Gia Khánh đã gửi thiệp cho chúng ta mấy lần rồi, ngài thấy chúng ta nên tìm ai quản?”
Bạch Vũ Xuyên trừng mắt nhìn Quý Hân Vinh: “Ông đang uy hiếp tôi?”
Mấy đường chủ khác cũng xông vào Quý Hân Vinh:
“Lão Quý, có phải ông đã nhận được hứa hẹn của Lý Thất rồi không?”
“Lý Thất cho ông bao nhiêu tiền? Đủ nuôi sống cả nhà ông không?”
“Tôi đã sớm nhìn ra ông và Bạch Vũ Tùng có qua lại, ông cũng là loại khi sư diệt tổ!”
Quý Hân Vinh xua tay nói: “Bang chủ, tôi không có gan uy hiếp ngài, người uy hiếp ngài cũng không phải là tôi, tôi chỉ nhắc nhở ngài. Cầm gáo của Thanh Vân Hội và Bách Hoa Môn đều đã thay đổi, Hà Gia Khánh cũng đã gửi cho chúng ta không ít thiệp mời, nếu thật sự trở mặt với Lý Thất, bước tiếp theo chúng ta nên đi về đâu?”
***
Hà Gia Khánh ngồi trong văn phòng của công ty điện ảnh, xem danh sách của Bạch Hạc Bang.
“Ai đưa thứ này đến?”
Đoàn Thụ Quần nói: “Đây là lễ ra mắt của Mạnh Tú Kiệt, đường chủ Lương Cầm Đường của Bạch Hạc Bang đưa đến, hắn nói không cần gì khác, chỉ cầu xin sau khi chúng ta thu phục Bạch Hạc Bang vẫn có thể giữ lại chức đường chủ cho hắn.”
Hà Gia Khánh cười nói: “Chỉ giữ lại một chức đường chủ thì sao được? Nhân tài như vậy, cho một chức phó bang chủ cũng xứng đáng.”
Đoàn Thụ Quần liên tục gật đầu: “Con người lão Mạnh này không tồi, quả thực nên trọng dụng.”
Thẩm Dung Thanh có chút lo lắng: “Bạch Hạc Bang luôn ở dưới trướng Lý Thất, nếu chúng ta thu phục, có phải lại chọc giận Lý Thất không?”
Hà Gia Khánh nhìn về phía Đoàn Thụ Quần: “Chuyện này anh đã điều tra chưa?”
Đoàn Thụ Quần gật đầu: “Tôi thật sự đã đi điều tra rồi, Bạch Vũ Xuyên hiện giờ đã có mâu thuẫn không nhỏ với Lý Thất, Lý Thất muốn nâng đỡ nội môn của Bạch Hạc Bang ở Tam Đầu Xá, còn bổ nhiệm một chưởng môn mới cho nội môn. Đây là hành động vừa đoạt quyền của Bạch Vũ Xuyên, vừa tát vào mặt Bạch Vũ Xuyên, Bạch Vũ Xuyên chắc chắn không thể nhịn được.”
Hà Gia Khánh cười nói: “Không nhịn được thì để hắn đến tìm tôi, anh đi nói với hắn, chỉ cần Bạch Hạc Bang quy thuận tôi, chức bang chủ vẫn để hắn làm.”
“Tôi đoán Bạch Vũ Xuyên đang chờ câu nói này của chúng ta, Gia Khánh, cậu cứ chờ tin tốt của tôi!” Đoàn Thụ Quần vui vẻ rời đi.
Thẩm Dung Thanh lại thầm lo lắng cho Bạch Vũ Xuyên.
Với sự hiểu biết của Thẩm Dung Thanh về Hà Gia Khánh, cô có thể suy đoán được chuyện tiếp theo, Hà Gia Khánh trước tiên để Bạch Vũ Xuyên làm bang chủ vài tháng, tỏ vẻ mình nói được làm được.
Nhưng Hà Gia Khánh không tin tưởng người ngoài, vài tháng sau y chắc chắn sẽ khiến Bạch Vũ Xuyên biến mất, sắp xếp người khác tiếp quản Bạch Hạc Bang.
Bang chủ tân nhiệm này có thể là ai?
Nhìn lão Đoàn vui vẻ như vậy, đoán chừng là gã.
“Dung Thanh."
Hà Gia Khánh cắt ngang dòng suy nghĩ của Thẩm Dung Thanh: "Chuyện buổi lễ nhập môn của Thủ Túc Minh chuẩn bị đến đâu rồi?”
Thẩm Dung Thanh trả lời: “Chiều nay ba giờ có một buổi, tổng cộng ba mươi tám người, đều đủ tiêu chuẩn nhập môn, tôi đã chuẩn bị xong xuôi.”
Hà Gia Khánh xem giờ: “Buổi này tôi tham gia, Đầu To, bên anh chuẩn bị thuốc bột nhập môn xong chưa, đưa đến kho của phòng họp, nhớ kỹ, cứ theo một trăm người mà chuẩn bị.”
Thẩm Dung Thanh lại hỏi: “Có mấy nữ thành viên trẻ tuổi nói là hơi hoang mang về tương lai, muốn tìm cậu trao đổi riêng về cốt lõi của trật tự mới, Gia Khánh, cậu có đi không?”
Hà Gia Khánh nhíu mày: “Tìm tôi trao đổi tâm đắc gì? Chị là đệ nhất tài nữ Phổ La Châu, tìm chị trao đổi còn chưa đủ hay sao?”
Thẩm Dung Thanh mỉm cười, hơi ngại ngùng: “Cách trao đổi của họ chắc là không giống nhau lắm, có lẽ là vì họ đối với cậu…”
Hà Gia Khánh xua tay: “Thành lập Thủ Túc Minh là vì giấc mơ chung của chúng ta, nếu họ còn có suy nghĩ tương tự, hãy mời họ rời đi ngay lập tức!”
Thẩm Dung Thanh rất ngưỡng mộ điểm này của Hà Gia Khánh, y là người có thể chống lại được cám dỗ.
Mọi người đều bận rộn, trong phòng chỉ còn lại Đầu To.
Hà Gia Khánh lấy một hộp đan dược đưa cho Đầu To: “Người anh em, bây giờ tu vi của anh đến đâu rồi?”
Đầu To đáp: “Theo cảm ứng của tôi, chắc là đến tầng tám rồi!”
Hà Gia Khánh cười nói: “Anh đến Phổ La Châu chưa được bao lâu đã tăng ba tầng tu vi, thiên phú tốt như vậy thật hiếm có.”
“Đừng nói gì đến thiên phú."
Đầu To xua tay: "Đều là cậu dùng đan dược nuôi ra, Gia Khánh, đời này nếu không gặp cậu thì tôi chẳng là cái thá gì, tôi không làm nên trò trống gì hết.”
“Đừng nói vậy, chúng ta đều là anh em, phải sống cho ra trò!”
Đầu To hạ giọng nói: “Dạo này tôi đến Quỷ Thủ Môn dò la, Tiếu Thiên Thủ vẫn đang tìm cậu khắp nơi, cậu thường xuyên lộ diện ở thành Lục Thủy như vậy e là có chút không ổn.”
“Đúng là có chút không ổn.”
Hà Gia Khánh nhìn Đầu To, trong số nhiều thuộc hạ như vậy, người duy nhất luôn quan tâm đến sự an toàn của Hà Gia Khánh chính là Đầu To.
Suy nghĩ một lúc, Hà Gia Khánh nói: “Anh đi tìm nội ứng của Quỷ Thủ Môn, hỏi xem tung tích của Tạ Tuấn Thông gần đây.”
Đầu To gật đầu, đang định ra ngoài, lại bị Hà Gia Khánh gọi lại.
“Đầu To, đừng đi hỏi nội ứng nữa, anh dẫn theo một đám người, chuẩn bị động thủ với Quỷ Thủ Môn.”
Đầu To gật đầu, lại định ra ngoài, Hà Gia Khánh lại gọi anh ta lại.
“Đầu To, chờ đã!”
Đầu To quay đầu nhìn Hà Gia Khánh, thấy y có chút kỳ lạ: “Gia Khánh, cậu làm sao vậy?”
Hà Gia Khánh nhìn chằm chằm Đầu To một lúc lâu: “Tôi bảo anh làm gì là anh cứ làm cái đó, anh không suy nghĩ nhiều sao?”
Đầu To không hiểu ý của Hà Gia Khánh lắm: “Tại sao tôi phải suy nghĩ nhiều? Cậu cũng sẽ không hại tôi mà.”
Hà Gia Khánh im lặng một hồi rồi nói: “Anh về nhà thu dọn đồ đạc, tôi đi tìm người mua vé tàu, lát nữa đưa cả nhà anh đến Dược Vương Câu.”
Đầu To ngẩn người: “Đến Dược Vương Câu làm gì?”
Hà Gia Khánh nói: “Tôi mua một căn nhà ở Dược Vương Câu, còn thuê lại một cửa hàng tơ lụa, anh cứ trốn ở đó một thời gian.”
Đầu To kinh ngạc: “Tại sao tôi phải trốn?”
Hà Gia Khánh đưa cho Đầu To một điếu thuốc: “Tôi muốn đánh cược một lần, tôi muốn giải quyết dứt điểm với Tiếu Thiên Thủ, nếu tôi thắng cược, chúng ta sẽ cùng nhau sống cho vẻ vang, nếu tôi thua cược, anh cứ ở Dược Vương Câu đừng ra ngoài.”
Đầu To giật mình, đã đến lúc phải liều mạng với Tiếu Thiên Thủ rồi.
Thời điểm này làm sao anh ta có thể đi được?
“Gia Khánh, muốn cược thì chúng ta cùng cược, tôi ở lại bên cạnh cậu, dù gì cũng là một trợ thủ.”
Hà Gia Khánh lắc đầu: “Ván cược này quá lớn, tu vi của anh chưa đủ, không thể để anh đi chịu chết.”
“Vậy lão Đoàn và Thẩm Dung Thanh thì sao? Tại sao họ không cần trốn, chỉ mình tôi trốn?”
“Họ không tham gia vào ân oán giữa tôi và Tiếu Thiên Thủ, nhưng anh đã tham gia, lão Đoàn và Thẩm Dung Thanh đều có chỗ dựa ở Phổ La Châu, họ có đường lui, còn anh thì không, để anh trốn ở Dược Vương Câu là con đường lui cuối cùng.”
Đầu To lắc đầu nói: “Tôi không đi, anh em chúng ta sống chết cùng nhau…”
“Không thể cùng nhau, anh phải sống, Từ Hàm ở Dược Vương Câu, lão ta và Tiếu Thiên Thủ có ân oán, Tiếu Thiên Thủ không dám chọc giận lão, anh sẽ sống sót ở Dược Vương Câu.”
Đầu To vẫn lắc đầu: “Tôi không sợ chết!”
“Anh nhất định phải sống, người anh em." Hà Gia Khánh nhìn chằm chằm Đầu To: "Anh phải sống tốt! Sống thật tốt!”
***
Tiễn Đầu To đi rồi, Hà Gia Khánh nghỉ ngơi một lúc, lập tức đến hội trường.
Ba mươi tám người mới đang đợi ở hội trường, vừa thấy Hà Gia Khánh xuất hiện, mọi người đồng loạt đứng dậy cúi chào y.
Hà Gia Khánh đè tay xuống, ra hiệu cho mọi người ngồi xuống: “Đều là anh em, không cần câu nệ.”
Họ vốn là người hâm mộ của "Huyết Nhận Thần Thám", từ bỏ ràng buộc gia đình và cuộc sống, trở thành thành viên chính thức của Thủ Túc Minh.
Sau khi sử dụng thuốc tích lũy đạo duyên và trải qua một thời gian huấn luyện nghiêm khắc, họ đã đạt tiêu chuẩn nhập môn.
Ngồi xuống, Hà Gia Khánh nói: “Mấy ngày nay mọi người đã trải qua rèn luyện, chịu đựng thử thách, thu hoạch được sự trưởng thành, thu hoạch được sự tin tưởng và tình nghĩa giữa các anh em.
Giờ đây đã đến thời khắc thiêng liêng, các vị sẽ từ người mới của Thủ Túc Minh, trở thành chiến sĩ của Thủ Túc Minh, tôi tự hào từ tận đáy lòng về thành tích mà các vị đạt được…”
Nói một tràng khích lệ, Hà Gia Khánh bảo Thẩm Dung Thanh đến kho, lấy thuốc bột ra phát xuống.
Công việc này vốn do Đầu To phụ trách, nhưng Đầu To đã đến Dược Vương Câu, Hà Gia Khánh sợ Thẩm Dung Thanh làm sai, bèn dặn cô xác nhận lại một việc, nhất định phải dựa theo tên của từng người mà phát thuốc bột.
“Mỗi người đều có lựa chọn khác nhau, Thủ Túc Minh luôn tôn trọng ý nguyện của mỗi thành viên, Dung Thanh, thuốc bột tuyệt đối không được nhầm lẫn!”
Thẩm Dung Thanh hỏi: “Những gói thuốc bột không ghi tên thì xử lý ra sao?”
Hà Gia Khánh hạ giọng xuống mức thấp nhất: “Cứ để lại trong kho, chờ đợi nhóm người mới tiếp theo.”
Sau khi Thẩm Dung Thanh kiểm tra kỹ lưỡng, lập tức phát thuốc bột đến tay mọi người.
Mỗi thành viên đều bôi thuốc bột lên người trước mặt Hà Gia Khánh.
Thuốc bột này thật sự rất đau, mặc dù trước đó đã trải qua huấn luyện nghiêm khắc, nhưng vẫn có không ít thành viên kêu thành tiếng vì đau.
Một cô gái trẻ tên là Tiền Tang Tuyết, cô ta cắn chặt môi đến bật máu.
Hà Gia Khánh quan tâm hỏi: “Chịu được không? Bây giờ vẫn chưa thể uống thuốc giảm đau, nếu không sẽ ảnh hưởng đến hiệu quả nhập môn.”
Tiền Tang Tuyết lắc đầu: “Tôi đến đây là vì tin tưởng ngài, là vì muốn đi theo ngài, là muốn cùng ngài xây dựng trật tự mới, để Phổ La Châu lấy lại tôn nghiêm, lấy lại tín ngưỡng, vì điều này, tôi không tiếc hi sinh tất cả…”
Đây là lời thoại trong phim "Huyết Nhận Thần Thám 9".
Lúc này nói ra những lời này đã thể hiện sự sùng bái của Tiền Tang Tuyết đối với Hà Gia Khánh, cũng thể hiện phẩm chất cá nhân của cô ta và lòng trung thành với Thủ Túc Minh.
Tiền Tang Tuyết kiên định nói: “Hà tiên sinh, ngài cứ yên tâm…”
“Đừng gọi tôi là Hà tiên sinh, sau này đều là anh em, gọi tôi Khánh ca là được.” Hà Gia Khánh gật đầu tán thưởng, sau đó lại đi quan sát các thành viên khác.
Qua hơn nửa tiếng, mọi người đều không có gì đáng ngại, Hà Gia Khánh bảo Thẩm Dung Thanh sắp xếp chỗ ở, để mọi người nghỉ ngơi.
Tiền Tang Tuyết nằm ở ký túc xá của công ty điện ảnh hơn một tiếng đồng hồ, lại chạy đi xin phép Thẩm Dung Thanh: “Thẩm tiểu thư, tôi muốn ra ngoài đi dạo, tôi chọn thuốc bột lữ tu, hai chân này không nhịn được mà muốn vận động.”
Thẩm Dung Thanh sững người: “Thuốc bột này có hiệu quả nhanh thật, cô là mầm mống tốt của lữ tu, mau đi dạo đi, đừng về quá muộn, tối nay còn phải tiếp tục uống thuốc, thuốc dùng để nâng cao tu vi.”
Tiền Tang Tuyết rời khỏi công ty điện ảnh, đi dạo vài vòng quanh các con phố xung quanh, sau đó đến hậu đường, đến trước một ngôi nhà cổ ở phía đông của miếu Thành Hoàng, gõ cửa.
Cách gõ cửa của cô ta rất đặc biệt, bảy dài tám ngắn, gõ liên tiếp ba lần.
Cửa mở ra, Tiền Tang Tuyết cũng không chào hỏi người gác cửa, trực tiếp đi đến chính sảnh.
Chưởng môn Quỷ Thủ Môn, Tạ Tuấn Thông, đang ngồi trong chính sảnh, nhìn Tiền Tang Tuyết, trên mặt lộ ra một nụ cười: “Nha đầu, về rồi sao?”
“Tiểu kiềm Lữ Xảo Hoa, ra mắt đương gia.” Tiền Tang Tuyết cúi đầu chào.
Ai mà ngờ được, cô gái có vẻ ngoài nho nhã, vừa mở miệng toàn hơi thở văn nghệ sĩ, luôn nói mình si mê Hà Gia Khánh, lại là một kiềm thủ của Quỷ Thủ Môn.
“Nha đầu, hôm nay có thu hoạch gì không?”
“Có!” Tiền Tang Tuyết lấy ra một lọ sứ nhỏ, trong lọ đựng thuốc bột nhập môn.
Thuốc bột này cô ta không bôi, cô ta dùng thủ đoạn đạo tu để cất thuốc bột vào trong lọ, giấu trong tay áo.
Tạ Tuấn Thông hỏi: “Đây là Hà Gia Khánh cho ngươi?”
Tiền Tang Tuyết gật đầu: “Hơn ba mươi người, mỗi người một phần, còn dư lại không ít, đang cất trong kho phía sau phòng họp, phòng họp ở tầng ba, phòng thứ sáu.”
Tạ Tuấn Thông kiểm tra kỹ lưỡng một hồi, gật gù nói: “Đồ tốt chính hiệu.”
Tiền Tang Tuyết mỉm cười.
Tạ Tuấn Thông nhéo má Tiền Tang Tuyết, cười nói: “Nha đầu, ngươi lập công lớn rồi, sau này là con gái nuôi của ta, không cần ra ngoài tìm việc nữa, cứ ở bên cạnh ta.”
Tiền Tang Tuyết ngồi lên đùi Tạ Tuấn Thông: “Tiểu nữ cảm ơn cha.”
Tạ Tuấn Thông cầm thuốc bột, đến một ngôi nhà ở ngoại ô tìm Tiếu Thiên Thủ.
Lão quỳ xuống trước mặt Tiếu Thiên Thủ, dâng thuốc bột lên, kể lại đầu đuôi câu chuyện.
Vừa thấy thuốc bột là thật, Tiếu Thiên Thủ liên tục thở dài.
“Tiểu Tạ, phải nói là ta không coi trọng các ngươi, tiểu tử Hà Gia Khánh này quả thực có bản lĩnh, ta chỉ cho nó một cây trúc, nó lại có thể phá giải được phương thuốc của người bán hàng rong, ngươi nói xem, trong số các ngươi sao lại không ai có bản lĩnh như vậy?”
Tạ Tuấn Thông nói: “Nhưng tên này sinh ra đã có tâm phản nghịch, tâm tư của hắn không đặt ở bên lão tổ tông.”
Tiếu Thiên Thủ cúi đầu nhìn Tạ Tuấn Thông: “Tâm tư của ngươi đặt ở bên ta sao?”
Tạ Tuấn Thông dập đầu: “Đệ tử trung thành tận tâm đối với người!”
“Tốt! Ta tin ngươi, sau khi ngươi trở về, để cho ám tửdưới trướng ngươi tiếp tục ở bên cạnh Hà Gia Khánh, đừng để lộ sơ hở. Sau đó ngươi tập hợp nhân thủ đến chỗ Hà Gia Khánh, trộm hết thuốc bột của nó cho ta, đừng chừa lại chút nào.”
Tạ Tuấn Thông sững người: “Lão tổ tông, người muốn thứ này làm gì? Con nghe nói Hà Gia Khánh không có thuốc bột của đạo môn chúng ta, thuốc bột của đạo môn khác không có tác dụng gì lớn đối với chúng ta.”
“Đối với chúng ta không có tác dụng, đối với Hà Gia Khánh lại rất hữu dụng, ngươi cứ đi đi, đừng hỏi nhiều, sau khi việc thành, chắc chắn sẽ không bạc đãi ngươi!”
***
Hai giờ rưỡi sáng, tại nhà cũ của Quỷ Thủ Môn, lão chưởng môn Tạ Tuấn Thông gọi tất cả kiềm thủ ở các địa bàn đến.
“Chuyến làm ăn tối nay, mọi người đều đã biết việc này không dễ làm, nhưng quy củ không đổi, nếu trót lọt, chúng ta cố gắng đừng gây ra án mạng.”
Một lão kiềm hỏi: “Đương gia, ra tay với đại công tử sẽ không bị trả thù chứ?”
Tạ Tuấn Thông cười nói: “Ta đi cùng các ngươi thì các ngươi sợ cái gì? Tổ sư gia muốn trả thù cũng phải tìm ta. Lần này chúng ta không dò la kỹ, khi ra tay nhất định phải cẩn thận, ai lấy được những thứ đó cũng đừng hòng nuốt riêng, nhất định phải giao cho ta, đều hiểu rõ chưa?”
Các kiềm thủ đều gật đầu.
“Đã hiểu rõ thì mau hành động!” Tạ Tuấn Thông ra lệnh một tiếng, hơn hai mươi kiềm thủ xuất phát.
Bước chân của đạo tu nhanh lẹ, chỉ đứng sau lữ tu, nhưng nhóm người này đi không nhanh.
Những kiềm thủ này đều là người từng trải, chưa dò la kỹ địa bàn thì đều không muốn xông lên trước.
Tạ Tuấn Thông ở phía sau thúc giục một câu: “Lần này là làm ăn theo lệnh của tổ sư gia, nếu ai không tận tâm, tổ sư gia nổi giận, thật khó mà nói sẽ xử lý ra sao, các ngươi hãy nghĩ kỹ hậu quả.”
Mọi người nghe vậy, vẫn thong thả bước đi, lời nói của Tạ Tuấn Thông cũng chỉ dọa được đám trẻ con, chứ không dọa được những lão làng này.
Đến công ty điện ảnh, một đám kiềm thủ chỉ lo nhìn ngó xung quanh, không ai chủ động tiến lên.
Tạ Tuấn Thông hỏi: “Các ngươi định làm gì? Muốn kéo dài đến khi trời sáng sao?”
Một lão kiềm nói: “Đương gia, nghe nói trong công ty điện ảnh của Lăng gia cơ quan trùng trùng, chúng ta cẩn thận một chút, dù sao cũng không thiệt.”
Những người này thật sự định dây dưa, Tạ Tuấn Thông bất lực, đành tự mình dẫn đầu, không đi cửa chính, men theo tường ngoài leo lên tầng ba, cạy thanh chắn cửa sổ, đi vào hành lang.
Những người khác cũng không để rớt lại phía sau, cùng Tạ Tuấn Thông đi vào tòa nhà, để lại hai người canh gác bên ngoài.
Hai người canh gác rất cảnh giác, một người canh giữ gần cửa, theo dõi hành động của người gác cổng, đồng thời quan sát xem có ai ra vào hay không.
Người kia trốn bên đường, quan sát người qua lại, đề phòng có người cắt đường lui của họ.
Tạ Tuấn Thông đến trước cửa phòng họp tầng ba, đang định đẩy cửa, do dự một chút, lại lùi lại.
Một kiềm thủ phía sau nhỏ giọng hỏi: “Đương gia, định rút sao?”
“Rút cái gì?” Tạ Tuấn Thông trừng mắt nhìn kiềm thủ: "Ta thấy ở đây có cơ quan.”
Mấy kiềm thủ dò xét một lượt, đều lắc đầu, họ không nhìn ra cơ quan.
Có người từ đầu đến cuối đếm hai lần, đây đúng là phòng thứ sáu, họ cũng không tìm nhầm chỗ.
Nhưng Tạ Tuấn Thông vẫn cảm thấy không đúng, lão cắn móng tay ngón cái thành một đầu nhọn, nhẹ nhàng thăm dò xung quanh cửa.
Cạch!
Ngón tay cái rung lên, Tạ Tuấn Thông dò ra một sợi tơ mảnh ở cạnh cửa, lão đoán không sai, trên cánh cửa này quả thực có cơ quan.
Tạ Tuấn Thông nhẹ nhàng thổi một hơi vào tường, quan sát một lúc lâu.
Đây là kỹ pháp đạo tu, Thổi Bụi Tìm Khe, chuyên dùng để phát hiện huyền cơ ở những nơi bí mật.
Lần này Tạ Tuấn Thông đã nhìn rõ sợi tơ trên tường, sợi tơ này còn mảnh hơn cả sợi tóc, cũng không biết làm bằng chất liệu gì.
Móng tay của Tạ Tuấn Thông nhẹ nhàng gảy hai cái trên sợi tơ, tấm biển “Phòng họp” lập tức thay đổi, biến thành “Phòng dựng phim”.
Mọi người giật mình, đây là huyễn thuật.
Đi dọc theo cuối hành lang, đếm lại một lần nữa, mọi người mới phát hiện đây không phải phòng thứ sáu, mà là phòng thứ năm, lúc trước bị huyễn thuật ảnh hưởng, khiến những người này đều đếm sai.
Cơ quan này được bố trí cực kỳ tinh vi, kỹ pháp của Tạ Tuấn Thông cũng rất cao siêu, trong nháy mắt đã có thể hóa giải huyễn thuật.
Phòng họp ở ngay bên cạnh, hai kiềm thủ mở cửa, mọi người cẩn thận tiến vào phòng, đi thẳng đến nhà kho phía sau phòng họp.
Trong phòng họp có không ít nến, tất cả nến đột nhiên sáng lên, nhưng chỉ lóe sáng một chút rồi tắt ngấm, bên cạnh bàn họp từ từ hiện ra một bóng người.
Tạ Tuấn Thông giật mình, bóng người này lão quen thuộc.
Lão quay người định bỏ chạy, lại phát hiện bốn bức tường xung quanh trắng xóa, không thấy cửa ở đâu.
Mọi người đều hoảng sợ, họ vừa mới bước vào từ cửa, tại sao trong chớp mắt cửa đã biến mất?
Không chỉ cửa biến mất, mà cả cửa sổ cũng không còn, xung quanh chỉ còn lại tường trắng, ánh sáng có thể xuyên qua tường, để họ có thể nhìn thấy bóng người lờ mờ trên bàn họp.
Người nọ bắt đầu lên tiếng, nói từng chữ rất rõ ràng: “Tôi đến đây là vì tin tưởng ngài, là vì muốn đi theo ngài, là muốn cùng ngài xây dựng trật tự mới, để Phổ La Châu lấy lại tôn nghiêm, lấy lại tín ngưỡng, vì điều này, tôi không tiếc hi sinh tất cả.”
Là Tiền Tang Tuyết.
Tiền Tang Tuyết từ từ đứng dậy bên cạnh bàn họp, lạnh lùng nhìn mọi người.
Cô ta giống như không quen biết Tạ Tuấn Thông, cũng không quen biết bất kỳ kiềm thủ nào ở đây.
Thông qua bóng trên mặt Tiền Tang Tuyết, Tạ Tuấn Thông nhìn ra nguồn sáng, lão đâm đầu vào tường, phá vỡ huyễn thuật, xông ra khỏi phòng họp, đến hành lang, đang định nhảy qua cửa sổ thoát thân, nhưng lại không dùng được sức.
Lão cảm thấy ngực lạnh toát, khó thở.
Kỹ pháp đạo tu, Móc Tim Lấy Mật.
Hà Gia Khánh nắm một quả tim trong tay, nhìn Tạ Tuấn Thông, hỏi với vẻ mặt không chút biểu cảm: “Ông tìm tôi?”
Trong hành lang, ánh nến lần lượt sáng lên.
Từ khe cửa, máu tươi từ từ chảy ra.