Khổ bà bà xuất hiện trước mặt Thư Vạn Quyển, bà vẫn ăn mặc như cũ, một chiếc khăn quàng cổ, một bộ đồ vải thô, che kín mít từ đầu đến chân.
Thư Vạn Quyển nhìn chằm chằm Khổ bà bà, đánh giá từ trên xuống dưới mấy lượt: “Bao nhiêu năm rồi, ngươi thật sự không thay đổi chút nào.”
Khổ bà bà cũng nhìn chằm chằm Thư Vạn Quyển một lúc: “Ngươi thì thay đổi không ít, lúc đầu gặp ngươi, ngươi giống như người kể chuyện trong quán trà, bây giờ nhìn lại thì giống thầy dạy học trong trường tư thục.”
Thư Vạn Quyển chỉnh lại trường sam, lấy ra một cây quạt: “Ta cũng làm nghề kể chuyện, bỏ cặp kính này ra, cầm một cây thước gõ, một ngày kiếm một hai lạng bạc cũng không thành vấn đề, hôm nào đó ngươi đến Triều Ca ngồi chơi, ta ở quán trà mở riêng cho ngươi một buổi.”
Khổ bà bà xua tay: “Cảm ơn ý tốt, xương cốt ta quá cứng, gặp Thánh Nhân nhà ngươi thật sự không quỳ xuống được, nơi Triều Ca đó e là ta đi không được.”
Thư Vạn Quyển hất tay áo: “Đừng nói những lời dễ nghe, ngươi có thể tốt hơn Thánh Nhân ở chỗ nào? Người quỳ lạy ngươi ở Khổ Thái Trang ít lắm sao? Họ quỳ ngươi chẳng phải cũng là để kiếm đường sống hay sao?”
Khổ bà bà lắc đầu: “Ta có ép ai quỳ đâu, ta cũng có ép ai đến Khổ Thái Trang đâu.”
Thư Vạn Quyển cười: “Nhưng ngươi ép người ta chịu khổ, bất kể là học văn học võ, buôn bán làm ăn, ở chỗ ngươi đều là tội, đều phải chịu khổ, sau khi chịu khổ còn phải mang ơn ngươi.”
Khổ bà bà hỏi: “Theo triều đình chẳng lẽ không cần chịu khổ?”
Thư Vạn Quyển nói: “Theo triều đình cũng phải chịu khổ, nhưng chịu khổ có mức độ, không giống ở Khổ Thái Trang, bao nhiêu người sống sờ sờ mà khổ đến chết, cũng chưa từng nếm được một miếng ngọt.”
Khổ bà bà cười khẩy một tiếng: “Vậy tại sao ngươi không một mực đi theo triều đình? Tại sao lúc đầu còn đi theo người bán hàng rong?”
Thư Vạn Quyển đáp rất thẳng thắn: “Học được văn võ nghệ thì cống hiến cho vua chúa, ta vẫn luôn muốn đi theo triều đình, nhưng triều đình trước đây không trọng dụng nhân tài, ta mới muốn đổi triều đình. Ai ngờ người bán hàng rong không muốn làm hoàng đế, hoàng đế cũng không còn thì lấy đâu ra triều đình? Cùng hắn vào sinh ra tử, cuối cùng chỉ đổi lấy bạc, thật sự coi ta đi bán mạng?”
Khổ bà bà rất muốn nói rõ chuyện này: “Bây giờ chẳng lẽ ngươi không phải đang bán mạng cho triều đình?”
Thư Vạn Quyển lắc đầu: “Hai chuyện không giống nhau, triều đình cho tước vị, tước vị quan trọng hơn bạc nhiều. Trên đất phong của ta, quyền sinh sát trong tay, ta tự mình làm chủ, bất kể là lệ nhân, thứ nhân, sĩ nhân, cho dù là khanh đại phu, đều phải quỳ xuống cho ta!”
Khổ bà bà mỉm cười: “Năm đó đánh trận, ngươi có thể xông pha trận mạc, còn có thể bày mưu tính kế, làm nhiều việc cho người bán hàng rong như vậy, hóa ra chỉ vì điều này?”
Thư Vạn Quyển không hề che giấu: “Vì điều này thì sao? Có gì không đúng? Người sống một đời học nhiều bản lĩnh như vậy là vì cái gì? Chẳng phải là vì làm người trên người sao? Ngươi làm những việc đó ở Khổ Thái Trang là vì cái gì? Cơm ngon trộn cát, chuyện này chẳng phải là vô đức sao? Chịu được khổ trong khổ, mới thành người trên người, câu này ngươi cũng thường nói mà?”
Khổ bà bà thở dài: “Ngươi giỏi ăn nói, ta nói không lại ngươi, những lời ngụy biện này để ngươi nói ba ngày ba đêm e là vẫn không nói hết.”
Thư Vạn Quyển lắc đầu: “Đây không phải ngụy biện, mà là lẽ phải, đừng nói ba ngày ba đêm, khắp nơi trên thế gian nói mấy ngàn năm rồi, đổi không biết bao nhiêu cách nói, nhưng chung quy vẫn là lẽ phải này!
Người trên người phải có dáng vẻ của người trên người, người bán hàng rong là cái thá gì? Dựa vào đâu lại muốn sửa đổi đạo lý mấy ngàn năm? Ngươi hỏi xem trên đời này có ai tin đạo lý của hắn không?”
Khổ bà bà cười nói: “Lời này sao ngươi không nói trước mặt hắn?”
Vẻ mặt Thư Vạn Quyển vẫn như thường: “Lời này không thể nói trước mặt hắn, bởi vì ta đánh không lại hắn! Ta không tin đạo lý của người bán hàng rong, nhưng ta tin nắm đấm của hắn, chẳng phải ngươi cũng vậy sao?”
Vừa nói, Thư Vạn Quyển nhìn về phía Hà Gia Khánh: “Hậu sinh này của ngươi ngược lại thông minh, biết cái gì là lẽ phải, còn biết thay đổi bộ mặt của lẽ phải, dùng thứ tình nghĩa ruột thịt lừa người ta bán mạng, nói trắng ra chẳng phải vẫn muốn làm Thánh Nhân hay sao?”
Hà Gia Khánh không lên tiếng, Khổ bà bà nói: “Ta muốn bảo vệ mạng của người này, niệm tình đồng bào, nể mặt ta đi.”
Thư Vạn Quyển lắc đầu: “Không được, trừ khi hắn trả lại thứ hắn đã trộm.”
Hà Gia Khánh kinh ngạc: “Tôi trộm cái gì?”
“Khế thư!” Thư Vạn Quyển cau mày: “Đến lúc này rồi mà ngươi còn giả nai?”
Hà Gia Khánh thật sự không nhận: “Bắt trộm phải bắt quả tang, tôi có khế thư trong tay đâu?”
Thư Vạn Quyển mỉm cười: “Tiểu tử, đạo lý bắt trộm phải bắt quả tang là ai nói với ngươi? Tiếu lão kiềm sao? Hắn lừa ngươi rồi, thật sự muốn bắt trộm thì không cần bắt tang, nói ngươi là trộm thì ngươi chính là trộm!”
Hà Gia Khánh cau mày: “Lý Thất cũng trộm khế thư, còn giao khế thư cho Cố Vô Nhan, người lẫn tang vật đều có, sao ông không bắt hắn?”
Thư Vạn Quyển nghiêm mặt nói: “Lý Thất tuy trộm khế thư, nhưng hắn không phải kẻ trộm!”
“Tại sao không phải?”
Thư Vạn Quyển nói: “Bởi vì hắn là thân vương! Thân vương trộm đồ không phạm pháp, hắn sao có thể là kẻ trộm được?”
Hà Gia Khánh cười khẩy: “Tiền bối, ngài đọc đủ thứ sách thánh hiền, chẳng lẽ chưa từng nghe qua vương tử phạm pháp cùng tội với thứ dân sao?”
Thư Vạn Quyển vừa cười vừa thở dài liên tục: “Hậu sinh, ngươi đang nói đùa với ta sao? Vương tử dựa vào đâu mà cùng tội với thứ dân? Lời nói dối gạt người này chẳng lẽ ngươi tin thật sao?”
Khổ bà bà xua tay: “Đừng dài dòng nữa, ta chỉ muốn bảo vệ người này.”
Thư Vạn Quyển lắc đầu: “Vậy ta nói thật với ngươi, người này ngươi bảo vệ không được đâu!”
Khổ bà bà vung tay, toàn thân bốc cháy hừng hực.
Trên người Thư Vạn Quyển cũng đồng thời nổi lửa, mực bị bốc hơi, hóa thành khói đen, bay lơ lửng trong không trung.
Thư Vạn Quyển thật vẫn đứng bên sông, Khổ bà bà có thể nhìn ra, người bên sông này quả thực là chân thân của Thư Vạn Quyển.
Khổ bà bà rạch một nhát lên người mình, trên người Thư Vạn Quyển chảy ra mực, thân hình tản ra trên mặt đất.
Đây vẫn là nét mực.
Ngoảnh lại nhìn, Thư Vạn Quyển vẫn đứng bên sông.
Hà Gia Khánh không hiểu lắm, Khổ bà bà đã nhìn ra chân thân của Thư Vạn Quyển, nhưng tại sao thứ trúng kỹ pháp vẫn là nét mực?
Khổ bà bà biết rõ, đây là kỹ pháp Thiên Hợp của Thư Vạn Quyển, chỉ cần trên người lão còn chữ thì vẫn có thể thay lão đỡ sát thương.
Thư Vạn Quyển mỉm cười nhìn Khổ bà bà: “Hôm nay ta mang theo mấy quyển sách, chi bằng chúng ta đánh cược xem, là chữ trên sách nhiều, hay là mạng ngươi cứng?”
Đảo ngược vận may của lão, để chữ trên người lão mất tác dụng?
Vô ích, trên người lão có thể có mấy chục quyển sách, trên chục triệu chữ, xác suất làm cho cả chục triệu chữ đồng thời mất tác dụng là cực kỳ nhỏ, ngay cả Khổ bà bà cũng không làm được.
Khổ bà bà hỏi: “Hôm nay dù kiểu gì cũng không thể thả hắn đi sao?”
Thư Vạn Quyển lắc đầu: “Như ta đã nói, chỉ cần hắn trả lại khế thư đã trộm, ta có thể tha cho hắn một mạng, Địa Đầu Thần tân địa vốn là bề tôi của Đại Thương, bề tôi có hai lòng thì quả thực nên giết, nhưng Hà Gia Khánh không phải bề tôi của Đại Thương, cùng lắm chỉ là kẻ trộm.
Giết trộm hay không cũng chẳng có gì quan trọng, nhưng thứ trộm được nhất định phải lấy lại. Chỉ cần làm được bước này, ta trở về Triều Ca cũng coi như có lời giải thích, Hà Gia Khánh sống hay chết cũng không liên quan đến ta.”
Khổ bà bà nhìn về phía Hà Gia Khánh.
Hà Gia Khánh bình tĩnh nói: “Tôi không lấy khế thư của bọn họ, ông bảo tôi lấy gì trả cho ông?”
Thư Vạn Quyển hơi cau mày: “Kẻ trộm chỉ nhớ ăn không nhớ đòn, còn ngươi thì chưa thấy quan tài chưa đổ lệ, đây là cơ hội sống sót duy nhất của ngươi, ngươi không biết trân trọng sao?”
Khổ bà bà cười nói: “Ta vẫn còn đứng đây, cơ hội sống sót của hắn hẳn là còn nhiều mà?”
Thư Vạn Quyển thở dài: “Tình nghĩa đồng bào vẫn còn, nhưng cũng không chịu nổi ngươi phung phí như vậy, chẳng lẽ ngươi cho rằng ngươi thật sự có thể đánh thắng ta?”
“Có thể đánh thắng ngươi hay không thì khó nói, nhưng ta biết ngươi đánh không được bao lâu.”
Khổ bà bà vung tay, dòng sông nhỏ bên cạnh Thư Vạn Quyển đột nhiên đỏ lên, thứ chảy trong sông không còn là nước, mà biến thành dung nham nóng chảy.
Khổ bà bà kéo Hà Gia Khánh đứng trên dung nham, nói với Thư Vạn Quyển: “Đến đây mà đánh, ta xem ngươi dùng bao lâu mới có thể giết ta. Ngươi giết nhiều Địa Đầu Thần như vậy, người bán hàng rong sắp đến rồi, ta xem ngươi còn chống đỡ được bao lâu!”
Mặt mày Hà Gia Khánh tái nhợt, hai chân giẫm lên dung nham, cảm giác này không hề dễ chịu, đây còn không phải dung nham bình thường, y cũng không chịu đựng được bao lâu.
Thư Vạn Quyển nheo mắt, cẩn thận đánh giá hai người.
Giết Hà Gia Khánh không khó, nhưng Khổ bà bà có kỹ pháp Thiên Hợp, trong thời gian ngắn muốn giết bà chắc chắn không phải chuyện dễ dàng.
Hơn nữa, Khổ bà bà nói không sai, Thư Vạn Quyển phải rời khỏi Phổ La Châu trước khi người bán hàng rong đến.
Im lặng một hồi lâu, Thư Vạn Quyển không ra tay, Khổ bà bà mang theo Hà Gia Khánh rời đi.
Nhìn theo hai người đi xa, Thư Vạn Quyển lộ ra nụ cười, mục đích của lão đã đạt được.
Cái nên đuổi đã đuổi, cái nên đánh đã đánh, chuyện nên nói cũng đã nói rõ ràng.
Đây vốn chính là kết quả lão mong đợi, so với việc sống mái cùng Khổ bà bà, lão còn có cách tốt hơn để giải quyết vấn đề.
Trở lại hội trường, Thư Vạn Quyển lôi ra hai người từ đống xác chết, một người là Tiền Tường Quân, một người là Sở Yêu Tiêm, hai người này là do lão cố ý để lại, bởi vì ý thức mơ hồ nên hai người này không dám phản kháng, cũng không muốn bỏ chạy.
Thư Vạn Quyển vỗ vỗ trán Tiền Tường Quân, nói với hắn ta vài câu, rồi đặt hắn ta sang một bên.
Sau đó lão bước đến bên cạnh Sở Yêu Tiêm, trước tiên an ủi một câu: “Cô nương, có phải ngươi bị dọa sợ rồi không?”
Toàn thân Sở Yêu Tiêm run rẩy: “Tiền bối, ngài tha cho ta một mạng, ta biết sai rồi!”
Thư Vạn Quyển cười nói: “Đừng sợ, ta đến cứu ngươi, đây là địa bàn của ngươi, trên địa bàn của ngươi, không ai dám giết ngươi, nếu không sẽ phạm vào quy củ của người bán hàng rong.”
Sở Yêu Tiêm không hiểu, lời này có ý gì?
Người trước mắt này cần phải tuân thủ quy củ của người bán hàng rong sao?
Thư Vạn Quyển giải thích: “Ta không cần phải để ý đến quy củ của người bán hàng rong, nhưng Hà Gia Khánh không thể trái ý người bán hàng rong, hắn phải tuân thủ quy củ, cho nên hắn giết nhiều Địa Đầu Thần như vậy, nhưng lại không giết ngươi.”
Sở Yêu Tiêm càng nghe càng hồ đồ!
Sao lại thành Hà Gia Khánh giết Địa Đầu Thần?
Thư Vạn Quyển lặp lại một lần nữa: “Chính là Hà Gia Khánh giết Địa Đầu Thần, ngươi nhất định phải nhớ kỹ, không được có một chút ậm ờ.”
Sở Yêu Tiêm không dám đồng ý, ả vẫn không nhìn thấu ý đồ của Thư Vạn Quyển.
Thư Vạn Quyển nói: “Ngươi có thể có tình cảm thật với Hà Gia Khánh, nhưng hắn đối với ngươi không có ý thật lòng, hắn không giết ngươi chỉ vì sợ bị người bán hàng rong trừng phạt.”
Sở Yêu Tiêm ngơ ngác, ả cảm thấy như trúng phải kỹ pháp cao thâm khó lường nào đó.
Ả quả thực đã trúng kỹ pháp, nhưng cũng không cao thâm khó lường đến vậy, đây là kỹ pháp cơ bản nhất của văn tu, kỹ pháp Địa Bì tầng một, Miệng Phun Hoa Sen.
Thư Vạn Quyển vỗ trán Sở Yêu Tiêm: “Hà Gia Khánh lợi dụng ngươi, tập hợp những Địa Đầu Thần này lại một chỗ, chính là vì muốn giết bọn họ, độc chiếm địa bàn của bọn họ, không tin thì ngươi cứ hỏi tên kia, hắn là thuộc hạ của Hà Gia Khánh.”
Sở Yêu Tiêm nhìn về phía Tiền Tường Quân.
Tiền Tường Quân nói với Sở Yêu Tiêm: “Địa Đầu Thần ở đây đều là do Hà Gia Khánh giết, Hà Gia Khánh dùng kỹ pháp khổ tu và kỹ pháp đạo tu giết.”
Hà Gia Khánh có biết kỹ pháp khổ tu sao?
Tiền Tường Quân nói y biết, vậy thì y chắc chắn biết.
Ánh mắt Sở Yêu Tiêm đờ đẫn, gật đầu với Thư Vạn Quyển.
Thư Vạn Quyển nói: “Còn về việc rốt cuộc Hà Gia Khánh giết những Địa Đầu Thần này ra sao, ta đều đã viết xong rồi, ngươi phải xem kỹ.”
Lão lấy từ trong tay áo ra một bài văn, ấn lên trán Sở Yêu Tiêm.
Từng chữ của bài văn đều chui vào đầu Sở Yêu Tiêm, Sở Yêu Tiêm liên tục gật đầu: “Đúng vậy, chính là Hà Gia Khánh giết, Hà Gia Khánh dùng kỹ pháp khổ tu và kỹ pháp đạo tu giết, những Địa Đầu Thần đó vốn dĩ đến để họp, kết quả là bọn họ không hề có chút đề phòng nào, bị Hà Gia Khánh…”
Thư Vạn Quyển cười một tiếng: “Nói không sai, Hà Gia Khánh giết nhiều Địa Đầu Thần như vậy, nhưng hắn vẫn chưa vi phạm quy củ của người bán hàng rong, ngươi nói người bán hàng rong sẽ xử lý ra sao?”
Sở Yêu Tiêm lắc đầu, vẻ mặt ngơ ngác nhìn Thư Vạn Quyển.
Thư Vạn Quyển thở dài: “Người bán hàng rong khó xử rồi, lỗ ngoài sáng có thể chịu, lỗ ngầm có thể chịu, duy nhất chỉ có loại lỗ mà không thể nói ra này thật sự nuốt không trôi.”
***
Khổ bà bà mang theo Hà Gia Khánh, vốn định chạy đến Khổ Thái Trang, đi ngang qua địa bàn của nhận tu Cừu Tam Đao, đến một khu rừng, Hà Gia Khánh đột nhiên dừng lại.
Trước ngực bị Thư Vạn Quyển đả thương, hai chân bị dung nham làm bỏng, nhưng Hà Gia Khánh vẫn có thể hành động.
Y lấy từ trong ngực ra mười mấy chiếc lông vũ, ném lên địa bàn của Cừu Tam Đao.
Lông vũ bay theo gió, chiếc xa nhất bay đến bìa rừng, rơi xuống đất.
Khổ bà bà nhận ra kỹ pháp này, đây là kỹ pháp đạo tu, Không Bảo Không Rơi.
“Cậu muốn làm gì?”
Hà Gia Khánh nói: “Tiền bối, hãy đợi tôi một lát.”
Y nằm sấp trên mặt đất, đào xuống theo vị trí lông vũ rơi xuống, đào được không ít linh vật, Hà Gia Khánh không vừa mắt, ném hết sang một bên.
Đào đến chiếc lông vũ thứ mười hai, Hà Gia Khánh cuối cùng cũng đào được thứ y muốn, khế thư của Cừu Tam Đao.
Khổ bà bà kinh ngạc: “Sao cậu biết khế thư của Cừu Tam Đao ở trong khu rừng này?”
Hà Gia Khánh nói: “Vì chuyện này, tôi đã lên kế hoạch gần mười năm, những địa bàn này tôi đều đã thăm dò qua, không dám nói chắc chắn mười phần, nhưng cũng dám nói tám chín phần.”
Khổ bà bà cau mày: “Đến nước này rồi mà cậu còn muốn trộm?”
“Đã đến nước này rồi, tại sao không trộm?”
“Thư Vạn Quyển còn có khả năng sẽ đuổi theo.”
“Chỉ cần tôi chạy đủ nhanh, lão ta chưa chắc đã đuổi kịp tôi.”
Hà Gia Khánh chạy một mạch đến địa bàn của Trang Giai Hãn.
***
Đêm khuya, Lý Bạn Phong từ tầng mười sáu đi vào buồng cầu thang, men theo cầu thang đi xuống tầng mười hai.
Tầng mười hai là tầng hắn tương đối quen thuộc, bởi vì nơi đây từng có một phòng tài liệu giả.
Lần trước đến đây không tìm thấy phòng tài liệu giả này, lần này đổi tuyến đường, không biết sẽ tạo ra hiệu quả gì.
Mở cửa hành lang, phía trước xuất hiện một cánh cửa sắt lớn.
Lý Bạn Phong mỉm cười, nhìn thấy cửa sắt đã tốt hơn kết quả trước đó rất nhiều, ít nhất hiện tại đã kích hoạt mê trận của cầu thang.
Máy chiếu phim khống chế thiết bị giám sát, găng tay mở cửa phòng, Lý Bạn Phong thả Bạn Phong Ất ra: “Quân tiên phong, xuất kích!”
Bạn Phong Ất tức giận: “Cứ để ta đi tay không sao?”
Lý Bạn Phong muốn đưa lưỡi liềm cho Bạn Phong Ất, nhưng lo Bạn Phong Ất không quay lại được sẽ làm mất liềm.
Hắn lấy từ trong ngực ra một con dao găm, đưa cho Bạn Phong Ất: “Cục Ám Tinh mới phát, ta còn chưa nỡ dùng, cho ngươi.”
Bạn Phong Ất muốn khạc nhổ Lý Bạn Phong một cái, tiếc là không có nước bọt, hắn cầm dao găm đi vào phòng, không thấy phòng tài liệu, nhìn thấy một thanh dao cầu từ trên đầu bổ xuống.
Bạn Phong Ất cười khẩy: “Thứ này cũng có thể làm ta bị thương sao?”
Hắn dễ dàng né tránh dao cầu, một lưỡi dao vô hình chém ngang người hắn.
Bạn Phong Ất giật mình, việc này thật sự không thể chủ quan.
Một thanh trường đao chém tới, né hay không né?
Hình như không có lý nào mà không né.
Bạn Phong Ất nhanh chóng nghiêng người, hai đoạn bóng đều né được trường đao.
Lại có lưỡi dao vô hình chém tới, chém hai đoạn bóng thành bốn đoạn.
Né được đại đao có hình, dường như sẽ rơi vào bẫy của lưỡi dao vô hình.
Nhưng cái bẫy này cũng quá chuẩn xác, chẳng lẽ có người thao túng?
***
Mười mấy phút sau, mấy chục Bạn Phong Ất từ trong phòng đi ra.
“Ban đầu ta còn tưởng rằng trong phòng này có cơ quan của công tu, nhưng sau khi cẩn thận dò xét, phát hiện trong phòng này hẳn là có một nhận tu cấp cao, nhưng hắn có thể là vong hồn, ta không có Kim Tinh Thu Hào, không nhìn rõ hắn ở đâu, ta đề nghị ngươi tự mình vào xem thử.”
Lý Bạn Phong nhìn một đám Bạn Phong Ất, gật đầu nói: “Quân tiên phong càng ngày càng ra dáng rồi!”
Bạn Phong Ất chỉ vào cửa sắt: “Ngươi thật sự không vào xem sao? Ta thấy tên nhận tu đó rất lợi hại.”
“Ngươi cũng biết là nhận tu rồi, ta còn vào xem gì nữa…”
Nói được một nửa, Lý Bạn Phong sững người, hắn cảm thấy có thứ gì đó đang lóe sáng.
Thứ gì vậy?
Lý Bạn Phong hỏi máy chiếu phim một câu: “Tất cả thiết bị giám sát đều đã khống chế rồi sao?”
Máy chiếu phim nói: “Thất đạo diễn yên tâm, bây giờ bọn chúng đều là bạn của chúng ta.”
***
Hồng Liên ở ngũ phòng nhìn mà sốt ruột: “Tin nhắn ta bảo ngươi gửi đi đã gửi đến nơi chưa?”
Ngũ phòng trả lời: “Đã gửi đến rồi, ta vẫn luôn lóe sáng!”
Hồng Liên thầm mắng một câu: “Đã nhận được tin nhắn rồi còn làm mấy trò lằng nhằng này làm gì? Ả thật sự không đứng đắn!”
Hồng Oánh và Cửu cô nương đều ở trong ngũ phòng nhìn, nhưng họ không nghe thấy cuộc đối thoại của hai người, chỉ cảm thấy Lý Thất làm như vậy vẫn quá mạo hiểm.
Tầng mười hai không có thu hoạch, Lý Bạn Phong lại xuống ba tầng, đến tầng chín.
Hồng Liên nhắc nhở ngũ phòng: “Gửi tín hiệu nữa đi, gửi nhanh lên.”
Lý Bạn Phong thỉnh thoảng lại nhìn ra sau.
Ngũ phòng đáp lại: “Không thể nóng vội, Lý Thất hình như đã phát hiện ra.”
Hồng Liên rất quả quyết, không ngừng thúc giục ngũ phòng tiếp tục gửi tín hiệu.
Nàng ta không lo Lý Thất nhận ra, cho dù có nhận ra điều bất thường, Lý Thất cũng sẽ không dễ dàng từ bỏ điều tra.
Điều nàng ta lo lắng là người cần tìm chưa chuẩn bị sẵn sàng, lại gây ra sự cố ngoài ý muốn.
Lý Bạn Phong đẩy cửa hành lang, lại nhìn thấy cửa sắt lớn.
Găng tay mở cửa sắt, Lý Bạn Phong nhìn vào trong, bên trong dựng một pho tượng đá trắng.
Pho tượng cao hơn năm mét, mặc một bộ trường sam, đội đồ trang sức tóc lộng lẫy, là một người phụ nữ cổ đại vô cùng xinh đẹp.
Ngoài pho tượng này ra, trong phòng không còn bày trí gì khác, có lẽ là do kỹ thuật điêu khắc quá xuất sắc, pho tượng này trông rất sống động, Bạn Phong Ất nhìn đến mê mẩn, không cần Lý Bạn Phong dặn dò, họ chủ động đi vào phòng, vây quanh pho tượng thành một vòng tròn.
Thấy đám Bạn Phong Ất bình an vô sự, Lý Bạn Phong cũng đi vào phòng, đi vòng quanh pho tượng mấy vòng.
Tùy Thân Cư đi theo chìa khóa, Lý Bạn Phong đi một vòng, cả nhà đối diện với bức tường của ngũ phòng cũng nhìn thấy pho tượng này.
Cửu cô nương kinh ngạc hô một tiếng: “Thiên Nữ!”
Hồng Oánh cẩn thận nhìn một lúc: “Không sai, chính là ả!”
Hai người cùng nhìn về phía Hồng Liên, Thiên Nữ là chủ nhân của Hồng Liên.
Toàn thân Hồng Liên phủ đầy giọt sương, thật sự không nhịn được mà gọi một tiếng: “Đừng qua đó!”
Hồng Oánh giật mình: “Sao vậy?”
Hồng Liên hét lên: “Ai đó nhắc nhở Lý Thất một câu, đừng để hắn đến gần!”
Hồng Oánh nhìn về phía Cửu cô nương, Cửu cô nương cả buổi không nói nên lời.
Bây giờ nhắc nhở Lý Thất kiểu gì?
Hắn đang ở bên ngoài nhà, cũng không ai nói chuyện được.
Hồng Liên thầm mắng: “Mẹ nó, lại lôi thứ này ra làm gì?”
Nàng ta bảo ngũ phòng nhắc nhở Lý Thất, ngũ phòng vẫn không lên tiếng.
Lúc này mà nhắc nhở, có vài chuyện ngũ phòng sẽ không thể nào nói rõ được nữa.
Lý Bạn Phong đứng trước pho tượng, ngửa đầu nhìn một lúc, cảm thấy không có gì đặc biệt, xoay người định rời đi.
Hồng Liên thở phào nhẹ nhõm, tưởng rằng chuyện cứ vậy mà qua, không ngờ pho tượng đột nhiên mở mắt, mỉm cười với bóng lưng Lý Bạn Phong.
Hồng Liên thót tim.
Pho tượng hé môi, thở ra một hơi về phía sau lưng Lý Bạn Phong.
Lý Bạn Phong run lên, ngã xuống đất.
Một đám Bạn Phong Ất cùng ngã xuống đất theo Lý Bạn Phong.
Hồng Oánh và Cửu cô nương đều hoảng sợ.
Hồng Liên liên tục gọi: “Nhanh lên, nghĩ cách để hắn quay lại!”